RƯỢU TẾT - MIMI SHOP

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2019

THẰNG BÔM BỐP


Trong hình ảnh có thể có: 5 người, mọi người đang ngồi, bàn và trong nhà

Là đồng niên với tôi. Thủa trường làng chả biết mặt mũi nhau bởi khác tổng. Lên đến trường huyện thì mới va vào. Thằng này mặt dơi tai chuột, người ngợm đen nhẻm hệt củ tam thất, còi cọc còn hơn cả que kem ế cuối ngày. Chúng tôi không chung lớp nhưng cái sự dị dạng của nó làm cho cả trường ngộ độc nhan sắc phát buồn nôn. Nhưng thứ kinh hồn là nó học rất giỏi và nghịch ngợm tanh tởm, soán cả ngôi độc bá của quỷ ma.

Chả ai muốn chơi với nó nhưng hễ bày ra trò gì là nhảy vào phá đám, ăn hỏng ăn không. Nhiều trận thư hùng theo kiểu trận đồ bát quái nhưng nó đều thoát được bởi cái thói tinh ranh. Tay bo thì nó rê về căn cứ kháng chiến với đấu pháp chó cậy nhà - gà cậy chuồng nên quần hùng đều cựa văng răng gãy. Chuyện thưa gửi lên chủ nhiệm, thậm chí hiệu trưởng đều chẳng ăn thua bởi nó được bảo trợ bởi một giáo viên dạy văn chương hay có tiếng trường huyện. Cô tên Xuân Xuân, người cùng làng, đẹp và hiền như hạt cơm mới của bội thu mùa vụ. Cô cũng là giáo viên chủ nhiệm lớp tôi.

Nói một chút về cô Xuân Xuân, chao ôi, đâu lại có giống người nhân ái đến thế. Hay tại bởi cô dạy văn chương? Học trò ồn ào, hư đốn trong giờ học cô cũng không nỡ mắng, bất quá thời ôm mặt khóc tu tu rồi phệt bục giảng mà ngồi như tượng đá. Mà cô có phải trẻ nít cho cam, đã quá ba mươi hơn một mùa lưu bút. Thứ tội tình nhất là cô vẫn chưa chồng, thật ái ngại cho nỗi má hồng bật bông với chăn đơn gối chiếc. Hay tại vì thế mà cô yêu quý chúng tôi hơn. Hay gì?

Thì đấy, như con Phập Phồng học cùng lớp với tôi vậy. Con này thân mít đít cong bụng ỏng mặt tròn, mắt thời như hai hạt vừng lép. Trông kỹ thì không thậm xấu, nhác qua lại có nét xinh tạo hình rối nước của ông thợ tồi. Nó học giỏi lắm, toàn năng luôn, trừ môn thể dục.

Nhà con Phập Phồng khí xa trường huyện, mỗi bận đi học phải khởi từ tờ mờ sáng, bằng xe Căng Hải chạy bằng động cơ hơi nước òng ọc trong họng. Người thường đi mất khoảng hơn một giờ nhưng nó thường phải gấp đôi. Không phải vì ham hái hoa bắt bướm mà bởi cái tướng ngũ đoản thần tình thất kinh kia. Bọn tôi ai cũng thương cảm nhưng thân ốc không mang được ốc thì huống chi việc đeo rêu. May mà cô Xuân Xuân, không hiểu bằng cách nào đó mà cho nó mượn cái xe đạp Cửu Long khung võng, mất cả tháng giời huấn luyện chuyên cần thì nó mới biết đi nhưng lề lối cũng chẳng giống ai, cứ hao hao như con khỉ đột già nua đạp xe trong rạp xiếc vậy.

Từ đận có cái xe đạp nó cũng chẳng đến lớp sớm hơn được bao nhiêu nếu như không nói là muộn hơn khi cuốc bộ. Những hôm như thế, gấu quần nó đen nhẻm do bị xích líp quấn vào, cao trào như bị thủng săm hay sang vành thì bộ dạng trông còn kỳ khôi hơn nữa. Có bữa vào lớp khi trống điểm tiết tư, coi như hết ngày.

Nó ngồi cạnh tôi, bàn đầu. Khi làm văn hay làm tính, thay vì ngồi mà biên ra thì nó phải đứng, tất cả là do cái hình hài ngũ đoản gây ra Nhớ hôm làm bài kiểm tra môn giáo dục công dân, đề ra “như thế nào thì gọi là dũng cảm và hãy kể một câu chuyện chứng minh”. Tôi chả biết quái gì nên chỉ chực nhìn bài nhưng nó che chắn kỹ lắm, cấm có ngó nghiêng. Mấy cọng tóc loe hoe rủ xuống trang giấy vàng ệch hạng bét, lẹt phẹt chêm thêm tiếng mũi dãi sụt sùi làm tôi càng sốt ruột. Cả buổi tôi chỉ kẻ được cái ô chấm điểm mấy lị lời phê, thế thôi rồi ngồi nhằn bút. Hết giờ tôi nộp giấy trắng, còn nó chi chít những con chữ no tròn màu tím mồng tơi. Hôm giả bài nó được điểm 10 như một sự đương nhiên. Tôi điểm 1 vì có cái công kẻ ô lời phê và phần ghi điểm. Tôi buồn lắm nhưng tự rút ra được một điều kỳ khôi, rằng dũng cảm chả qua là “đếch sợ” mà thôi. Cái việc tôi nộp giấy trắng chẳng phải là một minh chứng hùng hồn đó sao? Đó hầu như là sự vô tiền khoáng hậu vậy.

Ấy rồi tự dưng nó nghỉ học mấy ngày chẳng rõ lý do. Tôi lấy làm thường thôi bởi lắm lúc cũng muốn ốm mà ở nhà ít bữa, vửa có tý đường sữa cải thiện lại tránh được những môn học hoặc thày cô thiếu cảm tình. Nhưng cô Xuân Xuân thời nghĩ khác bởi cô thương nó và muốn chúng tôi tới thăm. Lại phải về lận bâu mẹ xin mấy hào quyên góp nhưng bà dứt khoát không cho mà chặt một nải chuối xanh to tướng rồi xâu lạt buộc vào ghi - đông xe và ra lịnh đi hay ở thì tùy. Ơ hay...!!!

Bọn tôi như đàn gà nhép huyên náo theo sau cô Xuân Xuân đi thăm con Phập Phồng. Hầu như với tất cả là lần đầu nhưng cô thì thông thạo lắm. Đó là một căn nhà, à mà không, cái chòi mới phải, lọt thỏm giữa một bên là bãi bồi ven sông và một bên là cái chợ phiên hàng tổng. Thật thà mà nói tôi chửa từng thấy cái chòi nào xác xơ tiêu điều đến vậy. Nó trống hoác hơ, phên dậu rêu xanh rêu đỏ, cót két tiếng mọt gặm. Bên trong, hai cái chõng tre xiêu vẹo, giữa là cái bếp củi to bắc gạch làm kiềng, phía đầu hồi một thân già mắt lòa nhâng nháo khi cô giáo hỏi thăm, rằng Phập Phồng có nhà không? Ông ta chỉ tay ra phía sông, bảo đang bán rau ngoài chợ.

Bọn tôi nhao ra như ong vỡ bọng. Không hẳn là ham hố cái việc mục sở thị con Phập Phồng bán rau mà bởi được tha hồ lùa nhau nơi triền đê xóm chợ. Những đứa có tí xu hào còn xà vào đong bơ táo dại thối cuống hay tiện khúc mía non chạy lụt. Tôi chả có tý mẹ gì ngân lượng nên lẽo đẽo sau đít cô Xuân Xuân hòng lấy phiếu bé ngoan và bất chợt nhìn thấy con Phập Phồng nơi xó vắng. Nó ngồi kiểu giải thẻ, bên hông là mớ rau tạp đựng trong cái thúng con cạp vành cẩu thả, cạnh là cái thau nhôm méo mó nhăn nhó tứ bề, bên trong có xâu cá đồng ươn cong lên tanh tởm. Cô Xuân Xuân réo gọi tên nó. Thế thôi mà nó cắm mặt chạy như lăn xuống chân đê. Tôi chẳng hiểu điều gì xảy ra. Chỉ khi ai đó xách tai nó lại thì cô Xuân Xuân cứ thế là nấc lên. Đám bọn tôi cũng kịp vây quanh, vài khuôn mặt tư lự nhưng cũng không ít đứa mồm nhem nhẻm quà vặt và cấu véo nhau cười khành khạch.

Mặt nó nặng và lỳ như chì đổ trôn bát. Nịnh mãi mới về lại cái chòi mà giờ đây tôi đã đinh ninh chính xác đó là nhà. Thân già mắt lòa vẫn nhâng nháo, nói cô và các cháu về đi, em nó không có tiền đi học, ở nhà chạy chợ rồi lấy chồng. Nó cũng rất cương quyết, rằng cũng chẳng thiết tha. Nhìn vào gia cảnh đó quả chẳng ai có thể cam đảm hoặc tự tin để đưa ra một giải pháp hay động viên gì cả. Cô Xuân Xuân trao gửi cho nó cái phong bì mà tôi đoán tiền của cô là chính yếu chứ bọn tôi đáng mấy xu. Tôi cũng hạ nải chuối treo ghi - đông xe xuống mà dúi vào tay nó, bao ghét bỏ vì tội không cho nhìn bài tan biến sạch. Nhưng tôi không thấy thương nó mấy mà len lỏi một cảm giác rất khó tả như khi ta vắng bóng một người xa thôi nhưng quả có tý bồi hồi thật.

Mọi chuyện cũng yên ả qua đi như cái sự hằng trôi con nước dù vẫn biết sự đời khó nhọc vô cùng. Bọn tôi lao vào học để thi xuống trường tỉnh nên cũng bẵng quên chuyện của con Phập Phồng. Riêng cô Xuân Xuân thì vẫn hay nhắc bằng cách điền đúng sĩ số lớp học ở góc trái bảng đen. Mỗi khi gọi đến tên nó là mắt cô nhòe đi trong nhạt nhòa ký ức.

***

Học trò trường huyện sau 25 năm gặp mặt. Gớm chết chết, tinh những khuôn diện của quả táo tầu ngâm sái thuốc bắc. Ấy nhưng vưỡn có những anh chàng suýt soát 40 mà vẫn trinh nguyên nhưng cũng không ít các cô nàng hoang mang lên chức bà, cơ mà La Sát. Thôi thì mỗi người mỗi phận, gặp lại nhau vẫn chí chóe như ngày nào và may mắn là chưa ai dại dột tham gia cái gọi là “cận Địa viễn Thiên” . Bọn tôi mời cô Xuân Xuân tới chung vui. Cô đã hiu hắt đã lâu, người gá nghĩa vửa nhỡ nhàng mà xuôi tay năm ngoái. Tiệc vui lắm, bao kỷ niệm thơ ngây lẫn nhọc nhằn trẻ dại được ôn lại như vẹt học bài. Rồi ai đó nhắc đến con Phập Phồng.

***

Cô Xuân Xuân kể, Phập Phồng lấy chồng khi bọn tôi kịp xong trung học. Đó là một anh chàng cùng xóm chợ, gia cảnh chẳng khác gì thân phận anh Pha trong văn phẩm của ông đếch gì trước cách mạng. Thì con Phập Phồng cũng khác gì chị Dậu đâu? Hóa ra cách mạng thành công đã bao mùa mà nhiều cảnh đời cũng không đổi thay là mấy. Cặp "giời sinh" này sau hôn lễ thì bỏ lại một đống văn tự nợ nần nơi quê nhà mà dắt díu nhau tít mãi mạn Bình Phước - Bình Dương làm thân culy kéo cày thay trâu. Phập Phồng đi làm thợ may nhà máy, anh chồng tự do phụ hồ xách vữa công trường. Ấy rồi cũng nhúc nhắc sinh con, một gái một giai, xem ra khéo lắm. Mỗi tội chúng đều kém lanh nếu như không nói là đần.

Chẳng hiểu giai cấp công nhân bị phản bội hay cuộc sống ngày một khó khăn mà đận rồi hồi hương trọn gói. Anh chồng vẫn chung thân nghiệp cũ nhưng công việc không khác mấy nạ dòng hành kinh bởi rất…không đều. Phập Phồng buôn vặt theo lối mua mớ cá đầu chợ rồi bê xuống cuối chợ kiếm đồng chênh nhưng vụng mua vụng bán nên tuyền phải ăn vã thay cơm. Hai đứa con tuy có lớn nhưng chẳng có khôn, suốt ngày phệt bậu cửa buồn thiu như hai hạt cơm nát.

***

Bọn tôi lại góp tiền như năm nào, chẳng nhiều nhặn gì nếu so với thời giá nhưng với con Phập Phồng hẳn đó là một món to lớn nhất trong đời. Ấy nhưng khi cử đại diện trao gửi thì nó dứt khoát không nhận và nói những lời khi dỗi nắng nôi. Bất quá bọn tôi phải nhờ đến cô Xuân Xuân, người nó coi như mẹ nhưng sự thể cũng chẳng hơn gì.

Người nghèo họ hay dỗi? Hay bởi chúng tôi tồi đi? Hay gì? Còn tôi thì cứ nghĩ, sự liêm sỉ là vô cùng quý giá nhưng chẳng phải là thứ để ăn vã thay cơm.

***

Bọn tôi giở nên thân sau một bận thằng Bôm Bốp rủ về nhà chơi nhân cái đận được nghỉ mùa. Ấy là việc con em ở nông thôn bị ngắt đi sự học hành quãng độ tuần giời để giúp gia đình thu hoạch lúa lang lạc lợn. Nhà tôi không làm nông nên mùa màng nhông nhông như chó dái, đâm ra cái sự thể càng hữu lý cho những khăng khít đít đoi.

Tôi chả giúp được gì ngoài cái việc làm vướng tay vướng chân người khác tuy cũng có cắm đầu đẩy dăm vài xe cải tiến cút kít thóc vàng. Những cánh đồng chiều trơ cuống rạ với bạt ngàn châu chấu cào cào mới là cao xa nông nỗi và bữa tối sấp bóng đèn dầu sặc sụa canh cua đồng mồng tơi mới là vời vợi hân hoan. Tôi đánh đu lấy những khoái lạc đó mà quên tiệt đi cái gia cảnh mạt rệp trứ danh dẫu đang ở lúc bội thu mùa vụ. Nói không ngoa, nếu như nhà con Phập Phồng mang tiền đồ chị Dậu thì nhà thằng Bôm Bốp cũng rất xứng với cái hậu vận anh Pha, hai thân phận của một cặp giời sinh cho những thần tình chốc mép trong văn chương hiện thực trước nguyên niên Ất Dậu. Kinh thiên hơn nữa là ba đứa em đồng loạt thất học chỉ bởi một lý do động địa duy nhất là nhường cơm bơm chữ cho thằng anh, là nó, vốn văn võ hơn người. Ông bố - một thương binh sọ não - quán triệt, rằng thằng anh phải cố gắng học hành để thoát ly và kéo đi những toa tàu há mồm đang phà phà nhả khói đói nghèo vắt veo lên mái rạ. Đó là mệnh lệnh, là nhiệm vụ chính trị của gia đình, dòng họ và cao hơn là sinh tử đời người.

Lên cấp ba, tôi với nó vẫn không chung lớp nhưng tình thân chẳng vì thế mà ngái xa. Nhà tôi gần trường nên buổi trưa thường rủ rê nó về đánh chén nếu hôm đó học thông sang cả ban chiều. Có điều cũng chả mấy khi no bởi gia cảnh tuy không đứt bữa nhưng bát cơm thì vẫn đầy vơi theo những cú xới ở tay người. Đang tuổi ăn tuổi lớn nên mọi nhẽ cứ chênh chao vêu vao như bô lão tụt lá tọa bờ rào.

Chúng tôi vào đại học theo những ngả khác nhau. Tôi đi thẳng vào luật còn nó rẽ ngang từ nông nghiệp sang tổng hợp với cái lý luận đã thuần nông mà lại còn đèn sách cấy cày là rất hỏng. Hai thằng vẫn thăm nom nhau, ngoài tình thân, thì miếng ăn là kim chỉ nam cho mọi hành động. Rất tiếc là toàn phải uống nước lã cầm hơi bởi máu đào luôn đông khô vào những ngày cuối tháng. Sinh viên thời thổ tả, mấy ai no?

Vật vã rồi cũng ra được trường với hành trang là một đống di sản hoang mang và nợ nần quán xá. Còn hiện tại là con số không với cái mông của tương lai luôn có xu hướng chổng vào sự nghiệp. Nó về quê, như một sự đấm buồi vào sóng.

Rồi lại trở ra với mớ của nả là những lời ai oán và thêm độn cả những xấu hổ xót xa. Cho mày chết, không phải thánh thần thì chớ nên nắn gân sứ mệnh. Nhưng nó quyết đẽo bia bằng cách khởi nghiệp lập ra cái công ty chỉ có một người. Là chính nó.

Bọn chí lớn đều có gan nếm phân cả, hệt như Việt Vương Câu Tiễn cam tâm dọn chất thải được bài tiết qua hậu môn cho Ngô Vương Phù Sai trong tích sử xưa của Tàu vậy. Thằng Bôm Bốp tuy không phải ăn cứt nhưng những gì nó nếm trải còn thối hơn phân của Phù Sai vạn đại ngàn lần. Bọn lập thân từ tay trắng, quả là có cái lỗ mũi và lỗ mồm tạp nham đến mức siêu phàm.

Người ta rất dễ gọi tên nỗi đau nhưng lại khó để điểm danh hạnh phúc. Sự thành đạt cũng vậy dù ai đó có thể kể vanh vách những thất bại, kể cả khi thất bại được đầu thai. Thế nên tôi không chắc rằng thằng Bôm Bốp đang thành công hay là hạnh phúc nhưng có một điều tôi biết rõ là giờ đây nó đang có rất nhiều tiền. Mà tiền, chao ôi, là thứ gì đó cực vớ vẩn với lũ chốc mép bởi miệng chúng luôn bem bép cái câu “tiền nong chẳng nghĩa lý chi”. Bố khỉ, chỉ bọn có tiền và rất nhiều tiền mới được quyền nói ra câu đó thôi, nghe nhở? Còn những nức nở bần nông chả bằng cọng lông con quạ đâu mà quần chúng bâu vào xàm ngôn mới cả xàm…à mà thôi.

Chúng tôi vẫn thân thiết như xưa tuy thời gian dành cho nhau không nhiều nữa. Nó bận với những dự án lớn, hở ra là lại đi hầu các ông quan to và dăm vài cô bồ nho nhỏ. Thi thoảng có ngồi co lại một tí thì cũng chỉ biết lấy rượu thay nhời, phê phê thì vô ngôn để thả hồn chạy rông đi ngả khác. Câu uyên bác nhất để nói được với nhau, là “tau về”.

Nhưng trước sau nó vẫn là thằng tín nghĩa thủy chung với gia đình và bạn bè, thậm chí là cả với cave. Nhiều em khởi nghiệp bằng cách “lấy lỗ làm lãi” được nó đối đãi còn hơn những hình nhân của buổi tê tái cơ hàn. Nó thuyết rằng, vốn liếng các em ấy có hạn và vòng đời sản phẩm lại ngắn, thế nên đầu tư vào một chút thời cũng coi như là thực hiện nghĩa vụ công ích với xã hội mà thôi, chứ hoàn toàn không phải là vãi thóc. Ấy thế mà với vợ con thì lại đong đếm từng chinh mẻ bởi nó cho rằng, bọn mà sướng quá thì chắc chắn sẽ…hóa rồ. Ô hô…!!!

Tôi đem chuyện của con Phập Phồng ra mà chiêu tuyết, rằng có nên giúp đỡ phần nào. Những tưởng có chung hoàn cảnh thủa hàn vi thì sẽ vì thế mà hăng hái. Nhưng không, sẽ chẳng có đồng nào. Mẹ kiếp, thật chả coi bạn bè ra cái bẹn bà gì cả. Đã thế nó còn mắng tôi, rằng với những đứa ăn vã liêm sỉ thay cơm như con Phập Phồng thì cách tốt nhất là để cho…chết đói.

Tôi phát ói với mớ ngôn lời mà nó vừa ợ chua ra. Bọn đông tiền, đành rằng, nói gì chả là chân lý nhưng đôi khi cũng thậm khí hư bởi tiền không phải lúc nào cũng lau sạch phụ khoa như thứ nước rửa Dạ Hương thần thánh. Cái tiểu khí của thằng thưa thớt xu hào làm tôi cạch mặt nó một thời gian dài. Cho mãi đến một ngày…

Cô Xuân Xuân được nó cung nghinh ra kinh kỳ dự cái lễ trọng 15 năm thành lập công ty. Đó hầu như là một sự trải lòng để tri ân và có phần khoe mẽ. Nó hối tôi từ rất sớm, cắt đặt cho cái việc giao tế lễ tân bởi dù sao tôi cũng có chút dự phần trong công cuộc đong hìu đầy vẻ vang và cũng vô cùng khó nhọc. Cặp biệt thư song sinh, một ở, một làm tổng hành dinh thần tình như hằng vưỡn, ngày trọng lại có phần lung linh tợ cái lối hội mở sân đình. Bọn nhân viên xúng xính xiêm y, tíu tít ngược xuôi lo việc mọn. Nó nhõn cái phận thò tay ra bắt người ta rồi ngoác mõm nhe răng, nom cũng chả khác mấy đười ươi của rừng già ma kết. Tôi cũng loi choi cười thuê khóc hộ rồi adua hô hố nổ váng giời.

Cô Xuân Xuân sau khi diễn tròn vai cô giáo như mẹ hiền thì lôi tôi ra ngoài hiên, chỉ vào một thằng trong sắc phục bảo vệ đang đứng chầu như nghê đá, con giai Phập Phồng đấy. Ái chà chà, nó ra tự độ nào? Vài tháng rồi, cả con em đang lau sảnh kia kìa. Chu choa, cô đưa ra? Không, thằng Bôm Bốp nó về tận nhà và khiêng ra cả hai đứa.

Khách khứa vãn, chúng tôi ngồi lại với nhau. Thằng Bôm Bốp cao giọng khoát luận, tiền có thể giải quyết được rất niều việc nhưng cũng làm hỏng đi không ít quan hệ, chỉ có lao động mới tạo ra giá trị và thặng dư vĩnh viễn. Bố cái loại con kiến, chỉ được cái hay nói chuyện bầy ong thôi, haha…!!!

Các bạn ạ, chúng ta không được quyền lựa chọn cha mẹ và hoàn cảnh nhưng hoàn toàn có thể thay đổi được số phận nếu các bạn đủ dũng khí…nếm phân. Tồn tại trước đã rồi hãy ăn vã những cái gọi là liêm sỉ - chính chuyên. Còn nếu như nếm trải mãi rồi mà số phận vẫn không lung lay hay nhúc nhích thì hãy hiểu rằng, thế giới này không dành cho bạn.

Nhưng các bạn vẫn thuộc về đâu đó bởi vũ trụ này là rất vô biên.

Trong hình ảnh có thể có: 6 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng, đám cưới và trong nhà

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2019

KÝ SỰ TÂN GIA BA #1

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng và trong nhà

Chúng tôi đáp xuống phi trường Changgi của Tân Gia Ba lúc 12 giờ trưa. Thủ tục nhập cảnh nhanh còn hơn cả cách chúng ta hạ sịp trong những lúc hoang đàng. Ngoắc một con taxi cỡ lớn, chúng tôi về khách sạn. Suốt dọc đường đi, không nghĩ đây là một đại đô thị năng động bậc nhất địa cầu, mà cho rằng đó hẳn là một công viên kỳ vĩ, thậm chí là một đại ngàn bát ngát xanh xăm.

Dùng bữa trưa tại khách sạn, các món khá ngon, mỗi tội rau dưa hơi ít. Nhưng có hề gì, với nhiều loại trái cây và nước ép nguyên chất cũng đủ cho cái dạ dày thôi rạo rực những nỗi niềm cà pháo mồng tơi.

Ngủ một giấc rỗi hơi rồi đi ăn bữa tối theo lời mời của đại diện http://www.waters.com. Quán ăn ngay bên bờ vịnh với tinh những món hải sản trứ danh mà theo giới thiệu thì đều là quốc hồn quốc túy cả. Cơ mà chả ngon, tất nhiên là với tôi thôi, bởi cái bệnh Gút mà mút những thứ này vào thì khả năng rất cao là đi bằng bòi về tổ quốc. Gọi bia bú cho thông tiểu nhưng đến chai thứ 5 thì bàng hoàng nhận ra giá của nó rất kinh hoàng, quãng gần 200 nghìn Hồ tệ cho một chai như thế. Mẹ kiếp, thôi đành chiêu trà miễn phí cho ra cái vẻ ta đây vậy.

Xong xuôi, chạy ra mé vịnh Marina hóng gió rồi nếu có hứng thú thì sẽ thử vận may trong mấy cái sòng bạc mỹ miều. Phải công nhận kiến trúc và cảnh quan nơi đây hệt như một tác phẩm nghệ thuật được sắp đặt bởi những nghệ sĩ đéo phải ưu tú, lại càng không phải nhân dân nhưng cái bản ngã thì cực vô tiền khoáng hậu. Cơ mà tiền ít, lại đứng trước những thứ lộng lẫy xa hoa như vậy nên chẳng mấy chốc mà chồn chân. Thế là bốc taxi cút một mạch không thèm ngoái lại dẫu vẫn biết sau lưng là vô vàn những quyến rũ chết người.

Đi xa lại lạ nhà nên trằn trọc hệt cái cách bác kính yêu trở mình về vận mệnh đất nước hơn trăm năm trước. Những lúc ấy thèm thuốc lá thấy bà nên chốc chốc lại nhồng từ tầng 7 xuống tầng 1 rồi dạt ra sảnh úp mặt vào một góc được quy hoạch treo mà bú rít tít mù. Địt cụ, trắng đêm mà mai lại họp sớm thì nguy cơ trở thành đại bại biểu quốc hội là nhãn tiền chứ chả phải nhãn lồng mẹ gì đâu, hehe...!!!

Văn phòng hãng https://www.zeiss.com nằm khiêm tốn trong một tòa nhà thấp tầng có phần cũ kỹ. Đón chúng tôi là đồng chí Không Ai Sất bởi khi đến trễ mất 30 giây. Mẹ cái bọn thối nát, giờ giấc thế thì đeo đồng hồ làm cái tiên sư bố chúng mày à? Hã hã.

Buổi họp đầu tiên của https://www.zeiss.com khu vực Đông Nam Á hội tụ đủ các anh hào. Phía Việt nam đại diện bởi www.thanglonginst.com mà lũ chúng tôi là hiện thân. Giám đốc khu vực của Zeiss là một gã gốc Banglades to như một con bò mộng mở màn với bài thuyết trình về lịch sử và triết lý của bổn hãng. Âm sắc Singlish nghe trúc trắc và nặng nhọc hệt cái cách chúng ta nghe giọng điệu của đám Quảng Nam, Quảng Ngãi thối tai. Tôi lâu không dùng đến tiếng Anh hệ trung tâm buổi tối nhưng vẫn nghe thủng ra một số lỗ, rằng là với 170 năm thành lập, hơn 30.000 ngàn nhân viên khắp hoàn cầu và 6 tỉ Euro doanh thu năm vừa qua thì đó hẳn là những con số của bố tướng. Nhưng chúng cho rằng điều đó chả nói lên ất giáp mẹ gì cả mà thứ giá kể nhất chúng đề cao là Zeiss không hẳn là một sản phẩm, mà trên hết, là sự thấu hiểu. Hehe, nghe cứ na ná như ông lớn Nokia của một thời vang bóng với câu slogan " connecting people aka kết nối nhân bản" vậy. Cơ mà nếu thay Nokia bằng Vodka thì cái sự kết nối nhân bản kia hĩu lý hơn nhiều.

Vừa nghe vừa liếc trộm tờ chương trình, má ôi, những năm hôm kín mít những hội họp, thuyết trình và trainning. Đéo được rồi, bổ béo đấy nhưng khách hàng mới là người nuôi sống chúng ta, lại nhân cữ đầu xuân năm mới chúng cứ như là vong sống vậy, hầu còn khổ hơn cả vong chín, vong khê, nên phải về, hế hế.

Cắt đặt lại kế hoạch, rằng sẽ chuồn sớm vào ngày thứ hai, chỉ để lại anh em kỹ thuật đến phút cuối, chúng tôi mơ màng về bữa trưa mà bổn hãng khoản đãi có trong chương trình.

Haha, bữa trưa là một hộp cơm gà nấu theo kiểu Thái lan ăn luôn tại phòng họp. Đồ uống gồm sữa, trà, cà phê xin vui lòng tự phục vụ. Thời gian cho bữa trưa gói gọn trong 30 phút, vửa ăn vửa talk công việc chứ mồm mép có được nhàn hạ đéo gì cho cam. Mẹ kiếp, làm ăn thế này thì chúng mày giãy bốn nghìn năm nữa còn chửa chết.

Căng da bụng thì trùng da mắt, cơn buồn ngủ ban trưa kéo đến xầm xập theo cái nết ở quê nhà. Cơ mà bọn thối nát chúng không có thói quen ngủ trưa, hay chính xác ra là không có khái niệm nghỉ trưa, các anh chị ạ. Tám giờ vàng ngọc của chúng là đúng nghĩa, không pha thiếc pha chì và đôi khi pha cả cứt như ở ta đâu. Đậu má...!!!

Cả buổi chiều trôi qua trong cơn vật vã vì thiếu một giấc ngủ trưa, lại thêm việc con máy lạnh phòng họp của bổn hãng phì phò hơi mát hệt cái cách các bô lão thổi sáo làm duyên, đâm ra cơ sự càng thêm nông nổi. Mơ màng mãi phép tự kỷ ám thị với bờ mông khá uyên bác của cô nàng Miến Điện ngồi bàn trên mới làm cho tôi trôi đến phút cuối cùng.

17h, theo lịch trình, là một mini game kết nối, là ném bâu - linh, các thần - linh ạ. Từ thủa rụng rốn, thậm chí rụng cả cuống buồi, thật chửa bâu giờ chơi cái trò đốn mạt kia lần nào cả. Cơ mà để đỡ mất đi cái khí độ nhà quê nên cũng lao vào phang cật lực. Của đáng tội, cứ như phép cờ bạc chiều tay mới vậy, ném phát nào là ăn thua phát ấy ngay. Hố hố, bố tổ, so với mấy trò truyền thống của quê nhà như " ném đá giấu tay", " ngậm máu phun người ", " thọc gậy bánh xe "...thì xem ra chả ất giáp mẹ gì cả.

Vừa chơi chúng tôi vừa bú bia và lai rai vài món đồ ăn nhanh vặt vãnh, rồi chuyện như rắm voi với các đại diện lân bang. Gớm chết chết, cứ như là sứ mệnh vậy.

Quãng hơn tiếng đồng hồ thì giải tán, bọn tôi phé ra khu phố cũ của lũ Chà - và, Mã - lai đặng đánh nhắm chút văn hóa bản địa còn rơi rớt và cốt yếu là tản bộ cho tiêu cơm hạ đờm đặng khuya khoắt sẽ kiếm cái quán Tầu - phù nào đó mà gắp rót cho thỏa cái công đi. Cả một ngày nặng nhọc nên khi vớ được miếng ăn thời cũng chả để ý là quán của thằng mả mẹ nào, mãi đến lúc căng diều thì mới ra chiều tiếc nuối.

Thằng Bôm Bốp, boss của www.thanglonginst.com cả đêm cứ nhồng lên nhồng xuống, đít nhấp nhổm trên cái xí bệt khách sạn liên hồi. Nhẽ " xấu bụng " nên ăn đồ lạ vào bị Tào Tháo phục kích chăng? Hay gì?

Tôi kệ mẹ. Cơ mà gần tảng sáng vẫn cứ thấy xì xụp trong WC thì có gì đó không ổn. Ngỏ ý xuống lễ tân nhờ vả điều chuyển cho dăm vài viên thuốc xổ thì nó gạt đi với cái lý luận rất rắm rít là buồn thì... ỉa thôi. Than ôi, thật là một nết rỗi hơi trứ danh và rách việc thần kỳ.

Sáng, tôi sục xạo vệ sinh làm cái việc của kinh niên thân thể. Hế hế, vỏ của một vỉ thuốc giảm béo nằm rất khéo và thân thiện trên nắp bồn cầu. Đậu má, hóa ra chàng ta đang thực hiện lộ trình chống tăng cân, giời ạ. Nhẽ là pha đầu tiên, mà theo tôi điều nghiên, thì đứa nào hốc vào cũng lao đao như thế cả. Há há...!!!

Hỡi bọn béo và đéo mẹ luôn cả bọn gầy, không có thứ thần dược nào làm tăng hay giảm được đâu, trừ phi các bạn là Trung Nguyên Vũ Qua Qua lừng lẫy.

Hết phần # 1


Trong hình ảnh có thể có: 5 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng
Thứ Năm, 21 tháng 2, 2019

BẠN BÈ CÁI...BẸN BÀ.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Khi tiếng kéo bễ của ông bố khò khè cất lên đều như chầu phách của những cô đầu già thì bọn tôi rón rén chân mèo bon đi tắp lự. Hướng trực chỉ là con sông nông giang sau nhà bởi tắm ở đấy sướng hơn vì có cây cầu đủ cao để nhảy đến đỏ bẹn và nước sâu vừa phải để không lo chết đuối. Chứ như con bến trước nhà thì mùa hạ nước đục mấy lị nếu có cơn mưa rào thì lênh láng lắm. Tắm táp chả khác đếch vờn nhau với thủy thần. Thiệt thân.

Gớm chết chết, ông bố tôi đến khéo ở cái món dậy bơi. Bằng chứng là giữa một trưa bắng nhắng ông vứt tôi xuống ao mặc cho giã cào cào, thế là biết bơi thôi. Chứ trước đó tôi nhát nước lắm, cứ thò chân xuống là thót hết cả hậu môn dù đã bắt hàng tá chuồn chuồn ông Voi ông Điếu cắn cho lồi rốn. Và sau cái đận đó, trưa nào tôi cũng trốn nhà ra sông để thỏa chí tang bồng. Cái cảm giác được vẫy vùng trong nước mát và nổi lêu bêu dưới nắng hạ chói chang thú vật vô cùng. Sáu tuổi nhưng tôi đã nghĩ mình là bố tướng.

Chả hiểu sao trưa ấy bến sông vắng lặng, tịnh chả thấy bóng dáng một ai. Tôi hơi có tí hoang mang. Nhẽ nào lũ đồng ấu mi ni đang bú ti mẹ cả? Rồi các bà các chị nhẽ ở nhà ngả nghến giấc oi nồng và chổng mông ra hong ngoài song cửa sổ? Nhẽ đâu lại thế?Thường ngày đông đúc lắm cơ mà?

Một cơn gió lùa qua bất giác làm tôi ớn lạnh, chân rờn rợn toan quay gót đi về. Nhưng hẵng còn tiếc nuối cái công trốn nhà bêu nắng tắm sông nên đăm mắt thiết tha lần cuối. Trong màu trắng loang loáng của mặt nước, phía cây cầu có hai chỏm tóc đen đen đang dập dềnh xoắn xuýt lấy nhau kẹt cứng ở mố trụ. Trong trí óc non nớt của tôi thì đó không phải là trò nghịch dại mà đích thị là một tai nạn thương tâm. Tôi be ầm lên.

Hóa ra người làng tôi đều biết cả. Và họ trốn tiệt. Chả ai đủ can đảm để vớt hai cái xác ấy lên cũng như thừa đức độ để đẩy nó xuôi đi chỗ khác. Tôi thì sợ phát khiếp và cạch luôn những chiều giăng câu bởi những cái đầu lâu đầy ám ảnh, nhấp nháy hệt phao bèo ẻo lả lúc sóng sánh vênh vao. Mé bến trước nhà lại là chỗ để tôi đổ bóng cho những hoang đàng tôm tép. Thú vui trẻ con kể cũng lắm những công phu chứ không hẳn là tù mù rồi ngồi ăn cá rán.

Tôi chặt lấy những cành tre mảnh và cong cớn như môi Thị Màu làm cần. Chỉ tôi xe trộm trong hộp gỗ đựng đồ may vá của mẹ. Lưỡi tôi tước ra và uốn từ dây phanh con xe Phượng Hoàng ghẻ lở một cách rực rỡ của bố. Phao thời bẻ cọng bèo Tây dưới ao mà buộc vào. Mồi thường là tép hớt ở mé bến và đôi lúc là giun đào ở vườn nhà. Thế là có đồ lề đi câu.

Con sông nhà Lê là chỗ tôi bêu nắng mỗi trưa hè. Trước khi móc mồi thả câu thời phải bơi lội một hồi cho thỏa thích. Rồi sau tìm chỗ nước lặng và có bóng râm thì mới buông cần.

Thường thì tôi câu ngũ, tức là năm cần, chứ không phải kiểu câu ngũ câu lục như cách nói bây giờ. Những hôm đẹp giời tôm đi ăn theo đàn giật cũng mướt mồ hôi. Nhiều lúc quýnh quáng, dây nhợ lòng thòng rối tung rối mù, gỡ gạc cứ như người ta thua bạc. Xấu giời thì nhàn thôi nhưng được cái câu con nào ra con nấy, tinh tôm to đi ăn mảnh một mình.

Tùy từng hôm mà đầy vơi trong giỏ và kèm theo đó là sự nhăn nhó của diện mạo song thân. Quan điểm của bố tôi là cấm tiệt việc đi câu. Không phải vì ông không thích ăn tôm mà vì cái sự bêu nắng trưa hè nơi mé sông thời tiềm ẩn rất nhiều rủi ro chó má. Mẹ tôi thời hơi khác một chút, mồm thì dọa nạt cảnh báo này kia nhưng lại rắp tâm mua hẳn cho cái mũ kè để đội. Bà sợ tôi bêu nắng nhiều sẽ ốm.

Bữa cơm tinh tươm hẳn ra với đĩa tôm sông đỏ ối. Cơ mà ăn mãi cũng chán. Ngày nào cũng tôm thì bố con cá nào chịu được. Thế là tôi nghĩ ra cách đổi chác cho người ta lấy chút thịt thà hoặc là mắm muối. Cứ hễ câu được mớ nào tươm tươm là tôi bon ra chợ chiều. Vài cái mái rạ liêu xiêu cùng dăm bảy công dân lắm điều đắp điếm cho nhau những thứ tự cung mà có trong nỗi hân hoan đến tội tình.

Và tôi sinh hư ra ở cái chợ chiều đó bởi lắm hôm dư dôi tôi thủ đắc được chút tiền còm. Ban đầu cũng chỉ đổi lấy chục kẹo mấu, xâu bánh đa hay vài ba que kem đá nhưng sau thì thêm chai nước mát có ga cùng với la đà những phê pha bia cỏ. Món tiền còm sủi bọt chốc nhát rồi bốc hơi tít mãi tận chân trời bởi thói bạt mạng chi tiêu và nuôi diều dăm vài đồng ấu. Để có thêm đồng ra đồng vào tôi phải xúc trộm gạo trong cái hũ sành mẹ tôi đã be cực kỳ kín kẽ. Mỗi bận nhiều nhất là một bơ thôi bởi nếu nhiều sẽ lộ vì mẹ tôi đã đong đếm rất kỹ càng, hao hụt là tụt nõ ngay tắp lự. Tôi cho gạo vào giỏ câu tôm rồi đào một cái hố sâu ngoài mé bến làm nơi tập kết. Chiến thuật kiến tha lâu cũng đầy tổ xem ra khá hữu hiệu nhưng miệng ăn thì núi lở, tôi không xoay sở được ở đâu mỗi lúc treo mồm. Thế là tôi xin người ta cho ăn chịu, cứ hễ giả hết nợ cũ thì sẽ được tính thêm món mới. Cái phép ăn uống gối đầu kể cũng lắm thâm sâu.

Mùa nối mùa, năm lại năm, thoắt đà ba niên có lẻ và tôi sắp phải thi vượt cấp lớp chín lên lớp mười. Sự nghiệp bêu nắng sẽ còn chói chang nếu như không có một buổi trưa hoang đàng ông bố tôi chập chờn giở nết. Thường thì ông ngủ say như chết nhưng không hiểu sao hôm ấy lại thức dậy đúng lúc tôi xách giỏ bon đi. Có tí giật mình nên cái giỏ phịch xuống hiên nhà, vài hạt gạo vãi ra theo lỗ nát. Lúc đó tôi chỉ ước có Bồ Tát hiện hình chứ thần kinh đã thời vêu vao lắm. Sự ấy thì làm sao đào thoát được khỏi hai hố mắt bố tôi.

Một trận đòn roi vô tiền khoáng hậu mà đến giờ nghĩ lại hồn phách vẫn còn liêu xiêu. Ông bắt tôi nằm phản lột quần đánh theo bài rồi trói tay cột nhà mà tấn tra theo bản. Xong là dong đi khắp làng trên xóm dưới, vửa đánh vửa rao cái nết ăn cắp của thằng con giai nối dõi tanh hoi. Đòn roi của một ông giáo được tháo khoán kể ra cũng chả khác mấy đòn thù, huhu…!!!

Bồ Tát chẳng có phép màu nên xong trận đòn roi tôi chỉ ước biến thành con bọ hung rúc đầu vào đống cứt mà phân hủy lấp thân. Nhưng ngày thi sắp tới gần, bắt buộc tôi phải biến đau thương thành hành động cách mạng. Thay vì đi bêu nắng, tôi gia cố hình hài trong bốn bức tường với những mớ bài vở thớ lợ đến buồn nôn.

Tôi lên cấp ba mà chả tốn nhiều nếp nhăn vỏ não bởi trước đó thi thố cũng đạt dăm vài cái giải con con. Người ta xét tiêu chuẩn rồi đặc cách nhấc tôi lên trong niềm hân hoan của song thân và lũ em ún như phân. Cái xú khí hư đốn cũng nhạt dần đi bới sự thơm tho của chữ nghĩa học trò. Nhưng tôi muốn học dưới trường tỉnh hơn bởi nơi đó tinh những tài hoa tụ bạ nhưng chính yếu vẫn là trốn tránh vài món nợ quá vãng tồn kho mà chủ nợ lại không muốn vứt đi chìa khóa. Nghe đâu ở trường tỉnh nếu học giỏi thì sẽ được học bổng toàn phần, vừa ấm thân lại dư dả vài phân đáo nợ.

Tôi rủ con Hồng - một đồng ấu và tí nữa thì đồng dâm khi chơi trò vợ chồng chăm bẵm một em búp bê chột mắt - đi thi cùng. Cơ mà nhà nó không cho đi với lý luận một đập hai xoa là con gái học làm gì cho phí thanh xuân, ở nhà đợi đà lún phún rồi lấy chồng thời an vị. Báo hại bố tôi phải thuyết mãi, rằng có học vẫn hơn và nếu sau này có bị chồng đánh thì cũng biết hướng nào đẹp phong thủy mà đào tẩu cho nhanh.

Bố tôi chở hai đứa xuống trường tỉnh, đi sớm lắm. Tôi ngồi vắt vẻo trên gióng sắt con Phượng Hoàng nham nhở tợ quạ khoang, Hồng ngồi dạng háng sau gác ba ga, xót xa như định mệnh. Thi nguyên một ngày, hai môn văn - toán. Bố tôi lận bâu dúi cho ít tiền, dặn trưa hai đứa tìm chỗ ăn quanh trường kẻo lạc, chiều ông xuống đón. Tôi thi ở đầu hồi, con Hồng ngồi cuối dãy. Tôi dặn nó ra sớm hay muộn cũng phải lấy cái cột cờ giữa sân làm mốc hẹn. Tôi đá nhẹ vầu đít nó, thầm ý phải ăn nhời, nghe chưa. Nó gật đầu, ngoan ngoãn và ra vẻ biết điều.

Tôi thông minh vốn trời định, thi tiếng rưỡi nhưng sáu mươi phút đã xong. Tôi lên nộp bài mà mặt vênh, ngực ưỡn. Bọn học trò phố thị nhìn tôi như phải tội. Tôi ra cột cờ ngồi chờ con Hồng. Buồn như lông ngỗng.

Trống điểm hết giờ thi sáng đã lâu mà chả thấy con Hồng đâu, tôi đói bụng và sốt ruột bỏ vị trí chạy đi tìm nó. Vẫn không thấy bóng dáng. Tôi hồ nghi, lo lắng, phập phồng. Tôi gào to tên nó giữa sân trường náo loạn. Bất lực, tôi mếu máo. Nhưng cơm cháo không chờ những thứ ất ơ. Tôi trực chỉ cắm đầu cổng trường, đá bát phở thịt lợn nguội ngắt trong mũi dãi sụt sùi. Trống điểm giờ thi chiều.

Như ban sáng, tôi làm bài cũng chỉ quá nửa thời gian. Xong lại ra cột cờ ngồi hóng con Hồng, chán thì vật vờ cổng trường ngóng trông ông bố. Khi tôi toe toe kể lể sự thất lạc của con Hồng, ông quay xe lằng nhằng như chó vướng xích, guồng chân tẩu như phi, băm bổ huy động làng nước đi tìm. Ông chả kịp chống xe, để đổ ầm bên rào dâm bụt đỏ ngay lối ngõ nhà con Hồng. Tôi le ve chạy bám theo đuôi. Thú thực là rất sợ, tội để lạc mất con Hồng là to lắm, không tìm ra nó thì cứt chó thay cơm.

Mẹ, đời thật là khiếm nhã, con Hồng không lạc đi đâu cả, nó đang ngồi bệt ở sân nhà chơi giải thẻ bằng quả cà tím héo teo. Bố tôi thở không ra hơi vồ lấy nó, sờ nắn vặn vẹo xem người hay ma. Tôi cũng lao vào ăn vã ăn hôi như đúng rồi. Nó đạp tôi ra, hất tung những que thẻ rồi giãy lên đành đạch. Chả ai hiểu cơ sự, thấy đi bộ về nhà từ trưa, khóc rầm từ đầu ngõ. Hỏi sao lại thế, bảo rằng tôi đá đít nó làm chảy máu ro ro, không thi thố gì nữa. Ừ thì tôi có đá nhẹ vào đít nó một cái hẹn hò lúc ban trưa gặp nhau chỗ cột cờ thật. Nhưng sao lại chảy máu? Nhọt mủ hay chỉ là một cú ra chân phóng đãng vô tình?

Tôi ăn mấy cái bạt tai ngay tại trận như là phép hối lỗi của ông bố rồi lẽo đẽo theo về nhà. Dọc đường, tôi giật gấu áo, luôn miệng hỏi bố, sao con Hồng lại thế? Ông lầm bầm, về mà hỏi mẹ mày. Tôi nín thinh từ bấy đến nay và cho đến gần đây khi đi gặp mặt lớp mầm chồi hệ cơm nát trong tiết xuân thì phới phới thì con Hồng mới nói với tôi, rằng chả qua là chút máu đào của ao nước lã tuổi mười lăm, ngày đánh dấu nó trở thành thiếu nữ.

Mẹ tiên sư…!!!
Thứ Tư, 13 tháng 2, 2019

TẾT MẤT NẾT.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Tết đã phệt nơi bậu cửa mà chửa thấy xu hào nào rủng rẻng trong bâu. Đời chầu lôn nên về cơ bản là luôn lộn về Bần (cho tiện), rất hư thân.

Sáng diện manh áo mới đi nói chuyện cũ xưa về Tết, não ngơ ngáo thế đéo nào lại đánh mất tiệt con điện thoại vô ơn hai sóng hai sim. Mẹ kiếp, đúng là cái số chó nhai sịp rách.

Chiều đi dự tiệc tất niên, đồng bào đến ào ào và ra về như vũ bão vì cuối năm ai cũng bận vác miệng chạy sô (show). Chợt nghĩ, đến cái thú hàng đầu trong tứ khoái mà người ta cứ vội vã thế thì còn nước non mẹ gì. Sao không để riêng hai rộng dài mà cứ nhồi nhét vào cái cữ năm cùng tháng tận? Thật bất nhẫn, bất nhân.

Tối về chửa kịp đóng bỉm, lại réo rắt những đào liễu ất ơ. Của đáng tội, tuy " họa mi" chưa đến nỗi phất phơ nhưng đẫm rượu nên ướt đầm cánh mỏng.

Xuân thì biến mẹ mày đi
Tết nhất cút nốt (bố) thiên di chầu giời.


Không có mô tả ảnh.

Ngoài bắc vẫn có lệ chúc thọ cho các bô lão cao niên từ 70 đổ lên. Xưa, các bậc vua chúa 40 đã dềnh dang lo cho tứ tuần đại khánh, phường giá áo túi cơm 50-60 là đã trực chỉ ban thờ. Việc này xưa cũng khác nay, ấy là chuyện nhiêu khê lễ nghĩa, giờ phiên phiến giản tiện, còn chả long trọng bằng một đám thôi nôi.

Tôi có hai ông bác họ năm nay được lên lão. Vênh váo xiêm áo ngự giữa nhà nhận những lời chúc phúc từ đoàn thể cho đến rể dâu nom khí thế lắm. Xong là sà xuống vợt diệu chiêu trà, mặc đám con cháu hau háu đòi cấm cản. Tôi thì cứ đồ rằng, còn hay diệu hay trà là hẵng còn phê pha với đời lắm.

Không hiểu sao làng tôi ai cũng hay rượu, từ nhi đồng thối tai cho đến vắn dài bô lão. Nhẽ nó khởi sự từ một thời thổ tả khi mà cả làng ai cũng nấu rượu. Cám bã nuôi lợn, rượu bán phố xa. Nay không còn mấy nhà nấu, mà có nấu thì hồn vía cũng chẳng còn như xưa, nên tôi cũng dí dái bàn về rượu mà quay lại chuyện mừng thọ của hai ông bác.

Năm nay chả mấy tiền nên tôi đút phong bao lì xì mỗi ông hai loét. Tiền này cũng chả phải của tôi nốt, mà là của một đàn anh thương tình dấm dúi cho sài. Tiền mới lắm, đúng phom vửa ở kho bạc ra. Tôi định bụng lúc tàn canh là gửi biếu rồi phé đi. Người ta cứ bảo đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, chứ tôi thấy nhiều đồng tiền đi sau cũng đáng kể ra phết. Có điều nó chỉ thế với những kẻ ít tiền thôi.

Loằng ngoằng thế đếch nào mà tôi cũng ngoắc cần câu. Nhưng phải đi thôi, hết tết rồi và sẽ bị chết chìm trong rượu. Tôi uống với mỗi ông bác một ly từ biệt, rồi móc túi ngực lấy ra hai cái phong bao thành kính dâng lên. Gớm nữa, cứ sau câu bác xin là hai cái phong bao mất hút vào cái cạp quần không hẳn là lụa, úa màu cháo lòng thắm thiết. Tôi cũng lấy làm mừng, lên lão rồi mà hành vi xem ra vẫn muôn phần linh hoạt lắm.

Trở về phố thị lúc trời đất mịt mùng. Tôi kệ mẹ con mái già đánh vật với những thứ khệ nệ nhà quê. Tôi chui chăn ngủ. Đang ngáp dưỡng sinh thì điện thoại reo ồn ĩ. Tôi nghe. Đầu kia là tiếng một ông bác tôi. Cứ nghĩ ông thương nhớ con cháu mà điện thoại hỏi thăm chuyện đi về cách trở, ai ngờ ông rít lên, rằng tại sao phong bao tao có hai trăm mà ông kia những bốn.

Tôi thốn đến tận rốn. Nhẽ bạc vụn tinh tươm nên nhỡ nhàng mà bị kẹp dính sao? Tôi chào thân ái và quyết thắng khi ông bác tôi chốt hạ, rằng mày đừng cậy có tiền mà xỏ xiên bề trên bền bỉ.

Bố khỉ...!!!

Đinh tắt máy ngủ cho ngon thì đàn anh, người dấm dúi cho dăm vài xu hào để hoang phí tiêu pha, thảng thốt " chú ra chưa? mùng thất qua nhà mừng ông già thượng thượng thọ nhá"

Ái chà chà...!!!

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, thực vật, bầu trời, cây và ngoài trời

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2019

TỊ NẠN DINH DƯỠNG

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi và giày

Nhà đông anh em nên cứ đến hè mẹ tôi sơ tán mỗi đứa một nơi mà bà vẫn gọi vui là đi tị nạn dinh dưỡng. Tôi nhớn nhất nhà nên phải đi xa, ở nhà bà ngoại, tít mạn ngược. Nhưng tại bởi cái tâm tính chỉ hiếu động được mỗi ban ngày chứ khi màn đêm buông xuống là khóc nhớ nhà và đòi mẹ ra rả. Ông bà và cậu mợ tôi dỗ cũng chẳng đặng, đe cũng không xong nên dăm bữa nửa tháng lại đón xe khách mang trả về nơi sản xuất và lựa xem mấy đứa em tôi nếu ngoan thời cất đi. Nhưng thật là vô phúc, chỉ nhắc đến thôi là chúng đã ré lên và lẩn láo vê gấu áo núp cột nhà rồi trốn tiệt như chó trốn pháo. Đừng nói trẻ con không biết gì, nhất là khi rẽ thúy chia thâm.

Bên nội nghèo, loanh quanh đằng đít lại đằng đầu đều lấy (.) trâu làm thước ngắm nên chỉ cấu véo được củ sắn củ khoai với hình hài nhiều khuyết tật. Những đận giáp hạt ngày tám tháng ba chả có gì bỏ mồm nên bọn tôi có chầu chực mỏi cổ thì cũng chỉ được ca nước lã cầm hơi. Mẹ kiếp, cái đói dọc sống lưng lẫn chiều dài đất nước làm cho lũ trẻ ngoài tiếng gọi mẹ ra thì chả ú ớ thêm được ngôn lời gì cao quý cả.

Vừa may vào lúc đói kém nhất thì cô ruột ( em gái bố tôi ) lấy chồng. Thật ra thì bà nội đã nhận cái lễ bỏ trầu với một đám khác để ép cô tôi thành thân nhưng ngặt nỗi cô tôi chả loan phượng yêu đương tẹo nào. Trước ngày hợp hôn, cô bắt bà đi trả lễ, nếu không sẽ cắt tóc tu chùa. Ái chà chà, nết na ấy khiến bà tôi buông bỏ.

Cô tôi đẹp lắm, mặt hoa da phấn mắt đa tình, mi cong môi mọng, đít ong eo bọ ngựa mà nếu tả nữa sẽ thừa. Cái vẻ đẹp chắc chắn của thôn nữ lai tạo với chút ẻo lả thoát ly làm cô tôi kỳ khôi khúc triết như một giai nhân hàng tỉnh. Chú rể thì thậm tệ, người được một mẩu, phất phơ như thằng bù nhìn rơm ngoài đồng nhưng mồm mép thì như tép nhảy và có cái mác là cư dân của thị thành. Tình yêu vốn dĩ trái chiều nên tôi cũng chả hơi đâu mà đi luận giải cho cái sự te tái của tào lao đồng bào.

Tôi vốn kháu giai nên nhận được sự biệt đãi vô biên từ cô chú. Các cặp vợ chồng son thường quấn quýt với trẻ con nhưng khi đã sòn sòn dăm ba đứa thì mới ngả ngửa những môi hôn. May cho tôi là khi cô chú hoàn hồn thì đã bước sang tuổi mơ tiên ảo diệu. Adieu…!!!

Cứ mỗi dịp cuối tuần chú lại bình bịch con Honda 67 đón tôi xuống nhà, chuyên cần tới độ tôi nghe bô nổ và mùi thơm của khói xăng là đã nhận ra dù có ngái xa dăm vài cây số. Chỗ tôi ngồi là nắp bình xăng bởi phía sau luôn là mớ rau bơ gạo con gà mà bà tôi nửa thời đùm bọc, nửa thời úy lạo cho nhẽ vợ thớt - chồng dao. Mặt tôi vênh váo như cái bánh đa người ta mua để xúc rượu nếp cái ăn tết Đoan Ngọ khi trông bọn đồng ấu thối tai chai đít hò reo đớp khói xăng thơm. Nhoáng cái, đang inh ỏi những lợn gà cám bã bỗng chốc thành ông kễnh tênh hênh. Chênh vênh như thánh bám ngai, chứ bỡn.

Nhà cô chú tôi nằm trong một con ngõ nhỏ, nom xinh xinh như một thiếu phụ thất tình. Lần đầu tiên tôi được trèo cầu thang gác xép và ngắm những con búp bê đang mơ màng trong khung kính tủ bích - phê ba buồng hẵng thơm mùi gỗ lạt. Nhưng thứ làm tôi bối rối nhất là cái ti - vi to ú ụ, vững chãi trên bốn cái chân gỗ tròn trịa choãi ra ở góc nhà. Cô tôi bảo tối mới có chiếu phim, hay như chiếu bóng bãi trên quê vậy. Thú thật, tôi mất ăn mất ngủ với cái ti - vi này nhất bởi lần đầu tiên tôi thấy người ta ố á ồ à nhưng chỉ có thể chạm vào mà không tài nào cầm nắm được.

Tôi như một hoàng tử bé vào mỗi dịp cuối tuần. Buổi sáng luôn được điểm tâm, khi thì nắm xôi đỗ đồ rất khéo kèm theo cái bánh xèo thơm mùi mật mỡ, lúc thì đĩa bánh cuốn nhân tôm hồng hào như mận đào cuối vụ. Ăn xong là tôi mặc sức chơi những trò đu quay, thú nhún, bệp bênh ở công viên sát mé bờ hồ. Non trưa lại được bồi dưỡng que kem đậu xanh hoặc sữa dừa, vừa mút mát vừa tung tăng chân sáo. Bữa trưa tôi được ăn cơm trắng với thịt nạc rim và uống thứ nước ngọt the the mùi me sấu. Già chiều lại lượn lờ bờ hồ thả thuyền giấy hoặc đi đạp vịt. Tối về ối những thịt thà thơm nhức nhối, ăn như tằm ăn dỗi nhưng lại nhấm nhẳng giắt chút ở răng để đêm mơ màng còn có cái mà chép miệng nuôi sâu.

Tôi đem những thứ của thị thành mà khoe với mẹ. Bà chả tán dương gì mà chỉ dặn đừng lép bép cái mồm kẻo em ún nó tị nạnh thì lại khổ thân ra. Tôi đem kể với bọn đồng ấu trường làng lúc chào cờ sáng thứ hai. Mẹ cái bọn thối tai, nghe như điếc. Tôi chả biết san sẻ cùng ai nên đành ngậm ngùi mà thụ hưởng những đặc ân theo cái nết của con nhà túng bấn.

Hè, mẹ tôi biên chế tôi xuống ở hẳn nhà cô chú. Khỏi phải nói tôi sung sướng thế nào nhưng cũng có chút hư hao khi sự chia xa là hơi dằng dặc. Hôm tiễn tôi đi, bà biện một mâm cơm khôi ngô lắm nhưng mặt mũi lại khá bi ai. Thời cũng phải, giữa cái việc dăm bữa nửa tháng nó khác hẳn với cái sự gán nợ đợ con.

Tôi vẫn là hoàng tử bé trong nhà cô chú. Ban ngày tôi tha thẩn chơi một mình mà không bị khóa nhốt như ở trên quê mỗi khi bố mẹ tôi đi dạy học. Nhưng sau nhẽ sợ tôi buồn hay lo lắng điều gì đó bất an mà chú bắt cô Tám, là em ruột chú, hơn tôi đôi ba tuổi sang chơi cùng. Gớm chết chết, gái thị thành có khác, hơn có tí tuổi mà đã ra dáng chị dáng mẹ lắm rồi. Tôi làm phận em trong cái nỗi ăn thèm vác nặng.

Chúng tôi thành cặp đôi hoàn hảo với những trò vụng dại mê mải. Cô hay mắng tôi là thằng nhà quê mỗi khi giận dỗi. Tôi cũng chả vừa, cứ thè lưỡi mà trêu ngươi như đười ươi phởn chí. Nhiều bận chú tôi phải nhảy bổ vào can nếu không thì máu nội máu ngoại đã xuất huyết tràn trề như cửa bể. Nhưng hễ nguôi ngoai thì lại dính chặt vào nhau như hai hạt cơm nát, làm thiên hạ ai cũng tưởng là chị em. Cơ mà tôi đấm thèm.

Gần ba tháng hè sắp vơi. Miếng thịt nạc rim theo tháng ngày dính thêm nhiều phần mỡ, que kem cũng lạt đi bởi sự cách nhật lúc có lúc không và những chiều bờ hồ công viên thú nhún chẳng còn là thiên đường tận hưởng. Nhiều bữa cơm tôi được biên chế ăn riêng và trước nhất. Lắm hôm đói lòng lục tìm cơm nguội thì chỉ thấy đáy nồi trống trơn được vùi sâu trong mớ bát đũa buồn thiu nhàn nhã. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng ánh mắt cô Tám lúc nào cũng nhìn tôi như phải tội.

Tôi đòi về. Phần vì nhớ nhà, phần vì cảm nhận được có điều gì khang khác của đặc ân. Cô chú tôi hết dỗ lại dọa nhưng không làm cho tôi vơi đi nông nỗi, mà trái lại, càng thêm phần tủi thân. Cả ngày tôi cứ vật vờ vân vê gấu áo, chán thì phệt hiên nhà trông ngóng xa xăm. Cô Tám bày cho tôi đủ trò vui, tặng cho cả những món đồ chơi hảo hạng bao năm găm giấu nhưng tôi nào thiết tha chi, chỉ chực chờ ai động vào là phọt khóc.

Ngày tôi về nhà, mẹ lại biện mâm cơm hệt bữa tôi đi. Chú và bố tôi ngồi khề khà tận lúc giăng ngà khuất dạng. Mẹ tôi kéo cô xuống bếp khêu đèn tâm tình những chuyện truyền kiếp của nàng dâu em chồng. Trong mơ màng, tôi nghe đâu rằng cô đã có mang.

Cô chú về rồi mới ra cái nỗi tình tang tiếc nuối. Tôi đã quen với những đặc ân và lối sống thị thành. Giờ trở về với những sinh hoạt nhà quê và bộn bề cám bã, há chẳng rầu lòng lắm hay sao?

Bất giác tôi níu áo mẹ, hè sau lại cho con xuống chơi nữa nhé? Mẹ tôi vừa đe vừa như thương cảm, rằng nhớn rồi nhẽ nào lại còn đi tranh phần bột của em.

Sự nghiệp tị nạn dinh dưỡng của tôi bỗng chốc bồ côi như thế đó.

Hôm nay, tay nhâng ly vang đỏ, mồm nhai miếng Kha Môn (Jamón) mà xót xa quá thể. Các anh chị mua đi mà nức nở với xuân thì.

Hị hị...!!!

Trong hình ảnh có thể có: văn bản và món ăn
Thứ Năm, 3 tháng 1, 2019

BỌN CON BÒ

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, ngựa, ngoài trời và thiên nhiên

Luật an ninh mạng chính thức có hiệu lực kể từ ngày hôm nay 1.1.2019. Và y như rằng bọn con bò lại be rầm lên như bị đá vỡ bi. Bỉ nhân cam đoan rằng, hầu hết trong số chúng chửa từng liếc qua lấy nửa điều hay một khoản. Thế chúng be lên vì nhẽ đéo gì? Vì chúng là những con bò, không be lên thì thiên hạ sẽ nghĩ chúng là lợn, không hơn.

Luật làm ra là để bảo vệ người ngay và phòng trừ kẻ gian. Riêng bọn con bò đã có luật riêng, là các điều khoản về giết mổ gia súc, thế nên cút sang bên đó mà bi bô, hố hố.

Luật tuy đã có hiệu lực nhưng độ trễ của nó cũng phải mất sáu tháng đến một năm để hủ hóa cùng đời sống bởi một mớ nghị định thông tư đi kèm. Thế nên còn ân oán gì thì cứ hoan hỉ mà xử lý đi cho rốt ráo, không đến lúc hai năm rõ mười thì đéo còn cơ hội cho hổ báo biến thành cáo chồn đâu.

Nghe nhở...???



Một mùa tai nạn nữa lại đang bội thu ở cái xứ sở gầy xác xơ như vai bọn xẩm chợ. Theo thống kê, chỉ trong bốn ngày nghỉ tết Tây bương đã có hơn trăm mạng chết đường chết xá, chửa kể cơ man những kẻ thương tích, mà có sống cũng thành tật. Và cũng vửa mới chiều nay thôi, một con Công ( ten-nơ chứ đéo phải cái giống điệu đà diêm dúa ) lùa một phát ăn hẳn sáu mạng người và gấp ba số ấy trở thành phế nhân thân mến.

Đừng đổ lỗi cho hạ tầng giao thông bất cập hay đống phương tiện khổng lồ là những khối cơ khí vô tri. Lỗi tại chúng ta, mà trước hết là ý thức tuân thủ luật pháp và sau đó là việc cấp phép điều khiển phương tiện giao thông quá ư là dễ dãi, thậm chí liêu trai.

Cứ xem bọn Tây bương thì mới vãi đái, bởi để lấy được tấm bằng điều khiển ô tô xe máy thì phải tuân thủ một quy trình học hành và thi cử cực kỳ gắt gao, ngặt nghèo. Đéo mẹ, nói không ngoa, bọn làm tiến sĩ ở An-nam trông vào còn ỉa ra cả cứt xanh cứt đỏ và chó nếu xong xuôi còn có thể nói được cả tiếng người. Lêu lêu...!!!

Bây giờ, cứ về đến nhà mới biết là mình còn sống. Chứ hễ còn nhông nhông trên đường thời chỉ còn biết niệm chú mong thần chết ngủ quên. Thôi thì kệ con cụ bọn ngu chúng chết, cơ mà khổ nỗi, chúng lại hay có cái nết chèo kéo đi dăm bảy đứa khôn khôn, đâm ra toi cứ như ngả rạ. Đậu má...!!!

Bỉ nhân biết lái xe đà mười mấy năm có lẻ nhưng lấy được tấm bằng lại hết sức ăn may. Thi lý thuyết đấm mõm giám thị một củ trấn yểm tiền môn, thực hành khít khìn khịt tám mươi điểm sau khi nhét tiếp hậu môn ông thày ngồi kế bên hai củ nữa. Mẹ kiếp, không hẳn là bằng mua nhưng thi cử cứ như đùa, đkm.

Đừng bao giờ bỏ tiền ra để đánh bạn với thần chết, hỡi những ai đang chuẩn bị ngồi sau tay lái, nay mai. Còn với bọn chai đít, coi nghề vần vô-lăng là nghiệp để miu sinh thì làm ơn coi tánh mạng đồng bào cao như mả tổ. Riêng bọn tổ chức thi thố sát hạch, hãy vì an toàn của quốc gia mà bóp mồm bóp miệng lại kẻo một mai lại bép bèm bẹp dưới gầm một con xe tải vô danh.

Có ảnh nhưng lạnh gáy quá, bốt mẹ em này lên cho đỡ buốt cuống buồi. Hiuhiu...!!!

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019

KHA MÔN AKA JAMÓN

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Thiên hạ vẫn chỉ biết tới Tây Ban Nha với đội bóng hoàng gia Real Madrid và nửa đối lập còn lại là Barcalona mà tịnh không hay rằng đó còn là xứ sở của rượu vang và những món ăn thượng hạng, một trong số đó là món chân giò ( heo ) muối trứ danh.

Cực phẩm thì phải được làm từ chân giò thịt lợn đen, loại chăn thả tự nhiên na ná như lợn Mọi aka Mán - Mông ở ta vậy. Thứ phẩm thì là từ thịt lợn trắng, thức chúng ta vẫn ăn hàng ngày nhưng với cách chế biến vô cùng tinh vi và cầu kỳ thì nó vẫn là quốc phẩm của đất nước bò tót này.

Tự dưng lại thương xót cho lũ lợn quê nhà quá thể, cũng một kiếp trư sinh mà kẻ thì lung linh đại yến, đứa thì èo uột trên cặp môi thâm của thai phụ sau sinh. Ấy còn chửa kể lúc bị thần tình hoá kiếp, kẻ thác xuống tuyền đài mà cứ êm ái như không, đứa thì hộc lên và giãy phọt cả cứt. Than ôi...!!!

Chế biến tinh vi và cầu kỳ là vậy nhưng việc thưởng thức lại vô cùng đơn giản. Đặt cái chân giò muối trên giỏ, lấy con dao bén mà xén từng thớ hồng hào mong manh mà cho vào miệng, rồi chiêu thêm ngụm rượu vang đỏ nữa thời ối a là bá chấy bọ chét. Hoặc cũng có thể dùng kèm với bánh mỳ nướng giòn để cảm hết cái độ thơm ngon giữa thịt thà và ngũ cốc. Hoặc để nguyên thế mà ăn chơi thì cũng tan chảy cuộc đời bởi vị béo thơm của thịt và đậm đà của muối nhức nhối mãi không thôi trong kẽ răng và khoang miệng lắm bồi hồi.

Là món ngon nên giá không hề rẻ, nhất là chân giò thịt lợn đen ở bản quán của nó giá lên tới hàng ngàn Oi. Thế nên cũng đừng ngạc nhiên khi các đại gia Việt bỏ ra năm - sáu mươi triệu Hồ tệ chỉ đổi lấy dăm cân bé tẹo tèo teo. Nhưng vẫn có những hạng ngon bổ rẻ hơn mà bạn chỉ cần vượt chuẩn thoát nghèo tí chút thời vẫn có thể dùng được, à cơ.

Gái em Vũ Khánh Chi sau nhiều lần bôn tẩu Tây bương ( may mà không mất hút như 152 đồng bào khi đến Đài Loan hôm nọ ) thời cảm cái quốc phẩm - cực phẩm xứ người mà rắp tâm lận cạp quần mang về quê hương đặng dâng lên bá tánh. Hàng của nàng chính là món chân giò muối Espuna trứ danh. Đã vậy, thói đảm đang lẫn dâm đãng của đàn bà nước Nam được nàng thi triển khá công phu khi đóng gói mỗi món 1kg cực kỳ tiện dụng. Giá cả chả biết đắt hay rẻ khi chỉ với 1.650k/kg? Đủ cả khay và dao thái nhé. Và síp nội thành miễn phí, toàn quốc síp còn nhanh hơn hạ sịp. Chửa kể hạn dùng là 9 tháng 10 ngày, đúng bằng thời gian làm ra một thằng người tanh tưởi.

Năm cũ sắp qua, năm mới thập thò trước ngõ và tết cũng đã đậu bậu cửa mỗi nhà, thì hà cớ chi không thái miếng thịt ngon, nâng ly rượu ngọt bên gia đình và bạn hữu mà hoan hỉ cùng nhau.

Hãy goị cho gái em theo số 090 399 2569 để được phục vụ nha. Hoặc ghé thăm Sky & Bottle ở số 5 Nguyễn Đình Thi - Hà Nội để chiêm bái những món hàng nhập khẩu hảo hạng. Hoặc đáo qua https://m.facebook.com/SkyAndBottle/

Cứ đọc pass anh Phẹt để được ưu đãi và tặng thêm một đĩa làm bằng đá núi Hy mã lạp sơn để đựng thịt cho thêm phần rực rỡ nha. Đậu má...!!!

Chúc các tình yêu năm mới ngon mồm, ngon bím, ngon chim.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, món ăn
Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

SỐC & ĐỘC # 146

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, ngoài trời

Thay tướng đổi vận.

Trong hình ảnh có thể có: ô tô và ngoài trời

Người làm sao của chiêm bao làm vậy.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Một liên doanh của Sorry Airlines & Good bye Air ways

Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang đứng và thực vật

Từ A đến...Á.

Trong hình ảnh có thể có: điện thoại

Huỳnh Kíp Nổ, bố của Hoàng Lịu Đạn.

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, trong nhà

Đại hội công nhân viên chức khu vực Trần Duy Hưng.

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời và ngoài trời

Từ nhà ra phố, hố hố...!!!

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng

Bác vẫn cùng chúng cháu hành quân.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi và trong nhà

Nhất dương chỉ.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Giờ mới hiểu cái câu " mồ cha không khóc lại đi khóc tổ mối ", ối a...!!!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và trong nhà

Của em to bằng gì? Bằng quả trấng á. Cơ mà là...trấng cháng.

Trong hình ảnh có thể có: thực vật, hoa, bầu trời, cây, ngoài trời và thiên nhiên

Ăn một miếng ngon cũng nẫu mề vì tổ quốc
Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Một mình chấp cả mùa đông
Lò tôn củi lửa hết hồng... lại chuyên.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, xe đạp và ngoài trời

Khi người già...rã đông.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi

Ngứa hết cả cựa.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

KỶ CHỊ DẬU.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Đóng đến lon đại tá, trưởng công an một thành phố to vật của một nước cũng to vật mà lại đi nhận tiền chạy án của thuộc cấp. Việc không xong cũng đèo thèm trả lại cho người ta mà đánh bài quẹt mỏ như gà. Bị tố và trong khi chờ rõ ràng xanh chín trắng đen thì tạm thời bị ban mẹ mất nick. Hehe, bi kịch...!!!

Chuyện này vừa xảy ra ở quốc gia Thanh hóa, vốn anh hùng và cũng vô khối khốn cùng liều thân. Mẹ kiếp, ngự đến ngôi cực phẩm rồi, chỉ việc ngồi rung râu liếm mép thôi cũng nhờn môi mật mỡ thì hà cớ chi mà ăn bẩn ăn bây vậy trời?

Đành rằng cướp ngày là việc của quan nhưng giờ còn cướp cả đêm nữa thì giặc đéo nào chịu nổi.

Hả giời...???


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười

Câu " yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho ngào " được ngành giáo dục áp dụng khá triệt để. Vửa xong vụ 231 phát tát vào mặt một học sinh lớp 6 trong Quảng Bình, thì nay, ngay tại thủ đô ngàn năm ôn vật, một học sinh lớp 2 cũng được cô giáo đãi 50 cái cực kỳ bác ái cũng bằng cách hạ lịnh cho học trò bem nhau.

Thật ra việc bạo lực với học sinh, nhất là hạng cá biệt chả có đéo gì phải hoang mang cả. Thời của bỉ nhân, sự ấy bình thường còn hơn cả cân đường hộp sữa. Nặng thì rụng mặt rơi tai, nhẹ thì dăm vài thước kẻ. Ưu ái lắm thì đứng bảng cho các bạn ê hoặc úp mặt vào tường chổng phao câu ra mà sám hối. Đen tối thế mà có mấy ai van nài chị Dậu ra bênh vực đéo đâu.

Thời nay, nhờ có công nghệ tân tiến mà thế giới phẳng ra nhưng giáo dục nước nhà vẫn nằm nghiêng cho ráo nước thì cái sự bạo lực kia ngồi bệt ra ăn vạ cũng chả có đéo gì là lạ. Ngay cả ở Tây bương vẫn có hình phạt dành cho học sinh hư bằng roi mây hoặc thước đại, cơ mà.

Bạo lực, nếu biết dùng đúng cách và chuẩn mực thì cực ổn. Và ngược lại, bừa bãi và phi nhân tính thì tinh tinh còn lâu mới cụt được đuôi.

Thế nên đừng trách chúng hú hét tiếng người, nghe nhở...???


Trong hình ảnh có thể có: Hoàng Pane Vino, đang đứng

Đôi khi, nghe quan chức xứ ta phun châu nhả ngọc mà tủi thân chết đi được, dù cũng đã cố đặt những ngôn lời kia trong ngữ cảnh tanh bành. Nhiều thiên tài vãi đái đến mức, dẫu vắn dẫu dài, hiểu được cũng phải cười ỉa ra, khà khà...!!!

Kỹ năng trình bày luôn là một phẩm chất tối quan trọng của các bậc chăn dân. Nói sao cho đúng, đủ và rõ ý luôn phải là căn bản. Cao hơn thì phải là thuật hùng biện để truyền cảm hứng hoặc xốc lại tinh thần của bá tánh tanh hôi. Cơ mà than ôi, ăn hốc thì vô vàn đọi nhưng nói năng thì chả ra cái bát đũa mẹ gì.

Tư duy ngôn ngữ là biểu hiện sinh động để xác quyết ai đó là giống đần độn hay tinh khôn. Bọn thiểu năng, khuyết tật về ngôn lời luôn nói những thứ rất giời ơi đất hỡi. Nhưng điều đó cũng không đồng nghĩa với việc bọn hoạt bát đang từ kiếp chuyền cành sẽ bỗng chốc cụt đuôi bởi nhiều thằng im đi thì ai cũng nghĩ là khôn nhưng khi nói ra thì lại là bằng chứng không thể chối cãi cho cái sự dở hươu dở vượn.

Thế nên, theo cái lối của An-nam ta, thì " người khôn ăn - nói nửa chừng, để cho kẻ dại vừa mừng vừa lo ".

Phò chửa...???


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi và trong nhà

Được đào tạo bài bản cộng với nền tảng văn hóa cứng vững đã tạo nên sức mạnh cho đội tuyển quốc gia. Dù đá sân nhà hay sân khách, với bất kỳ đội nào, đội tuyển luôn thể hiện tâm thế tự tin và tôn trọng đối thủ.

Sức mạnh của con người không nằm nhiều ở cơ bắp, mà nằm ở não bộ. Thế nên nếu cứ hùng hục như trâu với cái đầu hũ nút thì mút mùa ăn cứt thiên hạ mà thôi. Một cái đầu cứng và phông văn hóa vững sẽ làm cho đường bóng trí tuệ - hào hoa và dâm đãng hơn. Quán triệt thế nhé...???

Chúng ta từng có những thế hệ vàng của Huỳnh Đức, Hồng Sơn..., thậm chí cả thần đồng như Văn Quyến, nhưng đó chỉ là những khoảnh khắc lóe sáng khá tù mù và thần Cu còn phải đi chăn kiến. Nói phớ mẹ ra thì cũng chỉ là " may hơn khôn " thôi, chứ thiếu hẳn đi bài bản, chiều sâu và hữu dụng.

Giải Ao - làng năm nay nếu đúng với cái chu kỳ 10 năm thì hỉ sự đó cũng không có gì là lạ. Nhưng ra với Biển - cả phải mất 100 năm nữa, thậm chí là phải hơn cả tuổi thọ quốc gia.

Khà khà...!!!

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2018

XÚ KHÍ CUỐC DA

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Bây giờ, việc bố ráp đại gia và anh em quan lại không còn mấy gay cấn và hấp dẫn nữa. Nó hệt như công việc của anh thợ cắt cỏ hoặc dọn vườn, mà thôi.

Trong một diến biến khác, việc phi công của Vietjet Air hạ cánh bằng càng bởi hai quả bánh trước rơi con mẹ đâu mất, thật là khôn ngoan và quả cảm, Không phong anh hùng nhẽ cũng hơi lãng phí mà có phong thì cũng kỳ kỳ, hihi.

Điều đáng nói, chiếc máy bay gặp sự cố vửa được Vietjet Air đưa vào khai thác được ít hôm, thuộc dạng brand-new.

Sự việc nóng nhất là hôm nay, tòa án cấp cao tại Hanoi đã lôi vụ xe Công tông đít Innova đi lùi trên cao tốc lên để xét xử theo trình tự giám đốc thẩm. Sẽ chẳng có việc tha bổng hay tạo ra tiền lệ nào đâu, nhưng hình phạt dưới khung mang tính bố thí là khả dĩ. Dự là 3 năm, là hài hòa, mọi nhẽ.

Án lệ, đối với bọn có nền tư pháp văn minh, luôn dựa trên phẩm chất tinh túy của những phán quan công minh và chính trực. Nó không giống với quân mông muội, là dựa vào ý chí của quan lại não bé và cần lao não mông. Mà số đông, không bao giờ đồng nghĩa với công lý hay chân lý.

Thế nhỉ...???


Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang đứng, bầu trời và ngoài trời

Cú kén rể vô tiền khoáng hậu của vua Hùng đã để lại di hại khốn khổ khốn nạn cho con cháu đến tận ngày nay. Bằng chứng là cứ mỗi khi " khó ở " là Thủy Tinh lại hiện hình " quậy chơi " bằng cách gây ra mưa bão lụt lội hành tội bá tánh cho bõ hờn. Giá như ngài láu cá ra một tí là đem cựa gà, ngà voi, hồng mao ngựa bỏ nồi rồi đun sôi thì có phải mọi thứ đều chín hết không?

Đằng này...!!!

Để ngài bớt giận vì không lấy được Mỵ Nương, bỉ nhân đề xuất hiến cô giáo Thủy ở Quảng Bình xuống cho ngài để cầu an, được chăng?

Để cô vả cho ngài sml lên, chứ lị...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 2 người

Nhận thức là một quá trình. Quán triệt thế nhé? Và chế độ này nếu như không có sự " tự diễn biến, tự chuyển hóa" thì chắc đèo gì đã hô hấp được đến ngày hôm nay? Cái mỹ từ " đổi mới " thật là thần tình dù bản chất là lặp lại nguyên si những cái cũ rích mà thiên hạ đã kinh qua, moa moa.

Việc bác Cả loại bỏ những đồng đảng có tính chất nói trên, hiểu một cách xanh chín là họ đã vi phạm luật chơi. Tổ chức nào cũng vậy thôi chứ đéo riêng gì đảng.

Ngay cả việc dăm vài anh tài làng báo bị phế ghế vì không phải là đảng viên và chưa một ngày mài đít ở học viện chính trị quốc gia HCM cũng tương tự như vậy. Chừng nào bị rút phép thông công thì quần chúng hẵng lên đồng. Nghe nhở?

Kỷ luật làm nên sức mạnh và tín nhiệm tạo nên thành công. Sợ nhất là thứ kỷ luật giả vờ và tín nhiệm ất ơ như cái cách người ta đang lấy phiếu. Thiểu năng bỏ mẹ, hehehe...!!!

Và thứ sợ ỉa ra chính là cái hơi hướng sặc mùi đấu tố, hệt như cách cô giáo đéo gì ở Quảng Bình ra lịnh cho học trò vả 231 phát vào mồm một mầm non.

Thất đức lắm...!!!

***

Các cụ dạy " khôn ngoan đến cửa quan mới biết ". Cứ xem cái cách anh em quan lại thể hiện phẩm chất, trí tuệ và bản lĩnh ở chốn công đường thì chả có đéo gì để nói ngoài hai từ THẢM HẠI.

Tướng Hóa, không biết vô tình hay hĩu ý khi thốt lên trước tòa, rằng não nhỏ nhưng tham vọng lại to, thật chí lý và không cách gì bào chữa.

Tinh hoa chế độ mà nguyên khí còn như thế thì hiền tài quốc gia ăn cứt đi là vừa.

Hiuhiu...!!!


 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang