Thứ Năm, ngày 24 tháng 4 năm 2014

CHẠM TỚI MỘT TÌNH YÊU.



Nàng có cái tên mang âm hưởng đồng quê diệu vợi, Xoan. Nó không xấu và cũng chẳng đẹp nhưng dứt khoát là duyên. Có phỏng? Điều đó sẽ hoàn hảo hơn khi đi với dáng hình hay tâm tính. Đáng tiếc là Xoan mặt vêu môi vếch chân ngắn da chì và tâm tính dưới hâm dăm bậc. Kinh hãi hơn nữa nàng là bạn học với tôi thời trung học, đằng đẵng lằng nhằng những ba năm. Và như định mệnh, ngồi chung bàn cũng với tưng ấy thời gian. Ngồi với gái xấu khác gì đứng trước giá treo cổ. Xoan không hẳn là thòng lọng nhưng lại thắt cổ đời tôi suốt một thời.

Tôi hay trêu Xoan. Đúng ra là chọc cho bõ ghét. Nàng phản ứng vùng vằng rồi ôm mặt khóc tu tu. Mà tôi có quá đáng gì cho cam, chỉ chê cái đít vịt bầu và cái đầu đất sét, tuyệt đối không động vào nhan sắc của thời thiếu nữ nhưng dậy thì lại mất nết chết hư. Bởi Xoan xấu lắm, xấu đến độ chỉ cần vô ý nói những điều thiếu lý trí thôi cũng đã khiến nàng động tâm mà giãy lên đành đạch. Lũ bạn ví von bọn tôi là cặp giời sinh Thị Nở - Chí Phèo. Chắc chúng ám chỉ sự xấu xa của Xoan và cái việc hay gây sự của tôi thôi. 

Cả lớp không ai ưa Xoan bởi cái tính khí đỏng đảnh giở giời và hơi man mát chứ không hẳn nằm ở cái ngoại hình, dù đôi lúc chúng lấy làm khó chịu khi nàng đâm bổ vào những kiểu ảnh học trò. Nói không ngoa, pô nào có mặt Xoan là đại họa bởi nó tối đen đi một góc và phá hoại không thương tiếc cả bố cục chung. Nàng thật là một thiếu nữ vô cùng nguy hại cho nghệ thuật chớp hình và là niềm kinh hãi của các tay máy oong đơ ngẩn ngơ chập mạch. Thế nên cái việc tôi chọc ghẹo Xoan có khi lại là sự hân hạnh cho nàng mặc dù mỗi lần thế nàng đều chửi tôi là...thằng chó.

Ngày chia tay ra trường, chúng tôi viết tên người thầm thương trộm nhớ vào lòng bàn tay rồi úp mở thì thầm rinh rích. Tôi viết tên một bạn gái khác nhưng sau khi biết bạn ấy viết tên người khác trong tay thì tôi nhổ bòn bọt xóa ngay tắp lự. Chúng tôi chơi trò đó như một cú giăng dối đầu đời, thiêng liêng và thầm kín lắm. Ấy thế đếch nào mỗi riêng Xoan lại be lên, xòe bàn tay có tên tôi mà thống thiết. Lũ bạn được dịp nghiêng ngả trêu đùa, thày cô cũng được phen tô vẽ thêm sự hài hước. Xoan không khóc như mọi khi bị chọc ghẹo mà cười hả hê như dê cái được luyến ái đúng chu kỳ. Khổ thân tôi, mặt đỏ đít thâm đâm sầm vào một góc tường dập đầu tí chết. Hố xí ở xa chứ không tôi cũng lao vào đấy mà tạch hẳn đi cho rồi.

Tôi căm thù Xoan lắm. Nhưng nàng quả quyết với bạn bè rằng nàng rất yêu tôi. Ôi cái tình yêu phải gió. Tôi sốt liên miên mấy ngày sau đó. Và đoạn tuyệt hẳn với Xoan.

Mấy hôm nữa bọn tôi tụ hội nhân 20 năm cách biệt nhưng trước đó cũng đã lập một Phây nhóm để vào tán láo và thông tin. Thời công nghệ nên bạn bè gặp được nhau cả nhưng tịnh không thấy tin Xoan. Trong thâm tâm tôi mong tin nàng lắm lắm nên lập đàn ảo cúng hiện hồn. Ấy thế mà thiêng, vửa réo rắt đôi nhời đã thấy nàng ngoi lên ngạo nghễ bằng cách giới thiệu hiện đang là hiệu phó một trường cũng dăm năm và thẻ đảng đã đổi một lần. Chưa hết nàng còn khoe đôi nhi đồng giai trên gái dưới xinh xắn khôn cùng. Tôi chúc mừng Xoan rằng quả mẹ cú con tiên. Nàng lại chửi tôi là...thằng chó. Rồi phóng lên luôn quả ảnh chân dung với nhời chú giải là chụp bằng điện thoại què. Tôi không hiểu điện thoại què là điện thoại gì, nhưng nhẽ là đồ không mấy tử tể. Thế mà ủ ôi Xoan đẹp rạng ngời. Thời gian có phép tiên hay nàng đã thay da đổi thịt?

Chúng tôi cứ thế tán láo trên Phây nhóm, hết bốc mộ ảnh xưa lại đào mả kỷ niệm. Rôm rả và bùi ngùi lắm. Tôi định gợi chuyện cũ với Xoan nhưng thói cợt nhả làm tôi đắn đo ghê gớm. Thì hẳn rồi, bạn bè mà cứ làm như cái bẹn bà là đéo được. Tôi chủ động mời Xoan kết bạn, phải đợi hơn tuần mới nhận được cú chấp thuận lúc nửa đêm. Chẳng hiểu nàng chuyên cần hay lừa chồng say giấc? Tôi lao vào chát chít ngay tắp lự. Và cũng phải đến gần một tuần mới nhận được cú giả nhời ai đấy đao đao. Địt con mẹ hehe.

Tôi chán không buồn chết, một mình một ngựa về dự hội hôm rồi. Bạn bè thày cô đông đủ cả nhưng tịnh không thấy bóng Xoan đâu. Hỏi thăm thì toàn nhận được những cái lắc đầu và câu cửa miệng hình như không chắc chắn. Nhẽ nào nàng thù oán bạn bè hay giận dỗi mối riêng chung?

Hai mươi năm mới có một lần nên tôi cho phép mình tự sa ngã bằn cách không về nhà mà ở khách sạn ngả nghến bạc vụn với vài đồng môn. Để cho tỉnh táo tôi đi xông hơi mát xa cho người đỡ bã. Úp mặt chổng mông chờ một bóng hồng đánh tan mỏi mệt. Rồi tôi thiếp đi. Chỉ tỉnh lại khi có ai đó đập vai bảo nằm ngửa sửa tý cơ ngực và cũng có thể là rừng rực cơ chym. Trong mù mờ và ú ớ tôi nom thấy một gương mặt đàn bà trung niên không đến nỗi xấu điên nhưng bự phấn. Tôi nghĩ thầm bốn sao đéo gì mà gái già như vịt gốc. Thế thôi rồi lại nhắm mắt. Và thiếp đi. Trong chập trùng tôi không còn thấy đôi bàn tay nắn bóp.

Một thằng vào lay tôi báo hết giờ. Tôi ơ thờ vận quần áo, không quên bảo thằng kia gọi gọi đứa đấm bóp vào lấy tiền bo. Nó bảo, Xoan về rồi anh ạ. Tôi hơi hẫng và không chắc đó là Xoan của ngày xưa. Nhưng cũng có thể đó là lý do nàng vắng mặt trong ngày vui hai mươi năm có một. Tôi không chắc chắn điều gì cả mà chỉ đinh ninh rằng nếu cố tí nữa thì biết đâu nàng đã chạm tới  một " tình iêu".

Cái " tình iêu" sau 20 năm của một trung niên bù bựa!

SỐC & ĐỘC # 59



Căng thẳng quá các tình iêu ạ. Và địt bà bọn con bò. Nên tôi ca mà ra mẹ...bã.



Đệ đồng chí Nguyễn Viết Xuân: nhằm thẳng quân thù mà bắn!



Và khi Lang Lừa khám bệnh sẽ dư lày.



Hế hế...



Khi DJ có khả năng là trình diễn xiếc.



Há mồm chờ sung.



Mại zô...



Haizz, thật là hại cái con tiều.



Nhọn chưa?



Họp fans hehe.



Lạy cô hố hố...



Bệnh bò điên.



Nền cơ khí bị hấp diêm.



Khi thần tượng được dưỡng da.



Xôi gấc & hội chứng nấc cụt.



Cách TW Lừa phòng chống trộm cắp tài sản XHCN.



Khà khà...



Khi chym tân binh uýnh lồn xuất ngũ.



Chống nạnh cạnh tranh cùng ...chống đít.



Nhầm dụng cụ.



Vũ điệu thuốc lào.



Thiên thần & Ác quỷ.



Biệt đội Nỏ thần.



Tiện nghi khỏi nghĩ.



Nền điêu khắc bị hiếp dâm.



Chiến tranh & Hòa bình.



Há há...



Lâu com - men.



Phát hiện đầu đời.



Chưa vỡ bụng cứt đã đòi bay bổng.



Há há, em bác Nhanh, anh thằng Luyện.



Chym sổ lồng.



Và mông chiến sĩ.

Nguồn: Nhặt trên NET.





Thứ Ba, ngày 15 tháng 4 năm 2014

HẠ VÌA...( tiếp)



Hình như sắp lập hạ. Những ngày này ở lối quê nào đó ve đã kêu ra rả. Phố xá vưỡn còn ve nhưng còi xe át đi cả. Có cố lắng tai thì cũng chỉ nghe rặng sao rì rào dưới chân phở Cồ, phở Thìn mạn Lò Đúc. Nhận biết sự giao mùa cần tâm hồn minh mẫn và tinh tế lắm. Giờ suy thoái đi người ta cảm nhận qua bệnh tật trẻ thơ và tiếng thờ của người già. Khà khà...

Mùa hạ qua mau theo kỳ nghỉ của học trò nhưng chậm chạp trong suy tư phụ huynh mọi nhẽ. Ngày bé, hạ đến là vật vã với chăn thả vịt gà. Nhớn lên rồi cũng học đòi đi chỗ nọ chỗ kia, không phưỡn bụng hong gió biển thì cũng ngỏng buồi đón ban mai quan tái xa xôi. Đấy là khi khỏe, chứ ốm đau chỉ nhõn cái việc há mồm thở rùi uống nước chanh giải nhiệt cũng hết ngày. 

Năm nay nghe bảo hạ về muộn nhưng nóng dai. Cái thời tiết quả là khó đoán. Dự báo hẵng còn sai thì bói dựa thời nứt cựa. Chửa chính hạ cơ mà oi nồng lắm. Nồng cả nàn và nồng cả nồn. Khốn khổ. Hố hố...

Thành ra mùa hạ về cứ chắc mẩm vắng em anh sẽ buồn, lối hẹn lối hò còn ai để đưa em đường vắng lối đài. Vưỡn biết anh iêu em cũng trong một mùa phượng đỏ, mà giờ đây ta đã xa rồi. Chợt lòng nghe buồn mênh mang. Là lời bài hát, chứ văn vở cái lồn.

Tôi không thích mùa hạ. Bởi nắng nóng và oi nồng. Và quan trọng là con vợ già hay đay nghiến cái nết ngủ ngày cũng khỏa thân, ngáy đêm cũng nhộng trần. Thật ra tôi cũng đã rất ý thức khi đắp vào bộ hạ miếng xịp nhỏ nhưng nghĩ đi nghĩ lại thời thấy rất không nên. Nhẽ nào tuyền thân và nhiều bộ phận không quan trọng khác được mát mẻ thì hà cớ chi cái miếng giẻ kia lại rắp tâm hủ hóa với " thằng em". Đấy là chưa kể đến việc đi làm chỉ bận nhõn quần sooc áo thun giày lười không tất, nom chả giống ai. Nó chê bộ dạng đó kém văn minh nhưng khách khứa nhiều người soi lông chân rồi khen đẹp. Và tôi cũng thấy thế. Như ngày xưa thôi, thày thông thày ký đều ăn vận thế cả khi vào hạ. Lãnh tụ như ông cụ cũng đôi khi. Khì khì...

Tôi không thích mùa hạ. Bởi cứ nghe ve kêu là hồn tôi rực lên nhiều thiểu não. Chẳng phải chuyện gì nhớn nhao đâu, mà chỉ là ấm ức chút tình côi đơn lẻ, kiểu  mùa hạ đâu rồi anh ở đây, ve sầu kêu nát cả thân gầy ấy. Là cái thứ tình học trò lò cò khăng đáo. Nước non mẹ gì đâu mà cũng trèo me trèo sấu hái phượng đu na tặng thành quả làm quen, nhiều phen còn lận bâu trộm tiền mẹ mua cả khăn mù - xoa tim tím. Hoa trái gái ăn, tiện mù - xoa lau cả mép xong thời toen hoẻn rằng yêu đương chó gì. Đau lắm toan hoạn đi cái con tiều nhưng ngặt nỗi không đái được bằng đít nên câm nín khóc thầm. 

Tôi không thích mùa hạ. Bởi những trận đòn roi thủa bé vì tội trốn nhà tắm sông. Chán đi lại trèo nhãn rung bọ xít gắn nhựa đường phên tre chơi trò đua xe cút kít. Rồi trộm ổi hay rình thôn nữ tắm giếng khơi hoặc lả lơi mấy trò hội hè đoàn đội. Bố tôi cấm tiệt những thú vui nhi đồng đó và bắt ở nhà sinh hoạt như trại lính thương binh. Phụ huynh đánh cắp đi của tôi mùa hạ và mang về những vết tấy đỏ ở mông hồng. 

Nhưng mùa hạ năm nay, tôi sẽ cố đưa em vìa phố thị đôi ngày. Xa miền quê, giờ đây người sương kẻ gió. Chí cả chót mang nên đéo cần về thăm trường cũ. Dăm đứa tìm vui nơi chiến trường biền biệt chửa về. Vưỡn là nhời bài hát, chứ văn vở cái lồn. Hết mẹ hồn!

Là bởi tại dăm ngày nữa tình iêu thời thối tai ra chăm nhi đồng ngoài viện nhớn. Cũng phải gần hai mươi năm nàng không í ới gì cho tôi nhưng lần này có vẻ chuyện chẳng đặng. Tôi lo đi đặt phòng và lịch khám với bác sĩ, không quên trù bị chút tài chánh nhỡ nhàng. Dù sao cũng một thời ngây dại, tôi trân quý lắm dù bây giờ nàng vú mướp mồm hôi đít bồ côi bụng ếch ộp.

Nhưng thôi, chán viết thiên này rồi. Tôi dừng...




Thứ Hai, ngày 14 tháng 4 năm 2014

TAM ĐA XE - PHÁO - MÃ.

www.vietyo.com_94ed8d0b6e6c1b.jpg

Tôi định viết nốt thiên " bố vợ đi viện", cơ mà thôi. Bởi nếu hoàn thiện thì ông lại đâm ra nham nhở. Tôi biên một tý vĩ thanh của cái gọi là bộ tam đa cùng buồng. Tôi đặt tên bộ tam đa là Xe - Pháo - Mã.

Trước tiên nói về cụ Xe. Cụ năm nay ngót bát tuần, đi viện có thâm niên bởi chứng hen mãn. Trước cụ làm cán bộ ty công nghiệp Hà nội, hiu sớm lắm nhưng không hiểu sao lại có cái bảo hiểm Việt Xô. Mà các anh chị biết, Việt Xô là chỗ cho các bô lão cán bộ trung - cao cấp. Khác với cái quân y viện 108 bên cạnh, chuyên trị tướng tá thậm chí cả cao ba nhá lông bông.

Cụ Xe là người xông buồng đầu tiên cho cữ hen năm mới. Đầu giường cụ bên tả là cái bịch truyền nước, bên hĩu là cái máy xông, dưới gậm là cái ống nhổ hình hài như quả bí. Ho hen nên cụ gối đầu cao hơn người thường, kiểu đờ - mi nằm ngồi vô lối. Cụ ho có giờ. Thường cứ một canh một chập, kép dài quãng 3 phút và sau đó là với cái ống nhổ khạc rất đúng quy trình. Rồi cụ vớ cái phễu của máy xông cắm vào mũi, bật công tắc chạy ồn ĩ như máy bơm, hơn phút thì dừng. Rồi nằm thin thít để điều hòa tiếng lọc xọc lóc cóc của cái phổi hết khấu hao. Nói chung cụ ngoan, ý thức và chuẩn mực.

Không như cụ Pháo, người nhập buồng thứ hai. Cụ người Vinh - Nghệ An, độ hơn thất thập một tí. Tôi không dám hỏi cụ làm nghề gì bởi cụ chỉ dành thời gian để rên. Mà cụ rên khéo lắm, cứ gừ gừ như chó đẻ, chốc chôc lại hộc lên như công nông đầu ngang lên dốc quên cài số. Cụ mắc chứng teo phổi, mà để dễ hình dung thì phổi cụ lép xẹp như cái véc - xi bóng chuyền hết hơi ấy, đâm ra dù cụ có cố hô hấp thì nó cũng cấm có động đậy. Hôm cụ nhập trạch có anh con giai dẫn đi nhưng tối lại bắt tàu về Vinh ngay vì còn phải đi làm. Cụ đơn côi với cá va-li to tổ bố dưới gậm giường. Ngoài cái nết hay rên là xấu còn mọi sự ho hắng giống y cụ Xe. Nói chung cụ cũng ngoan, ý thức và chuẩn mực.

Còn cụ Mã là người nhập buồng sau rốt, sau ông già vợ tôi một ngày. Cụ ngót thất thập, nhà mạn Hà Đông. Tôi có hỏi han nghề ngỗng nhưng cụ lừ mắt, bảo anh không đọc nội quy à, chỗ này người ta nghiêm cấm việc khai thác thông tin để bảo mật trừ gian. Kể cũng phải, tuyền cán bộ trung - cao cấp vầu đây mà buôn chuyện như ngoài chợ thì đất nước này có ngày vỡ nợ. Cụ Mã cũng mắc chứng hen, nặng ngang ngửa với cụ Xe cơ mà mất nết lắm. Ngoài việc ho hắng khạc nhổ và rên thì cụ là chuyên gia lọ mọ. Đêm cũng như ngày, cấm thấy khi nào cụ ngơi nghỉ, tỷ như vào nhà vệ sinh són tí, rùi lại mở cửa ra hành lang vật vờ, rồi vào thở. Thở không được quát vợ be bác sĩ ầm lên. Bác sĩ người ta đo đạc thế nào đó bảo lượng oxi vưỡn ngon, còn lâu mới chết, chỉ việc nằm im và gối cao đầu. Thế thôi mà cụ chửi, rằng a quân giết người, sĩ a có mà sĩ điều. Hố hố...

Khổ cho bà vợ có ông chồng hư, kém ý thức và không chuẩn mực. Ai đời cụ lại bắt vợ vửa đấm lưng khi lên cơn lại bắt cả xoa chym. Tôi không hiểm lắm mối quan hệ biện chứng giữa chym và phổi cơ mà cứ mỗi đận thế cụ có vẻ khoan khoái ra. Cụ bà thì hơi ngượng với đồng buồng đồng bệnh và những người chăm bẵm đi theo nên đã ý tứ phủ chăn mà vuốt ve nhè nhè. Nhưng trần đời nhà cụ Mã, là cứ phải tênh hênh ra mới chịu. Nhẽ chym nó cũng cần phải thoáng để thở như cái phổi của cụ chăng? Lằng nhằng phết!

So với ba cụ tam đa thì ông già vợ tôi thuộc diện nhẹ. Chỉ bị viêm phổi thôi. Và nhờ có hai tháng nồm ẩm nên bệnh mới phát. Đời ông chửa từng nằm viện nên có hơi hoảng tý chút, nhất là lại chung buồng với bộ tam đa kia. Thành ra cũng phải mất 10 ngày mới xuất chuồng, à quên, xuất viện.

Ở với nhau gần nửa tháng giời mà chả cụ nào chuyện mới cụ nào. Nhẽ phải, phàm cái việc ho hắng khạc nhổ đái ỉa cũng hết ngày. Mấy lại hình như cũng có quy định về bảo mật cá nhân rồi chuyện chung chuyện riêng thời phải. Cụ Xe thì ôm cái đài làm bạn. Cụ Pháo thi thoảng liếc qua mấy tờ báo cũ. Cụ Mã thời bận hành bác sĩ và vợ. Ông nhà tôi cũng chịu khó đọc cướp giết hiếp vào mỗi buổi sáng và tối cũng xỏ kính dán mắt vầu cái ti vi tí hỉn mang lên tự ở nhà, muỗi vắt nhiều vô kể. Bè lũ chăm bẵm thì hết cháo lao phục dịch vỗ ngực đấm lưng thì cũng tếch cả ra ngoài mà hong khí giời và tránh những cơn ho như xóc lọ. Nhọ phết!

Ấy thế mà hôm ông bố vợ tôi về, cả buồng huyên náo hẳn. Bộ tam đa đỡ ho hắng và đồng loạt ngồi dậy bắt tay và nói những lời chúc mừng. Con vợ tôi mau mồm thở ra câu thối hoắc, cái đéo gì mà xin chào và hẹn gặp lại ấy. Tiên nhân con ngẫn. Tôi mong các cụ gặp lại nhau ở suối vàng hơn là ở cái Việt Xô này. Tuyền đèn dầu trước gió cả, có châu lại thì cũng chả sáng được năm canh. Thác sang thế giới bên kia con cháu nhang đèn quanh năm chả lại rực rỡ. Thế không phải là hân hạnh lắm hay sao?

Tôi chào từng cụ và nói những lời động viên cho phải phép. Khi cánh cửa kéo lại thì ôi thôi bộ tam đa đồng loạt ho, có thể là chúc mừng và cũng có thể là tiễn biệt. Một cụ như xe tăng tuột xích. Một cụ như bần nông rít điếu cày. Một cụ lại theo lối điểm xạ AK tạch tạch đùng.


Riêng tôi ho ra đằng đít. Địt con mẹ! Và tôi hiểu bộ tam đa còn khướt mới được về nhà.
Chủ Nhật, ngày 13 tháng 4 năm 2014

SỐC & ĐỘC # 58

https://www.youtube.com/watch?v=Hxwzq0es1UI Bản tiết trinh dài dằng dặc.



Đặc sản Thanh - Nghệ.



Khi gái nhổ...râu.



Phao câu lồn trâu.



Lưới tình.



Chym to chí nhớn.





Ở Lừa, Công Lý đích thị là diễn viên hài. Haizz...



Ai bảo chym to không lo chết đói?



Khi Lừa đi lượn.



Câu lạc bộ...Bóng Dâm.



Hạc du hạ giới.



Ray - Mông - Điên.



Khi Lưu Linh...lên đỉnh.



Nhi đồng thối tai bẹn khai hăm dái.



Con Rồng - cháu Tiên. ( hay cặp song sát mèo mả - gà đồng)





Tàu lửa & phận lừa.



Hế hế...



Bần nông thông thái.



Tuyên ngôn bất hủ của đồng chí Hờ - Ùng phò.



Con không chê cha mẹ khó - Chó không chê chủ có...điều kiện.



Biển hát chiều nay...



Ảnh khuyến mại.



Tứ trụ kình thiên bia hehe.



Nhân giống lưu động.



Mở cửa ra, đù má...

Nguồn: Nhặt trên NET

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang