Thứ Sáu, ngày 30 tháng 9 năm 2016

LỘN LÀNG AKA LẠNG...À MÀ THÔI.



Làng tôi bé như con ốc mút. Trước bến sau lại sông. Nó như khúc ruột thừa, đậu giữa ruột già và ruột non. Rất vô tích sự.

Nhưng theo những gì bố kể lại, thì làng tôi có đủ đặc trưng và phẩm chất của một làng quê Bắc bộ đơn thuần. Tức là có miếu thành hoàng, có cây đa, giếng nước và mái đình. Mỗi tội sau cải cách ruộng đất, rồi bài phong, đả thực thì những thứ kia tiệt đi cả. Đại khái thì miếu thành hoàng thành bãi cột trâu, giếng đình thành nơi thả cá, đa được ngả ra cho đống nhấm đêm đông, đình làng thành nhà kho hợp tác.

Nhẽ vì thế mà làng tôi ngày càng mạt. Chứ như xưa, vẫn theo những gì bố tôi biết thì trong tổng, làng tôi giàu và đẹp nhất. Lại có nhiều người đi ra, làm cả cách mạng, làm quan trên tỉnh và cả cho Tây.

Làng tôi có từ thời nào thì chẳng ai biết. Chỉ biết được lập nên bởi một ả liền bà. Khi bà chết đi thì có miếu ở chân cồn. Nhưng nhẽ là liền bà nên người ta không phong là thành hoàng, mà chỉ gọi là bà cô tổ. Miếu đó gọi là miếu bà cô tổ. Tôi gọi là miếu thành hoàng làng để cho sang, cho oách, không hơn.

Còn như đình làng, xưa chỉ là cột kèo bằng gỗ xoan, gỗ mít, mái lợp là rơm rạ, trống hoác hơ, mặt chính quay ra bến. Đó là nơi tụ bạ của ông lý và một lũ bần nông mỗi khi làng có việc. Hoặc chỉ là nơi người ta túm tụm sau những cữ cày bừa hay nằm khểnh dạng háng tè he những trưa hè. Mãi sau, đình mới được làm bằng gỗ lim và gạch nung, mái cất ngói âm dương óng ả. Đó là công của cụ Siêu, cự phú trong làng. Chả là cụ bỏ tiền cho làng làm đình mới, đổi lại, cụ thành ông lý. Danh hão thôi. Để cụ được gọi là ông lý Siêu.

Đấy, mọi thứ to nhớn và đẹp đẽ thế. Vậy mà trong một khúc rẽ định mệnh chông chênh của lịch sử, tất cả đã tan hoang. Chẳng còn sót lại gì, kể cả trong tâm tưởng.

Khi tôi lớn lên, làng tôi hẵng còn đẹp. Con đường chính kéo dài từ đầu đến cuối làng đỏ ối những hàng râm bụt, giậu cúc tần biếc xanh vương vấn bụi dây leo tơ trời vàng óng. Cả những thân cây rưới dại cổ thụ sù xì, bốn mùa cho quả chín mọng, ăn ngọt lật. Phía cuối sông, đầu bến, tre kẽo kẹt ru giấc mộng đêm hè. Trong các lối xóm, ngõ vào nhà thẳng tắp bởi những hàng rào chè mạn. Nhà kiểu cách xén tỉa phô trương, phường giá áo để um tùm, rậm rạp. Vườn ai nấy cũng biếc những màu xanh, ngăn cách bởi phên tre đan vội. Ẩn hiện trong đó là những mái ngói thâm nâu, những mái gianh mục mốc và những cư dân còi cọc lắm điều nhưng cũng rất đỗi thân yêu.

Còn như bây giờ, làng tôi khác lắm. Người ta đập hết những mái ngói thâm nâu mà xây nhà tầng chóp nhọn và dỡ hết mái gianh để thay vào đó là mái bằng bê tông chắc chắn như nhà tù. Con đường chạy dọc làng đẹp là thế, họ cũng đổ cấp phối đá răm. Những bờ rào dâm bụt, cúc tần, trà mạn phát tiệt đi cả, thay vào là tường gạch, tường vôi. Mà lại theo lối bần nông, mỗi nhà nhích ra một tý. Đường làng bỗng chốc thành con rắn hổ mang đang cố bò quanh co để lột xác vào mùa cải lão. Những bụi tre cuối sông đầu bến cũng thôi kẽo kẹt. Thay vào đó là tiếng kẽo kẹt của vó bè kéo cá mùa lụt. Và hơn tất cả, những cư dân ngày thêm còi cọc và phủ phê sự lắm điều nhiêu khê. Sự thân yêu may chăng chỉ còn gói ghém chút ít trong cái gọi là anh em, họ mạc.

Tôi chẳng biết buồn hay vui vì sự thay đổi của làng. Chỉ biết miếng đất quay mặt ra bến ngày xưa là đình, sau bao năm tan hoang đã được một ông trong làng cất nhà mái bằng nguy nga trên nền cũ. Ở chưa được năm thì mất chức chủ tịch xã và đi tù, con cái phiêu diêu ly tán cả. Nó trở thành nhà hoang, không ai dám ở. Tiền nhân ơi, quở phạt con cháu đến thế sao? Nỡ nào?

Giếng đình sao bao năm làm nơi nuôi cá, giờ cũng được nạo vét để cả làng tắm gội. Chỉ thương gốc đa già là không thể nào có lại được. Người ta trồng vào đó mấy gốc bàng lá đỏ. Mộ bà cô tổ cũng được dựng bia, bao tường. Mỗi tội ít thấy người khói hương trừ dịp thanh minh hay tết nhất.

Bỗng chốc, làng tôi trở thành làng văn hóa. Vì những thứ thay đổi kia hay làng tôi có văn hóa thật?. Thế còn những làng không được công nhận là văn hóa thì vô văn hóa hết sao? Hay chưa có văn hóa?. Tôi chịu. Bởi cái xứ sở này, họ phát kiến ra nhiều khái niệm và ý tưởng vĩ đại lắm, không ở đâu có và bì kịp. Người ta bắt đầu bàn chuyện phục dựng lại đình làng theo kiểu thày bói xem voi, cãi nhau lấy được. Chán chê thì mời trên tỉnh, trên huyện xuống tư vấn, tham mưu. Vẫn không xong. Người ta còn a lố a lồ cho tôi mời cả trung ương về nữa kia. Tôi chả dại.

Thế là tịt. Và để xứng danh là làng văn hóa, người ta đập nát cái nhà bê tông hoang hóa kia đi và thay vào đó bằng một cái nhà bê tông khác, nghễu nghện trên nền cũ. Trên biển đề: Nhà văn hóa thôn Phúc Hậu. Chả là làng tôi có tên Nôm là Phúc Hậu. Nhưng khốn thay, các cô dâu mới về làng lại đặt ra một cái tên khác rất ác là làng Hốc Hại. Là ăn hại đó, thưa các bạn. Bởi đàn ông làng tôi được mỗi cái nết quanh năm tứ tán làm thuê và rượu chè và đánh vợ.

Tôi may mắn thoát li. Mỗi bận nghĩ về làng là mỗi lần ái ngại. Nhưng đó vẫn là chốn tôi đi về và cũng có thể là nơi... an nghỉ.

Làng tôi lâu rồi không có hội
Trai đinh tứ tán tám phương
Gái gian díu theo phường đi mất nết
Đình chùa thánh phật liêu xiêu.

Làng tôi lâu rồi không có hội
Điệu hò đi cấy buông xuôi
Giăng vẫn sáng nhưng sen thời chết tiệt
Gầu sòng tát cạn thế tình mỉa mai.

Làng tôi lâu rồi không có hội
Yếm đào tơi tả giậu thưa
Mắt lúng liếng nhìn tơ hồng vương vãi
Trông ngóng người về xa xăm.

Làng tôi lâu rồi không có hội
Trống đình bục cả đai hường
Bô lão đêm về hay dạ cổ
Vàng son khóc nỗi hoài lang.

Làng tôi lâu rồi không có hội
Chuông chùa đánh tiếng than van
Người bỗng đâu kéo về như kiến cỏ
Phật buồn đời đổ bóng xuống lòng sông.

Làng tôi lâu rồi không có hội
Để tôi về tìm tôi
Tìm lại bà răng hạt na bỏm bẻm
Tìm em mũi dãi sụt sùi.

Làng tôi lâu rồi không có hội
Tôi đi hoang suốt cả tháng năm dài
Nụ hồng biếc tay không thèm hái
Biết để tặng ai?

Làng tôi lâu rồi không có hội
Tôi cũng không còn là tôi
Còn mỗi chút tình nhung nhớ
Nhưng làng tôi không có hội đã lâu rồi.

Làng tôi lâu rồi không có hội!
Thứ Ba, ngày 27 tháng 9 năm 2016

HAI LỐI MỘNG



Năm đi thi đại học, tôi ghi danh 3 trường. Trường nhứt là Tổng hợp khoa Báo chí ( tôi cũng thích nhứt), truong nhị là Luật ( nghe oai thì thi thôi, chứ biết chó gì ), trường tam là Sư phạm ( bố - mẹ thích vì bỏn đều giáo viên ). Tôi đỗ luôn cả ba, nhẹ nhàng như đánh ba phát trung tiện. Tôi nộp hồ sơ trường Tổng hợp khoa báo chí, lai kinh dùi sử mong ngày vinh hiển.

Tôi ở KTX, ngoan như một ông Cún ghẻ. Ngoài giờ lên lớp chỉ biết ngóng cửa sổ trông cây, chán chê lại lê la căng tin chè bồm, kẹo lạc. Đêm thì chả biết làm gì ngoài mớ chuyện phiếm với lũ bạn cùng phòng, hâm lên thì lại bật bung cây ghi ta đứt giây chơi những bản theo phong cách chão chuộc, tỷ như “ ôi bàn tay năm ngón mất ba...còn hai”. Bi kịch rất!

Một đêm buồn bã. Tôi lang thang đường Nguyễn Trãi. Đi như mộng du. Mỏi chân thì tạt quán cà phê – video cóc rìa đường. Thời đó, quán cà phê bán cho sinh viên thường có dịch vụ chiếu video, kiểu “ bia kèm lạc”, chủ yếu chiếu phim chưởng bộ. Khuya khuya thì đóng cửa, cắt người canh chiếu “xếch – xiếc” cho khách quen. Và tất nhiên thu thêm phụ phí, không qua đồ uống thì bằng tiền tươi. Giời xui thế nào, hôm đó lại chiếu xã hội đen ngắn tập của Hồng Kong. Tôi ngồi mút cà phê, chăm chú xem. Trên phim là hình ảnh một gã đẹp giai, đội tóc giả xoăn trắng như cước, khoác áo choàng đen có viền cổ màu đỏ dài lút gót chân đi đi lại lại, tay chỉ, miệng nói cực hùng hồn. Lũ còn lại im phăng phắc. À, thì ra đó là một gã luật sư đang tranh tụng với ông chánh án và bồi thẩm đoàn. Phía dưới gã, thân chủ là một cô nàng tuyệt đẹp. Hết phim, họ lấy nhau và có những thiên thần. Tôi mê lắm.

Đó là bộ phim định mệnh thay đổi cuộc đời tôi, bởi sau đó ít ngày tôi rút hồ sơ nộp sang trường Luật. Tôi bỏ giấc mộng báo chí vì chả thấy nó oai phong và hạnh phúc chó gì cả. Mộng tôi nó to và đẹp hơn. Tôi muốn được như gã luật sư đẹp giai trong phim kia và muốn có nhiều cô nàng xinh xắn cũng như trên phim kia nữa. Còn thiên thần, thú thực là tôi chưa nghĩ tới.

Ra trường, lũ chúng tôi lăn lộn kiếm sống. Thôi thì đủ nghề. Và đáng buồn là phần nhiều chả liên quan mẹ gì đến cái nghành nghề được đào tạo. Để trở thành người như gã trên phim kia, là cả một con đường rất dài và...rất xa, haha. Tôi thất vọng tuyền tập. Nhiều đứa, sau nhiều năm cày cuốc bôn ba, chả hiểu do thích oai hay tiếc công kinh sử mà cũng đi học thêm rồi tập sự và tập tọng làm luật sư. Nhiều đứa khác đi theo ngạch công chức, lắt léo leo thang mon men ghế thẩm phán, chánh tòa. Nhưng như đã nói, phần nhiều là làm những thứ chả liên quan. Cơ mà thôi, đường đời đâu ai giống, lối rẽ không duy nhất một đường. Cơm ăn, áo mặc mới là đáng kể.

Chúng tôi trưởng thành theo bản năng và năm tháng. Đáng mừng là ai cũng nên người. Luật sư vài đứa có danh, có giá. Thẩm phán, chánh án cũng dăm ba thằng được chúa điểm mặt, vua gọi tên. Doanh nhân nhiều tốp nọ, tốp kia, cứ gọi là tĩ tã. Lìu tìu như tôi cũng cất được ngôi nhà chật, lấy được con vợ già và sắm được hẳn con Mẹc Xê ( C ) đời Tống. Đời chưa đến nỗi hoành tráng nhưng cũng táng đởm như ai.

Duy chỉ có ông bạn thân tôi là Bing Boong xem ra hơi lẹt đẹt. Hắn làm ở nơi nghe cái danh đã phát khiếp: Văn phòng Quốc hội. Bao nhiêu năm mà vẫn giữ chân thư lại, ăn lương chuyên viên. Chả biết hắn kêu thật hay đùa nhưng thấy bảo đói lắm. Lúc nhàn hạ chỉ mỗi việc trà vặt, thi thoảng đảo địa phương với lãnh đạo, chả xẩu xít màu mè chó gì. Xuân thu nhị kỳ Quốc hội họp hai phiên là bận rộn tí chút và cũng có miếng ăn. Mà miếng ăn cũng nhỏ, dăm đồng hoa hồng tô vẽ, ít hào chênh lệch phô tô hơn tấn tài liệu cho các cụ nhắm mắt đọc và...gật. Thế thôi.

Đâm ra, đà 40 vưỡn chửa vợ và ở thì nhà thuê, đi thì Way tàu. Anh em thương, kéo ra ngoài làm ăn nhưng hắn chối nhiệt tình. Lý do cực kỳ giản dị, là ở lâu trong môi trường công tác hành chính nặng nề làm hắn ngu và chậm đi, người chỉ còn rặt lại một chất, là máy móc và thư lại. Trong khi để ra đời làm ăn, người ta cần sự tinh ranh, nhanh nhạy và...không đần.

Hôm qua, gặp mặt anh em thân thiết nhân cái ngày chẵn niên rời mông nhấc đít khỏi giảng đường, Bing Boong chìa tôi tấm danh thiếp mới. Hắn chuyển nơi làm việc, từ Văn phòng Quốc hội sang cái Ủy ban đếch gì chuyên trị phòng chống tham nhũng tầm Quốc gia. Tôi bắt tay chúc mừng, nói những lời động viên gắn nhiều siêu cánh. Tiệc vui ngất. Ngà ngà, tôi hỏi Bing Boong “ sang bên này kiếm ăn khá chứ?”. Hắn sụt sùi “ chưa thấy đâu nhưng đi toi một cơ số chạy chỗ rồi”.

Tôi không biết “ một cơ số” là bao nhiêu và Bing Boong dành dụm bao năm hay lấy ở đâu ra. Nhưng tôi biết, cái Ủy ban kia và sự nghiệp của Bing Boong thì còn rất dài và...rất xa lắm lắm. Giống như cơn mộng của tôi trong lúc rồ dại ước được trở thành gã luật sư đẹp giai như trên phim kia. Hỡi ơi, cuộc đời không phải là một bộ phim mà luôn là những trò trốn tìm kỳ khôi và vô cùng mất sức.

Tôi mất nết thảo vài dòng ra đây bởi mộng báo chí đã hỏng như cờ bí và mộng trạng sư luôn nhăn nhở cười trừ. Và bên tai văng vẳng bài “ Hai lối mộng”, một giai phẩm của Trúc Phương. Là cõi lòng của ông như tôi cứ vơ vào cho… vênh váo.

“Xin giã biệt bạn lòng ơi, trao trả môi người cười.
Vì hai lối mộng hai hường trông.
Mình thương nhau chưa trót, thì chớ mang nỗi buồn theo bước đời, cho dù chưa lần nói.
Nhưng nếu còn đẹp vì nhau, xin nhẹ đi vào sầu.
Gửi thương tiếc nhiều đau bấy nhiêu. Mình chia tay đi nhé, để chốn nao với chiều mưa gió lộng, ta dừng vui bến mộng.
Bao lần đi, gối mỏi chân mòn, tâm tư nặng vai ghánh.
Đường trần cho đến nay, chỉ còn, bờ mi khép kín, giấc ngủ nào quên, giấc ngủ nào gọi tên.
Thôi nhắc nhở để mà chi, quay về xưa làm gì, giờ hai lối mộng hai hướng đi.
Niềm ưu tư tôi đếm.
Từng bước trên phố nhỏ đau gót mềm.
Sao dừng nưả đường đêm...”

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 9 năm 2016

MIMI BÉ NHỎ.




Người ta thường nói, con gái là người tình kiếp trước của cha. Tôi muộn đằng sinh nở nên khi có con gái đầu lòng thời quý hóa lắm và tận trong sâu thẳm luôn mong có hẳn một đôi. Tôi không muốn chúng là Đại Kiều và Tiểu Kiều như trong truyện Tàu, lại càng không ham là Thúy Kiều và Thúy Vân như trong thơ Ta. Tôi chỉ muốn chúng luôn được khỏe mạnh, xinh xắn và nhân ái.

Con gái đầu lòng tôi đặt tên là MiMi, một cái tên thuận cho việc phát âm của cả Tây lẫn Ta. Nó chẳng có nghĩa gì cả ngoài cái phép tôi chiết tự hai chữ e – mờ (M) in hoa, ấy là có ba cái chân vững chãi cấu tạo nên chữ M, thêm chữ V nằm giữa mà nếu theo tiếng Ăng – lê là cách viết tắt của chữ Victory nghĩa là Chiến thắng – Khải hoàn. Nhưng cái giá kể nhất cũng nằm trong chữ V đó bởi nó đậm chất trừu tượng lẫn siêu hình, biểu trưng của cái gọi là đàn bà giới tính. Cộng với chữ (i) bé nhỏ đứng nép bên, sự ấy tạo nên những điều hài hòa cân xứng lắm. Và càng hay ho hơn khi được lặp lại những hai lần. Ôi MiMi.

Tôi không thích đặt tên con gái theo tên các loài hoa hay thảo mộc, lại càng không thích những ngữ nghĩa cao siêu vời vợi mông lung. Đừng kỳ vọng bất cứ điều gì ở con cái, ngay cả ở phép đặt tên.

Ai đó nói, khi có con mới hiểu được lòng cha mẹ. Trước tôi lãng đãng phiêu du, có phần bất cần lẫn vô tâm, mọi nhẽ. Nhưng từ độ có MiMi, người ta bảo tôi như lột xác toàn phần. Thì chuyện, đến giống bò sát còn lột xác nữa là giống người là cái thằng tôi. Nói gì nói, con cái mới là thứ tài sản quý giá nhất của đời người chứ không phải là kim cương hay bảo vật. Đó là thứ của để dành cho muôn vạn đời sau, bất chấp những biến thiên của số phận và lịch sử. Thế nên sự chuyển mình của tôi cũng là quy luật mà thôi. Tôi không đủ phẩm chất để kiên cường cưỡng lại.

Sinh con đã khó, nuôi dạy con còn khó nhường nào. Tôi sẽ chẳng có “ tâm thư” hay “ huyết lệ” cho con theo cái lối đôi khi người ta vẫn thường làm bởi tôi hiểu trong một cơn biến động cực mạnh của cảm xúc người ta luôn có những hành vi và ý nghĩ rất cao siêu. Ai cũng có thể trở thành thi sĩ, thậm chí là triết gia. Nhưng khi cơn biến động lắng xuống, sự ấy lại tầm phào và sến xẩm xiết bao và đôi khi lại là sự ăn năn xấu hổ. Hỡi các ông bố, hãy nhớ lấy lời tôi.

Với MiMi, tôi chỉ muốn dạy con yêu lấy những điều nhỏ nhặt nhất bên đời, rồi tự khắc con sẽ biết yêu những điều lớn lao hơn, từ “ máu đỏ da vàng” cho đến quê hương đất nước. Đừng dạy con những thứ cao siêu và giáo điều bởi những thứ ấy chả bổ béo gì nếu như không muốn nói ấy là độc dược. Không mang lại cho con cái chúng ta những điều tốt đẹp thì xin hãy làm ơn đừng ăn cắp của chúng đi bất cứ thứ gì. Bố hứa và luôn tâm niệm điều ấy với MiMi đấy.

Con sẽ được chính là con, bản ngã và nhân ái. Tuổi “ vỡ lòng” hãy yêu lấy một vài bạn giai mũi dãi sụt sùi. Bố không cho phép bất cứ một ai cướp đoạt tuổi thơ của con, từ gia đình cho đến nhà trường và càng không thể là xã hội. Bố chỉ có một yêu cầu nho nhỏ, là khi con lớn lên, nếu có ý định kết hôn với người đàn ông nào thì hãy chọn thằng biết uống rượu, nghe chưa? Bởi lúc đó bố già rồi. Mà người già thì rất cô đơn. Con hiểu chứ?

Thôi, bố lại bận rồi. Con biết bố bận gì không? Bố bận chinh chiến những giấc mơ. Những giấc mơ thường hay phải dậy từ rất sớm.

Bố chào MiMi nhé. Hãy mãi là tình nhân muôn kiếp của bố!







Thứ Sáu, ngày 16 tháng 9 năm 2016

SỐC & ĐỘC # 115



Bành ra bốn góc thời vừa đít
Khép lại hai bên cứt lại thừa.



Chim khôn thì sợ cành cong
Bướm khôn bướm lại thời mong LỘN CÀNH.



Sơn Tinh đả bại Thủy Tinh.
Cái sự ấy rất thần tình nước Nam.



Nâng bi đồng chí Đinh La
Thăng luôn một phát thế là hết hơi.



Phật sống & Phật chín.



Già dái - Non hột.



Đức tin lưu lạc - Phật pháp mồ côi.



Trịnh - Nguyễn phân tranh.



Xịp rách phải giữ lấy lề
Bướm nát cũng phải bề bề sọt chim.



Thằng treo biển này đích thị...vô học.



Hết thời cóc nhát ễnh ương
Đến thời chó má phô trương là người.



Đào Tiên em bán đôi tiền
Ai ưng thì kháo, ai phiền thì thôi.



Cuội trông trăng & đón chị Hằng.



Bao cao su - Bánh trung thu
Tặng cho các bạn có cu trong quần.



Hiệu ứng xe tải cứu xe khách trên đèo Bảo Lộc - Lâm Đồng.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Tư, ngày 14 tháng 9 năm 2016

NHỌ



Thưa đồng bào và chiến sĩ cả nước.
Cùng kiều bào ta ở nước ngoài.

Hòa trong không khí vui tươi phấn khởi của cả nước chào mừng sự kiện TIÊNG SÚNG YÊN BÁI và Quốc khánh mùng 2 tháng 9 vừa trôi qua, tôi xin gửi đến toàn thể đồng bào ta lời chúc sức khỏe và lời chào trung thu trân trọng nhất.

Thưa đồng bào!

Vậy là sau 9 tháng 10 ngày mang thì nặng, vứt thì đau, NHỌ, đứa con văn chương đầu lòng đã chào đời.

Đáng lý ra sẽ " cắt rốn" dịp cửu trùng mùng 9 tháng 9 vừa rồi nhưng do bỏ quên kéo trong quần xịp nên sự ấy đâm ra chậm trễ. Nay thời không để đồng bào chờ lâu hơn được nữa, tôi long trọng tuyên bố: NHỌ đã ra lò.

Dự kiến sẽ có một buổi cafe giao lưu ký sách ở Hà Nội và cũng có thể ở Sài Gòn, thậm chí Hải Phòng, tùy sức khỏe và thể trạng NHỌ hài nhi.

Chương trình và kế hoạch cụ thể tôi sẽ công bố trên này đặng đồng bào tiện theo dõi.

- Tôi nói đồng bào nghe RÕ không?
- NHỌ, NHỌ, NHỌ.

***

Liu í: Sách hiện vưỡn đang trong thời hạn liu chiểu nên chưa có trên mẹt nha, đậu má:))


 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang