Thứ Hai, ngày 02 tháng 5 năm 2016

SỐC & ĐỘC # 108



Khi đàn ông...có bầu:))



Tinh thần ngày giải phóng miền Nam - thống nhất đất nước và quốc tế lao động bất diệt.



Ai bảo tang gia là bối rối???



Rảnh rỗi sinh...nông nổi.



Đặc điểm giao tiếp với dân
Của chủ tịch xã chuyên cần vãi lôn.



Keo không sợ có tóc
Chỉ ngại bọn trọc đầu:))



Thẩm Dương đang giảng... Thẩm Du.



Xưa nay đàn gảy tai trâu
Làm gì có chuyện đàn bâu bín bò.



Cấm rong thì chị lộn mòng
Cố định một chỗ là xong chứ gì?



Khánh Hà mất nết đã lâu
Cán bộ nhà nước giải sầu, xõa đê.



Bia mới chả bọt.



Chó kia đái đúng giậu thưa
Em tập bài võ ngày xưa LỘN ĐÒ.



Ngồi im toàn thắng ắt về ta!



Mẹ già như chuối chín cây
Cưỡi phân khối lớn hây hây má đào.

***

Nguồn: Nhặt trên NET.

Thứ Năm, ngày 28 tháng 4 năm 2016

TÔI ĐI TƠ.



Tôi sinh ra ở xứ Thanh nghèo khó, lớn lên bằng gánh hàng xáo của mẹ và rau má bố gỡ chân đê. Bố mẹ tôi làm nghề giáo. Tôi là con cả, sau là ba em. Năm tuổi tôi đã biết chổng đít thổi cơm, sáu tuổi đã biết đêm hôm ngồi canh lửa cho nồi rượu lậu, bảy tuổi đã thay bà nhá cơm nát cho đứa em thứ ba. Tôi siêu sao và nhiều phẩm chất hay ho, mọi nhẽ.

Năm học lớp 1 tôi đã biết để ý đến bọn con gái cùng lứa. Ngày đó chỉ đắn đo mỗi việc sao đi đái tôi lại đứng còn chúng nó… lại ngồi. Để khỏi phải băn khoăn, tôi cũng thử ngồi đái một bãi, nước tiểu vãi hết cả ra chân, khai mù mịt.

Cùng lớp tôi có con Hồng, nhà chung một làng là kháu nhất. Mặt, mũi, má, môi, đông cũng như hạ, lúc nào cũng phơn phớt đỏ. Nhẽ thế nên nó tên là Hồng chăng?. Đấy là lớn lên tôi suy đoán thế, chứ ngày đó thì biết quái gì. Con Hồng hay cho tôi đồ ăn, bữa thì miếng sắn gạc nai khô, hôm thì quả rứa dại hái ở bờ rào. Bù lại, tôi cho con Hồng mượn que tính, cục phấn màu, những thứ đó nhà tôi sẵn. Đã nói rồi, bố mẹ tôi làm ghề giáo.

Cứ tan giờ học là tôi với con Hồng lại dung dẻ về cùng mặc dù nhà tôi ở phía đầu làng còn nhà nó ở cuối xóm. Trường làng ở phía bên kia con bến nhỏ, có cái cầu máng rộng như háng liền bà, chả lan can hay tay vịn gì. Qua đươc cái cầu đó là làng tôi.

Những khi không đi học, con Hồng hay đến nhà tôi chơi. Mà chả phải là nhà tôi, nhà của bà tôi mới phải. Nhà bà tôi trước kia là địa chủ nên rộng rãi. Nhà chính thì hợp tác xã mượn làm trụ sở, gia đình tôi ở dưới nhà ngang. Nó đến chơi nhưng cũng giúp tôi được khối việc, lúc thì nhặt rau, khi thì nhặt sạn gạo, lại còn phụ giúp trông được cả lũ em. Nó con nhà nông nên rất bén việc, tôi ưng lắm. Xong việc nhà thì hai đứa mới dám chơi chứ lơ mơ bố tôi vụt cho nát đít. Chúng tôi chơi đủ trò nhỏ dại, từ đồ hàng, pháo đất cho đến trốn tìm và cả những trò vợ chồng chăm búp bê em bé.

Một chiều, bố mẹ tôi phải đi đưa gạo xuống thị xã cho người ta làm hàng. Khi đi mẹ tôi dặn kỹ là phải trông em, hái rau, nhặt sạn gạo rồi thổi cơm, những công việc cũ rích mà tôi vẫn làm hàng ngày. Mẹ tôi hứa nếu chấn vén mọi bề thì sẽ mua cho chục kẹo mấu, tha hồ nhét bâu mà đi nhem nhem với chúng bạn. Tôi sung sướng bởi thứ vật chất ban phát ấy lắm.

Con Hồng lại đến chơi. Tôi khoe với nó về chục kẹo mấu mẹ hứa. Nó xều dãi, bảo cho ăn với nhớ, bắt làm gì cũng làm. Tôi khoán trắng việc mẹ tôi căn dặn cho nó. Phần tôi thời đem phấn màu ra vẽ la liệt chú bộ đội mới súng lục dưới nền nhà.

Tối thui, chả thấy bố mẹ tôi về. Ai đó nhắn với ở đầu ngõ là bố mẹ tôi bị phòng thuế bắt rồi, đang phải ngồi ở trạm không biết khi nào được tha. Bao vốn liếng mẹ tôi dồn vào chuyến gạo này cả, nhưng cái tôi tiếc là đi tong mất chục kẹo mấu hão huyền. Tôi nhóm lửa đun lại nồi canh, rưới nước mắm chan cơm cho từng đứa em rồi ngồi thu lu trên phản. Con Hồng cũng không chịu về. Chắc nó chờ kẹo mấu.

Đèn mọi nhà đã tắt. Nông dân họ thường ngủ sớm để còn bảo tồn sức kéo thay trâu, thức khuya chỉ tổ đông con lẫn tốn dầu ma-dút. Lúc đó tôi mới con Hồng lục đục khêu cao bấc đèn mò mẫm dọn cơm, đũa chỉ chực chống vào mí mắt. Mấy đứa em tôi đã ngủ từ đời nào, lông tơ ở mép dính đầy những nhựa cơm vàng ố. Ăn xong dọn bát đũa cho vào nồi đem ngâm, tôi với con Hồng cũng lăn quay ra phản.

Tảng sáng, tôi mơ màng nghe tiếng lạch xạch của xích líp xe đạp bị gião lẫn tiếng bàn chân nặng nề khó nhọc loẹt xoẹt lê lết trên nền gạch. Nhẽ bố mẹ tôi về bởi trong muôn trùng tôi ngửi thấy mùi thơm kẹo mấu. Nhưng ở cái tuổi đó, việc chồm dậy mà mừng vui thời bất khả. Nhiều nhà chó còn chả buồn sủa vì…hết hơi. Thời của cả một đất nước lả ra vì đói.

Sáng bảnh, thằng cu em đái vống qua đầu. Tôi dụi mắt, tỉnh hẳn. Mở mắt ra đã thấy bố tôi mặt như chọi thua trận, tay lăm lăm cây thước đại vẫn giắt ở cặp khi đi dạy. Tôi chưa hiểu mô tê ra răng thì ông đã bắt úp sấp hai bàn tay xuống phản. Cứ thế ông lấy thước ghè vào. Mọi khi tôi làm tính sai hay nghịch dại thì bố tôi mới thế, nhưng toàn bằng thứơc con. Còn lần này thì khác. Hay tại tôi vẽ chú bộ đội mới súng lục la liệt trên nền nhà? Chả phải, bố tôi không cấm thứ đó. Hay là ông đánh tôi để giả thù ngược bọn phòng thuế? Hay gì?

Con Hồng tỉnh phắt, lồm cồm bò xuống đất, hai tay khoanh vào nhau trước ngực nhìn bố tôi sợ hãi, ra điều là nó phải tội gì. Mẹ tôi chỉ biết giằng lấy cây thước đại mà gào lên thảm thiết. Hai bàn tay tôi sưng tấy, rớm máu. Mẹ tôi sau một hồi lạc giọng thời kéo tôi mới con Hồng ra giếng, lần trong cạp quần chục cái kẹo mấu gói trong miếng giấy báo cũ, chia tôi năm cái, con Hồng năm cái rồi giục rửa mặt mũi chân tay để còn đi học. Tay tôi đau, chả cầm nắm được nên ấn hết vào vạt áo con Hồng.

Tôi múc nước ra cái thau đồng, vục hai tay vào phả phà phà lên mặt. Nước mát làm tay tôi bớt đau, nhưng vẫn phải rửa mặt bằng…cùi. Lòng bàn tay tôi đen nhẻm vì muội đèn dầu và gio bếp đêm qua. Tay này mà đến lớp, cô giáo kiểm tra vệ sinh thân thể thì kiểu gì cũng ăn vài thước rồi xách tai lên đứng bảng cho các bạn ê. Kệ, tôi chả sợ, cũng chả mấy xấu hổ. Đau thời không vệ sinh được, thế thôi.

Khi tôi đang úp mặt lúi húi dùng cùi tay gạt nước thì nghe tiếng “ khe khe”. Con Hồng hai tay ôm khư khư bọc kẹo mấu giấu trong vạt áo ngồi ngang nhiên đái ngay trước đầu. Tôi không quen với cảnh này lắm nên tức tối bội phần. Nhưng trong một phút giây của sớm sủa tinh khôi tôi vẫn tinh tường nom thấy hình hài đen thui của năm ngón tay bé dại hằn lên trên phần rốn con Hồng. Tôi đá cái thau đồng đổ ụp, nước phập ngay vào người nó. Nó nhảy chồm lên theo bản năng và phản xạ xanh non. Tay nó buông vạt áo, đùm kẹo mấu vãi ra tung toé dưới nền rêu.

Đến giờ, tôi chả hiểu sao bố tôi lại ghè tay tôi ngày đó. Đêm nằm thò tay vào “ báu vật” của vợ, tôi mơ màng nghĩ về cú đi tơ vĩ đại nhất trong đời.

Hồng ơi!


***

Klq: Văn phòng Luật sư Phọt Phẹt & Đồng Bọn chính thức cung cấp dịch vụ Luật sư & Tư vấn trên cõi Net. Mọi vướn đề vui lòng liên hệ:

* Hót - lai: 090 425 8918
* Hót - meo: lyhongtuan@gmail.com.
* Hót - gơ: hãy chờ một tí, hí hí:))





Thứ Hai, ngày 25 tháng 4 năm 2016

LÝ SƠN KÝ SỰ - CHƯƠNG # 5



Trước khi đọc thiên LÝ SƠN KÝ SỰ, các tình yêu vui lòng soạn tin nhắn theo cú pháp: HS gửi 1407. Mỗi một tin nhắn là 20.000 VND. Đây là cách chúng ta góp một viên đá xây dựng tượng đài NGHĨA SĨ HOÀNG SA do Tổng liên đoàn Lao động Việt nam phát động.

Tổ chức, cá nhân ùng hộ trực tiếp xin vui lòng liên hệ quỹ " TẤM LÒNG VÀNG " báo Lao Động, 51 Hàng Bồ - Hà Nội hoặc chuyển khoản về Quỹ xã hội từ thiện " TẤM LÒNG VÀNG" , STK 10201.00000.13374 tại ngân hàng TMCP công thương Việt Nam, chi nhánh Hoàn Kiếm - Hà Nội.

Vô cùng biết ơn.

***

Ăn sáng qua loa rồi cả bọn tốc hành ra với lễ trọng. Tôi vốn chả ưa gì mấy trò lễ lạt, nhất là cái thể loại bốc mùi chính trị chính em, nhưng đã nhận lời đi với người ta thì cũng nên ra cho phải phép.

Hẵng sớm lắm nhưng mọi thứ đã rất tinh tươm. Những lớp lang trò diễn minh họa và cũng có thể là để "làm hàng" được người ta dượt đi dượt lại. Ấy là chửa kể đến cái việc phân chia ghế đít cho đủ các thể loại thành phần luôn được ra rả phát ra từ mồm một cô nàng hoạt bát qua con loa điện cầm tay. Đào ký giả là người của bổn báo nên lăng xăng tợn lắm, chẳng hiểu để nâng cao vị thế hay là vì trách nhiệm phải bưng bê khiêng kê. Mượt mặt quỷ vưỡn duyên dáng như thường lệ, cổ thõng quả Canon có cái ống zoom dài như dái ngựa mà chắp tay sau đít lượn lờ y cá cảnh. Hoàng Hối Hận lại bị chứng quay mòng mòng khi nghe điện thoại hành hạ nhưng lần này vi diệu hơn nhiều. Là gã quay quanh viên đá đầu tiên của tượng đài được người ta chôn lấp từ lúc tinh sương. Mẹ kiếp, chóng mặt rồi vô phúc ngã vào thì có phải là đại phá hoại không? Nhưng kinh hãi nhất là Nguyên lão bạch thủ bởi ngài ngự ngay vào ghế của một lãnh tụ to vật có biển tên đặt ở trên bàn. Bao lần tôi nhá mắt làm hiệu nhưng ngài cứ lơ đi. Tội này phải cái ngày xưa thời chém ngang thân chứ không phải bỡn. May cho ngài là đang sống dưới thời Cộng hòa XHCN Việt Nam, nghe nhở?



Tôi biên live nên từ từ hóng nha đcm:))


TUẤN CHÓ



Gã học ngành mãi thương nhưng một thời lại đi cạo bàn giấy và làm chân thông ngôn cho bộ Lễ. Giờ thì hành nghề chăn người ăn tiền, ngôn ngữ hiện đại kêu là làm du lịch bởi trong tử vi phần tứ chi thì gã có mười hoa tay và hai chân đều huyền đề ngón cái. Giống ấy thời đi còn hơn ngựa vía.

Gã yêu nhất trần đời này là trẻ con và chó. Trẻ con gã tự sản xuất ra chứ chó thì phải mua đằng chợ Bưởi, chợ Hôm hoặc...câu trộm.

Và suốt những rộng dài rong ruổi, gã bắt gặp những con chó có số phận hơn người và cuộc đời chúng được đề trên tuyên ngôn và nhiều văn phẩm. Tất nhiên điều đó chỉ có ở thế giới văn minh, nơi mà trẻ con, đàn bà và chó luôn là tam khôi. Còn một chút thông ngôn sót lại, gã dịch ra tiếng ta, trước là phục vụ trẻ con của gã, sau là truyền bá tinh hoa cho giống nòi. Sự ấy xem ra tử tế và nhiều lợi lộc lắm.

Với khả năng tinh dịch kinh hồn ( vui lòng hiểu tinh dịch là sự dịch thuật mang tính tinh hoa), chỉ trong vài tháng đã cho ra đến năm - bảy quyển liền. Tất nhiên CHÓ luôn là nhân vật chủ đạo, còn những VUA GẤU XÁM hay DÃI cũng chỉ là phụ họa mà thôi. Gã nói với tôi tới đây sẽ còn tinh dịch thêm một con NHÍM nữa. Tôi ngỏ ý sao không tinh dịch lấy một con SƯ TỬ cho oai phong thì mặt gã đang đỏ như vang bỗng chốc chuyển vàng như nghệ. Gã lắp bắp " nhà tôi có một con rồi ". Than ôi:))

Hãy chiêm bái gã, một thằng bạn cứt đái đồng hương Hoa Thanh Dái ở đây https://www.facebook.com/Vu.Roger/posts/936340693154305?__mref=message_bubble


Và ở đây https://www.facebook.com/Vu.Roger/posts/853779098077132?__mref=message_bubble

Trẻ con sẽ trưởng thành và bản lĩnh hơn với... TUẤN CHÓ.
Người lớn sẽ tử tế hơn cũng với... TUẤN CHÓ.

Thánh họ:))









Thứ Năm, ngày 21 tháng 4 năm 2016

XÔI HỎNG - BỎNG KHÔNG.



Gã Hói làm kế toán trưởng cho một doanh nghiệp nhà nước to vật vã. Ghế đít thơm tho là thế nhưng lại đang ngãng ra bởi theo ngài thì thời cuốc – xúc – múc – tát sắp đoạn rồi. Ngài hay phất phơ cùng tôi mỗi khi nhàn rỗi nên cũng khí thâm tình.

Nghỉ lễ nhân ngày giỗ Tổ, ngài gọi tôi nói đi Hạ Long chơi. Thôi thì người ta lên núi thời mình xuống biển vậy. Tôi đồng ý và ngồi cầu thang đốt nhang chờ đợi.

Đúng giờ ngài đến. Con Mẹc E vừa mua mới kính coong bim bim mấy hồi còi giục giã và pha nhá liên hồi. Tôi cong đít lật đật ngồi ghế sau nhưng ngài quát “mày có phải sếp tao đâu, lên ghế trước”. Giời ạ, thường thì tôi vẫn ngồi thế, có thấy ngài nói gì đâu. Tôi nghĩ ngài đang bực mình chuyện gì nên ngoan ngoãn leo lên và không quên nở nụ cười cầu tài vớt vát. Con Mẹ E rù rì lăn bánh, chôc chốc lại kêu lên những tiếng tinh tinh. Ngài nhìn tôi, giọng rất nghiêm trọng “ mày chưa đánh răng à? hay hôm nay mút mắm tôm có dòi?”. Tôi chả hiểu tí ất giáp gì thì ngài đã thìn tị “ xe xịn nên có cảm biến mùi, mồm thối là báo lỗi”. Thánh họ. Là cái sự tôi quên cài dây an toàn thôi.

Ngài không tìm đường để ra cao tốc mà lại ngoặt lên phố lớn. Tôi be rầm lên về cái sự nhầm. Ngài tỉnh bơ, bảo đón ít “ hàng xách tay” mang theo để cải thiện đời sống, chứ đếch ai lại hai thằng đực với nhau. Tẩm lắm. Gớm, sao mà tôi yêu cái sự nhẫm lẫn bác học của ngài đến thế. Có tí “của lạ” và cá tươi bể cả thời tuổi thọ chả tăng cao lắm hay sao?

Con Mẹc E dụi đít vào một quán café sang trọng ngay sát mé hồ Gươm. Ngài lệnh cho tôi ngồi im trên xe. Một lát, ngài trở ra với hai bóng hồng xinh như Kiều phải gió. Điệu đà theo lối quý ông, ngài mở cửa và che tay trên đầu hai cô nàng khả ái. Tôi không dám ngoái lại mà chỉ dám trộm nhìn qua gương. Chao ơi, tạo hóa sao khéo vẽ vời, mỗi người mỗi vẻ, mười phân vẹn cả thập phần.

Đường xa mà cứ như ngắn lại. Ngài nổ ùng oàng như cối giã mục tiêu. Hai cô nàng cười rinh rích theo lối hàn lâm ý nhị cam lồ, chốc chốc lại chêm pha những ngôn lời trong ngần như hoa xuyên tuyết. Tôi chả dám ho he gì vì trước cái đẹp thời ngôn lời bị…bất lực.

Chẳng mấy chốc đã đến Hạ Long, nghỉ lễ nên thời đông đúc lắm. Nếu như cái sự đông làm rộn ràng ở đâu đó thì ở ta phần đa lại là ngột ngạt. Ngài tạt vào một khách sạng hạng sang. Hai cô nàng ngồi yên trên xe. Tôi mót tiểu nên cũng đu theo ngài vào tìm nơi chối bỏ.

Để lại hai chìa khóa phỏng trên quầy lễ tân, ngài nháy mắt với tôi đầy ẩn ý. Tôi rạo rực lắm khi nghĩ đến cảnh máy lạnh rèm hồng và đèn vàng buông rủ. Ai trong số hai cô nàng sẽ là của tôi? Chứ thơm thảo và sức lực như ngài thì mấy khi mà dùng hết.

Biển đầu hạ điệu đà khẽ rùng mình đón khách. Chúng tôi ngồi ngoài ban công một nhà hàng kiểu cách lối phục hưng. Tinh những món hảo hạng cả và ngài lại bùng nổ váng giời. Tôi sau một vài ly lấy khí thời ngôn lời cũng xuất ra ậm à ậm ạch. Hai cô nàng khen ăn nói có duyên nhưng ngài lại gạt đi, bảo rằng là thô lậu. Nhẽ thế mà tôi chỉ quen được với gái xấu chăng?

Phố biển lên đèn. Tiệc sóng sánh trong vang trắng và wishky phẩm hạnh làm ngôn lời cũng bớt đi ậm ạch. Tôi mạnh dạn hơn để khỏa lấp xa xôi, âu cũng là cái cách để cho đêm nay gần gụi. Một cô nàng nhẽ cũng mến tôi mà nhiệt tình chuốc rượu. Nhưng còn lâu tôi mới say. Tôi phải tỉnh để say một canh đực cái tàn phai chứ lại.

Ngài nhìn đồng hồ. Hẵng khí sớm. Nhưng ngài quyết về. Sự ấy xem ra là lạ lắm bởi tôi với ngài chè chén phải thâu đêm. Nhưng nom hai cô nàng kia thì tôi lại nghĩ ra là sự bình thường bởi hương sắc thời cần phải có thì gian mà tận hưởng. Lòng tôi miên man những hoan ca và nhã nhạc cung đình.

Về tới khách sạn, ngài phăm phăm băm bổ đi đầu. Hai cô nàng đi giữa. Tôi khóa đuôi ngắm nghía dáng Kiều thơm. Đưa cho mỗi cô nàng một chìa khóa, ngài bấm cửa thang máy vẫn theo lối quý ông. Nhưng chỉ có hai cô nàng trong đó. Ngài đứng ngoài nhìn hiển thị chỉ số tầng cao. Tôi chực ấn để lao vào nhưng ngài bảo “ hai đứa đó không thuộc về tao và mày đêm nay”. Ô hay! Thế thuộc về ai?

Thuộc về bề trên, hiểu chửa? Vầng, tôi hiểu. Cái tôi không hiểu là bề trên của ngài là ai thôi.


Địt mẹ:))

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang