Thứ Sáu, ngày 22 tháng 8 năm 2014

XUYÊN VIỆT - HÀNH TRÌNH XẾ CỔ ĐỘ LẠI XƯƠNG - CHƯƠNG 4

Otofun News

Chương 4: CHƯA ĐI CHƯA BIẾT QUY NHƠN - ĐI RỒI MỚI BIẾT CHẢ HƠN...QUY ĐẦU.

Bọn tôi đặt chân đất Quy Nhơn - Bình Định khi giời vừa buông nắng nhưng vẫn thẳm xanh một màu biển cả bao la. Đàn chị có tên Mông Mẩy đón từ đầu Phù Cát chỉ để làm nhõn cái việc rước vào một khu rì - sọt hẵng còn hoang sơ bởi theo lời chị biển rất đẹp và có tiệc đánh nhắm thâu đêm. Đến nơi đã thấy đông người lắm, tuyền anh hói đầu mới các chị răng vẩu là nhiều. Hơi chột dạ nhưng khi đồ ăn được bê lên thì bọn tôi phấn khích hẳn. Món nhím được chế thành năm bảy thức, khá cầu kỳ và ngon miệng được dùng cùng với diệu Chivas 25 cổ vàng. Lại có cả đàn ca từ Quy Nhơn xuống đánh trợ vui. Những anh đầu hói hóa ra toàn quan chức cả và những chị răng vẩu đích thị là chính thất phu nhân. Tiệc chửa được nửa giờ là các anh bắt đầu nhao lên đòi hát và các chị dáo dác tìm kiếm môi thìa dập theo. Bọn tôi đói nhưng không dám ăn nhanh vì còn canh khi kết thúc bài để vỗ hay hay chí ít ngơ ngáo tý cho ra chiều say đắm. Khi đã no say tôi với đồng hành lôi máy ảnh ra chớp liên tục bởi một anh hói ngồi cạnh có nhời nhờ mượn. Ảnh bảo chụp nhiều vào, thậm chí nháy đèn không cũng được cốt để cho lãnh đạo thấy oai phong mà hát khỏe ra. A đéo mẹ, nịnh thế thì quả cũng thiên tài. Đổi lại anh chuốc diệu tôi hăng lắm. Chivas 25 cổ vàng thượng hạng thế mà anh uống cứ như diệu đế, nhâng phát là ngửa cổ tăm phầm tăm. Tôi tối tăm mặt mũi và chạnh lòng cho cái ông đéo gì chế ra cái thức uống cầu kỳ nhưng trong một khúc quanh mang tính định mệnh của lịch sử mà bần nông nốc như lấy được. Chửa đến 21h thì tiệc tàn. Kẻ ôm chai thì ngồi ngêu ngao, người đuối sức thì móc họng nôn chống vã. Bọn tôi chuồn êm về Quy Nhơn trong sự phê pha la đà tìm nơi ngủ.

Otofun News

Hẵng khí sớm và lại muốn uống cho say, bọn tôi dừng một quán mé bờ kè của con sông đéo gì chảy trong lòng thành phố. Ngó sang bên đối diện tôi chỉ biết đó là đường Hoa Lắc hoặc Hoa Lơ và cũng có thể là Hoa Lư. Hải Âu mặt dế bê bình 138 thửa tự ở nhà ra uống, chẳng hiểu để cho tỉnh hay cho say?. Tiện đây nói tý về 138, nó chả qua là diệu ngâm với nguyên cây anh túc, chuẩn chỉ phải gồm quả, lá, thân cây và rễ.  Có tên 138 bởi đó là chương trình được đánh số của chính phủ vận động đồng bào nhổ cây thuốc phiện để trồng con cave hehe. Chẳng hiểu bổ béo gì không nhưng đôi bận tôi dùng thấy cũng hay ho lắm. Đại để ngủ sâu, đỡ nặng đầu, răng chắc và cặc cũng bền ra tý chút khà khà.

Bọn tôi rót diệu ra bát mà chiêu cho ra chiều khí độ. Dân đi hoang có tý máu giang hồ vặt nó phải thế. Con xế già đỗ cạnh mé hông càng làm tôn thêm cái vẻ phong trần lai láng. Sự đó thu hút bao ánh mắt nhìn của thực khách xung quanh. Bọn tôi thây kệ, càng ngơ ngáo và vênh váo tợn.

Otofun News

Tôi say lắm. Kể từ khi khởi đi có lẽ đây là trận diệu phê pha nhất hành trình. Tôi cứ rủa thầm anh hói chuốc diệu ở Phù Cát rồi lại ngậm ngùi nâng bát với đồng hành. Gió đưa hơi nước ở mặt sông thốc lên làm tôi ngấm tửu đòn còn nhanh hơn ỉa chảy. Hải Âu mặt dế thấy tôi trễ nải thì vác bát sang bàn bên đi giao lưu. Của đáng tội có mấy con mái xinh lắm. Tôi cũng tính le ve bước qua nhưng thấy thể trạng bung biêng mấy lị nghĩ ngay ra đây là đất của đàn bà múa roi đi quyền nên lại găm đít xuống. Tôi cứ ngồi thế cho đến khi suốt dọc bờ kè chẳng còn mống nào, sót lại duy nhất đồng hành cùng với một thần dân đất võ. Hóa ra gã là chủ quán.

Bọn tôi kéo sang mé đối diện là hội sở chính của quán. Bình 138 cạn khô. Lại nhúc nhắc chiêu bia và nhẩn nha cháo cá. Gã chủ quán hẵng trẻ người xem ra la đà lắm quát um tỏi mấy em gái phục vụ ra ngồi mua vui. Không đứa nào chịu ra. Gã chịu chơi vén rèm hậu cung lôi xềnh xệch ra một đứa, toe toét " vợ eng...".

Con vợ kháu điên đảo...
Thứ Tư, ngày 20 tháng 8 năm 2014

XUYÊN VIỆT - HÀNH TRÌNH XẾ CỔ ĐỘ LẠI XƯƠNG - CHƯƠNG 3 (full)




Chương 3: ĐÀ NẴNG - KỸ NGHỆ CHĂN TÂY.

19h tối chúng tôi bắt đầu leo đèo Hải Vân trong gió mưa vần vũ. Đã thế con xế tự dưng giở chứng chột hẳn hai pha. Đéo mẹ, thật là một sự nan giải vô biên. Định thần nằm bên này đèo một đêm mà giao hoan với cố đô nhưng nhận tin nhắn của chú em Phúc vẩu đón ở chân đèo bên kia nên đâm ra ái ngại. Đái bãi lấy tinh thần, bật sáng màn hình điện thoại làm đèn hiệu. Bọn tôi leo đèo. Thật là:

Bốn mươi năm một cuộc đời
Em chờ tôi ở giời ơi, cái đèo...

Mưa quất ràn rạt, khói sương bảng lảng. Con chiến mã gầm rú xé tan tịch liêu bằng những tiếng pành pành pành nặng nhọc. Nó già rồi. Tôi lẩm nhẩm khấn trợ lực. Lên đến đỉnh đèo vẫn bình an vô sự. Dừng lại, tôi moi chim đái vào động cơ như một hành vi đầy tính tôn giáo cao siêu. Bọn tôi đổ đèo.

Mưa vẫn rào rào như pháo tay hội nghị. Đà Nẵng chào đón bọn xê dịch lang thang trong một màu trắng trời bàng bạc. Chú em Phúc vẩu tọa một quán hải sản ven biển chốc chốc lại gào lên trong máy hỏi cơ sự lâu la. Đèo mẹ, quả là kẻ đi xa không nóng lòng bằng thổ dân ngồi đợi.

20h30 thì đến đây, quán Cây Dừa xứ Tourane yên ả.



Đói rét và mệt mỏi, bọn tôi lao vào đớp như điên. Nhẽ ra bữa ăn đã ngon hơn rất nhiều nếu không có một ả sồn sồn rặt giọng Quảng cứ lờn vờn nài mua vé số. Ả gạ tôi ác lắm nhưng mồm hẵng còn bận ăn nên chỉ lắc đầu lấy lệ. Được thể ả vộc nguyên cả bàn tay vầu rổ bụng thần thánh của tôi rồi ré lên nắc nẻ. Tôi điên lắm, định chửi nhưng khi nghe ả cất nhời khen " trắng như lợn cạo" nên động lòng bỏ qua. Điều này nói ra không có nghĩa tôi là một...con lợn.

Hoàn hồn y rằng nghĩ đến lồn. Cái thói này tôi cai mãi mà cấm có tiệt. Tôi bẩu chú em Phúc vẩu chở đến Thanh Trà, một tiệm nhạc nhỏ mở hằng đêm phố nhớn. Chốn này tôi hay lui tới mỗi khi vào đây, phần vì gần gụi phong cách, phần vì xốn con mắt với mụ chủ đã ngoại tứ tuần nhưng hương sắc hẵng nồng nàn, có thể cùng một lúc giết chết nhiều bầy ong độc. Mụ đon đả đón tôi hệt cái lối người ở xa về. Cũng ôm và hôn hai bên má, đôi vú khúng khắng khuyến mãi táng thẳng vào ngực tôi nghe ứ hự diệu vợi mông lung. Mụ ngồi với tôi hết tuần bia thì chuồn đi ngả khác, không quên nhét vội hai cô đào vào thế thân.

Bọn tôi vừa bia vừa lắng tai nghe hát. Lâu không bóng dáng đàn bà nên tôi cũng táy máy đặt tay lên đùi một cô mà bóp nhẹ, mắt thi thoảng xoáy vào khuôn ngực mà nếu có giải phẫu thì to bằng quả táo Tầu. Chú em Phúc vẩu vợ vửa sinh nên cái lý cái tình không mấy ổn định đâm ra gà bỏ mẹ, cứ khoanh tay ngắm xôi oản đùi đĩa rồi ngước mắt trần nhà mà ngáp vặt. Hải Âu mặt dế thiện chiến hơn, bóp véo uốn éo như tay chơi thượng thặng sau khi đã bán đi vài sào ruộng.



Tàn nhạc thì bọn tôi khật khưỡng ra về. Tôi có gạ cô đào làm nhát giao hoan lấy khí. Nhưng cô chối. Cô bảo nghề của cô là ngồi với khách chứ không đi khách. Tôi vốn người văn minh nên chẳng ép dù đã cố công gây sốc bằng cách típ hẳn cho 1 triệu. Bước ra khỏi tiệm mới tiếc của và thầm trách mình ngu bởi dặm dài còn xa ngái lắm.

Chú em Phúc vẩu xin về " hộ đê". Tôi với Hải Âu mặt dế diễu một vòng đường Bạch Đằng ven sông Hàn khoe mẽ cơ mà chả có ai nhìn vì quá khuya ngoại trừ vài ánh mắt ngáo ngơ của du khách ở mấy bar Tây bên đường. Tôi quyết định tấp xe vào cho chúng ngắm thỏa thê, tiện thể đá thêm ít chai cho say hẳn. Bọn tôi ngồi ngoài hiên. Trên ghế cao. Đung đưa. Ngơ ngáo. Gió sông Hàn hắt lên, đèn cầu Rồng vàng vọt làm cho cái thú phiêu diêu ra chiều thư thái.

Con xế già đã gây ra sự lạ khi có hai em Tây băng qua đường sà đến sờ mó ngó nghiêng. Tôi sướng quá rú lên " của tao đấy, thích không?". Chúng nói gì tôi không nghe rõ nhưng ngón cái chổng ngược cong lên. Tôi đoán đích thị là chúng thích. Tôi tụt khỏi ghế ra chỗ con xế già, bảo " cho phép tao mời bia chúng mày. Bọn tao người An-nam, đang lang thang trên từng cây số". Hai em Tây nói " Bọn tao người Pháp, cũng đang lang thang. Rất vui được mày mời bia". 



Có tý gái, lại là Tây nên tôi bú bia khiếp lắm. Và để thể hiện sự tàn khốc tôi mở cốp con xế già lôi ra chai Balentine thượng hạng mà anh bác sĩ mắt dọc biếu ở thành Vinh. Tôi muốn độ bốc tăng nhanh hơn bởi trước sự xinh xắn trẻ trung của hai em Tây Pháp quốc thì chỉ có sự ngộ độc diệu mới làm cho tôi bớt đi cái ham muốn uống nước " dâu ngô" giải ngố, hố hố...

Tôi bốc phét đủ chuyện nết na lẫn ba vạ. Hai em Tây ngấm đòn nên diệu tợn hơn làm tôi có cảm giác chúng là mẹ của Lưu Linh chứ không phải là hai sinh viên vùng Mác - xây thơ mộng. Hải Âu mặt dế mù tiếng Anh nên mặt nghệt ra như chó dại, thi thoảng lại thè lưỡi liếm mép, không hiểu là thèm diệu hay thèm lồn? Có diệu trợ dương nên tôi hùng dũng, " Tao chưa từng ngủ với gái Tây". Hai em Tây cười toe toe, bảo " bọn tao cũng chưa từng làm tình với đàn ông Á". Tôi đạp ga " khách sạn tao thuê cạnh đây, xong béng nhé?". Hai em Tây nhìn nhau, à ồ gì đó bằng tiếng Pháp rồi cất giọng " cứ uống đi, xem bọn tao có say không đã". Đù má...

Không biết chúng có say không nhưng gần 3h sáng thì cả bọn về đến khách sạn. Tôi lấy thêm một phòng nữa, đẩy em Tây đít to cho Hải Âu mặt dế. Tôi xí em mông nhỏ trông gọn gàng đỏm dáng hơn. Gớm chết chết lần đầu với Tây có khác, tôi quýnh quáng quên cả đánh răng rửa dái. Em Tây cũng không vừa, vào phát là tụt quần ngay tự cửa. Bọn tôi quấn lấy nhau như hai con chọi máu@ chữ dùng của anh Bín. Trong hân hoan tôi thầm cảm ơn Chúa đã ban cho kẻ tội đồ một thiên thần đắm say. Tôi lẩm nhẩm khấn cái câu " tích cực quay tay, cơ may đã đến". Khà khà...



Cho tôi thôi kể về những hứng khởi đầu đời với Tây. Bởi nếu có kể ra thì tiếc rẻ lắm. Cho tôi được phép găm lại mà nhai hết quãng cuối cuộc đời. Chỉ biết rằng khi chuẩn bị đến cái cao trào Đông - Tây hội ngộ thì tôi xấu hổ vô cùng vì em Tây quán triệt bắt phải dùng bao cao su. Mà hỡi ôi, cả cái khách sạn cao sang là thế mà cấm có cái bao nào găm hộc bàn hay ý tứ để đầu giường. Đà Nẵng sạch quá nên vắng bóng bao chăng? Tôi lại không có thói quen dự trữ. Mua ở đâu giữa cái thành phố đang tảng sáng này?

Mặc cho tôi trình bày và van vỉ, em Tây nhất quyết không dù bướm đoi đã lòng thòng dãi nhớt. Tôi hiểu chúng văn minh hơn tôi. Sự văn minh đỉnh cao khi đào thoát cơn hứng tình bản năng bởi khuyết một cái bao cao su thần thánh. Em Tây mặc vội quần áo, hôn từ biệt tôi rồi bảo gọi Hải Âu mặt dế xem cơ sự xong chưa. Chửa kịp cất nhời thì đồng hành dáo dác " có bao không?". Đèo mẹ...

Sáng trở dậy, bọn tôi súc miệng bằng câu chửi " địt mẹ cái bao". Tôi hỏi Hải Âu mặt dế có chuốt được sợi " râu ngô" nào làm kỷ niệm? Gã cười bảo " add được Phây búc thôi". Tôi bảo mở ra xem có phản hồi gì không. Mắt tôi lờ tịt hẳn đi khi thấy cái stt nhõn một dòng " bọn An-nam khốn kiếp"

Tôi cứ ước mãi rồi lại sẽ có một cuộc Việt - Pháp giao hoan như đã từng trong lịch sử. Khi đó nhẽ người An-nam sẽ không còn khốn kiếp truyền đời.

Chương 4: CHƯA ĐI CHƯA BIẾT QUY NHƠN - ĐI RỒI MỚI THẤY CHẢ HƠN...QUY ĐẦU.


Thứ Hai, ngày 18 tháng 8 năm 2014

XUYÊN VIỆT - HÀNH TRÌNH XẾ CỔ ĐỘ LẠI XƯƠNG - CHƯƠNG 2 (full)



Chương 2: VÀO VINH HẠ NHỤC.

Sáng dậy muộn, không hẳn là không mở được "cửa sổ tâm hồn" nhưng hai cục gỉ mắt thần thánh đè chặt lấy làm cho cơ sự giở nên khó khăn. Nhâng tay vén mi rồi nhẹ nhàng vo hai cục gỉ ném mạnh vầu tường thì nghe ngóe lên một tiếng. Hehe chết mẹ con thạch sùng nhẽ no muỗi hoặc mải ngắm kẻ lang bạt mà hồi cung khí muộn.

Giời xanh như đít nhái báo hiệu sự hanh thông. Hải Âu mặt dế chích choác thêm tý dầu mỡ cho con xế, tôi lờn vờn chung quanh chụp choạch bọ ngậy cung quăng rồi kín đáo ỉa thêm bận nữa. Đi xa cứ phải trù bị thế cho chắc ăn. Nhìn đồng hồ là 8h sáng, khởi từ Thanh vầu Nghệ nhẽ chỉ mất đôi tiếng là cùng. Bọn tôi thong thả ăn sáng, cafe, thuốc lá, trêu chó già chán thì mới đi, dự trưa có mặt ở Vinh theo đúng lịch trình bú đớp. Nhưng người toán không bằng giời tính, vửa trèo lên xe là mưa xầm xập. Kệ con kị giời, cứ đi thôi. Nhưng hỡi ôi cái cung Thanh vầu Nghệ thằng đệ La # chơi trò giải thẻ, mấy năm rùi mà vưỡn tè he cộng với mưa gió làm cho hành trình tuy ngắn tũn lại giở nên xa xôi vạn dặm. Con xế già như thường lệ băm bổ lao vào ổ gà hố trâu sũng soài nước rùi đánh võng lắc mình qua những khe hẹp của sự tắc nghẽn rối loạn mà vọt lên. Cái giá nó phải trả là bộ yên mà Hải Âu mặt dế ngự lên gãy sụp. Hàn gắn chắc chắn vửa xong thì đến lúc hệ thống điện đóm có vấn đề vì sặc nước. Đồng hành quả không hổ danh là tay cơ khí thượng lưu tuy phải mất non giờ đồng hồ kỳ cạch. Bọn tôi đến Vinh đã quá ngọ trưa trong cái nắng chói chang nồng mùi ẩm ướt sau cơn mưa nặng hạt.



Như hẹn hò từ trước, thằng bạn bác sĩ đón tiếp tôi. Nó Nghệ nhân thuần chủng xuất tích bần nông cách thành Vinh 50 dặm. Đói nghèo cộng với nghị lực giúp nó đằng đẵng 6 năm mài mông ở Hà Thành làm anh sinh viên trường thuốc. Ra trường thì về Nghệ, làm việc rồi lấy vợ sinh con và định vị ở Vinh. Tôi không rõ nó đốc - tờ nghành gì nhưng nghe bảo là nhãn khoa nhưng lại chữa mắt dọc. Bọn Nghệ nhân vốn thâm nho nhọ đít nên tôi thoảng chút nghi ngờ. Làm đéo gì lại có cái nhãn khoa mắt dọc? Tôi mất công điện thoại về Hà Nội hỏi ông bạn bác sĩ nhãn khoa xịn chuyên thửa kính cho tôi thì được biết nhãn khoa mắt dọc chính là bọn chuyên về sản. Và mắt dọc chả qua là cái lồn thôi, phân biệt với cái mắt ngang " cửa sổ tâm hồn" gần trán. Vãi thật. Nói mẹ là bác sĩ sản đi cho rồi, bày đặt mắt dọc mắt ngang làm bố toát hết cả bồ hôi đít, địt mẹ...

Nó ngồi chầu ở nhà hàng danh giá nhất thành Vinh trong một khách sạn lớn tự lúc tan sở nghỉ trưa. Ngồi đồng mà không chịu nhúc nhắc gọi món hay khui bia nhấm nháp. Nó có ý chờ bọn tôi. Thật là một sự trọng thị làm ấm lòng lữ thứ đường xa nhưng mả cha ông Hải Âu mặt dế lại cũng hẹn hò những ai đó mà tôi đoán là hội xe máy ô tô. Chúng ầm ầm phi đến, kéo tuốt luốt cả bọn sang một nhà hàng giản đơn không xa là mấy. Thôi thì vui vầy nên chiều lòng mà đi chứ tính tôi thích ít người thôi, đông đâm loãng và kém hẳn đi cái tình.



Chửa kịp dồn toa tọa mông thì chao ôi diệu bia tấp nập bay vào mồm. Người ta biện ra đủ thứ lý do để chúc tụng lẫn chào mừng. Tôi tối tăm mặt mũi chối quanh nhưng vẫn không đành bởi đời đã nguyện chết cho đàn bà và bia diệu. Anh bác sĩ mắt dọc hấp háy đá chân. Tôi hiểu ý anh có thể là khuyên giữ sức hoặc chốc nhát sẽ có một cuộc chinh phạt bướm đoi rực rỡ ở thành Vinh. Tôi phấn khởi nốc tì tì trong niềm âm ỉ sướng. Và trong mềnh màng bất chợt tôi nhớ ra anh Hải Dớ, một phóng viên thần thánh báo Nghệ An. Anh tuy làm báo đảng nhưng chuyên trị đặc trách món "cờ tây" và chạy quảng cáo cong kim. Tôi nhớ đến anh bởi nhẽ đận trước anh có hứa cho tôi chai mật ong rừng mà trong một chuyến chạy quảng cáo hụt anh vô tình vồ được ở một điển hình nông dân tiên tiến miền tây Nghệ. Tôi gọi anh ra.

Năm phút đã thấy anh vè vè xe máy trước mắt nhưng lại quay ngoắt phóng đi luôn dù tôi đã gân cổ gọi tên anh trong thảng thốt. Rồi chừng mười lăm phút sau thấy anh quay lại, đạp chân chống xe theo lối nhà binh rồi khụng khiệng đi như bơi vào quán. Anh dí chai mật ong tay tôi, nói " đéo nghĩ là ông nhớ dai thế?". Hế hế có thể tôi thù không dai nhưng chuyện lọ chai thời âm ỉ lắm.

Tôi kéo ghế mời anh ngồi và tý phọt mẹ miếng gân bò đang nhai dở. Chả hiểu anh vội vàng váng vất ở đâu mà bộ " cần câu" quên treo móc. Nó thật linh nghiệm khi ứng với cái tên anh. Hải Dớ mà không...hở dái thì còn ra cái thể thống chó gì nữa hehe. Tôi để kệ mẹ anh cho nó hài hước tuy có phần hơi tàn nhẫn với một cô nàng ngồi đối diện mà tôi chửa kịp nhớ tên. 



Kế hoạch là cơm no diệu say sẽ lên đường, tối ngủ Quảng Bình. Nhưng diệu váng vất lẫn tình thân níu chặt quá nên tặc lưỡi theo anh bác sĩ mắt dọc đi cải thiện tý... mắt ngang. Hải Âu mặt dế thì thích xe hơn gái nên mang con xế đến tiệm Spa mà chải chuốt nâng niu. Tôi ngồi xe hơi của anh bác sĩ mắt dọc tranh thủ gãi dái và nghe vài bản không lời trợ thính sau những hành trình mệt nhọc. Tôi quên hẳn đi cái khái niệm thời gian, không gian trong tiếng khò khò o o trắc trở. Phải đến khi anh bác sĩ đánh thức thì mới biết mình đang ở một thanh lâu trứ danh thành Vinh máu lửa. Đó là một tổ hợp giải trí ăn chơi từ A tới Zét mà hạng lìu tìu như tôi thì từ A đến Á đã là mãn con mẹ nó nguyện rồi. Tôi xin một vé đi tuổi thơ, à quên, mát-xa 250k. Anh bạn bác sĩ mắt dọc nhẽ khách quen nên tôi thấy cái quy trình nó cũng au-tô-ma-tíc lắm.


Gân cốt tôi rã rời. Tôi cần được xếp lại và ngủ nghỉ. Bỏ qua giai đoạn xông hơi tắm xục tôi tụt quần vén xịp leo giường. Một con bé váy mỏng đến bẹn để lộ cặp giò như hai cây chuối hột ùa vào. Nó vật ngửa tôi lên, nửa như xem mặt, nửa như xem " hàng". Rồi lại bắt tôi úp sấp. Nó dờ dẫm như xẩm sờ lồn trên tấm lưng ngọc ngà trinh tiết to như cái phản của tôi. Rồi bồi hồi cất giọng miền Nam hỏi han nan giải. Mệt quá nên tôi tôi quát, " đấm đi, hỏi cái con củ cặc". Hinh như chỉ chờ mỗi câu đó thôi, nó vật ngửa tôi lên, mạnh mẽ thò tay tụt xịp. Tôi hoảng hồn khi nó chực vục mặt vào đống con tiều ra chiều âu yếm. Tôi gắt lên " là đấm bóp chứ không phải thổi kèn". Nó đờ mặt " ở đây không ai biết đấm bóp đâu anh ạ, mà chỉ biết mỗi thổi kèn duyệt tinh binh thôi".



Tôi nản toàn tập. Làm gì cho hết một giờ đồng hồ? Tính bần nông trỗi dậy. Thôi thì mất tiền nhưng thằng người không được thư thái thì cũng nên cho " thằng em" ké cẩm tập tý thể dục thể thao. Tôi bảo con bé " nhanh anh còn về". Và dường như câu nói đó gây ra áp lực, bằng chứng là nó ngay lập tức vộc mặt vào miệt mài " thổi" với tất cả sự nhiệt huyết và lòng yêu nghề đớn đau. Hơn nửa tiếng mà " thằng em" chửa chịu ngóc đầu phun bọt. Con bé nhẽ mỏi mồm, chốc chốc lại vươn vai mấy cái. Tôi chả thấy hăng hái hay khoái cảm mẹ gì. Đơn giản là rất mệt.

Tôi đuổi nó ra. Cửa xập đóng. Tôi nghe tiếng nó, " già mà dai như đỉa ấy".

Chương 3: Đà Nẵng - Kỹ nghệ chăn Tây. ( tiếp tục cập nhật...)
Thứ Năm, ngày 14 tháng 8 năm 2014

XUYÊN VIỆT - HÀNH TRÌNH XẾ CỔ ĐỘ LẠI XƯƠNG - CHƯƠNG 1



Chương 1: Khởi.

Gần 40 có vẻ như xương cốt thoái hóa ngang với sự suy đồi của chế độ tuy răng vẫn chắc và cặc hẵng siêu bền. Cũng bởi tại lười và ù lì một chỗ. Đời chán như chó già ngáp ruồi, ngậm nguồi như buồi bô lão. Ấy nên một hôm giời bệnh, ngồi cafe với Hải Âu mặt dế buột mồm than. Gã bảo nên đi đâu đó cho căng vó. Đi đéo đâu giờ? Đầu lùng bùng những cung đường. Xứ An-nam này tuy dài nhưng không đủ rộng để phiêu lãng lang thang?. Hay về quê với mẹ? Mẹ già rồi và lại hay lẩm cẩm rên la những quá khứ la đà. Đi đâu?

Quyết một phen xuyên Việt bằng con xế cổ side-car mà địt mẹ thằng mặt lồn nào phiên "âm hộ" ra thành xít - đờ - ca, há há. Đây là con Ural 1973, hàng kinh điển Xô Liên nước mẹ thủa thiên đàng. Đéo mẹ xe mới pháo, hơn cả tuổi mình nên hơi e ngại với dặm dài thiên lý. Nhưng khi nghe Hải Âu mặt dế thuyết về khả năng vận hành cũng như tay nghề chữa vặt thì cũng nghiêng nghiêng và cuối cùng là biêng biêng chốt ngày khởi sự.

Trước ngày lên đường sốt một trận gần chết mà nguyên nhân chính được quy cho là vã mật bò tót. Thì tại bởi anh em quý mến đãi đằng, nói rằng làm tí thì gần như dặm trường vô sự. Nhẽ do mình ham hoặc tay nghề anh em quá dở nên khi về đến nhà thì thăng một mạch 39 độ mất 2 hôm. Ngày khởi hành dời lại. Và cuối cùng quyết định truyền nước để đi bởi nếu chần chờ thì đến tết Công-gô may ra mới có biến.

Viết giấy để bàn cho vợ với lời lẽ ân cần lễ phép, mình tếch đi trong hoang tâm và vội vã. Trong khi đồng hành Hải Âu mặt dế nai nịt gọn gàng, phòng bị kỹ càng. Thây kệ, tới đâu hay tới đó. Đéo gì mà phải lo.



Lằng nhằng trà cháo, ngơ ngáo nhìn Hà Thành lần cuối cho ra cái lối điệu đà thềm nắng sau lưng. Hai kẻ phiêu bồng phồng mang trợn mắt cong đít đẩy con chiến mã già ba chân lấy đà đạp nổ. Pành pành pành..., cỗ máy 750 phân khối dội tiếng bô lộng óc phố dài rồi khực khực khực ba tiếng chồn chân. Xế già nó thế, cứ phải vài ba nhát mới ăn thua. Và quả y thế thật, đến nhát thứ hai thì xịt một luồng khói dài rồi vút đi trong cái nắng hanh hao đầu chiều cuối hạ. Bọn tôi trực chỉ hướng Nam.

Gớm chết chết lần đầu được ngồi xe ba bánh mà tủi thân đéo chịu. Chả là cái yên sau bé bằng cái lá bàng được Hải Âu mặt dế chằng buộc đồ lề to vật vã đâm ra phải ngồi thùng. Đéo mẹ các anh chị cứ hình dung con lợn nhốt trong rọ như nào thì bộ dạng ngồi trong cái thùng kia y như thế. Tủi thân hơn nữa khi đồng hành ngoe nguẩy cái còng số 8 bảo có xích tay vào giằng móc phía trước tạo hình không?. Ôi thôi thôi bố xin, thà làm con lợn chứ nhất quyết không bao giờ làm phạm nhân bị dẫn giải.

Đến Hà Nam thì giời mưa to, con xế già cứ nhè ổ gà mà phi cho sướng máy. Nước quây lấy ba bánh rồi bắn lên cầu âu đẹp như trinh tiết phóng tinh. Bọn hai bánh, bốn bánh à ồ rẽ ra hết cả kèm với ánh mắt ngưỡng mộ của lũ chủ nhân. Phải cái khổ thân tôi, ướt từ răng đến dái. Đồng hành cũng chẳng khá hơn, có khác chăng là từ dái tới răng hehehe.

Mưa đến tận Thanh Hóa, là chặng dừng chân đầu tiên và cũng là quê nhà. Dừng cầu Mồm Rồng đái bãi ghi chỉ dấu hành trình. Tâm linh tính rẽ ngang nhà thắp hương cầu trợ nhưng nghĩ thế đéo nào lại rẽ trái ra quán quen nơi có bầy em ngồi đợi. Thôi thì cứ ăn đã rồi cúng vái sau, có thực mới vực được đạo cơ mà.



Cơm no diệu say và chương trình " đóng gạch" đêm nay bắt đầu. Như một sự hân hạnh chào mừng đứa con xa và cộng sự lang thang. Ngày đầu khởi như thế coi như là vừa đẹp. Và để làm động lực cho chặng tiếp theo.

Chương 2: VÀO VINH HẠ NHỤC ( liên tục cập nhật...)
Thứ Tư, ngày 13 tháng 8 năm 2014

VẬT VÃ GIỞ VỀ - VẬT VÃ RA ĐI.


Hành tẩu chẵn 17 ngày thì về với vợ. Loại giang hồ vặt như mình cấm xa cái lồn được quá bảy ba hăm mốt nhật.




Vác tưng đây ngân lượng ra đi, khi về còn nhõn cái dái khô. May chửa phải ị bô, ăn cháo loãng.



Tự sướng phát cho thỏa mãn bần cố nông. 



Vợ điên tiết quẳng tình yêu vào thùng rác.



Đái bãi giải sầu.



Rồi mai lại đi vùng cao chào mừng con đồng bào hoang dã.



Chứ ở lại cái thủ đô ngột ngạt xú uế và bụi bẩn này thì chỉ có nước " phỏng dái" toi cơm.



Xong rùi " lộn tý vào làng" để xem bướm chị em " xanh - sạch - đẹp - an toàn" đến cỡ nào.



Và đây là dụng cụ thẩm định. Hình như hơi quá chuẩn. Nhưng không sao bởi găm chiện này đi cho chị em ngoác miệng ra là vừa. Chuyện là:

- Đại sư, bạn gái tôi tuy có một số ưu điểm, nhưng những khuyết điểm của cô ấy làm tôi rất khó chịu. Làm cách nào để cô ấy chỉ có ưu điểm mà không có khuyết điểm bây giờ?

Thiền sư cười đáp:

- Phương pháp rất đơn giản, nhưng mà nếu muốn ta bày cho thí chủ, thí chủ trước tiên hãy xuống núi tìm cho ta tờ giấy chỉ có mặt phải, không có mặt trái về đây.

Người kia trầm ngâm một lát rồi hạ sơn. Rất nhanh sau đó anh ta trở lại và đưa cho Thiền sư một... tờ báo Nhân Dân.

Từ đó Thiền sư độn nhập không môn, không vấn thế sự nữa. ^^@ chiện nầy nhặt bên nhà Phước béo. Ảnh như thường lệ nhặt trên NET.


Thiền sư đó đây:




 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang