RƯỢU TẾT - MIMI SHOP

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2018

LOA LOA LOA.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Quá nhiều bạn mật thư hỏi về "Bêu nắng" bởi bỉ nhân đã nhỡ hẹn đến mấy lần. Rất xấu hổ và vô cùng xin lỗi và xin được thông báo lần cuối ở đây:

1- Hiện đứa con tinh thần này đang được chăm bẵm rất kỹ càng tại Nxb Văn Học. Lý ra thì đã cho ra đời bươn bải dăm bảy tuần qua, cơ mà nghĩ còn non dại nên phải nắn nót lại cho cứng cáp đôi phần. Quan trọng hơn, trong kế hoạch của NXB, nó sẽ là hạt nhân nổ phát trung tiện giòn giã đầu tiên để chào năm mới 2019. Đó hầu như là một sự nhiệm mầu cầu may cho công cuộc ăn mày chữ nghĩa vậy.

2- Chắc chắn rằng sẽ có một cuộc ra mắt em nó trọng thể tại nhà sách Cá Chép - 115 Nguyễn Thái Học - Hà Nội trong tháng 12. Và sau đó sẽ chính thức phát hành vào ngày đầu tiên của năm 2019.

3- Các bạn hữu Hải Phòng - Sài Gòn và ở quê nhà sẽ có những cuộc giao lưu mang tính cá nhân nho nhỏ. Hãy coi đó là phép tri ân của bỉ nhân cho những yêu mến mà các bạn dành cho.

4- Sau Nhọ, Huyền đề, thì Bêu nắng là dấu ấn để bỉ nhân bước tiếp hoặc sẽ dừng lại luôn và ngay. Bởi chữ nghĩa không ỉa ra được gì ngoài đống mạng nhện giăng đầy nơi...lỗ tít.

5- Chi tiết cụ thể bỉ nhân sẽ cập nhật sớm trên đây. Việc của các bạn là ngồi hóng tát ao cho nhã.

Hã hã...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, ngoài trời và thiên nhiên

Bỉ nhân vốn đệ tử Lưu Linh đại ka và là thần đồng của bộ môn thuốc lá. Nay vì tuổi cao sức yếu lại thêm bệnh tật liêu xiêu nên có ra cái điều chiêu tuyết nhưng vẫn cố nhúc nhắc bú đều và phì phèo mỗi khi hĩu lý. Nay thấy quốc gia đang sửa soạn thông tri hòng ban bố cấm kỵ diệu bia và tăng thuế thuốc lá mà tâm tư quá.

Diệu bia, thuốc lá đóng ngân sách nước nhà luôn ở hàng on-top, nói phớ mẹ ra thì kho bạc đầy lên trên cái sự vơi đi của sức khỏe đồng bào. Và là địa hạt béo bở cho những gian dối mãi thương và buôn lậu xuyên tường.

Bọn Tây dương quản lý và đánh thuế hai món này rất ngặt nghèo và kẽo kẹt. Thế nên các bạn đừng có ngạc nhiên khi đang phì phèo điếu Thăng Long ở Ba Di hoa lệ thì có một thằng mũi lõ chìa tay hoặc xin bắn sái dăm vài. Và cũng đừng hoảng hốt khi nốc đôi chai Cuốc Lủi ở Bá Lanh trong sự kinh hãi của lũ thượng đẳng ất ơ. Còn ở ta, nhiều thằng mới nứt mắt đã bú những chai diệu có tuổi đời còn cao hơn cả mả cha chúng nó và rít những điếu thuốc thơm tho bằng cái khoang miệng hôi sữa trường kỳ. Thì có đéo gì phải nghĩ?

Người Việt đang lấy diệu bia thay cho sữa và thuốc lá thay cho sách vở gối đầu giường. Một xã hội tiêu dùng kém văn minh như thế thì lấy gì để đảm bảo cho sự tiến hóa với đại đồng? Cơ mà khổ nỗi, nếu không bú không hút thì lấy gì để quên đi buồn bã thâm căn và thâm thủng ngân sách thâm niên?

Thế nên dự thảo chỉ mang tính thời sự mà thôi. Chứ để ban bố ra và đi vào cuộc sống cũng phải mất 3 vạn 9 nghìn ngày nữa. Lúc ấy các bạn nhẽ đã chui con mẹ lại vào hang vì tự kỷ mí tự hào rồi.

Hỡi ôi...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

Bảnh là giai phố nhớn, kém hai ngày nữa là chẵn bốn chín nguyên niên. Cơ mà trẻ lắm, tại thành đạt vội nên an nhàn sớm mãn. Thú vui của Bảnh khá hào hoa, là diệu vã và la đà với cánh văn nghệ sĩ, nửa mùa cũng có, nguyên cả mùa thời đông đảo vô biên. Bọn văn nghệ quý Bảnh lắm, coi như cây ATM di động. Ngược lại, Bảnh cũng yêu chiều đám chữ nghĩa kia theo cái lối con cọc cha già, thiết tha mọi nhẽ.

Chơi lâu nên Bảnh chóng có thêm chất nghệ, bằng chứng là cũng titoe tập tọng làm thơ, hứng chí còn bật bông được dăm vài món đờn ca sáo nhị, phởn lên cũng chém gió búa xua hệt các nhà phê bình đầu tù cu hãm. Chả ai xem sự ấy là nông nỗi, thậm chí còn vui và quan trọng là mỗi bận thế thì diều của các anh hào căng lên đáng kể.

Loạng quạng thế nào Bảnh lại vấp phải một em, gọi là ngan già thì hơi quá nhưng chính xác đó hẳn là một con vịt gốc xấu xí vô song. Của đáng tội, trí tuệ của nàng lại là một kiệt tác trớ trêu mang tầm thời đại bởi sự thông thái đến bàng hoàng.

Từ dạo có nàng, Bảnh ít la cà tụ bạ cùng đám văn nghệ mất nết mà chuyên tâm mở một chòi nghệ thuật xinh xinh mạn Ba Vì, ngày ngày bú diệu bình thơ cùng tri kỷ. Sự nghiêm trọng ấy làm nhiều người hoảng hốt nhưng rồi khi định thần lại thời cũng chỉ biết chậc lưỡi mà rằng, ma bắt hồn cũng đéo bằng thần lồn bắt vía.

Đúng ra cặp giời sinh đó sẽ là mẫu hình cho bao đôi lứa chốn địa đàng nếu như không có một ngày nàng thông tri cẩn mật rằng đã có thai. Bảnh hơi choáng, nhưng với vốn liếng xơi dăm vài tạ gái mỗi khi thì bất kỳ sự gian lao nào cũng đều nhìn ra nhẹ nhõm. Bởi Bảnh nghĩ, nhiều em chỉ cần khẽ cựa mình nghiêng người thời xổ ra hàng rổ buồi mà khi đến với Bảnh còn chửa dám tắt kinh, nữa là một chút thần tình điếu đổ. Bảnh thanh dã một hơi về chốn http://www.thanglonginst.com/t-lab làm cái tinh dịch đồ để mong cầu ngoại phạm.

Chuyện sau này như nào thì không ai rõ, chỉ biết người ra đi và máy vắt tinh trùng được Bảnh vác nguyên về hai chiếc. Bởi suy cho cùng ra thì.

Vẩy chim vào máy vắt tinh
Thần tình hơn cả thế tình mỉa mai.

Là Bảnh nghĩ thế. Hê hê...!!!



Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và ngoài trời




Thứ Tư, 14 tháng 11, 2018

LÔNG NGHIỆP VÀ PHÁT TRIỂN LÔNG DÂN.

Trong hình ảnh có thể có: văn bản

Là một quốc gia nông nghiệp nhưng hơn bốn nghìn năm nay chúng ta luôn vật vã với câu hỏi trồng cây gì và nuôi con gì. Bi kịch đến nỗi quần chúng mất nết vô cùng hỉ hả khi đề xuất nên trồng cây thuốc phiện và nuôi con cave. Đó hầu như là một giải pháp tối ưu để xóa đói giảm nghèo và đưa đất nước tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên CNXH. Nhưng với trình độ canh tác lạc hậu thì cây thuốc phiện chỉ cho ra được bình 138 cầm hơi và chất lượng con cave cũng chỉ làng nhàng ở tầm 300 đến 500k một nháy. Thật là hao tổn và lãng phí vô cùng.

Trong khi nhà nhà đang thực hiện rất hưng phấn cuộc cách mạng ghế tình yêu 6.9 thì nền nông nghiệp quốc gia chỉ mới manh nha ở trình 4.0 nông nỗi. Nhiều giải pháp dựa trên nền tảng công nghệ được đưa ra nhưng phần đa thiếu tính đột phá và toàn diện. Đâm ra hơn bốn nghìn năm ta vẫn là ta, từ trong hang đá chui ra, hú lên một tiếng rồi ta...chui vào. Rất chi là tào lao, hehe.

Nhưng đâu đó vẫn có những cá nhân và doanh nghiệp quả cảm đu bám cùng với hơn 60 triệu nông dân với quyết tâm không thành công cũng thành nhân hoặc... thành phân, tùy thuộc vào điều kiện nào đến trước.

Hãy để nông dân lại cho chúng tôi, đó hẳn là cam kết sặc mùi tuyên chiến của Truong Son, một Đông - ki - sốt đội lốt nông dân chính hiệu.

Hehe...!!!

Có rất nhiều giải pháp công nghệ về nông nghiệp để giải bài toán " trồng cây gì và nuôi con gì " nhưng hầu hết đều ở dạng gọi vốn, adua theo cái đéo gì khởi nghiệp hay tương tự như vậy. Còn thì " sống chết mặc bay, tiền thày bỏ túi " và bố mày được dịp vênh váo trên tivi mà tạo dáng với đời như câu chuyện giời ơi vụ nhá hàng tỏi Lý Sơn đểu giả. Những doanh nghiệp và cá nhân quả cảm, sống chết với nông dân, phần đa gần như là một sự đa đoan, thậm chí là lý tưởng.

Một thời chúng ta đề ra công thức nhà khoa học - nhà nông - nhà buôn làm tiền đề để thành công nhưng sự liên kết và cam kết lỏng như phân trẻ nít đâm ra đầu đít cứ tít mù trong cái vòng luẩn quẩn được mùa mất giá còn được giá thì... làm nộm. Rất là lôm côm.

Công nghệ đã và đang làm thay đổi thế giới chứ đéo phải là máu tươi và xác người nhưng với An-nam thì đó hầu như chỉ là việc quần chúng nô nức lướt Phây chém gió rồi vo cứt ném vào mặt nhau. Vô vàn ứng dụng và tiện ích của công nghệ chỉ để làm dày đặc màn hình cái smart-phone tân thời hàng ngàn đô chứ ít khi đem lại và giải quyết những nhu cầu đời sống. Thế nên cũng đừng ngạc nhiên khi người ta vứt cả cái máy tối tân kia vào nồi lẩu vì đang vui thì vợ lại gọi về. Hế hế...!!!

Và cũng thật là hài hước khi người ta đi hô hào quốc gia khởi nghiệp. Chả nhẽ hơn bốn nghìn năm qua, cha ông chả có cái công nghiệp mẹ gì hay sao?

Hóa ra hơn bốn nghìn năm nay, nước ta khởi nghĩa thì nhiều mà khởi nghiệp lại rất ít, hehe. Sự Khởi đã hiếm hoi và nhọc nhằn thế thì sự Lập (nghiệp) sẽ là gì ngoài một trăm quả trứng hoang mang?

Nhẽ ra thì quốc gia phải kiến tạo cơ chế chính sách cho quốc dân khởi nghiệp thì hà cớ chi lại đi làm start - up mua vui?

Nông nghiệp - Du lịch, dịch vụ & công nghệ cao sẽ là kiềng ba chân đảm bảo cho nồi cơm nước nhà yên tâm sôi rồi chín. Chứ không phải là những giá trị nặng tính ảo tưởng mà chúng ta đeo đuổi bấy nay như cách người ta đã lờ tịt đi cái tổ hợp duy ý chí đưa quốc gia thành nước một nước công nghiệp vào năm 2020 dẫu sau đó cố chữa thẹn bằng cách thêm vào hai từ "cơ bản".

Là một nước nông nghiệp thì có gì phải xấu hổ nếu như chúng ta biến thành nhà bếp tốt nhất của hoàn cầu? Chứ hay ho đéo gì khi biến thành bãi rác của thế giới với cái mục tiêu công nghiệp giời ơi?


Không có văn bản thay thế tự động nào.
Thứ Tư, 7 tháng 11, 2018

THUẬT LÀM ĐẸP.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Khâm Thiên là một trong những phố có nhiều biệt danh. Nó từng được gọi là phố Cầm Ca, làm ta liên tưởng xa xôi đến người đàn bà được gọi là cô Cầm tài hoa trong bài “Long Thành cầm giả ca” buồn nẫu mề của thi hào Du Nguyễn. Khâm Thiên còn được gọi là phố Nhiệt Đới hay Xích Đạo vì nằm thẳng một chiều Đông - Tây, nắng từ sáng sớm đến tối nhọ mặt người, từng chang chang không một chút lá xanh, cho đến năm 1954 mới mọc rặng bàng mướt mắt mùa hè, đỏ rực mùa đông. Một thời gian, Khâm Thiên là phố làm cưa, làm dũa, sau đó được gọi là phố Thợ May, trên phố có mấy trăm số nhà thì đã có 198 hiệu may, có may đo, có bán quần áo, có bán hàng dệt kim, cùng trên 50 nhà bán quần áo, gọi vui là hàng thùng hoặc đồ sida.

Sau ấn tượng sâu đậm nhất của “xóm Cô Đầu,” thì cái tên phố B52 đã khắc sâu vào lòng người Hà Nội về một Khâm Thiên đau thương và dũng cảm.

Tên gọi phố Khâm Thiên để nhắc đến thời kỳ Lý, Trần, Lê thế kỷ XI - XVIII nơi đây có đài Khâm Thiên Giám còn gọi là Tư Thiên Giám - có nhiệm vụ theo dõi thời tiết, thiên văn và nghiên cứu lịch pháp.

Thời Pháp thuộc, toàn bộ phố Khâm Thiên thuộc về địa phận tỉnh Hà Đông, huyện Hoàng Long. Ngoài phố là những dãy nhà cô đầu, những tiệm nhảy Rếch, Đề ét xa, Ta ca ra, Pa gốt, Mỹ đô…, những sòng bạc Ba Sinh, Hai Cua …, những bàn đèn á phiện…

Thời nay, Khâm Thiên, sau những cú khâm liệm vĩ đại của lịch sử thì chả còn sót lại gì ngoài nhõn một cái tên. Cái phố xá xứ ta nó thế, ít giữ được hồn vía lắm, dăm vài còn bị người ta xơi tái mà cải lão thành những cái tên rất đỗi khắm lặm và dao găm. Phố cô Đầu xưa giờ bát ngát những cô hồn. Oanh liệt như cái tên phố B52 giờ cũng chỉ còn mỗi cái tượng đài nhị kì đôi lần hương khói trong tiếng húng hắng của diễn văn nhà nước và non nỉ khóc hờ trong mỗi tư gia. Thứ duy nhất ít đổi thay là phố vẫn gầy như dáng mẹ, e ấp nấp đầu Lê Duẩn ( hàng Lọng xưa) và đít cắm thẳng mặt ô chợ Dừa.

Bỉ nhân là dân ngụ cư nên chả mấy am tường về kinh kỳ phố xá, thậm chí còn khinh khi bởi cái lối thất lạc truyền kỳ. Mỗi bận có việc trên phố là cả một giời nức nở vô biên bởi cứ như sa chân vào động Bàn Tơ với thăm thẳm những ngõ nhỏ phố nhỏ nhưng nhà tôi không không ở đó. Nhưng với phố Khâm Thiên thì bỉ nhân là ma xó, không phải vì ham lọ mọ gì đâu, mà bởi thủa ham mơ mòng từng bén duyên với một cô nàng phải gió. Lý ra thì cũng đã ra gì rồi đấy, cơ mà khi phát hiện ra cả họ nhà nàng buôn bạch phiến giúp các đồng chí nghiện lập thân thì bỉ nhân quẫy một mạch không thèm ngoi lên để ngáp mặc cho nàng tha thiết than van. Cơ mà nhớ lắm hôm “ thông nòng” ở ngõ Thông Phong, ăn “ cháo lưỡi” ngõ Văn Chương buổi cương dương chạng vạng và váng vất thổ ra huyết dụ ngõ Thổ Quan khi nàng hoang báo có thai. Những ngõ nhỏ mà bỉ nhân vừa nhắc, là những làng cổ xưa kia, đến nay còn những 26 con như vậy trên phố. Thêm con người yêu cũ của bỉ nhân nữa là 27, vừa xinh.

Nàng thần tình và tàng hình ở chốn http://hapihapi.vn/. Mẹ kiếp, hóa ra Khâm Thiên còn có cái Hapi seafood trứ danh này. Hãy mau mau đến mà chiêm bái và nhớ khai ra là bạn anh Phẹt để được ưu đãi theo chế độ liệt dương nha.

Đậu má...!!!

***

Hôm nọ, theo chân đám Người nhà quê bén mảng đến thăm nàng. Chao ôi, chút tình xưa nghĩa cũ váng vất hất lên tầm mắt trong cái khẩu trang choán hết hai phần ba tiết diện bề mặt đã quá hư hao. Nàng bảo, ấy là cách em làm đẹp bác học và thông minh nhất. Hehe, mẹ kiếp...!!!

Tiệc bọn Người nhà quê mở ra ở đó, nhẽ chúng ao ước cái lối phù hoa xưa cũ theo cách của tân kỳ chăng? Chẳng biết, cơ mà cũng mớ bảy mớ ba, yếm trề cạp trễ, ra cái chiều phong vị lắm. Gớm chết chết, bụng thì đói meo nhưng món khai vị chúng thết lại tinh những đào liễu văn chầu cùng những ất ơ ca nương thớ lợ. Dăm vài anh tài theo đó mà bật bông những sênh phách nguyệt cầm, lâm râm trong tiếng nhị hồ lỗ chỗ. Khi món ăn được dọn lên thì quần chúng đã la đà va vào nhau mà phê pha chí tử, nên nỗi bóc con tôm hấp mồm cũng í a, bẻ cái càng cua đít cũng í à và mỗi khi nhâng chén thì cuống họng cứ hộc lên những tom chát tong tong, thong dong như xẩm sờ vậy.

Sẵn cái khí độ của cữ diệu lòng mé đường tàu mờ sáng, bỉ nhân cũng đu theo như trẻ chơi thú nhún có bầy. Hết dìu những quý cô nhẩy những cữ đầm ai oán thời lại lăng xăng tạo dáng chạp pô cùng với lũ mơ mòng và thi thoảng lại hàn lâm giở thói dâm vặt với những xoan đào trễ nải. Mãi đến khi mệt bã ra thì mới định vị ở một góc rất xa mà trau dồi cơm diệu.

- Ngon không anh? Tiếng nàng sau lớp khẩu trang. Mẹ kiếp, câu hỏi có vẻ như hơi thiếu chỉ số IQ bởi nếu nói không ngon thì không nỡ, mà trả lời là ngon thì lại quá dư thừa. Phải nói là rất ngon, nàng ạ. Danh dự của một thằng có chỉ số IQ lỗ đớp cực cao như bỉ nhân thề nếm phân, nếu phét.

Nàng ý tứ nhả tấm vâu-chờ 500k lên mặt bàn hệt cái lối của con nhà có giáo dục nết na thả trung tiện rồi liếc yêu. Đôi mắt năm nào, chả hiểu ra cơn cớ bởi làm sao mà lại có nét hao hao pha gấu trúc.

Bỉ nhân bị đám Người nhà quê phục diệu còn hơn cả phục nhân sâm cho đại cố. Tính đánh bài chuồn mà chân cứ vắt mẹ lên đằng lưỡi. Mà nôn ra thì lại sợ phí đi đống thực phẩm trứ danh vửa mới trau dồi. Lấy hết sức bình sinh, bỉ nhân bám tường vận khinh công lặn một hơi vào toa-lét, cẩn mật hạ nắp bồn cầu tọa đít lên trên mà ngả giấc say nồng.

Không mống nào còn sót lại, chỉ mỗi bỉ nhân với nàng sau cú trục vớt bằng cơm của lão bảo vệ hết ca. Cái khẩu trang vẫn ngự trị trên mặt nàng đầy cam chịu. Mẹ kiếp, thôi thì còn mỗi hai ta, nàng có thể mở ra cho bỉ nhân rửa pha tí chút? Vẫn biết đàn bà tuổi nàng, làm đẹp bằng khẩu trang là vô cùng sáng suốt nhưng xin nàng hãy u tối đôi khi để bỉ nhân chiêm bái của hình hài một thủa. Chứ ai lại đeo từ ban mai cho đến tái mặt người.

Nàng nhất quyết không. Bỉ nhân cũng trở về nhà, chổng mông cày nốt mảnh ruộng hai phần ba đà thiếu nước. Xong bật điện mở phôn khôn sớt câu lệnh, nguyên văn " đàn bà & khẩu trang". Trong 0,1 giây cho ra 3 vạn 9 nghìn kết quả là CHỒNG ĐÁNH.

Thánh họ...!!!

Trong hình ảnh có thể có: văn bản
Thứ Ba, 6 tháng 11, 2018

SỐC & ĐỘC # 145

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Đừng tưởng Cu-ba mới xì-gà
Còn lâu sánh mí Việt Nam ta.



Nhằm thẳng quân thù mà bắn.



Thức ăn cho bướm.



Hà nội mùa chim làm tổ.



Khi ngư phủ thả...ngư lôi.



Cắm đầu đo thử nông sâu
Xoạc chân ướm hỏi lộn đầu được chăng?



Khi các đồng chí nghiện bảo vệ môi trường.



Đời có sung.



Một ngàn năm nô lệ giặc tầu
một trăm năm đô hộ giặc tây
hai mươi năm nội chiến từng ngày
gia tài của mẹ, để lại cho con
gia tài của mẹ, là nước Việt buồn

Một ngàn năm nô lệ giặc tầu
một trăm năm đô hộ giặc tây
hai mươi năm nội chiến từng ngày
gia tài của mẹ, một rừng xương khô
gia tài của mẹ, một núi đầy mồ

Dạy cho con tiếng nói thật thà
mẹ mong con chớ quên màu da
con chớ quên màu da, nước Việt xưa
mẹ mong trông con mau bước về nhà
mẹ mong con lũ con đường xa
ôi lũ con cùng cha, quên hận thù

Một ngàn năm nô lệ giặc tầu
một trăm năm đô hộ giặc tây
hai mươi năm nội chiến từng ngày
gia tài của mẹ, ruộng đồng khô khan
gia tài của mẹ, nhà cháy từng hàng

Một ngàn năm nô lệ giặc tầu
một trăm năm đô hộ giặc tây
hai mươi năm nội chiến từng ngày
gia tài của mẹ, một bọn lai căng
gia tài của mẹ, một lũ bội tình.

(Gia tài của mẹ by TCS)



An-nam cương thi đồng chí hội.



Khi gái ngành đổ xăng.


Trong hình ảnh có thể có: 2 người, trong nhà

Đàn ông thì phải có chim
Đi lính phải bắt giun kim hóa rồng.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Hòn đá to,
Hòn đá nặng,
Chỉ một người,
Nhắc không đặng.

Hòn đá nặng,
Hòn đá bền,
Chỉ ít người,
Nhắc không lên.

Hòn đá to,
Hòn đá nặng,
Nhiều người nhắc,
Nhắc lên đặng.

Biết đồng sức,
Biết đồng lòng,
Việc gì khó,
Làm cũng xong.
Đánh Nhật, Pháp,
Giành tự do,
Là việc khó,
Là việc to.

Nếu chúng ta
Biết đồng lòng
Thì việc đó
Quyết thành công.


( Thơ ông Cụ )

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời và văn bản

Đứa nào đổ rác ở đây
Thì địt mẹ nó thối thây rồi chuồn.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Ta bên Người, Người toả sáng trong ta
Ta bỗng lớn ở bên Người một chút.
Yêu Bác lòng ta trong sáng hơn.

( Thơ Tố Hĩu )

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Cứng như Đinh vẫn phải Thăng
Bia đá bia miệng nhăn răng cười trừ.

Trong hình ảnh có thể có: ô tô và ngoài trời

Tham nhũng vặt.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Năm, 4 tháng 10, 2018

HOAN HÔ...!!!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Cụ Tổng, với sự đồng thuận gần như tuyệt đối, đã bước lên ngôi cửu đỉnh hết sức thần tình. Sự trở mình của triều chính, có thể nói, chưa bao giờ thuận lợi và hanh thông đến thế.

Xin được nhiệt liệt chúc mầng...!!!



Trại súc vật ( Animal Farm ) phiên bản Phọt Phẹt.

Hàng loạt chóp bu của " bè lũ bốn chân " nhập viện vì bị bệnh tai xanh và lở mồm long móng tấn công, rất chi nguy kịch.

Bọn chó ngựa bò dê lê thê xếp hàng dài viếng thăm, gặp bác sĩ nào cũng đồng thanh hỏi nhõn một câu giống hệt nhau, rằng lãnh đạo thế nào?

Các bác sĩ cũng duy nhất một câu trả lời, là lắc đầu và im lặng.

Riêng có một ông bác sĩ già, thuộc hạng " cận địa viễn thiên " thì run rẩy, đáp:

Về cơ bản, " bọn hai chân " tạm thời qua cơn nguy kịch.

Địch cuồn mịa...!



Thà ăn một miếng bê non
Còn hơn nhai cả một con bò già.

Ấy thế mà hôm nay đớp miếng bít - tết ngon tụt lưỡi. Cứ tưởng là bò Kobe hoặc ít ra là Úc - Mẽo, cơ mà ở cái quán bình dân thì lấy đéo đâu ra?

Hỏi đứa nhân viên thì được biết đấy là bò Bắc Ninh, được nuôi bằng cách cho uống diệu làng Vân và nghe Quan họ.

Mẹ kiếp, giá mà bò xứ ta được nghe nghị quyết và ăn bả 4.0 thì chửa biết thơm ngon đến chừng nào.

Thánh họ...!!!



Giời chiều khêu bóng hoàng hôn
Đèn khuya rạng một chữ (.) buồn thiu.
Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2018

LỖI HOÀN HẢO.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Đến giờ này, sau ba năm, nhiều tình yêu vẫn mật thư hỏi NHỌ. Bỉ nhân không mấy phiền lòng, mà ngược lại, còn hoan hỉ vô biên. Tuy nhiên, bỉ nhân không phải là thằng bán sách, đó là việc của nhà xuất bản và hệ thống phân phối của họ.

NHỌ hiện đang có bán trên Tiki, nếu trực chỉ NXB Văn học 18 Nguyễn Trường Tộ - Hà Nội nhiều khả năng cũng có. Các tình yêu cứ theo hai cái lối ấy mà lần ra, là thấy.

Và xin được hân hoan thông báo, vào tháng 10 này, sẽ ra mắt BÊU NẮNG, một văn phẩm hài hước hoang đàng, phải đợi tắt NẮNG thì mới dám BÊU.

Lêu lêu...!!!

***


Bọn văn nhân mất nết tụng ca mùa thu hoang đàng quá lắm. Bỉ nhân thì chúa ghét mùa này bởi những hanh hao bào mòn đi ngọc thể. Phải nói rằng thu là mùa khó ở nhất trong năm. Thế nên:

Đừng vì chút lá vàng rơi
Mà yêu hết cả một trời buồn thiu.

Đông thì đìu hiu một màu chì xám xịt, cộng thêm với cái vị khô không khốc của dưỡng khí làm tì phế muốn ộc máu cho tươi ra. Lạnh lẽo làm teo đi nhiều cơ quan đoàn thể, từ trung ương đến địa phương. Thứ nảy nở ra danh giá nhất, than ôi, lại là diệu chè bên bạn bè rồi tối tối lần mò bẹn bà mà sưởi những nồng cay. Mùa này, cứ diệu say là cày... rất khỏe, oe oe.

Hè thì chỉ có Bêu nắng thôi. Mà tận mãi tháng sau mới lêu hêu được. Mẹ kiếp, cái phim Bao giờ cho đến tháng mười cứ như là trêu ngươi bỉ nhân vậy.

Hiuhiu...!!!




Chúng ta, những sản phẩm lỗi hoàn hảo của một nền giáo dục lạc hậu lẫn lạc đường thì phẩm chất đéo gì mà đi bàn chuyện dại - khôn chữ nghĩa? Việc người ta sỉ vả nhau về câu chuyện cải cách giáo dục và sách khoa gần đây là một minh chứng hùng hồn không thể chối cãi.

Và sau cơn lên đồng tập thể, mọi nhẽ lại ỉu xìu như những cái dương vật buồn thiu. Không một đề xuất hay giải pháp khả thi, thậm chí là một cuộc vận động nào được biện ra, mà rặt những sư nói sư phải, vãi nói vãi hay cả.

Không giải được bài toán giáo dục, chúng ta luôn là kẻ nhỡ tàu và đến sau trong mọi thời cơ và vận hội. Thứ kịp thời và đến trước duy nhất, rất tiếc, lại là:

Từ trong hang đá chui ra
Hú lên một tiếng rồi ta...chui vào.



Vua aka nguyên thủ quốc gia băng hà mà quần chúng mất nết hả hê độn toán đánh đề, chửa kể ỉ ôi bỉ bôi những điều xàm xí thì đúng là vô phúc mất rồi.

Công tội nghìn năm luận còn chưa ra mà các bạn sao nỡ dã man đến thế. Mông muội đến mức tàn nhẫn là thuộc tính hay thú vui?

Chính trị và chính trường luôn có những góc khuất, ngay cả những người trong hệ thống còn chưa hẳn tỏ tường mà các bạn cứ như nằm gầm giường nhà người ta, là thế đéo nào?

Mai mốt là trung thu, tết của con trẻ, có ai cấm các bạn vui chơi? Chỉ những hoạt động lễ lạt hội hè có tổ chức mới bị tạm ngưng trong những ngày quốc tang thôi. Lắng đi một tý để nghĩ về người đã khuất làm các bạn ức chế thế sao, trong khi mồm các bạn lúc nào cũng leo lẻo, nghĩa tử là nghĩa tận?

Các bạn thật xứng đáng là thần dân của bạo chúa, chứ minh quân mà làm gì cho chua cả cuống buồi đi.

Hĩ hĩ...!!!

***

Khá hài hước khi một con kền kền kể chuyện cổ tích về đức vua vửa băng cho gần trăm triệu đồng bào nghe có chi tiết đức ngài bắt đom đóm bỏ vỏ trứng để học bài. Haha, tuy quốc dân vẫn không chịu lớn nhưng điều đó đéo có nghĩa chúng mãi là đứa trẻ để mà buồn vui theo chiếc kẹo ở tay người.

Và quần chúng thể hiện sự thông thái của mình bằng cách thực nghiệm bắt đom đóm bỏ vỏ trứng để xác thực phép tu từ hài hước kể trên. Kết quả là phải mất ba vạn chín nghìn con thì mới đọc được chữ O to đúng bằng...quả trứng. Đ.m thật là một phép khoa học hết sức mất nết và dỗi hơi, hehe.

Cóc chết ba năm còn quay đầu về núi thì việc người ta khi băng hà trở về với chốn chôn rau là hợp với lẽ tự nhiên và đạo lý luân thường. Thì có gì sai? Cái nghĩa trang Mai Dịch kia, có vẻ như đã đến hồi kết thúc sứ mệnh đi là được rồi.

Chẳng phải sự bồ côi nào cũng đều thương tiếc cả.


Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi

Nắng vàng như vãi mật, mỗi tội hanh hao quá, thành ra khó chịu. Thu của xứ nhiệt đới cứ rối bời trong cái nỗi ẩm ương mang âm hưởng cúng dường. Rất dễ liệt dương.

Nhưng thu là mùa trở mình của vạn vật. Mọi nhẽ động đậy, cựa quậy, khẽ khàng, nhỡ nhàng, mà phải tinh tường lắm thì mới đằm hết những đắm say. Bọn thi nhân bẻm mép chúng ví mùa thu như giai nhân vậy, điệu đà và cũng vô cùng trắc nết. Và chúng gọi đó là duyên.

Khi duyên hết, thu hiện hồn là một mụ nạ dòng xấu tính, chới với bấu lấy chút heo may để tạt ngang sang tiết mới, thời gọi là xuân. Sự giở mình bỗng chốc thần tình thành...giở chứng. Vạn vật nẩy nứng tưng bừng.

Sáng ra đái bãi vàng khè
Ấy là đêm trước bét nhè (.) thiu.

Bọn già cả như bỉ nhân, phúc phần, chao ôi, oanh liệt thế đấy. Nhưng có hề chi, bởi mầm xanh nào mà chả sinh ra từ cành mục.

Nhục cái là.

Cuống buồi bối rối, than ôi
Bởi chưng cái lẽ suy đồi phóng tinh.

Thế nên chị em cần đắp mặt nạ, quên cha nó đi nhá.

Khà khà...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và văn bản

Lắng nghe luôn là một kỹ năng tối quan trọng và không phải ai cũng đủ kiên nhẫn và thông minh để học được. Trong quản trị gia đình, phép ấy làm cho mọi nhẽ thuận hòa. Trong quản trị doanh nghiệp, làm cho trên dưới đồng lòng mà gia công, phụng sự. Ở tầm quốc gia, ấy là lối chăn dân trí tuệ và hào hoa vậy.

Nghe - nói - đọc - viết luôn là bốn kỹ năng khi ta muốn làu làu tiếng mẹ. Và cũng là nguyên lý của thông thái giọng cha khi muốn đi ra với văn minh qua ngôn ngữ bên ngoài. Tiếc là người Việt ta, nghe ít - nói nhiều, đọc sai - viết vội. Tội tình ấy xem ra là hỏng lắm.

Bỉ nhân, tự thủa cha sinh mẹ đẻ, may mắn thay, tiếng đầu lòng không phải nghe là Xít-ta-lin hay Bác - Mao bất diệt. Nhưng lại rất bi ai khi lải nhải bên tai luôn là những nhiếc móc trường tồn. Sự nghe, hỏng mẹ đi từ trứng nước.

Và nói, âu cũng chỉ là sự vuốt đuôi nhau. Thật là hoan hỉ với lũ khỉ ở trên rừng.

Và đọc, cứ rời phao ra là chìm nghỉm. Viết thời, than ôi, văn tự ngêu ngao như tiền đồ chị Dậu, duyên dáng đậu bãi cứt trâu.

Thôi thì cứ ngủ, cho lành...!!!

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, giày











Thứ Năm, 27 tháng 9, 2018

BUÔN CỨT BÁN CHO CHÓ.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi

Đã lâu, anh không vào Sài Gòn. Nay có việc, đi hẳn một tuần, cho đã. Gấu nhà aka vợ yêu ra chiều khỉ gió mà nhăn nhó nhét vali tận những hai hộp bao cao su. Mọi bận đi cả tháng, nàng có thèm đoái trông đả động mẹ gì. Nhẽ nàng nghĩ Sì phố nhiều cám dỗ và lại là nơi anh một thủa mang gươm. Nàng dặn dò kỹ càng, rằng xa nhà, xe em, nhớ đừng nên thất tiết. Mà nếu có thì hãy tròng lên năm bảy cái bao để trở về con cái không phải khả phong cho sự mất nết. Đúng là đồ đàn bà, đã rách việc lại còn lo rách cả bao. Nhưng thôi, quan tâm đến chồng thì cũng là điều tốt, anh không chấp. Và anh cảm ơn.

Công việc thông đồng bén giọt bởi anh hiểu cái lối làm ăn của đất Sài thành này nên chỉ ba ngày là xong. Thời gian rôi ra anh dành đi thăm thú dăm vài người xưa cảnh cũ. Và chị, hẳn như là một phép chiêu tuyết chiêm bao.

Anh gọi chị. Ơn giời là sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng số điện thoại vẫn không hề thay đổi. Anh mời chị đi ăn tối ở quán cũ mà trước kia chị đã mời anh. Chúa ôi, sao lại có cái giống người bất chấp thời gian đến thế? Hoa hồng và nến trắng trên bàn ăn chả còn mấy lung linh trước cái nỗi thần tình của chị.

Có chút thành tựu bọ hung nên anh hùng dũng những trên giời dưới bể. Chị vẫn vậy, chiêu từng ngụm rượu nhỏ rồi phả sương khói mong manh quanh điếu thuốc gắn chặt môi mềm. Chốc chốc năm ngón tay thon lại lùa vào trong tóc và hất tung lên những nỗi rất mơ hồ. Chị chúc mừng anh theo phép của một quý bà lịch lãm và không quên ngỏ ý được giúp đỡ nếu anh cần. Bởi chị bây giờ cũng thong thả lắm và về nhà sớm gần như là một cực hình. Chị yêu đời nhưng chán nản chính ngôi nhà mình, không phải vì nó có ma mà chị luôn có cảm giác mồ côi trong đó. Công việc đem lại cho chị niềm vui nhưng cũng không giúp quên đi nỗi sợ loài người nên bao nhiêu thằng già trẻ ve vãn mà chị có thèm nhổ cho một bãi nước bọt nào đâu. Ngày xưa, chị cũng tin người lắm, nhất là đàn ông. Nhưng từ độ chồng chị - một nhà nghiên cứu nghiêm túc - và con bé sinh viên của lão hì hục làm cái chuyện đực cái ngay chính tại ngôi nhà hạnh phúc của hai người thì lòng tin đội nón vật vã đi ra.

Trời bất chợt nổi cơn giông gió. Mưa Sài thành kéo đến nhanh, rầm rập như diễu binh mừng Quốc khánh. Chị gọi thêm rượu, anh định cản nhưng kịp nghĩ lại. Mồm chị, chị uống, mắc mớ gì mà phải can ngăn. Chị dốc vào họng những giọt nồng cay cứ như là ăn mày một món chết thèm nào đó.

Rồi chị khóc. Xưa nay, dỗ gái luôn là năng khiếu của anh. Nhưng gặp kiểu đàn bà rượu say rồi tu tu xình xịch như này thì anh chưa từng trải. Vận dụng hết sự thông thái, anh gọi bồi tính tiền. Trong ba mươi sáu kế, tẩu vi hẳn là thượng sách.

Chị say, đi không nổi. Anh phải dìu ra taxi để tìm lối đưa về. Chửa kịp mở mồm cất lời hỏi han nơi chốn thì chị đã nôn ra cả một bãi to ngập ngụa dưới giày. Và sau đó là câm như thóc giống.

Sài Gòn mênh mông, biết tìm đâu ra nhà chị? Thôi thì cứ đưa về khách sạn, đợi khi chị tỉnh, hẵng hay. Thằng lễ tân lật đật mở cửa, không quên ném mặt anh cú đá lông nheo cành cạch như phò phạch.

Ôi, mẹ mày, mất nết nó vừa thôi. Anh không phải là phi công trẻ, mau bố trí cho một phòng nữa, nghe chưa. Anh ơi, Sài Gòn đêm nay mưa, nhà em không còn phòng nào trống cả. Thôi được rồi, coi như số anh đen, đêm nay nằm đất vậy.

Dìu chị lên phòng, chưa kịp bật đèn thì chị đã đổ ụp người anh, nghẹt thở. Mùi da thịt đàn bà khi say thơm cứ như thị tháng năm và hồng cúng rằm tháng tám vậy, thi thoảng lại chèn cả mùi hồng xiêm dìu dặt ở khoang mồm. Thiên - địa - nhân bỗng chốc vo tròn và lăn lông lốc trên tấm ga trải giường ướt sũng. Thứ yên vị và khô ráo nhất nhẽ là hai vỉ bao cao su mà vợ anh đã rắp tâm cho nó đồng hành.

Ăn phải bả ái tình nên anh no nê đến tận khi mặt trời đứng bóng. Trễ nải trong cái khí độ hăng hái, anh chồm lên quyết một phen bội thực sau cùng. Nhưng chị đã là ảo ảnh, thứ hiện thân duy nhất còn sót lại là mảnh giấy viết vội nhõn ba chữ mồ côi, cảm ơn em. Mọi thứ cứ như là chưa từng xảy ra vậy.

Chẳng còn lý do gì để ở lại. Anh đổi vé về sớm hơn dự định. Đến nhà đã gần 10 giờ đêm, Gấu vẫn chưa về. Thằng chọi con nhẽ đang yên giấc bên nhà song thân viên ngoại. Anh dật dẹo lên phòng, nằm như thi hài đỏm dáng. Hơn 11giờ thì Gấu về, người có mùi rượu. Hỏi thì bảo hôm nay đi sinh nhật đứa em cùng công ty, có uống một chút. Bố khỉ, mùi rượu làm anh nổi hứng. Nguyên đêm ấy, anh yêu vợ như chửa từng yêu. Hai tấm thân xác chửa đến mức ôi thiu nhưng cũng đà nhuốm màu nhạt thịt sau nhiều năm chung sống bỗng chốc bốc hỏa như nến cô đồng.

Sau đận ấy anh ốm. Cơ mà cứ như giả vờ bởi cứ hằng chiều thì mới hâm hấp sốt. Gấu nhà bận, đi suốt. Hôm nào cũng hơn 10 giờ đêm mới về. Hỏi thì bảo đợt này công ty nhiều việc. Mẹ kiếp…!!!

Cảm giác bất an khi anh thấy đi tiểu khó và buốt. Không đùa được rồi. Phi vội vào bệnh viện. Ông bác sỹ già cầm tờ kết quả xét nghiệm, nhìn anh như nhìn phạm, phán xanh rờn, đáng đời, chơi bời cho lắm vào. Giờ thì lậu...!!!

Lậu? Nhẽ đâu? Nhưng kết quả rành rành ra đây. Thôi rồi chị ơi. Nhẽ nào, đêm ấy…? Lịt mề, chính chuyên cái “lỗ làm lãi” nhà chị. Em đã rước cái phúc tổ bảy mươi đời nhà chị đổ cho Gấu nhà em rồi. Anh ngàn lần xin lỗi Gấu, Gấu ơi.

Cả đêm nằm nghĩ cách để nói với Gấu, đầu sáng mới thiếp đi. Dậy thì Gấu đã đi mất rồi. Đi vội nên quên điện thoại. Mới sáng ra, điện thoại đã kêu ầm ĩ. Thì ra có tin nhắn. Tò mò, anh mở ra đọc, thấy ghi “Cưng ơi, đã đi làm chưa? Anh qua đón đi ăn sáng nhé. Nhớ giữ gìn sức khỏe, cả nhớ giữ bí mật, đừng để chồng phát hiện ra. Hôn cưng!”. Ôi, lịt mề…!!! Vũ trụ đang nổ tung ra thì phải…???

Nhẽ nào, Gấu ơi…!!!

Lần đầu tiên anh vừa khóc vừa điện thoại. Một cuộc gọi cho bác sĩ đến tận nhà để tiêm chữa cú lậu tình. Một cuộc gọi cho ông bạn già - người mà trước khi lấy vợ cao nhõn mét năm lăm, nhưng sau sáu năm kết hôn thì vọt lên tận gần mét bảy vì đầu có quá nhiều sừng - để hỏi địa chỉ xét nghiệm ADN. 
http://www.thanglonginst.com/t-lab
Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

THẦN ĐỒNG CHĂN VỊT

Trong hình ảnh có thể có: núi, ngoài trời, thiên nhiên và nước

Bỗng đâu một hôm mẹ tôi bê về một thúng vịt giống, đổ ra kiểm đếm chẵn hai mươi con. Bà bảo thích chăn thả thì chăm lấy đàn vịt này là vừa sức. Giời ạ, mộng to là con trâu, bép phát lại hóa ra con vịt, thế có mất nết không, hả đồng bào? Của đáng tội là chúng xinh một nỗi thần tình vô tội, tôi mà không chăm thì có lỗi với quả trứng sinh thành. Thôi đành.

Ngày hai cữ tôi moi giun đãi đằng lũ vịt. Vì ít nên chúng lớn đều và dậy thì thành công đồng loạt. Lúc này thì cái cuốc không đảm bảo được khẩu phần hằng ngày nên tôi phải xách vôi tôi ra đê mà đổ giun mới đặng. Bọn trẻ trâu đồng ấu thấy tôi làm cái việc trăm năm mới có một lần ấy thì quây lấy vòng trong vòng ngoài khiến giun dế cấm có ngoi lên vì sợ động. Nhưng có vẻ gì đó là chúng ít xa lánh tôi hơn nhẽ cái sự tôi đang làm gần gụi với những gì gọi là quê kiểng.

Vào vụ gặt, có hai chục vịt nhưng tôi cũng quyết xua ra đồng mà nhặt hạt rơi hạt vãi. Cái giống vịt nhà không được chăn thả ruộng đồng từ bé nên cứ ngáo ngơ dẫu tôi đã sắm hẳn một cây gậy dài có gắn tua rua sặc sỡ nhưng cứ phất đằng đông chúng lại nhồng sang đằng tây, chạy tán loạn như chiến binh bại trận. Hễ ổn định được một tí đội hình thì lại nín thinh, chả chịu khua môi múa mép. Cái giống ăn sẵn bao giờ cũng phải quá độ mất một thời gian thời mới ăn thua được. Đâm ra cái sự chăn thả của tôi cũng nhọc nhọc là.

Thấy tôi cứ cầm gậy đứng chôn chân ở ruộng như thằng bù nhìn rơm canh lũ vịt thời ai cũng ái ngại. Người ta hiến cho tôi kế muốn vịt nhà chóng thành vịt đồng thì phải cho nhập vào đàn khác. Và để tránh lẫn lộn thì đánh dấu bằng cách rạch chân hoặc cắt cánh cắt đuôi. Nghe có vẻ xuôi nên tôi cũng ghép vào một đàn cơ man là đông đúc. Quả nhiên phép ấy làm tôi nhàn nhã ra nhiều dẫu lắm phen cũng liêu xiêu bóng hình của một thằng đi chăn vịt hộ.

Lũ mục đồng không còn ngái xa tôi là mấy, có trò gì vui chúng cũng rủ chơi cùng, đổi lại chúng hay sai tôi những việc cực kỳ ất ơ vặt vãnh và cấm bén mảng đến gần lũ trâu. Chúng bảo tôi là con nhà cán bộ, trâu nó không ưng nên sẽ dẫm cho bẹp ruột hoặc húc cho lòi phèo mặc cho tôi leo lẻo những khát khao. Nhưng không sao, được chúng cho chơi cùng đã là hoan hỉ lắm rồi, việc cưỡi trâu thì coi như là số ruồi bâu thôi.

Thấy tôi suốt ngày tha thẩn ngoài đồng với cái cơn cớ chăn hai chục vịt làm mẹ tôi không vui. Bà sợ tôi chơi nhiều với bọn chăn trâu thời sẽ sinh ra mất nết. Gì chứ thứ hạnh kiểm của lũ mục đồng là bà không lạ bởi ngoài những trò nghịch dại ra thì hẳn là cái thói tắt mắt bẩm sinh. Việc mất con gà, quả na thì chỉ có lũ quạ tha ma bắt này thôi, không khác được. Tôi chẳng mấy tỏ tường nhưng thi thoảng cũng được chia phần táo ổi chứ tịnh chả thấy bóng dáng thịt thà. Người ta cứ hay tiện tay dắt bò cho lũ trẻ trâu hay cơ cầu nỗng nỗi? Tôi chịu.

Sự nghiệp chăn vịt của tôi bỗng chốc giở nên nhàn hạ khi người ta đề nghị ngoài cái việc ăn chung thì cũng nên để cho chúng ngủ cùng. Nghĩa là thay vì điểm danh và cắt đàn để quang quác nhà ai về quàng quạc nhà nấy gây náo loạn mỗi hoàng hôn thì cứ dồn toa chúng về một mối rồi mai lại chăn thả như là hằng vưỡn. Phép ấy khiến mẹ tôi ra chiều vừa ý nhưng vẫn không quên dặn dò phải để tâm xem người ta có tráo đổi mất dăm vài. Gớm nữa, hai chục vịt mà bà cứ làm như đàn đống vài trăm mống vậy.

Tôi phó thác lũ vịt cho nhà cả Khai, một lão nông thối thai khai bẹn nhưng được tiếng là thật thà lẫn nết na. Lão chả bắt tôi làm gì ngoài cái việc xòe tay che đóm mỗi khi giở giời để hút thuốc lào, nặng nhọc nhất là xe mấy sợi râu mọc hoang dại bằng sợi vải lão chuốt ra ở gấu gáo bà ba. Tôi mặc sức lê la với lũ trẻ trâu, hết nhảy cầu tắm sông lại chổng mông hong những nỗi niềm vụng dại. Cái lối chăn vịt thần đồng ấy, hỏi được mấy ai?

Tiết mùng 5 tháng 5 âm lịch sắp đến, toàn dân hoan hỉ chờ đón giết sâu bọ mừng con Đoan Ngọ bằng những cặp vịt đồng treo lủng lẳng ở ghi – đông hay ấp ủ trong nón mê hờ hững. Lúc ấy vịt cần được nhồi nhét sao cho chóng tăng cân để lợi lộc mà dôi ra dăm ba hào bạc. Mẹ tôi bảo nên cắt đàn về nhà quây nhốt để vỗ béo đợi ngày ra chợ đặng đổi lấy sách mới áo hoa và cả bát tiết canh điệu đà đỏ hồng nũng nịu dỗ mồm mép người phối ngẫu lắm u sầu. Tôi thuật lại sự ấy với nhà cả Khai, mắt lão lệch hẳn sang hai mang tai, mồm dài ra như lưỡi hái. Lão quát, láo thây, xem vịt còn con nào không mà đòi cắt?

Phà ôi, nói thế thì khác gì lão bắt tôi đếm sao trên giời bởi giữa một đàn vịt mấy trăm con thì nhặt nhạnh ra hai mươi mống nhà tôi là bất khả. Việc tôi có cắt cánh đánh dấu cũng chả thấm vào đâu bởi cái thứ lông lá kia theo thời gian mà hoàn vũ một cách diệu kỳ. Bố khỉ…!!!

Chỉ còn cách đợi hoàng hôn sập cửa để lũ vịt theo thói quen mà mở mắt rẽ lối về nhà. Nhưng Phà ôi, không mống nào tách ra khỏi đàn ấy cả bởi cái nhẽ ăn ở chung chạ bấy nay và bởi cái số đông kia nó ghê gớm quá. Một vài con có chút ngơ ngáo lao xao nhưng rồi cũng chổng phao câu lao đầu đi hướng khác. Tôi quăng cây sào chăn vịt vào giữa đàn, be rầm lên một chập rồi guồng chân chạy về nhà mách mẹ.

Chẳng biết người lớn chia chác thế nào nhưng làng xóm được một phen ỏm tỏi. Cái danh nhà giáo giúp mẹ tôi đoạt về được năm con vịt ất ơ bởi theo cái lý nhà cả Khai thì đàn đống của lão từng này con, dôi dư ra là phần nhà tôi mà không cần tranh cãi. Thật là một phép chia của văn minh và thần tình mọi nhẽ.

Mẹ tôi thịt sạch năm con vịt một lúc để ăn vã nỗi dỗi hờn cùng cực mà chả thèm đợi đến tết Đoan Ngọ làm gì. Bà hối anh em tôi ăn cho bằng hết kẻo những kẻ vô phúc như nhà cả Khai được dịp tranh phần. Mẹ kiếp, đang đói như ngan ấp, năm con chứ mười con cũng chả vẹo vọ chó gì. Chỉ có điều miếng ngon nhưng nhai vừa dai vừa đắng

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, em bé và cận cảnh
Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

SỐC & ĐỘC # 144

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, ngoài trời, nước và thiên nhiên

Uống nước, nhớ nguồn.



Đông - Tây y kết hợp với cúng bái.



Tây đồn, Lê Văn Tám là cựu học sinh trường này.



Bác ơi bác chóng hiển linh
Cháu mồi điếu thuốc là xinh điện thờ.



Tứ bất tử.



Bướm dỗ Ong.



Một sự chiêm bái đầy thành kính phân ưu...!!!

***


Tuổi trẻ luôn có quyền mắc sai lầm. Nhưng đến mức ngỏm củ tỏi như 7 bạn trong đêm đại nhạc hội ở công viên nước Hồ Tây kia thì thật là mất nết.

Đừng vội quy trách nhiệm cho bất kỳ một ai mà mong rằng, ở thế giới bên kia các bạn ý đừng dại dột như thế nữa. Không có bài học nào được rút ra với những sai lầm chết người như vậy đâu.

Việt nam đang là thiên đường của ma túy và những hợp chất gây ảo giác chết người khác. Hình phạt cho việc vận chuyển, tàng trữ và buôn bán là rất bànthờ nhưng việc sử dụng lại chỉ coi là tệ nạn. Nhu cầu dồi dào cộng với lợi nhuận khổng lồ khiến cho việc phòng chống cứ như là giả vờ vậy.

Âm thanh, ánh sáng khủng bố sẽ làm tăng độ phê lên cấp khủng long. Dân chơi luôn đón đợi những đại nhạc hội như vừa rồi để lên đồng tập thể và phô phang cái sự chất như nước cất của bản thân dưới vỏ bọc khá hào hoa là thưởng thức văn hóa. Giữa một rừng người ngợm gào thét hú hét như thế, không phê lên tận nóc tủ mới là lạ.

Các bạn thăng thiên một cách thần tiên như thế, để lại khối sầu đồ sộ cho cho mẹ cha và người thân cùng nỗi bàng hoàng chốc lát của thiên hạ. Nhưng với quyết định khởi tố vụ án ngày hôm nay cùng với việc ngừng cấp phép cho các dự án âm nhạc EDM thì các bạn đã làm khổ sở và cướp đi cơm chim của nhiều người khác mất rồi.

Chộ ôi...!!!



Từ sao mai điểm hẹn tới...Sao rơi vào bẹn.



Chỉ vì ba lạng thịt kho
Tý nữa anh hóa thành tro nghìn người.

Chúng ta không có văn minh đô thị, cho đến khi người Pháp sang thiết lập ra dăm vài để phục vụ cho tiến trình thực dân và khai hóa. Thói quen ăn lông ở lỗ trải hơn bốn nghìn năm đã thành nết thâm căn cố đế, không dễ thích nghi ngày một ngày hai cộng với chiến tranh loạn lạc khiến cho văn minh đồ đá đồ đồng bỗng thành...đồ đểu.

Gần đây, nước nhà trong cơn dậy thì chửa biết có thành công hay không nhưng ghi nhận là có nhiều tòa chúng cư và cao ốc. Trước kia hai khái niệm này không hề hiện hữu và cái gọi là đô thị luôn nhang nhác hình bóng của những ngôi làng. Nhưng hỡi ôi, người ta có thể đem con khỉ ra khỏi khu rừng chứ không thể nào đem khu rừng ra khỏi con khỉ. Thế nên đừng ngạc nhiên khi chúng sinh ở trong những tòa nhà này vẫn đun than tổ ong lo bữa tối hay bịt lối hành lang thoát hiểm để vui chơi và dỗ bột trẻ con trong thang máy ời ời.

Văn minh quốc gia chả phải nhìn vào đéo đâu cả, mà cứ soi vào cái nết ăn - ở - ỉa của đồng bào là ra. Mà cái sự ấy ở ta, phải mất thêm vài cái bốn nghìn năm nữa.

Nghe chửa...???
Thứ Hai, 17 tháng 9, 2018

THỊT CHÓ MUÔN NĂM - NHÀ XĂM VẠN TUẾ.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang đứng

Thịt chó, món khoái khẩu của nhiều người. Tôi bị Gút nên cai tiệt từ lâu nên cái sự thèm thuồng vitamin gâu gâu là vô cùng thi thoảng.

Tình yêu động vật nói chung và chó má nói riêng chả liên quan đéo gì đến việc chén thịt chúng cả. Và càng không dính dáng bòi gì đến đạo đức cách mạng hay những thứ hao hao. Cần lao thích thì cứ nhích, miễn đừng đụng vào bọn có trong sách đỏ kẻo đen đời. Quán triệt thế nhé.

Vận động quốc dân bớt ăn thịt chó để giữ phép văn minh, âu cũng là cái việc nên làm nhưng bao đồng và nhiêu khê, mọi nhẽ. Trong tứ khoái ăn - ngủ - đụ - ị, mọi hành vi vận động hay điều chỉnh đều rắm rít cả. Phóng sinh đổi chút thần tình mất nết, âu cũng là hợp với cái phong thủy nước Nam ta.

Hãy dạy quần chúng thói ăn uống tinh hoa, ngủ ghê đúng giấc, địt bọp đúng người và ỉa đái đúng nơi, ấy mới là việc nên làm. Chứ đéo ai lại đi cấm cản người ta cho ra cái vẻ trong khi thằng đẻ ra cái vận động này lại chén chó như điên?

Thịt chó muôn năm - Nhà xăm vạn tuế...!!!

***

Các bạn chửi ông Hồ Ngọc Đại, một " nhà giáo dục " thực nghiệm chán chưa? Chán rồi thì mời thăm quan " trang trại giáo dục " của thằng Bôm Bốp, bạn thân bỉ nhân nhé. Hehe...!!!

Bỉ nhân vẫn bảo lưu quan điểm, rằng An-nam không cần và cũng chả tội tình đéo gì mà phi lên thành nước công này nghiệp nọ làm chi cho nhọc xác. Mà cứ hãy là nhà bếp và nhà thổ cho thế giới là đất nước trọn niềm vui và công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội nhất định sẽ thắng lợi hoàn toàn, thậm chí vinh quang.


Với nhà thổ, chúng ta vô cùng sung túc nguồn nhân lực non tơ với vô khối những đít đoi bơ vơ nhàn rỗi. Ấy còn chửa kể tới sự trợ giúp đắc lực của công nghệ 6.9, đảm bảo mọi nhẽ ngon bổ rẻ nhất quả đất, ever.

Với nhà bếp, chúng ta thừa mứa những món ngon, hài hòa từ dinh dưỡng đến mùi vị. Không quá cầu kỳ như Nhật bản, cay nóng như Thái - Hàn, béo ngậy như Trung hoa và nhạt nhòa như Mẽo quốc, ẩm thực Việt bao dung để đạt độ thơm ngon, tròn vị.

Thứ chết người của nhà bếp chúng ta là không kiểm soát được chất lượng thực phẩm đầu vào. Tây bương chúng ăn gì thì ỉa ra nấy bởi sự chặt chẽ kiểm tra những thứ chúng đút vào mồm. Ta thì khác, ăn lạng sắt nhưng ỉa hẳn cân đinh, thế mới thần tình.

Thời may, với việc ứng dụng công nghệ 4.0 ( thua xa 6.9 của nhà thổ ) trong nông nghiệp mà thực phẩm cho nhà bếp đã được đảm bảo sạch và chất lượng hơn tuy đôi lúc ăn quả cà lại ỉa quả na như hằng vưỡn. Kiểm soát được thực phẩm từ cánh đồng, nông trại đến bàn ăn và ra nhà xí là cả một bước đi dài của văn minh lúa nước lắm nhiêu khê.

Và còn gì hạnh phúc hơn khi các bạn vừa được ăn sạch, ăn ngon và lại được học cách thực hành tạo ra những thực phẩm tinh tươm như thế?

https://m.facebook.com/trangtraitfarm/

***

Chả phải tự dưng mà các cụ dạy, học ăn là cái trước tiên. Bởi ẩm thực là sự bao dung của càn khôn, vũ trụ. Và nết ăn luôn là nết người chứ không đơn thuần là cái hành vi gắp rót vào mồm.

Làm giàu, bạn có thể mất vài năm, nếu may mắn trúng quả, chỉ cần một canh giờ là đủ. Nhưng ăn uống sao cho tinh hoa thì phải mất ba đời mới tu tập được. Người ta sang lên vì ăn và hèn đi cũng vì lẽ đó.

Miếng ăn bây giờ tuy không còn khó nhọc như xưa nhưng vẫn nặng về cái sự lấy no làm trọng. Ăn ngon vẫn là thứ gì đó mỹ vị đối với đa số đồng bào. Không hẳn cứ phải cao lương thì mới ngon, mà là sự tinh tế trong cách chế biến và bày biện, điểm thêm chút hài hòa nhân thế là bữa ăn tinh tươm tất thảy dù chỉ là quanh quất dưa cà. Sơn hào hải vị mà làm gì khi các bạn chỉ biết chặt to kho mặn và nhồm nhoàm khạc ra những thứ mất nết thối tha?

Người An-nam ăn quá nhiều cơm gạo, béo phì và tiểu đường chứ báu bở đéo gì. Dăm vài tỏ ra tinh hoa thì lại thừa mứa những thịt thà cá mú. Bọn đàng điếm muốn tỏ ra căn cốt thì rau dưa qua bữa, chán chê thời detox cho hợp với tân kỳ. Phép trường sinh chả ai người ta làm thế cả. Ăn cứ phải đủ chất và đúng liều lượng trên cái nền tảng chế biến khoa học sao cho thơm ngon tròn vị thì mới mong bất lão được.

Bỉ nhân từ đận học phép ăn uống tinh hoa, người ngợm cứ gọi là hay ho nhức nhối. Ấy là cái sự cảm quan bề ngoài vậy, chứ bề trong còn tiện nghi và phương phi vô đối, than ôi, bội phần.

Bởi bỉ nhân ăn để sống, chứ không phải sống để ăn. Và tuyệt đối đéo đồng đẳng với bọn ăn...để chết.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, ngoài trời, nước và thiên nhiên
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang