Thứ Ba, ngày 21 tháng 4 năm 2015

VĂN TẾ SỐNG GÁO SƯ...SẮP CHÍN.



Than ôi!

Lời mổ bưng bưng;
Đá quăng phình phịch.

“Bồ” chữ tung vành;
“Bụng” nho phơi mít .

Nhớ “Danh” xưa:

Bệ bệ đường đường phường văn bút, người người xúm xít lời tâng bốc rền vang;
Đĩnh đĩnh đạc đạc chốn quan trường, kẻ kẻ vây quanh tiếng tụng nâng tíu tít.

Từng thủ quyền Giám đốc, từng chức danh Viện trưởng, ấy chả tay vừa;
Cũng xếp hạng Văn nhân, cũng học hàm Giáo sư, phải đâu kẻ liệt .

Hàng hàng giải thưởng, tủ chất dầy ken;
Lớp lớp bằng khen, tường treo kín mít.

Thủ phục ví “SƠN HÀ LINH KHÍ TẠI”, ban khắc bảng son;
Tướng tôn xưng “KIM CỔ NHẤT HIỀN NHÂN”, tặng lưu bút tích.

Tưởng rằng thức giả hiện tuyệt giống tuyệt nòi;
Ngỡ hẳn Nho sinh nay biệt tăm biệt tích.
Ấy mới tha hồ phóng bút chốn chốn xả dàn;
Rồi thì thoải mái đề thơ nơi nơi vung vít.

Lượm lặt cổ thi, trổ tài gán ghép, Câu Đối đầu Ngô mình Sở, chẳng sợ kẻ bình soi;
Thu gom khẩu hiệu, ra sức xáo xào, Chúc Văn râu nọ cắm cằm kia, không e người công kích.

Nghìn người hân hoan nhận, khiến lòng kẻ tặng tê tế tể mê say ;
Trăm kẻ năn nỉ xin, làm dạ người cho tỉ tì ti sướng thích.

Lòng tự trọng mất tăm;
Tính tự kiêu tung xích.

Đem câu ““THU HẾT TINH HOA KIM CỔ LẠI”, sao hình khắp chốn, ca lãnh tụ tụng cả anh hùng;
Xách vế “XÂY CAO VĂN HIẾN NƯỚC NON NÀY”, nhân bản cùng nơi, tặng bà già khen luôn trẻ nít.

Cùng đôi ấy tiến đền đài, tiện thể cho luôn phố thị, tài khúc lưỡi giãi bày;
Cũng cặp này dâng tử sĩ, thuận tay tặng cả sinh nhân, khéo cái mồm phân tích.

Lờn thói múa liều;
Quen mùi chơi tiếp.

“KHÍ VƯỢNG SƠN HÀ, ĐẾ BÁ VƯƠNG HẦU HOA MÃN ĐỊA” phát bừa phứa mấy nơi;
“DANH OANH KIM CỔ, ANH HÙNG HÀO KIỆT THẾ XUNG THIÊN”” ban vãi vung dăm đích.

Ô hỡi ô:

Chê thơ Nguyễn Du ngoắt ngoéo văn chương;
Chán Truyện Thúy Kiều lằng nhằng điển tích.

Gã tập văn “ngạo khinh” Cụ Nguyễn, chuyện điên rồ Nhà nghiên cứu chấp bút khen lao;
Tên thợ máy “nắn bóp” Nàng Kiều, việc càn quấy Lão Quốc sư vỗ tay khuyến khích.

“TRÍ NHƯ BẠCH TUYẾT, TÂM NHƯ NGỌC”, xuyến xao hồn lão, vụng thưởng gái măng;
“VÂN TƯỞNG Y THƯỜNG, HOA TƯỞNG DUNG”, rạo rực lòng già, muội tâng con nít.

Tập cổ vụng hóa đạo thơ Lý Bạch, khiến thi sĩ tức giận bỉ khinh;
Tán hoa dở như nhạo trí Kỳ Duyên, làm hoa khôi sượng sùng thút thít.

Nhìn Quốc Phụ ôm hôn Hoa Hậu, người người buột tiếng ngán than;
Nghe Triết Gia bình chọn Mào Gà, kẻ kẻ che mồm khúc khích.

Thương thay, thương thay:
Thần Tượng đổ nhào;
Thánh Pho rớt bịch.
Tiếng lẫy văng um;
Danh lừng nghe xịt.

CAO BỒI GIÀ /17-04-2015
Chủ Nhật, ngày 19 tháng 4 năm 2015

SỐC & ĐỘC # 89



Người ta đi bán kẹo keo
Anh đây dái héo lộn lèo...bán râm:))



Đéo mẹ cái bọn giặc Nguyên
Mông mịn như não bọn tuyên huấn bò.



Mẹ đẻ tiếng nói chửa thông
Bày đặt ngoại ngữ như lồng... cave.



Yêu quái nhẽ đã hiển linh
Làm chị chủ quán bất bình lên cơn.



Điện tam thế & Điện cao thế, hế hế...



Ơ kìa cái cuộc miu sinh
Cũng đi giải trí xếp hình, gớm chưa?



Bác Hù ơi, bác Hù ơi
Sao mà bác giống tay chơi thía lày???



Gió đưa cây cải về trời
Dầu ăn nức nở chịu lời đắng cay.



Nghệ thuật thời phải hy sinh
Nhìn dáng anh đứng thất kinh vãi lồn.



Béo quá tìm đéo thấy ven
Làm anh bác sĩ một phen vãi tè.



Heo may về rồi em có hay
Giời se lạnh, gió nồng nàn hoa sữa
Anh chợt nhớ ra mình rất thèm thịt chó
Nỗi thèm này chắc chắn bởi mùa thu.

Anh nghe vửa rồi có bão ở trên phây
Ăn chó hay không, mà người cãi nhau ỏm tỏi
Anh ngẫm kỹ rồi, nhân sinh ngắn ngủi
Để ý làm gì quan niệm của bọn Tây.

Văn minh hay không liên quan đếch gì đây?
Khi ta dìm miếng chó vào mắm tôm thơm phức
Bao buồn vui và tinh hoa dân tộc
Theo men diệu hiện lên lãng mạn vô cùng.

Chấp làm đếch gì cái bọn Tây lông
Bọn đấy cũng man di và chuyên môn bịa chuyện
Ví như nó bẩu rằng: bất khả xâm phạm
Thì ta vẫn giải phóng Điện Biên, rồi táng chết cụ B52.

Đấy, có việc đánh nhau mà tính cũng sai
Thì nó tuổi gì đòi bàn văn minh, văn hóa
Tiệc Xì-gà với Brandy đã là văn minh hả?
Làm sao bằng chanh ớt sả giềng thịt chó mắm tôm!

Bọn Tây bẩu: ăn chó là kém tình thương
Nhưng nó lại mang bom dội vào đầu dân tộc khác
Mấy ngàn năm người Việt đùm nhau qua hoạn nạn
Nói không có tình thương là bố láo phải không em!?

Mà đâu phải chó nào trên đời mình cũng ăn
Chó đẹp, chó khôn ta vẫn để nuôi để ngắm
Giống như việc mình ăn cá trôi, cá trắm
Chứ ai lại đi nấu riêu cá cảnh bao giờ.

Nếu trâu, lợn, gà, bò ta không thể làm ngơ
Thì chả lý do gì ta làm ngơ thịt chó
Chỉ có điều không nên ăn nhiều quá
Hốc đẫy đạm vào thời dân số dễ tăng nhanh.

( Thơ của con thợ hồ Tayto Xáchxô Vôi )




Trúc xinh trúc đứng đầu đình
Anh đây đích thị có đinh trong đầu.



Khuyến mãi cho hết hàng tồn
Kèm luôn một cái củ lồn bán buôn.



Điếu làm bằng tre Đằng Ngà
Và anh đang hút rất là Thánh Dong ( aka Dóng)



Ìa, hia hia hia...



Quý nhất độc lập tự do
Quý nhì các bạn khoai to mặt bườm.



Đời lính lắm lúc cũng tình
Chia nhau một cái màn hình...táo dai.



Tự sướng không hẳn chụp hình
Tự sướng là mở cửa mình... bẫy chim.



Đéo cấm thời bố con nghe
Chứ mà cấm phát bố tè lên ngay.



Vợ bỏ mà đã to à
Tao đây đảng bỏ đang lo lo là.

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Sáu, ngày 17 tháng 4 năm 2015

RĂNG CHẮC - CẶC BỀN???



Đời tôi sợ nhất là đi bác sĩ. Chả là do ám ảnh cái cảnh hùi nhỏ mẹ bế trạm xá để tiêm phòng. Ôi chao ơi, một bần nông răng vẩu mắt vàng vốn hành nghề thú y đè tôi ra tiêm như tiêm cho một con lợn với cái xi - lanh to bằng cái bơm, mạ i - nốc bóng loáng. Nhẽ vì sự khiếp đảm đó mà tôi chả hay bịnh tật gì trừ cái sự cảm cúm nhức đầu sổ mũi xoàng xĩnh, đâm ra hai phần ba đời người rùi mà chửa nằm bệnh viện lần nào.

Tôi cũng chửa từng đi thăm khám xem mình khỏe hay yếu. Hàn thử biểu về sức khỏe của tôi được đo bằng khối lượng diệu bia nốc vào mỗi ngày và số lượng thuốc lá rít trong mỗi tháng. Nếu thấy uống nhanh say và hút thuốc thời ho hắng thì là yếu, và rồi sẽ hạn chế ít ngày. Còn nếu chả vấn đề đéo gì thì tuần chay nào cũng tràn đấy nước mắt cùng những nức nở vô biên.

Ấy thế mà có một anh xui tôi đi khám răng được với một nhẽ tham vấn cực ất ơ, rằng răng có chắc thì cặc mới bền. Hehe thưa các bạn độc giả, đời một thằng đàn ông  thì chỉ lo nhất là cặc có cứng hay không thôi chứ chưa hẳn là bạc tiền hay sự nghiệp và thậm chí là lý tưởng. Sau khi nghe anh thuyết giảng về cơ chế và mối quan hệ biện chứng giữa răng với cặc thì tôi không nghi ngờ gì nữa mà quyết chí đi ngay. Của đáng tội là anh nhắc tôi nên đến phòng nha của anh thời mới đảm bảo cho cái sự thăm khám được chính xác. Tôi không là con gà nhưng biết đâu là thóc và đâu là giun nên hơi lăn tăn một tý nhưng khi anh bảo miễn phí thì tôi đích thị là một con gà rừng. Chỉ có thằng ngu mới đi vãi thóc ra mà đãi gà rừng, hố hố...



Y hẹn tôi đến. Anh đón tôi bằng cách ngồi phủ phục chỗ bậc lên xuống bên ngoài đốt thuốc và choanh choách cái smart phone mà tôi đoán là lướt Phây. Mãi đến khi tôi gọi tên thì anh mới ngẩng mặt lên rồi khẽ rên một tiếng. Tôi bảo làm luôn nhé nhưng anh nói vội gì và chỉ tay sang mé đường, giọng hào sảng, đá ly cafe đã. Mẹ, đi khám răng lấy cao mà mút cafe vào thì đừng bảo sao mồm hôi răng thối. Nhưng anh thuyết tôi, rằng hãy yên tâm, đến với anh là răng trắng miệng thơm nước bọt ngọt ngay tắp lự. Mẹ tiên sư, nhẽ anh ám tôi là dạng răng thưa miệng thối nước bọt hôi chăng? Hay gì?


Khề khà mãi mà anh chả đả động gì chuyện răng miệng mà cứ thao thao cái mả mẹ gì mà tôi chịu không nhớ nổi. Nhẽ anh đang có liệu pháp tâm lý với tôi chăng? Rằng ngồi nghe anh tán chuyện để cho cơ hàm năng động hơn hoặc tuyến nước bọt hoạt động hiệu quả? Bởi tôi có tí y lí về răng - hàm - mặt nên hơi thấu hiểu nhưng quả là cái sự anh nói làm tai - mũi - họng tôi rã rời. Chán quá tôi gắt lên, làm nhanh tao còn về. Anh liếc đồng hồ rồi bảo, phải căn giờ để tránh gặp một bệnh nhân đến ăn vạ cái răng sâu. Tôi ái ngại vô cùng hehe...

Ấy rồi cũng đến lúc anh vật tôi ra và bắt một trợ tá đứng bên phụ việc. Tôi trộm nhìn thì cũng có tí xinh xinh nhưng răng thì hơi vàng và vẩu. Nhưng khi đeo cái khẩu trang vào thì nom tươi tắn hơn. Tôi an tâm mà nhắm mắt xuôi tay cho sự thăm khám móc hàm. Gớm chết chết, anh bắt tôi thè há ngậm nhổ như đúng rồi và kết luận, răng không có cao nhưng nhiều mảng bám và hai chiếc có dấu hiệu bị sâu. Chửa cho tôi phản hồi ý kiến thì ngay lập tức anh bóp cái mả mẹ gì kêu rít lên rồi thọc vào mồm tôi xoắn xuýt. Toàn thân tôi lạnh toát và gai ốc nổi lên trập trùng mạn bẹn và mông. Người tôi cứng như đồng.



Và rồi cứ tê đi, chả đau đớn đéo gì. Đôi khi lại có cảm giác cực khoái dâng lên khi anh vừa làm vừa huýt sáo. Tiếng sáo mõm rít qua cái khẩu trang cộng với tiếng xè xè của dụng cụ đẽo mảng bám cùng ánh đèn vàng bàn nha làm tôi có cảm giác như đang ở một đại hý trường danh giá. Cơn cực khoái đáng ra sẽ lâu hơn nếu như thi thoảng anh không gắt lên " địt mẹ, há to ra". Mả bố nhà anh chứ.


Rồi cũng xong. Mặt tôi như nhẹ bẫng đi mấy phần. Nhe răng soi gương thấy nền nã ra lắm lắm. Phà hơi thở ra tay rồi hít vào thấy thơm tho hẳn. Nuốt miếng nước bọt cũng có tí ngọt ngào thanh tao. Phấn khởi quá nên tôi rủ anh đi ăn trưa, anh chỉ vào một con bé đã phục chờ từ đầu sáng, rằng nó chỉ chịu cho mỗi mình anh làm. Thế thôi, tôi té. Anh dặn, có mối nào rủ đi " vét máng" thì nhớ quảng cáo giùm anh cái tay nghề nha sĩ từ bi. Cơ mà tôi lâu rồi không đào liễu ất ơ gì cả nên cười trừ bảo sẽ thử với vợ, đêm nay.

Tôi la cà đến tối mịt mới về. Trước khi lên giường thì chui vệ sinh uýnh răng cẩn mật. Tôi thơm vợ tôi. Vợ tôi khen tôi sao hôm nay răng miệng thơm tho cùng nước bọt ngọt. Tôi kể chuyện đi nha sĩ. Vợ tôi bảo mai chỉ chỗ em đi.

Như mọi khi, có tí diệu bia tôi thời hăng hái và dai như đỉa đói. Ấy thế đéo nào đêm nay, cắc bụp có tẹo teo đã tèo con mẹ nó nòng nọc ra bườm. Tôi lẩm bẩm chửi thầm anh trong miệng, rằng răng chắc cặc bền cái mả cụ nhà anh. Còn vợ tôi nhìn tôi đầy nghi hoặc bởi tôi đoán thị nghĩ tôi làm răng bằng bườm đào liễu ất ơ. Thị bảo, mai tôi dí vào đến chỗ ý và cấm tiệt ông chuyện răng miệng linh tinh. Nào ai hiểu cái thân mình?

Hỡi các bạn độc giả, giờ tôi nghiệm ra một điều rằng, răng chắc không hẳn cặc đã bền. Nhưng có một điều chắc chắn là của bền tại người. Chứ như tôi đây, của một đống tiền mà thị dùng như phá thế kia thì một ngày đẹp giời không xa sẽ đeo...răng giả.

Hãy đến nha khoa Eden 74 Đào Tấn gặp anh bạn tôi để biết thêm chuyện về răng và cặc:))

Thứ Năm, ngày 16 tháng 4 năm 2015

ỐI LÀNG NƯỚC ÔI...


Thằng Lọc liệt nó hiếp tôi:))
Chia tay lúc tình đang mặn nồng, ngực đang phập phồng và giấc mơ vẫn còn màu hồng sẽ luôn để lại dư chấn và những vọng khúc lâu dài.

Ấy chính là đạo lý của những anh hào lừng lẫy, múa bút làm cave thiên hạ. Tiếc rằng ở xứ này đa phần văn nhân vẫn quyết không lùi bước cho đến khi in nốt cái di cảo. Văn hoá buông bỏ thật khó khăn và xa xỉ với một nơi vốn đói kém triền miên, danh vọng là niềm ao ước.

Tôi cho rằng Phọt Phẹt nên làm ngay việc ấy.

***

Phọt Phẹt từng là một hiện tượng thú vị bậc nhất làng mạng xứ An Nam. Không một gã dặt dẹo nào trên cõi ảo này lại có nhiều huyền thoại như vậy. Âu cũng là từ cái sự giao du rộng rãi, liên tục mà ra.

Từ Bắc qua Trung vào Nam, chẳng có nơi nào gã không có những mối quan hệ kiểu kết giao văn chương bên chén rượu tạc thù, huynh đệ. Rất sa đoạ mà cũng đầy chất tao nhân, mặc khách.

Một tay đánh dậm cua xứ Ngọc Lạc, Thanh Hoá hay một vị chức sắc nơi Văn Phòng Chính Phủ đều có thể rưng rưng thân ái trong canh rượu vã. Một vàng son buôn bất động sản, lái xe mui trần nơi Sài Thành hay một mẹ đơn thân ghi số đề đi xe đạp điện tận Lào Cai cũng vẫn đắm say trong lời ca rung động tận cuối cốc beer tươi.

Lê la 2h sáng trên vỉa hè Giảng Võ, duyên dáng trong show ca nhạc chốn phòng trà hay e thẹn bên mẹt thịt chó giờ hành chính. Vẫn là gã với cái bụng to vượt mặt, cặp giò lẩy bẩy dậy non vì Gout và oằn tà vằn đâu đó trong chiếc quần đùi lụa mỡ gà mẩu bún sợi to.

***

Tôi gặp Phọt Phẹt nhân một buổi huynh đệ tụ tập chè chén thanh tao ở một cái tửu điếm nhỏ. Gã ngồi điềm tĩnh và im lặng. Khi nhà thơ kiêm kĩ sư xây dựng xứ Nghệ An nâng cốc giới thiệu đây là Lọc Râu còn đây là anh Tuân tức Phọt Phẹt, blogger thì gã mới hít nhẹ một hơi rồi đưa bàn tay mũm mĩm ra bắt. Giá như cách đây vài năm thì gã sẽ ưỡn ngực ra , đằng hắng và bảo anh là Phọt Phẹt, chủ trang photphet.info.

Khốn khổ cho cái kiểu nghệ sĩ bàn phím như gã, truyền thông xã hội tiến xa quá khỏi sự nắm bắt làm cho từ một anh hùng mã thượng trở thành một kẻ ất ơ, ăn mày dĩ vãng. Fanpage Phọt Phẹt không cứu nổi cho sự suy thoái ấy khi nó tạp nham không khác gì cái mẹt đồ khô ngoài chợ. Âu cũng là cái giá phải trả cho một bộ não ngâm tẩm quá lâu trong hơi cồn xộc lên từ mạch máu.

Nhưng quan hệ cũ của gã vẫn còn đó. Cái chất phong lưu một thời hãy còn đó. Quan trọng nhất là giọng hát ăm ắp xúc cảm của gã vẫn còn đó.

Nhiều người lần đầu gặp sẽ bị lạc đi trong sự mê hoặc bởi chất giọng và lời ca. Nội tâm phải phong phú lắm thì mới cất lên được những câu hát như thế.

"Đào liễu có một mình. Em đi đâu hỡi cô nàng ơi mà đào liễu có một mình. Ấy kìa hai vai nay còn gánh nặng, đào liễu phất phơ, phất phơ đội đầu. Dẫu mà thương lắm, thương lắm mẹ cha". Sai toét toè loe so với lời gốc và cũng chỉ thuộc có đúng đoạn đầu ấy nhưng không hề gì, mấy câu này đã thành biểu trưng cho hình ảnh của gã.

Cổ nhạc tửu lâu tam khúc của Phọt Phẹt còn có thêm "Nhớ mẹ ta xưa" theo lối hát văn và "Đò Đưa" theo làn điệu quan họ. Chỉ vậy thôi là đủ để cho một cuộc tao ngộ trở nên ngập tràn những nỗi niềm và thân phận.

***

Tiếc thay chả phòng Karaoke nào chiều được những dòng nhạc oái oăm thập phần âm lịch thế nên gã phải tìm một hình ảnh tân nhạc tương xứng. Ngọc Sơn là ca sĩ gã đã tìm đến trong cái sự cầu cứu bẽ bàng. Cái sến sẩm được nhiều ma-đam sồn sồn kết của Ngọc Sơn nhẽ khí hợp với mục tiêu đong gái mạng.

Ấy vậy là ta sẽ được nghe cả trăm lần tình khúc ẩm ướt "Nụ cười biệt ly" với những câu đầy chua chát:

"Tìm đâu một lối cho đôi mình

Thôi đành chấp nhận bẽ bàng

Nhìn nàng nuốt lệ mà đi

Nuốt lệ mà đi người ơi".

***

Đọng lại sau rốt là gì? Ta sẽ tơi bời về nhà trong cơn nhức đầu có thể kèm nôn trớ. Áo tuột ra ngoài quần và nhoè một vết son trên má. May mắn thì được suất ngủ ở sofa và kém duyên hơn sẽ có chiếc vali bay ra cửa bonus một cú đóng sầm lại lúc gần 3h sáng.

Giá như sau khi hát nuốt lệ mà đi, gã cũng đóng cửa blog lại mà đi thì hẳn là danh vọng ấy vẫn lưu truyền kim cổ. Thay vì phọt ra cái gì giờ cũng chỉ để lại một tiếng phẹt phẹt phẹt luẩn quẩn trứng ung trộn hành phi.

Và giá như, có cái cụ cao niên lắm vẫn đang vinh quang trên đỉnh Phù Vân kia cũng nuốt lệ mà đi thì hay biết mấy. Khổ nỗi cụ ấy vẫn chờ đến khi phải vãi lệ mà thăng.

Thế hoá ra toàn ép nhau vào con đường mòn.

Thời coá phỏng?
Thứ Ba, ngày 14 tháng 4 năm 2015

CẨM NANG ĐẼO VẸO



Kệ con mẹ thiên hạ đang nhao lên bởi cây xanh lẫn dưa - hành thì tôi lại đi định hướng cho các anh lấy vợ đặng sướng chim lẫn khao khát kiếm tìm. Cẩm nang được soạn bởi cụ Bùi aka Bòi or Buồi. Như thường lệ, tít tôi lại rút trong quần ra khà khà. Sin chân chọng giới thiệu:))

***

Lời nói đầu.

Nhân loạt bài "Thế nào là thằng đàn ông thất bại", có bạn ưỡn ngực hỏi anh: "Cụ Bùi ơi, em chưa lấy vợ và gần 30t. Theo cụ thì em nên lấy vợ thế nào để chấp cánh thành công ??? Lấy con vợ vếu to, BJ giỏi hay con vợ cắm đầu vào học mà éo thèm nấu cơn, rửa chén. Cảm ơn cụ....".

Lo lắng cho một thế hệ đi sau đang hoang mang chọn vợ, anh quyết định biên bài "cẩm nang chọn vợ" để cho các bạn, những con bò tơ đang ngơ ngác không biết đi đâu về đâu trong thời buổi rối ren này có cái mà tham khảo. Bài này đầu tiên anh chỉ định bốt lên núi, nhưng sau nghĩ lại thấy bốt về đồng bằng nếu đéo để giáo dục thì cũng để các bạn đọc cho vui và....ngồi tiếc tại sao hồi đấy mình không có cẩm nang này.

Chúc các bạn vui. Không vui cũng đéo sao cả há há.

***

Về nguyên tắc, lấy vợ và đánh bạc là không khác gì nhau vì về bản chất đây là trò chơi tung đồng xu. Đen thì bạn ăn mặt sấp còn hên là ăn mặt ngửa. Tuy nhiên, bạn đã hỏi, thì anh phải trả nhời chứ nhể.

Trước hết, vợ nó có khoảng 5 đến 7 loại tùy cấp độ, nhưng để các bạn lựa chọn, anh sẽ đưa ra hai cấp độ ở hai thái cực cực đoan rồi các bạn tự xếp người yêu, vợ, người tình, bồ của các bạn vào các loại tương ứng và tự xem các bạn có tiềm năng trở thành thằng đàn ông thành đạt hay không.

Loại 1: Tủ sách di động.

Anh xin được khẳng định mấy con vợ thuộc loại...tủ sách di động này là mấy con chỉ biết cắm đầu vào học hành, đéo biết nấu cơm, rửa chén là những con có tố chất đầu tiên để thất bại hóa các loại thằng chồng. Bản chất của bọn này là phấn đấu vì bản thân chúng nó. Việc chúng lấy bạn cũng chỉ vì có thể bạn trót hứa rằng "sau này anh sẽ thổi cơm cho em", hay "sau này anh sẽ lau nhà cho em" và bất kỳ lời hứa tào lao chi khươn nào đấy chứng tỏ bạn đéo ngại nhảy vào bếp để tề gia nội trợ. Bạn đừng ngạc nhiên khi các bạn rước mấy em này về để nhận các cú điện thoại kiểu: "hôm nay bố trông con, mẹ làm nốt mấy việc", hay "hôm nay ba nấu cơm, mẹ có cái họp muộn", tệ hơn là "anh với con cứ ăn trước, em tiếp khách về không ăn cơm".

Đặc điểm nhận dạng của các em vợ thuộc loại tủ sách di động này là mắt cận, ti nhỏ, chân to và ngắn, cái đéo gì về sách vở thì cũng biết nhưng kinh nghiệm thực tiễn đôi khi là con số 0.

Điểm yếu của mấy bạn này là rất khó đào tạo, thường câu cửa miệng sẽ là: "thôi, kinh lắm" hoăc "có nhất thiết phải thế không" hay nhẹ hơn tí là "em thấy hơi mất vệ sinh". Vị trí truyền thống là...hết sức truyền thống. Tất cả các tư thế mới, tư tưởng mới mẻ đều được các bạn này tìm cách lảng tránh, từ chối và cáu gắt thẳng thừng. Túm lại, loại này mà lấy về thì nguy cơ các bạn trở thành thằng đàn ông thất bại là hết sức hiện hữu.

Loại 2: Tài đức vẹn toàn.

Các bạn vợ này thường được đào tạo trong một gia đình có trên có dưới. Thường là bố các bạn này là người cầm trịch trong gia đình nên việc "con gái là phải biết nữ công gia chánh" và "sau này phục vụ nhà chồng" trở thành mặc định. Vớ được các bạn này thì ngon nhưng các bạn này lại được chia ra hai hướng rõ rệt mà hai hướng này sẽ dẫn bạn, các con bò đi theo hai hướng khác nhau dù xuất phát điểm là tương tự.

Tài đức vẹn toàn nhưng nhan sắc thì từ xấu đến...rất xấu. Các bạn này do biết hình thức của mình cũng không bằng chị bằng em và cũng tự ý thức được vị trí của mình nên thay vì thời gian tô son, trát phấn, lượn lờ Vincom hay Tràng Tiền Plaza, hoặc lươn phươn Starbuck đong giai thì các bạn này ở nhà nấu ăn, nội trợ, quét dọn nhà cửa. Các bạn này vớ được anh người yêu thì cứ gọi là chăm như….mẹ chăm con. Chàng hắt hơi, ĐM có ngay một túi thuốc to và nồi cháo gà cả nhà ăn đéo hết. Chàng ho, ĐM có ngay cái áo lạnh cùng lời chúc cuối ngày là “để điều hòa, máy lạnh 28 độ đi ngủ thôi”. Và vâng, nếu bạn lấy được các bạn này, thì bạn sẽ luôn yên tâm khi đi làm về thì con cái của bạn luôn được tắm rửa sạch sẽ, nhà cửa luôn gọn gàng, chó mèo luôn được ăn uống đầy đủ và quan trọng hơn, nhà đéo cần thuê oshin. Khoản này đỡ tốn.

Tuy nhiên, song hành với các mặt mạnh kể trên thì loại tứ đức vẹn toàn nhưng không được phần sắc lại có những điểm yếu khá đặc trưng của một cái TV tiếng rất hay nhưng mất mẹ phần hình. Tỷ dụ có tí hình thì cũng nhiễu thôi rồi Lượm ơi. Các thể loại bạn này mà cho đi ăn tiệc cuối năm cùng công ty mà nó bôi tí son môi thì phải gọi là nó nhuộm phẩm màu lên mồm chứ đéo phải son với gió. Quần áo thì đảm bảo cả tủ đéo bao giờ tìm được hai cái quần và áo mà tone-sur-tone trừ mấy cái bộ đồ mua 150 ngàn cả áo lẫn quần, dẻo mồm mặc cả thì được khuyến mại thêm cái silip cốt-tông to bằng nửa cái gối.

Túm lại, lấy các bạn thuộc dạng này về bạn vẫn có thể trở thành thằng đàn ông thành đạt, nhưng đi với bạn bè bạn sẽ đéo bao giờ trở thành một quý ông sang trọng. Kết cục là, các bạn lấy phải em này thì thường bao giờ cũng có mấy em “người yêu” ngực tấn công, mông phòng thủ nuôi ở bên ngoài và tốn kha khá thu nhập để nuôi mấy con mèo này….làm cảnh.

Bọn tài đức vẹn toàn mà lại xinh, ấy người ta gọi là tứ đức vẹn toàn, tức là Công – Dung – Ngôn – Hạnh. Loại này anh nói thật, các bạn đéo tìm được chúng nó trước khi bạn bước qua tuổi 30 đâu. Đéo phải là không có, mà bọn tứ đức vẹn toàn, nghĩa là bọn “mặt xinh ngất ngây, tí to như Tây, da trắng như mây, và ngất ngây…khoản ấy” tầm 21 đến 26 tuổi thì chắc chắn nó đã có người yêu thuộc dạng vứt đi cũng phải đi…MBA rồi. MBA ở đây đéo phải là bọn có bằng thạc sỹ quản trị kinh doanh gì đó mà bọn MBA này là bọn ít nhất đi chơi thì cũng phải đi xe.....Mercedes, BMW và Audi. Do vậy, anh khuyên các bạn đừng lấy vợ mà mua xe, xây dựng sự nghiệp xong rồi đi tán gái để kiếm được bọn này là thế.

Loại 3: Các loại….còn lại.

Trừ 2 bọn ở trên, mỗi bọn chiếm khoảng 10% đàn bà con gái thì 80% bọn còn lại nó tập trung quanh khoảng…giữa để cho các con bò lựa chọn. Không giống kiểu chắc chắn thất bại hay chắc chắn thành công kể trên, bọn còn lại nó tiềm ẩn đầy các yếu tố rủi ro mà các con bò phải tự...tìm hiểu, tự chịu. Có lẽ cũng không phải ngẫu nhiên mà các cụ ngày trước có dạy là “phải tìm hiểu trước khi cưới”, nhưng bọn đàn ông trước tuổi 30 nó có chịu hiểu đéo đâu, bao giờ nó “tìm” xong là bố mày sướng quá rồi nên nằng nặc đòi lấy luôn. Thành ra 80% chán vợ và thấy chán cuộc hôn nhân là chủ yếu. Đây là lý do mà càng ngày, xu hướng bọn con bò bỏ nhau càng đông và anh tin chắc rằng, quanh những người mà các bạn biết, các bạn có thể kể nhanh được một đống đôi bỏ nhau mặc dù các bạn nghĩ nát óc chả hiểu tại sao vợ chồng chúng nó nhà cao, cửa rộng, con cái xinh xắn, học giỏi mà chúng nó chia tay.

Thành ra, như một câu kết luận, nếu anh được đề xuất, thì anh đề xuất các bạn, nên tập trung làm sự nghiệp trước. Khi nào các bạn gây dựng được một sự nghiệp, một công việc mà thu nhập trung bình tối thiểu 100,000 đô/năm các bạn hãy chọn vợ. Việt Nam ngày nay, nếu các bạn cố gắng, chăm chỉ và dám nghĩ, dám làm thì anh khẳng định rằng, bạn sẽ đạt được mức thu nhập trên ở tuổi 30-35, lúc này bạn quay trở lại chọn bọn từ 20 đến 25 là cực đẹp. Còn nếu bạn trót lấy rồi, thì anh khẳng định, thành công của các bạn trong việc lấy vợ hoàn toàn mang yếu tố may mắn.
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang