
hình ảnh mang tính minh họa
Cu là một loài chim. Chắc chắn là một loài chim.
Cu chỉ “gù” chứ không hót. Trời phú cho cu như vậy, chỉ “gù” thôi. Cũng như trời phú cho họa mi lảnh lót, còn chó lại gâu gâu.
Cu “gù” mãi thì cu chán. Nghe xung quanh, họa mi lảnh lót, chích chòe ríu ran, sẻ đồng ríu rít.v.v. cu thấy hay hay. Cu nghe một hồi rồi cu nghĩ “Tưởng gì, hót chỉ có thế thôi sao. Thế thì mình cũng hót được. Mà hót hay nữa là đằng khác”. Thế rồi cu hót.
Cu hót: “Pà pa các cu!” là la cúc cu!
Chích chòe bay qua hỏi: “Anh bị sao vậy?”
Tôi đang hót – Cu trả lời. Chích chòe chao cánh loạng choạng tý rơi. Cu nghĩ “Chích chòe ghen tị với tài năng của mình”.
Rồi cu lại hót: “Ồ ê, ồ ê các cu!” đồ rê, đồ rê cúc cu!
Sáo sậu bay qua hỏi: “Anh sao thế?”
Tôi đang hót – Cu trả lời. Sáo sậu chúi đầu suýt đâm xuống đất. Cu nghĩ “sáo sậu “sốc” vì tài năng của mình”.
Cu lại hót tiếp: “Ồ i, ồ i các cu!” đồ mi, đồ mi cúc cu!
Họa mi bay tới hỏi: “Anh làm gì thế?”
Tôi đang hót – Cu trả lời.
Họa mi tròn mắt ngạc nhiên: “Anh hót?”.
“Chứ sao. Thế anh tưởng tôi chỉ biết “gù” thôi à? Tôi biết tất. Kiểu gì tôi cũng hót được. Mà hay nữa là đằng khác.” – Cu cao giọng.
Họa mi tý ngất hỏi: “Anh làm lại tôi nghe xem nào”
Cu hót: “Ồ i, ồ i các cu!” đồ mi, đồ mi cúc cu!
“Anh thấy có hay không?” – Cu vênh mỏ hỏi.
Họa mi nén cười gật gù: “Lạ lắm! Lạ lắm!” – Nói đoạn phẹt ra một bãi rồi bay đi.
“Tài năng của mình đến họa mi còn phải khen nữa là” – Cu nghĩ vậy và lại “hót” tiếp. Cu cứ thế “hót” mãi, “hót” mãi, “hót” đến quên mất cả tiếng “gù” của mình khi nào không hay.
Sau này để phân biệt với loài cu “xịn” tức cu “gù” người ta gọi loại cu “đểu” kia là cu “hót”.@của bạn BIBÔ trên diendanvanhoathethao.net





.jpg)


