Thứ Ba, ngày 15 tháng 4 năm 2014

HẠ VÌA...( tiếp)



Hình như sắp lập hạ. Những ngày này ở lối quê nào đó ve đã kêu ra rả. Phố xá vưỡn còn ve nhưng còi xe át đi cả. Có cố lắng tai thì cũng chỉ nghe rặng sao rì rào dưới chân phở Cồ, phở Thìn mạn Lò Đúc. Nhận biết sự giao mùa cần tâm hồn minh mẫn và tinh tế lắm. Giờ suy thoái đi người ta cảm nhận qua bệnh tật trẻ thơ và tiếng thờ của người già. Khà khà...

Mùa hạ qua mau theo kỳ nghỉ của học trò nhưng chậm chạp trong suy tư phụ huynh mọi nhẽ. Ngày bé, hạ đến là vật vã với chăn thả vịt gà. Nhớn lên rồi cũng học đòi đi chỗ nọ chỗ kia, không phưỡn bụng hong gió biển thì cũng ngỏng buồi đón ban mai quan tái xa xôi. Đấy là khi khỏe, chứ ốm đau chỉ nhõn cái việc há mồm thở rùi uống nước chanh giải nhiệt cũng hết ngày. 

Năm nay nghe bảo hạ về muộn nhưng nóng dai. Cái thời tiết quả là khó đoán. Dự báo hẵng còn sai thì bói dựa thời nứt cựa. Chửa chính hạ cơ mà oi nồng lắm. Nồng cả nàn và nồng cả nồn. Khốn khổ. Hố hố...

Thành ra mùa hạ về cứ chắc mẩm vắng em anh sẽ buồn, lối hẹn lối hò còn ai để đưa em đường vắng lối đài. Vưỡn biết anh iêu em cũng trong một mùa phượng đỏ, mà giờ đây ta đã xa rồi. Chợt lòng nghe buồn mênh mang. Là lời bài hát, chứ văn vở cái lồn.

Tôi không thích mùa hạ. Bởi nắng nóng và oi nồng. Và quan trọng là con vợ già hay đay nghiến cái nết ngủ ngày cũng khỏa thân, ngáy đêm cũng nhộng trần. Thật ra tôi cũng đã rất ý thức khi đắp vào bộ hạ miếng xịp nhỏ nhưng nghĩ đi nghĩ lại thời thấy rất không nên. Nhẽ nào tuyền thân và nhiều bộ phận không quan trọng khác được mát mẻ thì hà cớ chi cái miếng giẻ kia lại rắp tâm hủ hóa với " thằng em". Đấy là chưa kể đến việc đi làm chỉ bận nhõn quần sooc áo thun giày lười không tất, nom chả giống ai. Nó chê bộ dạng đó kém văn minh nhưng khách khứa nhiều người soi lông chân rồi khen đẹp. Và tôi cũng thấy thế. Như ngày xưa thôi, thày thông thày ký đều ăn vận thế cả khi vào hạ. Lãnh tụ như ông cụ cũng đôi khi. Khì khì...

Tôi không thích mùa hạ. Bởi cứ nghe ve kêu là hồn tôi rực lên nhiều thiểu não. Chẳng phải chuyện gì nhớn nhao đâu, mà chỉ là ấm ức chút tình côi đơn lẻ, kiểu  mùa hạ đâu rồi anh ở đây, ve sầu kêu nát cả thân gầy ấy. Là cái thứ tình học trò lò cò khăng đáo. Nước non mẹ gì đâu mà cũng trèo me trèo sấu hái phượng đu na tặng thành quả làm quen, nhiều phen còn lận bâu trộm tiền mẹ mua cả khăn mù - xoa tim tím. Hoa trái gái ăn, tiện mù - xoa lau cả mép xong thời toen hoẻn rằng yêu đương chó gì. Đau lắm toan hoạn đi cái con tiều nhưng ngặt nỗi không đái được bằng đít nên câm nín khóc thầm. 

Tôi không thích mùa hạ. Bởi những trận đòn roi thủa bé vì tội trốn nhà tắm sông. Chán đi lại trèo nhãn rung bọ xít gắn nhựa đường phên tre chơi trò đua xe cút kít. Rồi trộm ổi hay rình thôn nữ tắm giếng khơi hoặc lả lơi mấy trò hội hè đoàn đội. Bố tôi cấm tiệt những thú vui nhi đồng đó và bắt ở nhà sinh hoạt như trại lính thương binh. Phụ huynh đánh cắp đi của tôi mùa hạ và mang về những vết tấy đỏ ở mông hồng. 

Nhưng mùa hạ năm nay, tôi sẽ cố đưa em vìa phố thị đôi ngày. Xa miền quê, giờ đây người sương kẻ gió. Chí cả chót mang nên đéo cần về thăm trường cũ. Dăm đứa tìm vui nơi chiến trường biền biệt chửa về. Vưỡn là nhời bài hát, chứ văn vở cái lồn. Hết mẹ hồn!

Thôi, tôi ngụ...




Thứ Hai, ngày 14 tháng 4 năm 2014

TAM ĐA XE - PHÁO - MÃ.

www.vietyo.com_94ed8d0b6e6c1b.jpg

Tôi định viết nốt thiên " bố vợ đi viện", cơ mà thôi. Bởi nếu hoàn thiện thì ông lại đâm ra nham nhở. Tôi biên một tý vĩ thanh của cái gọi là bộ tam đa cùng buồng. Tôi đặt tên bộ tam đa là Xe - Pháo - Mã.

Trước tiên nói về cụ Xe. Cụ năm nay ngót bát tuần, đi viện có thâm niên bởi chứng hen mãn. Trước cụ làm cán bộ ty công nghiệp Hà nội, hiu sớm lắm nhưng không hiểu sao lại có cái bảo hiểm Việt Xô. Mà các anh chị biết, Việt Xô là chỗ cho các bô lão cán bộ trung - cao cấp. Khác với cái quân y viện 108 bên cạnh, chuyên trị tướng tá thậm chí cả cao ba nhá lông bông.

Cụ Xe là người xông buồng đầu tiên cho cữ hen năm mới. Đầu giường cụ bên tả là cái bịch truyền nước, bên hĩu là cái máy xông, dưới gậm là cái ống nhổ hình hài như quả bí. Ho hen nên cụ gối đầu cao hơn người thường, kiểu đờ - mi nằm ngồi vô lối. Cụ ho có giờ. Thường cứ một canh một chập, kép dài quãng 3 phút và sau đó là với cái ống nhổ khạc rất đúng quy trình. Rồi cụ vớ cái phễu của máy xông cắm vào mũi, bật công tắc chạy ồn ĩ như máy bơm, hơn phút thì dừng. Rồi nằm thin thít để điều hòa tiếng lọc xọc lóc cóc của cái phổi hết khấu hao. Nói chung cụ ngoan, ý thức và chuẩn mực.

Không như cụ Pháo, người nhập buồng thứ hai. Cụ người Vinh - Nghệ An, độ hơn thất thập một tí. Tôi không dám hỏi cụ làm nghề gì bởi cụ chỉ dành thời gian để rên. Mà cụ rên khéo lắm, cứ gừ gừ như chó đẻ, chốc chôc lại hộc lên như công nông đầu ngang lên dốc quên cài số. Cụ mắc chứng teo phổi, mà để dễ hình dung thì phổi cụ lép xẹp như cái véc - xi bóng chuyền hết hơi ấy, đâm ra dù cụ có cố hô hấp thì nó cũng cấm có động đậy. Hôm cụ nhập trạch có anh con giai dẫn đi nhưng tối lại bắt tàu về Vinh ngay vì còn phải đi làm. Cụ đơn côi với cá va-li to tổ bố dưới gậm giường. Ngoài cái nết hay rên là xấu còn mọi sự ho hắng giống y cụ Xe. Nói chung cụ cũng ngoan, ý thức và chuẩn mực.

Còn cụ Mã là người nhập buồng sau rốt, sau ông già vợ tôi một ngày. Cụ ngót thất thập, nhà mạn Hà Đông. Tôi có hỏi han nghề ngỗng nhưng cụ lừ mắt, bảo anh không đọc nội quy à, chỗ này người ta nghiêm cấm việc khai thác thông tin để bảo mật trừ gian. Kể cũng phải, tuyền cán bộ trung - cao cấp vầu đây mà buôn chuyện như ngoài chợ thì đất nước này có ngày vỡ nợ. Cụ Mã cũng mắc chứng hen, nặng ngang ngửa với cụ Xe cơ mà mất nết lắm. Ngoài việc ho hắng khạc nhổ và rên thì cụ là chuyên gia lọ mọ. Đêm cũng như ngày, cấm thấy khi nào cụ ngơi nghỉ, tỷ như vào nhà vệ sinh són tí, rùi lại mở cửa ra hành lang vật vờ, rồi vào thở. Thở không được quát vợ be bác sĩ ầm lên. Bác sĩ người ta đo đạc thế nào đó bảo lượng oxi vưỡn ngon, còn lâu mới chết, chỉ việc nằm im và gối cao đầu. Thế thôi mà cụ chửi, rằng a quân giết người, sĩ a có mà sĩ điều. Hố hố...

Khổ cho bà vợ có ông chồng hư, kém ý thức và không chuẩn mực. Ai đời cụ lại bắt vợ vửa đấm lưng khi lên cơn lại bắt cả xoa chym. Tôi không hiểm lắm mối quan hệ biện chứng giữa chym và phổi cơ mà cứ mỗi đận thế cụ có vẻ khoan khoái ra. Cụ bà thì hơi ngượng với đồng buồng đồng bệnh và những người chăm bẵm đi theo nên đã ý tứ phủ chăn mà vuốt ve nhè nhè. Nhưng trần đời nhà cụ Mã, là cứ phải tênh hênh ra mới chịu. Nhẽ chym nó cũng cần phải thoáng để thở như cái phổi của cụ chăng? Lằng nhằng phết!

So với ba cụ tam đa thì ông già vợ tôi thuộc diện nhẹ. Chỉ bị viêm phổi thôi. Và nhờ có hai tháng nồm ẩm nên bệnh mới phát. Đời ông chửa từng nằm viện nên có hơi hoảng tý chút, nhất là lại chung buồng với bộ tam đa kia. Thành ra cũng phải mất 10 ngày mới xuất chuồng, à quên, xuất viện.

Ở với nhau gần nửa tháng giời mà chả cụ nào chuyện mới cụ nào. Nhẽ phải, phàm cái việc ho hắng khạc nhổ đái ỉa cũng hết ngày. Mấy lại hình như cũng có quy định về bảo mật cá nhân rồi chuyện chung chuyện riêng thời phải. Cụ Xe thì ôm cái đài làm bạn. Cụ Pháo thi thoảng liếc qua mấy tờ báo cũ. Cụ Mã thời bận hành bác sĩ và vợ. Ông nhà tôi cũng chịu khó đọc cướp giết hiếp vào mỗi buổi sáng và tối cũng xỏ kính dán mắt vầu cái ti vi tí hỉn mang lên tự ở nhà, muỗi vắt nhiều vô kể. Bè lũ chăm bẵm thì hết cháo lao phục dịch vỗ ngực đấm lưng thì cũng tếch cả ra ngoài mà hong khí giời và tránh những cơn ho như xóc lọ. Nhọ phết!

Ấy thế mà hôm ông bố vợ tôi về, cả buồng huyên náo hẳn. Bộ tam đa đỡ ho hắng và đồng loạt ngồi dậy bắt tay và nói những lời chúc mừng. Con vợ tôi mau mồm thở ra câu thối hoắc, cái đéo gì mà xin chào và hẹn gặp lại ấy. Tiên nhân con ngẫn. Tôi mong các cụ gặp lại nhau ở suối vàng hơn là ở cái Việt Xô này. Tuyền đèn dầu trước gió cả, có châu lại thì cũng chả sáng được năm canh. Thác sang thế giới bên kia con cháu nhang đèn quanh năm chả lại rực rỡ. Thế không phải là hân hạnh lắm hay sao?

Tôi chào từng cụ và nói những lời động viên cho phải phép. Khi cánh cửa kéo lại thì ôi thôi bộ tam đa đồng loạt ho, có thể là chúc mừng và cũng có thể là tiễn biệt. Một cụ như xe tăng tuột xích. Một cụ như bần nông rít điếu cày. Một cụ lại theo lối điểm xạ AK tạch tạch đùng.


Riêng tôi ho ra đằng đít. Địt con mẹ! Và tôi hiểu bộ tam đa còn khướt mới được về nhà.
Chủ Nhật, ngày 13 tháng 4 năm 2014

SỐC & ĐỘC # 58

https://www.youtube.com/watch?v=Hxwzq0es1UI Bản tiết trinh dài dằng dặc.



Đặc sản Thanh - Nghệ.



Khi gái nhổ...râu.



Phao câu lồn trâu.



Lưới tình.



Chym to chí nhớn.





Ở Lừa, Công Lý đích thị là diễn viên hài. Haizz...



Ai bảo chym to không lo chết đói?



Khi Lừa đi lượn.



Câu lạc bộ...Bóng Dâm.



Hạc du hạ giới.



Ray - Mông - Điên.



Khi Lưu Linh...lên đỉnh.



Nhi đồng thối tai bẹn khai hăm dái.



Con Rồng - cháu Tiên. ( hay cặp song sát mèo mả - gà đồng)





Tàu lửa & phận lừa.



Hế hế...



Bần nông thông thái.



Tuyên ngôn bất hủ của đồng chí Hờ - Ùng phò.



Con không chê cha mẹ khó - Chó không chê chủ có...điều kiện.



Biển hát chiều nay...



Ảnh khuyến mại.



Tứ trụ kình thiên bia hehe.



Nhân giống lưu động.



Mở cửa ra, đù má...

Nguồn: Nhặt trên NET

Thứ Ba, ngày 08 tháng 4 năm 2014

CỘI NGUỒN CHÍ DỊ.



Nhân ngày giỗ anh Hùng, bốt cái này lên chém cho vuôi.

Phỏng theo Đại Việt sử ký toàn thư (phần Ngoại kỷ) và Lĩnh Nam chích quái (Truyện họ Hồng Bàng), mới kể thế này:

1-Vua Đế Minh bên Tàu là cháu- họ 3 đời Viêm Đế Thần Nông, đẻ ra con trai Đế Nghi. Sau cụ Minh tuần thú phương Nam, đến núi Ngũ Lĩnh (phía Nam Trung Quốc) phải lòng con gái bà Vụ Tiên (?) bèn lấy thêm làm vợ cho vui nhà vui cửa. Kết quả của cuộc tình là chàng Kinh Dương Vương (húy Lộc Tục) chào đời. Thấy con út Dương Vương đẹp giai sáng láng, cụ Minh định nhường ngôi, nhưng cậu út quyết chối từ, nhường phần anh cả Đế Nghi. Thấy vậy, để vẹn cả đôi đàng, cụ Minh liền cho Đế Nghi làm vua phương Bắc, còn để Kinh Dương Vương làm vua phương Nam, lấy quốc hiệu là Xích Quỷ, thế mới kinh!

2-Kinh Dương Vương có tài đi lại dưới thủy phủ như chơi (có nghĩa bơi lặn thành thần), thế nên mới gặp con gái vua (thần) hồ Động Đình tên gọi Thần Long, hẳn đẹp lắm nên lấy luôn về làm vợ. Nàng Long sinh hạ được người con trai duy nhất là Lạc Long Quân (húy Sùng Lãm). Về sau cụ Vương cho con trai nối ngôi rồi bỏ đi đâu không rõ (không thấy nói đi một mình hay rủ vợ đi cùng)?! Cụ Quân lên làm vua nghe nói dạy dân đủ thứ hay ho, nào việc cuốc, việc bừa, việc cày, việc cấy, lại đặt ra luật lệ trên dưới quan thần, vua tôi, vợ chồng, cha con... đủ kiểu, rõ khéo! Mỗi tội cụ có cái tật hay nhớ nhà ngoại, lại thừa hưởng tài bơi lặn giỏi như cha nên thoắt cái là bỏ tổ quốc nhạc/địa phủ, lặn một hơi xuống thủy phủ rong chơi thường thường. Nhưng cũng may được cái tai cực thính, nên mỗi lần dân đen bị giặc dã cướp phá gì chỉ cần gọi: “Bố ơi! Sao không lại cứu chúng con?” là cụ Quân khinh công rẽ nước hồi quốc ngay, rồi bọn giặc chỉ còn nước toi mạng, thế mới kể!

3-Lại nói đoạn anh ruột của cụ Kinh Dương Vương là Đế Nghi, lớn lên lấy vợ đẻ ra Đế Lai, rồi Đế Lai lại lớn tiếp, dậy thì, lấy vợ và đẻ ra nàng Âu Cơ xinh đẹp. Có đận, cụ Lai nhớ lại chuyện xưa ông nội Đế Minh xuống phương Nam lấy thêm được vợ xinh. Ra vào không yên, lòng dạ bứt rứt nên cụ mới bắt chước ông nội, bỏ lại triều chính cho đám bề tôi trông giữ rồi dẫn quân đi tuần thú xuống nước Xích Quỷ, không quên đem theo cô con gái rượu Âu Cơ. Nước Xích Quỷ (nước Nam ta) lúc này do cụ Quân làm vua nhưng như đã nói, cụ có tính mải chơi quê ngoại thủy phủ nên không có nhà. Đoàn quân cụ Lai thấy Xích Quỷ non sông hùng vĩ tươi đẹp mọi nhẽ, lại có vịnh Hạ Long là kỳ quan thế giới cùng nhiều di sản vật sản độc đáo lạ lùng nên sai người xây thành đắp lũy ở lại, quên cả đường về. Dân nước Xích Quỷ lúc ấy phải phục dịch bầy đoàn nhà cụ Lai cùng nàng Âu Cơ dài ngày chắc quá khổ ải, bèn giở ngón võ truyền âm nhập thủy mách bố sở trường gọi to: “Bố ơi... ơi... ơi... ơi... sao không về cứu dân chúng con... on... on... on...”. Thế là cụ Quân tức khắc rẽ nước tung mình hồi quốc. Lúc này, cụ Lai chắc đi đền phủ lễ bái, làm lễ khai ấn hay dâng sớ cầu an, cúng sao giải hạn gì đó không biết, còn mỗi nàng Cơ ngồi trong thành một mình. Cụ Quân về nhà, thấy có cô gái phương Bắc xinh đẹp lạ lùng đang ngồi tựa mạn giường, đem lòng si mê tức thì. Không biết tính cách nào với cái tuổi cha chú tóc bạc hoa râm, cụ bèn bày trò vu thuật, hóa phép biến hình thành chàng trai trẻ khôi ngô tuấn tú. Theo sau là đám kẻ hầu người hạ đông đảo tháp tùng, đàn ca sáo nhị vang lừng ra mắt. May mắn cho cụ Quân, cụ Cơ hẳn cũng là người ham vui, nên thấy giai đẹp nhạc hay là mê liền. Đắc thắng, cụ Quân nhanh chóng đưa người đẹp lên cung điện Long Đài tít trên núi cao. Rốt cuộc, Đế Lai đi lễ hóa vàng xong việc trở về, thấy mất con gái xinh, hoảng hồn thất kinh bèn sai tay chân bộ hạ bủa đi tìm khắp nơi. Cụ Quân thấy vậy liền dùng chiêu hóa phép thành thiên hình vạn trạng hổ, voi, rồng, rắn, yêu tinh, quỷ sứ các loại đa cấp... khiến bọn bộ hạ cụ Lai xanh mặt, thót tim vãi đái mà chạy mất dép. Nản lòng, cụ Lai đành ngậm bồ hòn làm ngọt, cuốn gói thu quân hồi quốc sau khi đã để mất cô con gái cưng về tay ông em họ.

4-Cụ Cơ sau khi cưới ông chú họ làm chồng được ít lâu thì có chửa, lúc khai hoa nở nhụy đẻ ra một bọc thịt bùng nhùng. Cho là điềm gở, 2 cụ sợ quá bèn vứt ra cánh đồng. Không ngờ dăm bảy ngày sau, bọc vỡ xổ ra 100 quả trứng, rồi không cần ấp áp gì mà tự nở liền thành 100 chàng trai, các cụ Quân- Cơ cả mừng, bèn gom lại mang về nhà. Điều lạ lùng, cả 100 cậu bé sơ sinh mới... nở chẳng cần bú mớm gì mà cứ tự lớn dần, thế mới kinh! Càng lớn, các cậu càng đẹp giai lai bố mới oách, chưa kể trí dũng song toàn cả trăm người như một. Trong thiên hạ, sinh đôi như một đã lạ, đằng này sinh trăm như một, thế mới kể! Dù đã có 100 con trai nối dõi, nhưng chả vì thế mà cụ Quân bỏ được cái thói rong chơi bơi lặn, nên bỏ đi suốt. Cụ Cơ ngán ngẩm liền ôm quần ôm áo mang cả 100 chàng con về Bắc quốc. Nhưng không may, ông ngoại Đế Lai chắc do nhìn thấy cảnh tượng trăm cháu như một, sợ vãi linh hồn, bèn sai quân đóng cửa ải quyết không cho đoàn con gái/ cháu ngoại nhập cảnh. Cụ Cơ hết đường đành quay về Xích Quỷ, đoạn theo phép cũ nhà chồng gọi to “Bố ở nơi nao... ao... ao... ao... mà để mẹ con tôi cô độc... ộc... ộc... ộc..., ngày đêm buồn khổ thế này... ày... ày... ày...” Cụ Quân thấy thế cực chẳng đã đành rẽ nước phi thân lộn về. Cụ Cơ thở dài mà than: “Thiếp vốn là người nước Bắc, ở với vua, sinh hạ được trăm con trai, vua bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi con, làm người vô phu vô phụ, chỉ biết thương mình”. Cụ Quân thấy vợ con nheo nhóc, ngao ngán lắm, chả biết làm sao bèn lấy lý lẽ phong thủy/ địa lý ra phân trần: “Ta là nòi rồng, đứng đầu thủy tộc, nàng là giống tiên, sống ở trên đất, tuy khí âm dương hợp lại mà sinh ra con, nhưng thủy hỏa tương khắc, giòng giống bất đồng, khó ở lâu với nhau được, nay phải chia lá. Ta đem 50 con về Thủy Phủ chia trị các xứ, 50 con theo nàng về ở trên đất, chia nước mà trị. Lên núi, xuống bể, hữu sự báo cho nhau biết, đừng quên”. Thế là cả nhà nhất nhất tuân theo mà li dị sẻ nghé tan đàn, chia tay giã biệt đôi nơi. Cụ Cơ và 5 chục ông con trai dắt díu nhau lên đất Phong Châu dựng nghiệp, suy tôn cậu cả làm vua, hiệu là Hùng Vương, lấy tên nước là Văn Lang. Đại khái thế!

Lời bàn:
1-Xem phả hệ cụ Hùng Vương, lần ngược dòng thời gian dây mơ rễ má, té ra cụ Hùng là người (gốc) Tàu trăm phần trăm ở cả họ nội lẫn họ ngoại. Gay nhể???
2- Nhìn vào phả hệ, dễ thấy Đế Lai vừa là ông ngoại vừa là bác họ; Đế Nghi vừa là cụ ngoại vừa là ông “già” nội (anh ruột ông nội) của Hùng Vương. Rồi Kinh Dương Vương vừa là bố chồng vừa là ông “trẻ” của Âu Cơ. Đế Lai vừa là bố vợ vừa là anh con ông bác ruột của Lạc Long Quân... Sự đời rách việc thế, cụ Quân vốn đề ra đủ thứ gia phong để tề gia trị quốc cho Xích Quỷ, rồi loay hoay thế nào mà lại lấy phải cháu họ nội nhà mình. Hay các cụ không biết nhể?! Nói gì đi chăng nữa thì Hùng Vương và 99 em trai là sản phẩm của cuộc hôn nhân cận huyết, nội tộc. Ô hô! Không biết có phải vì thế mà mẹ Âu Cơ lại đẻ ra... trứng???
3-Họ Đế, họ Kinh, họ Lạc, họ Hùng, trong 4 họ đấy họ nào họ Ta???
4-Không biết ngày xửa ngày xưa, người Tàu hay người Ta đã bày đặt ra những cội nguồn chí dị này??? Ô hô tín ngưỡng Quốc Tổ!!!

(Nguồn: Copy từ Facebook của Bùi Trọng Hiền, 2012)

Thứ Hai, ngày 07 tháng 4 năm 2014

THƯ GỬI ANH TIÊM



Anh Tiêm xa nhớ.

Đầu thư cho chúng em gửi lòng biết ơn anh chị và các cháu đã truyền lại nghề trồng dưa cho chúng em. Thế mà thắm thoắt đã hơn 3.000 năm rồi anh nhỉ? Tính từ cái ngày anh và chị Nương ăn ở hỗn hào bị bác Hùng đày cả nhà ra đảo. Hạnh phúc đã mỉm cười với gia đình anh bởi mấy cái hạt trong bãi phân chim, sự may mắn và nỗ lực của cả lò nhà anh đã khiến anh thành ông tổ nghề trồng dưa ở nước ta. Chúng em gửi thư này cho anh để tâm sự vài điều về nghề nghiệp của chúng mình. Vì chả biết dãi bày cùng ai...

Trải qua bao nhiêu thăng trầm, cây dưa bây giờ không chỉ mọc trên đất Nga Sơn của anh chị nữa. Nhờ ơn đảng và bác giải phóng miền nam nên diện tích canh tác giờ nằm chủ yêu ở bên kia vĩ tuyến 17 với số lượng và chất lượng mà có sống lại anh Tiêm cũng chẳng dám tin nó là sự thật đâu. Nhưng cái nghề cao quý mà vợ chồng anh truyền lại cho chúng em thì ngày nay cũng lắm nỗi truân chuyên...

Ngày xưa thì mình nhà anh 1 đảo chứ chả như chúng em, đất trồng dưa thì một số nơi đã bị thu hồi làm khu chế xuất và đô thị mới (nói với anh cho đỡ bức xúc chứ anh biết khu chế xuất và đô thị mới là cái đéo gì đâu, anh nhỉ?), nhà em thấp thỏm chẳng biết bao giờ đến lượt. Anh Tiêm trồng ít, chỉ dùng phân bản thân và gia đình tương ra ruộng là đủ, dưa ngọt lịm và rất sinh thái. Nếu đối chiếu thì thừa tiêu chuẩn VietGAP của bộ NN&PTNT bây giờ đề ra. Nay chúng em thực hiện chủ trương của đảng, phát triển dưa theo hướng hàng hóa nên diện tích lớn, phải mua phân NPK mang nhãn hiệu "Đầu trâu" bón mới hiệu quả, nhưng không hiểu sao đồng nghiệp của chúng em ở Bình Định toàn mua phải phân giả, về hòa với nước thì nó tan ra thành bùn, mặc dù quản lý thị trường dày đặc và lĩnh rất nhiều lương, trong đó có phần không nhỏ do dưa dân bọn em đóng góp. Bón cái phân ấy xuống mấy tháng sau ngọn dưa cũng chỉ dài bằng ngọn rau muống và quả thì to như quả cà pháo mà anh Tiêm vẫn cho chị và các cháu ăn lúc chưa tìm ra hạt dưa trong đống phân chim. Bọn em kêu người chả ai giúp, kêu trời chẳng thấy thưa nên chỉ biết khóc lóc kể với anh thôi. Đèo mẹ, đến cứt nó cũng làm giả anh ạ, nó mang đất vo viên lại bán cho bọn em với giá đắt gấp rưỡi gạo tám thơm. Khốn nạn quá...

Mấy tuần nay đoàn xe dưa chở sang nước bạn Trung Quốc bán theo hợp đồng xếp hàng dài 50km, chờ đến thối cả dưa mà chưa đến lượt thông quan, có lẽ đấy là nước bạn của thằng đéo nào ý chứ chả phải bạn bọn em và anh. Khi sang đến nơi nó lại mua chịu đéo trả tiền, ai không bán chịu nó đéo mua, trăm bề đau xót anh Tiêm ạ. Bọn lái xe đành trút xuống vệ đường để ra về cho nhẹ xe, đỡ tốn xăng...

Đọc đến dòng này chắc anh nghĩ bọn em thiếu sáng tạo, sao không tìm cách tiêu thụ trong nước cho nó lành? Không... học tập và làm theo tấm gương của bác Hồ em (cũng là cháu chắt anh) bọn em cũng đã sáng tạo và năng động. Đầu tiên là bọn em vận động bà con vùng trồng dưa ăn dưa non nấu canh thay bí, ngon lắm anh ạ mà lại rút ngắn được quy trình sản xuất. Nhưng cả tháng ăn dưa nó cũng cồn ruột và những quả dưa chưa kịp nấu canh nó vẫn đến ngày phải chín. Thấy giá thành ở thành phố nhớn (20k/1kg) đắt gấp 20 lần giá chúng em bán cho tư thương (1k/1kg), mấy gia đình bọn em cổ phần lại thuê xe chở lên SG bán với giá 5k/1kg, trừ tiền xe cộ ngày công cũng kiếm được xuất cơm hộp. Bà con mình được ăn dưa giá rẻ mà chúng em lại trôi hàng. Được một hôm thì có mấy thằng đeo băng đỏ dưới sự bảo trợ của công an thu hết dưa, giữ con mẹ nó cả xe của bọn em đi thuê, chả ai dám chở cho bọn em nữa, mà dưa bọn em cũng mất trắng vào tay chúng nó nên bọn em sợ chẳng dám lên thành phố bán nữa, đành ngồi nhìn dưa thối ngoài ruộng và cư dân đô thị ngậm ngùi ăn dưa với giá trên giời. Bọn em thù địch gì mà cái quân băng đỏ và cảnh sát trật tự nỡ làm thế hả anh Tiêm ơi??? Em on-lai thấy bên cái xứ phát xít Nhật giá dưa trên dưới 1triệu VNĐ/1kg mà xót xa cho bà con bên ý bị nông dân phát-xít chèn ép, lại nghĩ đến phân thận của mình mà nước mắt cứ lã chã rơi.

Vẫn phát huy tính sáng tạo, bọn em bổ dưa ra để lấy hạt, phong trào cắn hạt dưa có từ thời anh chị còn sống đúng không? Tết nhất và cưới hỏi không thể thiếu hạt dưa nhuộm đỏ để zai gái tí tách cho hồng đôi môi mà còn đắm say nhau. Hai tấn dưa cũng được chục cân hạt, mang ra hàng khô bán thì thấy bảo dạo này người ta chỉ ăn hạt hướng dương Tàu thôi. Bọn em đành mang về cho các cháu cắn thay cơm. Học kỳ này cháu lớn nhà em đóng học phí bằng hạt dưa, nếu nhà trường không nhận mà đuổi học thì cháu nó lại về trồng dưa anh nhỉ? Ôi, con (cháu) Tiêm thì lại trồng dưa...

Thôn nhà em có 38 hộ không tiền mua gạo nên ăn dưa thay cơm, cả nhà bị đái đường nằm bệnh viện huyện hết rồi anh ạ. Nghe thiên hạ đồn có con gián đất trị bệnh này hiệu nghiệm lắm nên thôn em tính rước nó về nuôi để trị bệnh cho dân thôn chớ tiền đâu mà đi bệnh viện tỉnh. Dù đi ăn cướp có tiền thì đến bệnh viện cũng không có giường nằm.

Anh Tiêm ơi, chúng em cắn rơm cắn cỏ, cắn cả hạt lẫn cùi dưa mà lạy anh, mong anh chỉ cho con đường để nghề trồng dưa đỡ thất truyền anh nhé.

P/s: Hồi hổi anh có nuôi gián đất hông. Có thì anh cũng cho em xin chút kinh nghiệm.

Em của anh.
Ký tên: Nguyễn Tấn...Dưa

Bài của anh Dưa mù chữ nhờ anh Tuan chu chép lại.@ cóp bên Phây của sir Dòi.

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 4 năm 2014

HẸN ĐÒ...



Chuyện của anh Ngô Đồng viết theo lối Tiểu thuyết thứ bảy. Tôi thêm pha, chấm phẩy lại bốt lên đây cho cuối tuần bớt mềnh màng. Chuyện anh đéo có tít, nhưng tôi giật con mẹ thành " Hẹn đò". Các anh chị khi đọc nên nghe kèm với bài hát này để tăng độ phê và tràn trề non nước. https://www.youtube.com/watch?v=V4hgCrDxj4c

Quê cũ tôi ngày xưa - một cái làng nhỏ nằm ven con sông Đáy, có cái nghề truyền thống là trồng dâu nuôi tằm dệt vải, nên ra ngoài đê là bát ngát những ruộng dâu, thấp thoáng những cái khăn mỏ quạ của đám đàn bà con gái hay lam hay làm. Nói đến nương dâu là nói đến ươm tằm dệt vải, là nói tới cô The cô Lụa, hay những cái tên sến xẩm quê mùa. Là nói tới những cuộc mây mưa bất chợt nhưng hiếm hoi vụng trộm bên sông hay cuối vụ đầy chất thơ, một phần cái Dục, chín phần cái Tình. Cơ mà cũng đa đoan bỏ mẹ.


Nhưng mà thôi, hôm nay tôi tâm trạng nên đéo kể hầu được cái thiên vụng trộm tang dâu ấy, mà tôi sẽ kể chuyện này hầu các anh chị. Vâng, chuyện là thế này …

Làng tôi bên con sông Đáy. Thuở ấy làm gì có cầu, đi lại giao thông họp chợ đều phải qua cái bến đò, chả biết có từ bao giờ, cơ mà người ta gọi là bến Nguyệt. 

Người lái đò trên bến Nguyệt là gã trai tên Lãng. Y là dân ngụ cư, miếng đất cắm dùi chả có, nghèo mạt hạng, quanh năm vận có mỗi cái quần chân què buộc giải rút, lấy con đò rách làm kế sinh nhai kiêm luôn chỗ che mưa che nắng.

Y tới đây chừng 4 hay 5 năm gì đó, thế chỗ sau khi cụ Khìa mất.

Ở quê tôi, vào cái thời loạn lạc ấy, gái trai nên duyên sớm lắm. Chả biết có phải người ta cũng đương phải sống gấp sống vội trong cái oi bức của thời thế hay cái mong manh phận người hay không nữa, nên con gái chừng 14 hay 15 là có nơi có chốn cả, và dĩ nhiên con trai cũng thế. Nếu muộn hơn chừng như hăm mấy ba mươi thì có chăng là người ta cưới thêm vợ lẽ.

Ây vậy mà Lãng chừng gần ba mươi vẫn một mình, mặc dù y thuộc loại to khoẻ sốc vác. Hơn nữa lại có cái vẻ ưa nhìn kiểu rất đàn ông với khuôn mặt vuông chữ điền điểm thêm đôi mắt sáng thông minh.

Đàn bà con gái xứ này mỗi khi qua đò, ai mà chả liếc mắt rồi đôi khi để quên cái nhìn của mình trên cánh tay rắn chắc hay bờ vai rộng lấm chấm mồ hôi đưa đò của Lãng. 

Cơ mà trong cái miên man xa xỉ ấy, thì cái đò cũ rách và phận ngụ cư của y là gáo nước lạnh dội vào mặt làm người ta tỉnh táo và cảnh giác ngay tắp lự.

Nhà của y là con đò. Giang sơn của y là con sông. Và bạn của y – duy nhất là anh Mõ. Anh Mõ thì ai còn lạ gì, lúc nào chả “chiềng làng chiềng chạ "…và dĩ nhiên anh cũng là dân ngụ cư, nhưng là dân ngụ cư duy nhất được ở trong làng.

Lãng vẫn lặng lẽ một mình cần mẫn với công việc, lễ phép với tất thảy mọi người . Những câu nói vẫn thường trực trên mồm : dạ, lạy cụ …dạ chào cậu chào mợ… vâng xin mợ hai hào, cả tiền hôm trước ạ ….

Một chiều mưa cuối hạ, y ngồi thu lu hong quần trong con đò ấy. Vào cái tiết nông nhàn đâm người ta ít việc, chợ phiên họp cũng thưa thớt, chả ai gọi đò. Đâm chán, ngồi tựa vách nứa y suy nghĩ miên man, mơ hồ như ai gọi đâu đây.

Lãng giật mình tỉnh dậy dụi mắt, thì ra là mơ mòng. Nhìn ra ngoài đã thấy tối giời, giăng đã lên nhạt màu. Nhìn xuống xung quanh, những con sóng bàng bạc đang xô nhẹ vào mạn đò mà vỗ óc ách …, mới hay đò đã ở giữa sông….

Lại nghe tiếng gọi “đò ơ oooooơ….”

Lần này thì thật. Chắc chắn. Y vểnh tai nghe tiếng gọi bên kia sông…
- Đò ơi ới ời…..
- Vâng , chờ tí…

Y cuống cuồng bận thắt lại cái dải rút quần màu nâu gụ, rồi khua mái chèo về hướng khách.
Khách là một cô gái, đúng là một cô gái rất trẻ. Dưới ánh trăng ngà ngà, cô chít cái khăn hoa bằng vải lụa, lại vận cái áo bà ba cổ tròn kiểu tân thời, cả cái quần lụa đen sa – tanh nữa. Cô như người thành thị chứ không quê mùa như mấy cái váy đũi hằng ngày vẫn sang sông.

Y mạnh tay chèo cho con đò húc chạm nhẹ vào bờ, rổi nhảy xuống đon đả: lạy mợ, mợ đi đâu muộn thế?
- Vâng, anh cho tôi qua sông. Tôi về thăm nhà.
- Dạ, vâng ạ. Mợ đưa tôi xách cái làn cho nhẹ tay.

Con đò tròng chành ngược qua sông….

Lạ thật, một cảm giác rất lạ. Trong mấy năm đưa đò, hàng nghìn hàng vạn con người qua lại, chả ai khiến y phải tò mò như thế. Cô gái con nhà ai ở cái làng này mà y chưa hề biết? Cách cô ăn mặc thế thì hẳn cô ở thành thị rồi, chắc cô đi lâu ngày mới về.

Con đò trôi nhẹ giữa sông, gió hiu hiu, tiếng mái chèo bì bõm, thi thoảng lẫn tiếng con cá sộp quẫy đuôi đớp mồi lụp bụp.

Cô gái ngồi trên mạn thuyền, cả cái dáng ngồi cũng trang đài quý phái. Cô để tay lên gối vắt chéo chân, điềm nhiên nhìn sông nước.

Dưới ánh trăng mờ, cô có khuôn mặt non tơ, chừng mười lăm mười sáu, hơi gầy. Mà tiểu thư thường hay thế. Gớm, các cô cứ hay thỏ thẻ, yếu đuối nên hay bị giữ chặt trong nhà, lâu lâu mới được ra ngoài nên nhìn mảnh mai và cớm nắng lắm. Nhẽ cô này...?

Dòng miên man suy tư của y bị cắt ngang khi cô gái lên tiếng: anh vẫn thường đưa đò cả buổi khuya thế này à? Lỡ giấc anh tôi ngại quá.
- Vâng, thưa mợ, tôi kiếm cơm bằng nghề này thì khuya hay sớm chả sao.
- Thế thì tốt, vì tôi chỉ thăm thầy u được một hai ngày, mai lại đi. Lỡ có khuya thì phiền anh vậy.

Rồi cô nở nụ cười ý nhị, không dấu được sự ngại ngùng bẽn lẽn.
- Vâng, mợ cứ gọi. Ở làng này ai có việc qua sông cũng thế cả.

Con đò tròng chành nhẹ rồi cập bến sông. Y nhảy xuống trước, buộc dây chão neo lại với cây sào, lễ phép: thưa mợ, sang bến rồi. Mời mợ.

Cô gái khẽ đứng lên, rồi bất chợt vịn mạnh vào vai y theo cái đã tròng chành vô duyên vô cớ của con đò.

Trong thoáng phút giây, một mùi hương thơm nhè nhẹ thoảng qua, cả hai cùng bối rối.

Cô bước nhanh xuống rồi lí nhí: anh cho tôi trả tiền.
Y chỉ lắp bắp: dạ mợ cho xin một đồng ạ.

Chỉ thoáng chút, bóng cô mất hút trên con đường nhỏ dẫn vào cổng làng.

Lãng bật dậy trong tiếng gọi tru chéo bên sông của chị em mụ Doan hàng xén. Mặt trời đã lên cao.


Ơ, lần hiếm hoi y ngủ như chết.

Lật đật chống sào sang sông, y lục lọi lại trật tự thời gian trở về đêm trước, rồi tự cười một mình: ừ, xinh đáo để.

Bất chợt mùi hương, lại mùi hương không thể lẫn vào đâu được, mùi hương của cô gái, chỉ thoang thoảng nhưng khiến người ta ngây ngất, một mùi hương vừa lạ vừa quen.

Lãng quẹt cái đóm vào bếp, rồi ngửa cổ rít điếu thuốc. Lâu lắm mới có dịp ngồi chuyện với anh Mõ, mà anh Mõ thì luôn có rất nhiều thông tin. Cùng là dân ngụ cư, những chuyện ở cái làng này từ xa xưa tới giờ, anh thuộc giống như y thuộc từng luồng nước trên bến sông này, từng đoạn nông sâu, từng mùa đầy cạn.

Thế nhưng hôm nay cả hai ngồi im, chả hiếm khi như thế. Cả cái làng này có bao người, nhẵn mặt cả, có chăng chỉ chuyện đói khát loạn lạc từ nơi xa xôi nào đó.

Hôm nay là ngày thứ hai, y nhớ rõ buổi hẹn đò ấy, phần vì đó là cái nghề, phần vì cái gì thì y cũng đang tự vấn. Và y thấp thỏm chờ.

Những lúc vắng người, công việc quan trọng khác của y là câu cá hoặc giăng lưới. Cái lưới mắt thưa cũng tả tơi như phận chủ. Cá ở đây không nhiều tuy nhiên nếu có cá to mắc lưới thì y còn lo rách lưới hơn là mừng.

 Trăng lên cao dần, nhưng hôm nay chả có con nào cắn câu hay mắc lưới, nếu ngày mai không ai sang sông, không có mẻ cá nào vớt vát, dĩ nhiên cầm chắc uống nước sông cầm hơi.

Đang cơn lo lắng bâng khuâng, tiếng gọi đò trong trẻo cất lên, y nhận ra ngay nên đáp với lại:
vâng, thưa mợ , tôi qua ngay …

Rồi vội vã thu lưới, chống sào hướng vào bờ.

Cô gái không còn bẽn lẽn như hôm trước, cô dạn hơn, chờ mui đò ghé sát, cô nhẹ nhàng bước lên, xách theo tay nải đựng chùm ổi chín, phảng phất hương thơm.

Phải, mùi ổi chín. Nó nhẹ nhàng mà gần gũi lạ lắm
.

Y nghiêng người, căng cơ vai dồn toàn lực đẩy con đò rời mép nước.

Giấu cái nhìn len lén điệu đà cô gái làm thinh, hôm nay cô vấn tóc cao, hở cái cổ non trắng kiêu kỳ, khẽ cúi đầu vân vê tà áo. Dường như cô tránh nhìn y, nên cô dấu cái nhìn xuống cánh mũi xinh xinh.

Để dấu cái sự lúng túng của mình, y phá vỡ sự im lặng.
- Tôi hỏi khí không phải, cụ thân sinh nhà ta là ai ạ?
Một thoáng bối rối, cô gái khẽ cất tiếng: dạ, tôi là con cụ Bân.

Ô, thảo nào. Cụ Bân thì y biết. Nhà cụ giàu nhất nhì làng, cơ mà cụ khó tính lắm, chả ai dám lơ mơ với cụ, đến cụ lý còn phải nể cụ đến vài phần. Cơ mà cụ khép kín lắm, mà ngay cả việc nhắc đến cụ mà người làng còn e dè nữa là…

Thế nên đương nhiên là chưa bao giờ y nghe người ta nhắc đến tiểu thư nhà cụ.

Rồi cô gái ngỏ nhẹ tiếp: vâng, thầy u tôi hiếm con nên có mình tôi, hiềm nỗi xa xôi, nên nhiều khi muốn thăm nom mà chả đặng, phận làm con thật chả ra gì.

Rồi cô đưa mắt nhìn ra xa...

Y nghe như nuốt từng lời, và y còn thấy cả trong đôi mắt đẹp kia dường như có hai giọt nước long lanh chảy xuống.

Cô định kéo vạt áo lên, rồi lúng túng buông ra, đoạn lấy khăn trong túi áo mà che mặt khóc nức nở.

Bờ vai gầy của cô rung lên theo tiếng nấc, cô khóc sướt mướt như chưa từng khóc.

Lãng bối rối ngưng tay chèo. Lại gần cô, anh cẩn thận giữ lễ:
- Thưa mợ, mợ đừng buồn nhiều, mợ thì còn trẻ, thiếu gì thời gian chăm sóc hai cụ. Hơn nữa phúc nhà cụ còn dày nên hai cụ còn khoẻ lắm, tôi biết mà …, như tôi đây này, từ tấm bé cun cút một thân một mình, nào có cha mẹ để mà thương, nhiều khi muốn khóc còn chả được.

Cô gái ngẩng lên, đưa đôi mắt buồn ầng ậng nước nhìn anh như chia sẻ, rồi bất chợt cô chìa tay nắm lấy bàn tay thô ráp của y.
- Vâng, anh nói phải. Tôi lúc nào cũng thương thầy u lắm …

Đò cập bến sông, cô gái dúi vào tay Lãng một đồng rồi bước lên bờ chông chênh.

Y lập cập nói với theo: mợ đi cẩn thận, trời khuya thế này...

Bóng cô gái đã khuất sau rặng dâu xanh.

Con đò bồng bềnh trên sông, cả cái khoang nhỏ vốn rách nát chắp vá, hôm nay như rất lạ lẫm với y. Chỗ nào cũng vương hương ổi chín.

Và y càng bất ngờ hơn, một quả ổi chín to như cái ấm pha trà đặt ngay ngắn bên bậu cửa, rõ ràng có chủ ý.

Y duỗi chân nằm thẳng cẳng rồi vắt tay lên trán mỉm cười, chả hay sóng vỗ con đò bồng bềnh hay chính y bồng bềnh nữa, vì y biết, tối mai cô ấy lại sang đò.

Quãng thời gian đưa đò có hàng nghìn câu chuyện, hàng vạn lý do, nhưng tất cả chỉ là công việc, mà y hoàn thành rất tốt. Nhưng cái hẹn đò này không như hàng trăm cái hẹn đò khác, y thực sự nôn nao, hồi hộp và đợi chờ. Y trông cho thời gian qua nhanh hơn.

Trăng tháng bảy tròn vành vạnh, mới tắt nắng chiều thôi đã thấy trăng lên rồi. Y loay hoay cơi nới lại chỗ ngồi, thu gọn tấm lưới cũ, chỉnh sửa vặn vẹo lại cái sào. Chợt y lo lắng, trong cái nhạt nhoà trên bầu trời lem nhem tối, có dấu hiệu của một cơn mưa khi mây đen đang dâng lên phía đông. Theo kinh nghiệm, biết chắc một cơn mưa sẽ tới, vấn đề chỉ là thời gian.

Sự lo lắng trở nên thực tế hơn bao giờ khi mà những tia chớp loằng ngoằng đe doạ và tiếng sấm bắt đầu rền rĩ theo hướng lan toả của đám mây đen.

Lãng bắt đầu lo lắng, dù chỉ là cơn lo lắng mơ hồ, nhưng nó nhẹ nhàng len lỏi vào những góc khuất nhất trong tâm hồn. Nó như hương ổi chín thơm lừng, ngạt ngào nhẹ nhàng nhưng mơn man lan toả. Trái tim trai của Lãng như đang run rẩy ngọt ngào.

Không ngoài dự đoán, nửa bầu trời đã bị mây đen che phủ, một màu đen thăm thẳm nặng nề. Sấm chớp vang rền, gió bắt đầu gào lên báo hiệu cho một trận cuồng phong phẫn nộ.

Một ánh chớp xanh lè quét vội, tiếp ngay sau là tiếng sét chát chúa bên tai.

Lãng lo thực sự.

Y quýnh quáng cong người, góp hết sức trai chống sào đẩy con đò qua bến chợ. Y cầu mong cô gái nhanh chóng tới hoặc đã đứng chờ.

Con đò ngược gió, tròng chành qua bên kia sông. Gió ầm ầm thổi đánh thức con sóng hiền lành thành hung dữ. Gió quất vào mặt y những cái tát rát rạt.

Với kinh nghiệm từng trải và sức trai vạm vỡ, con đò cũng qua sông, chạm mũi vào triền đất quen thân.

Trời bắt đầu đổ mưa lắc rắc, hạt mưa như quả trừng gà, rơi lộp độp, chỉ dấu của một trận tơi bời.

Không ai đợi y cả, y hoang mang, lo lắng thực sự.

Y nhảy lên bờ, bắc tay lên miệng gọi vống : mợ ơi, tôi tới rồi...
Tôi tới rồi mợ ạ, mợ đâu ròioooooôi…

Chả ai đáp lại, chỉ có con đê vắng im lìm trong màn tối và nương dâu cũng đang oằn mình trong cơn gió quật, lem nhem hiện hữu trong ánh chớp liên hồi.
Thứ Năm, ngày 03 tháng 4 năm 2014

SỐC & ĐỘC # 57



Trâu húc mả.



Tôi đang rối quá bởi chuyện nhà nên khất cái thiên " bố vợ đi viện" mấy hôm. Đợi cụ ra phóng phím cho vẹn cốt. Bốt loạt hình này lên cho các anh ăn vã và tôi cũng đỡ buồn. Buồn nặng lắm. Nhưng nhìn quả tỉn giao hĩu ban sớm nơi gần cái Việt Xô hố hố kia thấy cũng nhẹ lòng. Bức ảnh trên có tên " lôn vào tường".



Còn đây, chó treo - mèo đậy. Hố hố...



Giống ngắn ngày đang cấy vụ hè - thu.


Thiên nga hạ thế.


Mông nào hãy còn thơm @ Trịnh đểu.


Thành trì & Bí tỉ.


Hành trình đến với Banh - ra - đi - cô & Đút - vô - đi - ông.


Già nhưng chưa... dại.


Phút cuối @ Bằng Kiều thủa sơ sinh.


Ăn mày đòi...xôi gấc.


Man - ta - đô Lừa.


Đi loanh quanh loanh quanh, có con gà, có con gà...


Bé bi & Tí to.


Giống quý.


Thằng chết đang cãi thằng khiêng.


Bò...bò...bò...



Bần nông bán đất.



Đi...bằng buồi.

Nguồn : Nhặt trên NET.

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang