Chủ Nhật, ngày 01 tháng 2 năm 2015

LEO CỘT LUẬN


Phàm là người, ai cũng mưu cầu hạnh phúc.

Thiên hạ thái bình thì chẳng nói làm gì, bây giờ là thời loạn, đại loạn.

Loạn không có nghĩa là phải đánh nhau, loạn có nghĩa là không có điểm tựa, không thu về một mối. Ví như thời chiến tranh lạnh, cũng chưa phải thời loạn, vì thiên hạ chia hai, ai thờ chủ nấy

Giờ là thời loạn, vì thiên hạ không biết dựa vào đâu. Phương Tây trở thành cực duy nhất sau chiến tranh lạnh, không phải vì họ giỏi hơn đả thắng đối thủ, mà vì phe Liên Xô phạm sai lầm nghiêm trọng. Tương tự như một cuộc chạy 100m, một người trượt chân ngã, nên người kia về đích an toàn. Với một chiến thắng dễ dàng và có phần may mắn, trên đinh vinh quang, người phương Tây đã không có cơ hội nhìn lại chính mình, để rồi mới hơn 20 năm, từ vị thế lãnh đạo độc tôn trở thành con nợ.

Thử tưởng tượng xem, nếu không phải là Gorbachev mà là Tập Cận Bình cải cách Liên Xô, thì sẽ ra sao? Nhưng may mắn cho chúng ta, Gorbachev không phải là Tập Cận Bình, nếu không thì làm gì có internet với smartphone và computer.

Điều đó cho thấy vận mệnh cả thế giới hàng tỉ người có khi chỉ phụ thuộc trong tay một vài cá nhân. Đời vốn là như vậy, một ngàn năm trước và một ngàn năm sau cũng thế.

Có cần dẫn chứng thêm? Cả một dân tộc Do Thái nổi tiếng thông minh nằm như cá trên thớt dưới tay một kẻ giết người hàng loạt.

Thời loạn, dân chúng chạy quanh, như vậy là sai phương pháp. Không phải là chạy quanh, mà cần phải leo lên cao, đó nội dung bài giảng là leo cột diễn nghĩa 101.

Mở bài:

Tại sao có kẻ thì làm vua, có kẻ thì làm ăn mày, kẻ thì công hầu khanh tướng, người thì ngửa mặt than sinh bất phùng thời? Đó chính là vì không hiểu nghệ thuật leo cột.

Phàm đời người, ai cũng mưu cầu hạnh phúc. Một điều kiện để mưu cầu hạnh phúc, đó là mọi việc diễn ra theo ý mình. Điều kiện thường có là tiền và quyền lực, hai cái này có thể trao đổi lẫn nhau, tiền dùng để mua quyền lực, và quyền lực dùng để kiếm tiền. Nghệ thuật leo cột là nghệ thuật trèo lên cao, bất kể đó là tiền hay quyền lực.

Phàm nghệ thuật leo cột, có nhiều thức.

Bạ cột nào cũng leo, cột điện, cột đèn hay cứ thấy cái cây nào cao cao là trèo lên, đó gọi là leo cột theo bản năng. Leo cột như vậy khá nguy hiểm bởi vì may thì leo được cây khế, cây vàng, không may leo phải cột điện hay cây đa thần vật cho hộc máu.

Hoặc một kiểu leo cột khác rất phổ biến như cho con học ngoại ngữ tin học chơi game sáng tạo từ nhỏ. Nếu leo cột như vầy sẽ gặp một kết cục là leo hết cột này lại thấy cột khác, càng leo càng thấy cao, cả đời có khi không leo được đến đỉnh. Chính vì vậy gọi nó là leo cột kiểu bình dân, nghĩa là có leo thế chứ trèo mãi cũng vẫn chỉ là dân đen, hoặc còn gọi là leo cột giả khoa học. Bởi xét ra thì cũng có vẻ có phương pháp, có nghiên cứu, nhưng lại không phải là khoa học thực sự.

Thấy đám đông leo cột mà thương, xét ra nhiều kẻ có tài, nhưng lại không biết lối, để rồi phải chịu luồn cúi những thằng ngu hơn mình.

Leo cột đỉnh cao, trở thành một nghệ thuật, còn được gọi là múa cột. Khoa học múa cột ít được đề cập, bởi vì nó là một trong những loại khoa học cao cấp nhất, thường chỉ được truyền dạy bí mật từ thầy sang trò, đến nỗi nhiều lúc người ta không còn biết nó có phải huyền thuật hay không nữa. Cũng đôi khi nó được che đậy dưới dạng huyền thuật, chủ yếu để tránh những cặp mắt tò mò, khiến việc nghiên cứu múa cột gặp rất nhiều trở ngại.

Đại khái múa cột bắt đầu với việc chọn cột, không phải bạ cột nào cũng lên. Phải chọn cột nào vững chắc, không nên chọn cây mục ruỗng vì khi đang leo có thể đổ bất ngờ. Leo cây mục cũng là một nghệ thuật khá khó, đòi hỏỉ phải nắm vững cơ bản, không nên luyện tập với người mới vào nghề.

Việc chọn cột nói thì dễ nhưng làm rất khó, vì cái cột tốt chắc khoẻ bao nhiêu đứa đang tranh nhau leo, lại được canh gác rào chắn cẩn thận, trong khi cái cây mục ở gần tuy có gai góc nhưng cũng đành phải leo, mấy ai mà đủ sức vượt qua cám dỗ. Như vậy nghệ thuật múa cột đòi hỏi bình tĩnh lựa chọn cột vững chắc trước khi bắt đầu. Lựa chọn cột phải biết 2 điều cốt yếu, biết thiên hạ, và biết chính mình. Nếu chỉ biết một trong hai cũng không đủ, khoa học múa cột đòi hỏi cả hai. Ví như cái cột kia, thiên hạ leo nhiều, nhưng không hợp với bản thân, thì cũng không nên leo.

Cần lưu ý, nghệ thuật múa cột là một nghệ thuật loại trừ, diễn nôm là được làm vua thua mất sạch. Ví dụ một anh leo cây 3m, thiên hạ trầm trồ tán thưởng, nhưng nếu bên cạnh có anh leo cột điện cao thế cả chục mét, thì thiên hạ kéo hết sang xem anh này, mà anh kia mất sạch thị phần. Điều đó cho thấy nếu anh chọn sai cột, có thể lúc đầu không vấn đề gì, cho đến khi có kẻ tìm ra chỗ khác múa hay hơn, anh sẽ mất hết thân bại danh liệt mạng sống không được đảm bảo. Ai da, leo cột là vậy, nguy hiểm lắm đó.

Như vậy phẩm chất thứ hai của múa cột, không phải là được học ngoại ngữ hay tin học từ nhỏ, phẩm chất quan trọng là lòng dũng cảm. Có thể giáo dục lòng dũng cảm bằng cách đánh đập con cái tàn tệ từ nhỏ, đứa nào lớn lên được chắc sẽ có dũng khí. Đây là một nghệ thuật vốn đã thất truyền từ lâu trong truyện kiếm hiệp rẻ tiền. Tỉ lệ sản phẩm lỗi khá cao nên phải bù lại bằng cách đẻ nhiều. Chẳng hạn đẻ chục đứa mà một đứa thành ông nọ bà kia có thể coi là thành công rồi.

Tuy nhiên khoa học hiện đại đã chứng minh phương pháp này không có cơ sở. Phương pháp mới hơn khá phổ biến là mổ đẻ chọn giờ sinh và dâng sao giải hạn đúng kì. Đẻ nhiều chẳng qua là tăng xác suất có con sinh nhầm vào giờ đẹp, khoa học có thể chứng minh điều đó dễ dàng.

Tạm thế đã.

Bài tập về nhà:
Anh (chị) hãy sưu tầm những tấm gương mà mình biết về múa cột và nhận xét xem những người xung quanh mình múa cột như thế nào. Liên hệ bản thân, anh (chị) múa cột có giỏi không, có muốn học múa cột không? Bài làm viết ra giấy A4, viết xong phơi nắng cho khô rồi đốt bằng cồn, pha với nước uống hết.@ bài luận của một con nở trên tnxm.net
Chủ Nhật, ngày 25 tháng 1 năm 2015

CỤ GĂM & LỘN GẰM.



Lộn gằm: Cụ năm nay bao tuổi rồi?

Cụ găm: Tám nhăm tròn. Trông có già và suy thoái lắm không?

Lộn gằm: Hẵng kháu lão lắm. Nhẽ cụ sinh hoạt đều đặn?

Cụ găm: Chả dấu gì, bà nhà tôi mất từ năm tám sáu ( 1986).

Lộn gằm: Cụ hiểu sai ý rồi. Là cái việc ăn ngủ chứ không phải đụ ị. Thôi nhưng tiện đây hỏi luôn cụ cái sự đụ ị vậy.

Cụ găm: Tôi thủ dâm là chủ yếu. Xuân thu nhị kỳ hai bận một năm.

Lộn gằm: Gớm chết chết, thảo nào trông cụ khỏe mạnh minh mẫn thế.

Cụ găm: Cái gì hử?

Lộn gằm: Trông cụ khỏe mạnh minh mẫn.

Cụ găm: Nói to lên, điếc nặng lắm.

Lộn gằm: Trông cụ khỏe mạnh minh mẫn lắm.

Cụ găm: Chuyện, không thế thì làm sao quản được chín đứa rưỡi con ốm rách như tổ đỉa này.

Lộn gằm: Sao lại là chín đứa rưỡi con hở cụ?

Cụ găm: Ừ thì có một nửa đứa bị chửa ngoài tử cung với con mẹ Mẽo. Đang không biết nên nạo hút hay để tự chết lưu đây.

Lộn gằm: Của cụ à?

Cụ găm: Không phải, nhưng tôi cứ nhận vào cho nó...nhân văn.

Lộn gằm: Để cụ được cái gì?

Cụ găm: Đã bảo rồi, lấy tí tiếng và sau đó là...kiếm miếng.

Lộn gằm: Người như cụ thì còn sống, còn ăn được bao nhiêu nữa?

Cụ găm: Ấy biết thế, nhưng tham lam một tí thì đã sao. À mà này, mấy hôm nữa là sinh nhật tôi đấy. Phải cái tội tuyền những đận giáp tết nên chả ai để ý.

Lộn gằm: Thế cụ định làm gì?

Cụ găm: Thì tôi lại thủ dâm thôi. Phép này lạm dụng thì hơi nguy hại cho sức khỏe nhưng không có nhẽ ngày vui của mình mà lại nằm không?

Lộn gằm: Chín đứa rưỡi con của cụ nó không tổ chức cho à?

Cụ găm: Bọn mất dạy ấy chúng chỉ lo thân, lại còn chửi tôi như chó.

Lộn gằm: Giời ạ. Thế cụ đẻ chúng ra làm gì cho chua cuống buồi?

Cụ găm: Sinh mà không dưỡng được nên chúng hận tôi. Chúng còn mong tôi chết để diệu thịt say sưa và chia tiền phúng điếu. Cha tiên nhân cái quân thất đức.

Lộn gằm: Ấy cụ bớt xúc động kẻo tăng-xông thì khốn. Thôi để tôi làm sinh nhật cho cụ nhé?

Cụ găm: Ấy chết, sao lại dám làm phiền thế được. Nhưng nếu có thành tâm thì chỉ cần viết cho tôi bài diễn văn dài dài và căng cho cái khẩu hiệu.

Lộn gằm: Diễn văn viết như nào hả cụ? Khẩu hiệu thì in chữ gì?

Cụ găm: Thì ca ngợi công đức của tôi cho bọn con cái chúng mở mắt ra. Khẩu hiệu căng chữ " cụ Găm quang vinh muôn năm", nhớ là chữ vàng nền đỏ nhé.

Lộn gằm: Giản dị vậy thôi ạ?

Cụ găm: Thế thôi. Tôi đang thực hành tiết kiệm. Mấy lại sợ ồn ĩ quá thiên hạ người ta lại chửi cha tôi lên. Thế nhé.

Lộn gằm: Vưng, xin được theo ý cụ. Tôi xin phép đi gặm ồnl để lo việc.

Cụ găm: Tôi cũng đi gặm hehe ku đơi. Ơ mà tiên nhân, cái hàm răng giả đâu rồi nhể?

Lộn gằm: Chả đang trong mồm cụ đấy thôi.

Cụ găm: Khẹc khẹc khẹc. Gớm chết chết, lẩm cẩm quá rồi. Thôi tôi đi nhá.

Lộn gằm: Rước cụ ạ.
Thứ Ba, ngày 20 tháng 1 năm 2015

VẸM KAKA.



Lão tên Vẹm, giai thứ nhà bác cả tôi, năm nay dễ ngót ngũ tuần nhưng vì nhỏ người nên trẻ lắm. Bác cả tôi thì mất rồi nhưng hồi còn sống ông hay kể tôi nghe sự tích về cái tên Vẹm. Chả là cái việc ông với bố tôi hay thậm thụt nghe đài địch bằng cách trèo lên ngọn cây gạo đầu làng cho tốt sóng mấy lị vô lo. Đài địch là cách nói theo lối tuyên huấn chứ ông hay gọi là đài Tây, có cái nằm bên kia bán cầu và có cả cái nằm bên kia bờ vỹ tuyến. Ông bảo chả hiểu cộng sản ra cái giống làm sao mà người ta hay gọi là Vẹm. Có điều ông đinh ninh rằng Vẹm là cái gì đó cao quý lắm mặc cho bố tôi thiết tha đó chỉ là lối nói xỏ xiên chỉ phường bố láo cáo cầy. Đúng năm ấy thì đẻ ra anh con thứ kia, ông nhét luôn cái tên Vẹm vào cho nho nhe đa nghĩa.

Lão Vẹm phét lác thành thần, trộm vặt thành thánh, ấy là cái khi trẻ con thôi, mỗi cái tội là sự trẻ hơi dai nên đến năm 20 tuổi vưỡn chứng nào tật ấy. Bác tôi lo lắm, lại đúng kỳ ông ngoi lên làm chủ nhiệm HTX nên cái sự lo càng tợn. Ông bảo tao phét lác là theo chủ trương nghị quyết, ăn cắp dăm cân thóc ít công điểm là do trào lưu chung chứ cái thằng Vẹm chỉ tuyền cái nết titoe hoắng huýt mấy lị cắp vặt quả trứng con gà, rất xấu xa. Thế là ông nghĩ cách tống con đi cho khuất mắt.

Ấy thời may đận ấy có đợt tuyển quân, nhà bà tôi rộng nên bộ đội kéo về đóng làm dinh lấy lính. Bác tôi hầu hạ dạ vâng ghê lắm cốt để xin cho con trai đi bởi nếu có khám sức khỏe thì đằng nào cũng loại, thanh niên hoi mà hehe. Chả biết có đấm đút gì không nhưng ông chỉ huy lấy anh tôi làm luôn chân cần vụ, cho túc trực cơm dâng nước rót kề bên. Bác tôi vui như được phá kho thóc vậy.

Đường binh nghiệp của lão Vẹm khá hanh thông, phần do lẻo mép biết điều, phần nhiều là chiều được thủ trưởng. Cái nết phét lác titoe mấy cả cắp vặt trong quân ngũ hữu dụng ra phết bởi lão biết diễn trò mua vui cộng thêm cái việc láu cá tăng gia cho chỉ huy con gà quả trứng. Của đáng tội toàn quân những năm đó đói, có được thằng cần vụ bác học như thế thì thủ trưởng nào chả thích. Thế nên lão Vẹm đang từ binh nhất binh nhì phọt phát có sao có vạch nhưng chỉ ở dạng quân nhân chuyên nghiệp thôi chứ không được gọi là sĩ quan vì... trình lùn. Làm cái thằng cần vụ nấu nướng hầu hạ mà đeo lon sĩ quan thì đến lợn trong chuồng nó cũng đéo nhịn được sự ghanh tị ủn ỉn.

Năm lão hiu cũng đóng đến lon thiếu tá chứ chả ít, mỗi cái tội theo luật thì quân nhân chuyên nghiệp như lão chỉ được phục vụ đủ 25 năm là cút chứ nếu không lão còn đeo đến lon tướng chứ chả chơi. Về hiu lão cất cái nhà to nhưng thiếu mất hệ thống cửa bởi đang làm thời hết tiền. Vay mượn được tý đỉnh lão dọn cái quán lòng lợn tiết canh trước hiên. Tại ngũ thì hầu tướng tá, nay hiu hắt thời hầu dân, đó hẳn là một phẩm chất cao quý của bộ đội ông Cụ. Mấy mươi năm dao thớt nên tay nghề khá lắm, quán mở trong làng mà dân phố vẫn biết tiếng mò vào ăn. Vợ đang làm nghề trông trẻ được lão điều về rửa bát bưng mâm, hai thị mẹt làm chân lăng xăng dọn dẹp. Chao ôi, cứ nghĩ đến cái viễn cảnh huy hoàng thịnh vượng thì ai cũng cả thèm.

Ấy thế mà chửa đủ nửa năm thì đóng cửa. Lý do là tuyền hạng ăn nợ đến mùa giả lúa lấy khoai, chửa kể chúng khề khà diệu bia từ tinh mơ đến tiếng thơ mất công mất việc rồi quá chén  mà chém giết nhau ầm ĩ. Từ một quán cháo lòng tiết canh trứ danh biến thành ổ tệ nạn trong phút chốc. Toàn chỗ làng nước anh em cả nên lão chẳng biết phải làm sao. Thôi thì đóng con mẹ cửa đi còn giữ được tý cái tình lưu cữu, không là mất hết. Sự nghiệp phục vụ nhân dân thu được kết quả rực rỡ hơn cả sự mong đợi là một cục nợ to tướng và vợ con ngày hai buổi rong ruổi đi đòi. Gớm, đòi cái nợ gì thì còn khả dĩ chứ đòi cái nợ mồm thì chỉ có nước mổ bụng ra thôi. Cơ mà là người chứ có phải gà qué đâu mà moi diều dễ thế hê hê...



Buồn đời, lão diệu vã thay cơm. Cái hình hài trung niên hoi ngày một quắt đi cùng với lọ chai chum vại. Ai can cũng không được, ai cản cũng không xong. Nhìn cái sắc diện nhiều kẻ xòe tay bấm quyết rồi phán chắc như đanh đóng ván rằng không trụ nổi qua một mùa đông. Lão mặc đời, kệ xác.

Đứa con gái lớn thương cha nên xin được chân chạy giao cháo lao đường sữa nhưng khốn nỗi phải có cái xe máy tươm tươm. Chiếc Woay Tàu ghẻ hơn cóc cụ của lão vằn vện những hoen ố thời gian lẫn lòng mề huyết tủy không phải là sự lựa chọn tối ưu và hợp lý. Lão bấn lắm nên cũng bớt diệu để dưỡng não nghĩ mưu nhưng vào cái thế nợ treo như thòng lọng, lương hiu nhẵn như chùi thì quả là khó mà xoay xỏa. Lão xách xe nói là đi vay nhưng thực tế là...đi hoang. Cứ mải miết, vô định vậy. Rong ruổi chán trên gập ghềnh thiên lý thì cũng nghĩ ra cách.

Lão chọn công lộ gần nhà ra tay bằng cách chạy xe vè vè và nhìn lại đằng sau qua chiếc gương chiếu hậu lắp bên tay trái. Lão nhìn những chiếc xe hơi sang trọng và những người ngồi trên có khuôn mặt hiền từ, thậm chí là máu mặt cũng được, còn những chiếc xe tải hung hăng thì lão tránh xa. Và dịp may đã đến.

Lão hất nhẹ cái mũ bảo hiểm không cài quai ra khỏi đầu. Cái mũ lăn lông lốc giữa lộ và lão đột ngột ngoặt xe. Đó hầu như là một hành vi cứu vớt vật chủ thiết thân thỏa đáng. Con xe hơi sang trọng nhào tới, phanh khét lẹt như muốn chổng mông và hai bánh sau lên. Ba khuôn mặt hồng hào như mào gà chọi đạp cửa xô tới. Họ xúm lấy lão nói những lời chát chúa cộng thêm mấy cái bạt tai. Lão cũng chả vừa, chửi giả và phóng ra nhiều cú đấm hạng ruồi vào không khí. Hình như chỉ chờ có thế đám người kia lao vào tẩn lão như lên đồng. Lão cuộn tròn như như tê tê dấu mặt và miệng gào to. Dân hai bên đường túa ra, người trong làng cũng xông vào trợ lực. Ba gã kia mặt đang đỏ như vang bỗng chốc chuyển vàng như...cứt.

Công an tới. Họ giữ xe cùng với ba người kia lấy lời khai. Còn lão được vác đi viện. Kết quả chụp chiếu ban đầu cho thấy " gãy xương bánh chè, rạn xương quai xanh", hội chẩn điều trị là " mổ gia cố lại xương".

Thằng cớm bạn tôi thụ lý vụ này. Nó điện tôi bảo khởi tố hình sự được, muốn thế nào? Tôi nói hỏi lão Vẹm chứ hỏi gì tôi. Nó bảo hỏi rồi nhưng lão ngu lắm, chỉ cần làm cho cái đền bù là đủ, không muốn người ta đi tù. A đéo mẹ, đạo đức tinh hoa gớm nhỉ?

Trừ đi những thuốc thang viện phí, lão Vẹm được đền 30 triệu Lừa kim. Gần nửa tháng nằm viện lão nom lại có thêm tí da tí thịt. Và cái đáng kể nhất lão mua được cho con gái cái xe, cũng Way thôi nhưng là của ta chứ không phải của Tàu. Phần dư giả lão mang đi trả nợ thời vừa khẳm.

Hôm tôi về thăm, nhìn cửa nhả thông thống trong đông giá mà ái ngại. Lão hỏi chú có tiền cho anh vay sắm mấy bộ cửa. Tôi giả lơ nhìn ất ơ lên trần. Còn lão nhìn ra con lộ phía xa xa, vẻ như là toan tính.

Nhẽ tôi phải cho lão vay tiền thật, chứ nhỡ ra thì đéo mẹ hương vàng đâu cho lại. Dù sao lão cũng chung giọt máu đào với tôi, giọt trên giọt dưới chứ đâu phải là nước lã. Vấn đề là đýt tôi mạng nhện giăng cũng quá lâu rồi.

Dồi ôi...
Thứ Hai, ngày 19 tháng 1 năm 2015

SỐC & ĐỘC # 85



Hôm nay giời có nắng vàng. Chị em vác cái họ hàng ra phơi:))



Đẹp thay những tiểu phật gia. Xuất tu mà ngỡ như là... chửa tu.



Đi đám ma mẹ người ta. Mà bày ra lối kêu la vãi vồn:))



Dáo xư cái đéo gì đây. Câu văn lủng củng bầy hầy táo dai:))



Sữa thì dứt khoát phải cai. Nhưng cái mõm lợn lai rai đỡ nghiền:))



Đường phố là của bố mày. Xe buýt ghé trạm mới hay lộn cò.



Buồn trông đôi chó tơ nhau. Hoảng hồn anh mới buồn đau phận mình.



Đứt cáp do cá buồn răng. Thày chùa phán thế, mần răng bi chừ?



Thật ra tôi vẫn còn trinh. Là do cái rốn bất bình lên cơn:))



Con lợn số thế mà hên. Được thanh niên cứng cõng trên vai mềm:))



Ước gì anh hóa làm yên. Để em chịn cái ưu phiền quanh năm:))



Ngồi ngoan rồi sẽ có xương. Nhưng mà cái củ ngọc dương láo nhề:))



Hạnh phúc đơn giản vậy thôi. Ước ao của những bồ côi thiên đàng.



Tam anh giải đế cười khì. Nhất nương lại đứng tỉ ti một mình.



Nhái đu xà - Già đu hông. Còn các em gái chổng mông lộn cò.



Sự kiện & Nhân chứng:))



Xin chào trưởng lão vùng cao. Năm nay cụ đã mọc bao cái lồng ( aka lông)

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Năm, ngày 15 tháng 1 năm 2015

SẾP NHẬT


Công ty tôi vừa có một tên người Nhật sang làm dự án trong khoảng 3 tháng, và tôi được giao nhiệm vụ lái xe cho hắn. Lâu nay toàn lái xe cho các sếp Việt Nam, giờ lần đầu tiên được lái cho sếp Nhật nên tôi thấy hứng thú lắm! Tôi tức tốc ra vỉa hè mua quyển sách “Tự học tiếng Nhật cấp tốc” về để nghiên cứu. “Mình lái xe cho sếp Nhật thì cũng phải biết vài ba câu giao tiếp tiếng Nhật chứ!”. Từ khi mua sách về, tôi nghiên cứu và tự học rất miệt mài, gần như không lúc nào tôi rời quyển sách (chỉ trừ lúc ăn cơm, lúc tắm, lúc ngủ, lúc xem tivi, lúc đi chơi và đi làm). Bởi thế, hôm gặp sếp Nhật tôi tự tin lắm, chủ động bắt tay rất thân thiện và chào hỏi cực kỳ trôi chảy bằng tiếng Nhật:
– Mi đua ku ra, ta xoa ku mi!
Có vẻ như tên Nhật đó không hiểu tôi nói gì thì phải, hắn lắc đầu ngơ ngác rồi hỏi lại:
– Xoa ku ta chi? Ngu chi cho xoa, xa ku ta ra, xoa ku mi đi!


Tất nhiên là tôi cũng không hiểu hắn nói gì, vậy nên cuối cùng cả hai quyết định sử dụng tiếng Anh, dù rằng trình độ tiếng Anh của tôi và hắn cũng bập bẹ ngang nhau, nhưng may là vẫn đủ để đoán được ý mà đối phương đang muốn diễn đạt.

Một điều khá thú vị đó là tên sếp Nhật này lại nói được vài câu tiếng Việt, không phải “xin chào”, “cảm ơn” – như mấy ông ngoại quốc, mấy chị đại sứ nước ngoài nào đó hay nói bọ bẹ trên tivi đâu, mà là những câu dài hẳn hoi, kiểu như: “Cấm ăn cắp vặt, ăn cắp vặt là phạm tội!”, hoặc “Vui lòng ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu, ăn không hết sẽ bị phạt tiền”, rồi cả “Không được dắt chó vào công viên này, nếu chó ị ra phải tự mang phân chó về”… Tôi nghe tên sếp Nhật ấy nói mấy câu đó thì ngạc nhiên và khen hắn giỏi quá! Nhưng hắn chỉ cười mỉm rồi cất giọng đầy khiêm tốn:
– Giỏi gì đâu! Ở bên Nhật, mấy câu đó viết đầy trong siêu thị, nhà hàng, công viên, nhìn nhiều nên quen, nên nhớ thôi!

Một cảm giác tự hào chợt dâng trào trong lòng tôi nghẹn ngào. Tự hào là phải, bởi lâu nay người ta luôn coi tiếng Anh, tiếng Trung là hai ngôn ngữ phổ biến và được sử dụng nhiều nhất trên thế giới, nhưng bây giờ, tiếng Việt đang trỗi dậy và nhăm nhe lật đổ sự thống trị của hai thứ tiếng ấy. Giờ, đi ra nước ngoài, không chỉ ở Đông Nam Á, Châu Á, mà cả Phi, Mĩ, Úc, Âu, đâu đâu ta cũng có thể bắt gặp những dòng chữ tiếng Việt thân thương, dù rằng chúng được viết nguệch ngoạc, sai chính tả, thiếu dấu, thiếu vần, trên những tấm ván, tấm bìa nham nhở, lấm lem, nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ để chúng ta cảm thấy nao lòng.

Ban đầu hào hứng bao nhiêu thì sau đó tôi chán nản bấy nhiêu. Người đời dạy rằng: “Thà có một kẻ thù giỏi còn hơn có một ông chủ dở hơi”, quả là không sai. Trước đây, khi lái cho các sếp cũ thì phải 8 rưỡi, 9 giờ sáng tôi mới phải đánh xe đến đón các sếp, rồi chở sếp qua quán phở ăn sáng, xong uống café, đến công ty cũng đã là gần 10 giờ. Sếp làm việc đến 11 giờ thì lại chở sếp đi ăn trưa, uống bia, 3 giờ chiều đưa sếp quay lại công ty rồi 4 rưỡi đón sếp về, thế là xong. Những lúc sếp ăn uống, nhậu nhẹt thì thường là sếp gọi tôi vào ngồi cùng. Nếu hôm nào sếp tiếp khách sang, không được gọi vào, thì tôi lại ra xe ngả ghế xuống ngủ rất thảnh thơi.


Thế nhưng chỉ sau hai tuần làm lái xe cho thằng sếp Nhật dở hơi, tôi trở nên phờ phạc, bã bời. 
Đúng 6 rưỡi sáng tôi phải dậy chuẩn bị xe qua đón nó. Theo quy định của công ty thì 7 rưỡi mới là giờ làm việc nhưng chỉ khoảng 7 giờ 15 là nó đã có mặt và chui vào phòng làm việc luôn. Ngày trước đi với các sếp cũ tôi thường xuyên được các sếp cho ăn sáng, ăn trưa, uống bia, gái gú, hát hò, chứ từ ngày lái cho thằng Nhật này tôi toàn phải nhịn đói, vì sáng tôi đến đón nó thì nó đã ăn sáng xong rồi, trưa nó ăn qua quýt ngay tại phòng bằng đồ ăn nhanh rồi lại cắm đầu vào làm việc, tối nào nó cũng ngồi lại công ty đến 7, 8 giờ, vậy nên tôi cũng phải ngồi chờ nó với cái bụng đói meo và khuôn mặt bơ phờ.

Chưa hết, nhiều lần đang đi, nó bắt tôi dừng xe lại, rồi nó mở cửa xe chạy vụt ra. Tôi tưởng nó đi tè 
nhưng không phải, hóa ra nó nhặt cái vỏ bao cám con cò về để may túi xách.

Đặc biệt có lần tôi chở nó đi công chuyện, vừa đánh lái ra cổng thì tôi quệt ngay vào cái xe đạp cũ nát của ai đó dựng ở mé đường làm chiếc xe đạp đổ kềnh, cái yên xe gẫy gập và văng ra. Tôi đang định phóng đi thì thằng sếp Nhật bắt tôi dừng lại, rồi nó mở cửa phi ra. Nó dựng cái xe đạp lên ngay ngắn, móc ra tờ 500 nghìn rồi kẹp vào tờ giấy, để vào giỏ cái xe đạp, trên tờ giấy nó nhờ tôi viết hộ rằng: “Tôi vô tình làm gãy yên xe của bạn. Hãy cầm tiền này để sửa xe, và hãy tha lỗi cho tôi”.

Hôm sau, cũng đúng lúc đánh lái ra cổng, tôi lại quệt vào cái xe đạp cũ nát đó. Lần này thì cái yên không văng ra nữa mà là cái bàn đạp. Thằng Nhật lại nhảy xuống, dựng xe lên, bỏ 500 nghìn vào giỏ xe rồi để lại mảnh giấy: “Tôi vô tình làm gãy bàn đạp của bạn. Hãy cầm tiền này để sửa xe, và hãy tha lỗi cho tôi”.

Hôm sau nữa, cũng đúng lúc đánh lái ra cổng, tôi lại quệt vào cái xe đạp đó. Lần này thì cái yên và cái bàn đạp không văng ra nữa mà là cái chắn xích. Tuy nhiên, hôm đó không có thằng Nhật đi cùng mà chỉ có mình tôi trên xe, vậy nên tôi phóng thẳng. Đang định nhấn ga lao đi thì từ bên đường, một mụ già lao ra chặn ngay đầu xe tôi, mụ vừa dang hai tay, vừa gào thét:
– Thằng chó! Dừng lại đền tiền sửa xe cho bà đi chứ! Tại sao hôm nay mày lại bỏ chạy?!
Tôi nghe vậy thì mở cửa, thò đầu ra bảo:
– Thôi đi bà ơi! Cái xe của bà bán cho đồng nát chắc được hai chục! Hôm nay có mình tôi thôi, thằng Nhật không đi cùng đâu! Nghỉ sớm đi!

Rồi một lần khác, đang vội nên tôi vượt đèn đỏ và bị công an tuýt còi. Theo bản năng, tôi nhấn ga vọt lên. Công an thấy tôi chạy thì cũng không đuổi theo nữa. Tưởng là xuôi, ai ngờ thằng Nhật ấy chửi tôi, nó nói rằng vượt đèn đỏ và bỏ chạy là phạm luật. Rồi nó bắt tôi quay xe lại chỗ công an nộp phạt đàng hoàng xong mới đi tiếp. Đúng là thằng dở hơi!

Lái xe cho thằng Nhật hâm ấy một thời gian thì tôi đã hiểu được tính cách của nó. Đi đường thấy cái vỏ bao cám con cò nào vứt bên đường thì tôi tự giác dừng lại cho nó xuống nhặt; chẳng may có quệt vào xe cộ hay đồ đạc của ai gây hư hỏng thì tôi cũng tự giác dừng lại để nó xuống trả tiền bồi thường; có lỡ quen chân vượt đèn đỏ hay đi ngược chiều thì cũng tự giác vòng xe ra chỗ mấy anh công an để nộp phạt.

Hôm ấy, thằng sếp Nhật bảo tôi ra sân bay đón một thằng Nhật khác. Cái thằng Nhật này mặt cứ lầm lì, từ lúc lên xe nó không nói với tôi câu nào. Tôi cũng chả quan tâm mà chỉ tập trung vào lái xe. Tập trung là thế, ấy vậy mà qua ngã tư tôi lại quen chân vượt đèn đỏ, và lại bị công an tuýt còi. Tôi đang giảm tốc độc và cho xe chầm chậm táp vào lề bên phải theo hiệu lệnh của anh công an giao thông thì bất chợt thằng Nhật đó hét lên, và nó hét bằng tiếng Việt:
– Mày dừng lại làm cái gì! Chạy luôn đi! Đường đông thế này công an không đuổi theo đâu!
– Em tưởng anh là người Nhật? – Tôi hỏi hắn bằng giọng thảng thốt!
– Tao là người Nhật, nhưng tao sống ở Việt Nam mấy chục năm rồi! Chạy nhanh lên!@ khuân về từ otofun, không rõ tác giả.
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang