Thứ Tư, ngày 20 tháng 5 năm 2015

BIỂN ĐÔNG & NHỮNG CON ĐĨ ĐÁNH BỒNG.



Bài phân tích khá hay của bác Lê Ngọc Thống. Tít tôi giật trong quần ra hã hã...

Dư luận đang rất nóng khi hành động của Mỹ có thể tạo ra một cuộc xung đột Mỹ-Trung Quốc trên Biển Đông.

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền với khoảng 90% Biển Đông và đang thực thi tuyên bố bằng cách xây dựng trái phép một chuỗi đảo nhân tạo trên các bãi đá ngầm ở quần đảo Trường Sa, bất chấp sự phản đối của Việt Nam và các nước trong khu vực. Trung Quốc còn ngang nhiên tuyên bố việc cải tạo là để phục vụ mục đích dân sự và "đáp ứng nhu cầu phòng thủ quân sự" của Trung Quốc. Trung Quốc cũng cho rằng "có quyền lập Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ)" trên Biển Đông nếu muốn.

Trước tình thế đó Mỹ buộc phải “thay đổi tư thế quân sự”, dự kiến điều hải quân và không quân đến Biển Đông để bảo vệ an toàn hàng không, hàng hải. Trung Quốc phản đối quyết liệt, đặc biệt là các “hỏa lực mồm” tung ra những tuyên bố cứng rắn…

Dư luận đang rất nóng khi hành động của Mỹ có thể tạo ra một cuộc xung đột Mỹ-Trung Quốc trên Biển Đông.

Xung đột quân sự Mỹ-Trung trên Biển Đông có xảy ra không?

Xảy ra hay không? Xảy ra cách nào? Muốn đánh giá chính xác hãy nhìn nhận sự việc dưới góc nhìn kinh tế và quân sự.

Trước hết về kinh tế. Cả hai, Trung Quốc và Mỹ đều có sự liên quan chặt chẽ và có quy mô lớn với nhau. Hiện tại Trung Quốc đã vượt Nhật Bản là chủ nợ lớn nhất của Mỹ, 1.261 tỷ đô la, trong khi của Nhật Bản là 1.227 tỷ đô la, tính đến 3/2015.

Có một câu ngạn ngữ xưa: “Nếu ngân hàng cho bạn vay một ngàn đô la, ngân hàng là ông chủ của bạn. Nhưng nếu ngân hàng cho bạn vay một triệu đô la, bạn sẽ là ông chủ của ngân hàng” (If the bank lends you a thousand dollars, the bank owns you. But if the bank lends you a million dollars, you own the bank).

Nên nhớ rằng, chính phủ Mỹ khi phát hành trái phiếu không phải lấy tiền chỉ để chi dụng cho các nhu cầu nội địa, mà dành đến 60% cho đầu tư ở nước ngoài. Vì thế các nhà doanh nghiệp Mỹ đầu tư vào Trung Quốc không cần phải mang tiền từ Mỹ vào Trung Quốc mà lấy ngay tiền của Trung Quốc qua các tác vụ tài chính từ khoản Trung Quốc cho Mỹ vay qua việc mua trái phiếu kho bạc Mỹ. Số tiền này mang lại lợi nhuận lớn cho các nhà tư bản Mỹ, đặc biệt là từ thị trường Trung Quốc tiềm tàng.

Ví dụ Apple lấy tiền của Trung Quốc, tận dụng nhân công rẻ mạt của Trung Quốc, sản xuất ra một cái iPad cứ cho là 100 đô la chẳng hạn. Sản phẩm được xuất qua Mỹ và nhiều nước khác, bán với giá 500 đô la. Tiền lãi chảy hết vào túi Mỹ. Trung Quốc nghèo hơn, cho Mỹ giàu hơn vay tiền, còn Mỹ kiếm lợi ngay trên lưng kẻ cho vay, vậy, ai khôn hơn ai?

Đây là chưa nói tới việc kẻ đi vay lại chính là kẻ in ra đồng tiền đó. Chỉ cần nó phá giá một tý thôi, giá trị trái phiếu có thể mất đi vài trăm triệu đô la, nếu không nói đến vài tỷ, trong chốc lát. Điều này trong thực tế đã xảy ra…

Năm 1985 Mỹ đã buộc Nhật phải ký vào Plaza Accord để đồng yen lên giá hơn 50% so với đồng USD trong hai năm sau đó. Điều này tương đương với tất cả các khoản đầu tư trước đây của Nhật vào Mỹ bị mất giá hơn một nửa, cũng có nghĩa là Mỹ đã “bóc lột” Nhật một cách trắng trợn bằng cách “quịt” 50% số nợ với Nhật.

Hơn 30 năm sau, Trung Quốc đã thế chân Nhật trở thành “chủ nợ” lớn nhất của Mỹ. Có điều những nỗ lực của Mỹ trong suốt giai đoạn 2000-2006 không làm Trung Quốc nhượng bộ và đồng tiền chỉ được thả lỏng một phần và cho lên giá từ từ so với USD trong những năm gần đây thôi thì cũng gần như bổ sung toàn bộ thâm hụt ngân sách của Mỹ.

Hiện tại dự trữ ngoại hối của Trung Quốc đã hơn 2 ngàn tỷ USD. Thử tưởng tượng nếu Mỹ thành công trong việc làm USD mất giá khoảng 50% so với đồng yuan như đã làm với Nhật năm 1985, số tiền Trung Quốc bị “quịt” sẽ “kha khá”.

Vậy tại sao Trung Quốc không chuyển dự trữ ngoại tệ của mình sang các đồng tiền khác hay vàng? Hay đơn giản hơn là ngừng không tăng dự trữ ngoại tệ nữa vì đã quá đủ để đảm bảo an toàn cho cán cân thanh toán?

Trung Quốc rất muốn và đang cố gắng trong thời gian qua với các nước như Nga, BRICS…để làm điều này, thậm chí còn thành lập ngân hàng riêng với số vốn hơn 100 tỷ USD để cạnh tranh với IMF, tuy nhiên, thoát Mỹ, không muốn là “chủ nợ” của Mỹ thì còn lâu lắm khi mà nền kinh tế đang quá phụ thuộc và Mỹ. Trung Quốc vẫn phải là chủ nợ của Mỹ, vẫn phải mua trái phiếu của Mỹ nếu phát hành.

Cái lợi mà Trung Quốc được trong ván bài kinh tế này không phải là hơn 2 ngàn tỷ USD dự trữ ngoại tệ dù Trung Quốc biết sẽ mất một phần trong tương lai, sẽ bị quịt trong tương lai… mà là vì mục tiêu tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc thông qua con đường xuất khẩu, trong đó, Mỹ là thị trường xuất khẩu lớn nhất, quan trọng nhất của Trung Quốc. Đây là điều đặc biệt cần thiết để Trung Quốc giữ xã hội ổn định và là phương tiện để đạt được các mục tiêu chính trị khác.

Vì vậy, chừng nào Mỹ không còn là thị trường xuất khẩu quan trọng và lớn nhất của Trung Quốc, không còn là “phao cứu sinh” bảo đảm công việc làm cho hàng chục triệu, nếu không nói là hàng trăm triệu người lao động Trung Quốc…thì Trung Quốc sẽ ngừng mua trái phiếu do Mỹ phát hành, ngừng dự trữ ngoại tệ bằng dollars.

Nhưng, hiện tại thì không thể vì chỉ cần một biến động lớn trên thị trường lao động một tỷ rưỡi dân sẽ là một thảm họa cho ổn định xã hội, điều mà các nhà lãnh đạo Bắc Kinh không bao giờ muốn xảy ra, bằng mọi giá.

Vậy, Trung Quốc có muốn xung đột với Mỹ không? Đương nhiên không. Cn Mỹ có muốn xung đột với Trung Quốc không? Để làm gì khi “con gà đang đẻ ra trứng vàng”? Đương nhiên là không rồi.

Về góc nhìn quân sự. Về tình thế, Mỹ xuất hiện quân sự trên Biển Đông khác với xuất hiện trên biển Hoa Đông. Trên Hoa Đông là để bảo vệ Senkaku cho nên, nếu bị Trung Quốc tấn công, thì Mỹ lập tức đáp trả và xung đột quân sự sẽ xảy ra. Mỹ từng sử dụng quân đội để thách thức các tuyên bố chủ quyền không có cơ sở của Trung Quốc. Đơn cử như tháng 11/2013, Mỹ đã điều 2 chiếc B-52 bay trên các quần đảo mà Trung Quốc đang tranh chấp chủ quyền với Nhật Bản ở biển Hoa Đông. Động thái này nhằm thách thức với vùng nhận dạng phòng không mà Bắc Kinh tự ý thiết lập ra trong khu vực.

Nhưng trên Biển Đông, nếu Trung Quốc chiếm đảo hoặc cải tạo các bãi đá Trường Sa của Việt Nam thì Mỹ không có trách nhiệm, Mỹ chỉ bảo vệ tự do, an toàn hàng hải, hàng không và chỉ đối đầu hay xung đột với Trung Quốc khi Trung Quốc phong tỏa, ngăn chặn hàng hải, hàng không (Trung Quốc chưa có gan làm chuyện này như lập ADIZ trên Biển Đông).

Do đó, xung đột trên Biển Đông chỉ có thể bắt đầu bởi các nước tranh chấp chủ quyền.

Về tình huống, Mỹ cho tàu chiến, máy bay theo dõi Trung Quốc ngoài vùng 12 hải lý (vì Mỹ không muốn căng thẳng) thì tình huống chưa đến mức gây nên sự “cướp cò”, nói cách khác là cả 2 đang ở nấc thang căng thẳng dưới cùng khi Mỹ phản đối tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc trên toàn bộ Biển Đông

Về lực lượng, Mỹ mạnh gấp nhiều lần Trung Quốc trên Biển Đông thì Trung Quốc sẽ không bao giờ dám động thủ. Đó là cách của họ mà chúng ta đã chứng kiến trong các lần gọi là khủng hoảng eo biển Đài Loan.

Như vậy, tình thế xung đột là không, tình huống cũng không do Mỹ không muốn, về lực lượng cũng không do Trung Quốc không dám thì làm gì có chuyện Trung Quốc-Mỹ đánh nhau. Đánh nhau bằng mồm thì có và chưa biết chừng “2 con voi này lại đang làm tình với nhau” trên Biển Đông.
Thứ Ba, ngày 19 tháng 5 năm 2015

DƯƠNG TIÊU TRÁNG SĨ



Hứa hẹn mãi hôm nay mới ngồi viết được về anh, chàng Dương Tiêu tráng sĩ. Tôi không nghĩ rằng bố mẹ anh đặt tên này là theo tên nhân vật của chưởng bộ Kim Dung bởi vào cái thủa anh sinh ra thì xứ Bắc Kỳ chỉ rặt vải màn thô và ảnh bác. Tôi có hỏi anh thì được đáp, Dương Tiêu nghĩa là thiếu sáng thôi mà. À, ra thế. Nhưng trong cái sọ não đầy những nham nhở của tôi thì cứ nghĩ Dương Tiêu nghĩa là chim bằng quả ớt hoặc sự teo dái khôi hài hehe. Chứ đâu nghĩ ra cái hàm ý sâu xa của bố mẹ anh khi sinh con ra trong những tối tăm khổ cực.

Anh hành nghề truyền thông mậu dịch cho một tờ nhật trình có tên rất oách là " Cớm nhân nhân". Cớm là cách nói bình dân pha chút láu cá của phường dân dã. Ở cái xứ ta, cái gì cũng có tý nhân dân, tỉ như tên cái tờ nhật trình kia, hay như tòa án nhân dân, quân đội nhân dân, đến cả giáo viên cũng nhân dân, nghệ sĩ cũng nhân dân..., duy chỉ riêng kho bạc là của...nhà nước. Càng những nơi cái gì cũng nhân dân thì về thực chất và căn bản nhân dân chả có vẹo vọ chó gì ngoài cái danh hão lớn lao được lắp ghép vừa chủ ý vừa vô tội vạ.

Mảng tin chính anh đưa là cướp - giết - hiếp và các dạng lang ben tổ đỉa hắc lào, nghĩa là tạp pí lù lắm. Và hàng tháng chủ nhiệm người ta đếm chữ mà giả công xá cho anh dưới cái xưng danh nhuận bút. Ấy thế mà cũng khẳm tiền, cộng trừ nhân chia chán chê ra anh cũng thâu tròm trèm hai mấy triệu khi chỉ ngồi phòng lạnh xào xáo những thứ tào lao trên mạng ảo mông lung, trong khi đồng nghiệp anh, một ký giả chuyên đề danh giá làm một bài luận dài như dái ngựa trong nửa tháng giời thời lãnh nhõn hơn ba triệu bạc. Nhưng cũng chưa kinh bằng một dị nhân tôi biết, kẻ này đồng hương, ôm một lúc năm bảy tờ nhật trình lá cải, tháng tháng đều như gà gáy sáng thu đủ hơn trăm triệu tiền tươi, nuôi dư dả hai vợ bốn con bằng cái hình hài ve chai chè chén.

Ấy bởi cái đặc thù đó mà anh hay lê la diệu vã. Anh kết luận " phi tửu bất thành tin" hehe. Anh đi uống diệu để moi tin, hóng tin, chộp tin nên những canh diệu thường diễn ra nơi vỉa hè ồn ả với đủ các hạng người, từ cave ế khách cho đến các tiểu thư dắt chó đi dạo bâng khuâng. Cá biệt có những hôm anh ngồi tuyền với hạng danh giá nhưng trắng tay sau một cữ đất cát hoặc trứng khoán lô đề. Rồi cả những thi sĩ nửa mùa quanh năm ăn mắm mút dòi và nhiều bậc bô lão lấy tuổi đảng và huân huy chương làm mồi nhắm. Nhưng phần nhiều là anh ngồi với lũ gái hoang. Tôi gọi là gái hoang bởi chúng chả nghề ngỗng gì lại bí hiểm về nguồn gốc xuất xứ và hễ cứ có ai " bóp còi" là cong đít lên đường.

Hôm chập tối anh gọi tôi lên ngồi diệu vã mé đường tàu ở cửa Nam. Gớm chết chết, có vài món vú vê lợn sề cháy xèo xèo trên chảo gang mà hơn chục cái đầu bâu đen bâu đỏ. Tôi định về nhưng thấy thấp thoáng hai bóng hồng khả ái nên cũng hăng hái tham gia. Của đáng tội không phải bạn anh, mà là bạn của một người khác. Ấy thế mà anh cứ giữ rịt lấy một em rồi vật vã há họng đong diệu vào cái bụng cóc nhọc nhằn. Em gái kia xem chừng say sưa lắm, cũng ngất lên gục xuống như ai. Được thể anh lại vỗ về, nom ra dáng lắm. Nhưng thay vì xoa lưng chiêu nước thì tay anh lại xoắn xuýt ở cửa tiền môn. Không phải lồn mà là vú. Đù má Sài Goòng...

Hóa ra anh vuốt ngực cho em gái kia nôn. Thở dài người ta hay vuốt bụng và vuốt ngực những lúc hắng ho nhưng giờ tôi biết thêm mẹo mới là khi hỗ trợ nôn thì nên vuốt nồn, ối quên, vuốt ngực. Nhìn cái cảnh em gái kia òng ọc và anh cắm cúi chăm sóc hơn cả mức nhiệt tình làm tôi xúc động quá nên đứng lên mà cáo lỗi ra về. Bởi tôi sợ nếu có ngồi lại thì cũng chả uống ăn được mẹ gì mà chỉ ước em gái còn dôi ra cũng say như thế. Để làm gì? Thì để tôi vuốt ngực cho nôn ra chứ còn làm gì nữa. Nhưng như thế thì nhẫn tâm quá. Thằng bạn nhiệt tình đã đành, thêm một thằng nhẫn tâm nữa thì còn ra cái thể thống chó gì hehe.

Hôm đi tụ bạ với huynh đệ Lương sơn trại, tôi có hỏi anh sự te tái. Anh cười như gái mới về nhà chồng, nói " thì sau đó đi chén chứ còn đéo gì nữa". Tôi lại hỏi, mới quen biết nhau qua cữ diệu mà đã chén được sao? Anh bảo " tình bây giờ cho không biếu không nhiều lắm, An-nam ta đang bị lạm phát dục tình". À, ra thế.

Nhưng cái hài hước và đen nhọ của anh là cả một đêm diệu say và sự dâm tình ở trên đỉnh điểm thì em gái kia chỉ nhất mực kêu tên thằng bạn khiến anh vừa hì hục " làm nhục" vừa khoái chí cười khành khạch. Trong tâm nguyện - anh bảo - mày gọi trên ai kệ mẹ mày, còn tao phải đảm bảo năng suất và chất lượng. Nhưng để đúng với biệt danh Dương Tiêu tráng sĩ, anh làm thêm nháy nữa, nâng số lượng lên gấp đôi. Rồi chuồn...

Anh lẻn khỏi khách sạn lúc 3 giờ sáng sau khi găm gối ít tiền quà. Lý do giản dị là - anh nói - nó mà tỉnh diệu mà điếu phải thằng kia thì...ăn cứt.

Ôi tráng sĩ Dương Tiêu, chàng đúng là cháng sĩ con tiều hehe.






Thứ Hai, ngày 18 tháng 5 năm 2015

SỐC & ĐỘC # 91



Dân chủ ở đâu mình đéo biết. Nhưng riêng ở An-nam ta thì nó là...một nghề. Sự thật là như vậy.

Có độc tài tăm tối và cũng có cả dân chủ mông muội. Bạn chọn cái nào???

Riêng tôi chọn độc tài sáng suốt!

Chỉ quan ngại mỗi điều này: " Các câu hỏi CNXH là gì ? nội dung xây dựng CNXH là gì ? Đường lối nào đi đến chế độ XHCN? Đi 40 năm rồi không thấy đến đích? Là những câu hỏi TW Đảng chưa có câu trả lời rõ ràng. Mặt trăng tuy ở rất xa nhưng ai cũng nhìn thấy rõ ràng nên loài người đã đi đến được, còn chế độ XHCN là một hành tinh bí mật không biết nó đang ở đâu trong vũ trụ bao la này?".

Haizz...




Sống chết mặc bay - Tiền thày đút túi.



Mõ làng thời thiên đàng.



Chống say & Ngủ ngày.



Tài, tài đến thế là cùng. Tiên sư thằng dàn trang, đánh máy:))



Rồng đã lộn:))



Chàng Đa nói với Đà Chang
Anh em cùng lộn về làng vui ghê:))



Con ơi bố cũng lạy mày
Mày dùng như thế bố đây hết nhờ
Bao năm bố chỉ dám sờ
Dám xoa, dám nắn, mà giờ mày xơi
Kiểu gì vừa cắn vừa lôi
Như này hỏng hết đồ chơi con à
Bố xin mày đấy nhả ra
Để cho nguyên vẹn cả nhà dùng chung...



Hóa ra nuôi bọn này cũng chỉ để...lấy phân thôi:)) Hỡi ôi!

Cơ chế - chính sách là do chúng đẻ ra, tất nhiên tuyền ở dạng quái thai cả. Bản thân chúng đéo chịu đủi mới thì bố thằng dân có mà hiến cái con cạc.

Đóng thuế để nuôi chúng làm chính sách và hoạch định đường hướng phát triển dân tộc - quốc gia chứ đéo phải để làm nhõn cái việc...phát động.

Thời nào rồi mà còn mị dân bù bựa thế???



Thằng em dại bảo tôi:
- Anh để râu trông như lol.
Đèo mẹ, tôi để râu cốt là hỗ trợ thêm cho dương cụ. Chứ đéo ai lại như nó, để râu chăn rận bao giờ:))

Ấy mới thấy:

Để râu không phải cho ngầu
Mà là vững bước qua cầu Đào Nguyên
Chúng bay đừng có luyên thuyên
Để râu phí cả chính chuyên... lộn gằm.



Thế là tan cái mục tiêu

Dân giàu nước mạnh con tiều à bay???



Buồn cho ghế - đít nước nhà
Tiếp dân như thế mới là văn minh.



Báo chí giật tít rất hay
Kiểu gì Tàu - Mỹ có ngày mang thai.



Nhi đồng đang độ thối tai

Ấy mà hoành tráng như giai buội đò:))



Hội khóa vui vãi cứt ra
Chỉ vì có cả đít gà mới xôi:))

Nguồn: nhặt trên NET.


Thứ Tư, ngày 13 tháng 5 năm 2015

HĨU ƯỚC HIU.



Bài bóp bi trung tướng Hĩu Ước của lều báo cung đình Xuân Ba đăng trên Tiền phong số ra ngày hôm nay 13/05/2015.

TP - Hữu Ước đã nhận quyết định hưu. Một ông tướng công an về hưu thì có chi lạ? Dẫu có là hàm trung tướng như Hữu Ước? Được hạ cánh an lành ở độ tuổi lục thập sau bao tất tả này khác. Không sứt sẹo gì lại cũng chả sướng sao?

Nhớ cái năm xa khi Hữu Ước vừa ở tù ta ra (mà hình như có phản ánh trong cuốn tiểu thuyết Kiếp người, tôi đi với một ông bạn già lắm chữ nhưng kiệm lời đến chơi Hữu Ước. Ông bạn già im lặng đăm đăm ngó Hữu Ước kéo thuốc lào… Gạn cách gì cũng chả nói. Tận lúc về ông viết ra giấy cho tôi mấy chữ tâm viên ý mã.

Thế là thế nào? Đã đành chúng sanh ai ai chả tâm trí luôn xao động chuyển dịch lúc im lúc động ví như có giống vượn hoặc khỉ (viên) và loài ngựa (mã) nhẩy nhót? Hoặc là ông ngầm nhắc Hữu Ước cái căn tính ưa hoạt động ấy nó nổi trội hơn người khác? Hoặc giả nếu biết chế ngự này khác để hãm bớt cái sự nhảy nhót ấy thì sẽ thế lày thế lọtheo chiều hướng tích cực? Chịu chả biết là thế nào…

Lạ là với quỹ thời gian chả mấy xông xênh cùng là ngặt nghèo khi đảm các chức những là Tổng Biên tập báo Công an Nhân dân, An ninh Thế giới, Văn hóa Văn nghệ Công an và An Ninh Tivi. Và không thể không tính đếm đến một chức vụ bận bịu khác nữa là Phó Tổng Cục trưởng Tổng Cục Chính trị CAND. Thế mà tướng Ước đã kịp chế ra bao cái lạ chả giống ai.

Ba tập thơ. Một cuốn tiểu thuyết và ba tập truyện ngắn. Sáu vở kịch. Ba phim truyện nhựa hẳn hoi. Và cũng không quên đắm chìm vô lãnh vực hội họa sơ sơ đã vẽ trên 150 bức sơn dầu cỡ lớn. Về nhạc thì thôi rồi, đếm vội đã phát hành 18 ca khúc…

Và nhà nước cùng ngành công an hình như đã chẳng lấy cái lạ ấy làm điều? Mà đã trân quý cùng là nhất trí phong tặng cho những sự lạ ấy cái danh hiệu Anh hùng Lao động thời Đổi mới cho “7 trong 1”. Ấy là nhà văn, nhà thơ, nhà kịch, nhà điện ảnh, nhạc sĩ, họa sĩ, nhà báo trung tướng Nguyễn Hữu Ước!

Có vẻ như Hữu Ước đã biết dẫn dắt cái động cùng sự nhẩy nhót của giống khỉ và loài ngựa vốn cố hữu trong lòng mình? Khỉ thành vượn ngoan hiền. Ngựa thành ngựa chứng chứ chẳng phải ngựa hoang.

Vốn dốt kiêm dát, tôi đành kính chuyển các nhà chuyên môn tiếp tục làm cái việc thẩm định các công trình của một người viết luôn đạt năng suất cao như ông bạn già Hữu Ước!

Mà nữa, hình như cái sự năng suất cùng mùa màng bội thu của Hữu Ước đang gượng gạo khỏa đi điều mà con gái Hữu Ước (một cô bé hiền thục đã sớm làm một bà mẹ và một “bà ngoại” nữa khi số phận từng hạ một cú đánh chí tử với Hữu Ước là người vợ hiền ngoan đột ngột ra đi) đã thủ thỉ với bố thế này tài sản lớn nhất của bố là cô đơn!

Vậy xin gửi kèm các sự thẩm định (nếu có) thì giải mã thêm một thứ giời… hành Hữu Ước ấy?

Người xưa có câu rất hay khi về hưu thế này Cộng thùy tranh tuế nguyệt/ Doanh đắc mẫn như ty (Thân mình đua chen cùng năm tháng/Cái lãi chính là mớ tóc bạc này đây). Hữu Ước thoạt ngó tóc vẫn đen nhưng nhức chắc có dùng tí ti hóa chất? Vật vã với bao thứ lạ làm nên các thứ lạ ấy tóc không bạc mới là lạ? Vậy cũng nên đôi hồi này khác trước cái hiệu suất cao của Hữu Ước như lời cô con gái yêu từng than.

Dưng mà với cái căn tâm viên ý mã tôi cứ ngờ ngợ, thời điểm nhận quyết định hưu này hình như khó làm cái việc ghìm cương con ngựa cột chân con vượn với Hữu Ước? Mà biết đâu lão này còn bày đặt ra những gì na ná như cái lạ kể trên? Mà như thế cũng có nghĩa là sự sống với Hữu Ước chả bao giờ là chán nản? Với Hữu Ước, ngoài thuốc lào ra, còn một thứ doping nữa, ấy là cô đơn?

Vài dòng tếu táo này, cũng học theo thói cũ của các cụ, như thứ văn xuôi mừng riêng Hữu Ước hưu.

Đêm 12/5/2015.

Thứ Tư, ngày 06 tháng 5 năm 2015

BÓP BI THI SĨ



Tôi mở cái blog này là để chơi cho vui, đôi khi để chửi cho sướng mõm. Ấy thế mà cũng dập diu đông đúc lắm, từ nhi đồng ị bô cho đến lão thành đái bỉm. Tôi có thêm nhiều bạn mới, có kẻ trở nên thân và nhiều người cũng chỉ là sơ giao cho phải phép, nhưng với thi sĩ xứ Đoài thì tôi coi như...tình yêu, hehe.

Anh hơn tôi hai tuổi, nhà ở Thạch Thất phủ của xứ Đoài xưa. Nước ta, chả mấy vùng văn vật để được gọi là xứ, điểm danh thì có xứ Thanh, xứ Nghệ, xứ Nẫu, xứ Lạng, xứ Tuyên và xứ Đoài quê anh là chấm hết. Anh hay than phiền, rằng tự độ xứ Đoài bị cưỡng hiếp vào với đất kinh kỳ thì mây không còn trắng nữa. Tôi hiểu là anh lấy cái ý tứ của một thi sĩ đồng hương nổi tiếng với những Tây Tiến hay Đôi mắt người Sơn Tây, rằng " bữa ấy xứ Đoài mây trắng lắm..."

Anh hay thơ. Hẳn nhiên rồi. Bởi hình như mỗi một con dân của xứ sở quê anh đều chất chứa những đa mang và nhiều nguồn cơn ẻo lả. Tôi cứ đồ rằng những bọn làm thơ hay đều đa mang và ẻo lả cả. Khác với bọn viết văn, phần đa chúng láo khoét và suy đồi. Nếu có dăm ba mống tử tế thì đều ngồi nghế cao cao, nghĩa là làm quan. Mà cái giống quan văn nghệ thì mỗi cái nước Nam ta mới có.

Thơ tôi dốt đặc cán mai. Nếu có cái môn nào dốt mà muốn trở nên thông thái thời nhờ thày dạy hay chuyên cần hôm sớm là đặng, chứ riêng với thơ thì vô phương bởi đó là tiếng lòng, là sự giằng xé hay phô phang của cảm xúc. Mà phàm những thứ chủ về tinh - khí - thần thì đều không thể mang ra mà so bì tị nạnh với: " đàn bà - xôi nếp - thịt gà" được "bởi ba thức ấy phải là dùng tay". Chứ với thơ thời vô hình ảo diệu lắm nên cái sự cầm nắm đâm ra lại càng mông lung.

Thú thật tôi chửa từng thuộc thơ anh dù bài nào anh bốt lên Phây hoặc rì rầm đọc tôi nghe những đêm cháo gà chống vã tôi đều chăm chú cả. Chỉ biết cái ý tứ nó riêng lắm mà nếu chặt khúc ra thì rất tuyệt nhưng hễ cứ chập vào nhau thành những mẩu dài dài thì y rằng...như cặc. Anh cũng đồng ý thế nên mỗi lần tôi có nhỡ mồm khen thì anh lại nhăn mặt rồi phì phì: "thơ như cái con củ cặc". Chính vì thơ anh như con củ cặc nên đàn bà họ sướng, họ mê lắm - là anh tự nhận vậy. Và tôi thấy cũng phải bởi thơ anh tuyền làm về đàn bà. Nhiều cô ả si mê lặn lội tìm đến cổng nhà ngồi chầu hẫu mà mong được gặp, gan lì cóc tía đến độ vợ anh lót tay lá chuối đuổi đi vẫn cố nài nỉ được chạm vào hình hài một cái. Thật là khốn khổ khốn nạn cho cái con vợ anh. Và anh cũng ra chiều băn khoăn trong cái nét suy đồi rạng rỡ:))

Nhà anh cạnh mé chùa Thầy. Mỗi bận tôi đến chơi là anh mua một đùm thịt chó to và xách nguyên can 5 lít diệu ngô trong như mắt mèo leo lên mỏm núi chỗ ôm ấp phủ bóng mái cong mà thù tạc. Uống diệu và ăn thịt chó ở chùa quả là một trải nghiệm không bao giờ tao nhã nhưng may có tí gia vị điều hòa là thơ nên cũng bớt éo le. Mấy nữa tôi với anh tuy là bạn hiền nhưng đều thuộc hạng hổ mang vô sư vô sách. Cứ ngà ngà là anh đọc thơ. Tôi gật gù như gà rù ăn tỏi sống. Mùi khói hương trầm mặc, tiếng kinh kệ lao xao lẫn thì thào của gió làm thơ anh hay lên bội phần. Cái không gian diễn xướng trình tấu đó có thể làm đống cứt chó trở thành cái bánh rán trứ danh. Thảo nào mà bọn thi nhân mậu dịch hay có trò này vào đầu xuân lún phún. Tiện đây tôi có lời khuyên, rằng năm nào cũng ở cái Văn Miếu tiêu điều thời cũ lắm. Thơ đã không mới lại trình tấu diễn xướng chỗ cũ thì còn ra cái phong vị đếch gì. Nên chăng vào lăng mà đọc hoặc cũng có thế lên chùa như cái sự của tôi với anh.



Sau cái cữ dâng trào cảm xúc về thơ là anh chùng xuống, giọng tậm tịt hẳn. Chốc chốc lại dơm dớm những giọt kim lồ trong veo chảy ra từ đôi mắt đang đỏ quạch lên chẳng hiểu là vì thơ hay vì diệu. Anh bảo cả họ nhà anh chẳng ai hay thơ. Và khi biết anh bị nàng thơ hớp hồn thì họ lên án anh kịch liệt. Bố anh còn thề độc là nếu anh không bỏ thơ đi để chịu khó làm ăn thời ông từ mặt. Vợ anh thì khỏi phải nói, thị bảo từ khi anh bị nàng thơ ám thì cái sự giăng hoa đào liễu thị có thể thứ tha chứ riêng việc lơ là bướm đoi hôn phối là không thể chấp nhận. Mẹ kiếp, thiên hạ hay có câu " ma bắt hồn không bằng lồn bắt vía", ấy mà riêng anh lại bị nàng thơ lơ đãng nó bắt cả vía lẫn hồn. Còn cái việc anh chê lồn hay không thì tôi làm sao mà biết được???


Ấy bẵng đi một dạo anh chả thơ phú mẹ gì, Phây búc tối om om. Nhẽ anh vì sức ép áo cơm hay bị nàng thơ bội phản? Tịnh cũng chẳng thấy í ới tôi để khoe những câu cú xuất thần. Bỏ mẹ thật...!

Tôi đến thăm anh một chiều mưa rả rích. Trước là xem anh sống chết ra sao, sau là hỏi nguồn cơn thơ thẩn. Anh không dắt tôi lên chùa Thày như mọi khi mà ngoắc ra quán baba ngay mé sông đào. Cảnh trí nom thanh tao hĩu tình lắm. Về khoản chọn nơi phơi đít quả là anh nhiều năng khiếu, nơi nao cũng vắng tiếng lao xao của đời để mặc cho tiếng lòng hô hấp những trong ngần. Vài tuần diệu tuồn tuột trôi, anh bồi hồi " giờ tôi là thằng bán nước".  Bỏ mẹ, làm thơ mà cũng thành Việt gian à? hay có phốt gì với an ninh mà bị ghép cho cái tội bán nước? Anh cười rung rốn, tiền môn leng keng và hậu môn cũng rủng rẻng " đéo phải, là tôi làm nước lọc đóng bình bán cho các nhà máy ở khu công nghiệp quanh vùng". A, ra thế? Nhưng còn thơ? Anh bảo thơ là sự tinh lọc của tiếng lòng trong veo chứ cái sự nghiệp bán nước được chiết ra từ những đầu nguồn uế tạp qua cái bộ lọc thẩm thấu ngược xịt thêm một tý cái gọi là cực tím ô-zôn nó bất nhân lắm. Thơ muốn hay thời phải lương thiện - anh kết luận.

Thì anh vẫn lương thiện đấy thôi. Thiên hạ người ta bán nước đều làm theo phép ấy cả. Anh bảo vì thế nên anh thôi làm thơ, nhất là thơ cho đàn bà. Bởi chẳng thể đầu độc người ta bằng cái thứ thơ của thằng bán nước từ suối nguồn uế tạp. Nhưng ông yên tâm, tôi đang ấp ủ làm cái trường ca, đặt tên là " trường ca bán nước" - Anh nói.

Nhẽ đó là sự kết hợp giữa cơm áo và thơ ca trứ danh nhất mà tôi từng biết, hehe.




 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang