RƯỢU TẾT - MIMI SHOP

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2019

TỊ NẠN DINH DƯỠNG

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi và giày

Nhà đông anh em nên cứ đến hè mẹ tôi sơ tán mỗi đứa một nơi mà bà vẫn gọi vui là đi tị nạn dinh dưỡng. Tôi nhớn nhất nhà nên phải đi xa, ở nhà bà ngoại, tít mạn ngược. Nhưng tại bởi cái tâm tính chỉ hiếu động được mỗi ban ngày chứ khi màn đêm buông xuống là khóc nhớ nhà và đòi mẹ ra rả. Ông bà và cậu mợ tôi dỗ cũng chẳng đặng, đe cũng không xong nên dăm bữa nửa tháng lại đón xe khách mang trả về nơi sản xuất và lựa xem mấy đứa em tôi nếu ngoan thời cất đi. Nhưng thật là vô phúc, chỉ nhắc đến thôi là chúng đã ré lên và lẩn láo vê gấu áo núp cột nhà rồi trốn tiệt như chó trốn pháo. Đừng nói trẻ con không biết gì, nhất là khi rẽ thúy chia thâm.

Bên nội nghèo, loanh quanh đằng đít lại đằng đầu đều lấy (.) trâu làm thước ngắm nên chỉ cấu véo được củ sắn củ khoai với hình hài nhiều khuyết tật. Những đận giáp hạt ngày tám tháng ba chả có gì bỏ mồm nên bọn tôi có chầu chực mỏi cổ thì cũng chỉ được ca nước lã cầm hơi. Mẹ kiếp, cái đói dọc sống lưng lẫn chiều dài đất nước làm cho lũ trẻ ngoài tiếng gọi mẹ ra thì chả ú ớ thêm được ngôn lời gì cao quý cả.

Vừa may vào lúc đói kém nhất thì cô ruột ( em gái bố tôi ) lấy chồng. Thật ra thì bà nội đã nhận cái lễ bỏ trầu với một đám khác để ép cô tôi thành thân nhưng ngặt nỗi cô tôi chả loan phượng yêu đương tẹo nào. Trước ngày hợp hôn, cô bắt bà đi trả lễ, nếu không sẽ cắt tóc tu chùa. Ái chà chà, nết na ấy khiến bà tôi buông bỏ.

Cô tôi đẹp lắm, mặt hoa da phấn mắt đa tình, mi cong môi mọng, đít ong eo bọ ngựa mà nếu tả nữa sẽ thừa. Cái vẻ đẹp chắc chắn của thôn nữ lai tạo với chút ẻo lả thoát ly làm cô tôi kỳ khôi khúc triết như một giai nhân hàng tỉnh. Chú rể thì thậm tệ, người được một mẩu, phất phơ như thằng bù nhìn rơm ngoài đồng nhưng mồm mép thì như tép nhảy và có cái mác là cư dân của thị thành. Tình yêu vốn dĩ trái chiều nên tôi cũng chả hơi đâu mà đi luận giải cho cái sự te tái của tào lao đồng bào.

Tôi vốn kháu giai nên nhận được sự biệt đãi vô biên từ cô chú. Các cặp vợ chồng son thường quấn quýt với trẻ con nhưng khi đã sòn sòn dăm ba đứa thì mới ngả ngửa những môi hôn. May cho tôi là khi cô chú hoàn hồn thì đã bước sang tuổi mơ tiên ảo diệu. Adieu…!!!

Cứ mỗi dịp cuối tuần chú lại bình bịch con Honda 67 đón tôi xuống nhà, chuyên cần tới độ tôi nghe bô nổ và mùi thơm của khói xăng là đã nhận ra dù có ngái xa dăm vài cây số. Chỗ tôi ngồi là nắp bình xăng bởi phía sau luôn là mớ rau bơ gạo con gà mà bà tôi nửa thời đùm bọc, nửa thời úy lạo cho nhẽ vợ thớt - chồng dao. Mặt tôi vênh váo như cái bánh đa người ta mua để xúc rượu nếp cái ăn tết Đoan Ngọ khi trông bọn đồng ấu thối tai chai đít hò reo đớp khói xăng thơm. Nhoáng cái, đang inh ỏi những lợn gà cám bã bỗng chốc thành ông kễnh tênh hênh. Chênh vênh như thánh bám ngai, chứ bỡn.

Nhà cô chú tôi nằm trong một con ngõ nhỏ, nom xinh xinh như một thiếu phụ thất tình. Lần đầu tiên tôi được trèo cầu thang gác xép và ngắm những con búp bê đang mơ màng trong khung kính tủ bích - phê ba buồng hẵng thơm mùi gỗ lạt. Nhưng thứ làm tôi bối rối nhất là cái ti - vi to ú ụ, vững chãi trên bốn cái chân gỗ tròn trịa choãi ra ở góc nhà. Cô tôi bảo tối mới có chiếu phim, hay như chiếu bóng bãi trên quê vậy. Thú thật, tôi mất ăn mất ngủ với cái ti - vi này nhất bởi lần đầu tiên tôi thấy người ta ố á ồ à nhưng chỉ có thể chạm vào mà không tài nào cầm nắm được.

Tôi như một hoàng tử bé vào mỗi dịp cuối tuần. Buổi sáng luôn được điểm tâm, khi thì nắm xôi đỗ đồ rất khéo kèm theo cái bánh xèo thơm mùi mật mỡ, lúc thì đĩa bánh cuốn nhân tôm hồng hào như mận đào cuối vụ. Ăn xong là tôi mặc sức chơi những trò đu quay, thú nhún, bệp bênh ở công viên sát mé bờ hồ. Non trưa lại được bồi dưỡng que kem đậu xanh hoặc sữa dừa, vừa mút mát vừa tung tăng chân sáo. Bữa trưa tôi được ăn cơm trắng với thịt nạc rim và uống thứ nước ngọt the the mùi me sấu. Già chiều lại lượn lờ bờ hồ thả thuyền giấy hoặc đi đạp vịt. Tối về ối những thịt thà thơm nhức nhối, ăn như tằm ăn dỗi nhưng lại nhấm nhẳng giắt chút ở răng để đêm mơ màng còn có cái mà chép miệng nuôi sâu.

Tôi đem những thứ của thị thành mà khoe với mẹ. Bà chả tán dương gì mà chỉ dặn đừng lép bép cái mồm kẻo em ún nó tị nạnh thì lại khổ thân ra. Tôi đem kể với bọn đồng ấu trường làng lúc chào cờ sáng thứ hai. Mẹ cái bọn thối tai, nghe như điếc. Tôi chả biết san sẻ cùng ai nên đành ngậm ngùi mà thụ hưởng những đặc ân theo cái nết của con nhà túng bấn.

Hè, mẹ tôi biên chế tôi xuống ở hẳn nhà cô chú. Khỏi phải nói tôi sung sướng thế nào nhưng cũng có chút hư hao khi sự chia xa là hơi dằng dặc. Hôm tiễn tôi đi, bà biện một mâm cơm khôi ngô lắm nhưng mặt mũi lại khá bi ai. Thời cũng phải, giữa cái việc dăm bữa nửa tháng nó khác hẳn với cái sự gán nợ đợ con.

Tôi vẫn là hoàng tử bé trong nhà cô chú. Ban ngày tôi tha thẩn chơi một mình mà không bị khóa nhốt như ở trên quê mỗi khi bố mẹ tôi đi dạy học. Nhưng sau nhẽ sợ tôi buồn hay lo lắng điều gì đó bất an mà chú bắt cô Tám, là em ruột chú, hơn tôi đôi ba tuổi sang chơi cùng. Gớm chết chết, gái thị thành có khác, hơn có tí tuổi mà đã ra dáng chị dáng mẹ lắm rồi. Tôi làm phận em trong cái nỗi ăn thèm vác nặng.

Chúng tôi thành cặp đôi hoàn hảo với những trò vụng dại mê mải. Cô hay mắng tôi là thằng nhà quê mỗi khi giận dỗi. Tôi cũng chả vừa, cứ thè lưỡi mà trêu ngươi như đười ươi phởn chí. Nhiều bận chú tôi phải nhảy bổ vào can nếu không thì máu nội máu ngoại đã xuất huyết tràn trề như cửa bể. Nhưng hễ nguôi ngoai thì lại dính chặt vào nhau như hai hạt cơm nát, làm thiên hạ ai cũng tưởng là chị em. Cơ mà tôi đấm thèm.

Gần ba tháng hè sắp vơi. Miếng thịt nạc rim theo tháng ngày dính thêm nhiều phần mỡ, que kem cũng lạt đi bởi sự cách nhật lúc có lúc không và những chiều bờ hồ công viên thú nhún chẳng còn là thiên đường tận hưởng. Nhiều bữa cơm tôi được biên chế ăn riêng và trước nhất. Lắm hôm đói lòng lục tìm cơm nguội thì chỉ thấy đáy nồi trống trơn được vùi sâu trong mớ bát đũa buồn thiu nhàn nhã. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng ánh mắt cô Tám lúc nào cũng nhìn tôi như phải tội.

Tôi đòi về. Phần vì nhớ nhà, phần vì cảm nhận được có điều gì khang khác của đặc ân. Cô chú tôi hết dỗ lại dọa nhưng không làm cho tôi vơi đi nông nỗi, mà trái lại, càng thêm phần tủi thân. Cả ngày tôi cứ vật vờ vân vê gấu áo, chán thì phệt hiên nhà trông ngóng xa xăm. Cô Tám bày cho tôi đủ trò vui, tặng cho cả những món đồ chơi hảo hạng bao năm găm giấu nhưng tôi nào thiết tha chi, chỉ chực chờ ai động vào là phọt khóc.

Ngày tôi về nhà, mẹ lại biện mâm cơm hệt bữa tôi đi. Chú và bố tôi ngồi khề khà tận lúc giăng ngà khuất dạng. Mẹ tôi kéo cô xuống bếp khêu đèn tâm tình những chuyện truyền kiếp của nàng dâu em chồng. Trong mơ màng, tôi nghe đâu rằng cô đã có mang.

Cô chú về rồi mới ra cái nỗi tình tang tiếc nuối. Tôi đã quen với những đặc ân và lối sống thị thành. Giờ trở về với những sinh hoạt nhà quê và bộn bề cám bã, há chẳng rầu lòng lắm hay sao?

Bất giác tôi níu áo mẹ, hè sau lại cho con xuống chơi nữa nhé? Mẹ tôi vừa đe vừa như thương cảm, rằng nhớn rồi nhẽ nào lại còn đi tranh phần bột của em.

Sự nghiệp tị nạn dinh dưỡng của tôi bỗng chốc bồ côi như thế đó.

Hôm nay, tay nhâng ly vang đỏ, mồm nhai miếng Kha Môn (Jamón) mà xót xa quá thể. Các anh chị mua đi mà nức nở với xuân thì.

Hị hị...!!!

Trong hình ảnh có thể có: văn bản và món ăn
Thứ Năm, 3 tháng 1, 2019

BỌN CON BÒ

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, ngựa, ngoài trời và thiên nhiên

Luật an ninh mạng chính thức có hiệu lực kể từ ngày hôm nay 1.1.2019. Và y như rằng bọn con bò lại be rầm lên như bị đá vỡ bi. Bỉ nhân cam đoan rằng, hầu hết trong số chúng chửa từng liếc qua lấy nửa điều hay một khoản. Thế chúng be lên vì nhẽ đéo gì? Vì chúng là những con bò, không be lên thì thiên hạ sẽ nghĩ chúng là lợn, không hơn.

Luật làm ra là để bảo vệ người ngay và phòng trừ kẻ gian. Riêng bọn con bò đã có luật riêng, là các điều khoản về giết mổ gia súc, thế nên cút sang bên đó mà bi bô, hố hố.

Luật tuy đã có hiệu lực nhưng độ trễ của nó cũng phải mất sáu tháng đến một năm để hủ hóa cùng đời sống bởi một mớ nghị định thông tư đi kèm. Thế nên còn ân oán gì thì cứ hoan hỉ mà xử lý đi cho rốt ráo, không đến lúc hai năm rõ mười thì đéo còn cơ hội cho hổ báo biến thành cáo chồn đâu.

Nghe nhở...???



Một mùa tai nạn nữa lại đang bội thu ở cái xứ sở gầy xác xơ như vai bọn xẩm chợ. Theo thống kê, chỉ trong bốn ngày nghỉ tết Tây bương đã có hơn trăm mạng chết đường chết xá, chửa kể cơ man những kẻ thương tích, mà có sống cũng thành tật. Và cũng vửa mới chiều nay thôi, một con Công ( ten-nơ chứ đéo phải cái giống điệu đà diêm dúa ) lùa một phát ăn hẳn sáu mạng người và gấp ba số ấy trở thành phế nhân thân mến.

Đừng đổ lỗi cho hạ tầng giao thông bất cập hay đống phương tiện khổng lồ là những khối cơ khí vô tri. Lỗi tại chúng ta, mà trước hết là ý thức tuân thủ luật pháp và sau đó là việc cấp phép điều khiển phương tiện giao thông quá ư là dễ dãi, thậm chí liêu trai.

Cứ xem bọn Tây bương thì mới vãi đái, bởi để lấy được tấm bằng điều khiển ô tô xe máy thì phải tuân thủ một quy trình học hành và thi cử cực kỳ gắt gao, ngặt nghèo. Đéo mẹ, nói không ngoa, bọn làm tiến sĩ ở An-nam trông vào còn ỉa ra cả cứt xanh cứt đỏ và chó nếu xong xuôi còn có thể nói được cả tiếng người. Lêu lêu...!!!

Bây giờ, cứ về đến nhà mới biết là mình còn sống. Chứ hễ còn nhông nhông trên đường thời chỉ còn biết niệm chú mong thần chết ngủ quên. Thôi thì kệ con cụ bọn ngu chúng chết, cơ mà khổ nỗi, chúng lại hay có cái nết chèo kéo đi dăm bảy đứa khôn khôn, đâm ra toi cứ như ngả rạ. Đậu má...!!!

Bỉ nhân biết lái xe đà mười mấy năm có lẻ nhưng lấy được tấm bằng lại hết sức ăn may. Thi lý thuyết đấm mõm giám thị một củ trấn yểm tiền môn, thực hành khít khìn khịt tám mươi điểm sau khi nhét tiếp hậu môn ông thày ngồi kế bên hai củ nữa. Mẹ kiếp, không hẳn là bằng mua nhưng thi cử cứ như đùa, đkm.

Đừng bao giờ bỏ tiền ra để đánh bạn với thần chết, hỡi những ai đang chuẩn bị ngồi sau tay lái, nay mai. Còn với bọn chai đít, coi nghề vần vô-lăng là nghiệp để miu sinh thì làm ơn coi tánh mạng đồng bào cao như mả tổ. Riêng bọn tổ chức thi thố sát hạch, hãy vì an toàn của quốc gia mà bóp mồm bóp miệng lại kẻo một mai lại bép bèm bẹp dưới gầm một con xe tải vô danh.

Có ảnh nhưng lạnh gáy quá, bốt mẹ em này lên cho đỡ buốt cuống buồi. Hiuhiu...!!!

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019

KHA MÔN AKA JAMÓN

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Thiên hạ vẫn chỉ biết tới Tây Ban Nha với đội bóng hoàng gia Real Madrid và nửa đối lập còn lại là Barcalona mà tịnh không hay rằng đó còn là xứ sở của rượu vang và những món ăn thượng hạng, một trong số đó là món chân giò ( heo ) muối trứ danh.

Cực phẩm thì phải được làm từ chân giò thịt lợn đen, loại chăn thả tự nhiên na ná như lợn Mọi aka Mán - Mông ở ta vậy. Thứ phẩm thì là từ thịt lợn trắng, thức chúng ta vẫn ăn hàng ngày nhưng với cách chế biến vô cùng tinh vi và cầu kỳ thì nó vẫn là quốc phẩm của đất nước bò tót này.

Tự dưng lại thương xót cho lũ lợn quê nhà quá thể, cũng một kiếp trư sinh mà kẻ thì lung linh đại yến, đứa thì èo uột trên cặp môi thâm của thai phụ sau sinh. Ấy còn chửa kể lúc bị thần tình hoá kiếp, kẻ thác xuống tuyền đài mà cứ êm ái như không, đứa thì hộc lên và giãy phọt cả cứt. Than ôi...!!!

Chế biến tinh vi và cầu kỳ là vậy nhưng việc thưởng thức lại vô cùng đơn giản. Đặt cái chân giò muối trên giỏ, lấy con dao bén mà xén từng thớ hồng hào mong manh mà cho vào miệng, rồi chiêu thêm ngụm rượu vang đỏ nữa thời ối a là bá chấy bọ chét. Hoặc cũng có thể dùng kèm với bánh mỳ nướng giòn để cảm hết cái độ thơm ngon giữa thịt thà và ngũ cốc. Hoặc để nguyên thế mà ăn chơi thì cũng tan chảy cuộc đời bởi vị béo thơm của thịt và đậm đà của muối nhức nhối mãi không thôi trong kẽ răng và khoang miệng lắm bồi hồi.

Là món ngon nên giá không hề rẻ, nhất là chân giò thịt lợn đen ở bản quán của nó giá lên tới hàng ngàn Oi. Thế nên cũng đừng ngạc nhiên khi các đại gia Việt bỏ ra năm - sáu mươi triệu Hồ tệ chỉ đổi lấy dăm cân bé tẹo tèo teo. Nhưng vẫn có những hạng ngon bổ rẻ hơn mà bạn chỉ cần vượt chuẩn thoát nghèo tí chút thời vẫn có thể dùng được, à cơ.

Gái em Vũ Khánh Chi sau nhiều lần bôn tẩu Tây bương ( may mà không mất hút như 152 đồng bào khi đến Đài Loan hôm nọ ) thời cảm cái quốc phẩm - cực phẩm xứ người mà rắp tâm lận cạp quần mang về quê hương đặng dâng lên bá tánh. Hàng của nàng chính là món chân giò muối Espuna trứ danh. Đã vậy, thói đảm đang lẫn dâm đãng của đàn bà nước Nam được nàng thi triển khá công phu khi đóng gói mỗi món 1kg cực kỳ tiện dụng. Giá cả chả biết đắt hay rẻ khi chỉ với 1.650k/kg? Đủ cả khay và dao thái nhé. Và síp nội thành miễn phí, toàn quốc síp còn nhanh hơn hạ sịp. Chửa kể hạn dùng là 9 tháng 10 ngày, đúng bằng thời gian làm ra một thằng người tanh tưởi.

Năm cũ sắp qua, năm mới thập thò trước ngõ và tết cũng đã đậu bậu cửa mỗi nhà, thì hà cớ chi không thái miếng thịt ngon, nâng ly rượu ngọt bên gia đình và bạn hữu mà hoan hỉ cùng nhau.

Hãy goị cho gái em theo số 090 399 2569 để được phục vụ nha. Hoặc ghé thăm Sky & Bottle ở số 5 Nguyễn Đình Thi - Hà Nội để chiêm bái những món hàng nhập khẩu hảo hạng. Hoặc đáo qua https://m.facebook.com/SkyAndBottle/

Cứ đọc pass anh Phẹt để được ưu đãi và tặng thêm một đĩa làm bằng đá núi Hy mã lạp sơn để đựng thịt cho thêm phần rực rỡ nha. Đậu má...!!!

Chúc các tình yêu năm mới ngon mồm, ngon bím, ngon chim.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, món ăn
Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

SỐC & ĐỘC # 146

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, ngoài trời

Thay tướng đổi vận.

Trong hình ảnh có thể có: ô tô và ngoài trời

Người làm sao của chiêm bao làm vậy.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Một liên doanh của Sorry Airlines & Good bye Air ways

Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang đứng và thực vật

Từ A đến...Á.

Trong hình ảnh có thể có: điện thoại

Huỳnh Kíp Nổ, bố của Hoàng Lịu Đạn.

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, trong nhà

Đại hội công nhân viên chức khu vực Trần Duy Hưng.

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời và ngoài trời

Từ nhà ra phố, hố hố...!!!

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng

Bác vẫn cùng chúng cháu hành quân.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi và trong nhà

Nhất dương chỉ.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Giờ mới hiểu cái câu " mồ cha không khóc lại đi khóc tổ mối ", ối a...!!!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và trong nhà

Của em to bằng gì? Bằng quả trấng á. Cơ mà là...trấng cháng.

Trong hình ảnh có thể có: thực vật, hoa, bầu trời, cây, ngoài trời và thiên nhiên

Ăn một miếng ngon cũng nẫu mề vì tổ quốc
Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Một mình chấp cả mùa đông
Lò tôn củi lửa hết hồng... lại chuyên.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, xe đạp và ngoài trời

Khi người già...rã đông.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi

Ngứa hết cả cựa.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

KỶ CHỊ DẬU.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Đóng đến lon đại tá, trưởng công an một thành phố to vật của một nước cũng to vật mà lại đi nhận tiền chạy án của thuộc cấp. Việc không xong cũng đèo thèm trả lại cho người ta mà đánh bài quẹt mỏ như gà. Bị tố và trong khi chờ rõ ràng xanh chín trắng đen thì tạm thời bị ban mẹ mất nick. Hehe, bi kịch...!!!

Chuyện này vừa xảy ra ở quốc gia Thanh hóa, vốn anh hùng và cũng vô khối khốn cùng liều thân. Mẹ kiếp, ngự đến ngôi cực phẩm rồi, chỉ việc ngồi rung râu liếm mép thôi cũng nhờn môi mật mỡ thì hà cớ chi mà ăn bẩn ăn bây vậy trời?

Đành rằng cướp ngày là việc của quan nhưng giờ còn cướp cả đêm nữa thì giặc đéo nào chịu nổi.

Hả giời...???


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười

Câu " yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho ngào " được ngành giáo dục áp dụng khá triệt để. Vửa xong vụ 231 phát tát vào mặt một học sinh lớp 6 trong Quảng Bình, thì nay, ngay tại thủ đô ngàn năm ôn vật, một học sinh lớp 2 cũng được cô giáo đãi 50 cái cực kỳ bác ái cũng bằng cách hạ lịnh cho học trò bem nhau.

Thật ra việc bạo lực với học sinh, nhất là hạng cá biệt chả có đéo gì phải hoang mang cả. Thời của bỉ nhân, sự ấy bình thường còn hơn cả cân đường hộp sữa. Nặng thì rụng mặt rơi tai, nhẹ thì dăm vài thước kẻ. Ưu ái lắm thì đứng bảng cho các bạn ê hoặc úp mặt vào tường chổng phao câu ra mà sám hối. Đen tối thế mà có mấy ai van nài chị Dậu ra bênh vực đéo đâu.

Thời nay, nhờ có công nghệ tân tiến mà thế giới phẳng ra nhưng giáo dục nước nhà vẫn nằm nghiêng cho ráo nước thì cái sự bạo lực kia ngồi bệt ra ăn vạ cũng chả có đéo gì là lạ. Ngay cả ở Tây bương vẫn có hình phạt dành cho học sinh hư bằng roi mây hoặc thước đại, cơ mà.

Bạo lực, nếu biết dùng đúng cách và chuẩn mực thì cực ổn. Và ngược lại, bừa bãi và phi nhân tính thì tinh tinh còn lâu mới cụt được đuôi.

Thế nên đừng trách chúng hú hét tiếng người, nghe nhở...???


Trong hình ảnh có thể có: Hoàng Pane Vino, đang đứng

Đôi khi, nghe quan chức xứ ta phun châu nhả ngọc mà tủi thân chết đi được, dù cũng đã cố đặt những ngôn lời kia trong ngữ cảnh tanh bành. Nhiều thiên tài vãi đái đến mức, dẫu vắn dẫu dài, hiểu được cũng phải cười ỉa ra, khà khà...!!!

Kỹ năng trình bày luôn là một phẩm chất tối quan trọng của các bậc chăn dân. Nói sao cho đúng, đủ và rõ ý luôn phải là căn bản. Cao hơn thì phải là thuật hùng biện để truyền cảm hứng hoặc xốc lại tinh thần của bá tánh tanh hôi. Cơ mà than ôi, ăn hốc thì vô vàn đọi nhưng nói năng thì chả ra cái bát đũa mẹ gì.

Tư duy ngôn ngữ là biểu hiện sinh động để xác quyết ai đó là giống đần độn hay tinh khôn. Bọn thiểu năng, khuyết tật về ngôn lời luôn nói những thứ rất giời ơi đất hỡi. Nhưng điều đó cũng không đồng nghĩa với việc bọn hoạt bát đang từ kiếp chuyền cành sẽ bỗng chốc cụt đuôi bởi nhiều thằng im đi thì ai cũng nghĩ là khôn nhưng khi nói ra thì lại là bằng chứng không thể chối cãi cho cái sự dở hươu dở vượn.

Thế nên, theo cái lối của An-nam ta, thì " người khôn ăn - nói nửa chừng, để cho kẻ dại vừa mừng vừa lo ".

Phò chửa...???


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi và trong nhà

Được đào tạo bài bản cộng với nền tảng văn hóa cứng vững đã tạo nên sức mạnh cho đội tuyển quốc gia. Dù đá sân nhà hay sân khách, với bất kỳ đội nào, đội tuyển luôn thể hiện tâm thế tự tin và tôn trọng đối thủ.

Sức mạnh của con người không nằm nhiều ở cơ bắp, mà nằm ở não bộ. Thế nên nếu cứ hùng hục như trâu với cái đầu hũ nút thì mút mùa ăn cứt thiên hạ mà thôi. Một cái đầu cứng và phông văn hóa vững sẽ làm cho đường bóng trí tuệ - hào hoa và dâm đãng hơn. Quán triệt thế nhé...???

Chúng ta từng có những thế hệ vàng của Huỳnh Đức, Hồng Sơn..., thậm chí cả thần đồng như Văn Quyến, nhưng đó chỉ là những khoảnh khắc lóe sáng khá tù mù và thần Cu còn phải đi chăn kiến. Nói phớ mẹ ra thì cũng chỉ là " may hơn khôn " thôi, chứ thiếu hẳn đi bài bản, chiều sâu và hữu dụng.

Giải Ao - làng năm nay nếu đúng với cái chu kỳ 10 năm thì hỉ sự đó cũng không có gì là lạ. Nhưng ra với Biển - cả phải mất 100 năm nữa, thậm chí là phải hơn cả tuổi thọ quốc gia.

Khà khà...!!!

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2018

XÚ KHÍ CUỐC DA

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Bây giờ, việc bố ráp đại gia và anh em quan lại không còn mấy gay cấn và hấp dẫn nữa. Nó hệt như công việc của anh thợ cắt cỏ hoặc dọn vườn, mà thôi.

Trong một diến biến khác, việc phi công của Vietjet Air hạ cánh bằng càng bởi hai quả bánh trước rơi con mẹ đâu mất, thật là khôn ngoan và quả cảm, Không phong anh hùng nhẽ cũng hơi lãng phí mà có phong thì cũng kỳ kỳ, hihi.

Điều đáng nói, chiếc máy bay gặp sự cố vửa được Vietjet Air đưa vào khai thác được ít hôm, thuộc dạng brand-new.

Sự việc nóng nhất là hôm nay, tòa án cấp cao tại Hanoi đã lôi vụ xe Công tông đít Innova đi lùi trên cao tốc lên để xét xử theo trình tự giám đốc thẩm. Sẽ chẳng có việc tha bổng hay tạo ra tiền lệ nào đâu, nhưng hình phạt dưới khung mang tính bố thí là khả dĩ. Dự là 3 năm, là hài hòa, mọi nhẽ.

Án lệ, đối với bọn có nền tư pháp văn minh, luôn dựa trên phẩm chất tinh túy của những phán quan công minh và chính trực. Nó không giống với quân mông muội, là dựa vào ý chí của quan lại não bé và cần lao não mông. Mà số đông, không bao giờ đồng nghĩa với công lý hay chân lý.

Thế nhỉ...???


Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang đứng, bầu trời và ngoài trời

Cú kén rể vô tiền khoáng hậu của vua Hùng đã để lại di hại khốn khổ khốn nạn cho con cháu đến tận ngày nay. Bằng chứng là cứ mỗi khi " khó ở " là Thủy Tinh lại hiện hình " quậy chơi " bằng cách gây ra mưa bão lụt lội hành tội bá tánh cho bõ hờn. Giá như ngài láu cá ra một tí là đem cựa gà, ngà voi, hồng mao ngựa bỏ nồi rồi đun sôi thì có phải mọi thứ đều chín hết không?

Đằng này...!!!

Để ngài bớt giận vì không lấy được Mỵ Nương, bỉ nhân đề xuất hiến cô giáo Thủy ở Quảng Bình xuống cho ngài để cầu an, được chăng?

Để cô vả cho ngài sml lên, chứ lị...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 2 người

Nhận thức là một quá trình. Quán triệt thế nhé? Và chế độ này nếu như không có sự " tự diễn biến, tự chuyển hóa" thì chắc đèo gì đã hô hấp được đến ngày hôm nay? Cái mỹ từ " đổi mới " thật là thần tình dù bản chất là lặp lại nguyên si những cái cũ rích mà thiên hạ đã kinh qua, moa moa.

Việc bác Cả loại bỏ những đồng đảng có tính chất nói trên, hiểu một cách xanh chín là họ đã vi phạm luật chơi. Tổ chức nào cũng vậy thôi chứ đéo riêng gì đảng.

Ngay cả việc dăm vài anh tài làng báo bị phế ghế vì không phải là đảng viên và chưa một ngày mài đít ở học viện chính trị quốc gia HCM cũng tương tự như vậy. Chừng nào bị rút phép thông công thì quần chúng hẵng lên đồng. Nghe nhở?

Kỷ luật làm nên sức mạnh và tín nhiệm tạo nên thành công. Sợ nhất là thứ kỷ luật giả vờ và tín nhiệm ất ơ như cái cách người ta đang lấy phiếu. Thiểu năng bỏ mẹ, hehehe...!!!

Và thứ sợ ỉa ra chính là cái hơi hướng sặc mùi đấu tố, hệt như cách cô giáo đéo gì ở Quảng Bình ra lịnh cho học trò vả 231 phát vào mồm một mầm non.

Thất đức lắm...!!!

***

Các cụ dạy " khôn ngoan đến cửa quan mới biết ". Cứ xem cái cách anh em quan lại thể hiện phẩm chất, trí tuệ và bản lĩnh ở chốn công đường thì chả có đéo gì để nói ngoài hai từ THẢM HẠI.

Tướng Hóa, không biết vô tình hay hĩu ý khi thốt lên trước tòa, rằng não nhỏ nhưng tham vọng lại to, thật chí lý và không cách gì bào chữa.

Tinh hoa chế độ mà nguyên khí còn như thế thì hiền tài quốc gia ăn cứt đi là vừa.

Hiuhiu...!!!


Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2018

VICE CAR DIE,



An-nam-mít là một sắc dân có máu đỏ đen hạng nhất hoàn cầu. Nghiệp chướng đến nỗi luôn có xu hướng biến quốc gia thành canh bạc lớn của thời cuộc. Thắng thì vung vít tiêu pha, thua thời vay mượn, thậm chí cầm cố cho kẻ khác. Và sẵn sàng giả bằng máu, đôi khi.

Rộng hơn, trong tứ đổ tường, có cảm giác món nào cũng toàn năng. Nhưng thay vì " biến đau thương thành hành động cách mạng" thì người ta lại hành động cách mạng theo cách rất đau thương, hehe.

Không gì có thể qua mặt được nhà chức trách nhưng cũng đừng ngạc nhiên khi con voi chui qua được lỗ kim còn con kiến thì không thể bởi bảo kê sẽ giải quyết rốt ráo mọi vấn đề. Việc thực thi pháp luật như giả vờ sẽ dẫn đến nhiều hệ lụy vô tiền khoáng hậu. Có vô vàn dẫn chứng để soi rọi, nhưng đó không phải là nội dung của thớt này.

Việc ông Vĩnh, ông Hóa và cao hơn nữa là nhiều chóp bu, thậm chí ở hàng tứ trụ bảo kê, che chắn cho những hành vi phi pháp không còn là hiếm. Điều đáng nói ở đây là khiên giáo bảo vệ chế độ đang cong vênh và cùn mòn đi, thậm chí là chọc thẳng vào tử huyệt, là có thật.

Lòng tham vốn dày vô đáy mà lòng tin lại mỏng như màng trinh, thế nên sự thất tiết đồng nghĩa với khả phong chế độ lên bàn thờ.

Mà biết tin vào cái đéo gì bây giờ...???


Các cụ dạy " khôn ngoan đến cửa quan mới biết ". Cứ xem cái cách anh em quan lại thể hiện phẩm chất, trí tuệ và bản lĩnh ở chốn công đường thì chả có đéo gì để nói ngoài hai từ THẢM HẠI.

Tướng Hóa, không biết vô tình hay hĩu ý khi thốt lên trước tòa, rằng não nhỏ nhưng tham vọng lại to, thật chí lý và không cách gì bào chữa.

Tinh hoa chế độ mà nguyên khí còn như thế thì hiền tài quốc gia ăn cứt đi là vừa.

Hiuhiu...!!!


Không có văn bản thay thế tự động nào.

Vingroup không phải là một tập đoàn mà nó là một hệ sinh thái với Chuỗi thức ăn là một dãy gồm nhiều loài sinh vật có quan hệ dinh dưỡng với nhau, loài đứng trước là thức ăn của loài đứng sau. Mỗi loài được coi là một mắt xích trong chuỗi thức ăn, vừa là sinh vật tiêu thụ mắt xích phía trước nhưng cũng bị sinh vật mắt xích phía sau tiêu thụ.

Cóa phỏng...???

Với mức giá khá cao so với những hãng tên tuổi và cùng phân khúc nhưng Vinfast vẫn thu hút được sự quan tâm của đông đảo bá tánh và mạnh dạn xuống tiền dù sản phẩm thương mại đến tháng 9/2019 mới xuất xưởng. Cũng bởi lẽ đó mà việc thử nghiệm, đánh giá cũng như chứng nhận chất lượng sản phẩm chả có mẹ gì cả ngoài con số 0 to tổ bố. Vậy Vinfast đang bán cái đéo gì cho các bạn?

Chính là uy tín của cả hệ sinh thái Vingroup kết hợp với bộ lòng mề trứ danh " mãnh liệt tinh thần Việt nam" chứ còn đèo gì nữa...???


Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang đứng và thực vật

Nước Mỹ có thể làm được mọi thứ, trừ việc khống chế đám cháy rừng đang bùng phát dữ dội ở Cali.

Tuy nhiên, muốn dập tắt được đám cháy, hãy thuê kiểm lâm Việt nam.

Ahihi...!!!


Trong hình ảnh có thể có: điện thoại

Và cuối cùng, Hoàng Lịu Đạn đã là cái đéo gì khi so với đồng chí Huỳnh Kíp Nổ trứ danh, hehe.
Thứ Năm, 15 tháng 11, 2018

LOA LOA LOA.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Quá nhiều bạn mật thư hỏi về "Bêu nắng" bởi bỉ nhân đã nhỡ hẹn đến mấy lần. Rất xấu hổ và vô cùng xin lỗi và xin được thông báo lần cuối ở đây:

1- Hiện đứa con tinh thần này đang được chăm bẵm rất kỹ càng tại Nxb Văn Học. Lý ra thì đã cho ra đời bươn bải dăm bảy tuần qua, cơ mà nghĩ còn non dại nên phải nắn nót lại cho cứng cáp đôi phần. Quan trọng hơn, trong kế hoạch của NXB, nó sẽ là hạt nhân nổ phát trung tiện giòn giã đầu tiên để chào năm mới 2019. Đó hầu như là một sự nhiệm mầu cầu may cho công cuộc ăn mày chữ nghĩa vậy.

2- Chắc chắn rằng sẽ có một cuộc ra mắt em nó trọng thể tại nhà sách Cá Chép - 115 Nguyễn Thái Học - Hà Nội trong tháng 12. Và sau đó sẽ chính thức phát hành vào ngày đầu tiên của năm 2019.

3- Các bạn hữu Hải Phòng - Sài Gòn và ở quê nhà sẽ có những cuộc giao lưu mang tính cá nhân nho nhỏ. Hãy coi đó là phép tri ân của bỉ nhân cho những yêu mến mà các bạn dành cho.

4- Sau Nhọ, Huyền đề, thì Bêu nắng là dấu ấn để bỉ nhân bước tiếp hoặc sẽ dừng lại luôn và ngay. Bởi chữ nghĩa không ỉa ra được gì ngoài đống mạng nhện giăng đầy nơi...lỗ tít.

5- Chi tiết cụ thể bỉ nhân sẽ cập nhật sớm trên đây. Việc của các bạn là ngồi hóng tát ao cho nhã.

Hã hã...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, ngoài trời và thiên nhiên

Bỉ nhân vốn đệ tử Lưu Linh đại ka và là thần đồng của bộ môn thuốc lá. Nay vì tuổi cao sức yếu lại thêm bệnh tật liêu xiêu nên có ra cái điều chiêu tuyết nhưng vẫn cố nhúc nhắc bú đều và phì phèo mỗi khi hĩu lý. Nay thấy quốc gia đang sửa soạn thông tri hòng ban bố cấm kỵ diệu bia và tăng thuế thuốc lá mà tâm tư quá.

Diệu bia, thuốc lá đóng ngân sách nước nhà luôn ở hàng on-top, nói phớ mẹ ra thì kho bạc đầy lên trên cái sự vơi đi của sức khỏe đồng bào. Và là địa hạt béo bở cho những gian dối mãi thương và buôn lậu xuyên tường.

Bọn Tây dương quản lý và đánh thuế hai món này rất ngặt nghèo và kẽo kẹt. Thế nên các bạn đừng có ngạc nhiên khi đang phì phèo điếu Thăng Long ở Ba Di hoa lệ thì có một thằng mũi lõ chìa tay hoặc xin bắn sái dăm vài. Và cũng đừng hoảng hốt khi nốc đôi chai Cuốc Lủi ở Bá Lanh trong sự kinh hãi của lũ thượng đẳng ất ơ. Còn ở ta, nhiều thằng mới nứt mắt đã bú những chai diệu có tuổi đời còn cao hơn cả mả cha chúng nó và rít những điếu thuốc thơm tho bằng cái khoang miệng hôi sữa trường kỳ. Thì có đéo gì phải nghĩ?

Người Việt đang lấy diệu bia thay cho sữa và thuốc lá thay cho sách vở gối đầu giường. Một xã hội tiêu dùng kém văn minh như thế thì lấy gì để đảm bảo cho sự tiến hóa với đại đồng? Cơ mà khổ nỗi, nếu không bú không hút thì lấy gì để quên đi buồn bã thâm căn và thâm thủng ngân sách thâm niên?

Thế nên dự thảo chỉ mang tính thời sự mà thôi. Chứ để ban bố ra và đi vào cuộc sống cũng phải mất 3 vạn 9 nghìn ngày nữa. Lúc ấy các bạn nhẽ đã chui con mẹ lại vào hang vì tự kỷ mí tự hào rồi.

Hỡi ôi...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

Bảnh là giai phố nhớn, kém hai ngày nữa là chẵn bốn chín nguyên niên. Cơ mà trẻ lắm, tại thành đạt vội nên an nhàn sớm mãn. Thú vui của Bảnh khá hào hoa, là diệu vã và la đà với cánh văn nghệ sĩ, nửa mùa cũng có, nguyên cả mùa thời đông đảo vô biên. Bọn văn nghệ quý Bảnh lắm, coi như cây ATM di động. Ngược lại, Bảnh cũng yêu chiều đám chữ nghĩa kia theo cái lối con cọc cha già, thiết tha mọi nhẽ.

Chơi lâu nên Bảnh chóng có thêm chất nghệ, bằng chứng là cũng titoe tập tọng làm thơ, hứng chí còn bật bông được dăm vài món đờn ca sáo nhị, phởn lên cũng chém gió búa xua hệt các nhà phê bình đầu tù cu hãm. Chả ai xem sự ấy là nông nỗi, thậm chí còn vui và quan trọng là mỗi bận thế thì diều của các anh hào căng lên đáng kể.

Loạng quạng thế nào Bảnh lại vấp phải một em, gọi là ngan già thì hơi quá nhưng chính xác đó hẳn là một con vịt gốc xấu xí vô song. Của đáng tội, trí tuệ của nàng lại là một kiệt tác trớ trêu mang tầm thời đại bởi sự thông thái đến bàng hoàng.

Từ dạo có nàng, Bảnh ít la cà tụ bạ cùng đám văn nghệ mất nết mà chuyên tâm mở một chòi nghệ thuật xinh xinh mạn Ba Vì, ngày ngày bú diệu bình thơ cùng tri kỷ. Sự nghiêm trọng ấy làm nhiều người hoảng hốt nhưng rồi khi định thần lại thời cũng chỉ biết chậc lưỡi mà rằng, ma bắt hồn cũng đéo bằng thần lồn bắt vía.

Đúng ra cặp giời sinh đó sẽ là mẫu hình cho bao đôi lứa chốn địa đàng nếu như không có một ngày nàng thông tri cẩn mật rằng đã có thai. Bảnh hơi choáng, nhưng với vốn liếng xơi dăm vài tạ gái mỗi khi thì bất kỳ sự gian lao nào cũng đều nhìn ra nhẹ nhõm. Bởi Bảnh nghĩ, nhiều em chỉ cần khẽ cựa mình nghiêng người thời xổ ra hàng rổ buồi mà khi đến với Bảnh còn chửa dám tắt kinh, nữa là một chút thần tình điếu đổ. Bảnh thanh dã một hơi về chốn http://www.thanglonginst.com/t-lab làm cái tinh dịch đồ để mong cầu ngoại phạm.

Chuyện sau này như nào thì không ai rõ, chỉ biết người ra đi và máy vắt tinh trùng được Bảnh vác nguyên về hai chiếc. Bởi suy cho cùng ra thì.

Vẩy chim vào máy vắt tinh
Thần tình hơn cả thế tình mỉa mai.

Là Bảnh nghĩ thế. Hê hê...!!!



Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và ngoài trời




Thứ Tư, 14 tháng 11, 2018

LÔNG NGHIỆP VÀ PHÁT TRIỂN LÔNG DÂN.

Trong hình ảnh có thể có: văn bản

Là một quốc gia nông nghiệp nhưng hơn bốn nghìn năm nay chúng ta luôn vật vã với câu hỏi trồng cây gì và nuôi con gì. Bi kịch đến nỗi quần chúng mất nết vô cùng hỉ hả khi đề xuất nên trồng cây thuốc phiện và nuôi con cave. Đó hầu như là một giải pháp tối ưu để xóa đói giảm nghèo và đưa đất nước tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên CNXH. Nhưng với trình độ canh tác lạc hậu thì cây thuốc phiện chỉ cho ra được bình 138 cầm hơi và chất lượng con cave cũng chỉ làng nhàng ở tầm 300 đến 500k một nháy. Thật là hao tổn và lãng phí vô cùng.

Trong khi nhà nhà đang thực hiện rất hưng phấn cuộc cách mạng ghế tình yêu 6.9 thì nền nông nghiệp quốc gia chỉ mới manh nha ở trình 4.0 nông nỗi. Nhiều giải pháp dựa trên nền tảng công nghệ được đưa ra nhưng phần đa thiếu tính đột phá và toàn diện. Đâm ra hơn bốn nghìn năm ta vẫn là ta, từ trong hang đá chui ra, hú lên một tiếng rồi ta...chui vào. Rất chi là tào lao, hehe.

Nhưng đâu đó vẫn có những cá nhân và doanh nghiệp quả cảm đu bám cùng với hơn 60 triệu nông dân với quyết tâm không thành công cũng thành nhân hoặc... thành phân, tùy thuộc vào điều kiện nào đến trước.

Hãy để nông dân lại cho chúng tôi, đó hẳn là cam kết sặc mùi tuyên chiến của Truong Son, một Đông - ki - sốt đội lốt nông dân chính hiệu.

Hehe...!!!

Có rất nhiều giải pháp công nghệ về nông nghiệp để giải bài toán " trồng cây gì và nuôi con gì " nhưng hầu hết đều ở dạng gọi vốn, adua theo cái đéo gì khởi nghiệp hay tương tự như vậy. Còn thì " sống chết mặc bay, tiền thày bỏ túi " và bố mày được dịp vênh váo trên tivi mà tạo dáng với đời như câu chuyện giời ơi vụ nhá hàng tỏi Lý Sơn đểu giả. Những doanh nghiệp và cá nhân quả cảm, sống chết với nông dân, phần đa gần như là một sự đa đoan, thậm chí là lý tưởng.

Một thời chúng ta đề ra công thức nhà khoa học - nhà nông - nhà buôn làm tiền đề để thành công nhưng sự liên kết và cam kết lỏng như phân trẻ nít đâm ra đầu đít cứ tít mù trong cái vòng luẩn quẩn được mùa mất giá còn được giá thì... làm nộm. Rất là lôm côm.

Công nghệ đã và đang làm thay đổi thế giới chứ đéo phải là máu tươi và xác người nhưng với An-nam thì đó hầu như chỉ là việc quần chúng nô nức lướt Phây chém gió rồi vo cứt ném vào mặt nhau. Vô vàn ứng dụng và tiện ích của công nghệ chỉ để làm dày đặc màn hình cái smart-phone tân thời hàng ngàn đô chứ ít khi đem lại và giải quyết những nhu cầu đời sống. Thế nên cũng đừng ngạc nhiên khi người ta vứt cả cái máy tối tân kia vào nồi lẩu vì đang vui thì vợ lại gọi về. Hế hế...!!!

Và cũng thật là hài hước khi người ta đi hô hào quốc gia khởi nghiệp. Chả nhẽ hơn bốn nghìn năm qua, cha ông chả có cái công nghiệp mẹ gì hay sao?

Hóa ra hơn bốn nghìn năm nay, nước ta khởi nghĩa thì nhiều mà khởi nghiệp lại rất ít, hehe. Sự Khởi đã hiếm hoi và nhọc nhằn thế thì sự Lập (nghiệp) sẽ là gì ngoài một trăm quả trứng hoang mang?

Nhẽ ra thì quốc gia phải kiến tạo cơ chế chính sách cho quốc dân khởi nghiệp thì hà cớ chi lại đi làm start - up mua vui?

Nông nghiệp - Du lịch, dịch vụ & công nghệ cao sẽ là kiềng ba chân đảm bảo cho nồi cơm nước nhà yên tâm sôi rồi chín. Chứ không phải là những giá trị nặng tính ảo tưởng mà chúng ta đeo đuổi bấy nay như cách người ta đã lờ tịt đi cái tổ hợp duy ý chí đưa quốc gia thành nước một nước công nghiệp vào năm 2020 dẫu sau đó cố chữa thẹn bằng cách thêm vào hai từ "cơ bản".

Là một nước nông nghiệp thì có gì phải xấu hổ nếu như chúng ta biến thành nhà bếp tốt nhất của hoàn cầu? Chứ hay ho đéo gì khi biến thành bãi rác của thế giới với cái mục tiêu công nghiệp giời ơi?


Không có văn bản thay thế tự động nào.
Thứ Tư, 7 tháng 11, 2018

THUẬT LÀM ĐẸP.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Khâm Thiên là một trong những phố có nhiều biệt danh. Nó từng được gọi là phố Cầm Ca, làm ta liên tưởng xa xôi đến người đàn bà được gọi là cô Cầm tài hoa trong bài “Long Thành cầm giả ca” buồn nẫu mề của thi hào Du Nguyễn. Khâm Thiên còn được gọi là phố Nhiệt Đới hay Xích Đạo vì nằm thẳng một chiều Đông - Tây, nắng từ sáng sớm đến tối nhọ mặt người, từng chang chang không một chút lá xanh, cho đến năm 1954 mới mọc rặng bàng mướt mắt mùa hè, đỏ rực mùa đông. Một thời gian, Khâm Thiên là phố làm cưa, làm dũa, sau đó được gọi là phố Thợ May, trên phố có mấy trăm số nhà thì đã có 198 hiệu may, có may đo, có bán quần áo, có bán hàng dệt kim, cùng trên 50 nhà bán quần áo, gọi vui là hàng thùng hoặc đồ sida.

Sau ấn tượng sâu đậm nhất của “xóm Cô Đầu,” thì cái tên phố B52 đã khắc sâu vào lòng người Hà Nội về một Khâm Thiên đau thương và dũng cảm.

Tên gọi phố Khâm Thiên để nhắc đến thời kỳ Lý, Trần, Lê thế kỷ XI - XVIII nơi đây có đài Khâm Thiên Giám còn gọi là Tư Thiên Giám - có nhiệm vụ theo dõi thời tiết, thiên văn và nghiên cứu lịch pháp.

Thời Pháp thuộc, toàn bộ phố Khâm Thiên thuộc về địa phận tỉnh Hà Đông, huyện Hoàng Long. Ngoài phố là những dãy nhà cô đầu, những tiệm nhảy Rếch, Đề ét xa, Ta ca ra, Pa gốt, Mỹ đô…, những sòng bạc Ba Sinh, Hai Cua …, những bàn đèn á phiện…

Thời nay, Khâm Thiên, sau những cú khâm liệm vĩ đại của lịch sử thì chả còn sót lại gì ngoài nhõn một cái tên. Cái phố xá xứ ta nó thế, ít giữ được hồn vía lắm, dăm vài còn bị người ta xơi tái mà cải lão thành những cái tên rất đỗi khắm lặm và dao găm. Phố cô Đầu xưa giờ bát ngát những cô hồn. Oanh liệt như cái tên phố B52 giờ cũng chỉ còn mỗi cái tượng đài nhị kì đôi lần hương khói trong tiếng húng hắng của diễn văn nhà nước và non nỉ khóc hờ trong mỗi tư gia. Thứ duy nhất ít đổi thay là phố vẫn gầy như dáng mẹ, e ấp nấp đầu Lê Duẩn ( hàng Lọng xưa) và đít cắm thẳng mặt ô chợ Dừa.

Bỉ nhân là dân ngụ cư nên chả mấy am tường về kinh kỳ phố xá, thậm chí còn khinh khi bởi cái lối thất lạc truyền kỳ. Mỗi bận có việc trên phố là cả một giời nức nở vô biên bởi cứ như sa chân vào động Bàn Tơ với thăm thẳm những ngõ nhỏ phố nhỏ nhưng nhà tôi không không ở đó. Nhưng với phố Khâm Thiên thì bỉ nhân là ma xó, không phải vì ham lọ mọ gì đâu, mà bởi thủa ham mơ mòng từng bén duyên với một cô nàng phải gió. Lý ra thì cũng đã ra gì rồi đấy, cơ mà khi phát hiện ra cả họ nhà nàng buôn bạch phiến giúp các đồng chí nghiện lập thân thì bỉ nhân quẫy một mạch không thèm ngoi lên để ngáp mặc cho nàng tha thiết than van. Cơ mà nhớ lắm hôm “ thông nòng” ở ngõ Thông Phong, ăn “ cháo lưỡi” ngõ Văn Chương buổi cương dương chạng vạng và váng vất thổ ra huyết dụ ngõ Thổ Quan khi nàng hoang báo có thai. Những ngõ nhỏ mà bỉ nhân vừa nhắc, là những làng cổ xưa kia, đến nay còn những 26 con như vậy trên phố. Thêm con người yêu cũ của bỉ nhân nữa là 27, vừa xinh.

Nàng thần tình và tàng hình ở chốn http://hapihapi.vn/. Mẹ kiếp, hóa ra Khâm Thiên còn có cái Hapi seafood trứ danh này. Hãy mau mau đến mà chiêm bái và nhớ khai ra là bạn anh Phẹt để được ưu đãi theo chế độ liệt dương nha.

Đậu má...!!!

***

Hôm nọ, theo chân đám Người nhà quê bén mảng đến thăm nàng. Chao ôi, chút tình xưa nghĩa cũ váng vất hất lên tầm mắt trong cái khẩu trang choán hết hai phần ba tiết diện bề mặt đã quá hư hao. Nàng bảo, ấy là cách em làm đẹp bác học và thông minh nhất. Hehe, mẹ kiếp...!!!

Tiệc bọn Người nhà quê mở ra ở đó, nhẽ chúng ao ước cái lối phù hoa xưa cũ theo cách của tân kỳ chăng? Chẳng biết, cơ mà cũng mớ bảy mớ ba, yếm trề cạp trễ, ra cái chiều phong vị lắm. Gớm chết chết, bụng thì đói meo nhưng món khai vị chúng thết lại tinh những đào liễu văn chầu cùng những ất ơ ca nương thớ lợ. Dăm vài anh tài theo đó mà bật bông những sênh phách nguyệt cầm, lâm râm trong tiếng nhị hồ lỗ chỗ. Khi món ăn được dọn lên thì quần chúng đã la đà va vào nhau mà phê pha chí tử, nên nỗi bóc con tôm hấp mồm cũng í a, bẻ cái càng cua đít cũng í à và mỗi khi nhâng chén thì cuống họng cứ hộc lên những tom chát tong tong, thong dong như xẩm sờ vậy.

Sẵn cái khí độ của cữ diệu lòng mé đường tàu mờ sáng, bỉ nhân cũng đu theo như trẻ chơi thú nhún có bầy. Hết dìu những quý cô nhẩy những cữ đầm ai oán thời lại lăng xăng tạo dáng chạp pô cùng với lũ mơ mòng và thi thoảng lại hàn lâm giở thói dâm vặt với những xoan đào trễ nải. Mãi đến khi mệt bã ra thì mới định vị ở một góc rất xa mà trau dồi cơm diệu.

- Ngon không anh? Tiếng nàng sau lớp khẩu trang. Mẹ kiếp, câu hỏi có vẻ như hơi thiếu chỉ số IQ bởi nếu nói không ngon thì không nỡ, mà trả lời là ngon thì lại quá dư thừa. Phải nói là rất ngon, nàng ạ. Danh dự của một thằng có chỉ số IQ lỗ đớp cực cao như bỉ nhân thề nếm phân, nếu phét.

Nàng ý tứ nhả tấm vâu-chờ 500k lên mặt bàn hệt cái lối của con nhà có giáo dục nết na thả trung tiện rồi liếc yêu. Đôi mắt năm nào, chả hiểu ra cơn cớ bởi làm sao mà lại có nét hao hao pha gấu trúc.

Bỉ nhân bị đám Người nhà quê phục diệu còn hơn cả phục nhân sâm cho đại cố. Tính đánh bài chuồn mà chân cứ vắt mẹ lên đằng lưỡi. Mà nôn ra thì lại sợ phí đi đống thực phẩm trứ danh vửa mới trau dồi. Lấy hết sức bình sinh, bỉ nhân bám tường vận khinh công lặn một hơi vào toa-lét, cẩn mật hạ nắp bồn cầu tọa đít lên trên mà ngả giấc say nồng.

Không mống nào còn sót lại, chỉ mỗi bỉ nhân với nàng sau cú trục vớt bằng cơm của lão bảo vệ hết ca. Cái khẩu trang vẫn ngự trị trên mặt nàng đầy cam chịu. Mẹ kiếp, thôi thì còn mỗi hai ta, nàng có thể mở ra cho bỉ nhân rửa pha tí chút? Vẫn biết đàn bà tuổi nàng, làm đẹp bằng khẩu trang là vô cùng sáng suốt nhưng xin nàng hãy u tối đôi khi để bỉ nhân chiêm bái của hình hài một thủa. Chứ ai lại đeo từ ban mai cho đến tái mặt người.

Nàng nhất quyết không. Bỉ nhân cũng trở về nhà, chổng mông cày nốt mảnh ruộng hai phần ba đà thiếu nước. Xong bật điện mở phôn khôn sớt câu lệnh, nguyên văn " đàn bà & khẩu trang". Trong 0,1 giây cho ra 3 vạn 9 nghìn kết quả là CHỒNG ĐÁNH.

Thánh họ...!!!

Trong hình ảnh có thể có: văn bản
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang