Chủ Nhật, ngày 04 tháng 12 năm 2016

MỘT CUỘC HẦU ĐỒNG.



Nhân “Thực hành Tín ngưỡng thờ Mẫu Tam phủ của người Việt” đã chính thức được UNESCO ghi danh tại Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại vào hồi 21h15 (giờ Việt Nam) ngày 1. 12. 2016, Soi xin post lại một bài viết của tác giả Peter Phó.




Vũ Thanh Nghị, “Cô Bơ Chèo Thuyền” . Sơn dầu

Mụ gặp tôi ở quán cà phê, gọi ” Em Peter ” ngọt sớt, nhưng khi biết tuổi thật của tôi hơn mụ đến 10 cái xuân thu thì mụ giật mình đánh thót.

Mụ, người đàn bà phố cổ, cũng may được trên cho ăn lộc thánh nên giàu có sung túc.

Mụ nói, mụ căn cao số nặng nên đã là thanh đồng từ vài năm trước, trong lúc bất động sản Hà Nội đang trên đà cao trào. Có lẽ mụ là một thanh đồng khác biệt với đa số thanh đồng khác, bởi mụ giàu sụ, lại buôn to bán nhớn, mụ cần có quan hệ, cần ngoại giao. Nên lâu lâu, hứng lên mụ lại mở một giá hầu, một là để trả nợ tứ phủ, hai là nhân cơ hội trong lúc mụ hầu, mụ đưa phong bì cám ơn các đối tượng cho tiện. Theo ý mụ: Lúc hầu mình chẳng biết cái đếch gì hết, các thần các thánh, các cô các cậu nhập vào mình, hành vi lúc đó cứ diễn ra tự nhiên, tỉnh lại không biết điều gì đã xảy ra.

Hôm ấy, tôi được may mắn đi theo đoàn hầu của mụ lên đến tận đền Bắc Lệ (Hữu Lũng- Lạng Sơn) để xem mụ hầu và trả nợ tứ phủ. Trong đoàn, có các doanh nhân Hà Thành, có các phu nhân của một vài vị quan chức có máu mặt, cùng một đoàn tháp tùng hoành tráng, toàn xe BMW và Mercedes, trong đó một con Rolls-Royce do thằng Hùng đệ tử mụ lái chở riêng mụ và thầy Vượng Râu chuyên phụ trách tán đàn, hát văn phối nhạc cho lễ hầu của mụ.



Vũ Thanh Nghị, “Chúa Thác Bờ”, sơn dầu

Mụ đem theo một xe tải vàng mã, ngựa giấy, hình nhân các kiểu, hoa thơm cỏ ngọt đầy ăm ắp, từng mâm, từng mâm đầy ụ.

Điều khác người, mụ còn đem theo vô số đồ trang sức bằng vàng, kim cương, ngọc ngà thứ thiệt để làm hành trang trong khi hầu các cô các cậu. Một tay giúp việc lực lưỡng giữ một cái hộp nhiều ngăn như một chiếc tủ nhỏ, mỗi ngăn là một bộ trang sức. Khi mở ra, sáng chóe, làm người xung quanh hoa cả mắt, còn tôi thì sững sờ như đang trong cuộc tham gia một hội chợ trang sức tầm cỡ của các đại gia vùng Dubai.

Bàn thờ được trang hoàng lộng lẫy, đèn nến sáng trưng, đồ lễ sắp xếp ngồn ngộn, ngựa giấy, hình nhân, vàng mã xếp từng tầng từng lớp đầy ắp, rực rỡ, uy nghi. Mụ son phấn lòe loẹt, quần áo tỏa mùi thơm ngào ngạt của nước hoa Chanel N°5. Khi đã sẵn sàng, mụ yên vị nhắm mắt khoan thai ngồi khoanh chân giữa chiếu. Xung quanh mụ, bốn chàng trai bốn góc, nghe nói là tứ trụ triều đình, bốn tay này sẽ hướng dẫn và hỗ trợ, hầu hạ mụ trong suốt cả buổi hầu. Một chàng trẻ trung, đẹp trai trắng trẻo, đeo một bông hoa tai bên tai trái, khuôn mặt khôi ngô dễ thương, nhưng nói năng ỏn ẻn kiểu đồng tính. Một chàng đen lũi, khuôn mặt chỉ nhìn thấy hai con mắt sáng như mắt mèo. Một chàng to nhớn, vai u thịt bắp, săm trổ đầy cả hai cánh tay, trông như một tên xã hội đen bên Nhật. Còn một chàng thư sinh, gầy dong dỏng, dáng đi nhẹ như sóc, nói năng thủ thỉ như mèo hen.

Bốn phụ tá mỗi người một việc, người gấp sẵn trang phục, người soạn lại đồ trang sức, người phe phẩy cái quạt cho chủ nhân và người kia đang thoa son trát phấn lên mặt bà chúa.
Ngồi bên ngoài vòng, hai bên cung văn , nhạc công tấu nhạc cùng ban phụ họa hát theo. Tiếng hát văn lanh lảnh của vị thầy hát văn “number 1″ ở Hà Thành là Mr. Vượng Râu đã cất lên, nó vút cao và bay lượn trong khoảng không gian hẹp của vòm đền, lờn vờn trên thân vài con trăn tinh đang quận tròn trên đỉnh ban thờ rồi bay ra ngoài đến với cõi hư vô.



Vũ Thanh Nghị, “Cô Bơ”, sơn dầu

Tiếng đàn, tiếng sáo rập rờn, khi xa khi gần, khi xuống thấp, khi vút cao. Thật là:

Chốn cung tiên mây lồng ánh nguyệt; Cảnh bầu trời gió quyện hương bay
Cửu trùng tọa chín tầng mây; Thiên Tiên Đệ Nhất ngự rày trung cung

Sau khi đã chuẩn bị xong, bắt đầu bước vào màn hầu đặc sắc của một thanh đồng giàu sụ đất Hà Thành

Mụ cung kính quỳ gối thỉnh Tam Tòa Quốc Mẫu, sau đấy lần lượt mụ hầu các giá: Ngũ quan – từ đệ nhất đến đệ ngũ, quan lớn tuần tranh, mười một giá chầu, từ chầu bà đệ nhất đến chầu bà Bắc Lệ, phủ quan hoàng. Mụ kiên nhẫn múa may dặn bảo các đệ tử, dân thường đang xúm quanh xem hầu. Mỗi một giá là một lần thay đồ, thay trang sức, nhiều lúc thấy mụ hơi xót xa cau mày bởi sự thu xếp cẩu thả đồ trang sức của tay phụ việc to đầu to xác nhưng ngu như lợn.



Vũ Thanh Nghị, “Chầu Bà”, sơn dầu

Kiên nhẫn mãi, mới đến giá hầu ông Hoàng Bơ, Hoàng Bảy, Hoàng Mười. Đến giá ông Hoàng Bảy, mụ áo giáp chỉnh tề, uy phong lẫm liệt, mụ dương oai diễu võ, hét lớn: Ta về đây, dạy bảo cho các con các cháu, các ngươi phải nghe lời Hoàng…

Tiếng nhạc vi vu trong trẻo cùng lời văn nghe đậm sắc dân gian:

Hoàng nhắn ai lên đất Bảo Hà
Nếm mùi phong nguyệt í i ì i
Đó là tiên cảnh thần tiên
Xáng ô xáng ô lưu phàm
Ố tiên thần tiên trên Bảo Hà…



Vũ Thanh Nghị, “Ông Hoàng Bảy”

Ông (mụ) múa gươm, dậm chân, chỉa mũi kiếm ra đống hình nhân để khai quang cho lũ súc sinh và hình nhân, sau đó ông (mụ) ngồi xuống nhấm trà Ô long, uống rượu,nghe cung văn hát hầu:

Cỏ cùng cây đua chen hoa lá í i ì i
Ố ngần lần ngần hoa đào năm ngoái
Mười phần còn kém ông xa
Xáng ô xáng ô lưu phàm
Ố xang còn kém xa ông mười phần…

Ông (mụ) thanh thản vuốt râu khen ngợi, cầm một xấp bạc lẻ, ông (mụ) tung hê cho đệ tử chúng sinh, mọi người ồ lên tranh nhau nhặt những đồng tiền lã tã rơi…

Rồi, đây mới là màn đặc sắc, mụ giở trong cái túi Hermes một tập phong bì gói sẵn, đề tên sẵn, phân phát cho mọi người. Đầu tiên, mụ đưa cho các phu nhân cao cấp trước, rồi bạn bè, đệ tử. Có một chi tiết rất đáng tiếc cho mụ, mụ đưa nhầm phong bì của người này cho người khác, mụ lại bật ra tiếng người trần thay cho giọng ông Hoàng Bảy: “Ối, chị đưa lại cho em, đây mới là của chị , xin lỗi…” Tôi nghe mà hoảng hồn cho mụ, sao lại diễn nhầm một cách tệ hại. Đưa hết phong bì, mụ lại nghiễm nhiên trở thành Ông Bảy, phe phẩy quạt, lim dim đôi mắt…



Vũ Thanh Nghị, “Ông Hoàng Bảy”

Sang hầu Ông Hoàng, vì mụ có dặn tôi trước, nên tôi cũng diễn theo, lom khom cầm cái đĩa để 10 tờ 500 ngàn lê gối đến gần mụ: “Con lạy ông ạ, con xin ông ban cho con nhiều tiền nhiều bạc, làm ăn phát đạt…” Nói đến đây, thấy mụ nhìn tôi cười huyền bí, tôi chột dạ: “Mịa cái mụ này, chơi mình hay sao?”. Nhưng mụ định lại thần: “Họ Phó kia, ta ban cho ngươi phúc lộc mãn đường, buôn may bán đắt, lộc lá đầy mình…”. Tôi gật đầu lia lịa: “Dạ, con xin ông, dạ con lạy ông ạ”.

Sau đấy đến các giá của cô Bơ, cô Chín, cô Bé rồi cô Đôi Thượng Ngàn:

Ngọc điện chốn kim môn, cô ra vào ngọc điện chốn kim môn
Danh thơm ngoài cõi tiếng đồn trong í i cung.
Xinh thay một thú cô Đôi ngàn
Bầu trời cảnh phật í i ì í i phong quang bốn mùa
Trên bát ngát trăm hoa đua nở
Dưới cảnh bầy cầm thú đua chơi i ì í a ới a à ới a a…



Vũ Thanh Nghị, “Cô Chín”

Giá này trông mụ đẹp rạng ngời, mụ mặc áo dân tộc, vấn tóc choàng khăn trông đẹp khác thường, quả là:

Gió đông phong hây hây xạ nức; Bộ tiên nàng chầu chực hôm mai
Dập dìu nơi chốn trang đài; Chính cung Mẫu ngự trong ngoài sửa sang

Mụ múa rất dẻo, trên tay cắm hai ngọn nến, bước đi nhịp nhàng khoan thai, mắt mụ đưa đẩy nhìn tôi trông rất đa tình…



Vũ Thanh Nghị, “Cô Bé”

Sau khi chứng kiến đến giá cuối cùng thì trời đã về khuya…

Xe loan thánh giá hồi cung…

Bọn người lại kéo nhau lên xe thẳng về Hà Thành… Mụ lại trở về mụ, con mẹ buôn giàu sụ đất kinh thành. Mụ cho thầy Vượng đi xe khác, kéo tôi và con Thu phụ tá ngồi cùng xe. Lên xe, mụ lim dim đôi mắt nghỉ ngơi, bỗng mụ nghĩ đến một chuyện “vặt”, mụ liền quay sang nói với con Thu: “Mai bảo thằng Tuy gửi trả tao 15 tỉ, quá hạn đến một tuần rồi đấy! Mẹ, thấy mình dễ, cứ lợi dụng…”

Tôi nghe choáng luôn, những bóng cây bên đường hun hút lướt qua, tôi thấy mình nhỏ bé như bị tống trôi theo suối mơ…

*

Nguồn: Từ Fb của Peter Phó
Thứ Hai, ngày 28 tháng 11 năm 2016

SỐC & ĐỘC # 119



Khéo ăn thì no, khéo co thì ấm.



Học tập là việc suốt đời
Uy tín học cái giời ơi, à người?



Sau thảm họa cá chết hàng loạt ở Hồ Tây thì đây là thảm họa tự tử tập thể của...nòng nọc ở hồ Linh Đàm - Hà Nội.



Rau sạch hehe.



Xe của thần lô - thánh đề.



Một con lợn nói hehe.



Về Hải Dương nhớ...hưởng giai.



Rượu ngô - Lợn mán - Cô giáo căm bản, ba đặc sản của vùng cao.



Men - nì vãi nồn chưa haha.



Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông bờ cỏ con đường quen.
Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn đôi mà anh mất em! 

( Trích NÚI ĐÔI - Vũ Cao )



Uống vào cường hết cả dương
Thế là lộn phát mua tương ở Bần.
Lộn về Bần rất nhọc thân
Lộn là lộn lẹo lộn sân lộn đò.

***

Nguồn: nhặt trên NET.

Thứ Tư, ngày 23 tháng 11 năm 2016

BÊU NẮNG.



Khi tiếng kéo bễ của ông bố khò khè cất lên đều như chầu phách của những cô đầu già thì bọn tôi rón rén chân mèo bon đi tắp lự. Hướng trực chỉ là con sông nông giang sau nhà bởi tắm ở đấy sướng hơn vì có cây cầu đủ cao để nhảy đến đỏ bẹn và nước sâu vừa phải để không lo chết đuối. Chứ như con bến trước nhà thì mùa hạ nước đục mấy lị nếu có cơn mưa rào thì lênh láng lắm. Tắm táp chả khác đếch vờn nhau với thủy thần. Thiệt thân.

Gớm chết chết, ông bố tôi đến khéo ở cái món dậy bơi. Bằng chứng là giữa một trưa bắng nhắng ông vứt tôi xuống ao mặc cho giã cào cào, thế là biết bơi thôi. Chứ trước đó tôi nhát nước lắm, cứ thò chân xuống là thót hết cả hậu môn dù đã cho hàng tá chuồn chuồn ông Voi ông Điếu cắn cho lồi rốn. Và sau cái đận đó, trưa nào tôi cũng trốn nhà ra sông để thỏa chí tang bồng. Cái cảm giác được vẫy vùng trong nước mát và nổi lêu bêu dưới nắng hạ chói chang thú vật vô cùng. Sáu tuổi nhưng tôi đã nghĩ mình là bố tướng.

Chả hiểu sao trưa ấy bến sông vắng lặng, tịnh chả thấy bóng dáng một ai. Tôi hơi có tí hoang mang. Nhẽ nào lũ đồng ấu mi ni đang bú ti mẹ cả? Rồi các bà các chị nhẽ ở nhà ngả giấc oi nồng và chổng mông ra hong ngoài song cửa sổ? Nhẽ đâu lại thế?Thường ngày đông đúc lắm cơ mà?

Một cơn gió lùa qua bất giác làm tôi ớn lạnh, chân dờn dợn toan quay gót đi về. Nhưng hẵng còn tiếc nuối cái công trốn nhà bêu nắng tắm sông nên đăm mắt thiết tha lần cuối. Trong màu trắng loang loáng của mặt nước, phía cây cầu có hai chỏm tóc đen đen đang dập dềnh xoắn xuýt lấy nhau kẹt cứng ở mố trụ. Trong trí óc non nớt của tôi thì đó không phải là trò nghịch dại mà đích thị là một tai nạn thương tâm. Tôi be ầm lên.

Hóa ra người làng tôi đều biết cả. Nhưng chả ai đủ can đảm để vớt hai cái xác ấy lên cũng như đủ đức độ để đẩy nó xuôi đi chỗ khác.

( Trích tùy bút BÊU NẮNG - xuất bản tháng 6/2017 )

***

Từ đây đến thị xã Lai Chu còn đúng 76km nữa, bấm độn thì chỉ quãng hơn một tiếng là tới nơi. Bọn tôi thong thả trêu con chó, ăn hết đĩa cam rồi mới túc tắc lên đường.

22h tới Lai Chu. Thị xã miền biên viễn mới được xây dựng khi tách tỉnh đón chúng tôi trong sự vắng lặng đến tê người. Khách sạn Mường Thanh buồn đời chào chúng tôi với tấm bảng tên nhấp nháy như răng bô lão đang thay, chiếc đực cái lung lay mẻ khủa nên cũng có nét giống răng của những anh hề.

Bữa sáng ở khách sạn mà ngao ngán. Thực khách dúm dó trong cái lạnh vùng cao, vật vờ đi gắp từng chút thức ăn nghèo nàn tủn mủn. Bọn tôi cũng nhao ra vớ bát đũa mà khua khoắng liên hồi. Tôi chốt món cơm rang, dặm thêm ít bắp cải xào cho mềm họng. Thằng Bôm Bốp thì đủ loại bún miến phở mì, cài thêm đôi trứng trần. Chúng tôi chụm đầu ăn, hì hục như trâu húc mả. Rồi thằng Bôm Bốp á lên một tiếng, mặt nhăn môi trề, tay chu đáo lôi ra từ miệng sợi đen đen quăn tít. Nó nắn nót nhâng ngang tầm mắt, rồi trịnh trọng phán: " nông nồn". Tôi phòi hết cả cơm rang ra bàn. Không phải nôn mà buồn cười muốn chết. Mấy cô em phục vụ chẳng hiểu ất giáp mô tê cứ ất ơ lượn lờ điều nghiên khó hiểu.

Trưa đi ngoại giao với thằng Bôm Bốp, đến nhà một đàn anh cánh hẩu làm ăn, chuyên nghề thầu khoán, dân Nam Đệnh chính tông. Lên đây mới biết chỗ của con đồng bào là những chốn cao cao, chứ bờ xôi ruộng mật tuyền Kinh tộc miền xuôi mạn Nam Đệnh, Thái Bềnh trấn giữ. Chúng khôn như rận nhưng vì cái địa dư mà trông ra cái vẻ ngô ngố thật thà.

Thằng Bôm Bốp có phong cách ngoại giao sản vật. Bằng chứng là nó mang đến vài trăm quả nem chua đặc sản quê hương. Chưa hết, lại còn cả mấy xách nước mắm đóng chai theo lối cổ truyền. Theo như nó nói, nguyên lý của phong cách ngoại giao này là " của một đồng - công một nén", rất chi là ăn thua. Tất nhiên đi kèm với những thứ dân dã đó là đôi chai Chivas sứ 21 tuổi và cái phong bao lưng lửng những đô - la.

Đàn anh cánh hẩu biện cỗ đãi tại nhà, tuyền thứ trứ danh nhưng tôi chả xơi được miếng đếch do bị chuốc diệu đến tối tăm mặt mũi. Diệu đàn anh đãi là thứ nước trong leo lẻo đóng chai Lavie nửa lít có cái tên khá độc: diệu ủy ban. Đây là thứ diệu chưng cất riêng cho cán bộ địa phương và doanh nghiệp máu mặt tiếp khách. Nghe quảng cáo là uống say êm và không đau đầu, lại khỏe như trâu. Thảo nào mà TP.HCM cũng thi đua có thứ diệu này, tên hơi khác là diệu thành ủy. Không biết miền ngược học miền xuôi hay miền xuôi theo đuôi miền ngược?

Cả buổi tôi chả há mồm nói được câu gì, vì chưa mở miệng ra thì đã có ly diệu kề môi chực đổ vào họng với đủ những thứ lý do thần thánh. Mà đâu phải ít người, chốc chốc lại có một ông đầu bù răng bựa tạt mâm, tự xử ba chén rồi lại mời một chén. Kinh nghiệm uống diệu vùng cao chỉ ra rằng, nếu bạn không muốn chết tại mâm thì hãy uống thứ gì nhẹ nhàng hơn và tìm cơ hội phun ra nếu có thể. Hoặc giả khấn giời lạy đất cho ông nào đó trúng gió hay tai biến mà giải tán cuộc vui. Không là chết!

( Trích HUYỀN ĐỀ - du ký trào phúng - xuất bản tháng 1/2017 )



Thứ Năm, ngày 17 tháng 11 năm 2016

NHỌ VKL.


Thứ 7 tuần này ( 19/11/2016) tôi có chuyến tuần thú phương Nam và tranh thủ ký NHỌ cho bạn bè và bạn độc giả mến mộ.

Vậy thân mời bạn hữu và độc giả gần xa tới dự buổi giao lưu với NHỌ tại nhà sách CÁ CHÉP 223 Nguyễn Thị Minh Khai - Sài Gòn vào lúc 14h30 cùng ngày.

Trân trọng!

***

SỐ NHỌ - Lời tựa của Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên - Chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội về tạp văn hài hước Nhọ (tác giả Lê Hồng Tuân, Nxb Văn Học, 2016).

Cái tên tập sách thõng một chữ NHỌ. Hẳn cái tên đó sẽ trêu chọc trí tò mò của người đọc. Người ta nếu cầm sách lên sẽ tự hỏi nhọ là sao, nếu đọc vào sẽ bực bội nhọ thì đã sao nào. Tác giả không ở trong sách để trả lời hay phân bua. Chỉ có chữ NHỌ ở bìa sách cắm vào mắt người đọc

Nhọ, thì sẽ có những người không ưa mình. Người ta đang yên lành, đang trong sáng, bỗng có gã tự cho mình là nhọ, nghĩa là bôi đen vấy bẩn mù mịt tăm tối, thế nghĩa là khác loài, là đứng ra ngoài, là có ý châm chích, trêu chọc cái trong cái sáng của ta chăng. Đã thế gã lại còn xưng xưng bằng mấy câu thơ nói cái nhọ của mình là vì sao và để làm gì. Thế thì nhọ thật. Nhọ nhem lem luốc làm người khác nhảy giật ra một cái vì không dám nghĩ mình là nhọ. Nhưng nhọ đâu có phải tự mình muốn mà được. Nó có số. Số nhọ! Thế thì gã cứ nhọ. Tôi quen Lê Hồng Tuân Phọt Phẹt đã kha khá thời gian để đủ thấy là không biết gì về gã, hay đúng hơn là biết về gã rất ít. Đấy là nói ngoài đời, dù gã tôn xưng tôi lên bậc chú, dù gã đã chén chú chén cháu với tôi nhiều phen nghiêng ngả. Cũng đã đôi phen gã cầm lái cái con xe bốn bánh chở tôi vi vu ngược miền biên giới phía Bắc. Gã trông ngoài cũng oai vệ, bảnh bao, những khi tỉnh táo nghiêm túc. Nhưng khi cuộc rượu, khi du hành, gã ăn to nói lớn toàn những lời lẽ nghiêm đến mức tục và tục đến mức nghiêm, mặt cứ tròn lên như tướng tam quốc, rồi bốc lên là hát mà dạo gần đây cứ là bài đào liễu em ơi nghe rất tâm trạng phập phồng nỗi riêng tư. Thế đấy, chạm mặt nhưng khó dễ chạm lòng. Có phỏng? (mượn gã từ này để thêm thắt gọi là). Ấy vậy, nhưng nhờ các con nhà tin học 

Già- hú (Yahoo), Phất- búc (Facebook) thì con người gã mới hiện ra cho tôi biết kha khá. Đọc gã chắc nhiều người cười và cũng không ít người cáu vì cách nói cách viết nghe ra bựa và tục ra trò, không kiêng nể kị húy gì. Thì câu chữ tự nhiên của đời nó thế và người dùng hồn nhiên đang sống muốn thế, vả cái viết này là riêng tư trên trang cá nhân, mà gã ngay từ đầu đã nhận là nhọ rồi. Nhưng gây tò mò vì câu chữ để hút người đọc chạm mắt vào, gã cuốn được họ vào nội dung những cái viết (hay status nhỉ) của mình. Thích, thú, và thèm. Thì cứ đọc sách này là tập hợp một số những cái viết đó của gã thì đủ thấy. Những chuyện thời nhỏ ở quê trong nhà bố mẹ hiện ra cả khung cảnh không khí một thời bao cấp khó khăn. Những chuyện tình đầu hay tưởng như tình đầu của kỷ niệm tuổi học đường dại khờ, ngây thơ, ngơ ngác mà trong suốt tuổi hoa niên không còn lại nữa. Những chuyện bây giờ chát chít, lễ chùa, trai gái phàm tục phàm trần như là cuộc đời mất hết vẻ bí ẩn, đẹp đẽ cho con người muốn sống. Gã kể chỉ là kể vậy thôi, cho mình cho người vui chốc lát, ngậm ngùi chốc lát, cùng gã. Nhưng có ai viết một cái gì và lại trình cái gì đó viết ra cho người đọc mà không tính một cái gì. Có phỏng. Gã tính, tôi chắc, như bao người lên mạng viết các câu chuyện của mình tính, là tâm sự, giãi bày, chia sẻ, với một cộng đồng người trên mạng Internet, ảo ảo thật thật, cho “người đọc người thương nhau”. Thế là đã đủ lắm rồi. Bây giờ từ trang mạng gã bày cái viết của mình lên trang giấy thì chắc gã có tính xa hơn.

Xa ở chỗ gã muốn hiện ra không chập chờn đỏ chín mà chắc chắn ương ương bày trước mặt người đọc bằng những con chữ hiện hình không thể xóa bỏ từ một cú nhấp chuột máy tính. Trạng thái này là giữa độ, đang là, vừa mời gọi vừa thách thức. Đi cùng trạng thái ương ương là thứ văn chương nửa mùa gã tự nhận (hay tự phong). Nói nửa mùa vì gã đâu có chuyên chú việc viết lách nghệ thuật. Nhưng nói văn chương vì khi viết gã có để tâm lọc chi tiết, chọn chữ đặt câu, biết cách sắp xếp kết cấu cho câu chuyện được kể có lớp lang, thứ bậc, có thắt có mở. Vì thế đọc gã tôi chắc sẽ có những người ồ à, xuýt xoa, thậm chí chửi toáng lên vì khoái hay vì bực, cho tác giả và cho nhân vật kể chuyện. Mặc kệ, gã nhọ mà! Nhọ mà có bút hương của trời. Ghê chưa, ai mà tranh được cái nhọ này của gã.

Thế nhọ là gì mà gã tự nhận? Có hỏi, gã chưa chắc đã nói được rành mạch. Thì cứ đọc tập sách này của gã, nếu đọc xong mà muốn tìm cái gã Phọt Phẹt bảo mày có số nhọ Lê Hồng Tuân ạ, thì nhọ là thế. Còn không, gấp sách lại cứ im im, chẳng thấy đâu số nhọ của Lê Hồng Tuân, thì thế tất gã Phọt Phẹt đang số đỏ.

Chung quy lại đời cũng chỉ ở trong vòng số đỏ hay số nhọ mà thôi. Có phỏng, Tuân Phọt Phẹt Bù Bựa!

Hà Nội, VI.2016

Thứ Ba, ngày 15 tháng 11 năm 2016

MƯỜI HAI BẾN NƯỚC.


Tôi chưa thấy đàn bà xứ nào lại khổ như xứ ta. Cái khổ gần như là định mệnh và truyền kiếp. Từ độ rất xa xưa, khi mà liền ông mồm hẵng bỏm bẻm nhai giầu và tay thời lận khố dây mò cua bắt cá thì liền bà đã ra trận đặng cứu rỗi nước non và gỉả nợ thù nhà. Sự thể ấy cho đến ngày nay còn rạng danh và nối tiếp.

Người ta hay nói thân phận đàn bà như mười hai bến nước, có bến đục bến trong và nhờ nhờ giữa giòng. Còn liền ông, phải chăng như những con thuyền, bão giông thì neo đậu, anh lành thì rong khơi? Bất quá thời cắm con sào đứng đợi? Hay gì khác?

Danh giá hơn, người ta còn ví đàn bà như hạt mưa sa. Rồi lại cám cảnh hạt vào giếng ngọc, hạt ra ruộng cày. Rặt một nỗi đa đoan truân chuyên dấm dớ. Ấy như là cái nết chẳng bao giờ được bình an và khải hoàn vậy.

Nhẽ thế mà người ta trọng và thích đẻ con giai hơn là con gái, đến mức đề ra thành châm ngôn, na ná như nghị quyết thời nay. Ấy là “ nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”, dịch thô ra thì là một giai kể như có cả thiên hạ, mười gái thời cũng như không. Sự thể ấy đến nay thời chưa hề suy suyễn nếu như không nói lại có phần hơn. Và muôn đời sau nhẽ không khác mấy.

Nhà tôi đông anh em, những bốn, đứa kế tôi là gái. Mẹ tôi nhẽ sợ cái nỗi định mệnh và truyền kiếp kia nên rèn rũa kỹ càng lắm. Thôi thì kính thưa các thể loại công dung ngôn hạnh cho đến cầm kỳ thi hoạ, món nào tinh hoa là bà bỏ bễ dóm than mà quay cho đượm hồng bằng phương pháp duy nhất là thúc ép lao động trường kỳ. Bà lý sự, chỉ có làm việc mới tạo ra của cải và phẩm giá con người, lười như đười ươi hẵng còn biết cầm ống cho đến khi hoàng hôn buông bỏ. Em tôi ăn nhời theo độ dày mỏng của cái roi mây treo cẩn mật ngoài mé hiên nhưng đến khi lông lống thì nó bỏ đi theo cái nghiệp mà không ai ngờ tới: bóng đá nữ.

Cả họ gào ầm lên hệt như lúc bị hợp tác xã thu mất mấy thước đất phần trăm. Còn mẹ tôi ra rả suốt ngày rằng thời chó lấy. Ai đó còn bác học phân tích cho nó, rằng con gái trọng nhất chữ trinh mà đá bóng binh binh thì nghìn vàng cũng thành phân xanh bón ruộng. Nó kệ, cắn răng chịu đòn roi và báng bổ để theo nghiệp quần đùi áo số được một cơ số mùa. Chỉ đến khi yêu một anh chàng mặt hoa da phấn thì nó mới soi mình trước gương và thấy sự bất đối xứng không lấy gì làm tốt đẹp thì bỏ hẳn.

Hỡi đàn bà, cứ rẽ trái và chứng minh mình phải. Và hãy dừng lại khi có thần tình ái vịn vai.

Tôi thích con gái. Đến nhà ai mà thấy rặt một bề “ dép tổ ong” thời hân hoan ra mặt và kiểu gì cũng moi hết từng xu lẻ mà thành kính dâng lên. Ấy rồi như giời thương và thấu ra tâm ý nên đứa con đầu lòng của tôi là hoàng tử đái ngồi. Mẹ tiên sư, tiền nhân cũng lắm ỡm ờ, đã chả coi con gái ra cái đếch gì rồi thế mà lại chua thêm cái khuyến mãi động viên, rằng a “ ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng”. Chỉ là đầu lòng thôi nha, chứ mà giữa lòng hay cuối lòng thờì lại thành “ thập nữ viết vô” tắp lự.

Đêm qua bàn chuyện cơ cấu phấn đấu đứa thứ hai, tôi vẫn thích gái. Nhưng người hôn phối thì lại thích giai. Nàng bảo đời em khổ rồi và không muốn bản photocopy thêm nhiều hoen ố. Ô hay?

Thôi thì con cái là giời cho, mọi ước nguyện mong cầu đâu phải dễ. Cứ thuận theo tự nhiên và lẽ đời thời phúc phần sẽ gõ cửa. Nhưng nếu nàng có chửa, thì như đã nói, tôi vẫn thích con gái hơn. Tôi không sợ lời nguyền mười hai bến nước bởi với con gái tôi, chúng sẽ là bến nước... thứ mười ba.

Bến đó có tên là, người yêu muôn kiếp của cha. Con gái ạ.

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang