Thứ Năm, ngày 26 tháng 3 năm 2015

ÁP TRẠI PHU NHÂN.



Chuyện chép trong Lương Sơn Trại, nay bê ra đây:))

Cuối xuân đầu hạ năm Cu Dệ triều Lù Chọng Thắng thứ 5, kinh kỳ đột nhiên có biến. Số là đại thần tổng trấn Hà Thành Nguyễn Thế Cỏ ban lịnh chặt cây để giồng mới giống vàng tâm bấng về từ miền biên viễn. Sự thể chẳng lấy gì làm to tát nếu như không nói là bé bằng cái móng chân con tinh trùng ( một loại nòng nọc biết bơi trong môi trường nhiều độ kiềm và pê-hát). Ấy nhưng bọn Loa Phường do bị mất nơi đái bậy cộng mua dâm nên hò nhau be rầm một góc kinh thành. Ai oán lắm.

Bần nông kinh kỳ theo đó mà nhao lên, lại thêm lũ hủ nho kích động bài bác nên càng hung hăng tợn. Chúng lập đàn tế cúng rồi cùng nhau xuống đường thị uy. Kinh kỳ bỗng chốc như chợ vỡ. Sự ấy càng đẩy lên cao khi xuất hiện một giai nhân ngọc ngà xuất tích xứ Giéc-manh, trong một cơn động tình mà đi tìm nguồn cội. Và nàng quả quyết rằng gốc gác là ở xứ An-nam ta.

Thế là trong buổi nguồn cơn xao động, nàng ôm lấy một gốc xà cừ sâu sia mà vật vã khiến cho mấy đạo sĩ có thuật chớp bóng choáng váng mà tạo hình. Hỡi ôi, tay thon bấu chặt, nước mắt lưng tròng, đôi bồng đảo rưng rưng cùng nức nở. Thật là một cảnh tượng phi phàm lay động nhân tâm lẫn quỷ thần.




Đúng lúc đó Dái Mai Duong, trại chủ Lương Sơn ngang qua đặng mót ít cành khô về đun thơ nấu phở, thấy cảnh đó chẳng đặng lòng nên lăn sả vào an ủi vuốt ve. Những tưởng nàng nguôi ngoai ai ngờ càng rống lên rộn rã làm Dái Mai Dương vất vả dỗ liên hồi. Khi ngớt tiếng kêu rên thì rủ lên Lương Sơn toan tính sự trăm năm và tấn phong làm phu nhân áp trại.

Chẳng hiểu nói gì mà nàng động lòng, sau một đêm áo trắng sịp hồng xì xụp tế cây thì cũng thuận tình mà lên núi. Huynh đệ Lương Sơn tự thủa khai sơn thì đói lồn mãn tính nên đàn ca sáo nhị khoe kèn rộn rã tưng bừng, sự ấy ba ngày ba đêm mới hết.


Nhìn cảnh tượng ấy nàng run rẩy như cầy, cứ bấu chặt lấy Dái Mai Dương mà thút thít. Khéo đến độ trại chủ phải bố cáo cấm ăn nói quàng xiên. Sự ấy làm huynh đệ Lương Sơn từ thảo khấu mà nên thân nho nhã.

Đến ngày thứ 4, nhân lúc cả trại đang say giấc nàng lần mò bôn tẩu hạ sơn, chẳng để lại gì ngoài mấy giòng chữ trên khuông vải trắng mà trại chủ dụng tâm tử thủ để kiểm tra sự trinh tiết mất còn.

Mấy chữ đó là " thiếp thà ôm cây chứ đéo bao giờ ôm chàng Dái Mai Dương làm tình bằng thơ và lũ huynh đệ liệt dương diệu vã".

Thảm thay cho cái Lương sơn ta:)) khà khà,,,


Thứ Tư, ngày 25 tháng 3 năm 2015

SỐC & ĐỘC # 88



Em đéo lấy chồng công an đâu
Vì pháp luật luôn ở trên đầu
Đêm đêm hai đứa chung chăn gối
Giật mình anh hỏi, giấy tờ đâu?



Chim gặp bác chào mào
Chào bác
Chim gặp cô sơn ca
Chào cô
Chim gặp chị sáo nâu
Chào chị
...
Chim khôn mà gặp tường rêu
Khạc luôn một bãi cho nêu cong cần.



Quạt cóc ve vuốt ễnh ương
Xạc bin công nghệ ven đường, thốn thay.



Hỡi em trôn đít nõn nường
Sao em bận cái màu hường thượng tương. ( aka tướng)



Ước gì là chú gấu bông
Để cho em chịn cái lồng em lên.



Ma nơ canh, ma nơ canh
Rành rành mày bóp củ hành mần chi?



Cháu đây là nhiếp ảnh gia
Chụp xong một phát ấy là tụt luôn.



Trẻ con thời không được ăn
Thịt chóa là thứ nhân văn vãi lồn.





Đéo mẹ cái bọn giặc mồm
Sủa ra đằng đít ồm ồm như ma.



Ngủ mà có tí tạo hình
Thì bọn đang thức thần kinh mẹ rồi.



Ngủ này tương đối mát chim
Nguy cơ một tí là tìm mắm tôm.



Giỏi việc nước, đảm việc nhà
Anh đây đích thị ấy là cam lô ( aka cam lộ)



Nghiệp đoàn dạng háng An-nam
Ôm cây đợi những móc hàm dái thiu.



Thớt tươi từ gỗ xà cừ
Mẹ tiên sư chất lừ lừ, phỏng Tây?



Thần cây đa đéo bằng... ma xà cừ:))



Mọi lý thuyết đều là xám xịt. Chỉ cây đời mới mãi mãi xanh tươi:))



Hôm qua chúng nó vừa
Đái vào dưới gốc cây
Hôm nay chúng nó khấn
Mẹ tiên nhân, cây thần.



Thớt có tanh tao ruồi mới đậu
Gang không mật mỡ kiến bò chi?

Nguồn: nhặt trên NET.
Chủ Nhật, ngày 22 tháng 3 năm 2015

THẾ CỎ CHÍNH TRỊ QUYẾT TÂM



Giới thiệu bài viết của đồng chí Đỗ Trí Vương mặt chầu lôn kính mến, được bê về bên Trại Súc Vật của lãnh tụ Bín bần nông. Như thường lệ, tít tôi lại rút trong quần ra:))


"Chặt cây" và "6.700" là hai từ khóa nóng nhất gần đây. Quan chức Nguyễn Thế Thảo, chủ tịch thành phố Hanoi, sau nhiều ngày cố thủ trước bão tố tạo ra bởi màn song kiếm hợp bích giữa truyền thông và nhân dân, đã xuất hiện trên Vnexpress để giải trình về những vấn đề trong công tác diễn dịch nội dung chính sách.

Điều Thảo trình bày không khác gì với nội dung đề án, vốn đã lan truyền viral trên mạng nhiều ngày qua: Hanoi chặt 6.700 cây cũ (sâu mọt, có nguy cơ gãy đổ, đặc tính sinh học không phù hợp) để thay bằng ngần ấy cây mới (tức là "replace with" chứ không phải "delete").

Song không hiểu vì sao, nhân dân (nhandan) chỉ đọc và hiểu được nhõn đoạn "chặt 6.700 cây" (delete), từ đó bùng phát cơn lên đồng (hysteria) tập thể. Tất cả chỉ có thế. Nay, toàn bộ dự án đã rơi vào trạng thái chờ (hiatus), chưa biết khi nào sẽ resume lại. Tất cả chỉ vì nhandan kêu gào.

Một truyền thống xấu xa.



Chúng ta đã mất vỉa hè đá xanh hồ Gươm...

Chúng ta hẳn chưa quên dự án lát đá xanh vỉa hè hồ Gươm, cũng do chính quyền Hanoi đề xuất vào năm 2010. Một dự án tưởng chừng như sẽ được mọi tầng lớp nhandan ủng hộ, được triển khai trong TP-HCM từ rất lâu, đã bị khai tử một cách tức tưởi khi đã thực hiện được 1/3. Tất cả chỉ vì nhandan kêu gào.

Ai từng dạo bộ trên vỉa hè quanh hồ Gươm ắt biết những hòn gạch nung có tuổi thọ 15 năm tệ hại đến thế nào trong việc ngăn không cho những tia nước bẩn tù đọng bắn tóe loe lên giày lên quần của họ. Hồ Gươm không phải nơi đầu tiên được đề xuất sử dụng loại đá xanh có tuổi thọ cả trăm năm, vì những tuyến phố khác của Hanoi như Lê Thái Tổ, Đinh Tiên Hoàng đã sử dụng vật liệu này từ lâu.

Nay, năm năm đã trôi qua, sau hai kỳ World Cup, một kỳ Euro, một trận động đất kinh hoàng ở Nhật, một cuộc chiến đại diện giữa Ukraine-Nga, hai máy bay Malaysia lâm nạn và 300 triệu dân (nhiều hơn tổng số dân Nga, Pháp và Đức cộng lại) toàn cầu được sinh ra từ năm 2010 (6,9 tỉ) đến nay (7,2 tỉ)... vỉa hè hồ Gươm vẫn trong tình trạng sống dở chết dở. Tất cả chỉ vì nhandan kêu gào.


... cũng như đã mất Shinkansen...

Chúng ta hẳn cũng chưa quên dự án đường sắt siêu tốc (shinkansen) Bắc-Nam năm nào, nay cũng bị hoãn vô thời hạn, chỉ vì nhandan không chịu. Với vận tốc ngang, thậm chí nhỉnh hơn máy bay, viễn cảnh một trí thức cổ cồn trắng sáng thức dậy ở ngoại ô Hanoi lúc 6h sáng để đi làm tại Saigon lúc 8h30 là hoàn toàn trong tầm tay. Dân sẽ được dãn bớt khỏi các thành phố lớn, giá nhà đất sẽ giảm, khu vực ngoại ô sẽ phát triển hơn... Nhưng tất cả đã tan theo làn khói. Tất cả chỉ vì nhandan kêu gào.


... và điện hạt nhân - thứ Việt Nam đang rất cần trong bối cảnh chúng ta liên tục thiếu hụt điện năng, vốn gây ảnh hưởng xấu đến chất lượng cuộc sống nhandan và hoạt động sản xuất & phát triển kinh tế.

Qua những minh họa sinh động vừa nêu, ta có thể thấy, ý niệm "nhandan" ở Việt Nam, mang tiếng là danh từ chung, song tai ngược thay, lại là một thực thể đoàn kết, sinh động, cuồn cuộn, mạnh mẽ, hung hãn và hoàn toàn không có năng lực tư duy, khi thực thế này luôn phản đối bất cứ nỗ lực tích cực nào từ phía chính quyền trong việc cải tạo điều kiện cơ sở hạ tầng và môi trường sống quốc gia, chỉ vì "đứa bên cạnh gào, nên tôi gào theo".

Nhận kiến sai lệch.

Vương rất thông cảm với tiếng thét tuyệt vọng, mà qua ngòi bút của kền kền đã trở thành nội dung bị đàm tiếu một cách bất công suốt mấy ngày qua, của quan chức Phan Đăng Long - Phó ban tuyên giáo thành ủy, khi Long buộc phải lột trần một thực tế mà nhandan không bao giờ chấp nhận: quyết định và ý chí của nhà cầm quyền không cần phải hỏi ý kiến nhandan.

Rõ rồi, tự cổ chí kim, cách nhanh nhất để mọi chính quyền (và sau lưng là chế độ) tự bắn vào chân mình, là hỏi ý dân trước khi làm anything. Dân bầu chính quyền để chính quyền thay dân làm những việc dân không biết làm (thế mới là dân), thế cái gì cũng hỏi dân thì thành ra loạn à? Dân biết cái quái gì mà phải hỏi dân? Ở đời, có những điều cần được hiểu ngầm thay vì bắt nhau phải nói toẹt ra, vì sẽ mất hay và mất lòng. Rất tiếc, nhandan Việt Nam không hiểu được quy tắc tế nhị căn bản này.

Vậy nên, thay mặt những người Việt Nam yêu nước chân chính, Vương mong Thảo hãy kiên định và củng cố đến cùng quyết tâm chính trị của mình. Thảo hãy học tập những đồng nghiệp trong nam ở khoản không thông báo tuyên ngôn gì cả, mà chỉ lẳng lặng làm và làm, để đến ngày hôm nay, trong nam đã có biết bao thay đổi như tòa nhà Tax được đập tan, dự án Boxit đã được đưa vào hoạt động để tạo ra biết bao công ăn việc làm, toàn bộ các tuyến đường trung tâm của Saigon đều được lát đá xanh, và sắp tới đây là cú ra mắt hoành tráng của sân bay Long Thành. Nghe chửi vỗ mặt, nhưng vẫn kiên định với những gì có lợi cho dân cho nước, đó là bản lĩnh của bậc lãnh đạo vậy.

Chống đối mù quáng không phải là yêu nước.

Với toàn bộ nhandan Việt Nam, Vương mong các bạn hiểu một điều rằng: trong bối cảnh nước ta hiện đại, mọi thông báo foreplay của chính quyền cần được hiểu như một cử chỉ lịch thiệp không hơn không kém, và do đó cần được đánh giá cao bằng cách ưng thuận và ủng hộ 100% thay vì chống đối đến cùng, vì như vừa trình bày, nếu ngay từ đầu chính quyền cứ âm thầm lặng lẽ làm, thì nhandan đã chẳng biết gì mà kêu, có phỏng? Đừng lôi Mỹ với Nhật với Tây ra để so sánh, nước họ đã quy hoạch đô thị và tích lũy tư bản xong xuôi từ lâu, trong khi nước ta vẫn còn chập chững những bước lẫm chẫm non nớt đầu tiên trên con đường thoát nghèo để làm giàu. Chúng ta, những thanh niên của thời đại Hồ Chí Minh, cần quán triệt tư tưởng này, để đưa đất nước sánh vai với các liệt cường năm châu, đúng như mong muốn của Bác.

Đất nước sẽ sống và thăng hoa nhờ những con đường 20 làn xe, tàu điện ngầm đì đùng dưới lòng đất, tháp truyền hình cao nhất khu vực (để đóng vai niềm tự hào thị dân và thắng cảnh du lịch), đường sắt siêu tốc Bắc - Nam và sân bay đẹp nhất nhì châu Á... chứ không phải nhờ những chống đối mù quáng "thọc gậy bánh xe" rất phản động của thực thể mang tên nhandan. Đó là đạo lý trời đất vậy.
Thứ Năm, ngày 19 tháng 3 năm 2015

NÂNG BI SỰ KHÁC BIỆT.



Ngủ đi thiên thần nhỏ
Để mẹ đi liên hoan
Bố làm con lợn hoạn
Cho Chang Hạ vãi loan:))

***



Nhậu tưng bừng, ốm cũng tưng bừng
Thoát luôn cái nạn phừng phừng tám - ba
Kính thưa các loại đàn bà
Tám ốm rồi nhá baba cái lồn:))

***



Nghe đồn hội đồng lú lẫn TW kết hợp với Viện hàn lâm KH-XH Vịt Ngan tổ chứ hội thảo " nhận thức về kinh tế thị trường định hướng Xuống Hố Cả Nút" nhằm góp phần phục vụ hoàn thiện bá cáo tổng kết một số vấn đề lý luận - thực tiễn và dự thảo bá cáo chính chị TW tại đại hội đoảng lần thứ 12 mà vãi cả đái.

Dài dòng lắm nhưng gút lại là: Đoảng sẽ ra định nghĩa mới về kinh tế thị trường định hướng XHCN.

Hình như lại lạc đường hay sao ý, các anh chị ạ:))

***



Tôi cực lực phản đối các anh chị gọi đồng chí Vũ Khiêu là Quốc sư hay Cuốc xư. Gọi theo lối đó là phỉ báng và cực kỳ mất dạy.

Chính xác phải gọi đồng chí ý là: Quốc sư Quốc doanh.

Nhá:))

***



Hoa sắp tàn rồi, xuân sắp phai
Giật mình nghĩ tới chuyện ngày mai
Ngày mai trong đám xuân thâm đó
Có kẻ đi hoài chửa thoát thai.

Thôi thì đi lai rai:))

***



Lộc lá đã tàn canh diệu nhạt
Dặm dài côi cút mảnh tình con
Gửi em một chút héo hon
Gọi là có tý vuông tròn từ đây.

***



Tướng Chung, chánh sở cẩm Hà Nội xác nhận lực lượng dư lợn viên là tự phát và đang cho điều tra.

Nhưng trước đó, ngài cũng đã ký giấy khen những người trong số họ vì đã có thành tích giữ vững an ninh trật tự trên địa bàn thủ đô.

Thế là thế lìn nào nhỉ?

***



Hôm nọ đi nhậu, có một tình yêu nhận ra và mời bia. Rồi sau đó nhấn nhá xin chụp chung kiểu ảnh. Xong, tình yêu đó nấn ná rút ra 5 sọi dí vào tay mình kèm lời nhắn, nguyên văn " Em chụp với con ngựa trong Sầm Sơn mất 10 nghìn, trên Đà Lạt mất 20 nghìn vì có thêm cái mũ cao bồi đểu. Anh danh giá thế, nhẽ nào lại đéo bằng...con ngựa".

Bố tiên sư hự hự hự...

***



Nghe đồn Thánh Dóng trước khi nhảy xuống Hồ Tây tắm thì ngài ngồi trên bờ hốc đẫy bún ốc mí lại bánh tôm.

Thế đã được chưa hả các nhà đạo đức?


***



Thông cáo bố láo: Phọt Phẹt đã đổi slogan để đánh đu cùng thời đại. Slogan mới là: Phọt Phẹt - nâng bi sự khác biệt.

Hết thông cáo nhưng còn nhiều...bố láo:))
Thứ Ba, ngày 17 tháng 3 năm 2015

KHI TƯỢNG ĐÀI LÀ NHỮNG...CON ĐÊ.



Bài của triết gia vô đối ở An-nam, số 1 châu Á và thứ 3 hoàn cầu Paul Nguyễn Hoàng Đức:)). Tít như thường lệ, tôi lại rút trong quần ra khà khà.

Nhiều người đã bàn về tượng Người Mẹ ở Quảng Nam, chẳng hạn nhà thơ Trần Mạnh Hảo có bàn: tượng giống mẹ Mỹ hơn mẹ Việt.

Theo tôi điều này không quan trọng, vì vẻ đẹp của mỹ học hoàn toàn cho phép người ta được cách điệu từ mũi tẹt lên mũi cao cho đẹp, đó là nghệ thuật tự do mà, thậm chí người ta có thể nâng chiều cao cho bức tượng đối với người thấp…

Công bằng mà nói, phần đầu và mặt bức tượng khá đẹp và kiêu hãnh có nét giống tượng nhân sư như ai đó đã phát hiện trước. Nhưng tổng thể chung tượng có phần nền quá xấu – chẳng khác gì đê con trạch đập vào mắt người ta.

Về điêu khắc, chúng ta biết nó căn bản khác hội họa ở không gian Ba chiều. Chẳng hạn ngắm hội họa là bức tranh thì chỉ có chiều dài và chiều rộng, nên người ta chỉ ngắm hai chiều, theo lối mặt dẹt, đẹp phía trước là đẹp tất.

Nhưng điêu khắc được coi là khó hơn nhiều, nó bao gồm thêm cả chiều sâu, tức cả ba hướng nhìn, vì thế một bức tượng đẹp phải đảm bảo nhìn từ bất kể hướng nào cũng đẹp, cả trước lẫn sau, cả phải lẫn trái.

Một bức tượng luôn phải đảm bảo không gian được ngắm của nó. Nó không thể tùy tiện đứng một mình, mà phải được xứng hợp với xung quanh, về thuật ngữ trong nghệ thuật người ta thường dùng từ “ensemble”.

Nghệ thuật luôn phải đảm bảo cho con mắt người ta được thỏa mãn tràn trề như một bữa tiệc mỹ học, nhưng cùng lúc phải giải phóng đôi mắt được tung cánh tự do. Vì vậy bức tượng Người Mẹ quá xấu, vì nó dài như con đê đồ sộ chắn mất tầm mắt của người ta, gây bức bối đến mức như bức tường của nhà giam – nó phải vươn lên cao đề đe dọa những kẻ muốn đào tẩu, giải phóng. Tượng Nhân Sư rất lớn nhưng không chắn tầm nhìn, bởi lẽ hai bên phải trái có không gian cho đôi mắt chạy thoát thả bổng hướng nhìn.

Về nguyên tắc nghệ thuật thị giác không được phép xấu. Bởi vì theo mỹ học Hegel, văn chương là nghệ thuật thời gian, có thể đưa cái xấu ra để rồi cái đẹp sẽ xuất hiện sửa chữa cái xấu. Nhưng nghệ thuật thị giác như hội họa, điêu khắc hay kiến trúc dứt khoát không được trình bày cái xấu dù nhỏ nhất, bởi vì thị giác là rụp một cái đôi mắt đã chụp bắt cái tổng thể.

Bức tượng đài luôn luôn là để kỷ niệm hay ghi dấu một giá trị tinh thần. Tinh thần thì phải bay lên cao. Và chỉ có bay lên cao tinh thần mới vươn đến tự do.

Trong khi tượng Người Mẹ Việt Nam thì sao? Trời ơi mẹ ôm đồm quá, mẹ giang tay che chở cho tất cả, thế có nghĩa là con của mẹ không bao giờ lớn, và mẹ cứ mãi cúi xuống để nuôi nấng con trong bầu sữa giá áo túi cơm. Vậy thì mẹ làm sao cất cánh bay lên cùng thời đại?

Tư duy của người Trung Quốc và Việt Nam là tư duy chiều ngang. Công trình tín ngưỡng đồ sộ của Việt Nam là chùa trăm gian, một công trình mà ông thợ mộc kém nhất có nguyên liệu là làm được, vì ông cứ nối mộng thêm vào từ gian thứ nhất đến gian thứ hai. Trung Quốc với Vạn Lý Trường Thành cũng chỉ là thứ chùa trăm gian không mái cứ chạy dài trên núi, mà chẳng cần tài cán gì mấy anh nông dân đi lính có thể chỉ đạo đắp nối tiếp. Vào thăm các nhà trẻ chúng ta sẽ thấy, con nít xếp hình dài, thì chúng xếp rồng rắn vòng quanh nền nhà. Nhưng nếu chúng xếp cao lên, khéo léo lắm mới xếp được vài khối hình chồng lên nhau. Qua đó chúng ta sẽ thấy cái khác nhau giữa chiều ngang và chiều cao. Người châu Á rất khó tiếp cận với những gì vĩ đại bởi tư duy chiều ngang.

Một xúc vải, nếu mở rộng chiều ngang khổ vải có thể lên đến 2m, rồi 5m là kịch. Nhưng để chạy dài nó có thể chạy vô tận từ bắc chí nam đến vòng quanh trái đất. Người Việt có ngàn vạn người làm thơ, nhưng theo tư duy chiều ngang, nghĩa là một tư duy không cần cấu trúc, mở rộng hết khổ vải thì được dăm câu ba điều, bày đặt học đòi viết trường ca, thì cả ngàn trường ca không có nhân vật, tức là làm lều lá chuối úp đậy thức ăn không cần cột kèo.

Và cái tư duy chiều ngang đó cũng được thể hiện trong bức tượng đài Người Mẹ. Người đàn bà Việt Nam suốt dòng lịch sử khổ lắm vì gánh nặng đòn gánh ngang hai vai, đó cũng là tư duy chiều ngang, giờ đây đàn bà nông thôn còn phóng xe máy vèo vèo đội mũ bảo hiểm trông như phi công tầu vũ trụ, sao không cất đi cho mẹ hai vai chiều ngang. Lẽ ra hai vai mẹ phải hóa đôi cánh để mẹ bay lên trời, để mẹ được nhắm vào bầu trời lồng lộng tự do, để sánh bước cùng năm châu thế giới. ai lại buộc chặt hai tay mẹ vào đất như tầu hỏa Việt Nam như vậy (tầu Việt Nam ôm chặt đất anh hùng), thế thì mẹ còn đi đâu được.

Bức tượng đã giam cầm chính mẹ, con chim bay lên được bầu trời vì trọng lượng nó bé. Con voi làm sao bay được lên bầu trời?! Người mẹ văn minh là người mẹ phải say khát tự do muốn hòa đồng cùng thế giới và vũ trụ, vậy mà mẹ bị gắn chặt vào mặt đất, vào con cái không chịu lớn, học rất nhiều nhưng vẫn chỉ có tư duy chiều ngang, thì mẹ vươn lên, bay lên làm sao được.

Có thể hình như mẹ bảo “ôi dào bàn về mỹ học nhiều làm gì cho khổ, chẳng qua là họ muốn đắp rộng ra để giải ngân nhiều!”


“Vậy tại sao không nối dài phía sau của mẹ, thì có phải vẫn giải ngân được nhiều mà tượng vẫn đẹp không? Như vậy tầm mắt người tham quan không bị chắn”

“Biết rồi, nhưng quĩ đất đằng sau vì quá tế nhị nên không giải phóng được mặt bằng”

“Vậy thì làm cao lên!”

“Làm cao thì phải có trình độ kỹ thuật, vả lại như vậy tốn rất nhiều thép, sẽ bị đội giá thành, không giải ngân được.”

“Thế này thì chịu!”

“Không chịu thì làm sao, cái trình độ của ta mới chỉ ở tư duy chiều ngang, chỉ giỏi khôn vặt và ăn vặt, thì tượng đài dù to mấy cũng chỉ là thứ trẻ con chơi đồ hàng bày la liệt vặt vãnh mà thôi…”
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang