RƯỢU TẾT - MIMI SHOP

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

SỐC & ĐỘC # 144

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, ngoài trời, nước và thiên nhiên

Uống nước, nhớ nguồn.



Đông - Tây y kết hợp với cúng bái.



Tây đồn, Lê Văn Tám là cựu học sinh trường này.



Bác ơi bác chóng hiển linh
Cháu mồi điếu thuốc là xinh điện thờ.



Tứ bất tử.



Bướm dỗ Ong.



Một sự chiêm bái đầy thành kính phân ưu...!!!

***


Tuổi trẻ luôn có quyền mắc sai lầm. Nhưng đến mức ngỏm củ tỏi như 7 bạn trong đêm đại nhạc hội ở công viên nước Hồ Tây kia thì thật là mất nết.

Đừng vội quy trách nhiệm cho bất kỳ một ai mà mong rằng, ở thế giới bên kia các bạn ý đừng dại dột như thế nữa. Không có bài học nào được rút ra với những sai lầm chết người như vậy đâu.

Việt nam đang là thiên đường của ma túy và những hợp chất gây ảo giác chết người khác. Hình phạt cho việc vận chuyển, tàng trữ và buôn bán là rất bànthờ nhưng việc sử dụng lại chỉ coi là tệ nạn. Nhu cầu dồi dào cộng với lợi nhuận khổng lồ khiến cho việc phòng chống cứ như là giả vờ vậy.

Âm thanh, ánh sáng khủng bố sẽ làm tăng độ phê lên cấp khủng long. Dân chơi luôn đón đợi những đại nhạc hội như vừa rồi để lên đồng tập thể và phô phang cái sự chất như nước cất của bản thân dưới vỏ bọc khá hào hoa là thưởng thức văn hóa. Giữa một rừng người ngợm gào thét hú hét như thế, không phê lên tận nóc tủ mới là lạ.

Các bạn thăng thiên một cách thần tiên như thế, để lại khối sầu đồ sộ cho cho mẹ cha và người thân cùng nỗi bàng hoàng chốc lát của thiên hạ. Nhưng với quyết định khởi tố vụ án ngày hôm nay cùng với việc ngừng cấp phép cho các dự án âm nhạc EDM thì các bạn đã làm khổ sở và cướp đi cơm chim của nhiều người khác mất rồi.

Chộ ôi...!!!



Từ sao mai điểm hẹn tới...Sao rơi vào bẹn.



Chỉ vì ba lạng thịt kho
Tý nữa anh hóa thành tro nghìn người.

Chúng ta không có văn minh đô thị, cho đến khi người Pháp sang thiết lập ra dăm vài để phục vụ cho tiến trình thực dân và khai hóa. Thói quen ăn lông ở lỗ trải hơn bốn nghìn năm đã thành nết thâm căn cố đế, không dễ thích nghi ngày một ngày hai cộng với chiến tranh loạn lạc khiến cho văn minh đồ đá đồ đồng bỗng thành...đồ đểu.

Gần đây, nước nhà trong cơn dậy thì chửa biết có thành công hay không nhưng ghi nhận là có nhiều tòa chúng cư và cao ốc. Trước kia hai khái niệm này không hề hiện hữu và cái gọi là đô thị luôn nhang nhác hình bóng của những ngôi làng. Nhưng hỡi ôi, người ta có thể đem con khỉ ra khỏi khu rừng chứ không thể nào đem khu rừng ra khỏi con khỉ. Thế nên đừng ngạc nhiên khi chúng sinh ở trong những tòa nhà này vẫn đun than tổ ong lo bữa tối hay bịt lối hành lang thoát hiểm để vui chơi và dỗ bột trẻ con trong thang máy ời ời.

Văn minh quốc gia chả phải nhìn vào đéo đâu cả, mà cứ soi vào cái nết ăn - ở - ỉa của đồng bào là ra. Mà cái sự ấy ở ta, phải mất thêm vài cái bốn nghìn năm nữa.

Nghe chửa...???
Thứ Hai, 17 tháng 9, 2018

THỊT CHÓ MUÔN NĂM - NHÀ XĂM VẠN TUẾ.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang đứng

Thịt chó, món khoái khẩu của nhiều người. Tôi bị Gút nên cai tiệt từ lâu nên cái sự thèm thuồng vitamin gâu gâu là vô cùng thi thoảng.

Tình yêu động vật nói chung và chó má nói riêng chả liên quan đéo gì đến việc chén thịt chúng cả. Và càng không dính dáng bòi gì đến đạo đức cách mạng hay những thứ hao hao. Cần lao thích thì cứ nhích, miễn đừng đụng vào bọn có trong sách đỏ kẻo đen đời. Quán triệt thế nhé.

Vận động quốc dân bớt ăn thịt chó để giữ phép văn minh, âu cũng là cái việc nên làm nhưng bao đồng và nhiêu khê, mọi nhẽ. Trong tứ khoái ăn - ngủ - đụ - ị, mọi hành vi vận động hay điều chỉnh đều rắm rít cả. Phóng sinh đổi chút thần tình mất nết, âu cũng là hợp với cái phong thủy nước Nam ta.

Hãy dạy quần chúng thói ăn uống tinh hoa, ngủ ghê đúng giấc, địt bọp đúng người và ỉa đái đúng nơi, ấy mới là việc nên làm. Chứ đéo ai lại đi cấm cản người ta cho ra cái vẻ trong khi thằng đẻ ra cái vận động này lại chén chó như điên?

Thịt chó muôn năm - Nhà xăm vạn tuế...!!!

***

Các bạn chửi ông Hồ Ngọc Đại, một " nhà giáo dục " thực nghiệm chán chưa? Chán rồi thì mời thăm quan " trang trại giáo dục " của thằng Bôm Bốp, bạn thân bỉ nhân nhé. Hehe...!!!

Bỉ nhân vẫn bảo lưu quan điểm, rằng An-nam không cần và cũng chả tội tình đéo gì mà phi lên thành nước công này nghiệp nọ làm chi cho nhọc xác. Mà cứ hãy là nhà bếp và nhà thổ cho thế giới là đất nước trọn niềm vui và công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội nhất định sẽ thắng lợi hoàn toàn, thậm chí vinh quang.


Với nhà thổ, chúng ta vô cùng sung túc nguồn nhân lực non tơ với vô khối những đít đoi bơ vơ nhàn rỗi. Ấy còn chửa kể tới sự trợ giúp đắc lực của công nghệ 6.9, đảm bảo mọi nhẽ ngon bổ rẻ nhất quả đất, ever.

Với nhà bếp, chúng ta thừa mứa những món ngon, hài hòa từ dinh dưỡng đến mùi vị. Không quá cầu kỳ như Nhật bản, cay nóng như Thái - Hàn, béo ngậy như Trung hoa và nhạt nhòa như Mẽo quốc, ẩm thực Việt bao dung để đạt độ thơm ngon, tròn vị.

Thứ chết người của nhà bếp chúng ta là không kiểm soát được chất lượng thực phẩm đầu vào. Tây bương chúng ăn gì thì ỉa ra nấy bởi sự chặt chẽ kiểm tra những thứ chúng đút vào mồm. Ta thì khác, ăn lạng sắt nhưng ỉa hẳn cân đinh, thế mới thần tình.

Thời may, với việc ứng dụng công nghệ 4.0 ( thua xa 6.9 của nhà thổ ) trong nông nghiệp mà thực phẩm cho nhà bếp đã được đảm bảo sạch và chất lượng hơn tuy đôi lúc ăn quả cà lại ỉa quả na như hằng vưỡn. Kiểm soát được thực phẩm từ cánh đồng, nông trại đến bàn ăn và ra nhà xí là cả một bước đi dài của văn minh lúa nước lắm nhiêu khê.

Và còn gì hạnh phúc hơn khi các bạn vừa được ăn sạch, ăn ngon và lại được học cách thực hành tạo ra những thực phẩm tinh tươm như thế?

https://m.facebook.com/trangtraitfarm/

***

Chả phải tự dưng mà các cụ dạy, học ăn là cái trước tiên. Bởi ẩm thực là sự bao dung của càn khôn, vũ trụ. Và nết ăn luôn là nết người chứ không đơn thuần là cái hành vi gắp rót vào mồm.

Làm giàu, bạn có thể mất vài năm, nếu may mắn trúng quả, chỉ cần một canh giờ là đủ. Nhưng ăn uống sao cho tinh hoa thì phải mất ba đời mới tu tập được. Người ta sang lên vì ăn và hèn đi cũng vì lẽ đó.

Miếng ăn bây giờ tuy không còn khó nhọc như xưa nhưng vẫn nặng về cái sự lấy no làm trọng. Ăn ngon vẫn là thứ gì đó mỹ vị đối với đa số đồng bào. Không hẳn cứ phải cao lương thì mới ngon, mà là sự tinh tế trong cách chế biến và bày biện, điểm thêm chút hài hòa nhân thế là bữa ăn tinh tươm tất thảy dù chỉ là quanh quất dưa cà. Sơn hào hải vị mà làm gì khi các bạn chỉ biết chặt to kho mặn và nhồm nhoàm khạc ra những thứ mất nết thối tha?

Người An-nam ăn quá nhiều cơm gạo, béo phì và tiểu đường chứ báu bở đéo gì. Dăm vài tỏ ra tinh hoa thì lại thừa mứa những thịt thà cá mú. Bọn đàng điếm muốn tỏ ra căn cốt thì rau dưa qua bữa, chán chê thời detox cho hợp với tân kỳ. Phép trường sinh chả ai người ta làm thế cả. Ăn cứ phải đủ chất và đúng liều lượng trên cái nền tảng chế biến khoa học sao cho thơm ngon tròn vị thì mới mong bất lão được.

Bỉ nhân từ đận học phép ăn uống tinh hoa, người ngợm cứ gọi là hay ho nhức nhối. Ấy là cái sự cảm quan bề ngoài vậy, chứ bề trong còn tiện nghi và phương phi vô đối, than ôi, bội phần.

Bởi bỉ nhân ăn để sống, chứ không phải sống để ăn. Và tuyệt đối đéo đồng đẳng với bọn ăn...để chết.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, ngoài trời, nước và thiên nhiên
Thứ Năm, 13 tháng 9, 2018

XUYÊN CÓC.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, trong nhà

Là ông anh họ, đẻ cùng một lứa với tôi nhưng còi dí còi dị. Thủa thiên đàng, thực phẩm duy nhất để chữa còi xương suy sinh dưỡng là thịt cóc, thế nên gã mới có cái xú danh Xuyên cóc, một phép gọi tên trứ danh không đâu có như ở xứ ta, khà khà…!!!

Bà nội tôi sinh nhiều con, những mười một người. Đông đảo quá nên cái phép đặt tên cũng giản tiện theo thứ tự số đếm, cơ mà lại chêm tí nho nhe. Bà bác đầu tên Nhất, bố tôi thứ tám nên tên Bát, thân sinh ra gã thứ năm nên tên Ngũ. Riêng chú út không phải là Thập Nhất mà lại đặt là Thừa, cái lý như là vô ý sinh ra vậy.

Đông con nên lắm cháu, đâm ra anh em họ chúng tôi cũng chả mấy thâm tình, nhất là ở cái kỷ hạt cơm nguội còn quý hơn bát máu. Nhưng tôi với Xuyên cóc thì khác, phần vì đồng niên sát vách, phần vì chung chạ từ vỡ lòng trường làng cho đến hết i tờ hàng tổng. Chúng tôi bện lấy nhau đắng đót, khăng khít như cứt với đít vậy.

Bởi mắc chứng còi xương suy dinh dưỡng nên gã trông khôi hài đến mức thảm hại. Đầu to hệt cái giỏ tích bà tôi vẫn hãm trà xanh ban trưa được cắm cẩu thả trên cái cổ bé tẹo, dật dẹo như cổ cò lúc mò cua bắt ốc buổi chiều tà. Tay gã chả khác mấy tứ chi của con khỉ thiểu năng cuối đàn và chân thời củ lạc đến nỗi con hạc trong đình cũng phải thất kinh. Thần tình nhất là cái khuôn ngực, chao ôi, hệt con nhện đực mùa chăng tơ thất bát vậy. Những người yếu bóng vía mà non thấy gã lần đầu, đảm bảo không ngã dập mề thì về nhà cũng chổng phao câu lên mà rên ư ử. Đã thế, toàn thân gã khai khắm, khú còn hơn cả cái coóng sành ủ nước tiểu có thâm niên bởi khi đái gã te tái vung vẩy khắp người. Sự bẩn thỉu ấy được ông bố coi như là một phép trường sinh bất lão hoặc cũng có thể là một hành vi đầy tính tôn giáo cao siêu.

Với cái thể trạng đó thì não bộ gã nghiêng ngả hết ra ngoài, đến nỗi người làng tôi cứ rủa là nếu bổ đầu ra mà nhét vào thì cũng a-lê trào ngược. Khi tôi lên cấp hai thì gã vẫn miệt mài cấp một, đúp lên đúp xuống thì cũng có cái bằng hết tiểu học xóa mù. Là nói cho phong quang thế, chứ thực tế gã đánh vần cái tên khai sinh còn chưa thạo và khi phải toan tính một món gì thì tứ chi buồn bã đến hoang mang.

Kỷ thiên đang đói kém nên chả mấy ai dậy thì thành công, riêng gã thì thất bại toàn tập. Mang tiếng cái đốt mười bảy bẻ gãy sừng trâu nhưng sức lực gã may ra chỉ ngắt đôi được sợi cúc tần bờ giậu. Ấy thế mà cũng dám đi đăng lính làm duyên để đổi lấy lời khuyên là về ăn thêm…thịt cóc. Việc nặng nhọc nhất gã làm là mỗi khi giời mưa thời ngửa cổ mắng cậu giời đang lụ khụ giấu thân chân giường tránh sấm. Hâm đến tỉ độ chứ đùa à, haha.

Tôi vào đại học, được ra với kinh kỳ, Gã ở nhà, vật vờ như bóng ma mỗi bình minh ló dạng. Thanh niên làng tôi phần đa thất học nhưng vẫn quyết chí đái trôi con chữ để lập nghiệp bằng cách bỏ nhà đi kiếm ăn xa. Khốn nạn là không ai đoái hoài đến gã bởi cái nỗi tội tình ốm yếu liêu xiêu. Bố mẹ và những giọt máu trên máu dưới coi gã chả khác mấy miếng thịt thừa đã thành á sừng bám ở mắt cá chân, đồng lần nợ nần muôn thủa. Tôi thương gã theo cái lối tạm bợ qua ngày bởi chính tôi còn đang phải bám hầu bao phụ mẫu cho những học hành cơm áo cần lao.

Hè năm thứ nhất, tôi về quê nghỉ ngơi với tâm thế của một tân sinh viên trường Luật. Tôi khụng khiệng khắp làng trên xóm dưới để kể về những tân thời của kinh kỳ. Đi tới đâu, cái bộ tịch tôi cũng tỏ ra nghiêm trọng và uyên bác lắm, đến nỗi ai ai
cũng phải chép miệng than cho cái mảng màu đối nghịch thối tha là gã. Sự ấy cứ như là phép đòn bẩy vậy khiến tôi chả mấy lộn mề mà lòng dạ lại hả hê dâng lên niềm hoan ca khó tả.

Gã không còn bện lấy tôi như thường lệ dẫu đôi phen tôi có đáo qua nhà. Tôi cũng không bận tâm cho lắm bởi còn nhiều những giao tế chung quanh. Cái mác sinh viên trường Luật làm tôi danh giá hẳn ra, hạng như gã, tôi đã có ý xếp vào hòm ký ức và rắp tâm chờ ngày tiễn biệt. Nói gì nói, hoàn cảnh đổi, sẽ làm tâm tính đổi.

Hết kỳ nghỉ, mẹ lận bâu cho ba trăm bạc để hồi kinh. Tôi bách bộ sang cái quan vẫy xe lai xuống tỉnh để từ đó đi xe khách đường xa. Đang lêu hêu thì gã từ đâu mọc ra, vê gấu áo đứng tần ngần như phải tội. Tôi cứ nghĩ là gã tiễn tôi đi nên thượng vị chực trào ra cục ưu tư nho nhỏ. Nhưng không, bần thần một lát, gã dõng dạc, cho anh vay trăm rưỡi đi nam.

Má ơi, đó là nửa tháng ăn học của tôi chứ đâu phải bỡn, chửa kể những nợ nần quán xá la cà. Cho gã vay, sự nghiệp ăn mày phát quang thấy rõ nhưng nếu gặp may, biết đâu, gã lại đào thoát được khỏi bóng tối vây quanh? Vã chút mồ hôi hột, tôi móc ví cưa đôi món tiền, dứt khoát hệt cái lối chia phe chơi trận giả nhưng có chút hồ nghi lẫn thương cảm xót xa.

Tôi ra trường, đi làm rồi lấy vợ và định vị chốn kinh kỳ. Năm đôi ba bận lần mò về quê thăm nhà và kể những chuyện nết na. Gã thì bặt tăm, kể từ đận găm của tôi trăm rưỡi. Mẹ kiếp, chả biết có ăn nhầm gan con cóc tía nào không mà lì lợm tởm vãi mật.

Một ngày, máy điện thoại của tôi hiện số lạ. Tôi không bao giờ nghe những cuộc gọi không có trong danh bạ chứ đừng nói là số lạ mười một con bởi đó tinh là những bức cung bán nhà và nhục hình đa cấp. Nhưng hôm ấy cứ như là có vong theo nên sau ba cú gọi nhỡ liên tục thì tôi áp tai rên khẽ. Đầu giây bên kia, Xuyên cóc đây, anh và vợ đang ra Hà Nội để thăm cô chú. Giê su ma thánh Ala Nam mô a di đà lạy Chúa tôi. Than ôi…!!!

Sau bữa tối, chúng tôi khề khà hết chuyện xửa xưa lại đến nảy nay. Việc gã lấy được vợ, một cô ả đẫy đà cơ mà mặt tiền lại hơi có phần tăm tối mà nếu để ý kỹ thì còn có nét của những đồng bào thiếu i-ot trầm kha, là làm tôi tò mò nhất. Cả đêm đó, gã kể về mối nhân duyên nhuyễn đến mức như thể thuộc bài. Đại khái là khi gã vào nam, có đi phụ hồ cho một ông chuyên nghề thầu khoán. Bởi chưng thấy gã yếu ớt hiền lành nên ổng thương và hay kêu qua nhà nhậu chơi mỗi khi rỗi việc, dần dà coi gã như con. Ổng tuy giàu nhưng nhõn một công chúa đang tuổi ị đùn có bộ mặt khá bơ vơ, nói trắng phớ ra là bị chút bệnh thiểu năng về não bộ. Nhẽ cái sự ấy làm ổng đa mang với gã hơn chăng? Hay gì?

Chỉ biết gã thành quản gia cho ổng, thay vì đi đánh vữa xúc hồ như mọi khi. Việc chính là trông em và lấm lem chút việc nhà vặt vãnh. Theo thời gian, ba cá thể ấy cứ như được ông giời xe duyên tiền định vậy, mà bằng chứng là công chúa ị đùn kia trở thành vợ gã sau hơn mười lăm năm chăm bẵm trường kỳ và ông chủ thầu khoán đổi phận thành đấng bề trên nhạc phụ chí tôn. Chả vãi vô khối các âm hồn ra, chứ lị.

Hình như chuyến đi này đã được gã hay một ai đó sắp xếp cho rất kỹ nên ngay sáng hôm sau tôi phải đưa vợ chồng gã ra ga tàu hỏa cho kịp với lịch trình. Tôi mua vé tiễn, như là một hành vi của ân ái nhỡ thì. Khi những ngôn lời của giã biệt chửa kịp hắt lên môi thì gã lôi tôi ra một góc, nặng nhọc móc ví ra hẳn ba tờ năm mươi nghìn tím nhạt mồng tơi, cất giọng như ru hời, anh trả chú món vay trăm rưỡi,

Tí nữa thì tôi ngã vật ra nếu như không có sái cigar chống đỡ. Giời ạ, một trăm rưỡi của tôi hồi đó là ba tờ màu xanh giấy sần cơ mà, chứ đâu mong manh tím hồng phẳng phiu nũng nịu như này? Là hẳn nửa tháng cơm cháo chứ đâu phải bằng đôi bát phở kèm quả trứng trần đỏm dáng như bây giờ. Hả giời?

Tôi cự tuyệt mạnh mẽ để gã thối chí mà lui tay. Nhưng không, gã quyết tấn công cho bằng được. Nhưng khi còi tàu be rầm những hồi dài thì gã thất bại, ba tờ giấy bạc buông lơi rối bời trên sân ga.

Tàu đến tàu đi, vạn vật thay đổi bất kỳ. Gã cũng khoác lên mình những thần tình mới mẻ. Thứ cũ kỹ duy nhất không đổi nhẽ lại là giá trị của một trăm rưỡi kia sau gần hai mươi năm lạc trôi. Chao ôi, sao lại có thứ tiền bạc quý hóa đến thế.

Hê hê…!!!
Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2018

SỐC & ĐỘC # 143

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

An-nam xin việc hồ sơ đồ - kỷ 4.0

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Cho vay trả góp công lý.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, ngoài trời và nước

Người da đen tắm biển.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Nhãn nồng nồng nỗng hai mươi
Nghìn một cân nhé rõ tươi. Cái nồn...!!!

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, ngoài trời

Tao khinh cả quả đất này
Thế nên hoàn vũ bái mày. Tổ sư...!!!



Nâng cao sức khỏe cán bô
Để cho chúng đớp vàng đô ngập mồm.

Trong hình ảnh có thể có: chó và ngoài trời

Chó có váy lĩnh.

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi và ngoài trời

Hạt giống đỏ, nảy mầm xanh
Lớn lên rồi cũng lộn cành thứ dân.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Quân tử có thương thì đóng cọc
Xin đừng mân mó nhựa ra tay.

Trong hình ảnh có thể có: ô tô, đêm và ngoài trời

Ai rồi cũng phải Hưởng Dương
Sao không Hưởng Lạc dặm trường với em?

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, ngoài trời

Chúng em tập thể cô hồn
Ngày rằm tháng bảy ngửa lồn bẫy chim.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi, đám cưới và trong nhà

Cụ tổ mau chóng hiển linh
Con cháu có lạng thần tình kính dâng.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

Lò thì tôn - Vó thì tu
Cụ thương nên phải Thượng cu dấm đài.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Dương gian cắt đất chia lô
Âm phần cũng dựng cơ đồ. Kém chi???

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời



Vô địch là cái chắc
Nếu không thì bú cặc
Việt nam nói nà nàm...!!!

Trong hình ảnh có thể có: ô tô và ngoài trời

Từ vịt đồng đến vịt đường
Cũng đều cái nỗi dặm trường tiết canh.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, ô tô và ngoài trời

Cũng bởi thằng dân luôn chó lợn
Cho nên bố mới phải chồn beo.

***

Nguồn: nhặt trên NET.

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2018

THÁNH HỌ...!!!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang đứng

Xứ sở lắm thần thánh ma mãnh này cứ đến tháng cô hồn là sồn sồn như (.) phải lá han. Hôm nay đúng ngày mùng 1 của tháng 7 âm, thiên hạ lại rầm rầm lễ lạt cúng bái, te tái từ nạ dòng cho đến đòng đong cân cấn.

Bọn vô thần là chúa mê tín dị đoan. Họ kỳ lạ ở chỗ cái gì cũng tin nhưng lại chả hiểu biết mẹ gì về những nhẽ mình đang thờ phụng. Thấy người ta cúng thời cũng phải ngúng nguẩy chổng mông " bổ củi "và cho rằng ấy là phải đạo. Sự tào lao đó được lũ " âm binh " triều đình xiển dương lẫn đám " ma cô " bề tôi dắt mối bảo kê vào hùa càng làm cho các " cô hồn " được đà nhảy nhót.

Tích sự thì dị mọ, lề thói thời cọ quẹt linh tinh, đâm ra nhiều nỗi tâm linh rất thần tình mất nết. Nếu lấy sự ấy làm phong hóa nghìn năm thì than ôi cái nhẽ ba vạn chín nghìn nó ê chề lắm.

Đức tin, tín ngưỡng là tự do của mỗi người nhưng lưu lạc và hoang mang như ở ta thì thà không có còn hơn.

Hay là theo " giáo chủ " Vũ Qua Qua thay trời hành đạo.

Nhể...???



Địt mẹ, quần chúng mông muội và mất nết vừa thôi. Đây là cái thẻ lên tàu của nhà thầu cục 6 đường sắt Trung Quốc phát cho quan - khách hôm chạy thử 11/08 để nghiệm thu và đưa vào vận hành chính thức. Chứ đéo phải là cái mả bố nhà các bạn đang ra rả và auto chửi, mấy nay.

Vẫn biết não các bạn được cấu tạo bởi đất sét và đậu phụ nhưng ngu tranh hết phần chó lợn thì đó hầu như là nghiệp chướng vậy.

Các bạn tồn tại chỉ tốn khí giời thì xin đừng cố tỏ ra nguy hiểm. Nghe chưa...???


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, điện thoại

Bỉ nhân từng đọc " Đêm giữa ban ngày " của cụ Vũ Thư Hiên từ những năm đầu tiên của thế kỷ 21, vụng trộm hệt như một cú thủ dâm lậu vậy. Sau này cũng có chiêm bái dăm vài của đôi ba cụ khác, thú thật là cũng chả có mẹ gì đáng để tâm ngoại trừ cái sự kính trọng các bô lão đã cận địa viễn thiên mà đèo thèm...sợ chết, hehe.

Là hồi ký chính trị nhưng theo cảm nhận của bỉ nhân thì chả khác mấy văn vở chương hồi, nghĩa là 3 phần thật 7 phần hư, còn lại là...hồi sau sẽ rõ. Chả tỏ tường ra được cái đéo gì mà lại còn hoang mang mọi nhẽ. Thánh họ...!!!

Hôm qua 11/08, hai cụ Bùi Tín & Tô Hải - cùng sanh 1927 - chả biết có hẹn hò gì với nhau hay không mà lại thác cùng ngày. Sự ấy xem ra là hoan hỉ lắm.

Hai cụ là ai thì mời quần chúng vấn an đốc - tơ Gúc, bỉ nhân không tô vẽ lại. Trước tác của hai cụ bỉ nhân đã có dịp ngó qua, về cơ bản cũng không khác mấy cụ Vũ Thư Hiên trước đó và Trần Đĩnh hay Huy Đức Osin sau này.

Thay vì sống để dạ, chết mang đi, thì các cụ, dù bất luận dưới góc nhìn nào, đã để lại cho lịch sử và hậu thế những câu chửi thề trứ danh.

Thay vì thủ dâm và đâm chém nhau chí tử. Hự hự...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, râu và trong nhà

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2018

VŨ QUA QUA.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, râu và trong nhà

Vũ Qua Qua là bệnh nhân hay vĩ nhân? Hãy để đốc - tờ phán xét nếu anh ta là bệnh nhân. Còn nếu là vĩ nhân thì quần chúng hãy nhìn vào thành tựu của anh ta mà ngộ ra.

Mọi bình luận thiếu hiểu biết nhưng luôn cố tỏ ra nguy hiểm đều xàm ngôn, xàm lồn cả. Đéo đâu ra cái thói ai cũng tự cho mình cái quyền năng rất hoang dã là hồng hộc cắm đầu vào hậu môn người khác thế, hả giời?

Bỉ nhân khâm phục & tôn trọng những gì Vũ Qua Qua làm, bởi đó là quyền của anh ta và pháp luật không cấm. Chỉ mong ảnh có thật nhiều sức khỏe để đưa Trung Nguyên, một thương hiệu quốc gia hiếm hoi của Đại Cồ Vịt aka Vịt Cồ, đi xa hơn nữa. Thế thôi...!!!

Quần chúng Vịt Cồ có cái thói rất mất nết là hay đi phán xét người khác mà tịnh đéo cấu đít mình xem rằng đuôi ngắn hay dài và đã may mắn rụng chưa. Mẹ kiếp...!!!

Đế chế Trung Nguyên mà Vũ dựng lên sẽ không sụp đổ bởi chủ nhân của nó, nhưng sẽ quy tiên bởi những cái khẩu nghiệp thối tha của các bạn.

***

Giang hồ đồn Vũ Qua Qua mắc trọng bệnh tâm thần, cực nặng chứng vỹ cuồng hoang tưởng, thậm chí là đã chết một phần não bộ do tu tập để mong thành chánh quả. Cũng có vài thuyết âm miu được lập, nghi Vũ bị đầu độc hòng soán đoạt ngôi đế chế Trung Nguyên.

Lại có tin Vũ vẫn khỏe mạnh và tinh khôn như vưỡn. Bằng chứng là ngài vẫn hoạt bát mọi nhẽ khi tháo lắp vài món đồ yêu và điệu đà liêu xiêu cùng với những bóng hồng kín gió.

Thật chả biết đường lấn nào mà đèo...!!!

Người thì tỏ ra thương xót, kẻ thì dè bỉu chê bai nhưng tựu chung lại chả giải pháp đéo nào cho Vũ.

Pháp luật có quy định về việc khám chữa bệnh bắt buộc - nếu Vũ bịnh thật - nhưng ngặt nỗi ngài lại không phải là chủ thể. Bởi theo quy định tại điều 447 BLTTHS 2015 thì phải là người thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội, trong khi ngài không dám đái trôi một tổ kiến lửa chứ đừng nói là vác siêu xe đè chết mấy mạng người. Thế nên việc cưỡng chế Vũ đi chữa bệnh là bất khả, trừ khi ngài tự thân.

Còn nếu Vũ chả vấn đề đéo gì, thì làm ơn, hãy để cho Vũ yên.

Nhưng nom cái hình hài ngài được phát tán lên MXH trong một đoạn phim quay vội gần đây thì quần chúng dẫu có tinh khôn đến mấy thì cũng không khỏi cảm thán mà rằng, nặng lắm rồi. Nhưng - đ.m lại nhưng - biết đâu, đó lại là bài của Vũ trong câu chuyện chia chác bạc tiền với vợ ( đã hết ) yêu?

Đừng hòng đoạt được gì ở Vũ khi bên cạnh ngài luôn là mẹ đẻ và luật sư. Câu nói " con tôi chả bệnh tật gì " là tuyên bố đanh thép của bà trước dư luận. Có thể bà không phải là bác sĩ nhưng trong những trạng huống như này thì tình mẫu - tử mới là những liều thuốc quý giá giúp cho Vũ vững mạnh và bền bỉ hơn. Thế nên các bạn bớt kê đơn đi, nghe chửa?

Còn những tranh đoạt hay chia chác tài sản thì hehe, chúng ta gặp nhau ở tòa và để pháp luật phán xử, đó là câu cửa miệng của bất kỳ ông luật sư nào. Thế nên các bạn cũng bớt tào lao tuyên án đi, nghe nhở?

Người mà đã thấu đáo được những nhẽ đó, thì tâm thần hay chết não thế đéo nào được? Hả giời?

Hãy để tự Vũ định đoạt số phận của mình cũng như đế chế mà ngài gầy dựng lên. Việc của chúng ta, nếu hay, thì vỗ tay. Không hay, thì hãy trút một tiếng thở dài, cho nhẹ dạ.

Thế nhá...!!!

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, bao gồm Cuong Nguyen, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi, trong nhà và món ăn
Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018

ẾCH NHÁI ĐẦM LẦY.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, ngoài trời và món ăn

Chúng ta là sản phẩm lỗi hoàn hảo của nền giáo dục trong quá khứ và hiện tại. Thế nên đừng kỳ vọng vào việc cải cách một vài kỳ thi hay dăm ba bộ sách mà thay đổi được tương lai. Phải nhiều thế hệ nữa thì may ra, với điều kiện là từ bây giờ phải xây cho được cái nền móng và đóng cho được hai cái cọc KHOA HỌC & NHÂN BẢN.

Chúng ta, khi sinh ra không khác gì các loài động vật hoang dã. Vì có giáo dục nên mới được gọi là CON NGƯỜI. Thế nên mục tiêu tối thượng của giáo dục là dạy cách làm người chứ không phải tạo ra cái giống người không ra người, ngợm không ra ngợm.

Chúng ta, đã quá chú trọng vào việc dạy kiến thức theo lối nhồi vịt, nhiều cái quá cao siêu, thậm chí thừa thãi và vô bổ mà quên đi việc truyền đạt những kỹ năng, tư duy mỹ học & lý tính để tiến hóa thành người. Chúng ta tạo ra những thế hệ và thực thể giống hệt nhau, nếu có khác biệt thì dứt khoát quái thai hoặc Trâu Quỳ xổng trại. Thiên tài, nếu có, cũng trôi dạt và lang thang tận đẩu tận đâu, chứ cơ cầu nước non mẹ gì ở cái nơi tinh của khỉ?

Theo Tây chẳng đặng, học Tàu không xong, tự chúng ta kiến tạo nên một vương quốc đầm lầy với cơ man những thần dân ếch nhái mà sự thông tuệ và tầm nhìn của chúng không phải do não bộ mà là do mặt đầm rộng hay hẹp mà thôi.

Đừng nguyền rủa anh Nhạ, bởi tất cả chúng ta đều là ếch nhái. Ộp oạp nhiều cũng ra được cái giống người điếu đâu. Ơ kìa...???

***

Có tướng mà chả có tinh, nhất là trong buổi thái bình giả cầy này, thì đó hẳn là một phép thần thông chó má. Mười ba ông tướng của cái gọi là khiên - giáo chế độ thành củi trong phút chốc liệu có tạo thế hỏa công chổng mông đốt nhà để phòi ra nhiều mặt chuột?

Chừng nào công an - quân đội còn dính vào kinh tài thì còn lắm quái thai, bất luận với mục đích gì. Đạo làm Tướng cầm tiền và Tướng cầm quân, theo đó, mà khác nhau. Chan hòa thì chả sao, chan tương thời khinh nhau như mẻ.

Chưa bao giờ tướng lại nhiều như đang đã. Trông cái bảo tàng cũng phải tướng, gác cái mả cụ cũng tương đương. Nếu không, anh em lại "tâm tư", đúng với cái "tâm hự" của một thượng thư bộ binh đã hồi hiu về cưa sừng với nghé.

Thôi thì đại tướng còn đi cầm quần chị em và thắng lợi duy nhất của đời binh nghiệp là cái chết thì đám tướng tá kia cũng như mớ cá chợ chiều thôi mà.

Ươn và tanh lắm.

***

Côn đồ mạng lại rồ lên việc Cuba bỏ gác khi họ sửa hiến pháp và sẽ đem ra trưng cầu dân ý nay mai. Chả có đoé gì đâu khi họ vẫn kiên định xây dựng CNXH, chỉ bỏ đi cái đích đến cuối cùng là CNCS vì nó quá xa xôi. Cụ thể hoá mục tiêu này thì đồng chí Ra-un Cát-trô gìa hói tán bớt đi quyền lực và công nhận một phần kinh tế tư nhân, thế thôi. Đảng cộng sản Cuba vẫn là bố đời và là kim chỉ nam cho mọi hành động cách mạng. Chấm hết.

Chết đói thì phải học cách gói mở mà cắn xôi thôi chứ canh tân, cải cách mẹ gì. Nó na ná như ở ta hùi mở cửa vậy, tuy có phần chậm chạp hơn.

Với vị trí địa - chính trị cộng với tài nguyên và tiềm năng sẵn có thì việc Cuba vén xịp chiêu an sẽ đem lại vô vàn cơ hội thay đổi đời sống quốc dân. Đó là điều bỉ nhân hoan hỉ.

Chế độ nào đem lại no ấm cho dân thì đều được xem là tử tế cả. Dân chủ mà loạn lạc và đói như ngan ấp thì cũng vứt mẹ nó đi. Ngược lại, độc tài mà chỉ số hạnh phúc luôn ở tầm on-top thì cố mà lóp ngóp để thụ hưởng những hân hoan.

Người Cuba, với sự lạc quan và hồn nhiên vốn dĩ đang sẵn sàng chiêu ngụm diệu Rum, châm điếu Cigar mà hoan ca bất tận.

Còn An-nam ta? Ăn vã hiện tại để vá víu tương lai? Hay gì? Nhưng với chúng sinh tinh đi nhai lại quá khứ, thậm chí là ăn vạ thì ca bản "đắp mộ cuộc tình", là hơn.

Trong hình ảnh có thể có: món ăn
Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018

SỐC & ĐỘC # 142

Trong hình ảnh có thể có: văn bản

Phú rằng:

Ngọc hành dương vật, văn hoa mả cụ chúng nó đặt tên
Hòn dái củ buồi, âu yếm thầy u cánh ta thường gọi
Vào mầm non như trái hạt tiêu
Lên đại học thoắt bằng quả chuối
Nó bỏ Xứ Thanh
Nó ra Hà Nội
Nó chỉ thích ngắm văn công
Nó chả muốn đi bộ đội
Văn gừng văn nghệ, cũng khá ba que
Tuổi mụ tuổi tây, nay chừng bốn sọi
Trước học nghề làm báo làm văn
Sau chuyên nghiệp cãi chầy cãi cối
Chẳng lo phọt phẹt làm ăn
Chỉ chuyện phịch nhau là giỏi
Đêm năm canh ra bẩy vào ba
Ngày sáu khắc cơm no bò cưỡi
Nào những khi uốn cật cong lưng
Chả kể lúc chồn chân mỏi gối
Lại còn tích cực quay tay
Bảo rằng cơ may sẽ tới
Bên ngoài, con kẹc dẫu cứng như đanh
Ở trong, củ hành đã khô tựa ngói


***

Thấm thoắt thoi đưa
Ngày thêm lớn tuổi
Răng mà đã lung lay
Cặc dĩ nhiên sẽ mỏi
Thuốc Tây thuốc Bắc uống vào, tình hình chỉ tổ gay go
Thầy đốc thầy lang phán ra, nguồn cơn lại càng bối rối
Liệt con mẹ nó rồi,
Cần địt gì phải hỏi?
Có quái gì đâu mà tiếc, liệt thì đi thổi kèn tây
Mấy em để đấy cho tao, già càng ham chơi trống bỏi!

( Bài phú của Phịch gia Thiên Lý mặt chầu lôn đề tặng )



Ô hê hà ... Ô hê há
Ánh mắt như dao cau liếc vào mỏm đá
Mài tuổi thơ tôi sắc ngọt
Ánh mắt em lung lay sóng rượu quê rót đầy chống chếnh thân em
Ô hê hà ... Ô hê há 


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Tương lai là một đống
Những di sản hoang mang
Tất cả đã sẵn sàng
Ta vào hang...sống tiếp.

Trong hình ảnh có thể có: cây, thực vật, ngoài trời và thiên nhiên

Người Cơ Tu cũng bị Hành
Kinh như người khác nỡ đành thế sao.

Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang đứng

Thớt có tanh tao ruồi mới đậu
Gang không mật mỡ kiến bò chi
Ong khôn như thế, mấy khi
Dự là bướm chúa dậy thì ở trong.

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi và sân vận động

Nước nhược tiểu nên tự hào cũng vặt
Cái to to chỉ quanh quẩn miếng ăn
Tổ quốc cứ mãi ăn năn
Đứng lên ngồi xuống rồi lăn khóc nhè.

Trong hình ảnh có thể có: sợi

Con bò có một cái u
Mượn tiền rồi trả còn ngu hơn bò.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Sen đực nên chẳng có hoa
Nam nhân hỏng súng mù lòa đường yêu.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, ngoài trời

Một bữa no.

Trong hình ảnh có thể có: thực vật, cây, ngoài trời và thiên nhiên

Nhà ông phó bảng Nguyễn Sinh
Sắc đi sắc lại thần tình thuốc thang.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, xe đạp và ngoài trời

Vẹt Hồng Kông bên hông Chợ Lớn.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

Bướm đà cài đặt au-tô
Số nào mà chả đít-cô lộn cành.

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời và ngoài trời

Có đất nào như đất ấy không?
Phố phường tiếp giáp với bờ sông
Nhà kia lỗi phép con khinh bố
Mụ nọ chanh chua vợ chửi chồng
Keo cú người đâu như cứt sắt
Tham lam chuyện thở rặt hơi đồng
Bắc Nam hỏi khắp người bao tỉnh
Có đất nào như đất ấy không?


( Đất Vị Hoàng - Trần Sướng Tê aka Trần Tế Xương )

Không có văn bản thay thế tự động nào.
Trong hình ảnh có thể có: chó và ngoài trời

Chó non ngon hơn...vợ già.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, trẻ em, mũ, giày và ngoài trời

Tề Thiên hạ cánh không may
Gãy chân ngồi bắn điếu cày tiêu viêm.

Trong hình ảnh có thể có: cây và ngoài trời

Luật và các văn bản... dưới luật.



Đường lên đỉnh vinh quang.

***

Nguồn: nhặt trên NET.

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang