Thứ Sáu, ngày 19 tháng 6 năm 2015

GÁI PHỐ HÀNG - VỸ THANH



Đàn bà xứ ta sinh ra đã khổ rồi. Cái khổ gần như là định mệnh đeo đẵng theo những vết mòn của thời gian và lịch sử. Người nghèo khó khổ đã đành, người đức hạnh đoan trang cũng khổ và người giỏi giang lại...càng khổ. Cứ nhìn những giá trị của đàn bà ở những xứ sở văn minh thì xót xa cho đàn bà xứ ta lắm lắm. Hay nhìn cái cách người ta chăm sóc và yêu thương vật nuôi thú cưng thì lại càng tủi thân tợn. Nhưng thôi, đó là những chuyện bông phèng.

Tôi không dám nói chị đức hạnh đoan trang nhưng giỏi giang thời thỏa đáng. Phố chợ Đồng Xuân nhẽ là trường đại học lớn và uy tín nhất quốc gia đã đào luyện nên phẩm chất và con người chị. Vẫn những nết phố hàng truyền thống được dạy dỗ từ đời cha ông, xen vào đó là những ồn ào bán mua chợ búa, tất cả tạo ra con người chị. Mềm mỏng mà quyết liệt, đơn giản mà sâu xa, khôn ngoan mà như khờ dại, đôi khi đồng bóng nhưng lòng nhân ái rộng rãi chứa chan. Và trên hết là tuyệt đối yêu thương và tôn quý gia đình.

Tôi lấy làm lạ lắm khi ngoài xã hội - như chị nói - là chẳng biết sợ ai, ấy vậy mà ở nhà, tình yêu của chị quát to một tiếng thời run lên như cầy sấy. Nếu có dỗi hờn thời cũng kín đáo vào nhà vệ sinh khỏa nước mà dẫm chân phành phạch cho hạ nguồn cơn bởi chị sợ ồn ào và lũ trẻ mất đi nết hồn nhiên trong trẻo. Hay như việc chỉ đạo ba - bốn trăm con người nơi nhà máy, thét ra lửa đấy nhưng hễ con sai khom lưng làm ngựa thời cũng quỳ gối lẫm chẫm bò quanh.

Nghe chị kể mất cha năm lên bốn, mất mẹ thủa lên tám mà tôi ái ngại vô cùng. Nhẽ bởi cái sự mất mát quá sớm và đớn đau đó làm cho chị lúc nào cũng khao khát yêu thương. Cái chị khác người ta là thay vì thụ động ngồi một chỗ làm mặt buồn sầu cầu xin thì chị luôn là người chìa tay ra trước. Yêu người âu cũng là cái cách để chị yêu mình vậy.



Và điều làm tôi ngạc nhiên và cực kỳ phấn khích là chị thuộc rất nhiều thơ. Không phải là những bài trong giáo khoa thư nhắng nhít mà tuyền những thứ thơ của những gã thi sĩ lắm nỗi niềm. Mỗi bận mềm môi là chị hay đọc, nghe thân phận và ầng ậc những trong vắt kim lồ nơi đáy mắt. Chỉ bảo mỗi khi bất lực ở cái sự tỏ lòng là chị mượn thơ để giãi bày, với chồng con, người thân, bạn bè và cả những bóng hình trên ban thờ ảo mờ sau làn khói hương đen thơm trầm mặc. Hóa ra chị cũng từng có một thời nữ sinh lãng đãng, yêu thơ và những sương khói mơ hồ. Tôi thì chả được cái nết ấy bởi năm cuối cấp 3 có tự làm một bài thơ tặng cô bạn gái trong mộng mị hằng đêm. Nàng chẳng thèm đọc mà vo tròn vứt thẳng mặt tôi kèm theo lời điếu văn cực kỳ ai oán "bố cái thằng hâm". Từ đó tôi căm thù thơ như nhân dân căm thù giặc, ghét thơ như ghét đế quốc sài lang.

Chị coi tôi như thằng em dại, có gì ngon là để dành cho ăn. Tôi cũng coi chị như chị lớn trong nhà, cố ngoan ngoãn và không làm những điều phiền nhiễu. Biết tôi thích món giả cầy nấu chân giò lợn nên chị hay làm rồi gọi lên nhà ăn. Chị nấu khéo lắm, nước trong và đậm những vị giềng sả mắm tôm cùng những rực rỡ sắc vàng của miếng chân giò mộng mị. Ăn vào cứ tan đi trong cổ họng để rồi lại chép miệng xuýt xoa vung đũa múa thìa hùng hục xúc. Cái phép nấu ăn của người phố hàng tôi cho là tinh tế lắm, từ nhà ra ngõ cho đến những phố hè đông đúc lại qua. Chả thế mà muốn ăn ngon thời phải lên trên phố, tuy có chật chội và mất chút vệ sinh nhưng thiên hạ người ta đâu có nề hà, chửa kể các món ăn đôi chỗ còn được nhúng thêm nhiều loại gia vị mà mỗi Hà Thành mới có, đó là những "đéo địt cặc dái lồn trôn". Ý tôi đang nói đến cái đặc sản " phở mắng cháo chửi  bún quát" gia truyền và cũng là danh bất hư truyền, hiuhiu...

Thôi tôi vội đi tí việc, hẹn tối tiếp nhé. 

Mời đọc lại phần mào ở đây cho liền mạch http://www.photphet.info/2015/04/gai-pho-hang.html




Thứ Tư, ngày 17 tháng 6 năm 2015

NHÀ ĐỘNG VẬT HỌC



Địt mẹ, chết cười với con Bín bần nông hehe. Xin trân trọng giới thiệu giai phẩm " Nhà động vật học" lừng danh của anh. Các bạn, bọn con bò, nom đó mà ăn ở cho phải đạo. Tôi chấm phẩy chỉnh lý lại tí ti.

***

Có dạo, tôi là lái xe lìu tìu, tiền rất không xông xênh. Tôi hay la cà quán bia hơi quen ở Tăng Bạt Hổ, giờ ở đó là quán Nhật gì đó có hàng đĩa xanh đỏ chạy lừ lừ.. 

Một hôm đang bú la-đà thì có anh bạn quen mời sang uống cùng, anh ngồi với vài bạn là tiến sĩ. Gì chứ giáo sư với tiến sĩ là tôi rất nể. Kẻ hèn này, như các bạn đã biết, chả học hành cái đéo gì. 

Có một anh nói nhiều là chuyên gia về động vật học. Anh bảo tôi há mồm vẩu, rồi phán tôi có cụ tổ là loại vượn người Ốt triền lô ti phe phe gì đó, tên Tây nên tôi quên. Túm được con nhện ở gậm bàn, anh đọc luôn 3 loại tên bằng tiếng la tinh, khiến tôi hết sức khâm phục. 

Hứng chí, các anh gọi một nồi lẩu cá chép. Quán bia nào cũng có dăm ông chép tróc vẩy bơi lừ lừ trong cái bể và luôn có xu hướng ngửa mẹ bụng ra lãn công. 

Chúng tôi chọn một con làm lẩu. Nhà hàng đánh vẩy mổ bụng cắt khúc, bày lên một cái đĩa to, dưới đệm rau mùi tầu húng chó, bê thêm cái bếp ga với cái nồi, hết nước gọi thêm, thế là xong nồi lẩu. 

Nhẽ ra mọi việc vui vẻ thì đéo sao, nhưng trong khi chờ nước lẩu sôi, tiến sĩ động vật học kia nghi nhà bếp ăn bớt, thế là anh xếp các khúc cá lại. 

Quả nhiên, con chép hơn ngắn hơn bình thường, mặc dù tôi hết sức khuyên can rằng con chép này sống ở giếng, đương nhiên ngắn hơn ở ao. Nhưng anh tiến sĩ đéo tin tôi. 

Có vẻ như con chép đã bị bớt một khúc mỏng. Anh lôi thằng bếp lên. Thằng bếp nhận sai, nó để quên đâu một khúc, cuống quít xin lỗi rồi lục khúc cá quên, ghép vào thành con chép hoàn chỉnh. Tiến sĩ chửi thàng bếp vài câu, chửi khuyến mại con chạy bàn vài câu.

Tôi tuy vô học nhưng rất tinh tế, thàng bếp con bàn mồm xin lỗi nhưng mắt đảo điên bất - phục. 

Tôi viện cớ đang uống thuốc Nam kiêng tanh. Tôi bú bia với lạc rang đậu phụ. Tôi đã được dạy từ bé là đéo ăn đồ của thàng bếp đang cáu giận. 

Nước lẩu cạn dần. Tến sĩ hét thêm nước lẩu...

Ở Việt nam, nước lẩu miễn phí, muốn nhiu cũng được. Đó là nước xương hầm. Những nơi lẩu càng rẻ thì nước càng kém chất. 

Tiến sĩ húp nước lẩu, chắt miệng chét chét khen đậm đà. Chế vào nồi lẩu sôi lục bục, anh chém thêm về tên la tinh mấy loại rau, cơ mà tôi quên mẹ mất. 

Cả bọn chén chú chén anh, chuyện ko kể nữa. Tôi cứ lạc đậu phụ tôi chơi. 

Sau tôi chơi thân với anh bếp. Anh đã bỏ quán bia, tự lập một quán mới, phát tài rất. Tôi đợt rồi ra quán anh ngồi, nhắc lại chuyện xưa, anh kể, quả nhiên thấy con chép ngon anh bớt lại khúc mỏng để ăn trưa. Bị chửi anh tức lắm.

Anh và thằng phụ bếp khạc khoảng chục bãi đờm vào chỗ nước lẩu thêm đó, một cục xanh đặc quá, anh quấy mãi đéo tan, phải vớt ra. Con chạy bàn có khuyến mại cục nào ko thì anh đéo biết. 

Tôi biết ngay mà.


Bọn tiến sĩ kia ơi, trường đại học không dạy các bạn những đòn bẩn của bần nông đâu.
Thứ Ba, ngày 16 tháng 6 năm 2015

XĂM NUDE.

Dưới đây là bộ ảnh săm nude tôi nhặt được trên mạng. Bọn con bò bơi hết vầu đơi mà rửa mắt:))

















 



Chủ Nhật, ngày 14 tháng 6 năm 2015

SỐC & ĐỘC # 93



Cá không ăn muối cá ươn
Đem trứng chọi đá tuốt lươn Tiên Rồng.



Lai Châu là một tỉnh nghèo
Đại biểu uy tín nói leo... lộn gằm.



Bác ta không phải Bụt - đà
Tăng ni phật tử chỉ là...cháu con.



Tây cũng ủng hộ bán dưa
Có khác một tý là đưa vào lồn.



Lỗi tại thằng đánh máy thôi
Đôi khi cũng bởi thiên lôi phang nhầm.



Mãn khóa chứ chửa mãn kinh
Thế là sĩ tử bất bình lên cơn.



Hoan hô anh Vũ Đức Đam
Người săn như ống cơm lam Tam Đình.



Hôm nay giời nắng chang chang
Làm anh phải đội mũ gang lên đầu.



Không biết rước bác đi đâu
Xa xa có một đàn trâu đang bừa.







Đảng ta kể cũng đã già
Trẻ hóa một tý gọi là...hồi xuân.



Mọi khi chen lấn vỡ đầu
Nắng lên một cái là bâu vào lồng.



Em ơi hai quả tim vàng
Một căn nhà nát làm hàng, được hem?

 Mát hơn hẳn

Sử dụng công nghệ rất cao
Kỹ thuật chống nóng thuộc vào hạng ưu.



Đầu chó nhưng mình lại heo
Hệt chim anh Phẹt vửa teo hồi chiều.

1

Thằng nào bảo gái óc nho?
Thông minh hơn cả đầu to lãnh tù ( aka tụ)





Chào hai anh khách làng chơi
Việt nam ta thổi hết hơi nhị kèn ( aka hai kèn = nhị & kèn)





Các cụ dạy, trước học ăn
Sau là học nói, lăn tăn đéo gì?
Tiếc là đói quá nên khi
No lên một tí lại đi...bằng bòi.
Đũa mốc nên vẫn cố chòi
Mâm son cảnh vẻ học đòi nhố nhăng.
Bao giờ bắn súng đeo găng
Uống diệu mới bớt hung hăng, như vầy.



Trông xa tưởng diệc di cư
Lại gần tá hỏa tàn dư giống nòi.



Chị Dậu lấy phải anh Pha
Thế nên con cái đâm ra thế này.




Trông xa cứ ngỡ Ninja
Lại gần đích thị đàn bà nước Nam.



Nấu ăn phải có style
A lô cũng phải lai rai...lộn rồng.



Anh đây đích thị Trương Duy
Nhất anh sao lại không nuy...cho hoành?



Lấy vợ chớ mời người yêu
Cũ đến nó phá vỡ niêu lẫn chày.



Anh đây đúng thánh ngủ ngày
Hai thiên thần cũng đang bay về giời.



Khẩu hiệu không chỉ để hô
Đôi khi để gột nên hồ...thẩm du.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang