Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

QUÊN ĐỐT BAO.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, đám mây, bầu trời, xe môtô, đại dương và ngoài trời

Giêng hai là những ngày tháng của rộng dài, ấy nên dương gian ăn chơi la đà lắm nhưng vẫn không quên cái nết cao quý là chăm lo cho mồ mả tổ tiên theo cái tư duy khá trung tiện là TRẦN SAO ÂM VẬY.

Thế mới có chuyện vợ chồng nhà nọ đốt nguyên một con Osin bằng hình nộm to như người thật mà nguyên mẫu là đứa giúp việc tuổi mới đôi tám cho ông tam đại đặng hầu hạ việc tết nhất cận kề.

Cuối xuân đầu hạ, con bé giúp việc lù lù một đống bụng. Bà vợ xuýt xoa, gớm, tổ tiên linh thiêng, mọi nhẽ.

Nhưng ông chồng thì bối rối lắm, nom lúc nào cũng len lét như sẻ nấp diều hâu, mồm luôn lẩm bẩm một câu mang tính khẩu quyết, "địt mẹ, QUÊN ĐỐT THEO CÁI BAO CAO SU mà rách hết cả việc".

Hehe.

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang đứng
Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

KHOE TẾT.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, thực vật, hoa, cây và ngoài trời

Người ta cứ bảo bỏ tết đi. Giời ạ, tết có tội tình chi mà bỏ đi? Người ta lý sự, tết ngày càng mất đi phong vị. Than ôi, tết vẫn nguyên si mà, mất đi phong vị là bởi chúng ta vô vị đấy thôi.

Gớm chết chết, từ lúc nắm tay cho đến khi buông bỏ, ai cũng mong tỏ tường rằng tết nay con cháu có về? Thần tình lắm nên người ta luôn hỏi, rắn rỏi hoặc mềm nhũn ra. Ấy là cái thế tình vậy, đôi lúc mỉa mai và có thể rông dài.

Tôi đi hai mấy năm và chưa từng ăn tết nơi phố thị. Không phải tôi ghét bỏ gì chốn ấy mà bởi phận con cả nên tết nhất phải về với song thân. Chả lo được gì đâu nhưng đỡ đi cái tiếng mất mặt. Cho cả tôi và cả những bề trên, với vô khối nhiêu khê và cũng lắm nỗi niềm.

Cứ quãng hăm tám hăm chín âm là tôi về với mẹ theo đúng cái lối vội vã giở về vội vã ra đi. Năm nào cũng vậy, mồng hai tết lại đã tất tả ngược xuôi bởi còn nhiều chốn nhiều nơi cần giá đáo. Sự ấy đã thành lệ chứ chả phải nhiêu khê gì. Gớm, mỗi năm có một ngày tốt, ngày tốt cho ta gặp nhau. Há chẳng phải là chân chính lắm?

Nhưng chân thành mà nói, năng gặp không hẳn đã hay. Cái thói của người xứ ta buồn cười lắm, là chả mấy khi hỏi nhau sức khoẻ có dồi dào mà tinh đi soi mói hầu bao hay chức tước. Những người rủng rỉnh xu hào hay vai vế thời còn có dịp mà phô phang, chứ như hạng tôi đây thì ngượng ngùng xấu hổ rất. Ấy là chửa kể những kẻ bông phèng thời còn chả biết ăn nói ra sao. Thành ra buồn bã lắm.

Tết nay nhẽ tôi ở lại với phố phường một phen bởi nghe nói những ngày này Hà thành thần thánh lắm. Là sự vắng vẻ, trầm mặc và đôi chút cô liêu. Khác xa với cái bản mặt ồn ào, bụi bặm và vô pháp vô thiên thường nhật. Nhưng chính yếu nhất là đáp cái lễ nghi với bậc song thân đẻ ra con “ mái già” nhà tôi. Nhà neo người nên tết nhất năm nào cũng chỉ mỗi hai thân già lủi thủi, cám cảnh ra trò. Là nhẽ định thế thôi chứ đến cận ngày lòng lại chộn rộn muốn về nơi cắt rốn. Cái thời khắc, cái khí tiết nó làm động lòng ghê gớm lắm.

Hôm nay đã là ngày mười lăm tháng chạp, tết đang đủng đỉnh đến nhưng thiên hạ thời hối hả lắm. Hỡi loài người thông minh, sao lại dại dột chạy đua với thời gian và xuẩn ngốc so kè cùng tết? Hãy thong thả nhẩn nha mà hoà mình với đất trời cho hồn xuân phơi phới, thế có phải thuận thiên không?

Là cứ ăn nói hàm hồ thế, chứ tôi biết thời gian nào có đợi chờ ai bao giờ. Chẳng vắt chân lên thời thành ra lạc hậu rồi lại trơ gan cùng với tro tàn thôi. Có ông thi sĩ nào đó còn réo rắt, rằng nhanh với chứ, vội vàng lên với chứ bởi sợ những mầm non chưa kịp hái đã vấp phải những tàn phai.

Đang sửa cái lễ nhạt cúng ngày rằm cuối cùng của năm cũ thì mẹ tôi gọi. Ngôn lời lại như bao tết xưa, rằng hôm nao thì về? Giời ạ, hóa ra cái nỗi lòng của người già cũng tha thiết lắm. Tôi biết mẹ mong chúng tôi về để khoe. Không phải khoe công danh hay vàng bạc của từng đứa. Mà là khoe con, khoe cháu.

Bởi đó là thứ tài sản quý giá nhất mà bà làm ra trong suốt gần bảy mươi năm qua. Giời ạ.

Kết quả hình ảnh cho phọt phẹt
Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

TÁO 2017.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

TÁO 2017.

Phọt_Phẹt: Gớm, bao năm, nay ông mới về chính ngày.

Táo: Về sớm anh nhiếc tôi ra rả. Muộn thì chả có cá lên. Từ giờ giở đi cứ chính ngày tôi về.

Phọt _Phẹt: Ông yên tâm đê, năm nay có BRT rồi. Hanh thông mọi nhẽ.

Táo: Là cái mẹ gì? Ối đấy, cấm bỏ được cái nết nói tục văng bậy khi ở với nhà anh.

Phọt_Phẹt: Là xe biz nhanh. Năm nay ông lên thiên đình bằng biz nhanh. Nghe nhở?

Táo: Đi gì cũng được, miễn anh đừng “ tiễn” tôi bằng K59 của tay gì kiểm lâm mạn Yên Bái. Gớm, hạ giới các anh năm nay loạn quá thể.

Phọt_Phet: Thượng bất chính thì hạ tắc loạn thôi. Hà tất ông phải kêu rên. Mà bọn nhũng nhiễu ấy chết bớt đi cũng được.

Táo: Anh ác khẩu vừa vừa thôi. Mà cái tệ nạn ấy bác cả nhà anh chống mãi mà chửa ra cơm cháo gì à?

Phọt_Phẹt: Chống gì thì cũng phải cần có cơ chế. Chứ đằng này tinh bằng hô hào miệng mí khẩu hiệu suông và nghị quyết rung chuông. Không sập giàn là may chứ chống cái ếch. Chẳng có kế sách mẹ gì hay ho ra trò cả nên đang kêu nhân dân vào chống hộ kia kìa.

Táo: Nhân dân có quyền lực gì đâu mà chống. Chỉ có quyền lực mới sinh ra tham nhũng. Như hạ giới các anh, quyền lực tuyệt đối sinh ra tham nhũng tuyệt đối. Đem nhân dân ra chống khác gì đấm bòi vầu sông. Ấy đấy, lại nói bậy rồi, hehe.

Phọt_Phẹt: Ông bỏ mẹ cái tật lưỡi chẻ hoe ấy đi. Thích gì thì cứ phóng mồm mà phọt ra. Thế phải làm thế nào? Chầu chực thiên đình bâu niên nhẽ không ngộ ra gì đĩnh đạc?

Táo: Chỉ có tham nhũng mới chống được tham nhũng thôi. Hay chính xác ra là chỉ có bọn tham nhũng mới chống lại được…bọn tham nhũng. Anh hiểu không?

Phọt_Phẹt: Hiểu. Và tiếng súng Yên Bái là một ví dụ điển hình?

Táo: Phải. Anh bố láo bố xiên thế mà cũng thông minh ra phết. Tôi ban khen, nghe chưa.

Phọt_Phẹt: Thánh họ. Ăn gì để tôi còn mua cúng?

Táo: Ăn gì giờ cũng sợ. Anh cúng tôi dăm vài con cá ở Fomosa Hà Tĩnh được không?

Phọt_Phẹt: Cá mú ở đó giờ hiếm lắm, không hẳn do chết bởi xả thải đâu mà về cơ bản nguồn lợi thủy hải sản đã cạn kiệt do lối đánh bắt tận diệt của bần nông. Ông ăn thứ khác đi.

Táo: Thế cá hồ Tây cũng được. Tôi thiếu chất tanh nên chỉ thèm cá.

Phọt_Phẹt: Ủ ôi, riêng cá ở đó thì chết hết rồi. Đích thị do ô nhiễm.

Táo: Thế mà tôi nghe người ta bảo là do không biết bơi cơ đấy. Thôi, anh cúng gì tùy tâm nhá. À mà cụ Rùa hồ Gươm chẳng hay có khỏe?

Phọt_Phẹt: Ông hỏi thì mới nhớ. Thăng hồi đầu năm rồi. Chết già.

Táo: Uh, cụ ấy đi lại là điềm lành. Thế có giám định tử thi để xem là Rùa hay là Giải không?

Phọt_Phẹt: Ông hết chuyện rồi à? Tấu sớ chuẩn bị đến đâu rồi?

Táo: Năm nay tôi tân tiến nên có nhờ thằng ĐÁNH MÁY tốc ký hộ cho. Xong từ đận giữa chạp.

Phọt_Phẹt: Giời ạ, thằng đấy chui từ mồm các quan mà ra. Mà mồm quan thì trôn trẻ. Ông nhờ nó có đúng QUY TRÌNH không?

Táo: Tôi không biết. Nhưng thấy bọn đúng QUY TRÌNH tinh những con ông cháu cha cả nên cũng có an tâm.

Phọt_Phẹt: Ông quan liêu lắm, không thấy tấm gương Trịnh Xuân Thanh à? Đúng QUY TRÌNH đấy. Giờ thì sao nào?

Táo: Chả sao cả, bởi sự đào tẩu của anh ấy cũng như nhiều anh đúng QUY TRÌNH khác đều rất đúng…QUY TRÌNH, hehe.

Phọt_Phẹt: Giời ạ, ông có im đi không. Nằm xó bếp mà cứ oang oác thế.  Tuần đinh nó gô cổ lên phường thì lại tha hồ mà trình bày. Thôi, không còn gì nữa thì để tôi thắp hương cúng tiễn. Nước lã mí khí giời thôi nhá.

Táo: Đã bảo tùy tâm mà lại. Anh gọi cái BRT cho tôi luôn đi.

Phọt_Phet: Cái này không đón tại gia, mà ông phải ra đúng tuyến. Để tôi tăng – bo cho một đoạn.

Táo: Thôi, thế khỏi phiền anh. Để tôi tự lo phương tiện di chuyển.

Phọt_Phẹt: Ông định đi bằng gì?

Táo: Mấy thằng cháu bên không quân có hứa cấp cho con Su - 30MK2, tha hồ mà vi vu.

Phọt_Phẹt: Gớm chửa. Có rơi ở đâu thì nhớ quẹt diêm phát tín hiệu để tôi đến cứu nhá.

Táo: Tiên nhân anh. Chỉ được cái ác miệng. Thôi tôi đi nha. Khà khà…

Không có văn bản thay thế tự động nào.
Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

LỘN CÁI MỒ.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, cây, thực vật, ngoài trời và thiên nhiên

Làng tôi từ dạo khấm khá thì xem ra phát về đường mồ mả. Nhưng riêng cái họ Lê tôi lại chả mấy ăn thua nếu như không nói là còi cọc và thi thoảng còn long lên sòng sọc.

Ấy thế mà chả hiểu sao mẹ tôi cũng hót được 50m2 đất khá đắc địa rìa mé sông rồi hô hào công lao sức lực của anh em con cháu dồn vào. Mồ mả từ đó xem ra khấm khá.

Bố tôi làm tường bao đẹp đẽ, vẽ đầy những rồng rắn lên mây.

Ô thế mà thành tấm thành món, nom nguy nga lộng lẫy và sâu lắng ra trò. Bằng chứng là từ ông tam đại cho đến hài nhi quy về đấy hết, tổng kiểm toán nhà nước được hai mốt bia, văn tự ghi cả Nôm lẫn Hán, quốc ngữ dăm vài.

Thời buổi đất chật người đông, mông nhiều ghế ít thành ra họ nào cành chi xum xuê thì xí được phần hơn, còn những hạng lìu tìu thì ất ơ cả lượt. Bên cạnh những gò đống nguy nga là những phôi pha mộ cỏ, nom vửa hoành tráng vửa thê lương. Người ta bàn giải pháp dồn điền đổi thửa cho ra lối ra hàng, nhưng nếu là ruộng đất cấy cày thì là một nhẽ, đằng này chuyện mồ mả âm phần nên cứ động đến là chửi bới nhau. Mà chửi rất ác, tuyền đào những ông những bà đang ngậm cười dưới kia lên mà chửi. Và khi ngôn ngữ bất lực thì hành động lên tiếng, họ lao vào phịch nhau chí tử, kinh động đến cả quan nhớn quan bé. Tôi hoảng quá. Rồi lại nghĩ đến cái sự mồ mả của Tây phương mà ngao ngán tợn. Họ giản dị mà vẫn tôn nghiêm, tự nhiên mà lại đầy nhân bản.

Có “sổ đỏ” cho âm phần nên mỗi bận tết đến xuân về hay thanh minh giỗ chạp họ tôi hân hoan lắm. Cỗ bàn cũng rộng rãi thêm vài mâm, tình thâm cũng keo sơn ra tý chút, nhiều hạng con cháu mất mặt tận đẩu đâu cũng lần mò về hương khói. Sự ấy hẳn hay ho ra trò, có phỏng?

Ấy nhưng từ độ ông trưởng họ toan bốc một ngôi mộ cỏ trên gò về đặt ở chính giữa và quả quyết đấy là ông bành tổ họ Lê thì sự thể xem ra nguy hại lắm. Tôi ít tuổi, lại phận con cháu nên không hiểu chuyện người lớn ra sao nhưng nghe bố tôi bảo thì là không phải. Theo ông thì đó là mộ hoang, chả liên quan gì đến bất cứ họ hàng nào trong làng tôi cả. Thế nên bao đời nay vẫn cứ nằm phất phơ thế, tịnh chả ai cúng bái gì. Nhưng ngặt nỗi lại có tấm bia đá khá to, khắc tinh những Hán tự nhưng mờ mịt lắm, đôi chữ còn bị mẻ.

Ông trưởng họ cũng đà mấy phen mời thày về xem chữ và dịch hộ, dững từ cao lão râu dài cho đến mấy anh Hán Nôm tân thời khệnh khạng nhưng đều tịt cả. Không hẳn là do bọn họ non kém trình độ mà do chữ nghĩa văn bia đã mờ còn mẻ, đâm ra tậm tịt thôi. Ấy nhưng ông vẫn quả quyết thế. Và lý sự rằng, ấy là cái thói tương truyền mấy đời thổi đến tai ông. Bố tôi phản đối mãi chả được nên cũng rắp tăm tìm đến ông bạn thân chuyên nghề khảo cổ nhờ phán hộ.

Gớm chết chết, bữa ấy đoàn đông lắm, cứ như là đi khai quật một di chỉ tầm quốc gia đã phát lộ chứ không phải khảo cứu cái văn bia. Ông trưởng họ không mấy vui vì cái nhẽ bố tôi làm nhưng lại hăng hái đốc xuất con cháu lo việc rượu thịt để đãi đằng. Người làng tôi bâu đen bâu đỏ. Lại có kẻ thối mồm phao ra cái tin rằng bố tôi thuê người ta về để đào mả tìm vàng. Sự thể càng nhiêu khê tợn.

Đoàn khảo cổ cuốc bổ phun xịt rồi bồi một lớp hóa chất hay gì đó lên văn bia. Ái chà chà, đang mờ tịt bỗng giở nên sáng láng. Ông bạn bố tôi tay xoa mồm đọc rồi ngửa cổ cười hô hố. Ông bảo, cần phán ngay hiện trường hay về nhà tường trình cho cả họ?. Ai cũng sốt ruột nên vêu vao nhao nhao ỏm tỏi.

Ông bạn bố tôi hẳn là một tay chuyên. Sau khi đọc xong mớ Hán tự thì tắp lự mách qué sang Nôm rồi phê ngang sang quốc ngữ. Giời ạ, đó chỉ là bài thơ thất ngôn tứ tuyệt về một con chó và chẳng rõ ai làm. Ý tứ thì như bao đời nay, là tụng ca về đức trung thành của loài chó má.

Hôm đó họ tôi cỗ to. Và chẳng hiểu do ngẫu nhiên hay chủ ý mà món chính lại là…món chó!


Không có văn bản thay thế tự động nào.
Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

SỐC & ĐỘC # 122

Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang ngồi, xe môtô và ngoài trời

Khả năng em ấy ngoại tình
Vội về quên mất cửa mình... còn nguyên.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Chiến binh, à quên, tuần đinh đường phố.

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời và ngoài trời

Cuốc phòng là của toàn dân
Cuốc da là của cá nhân mấy thằng.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, đang ngồi, hoa, thực vật và ngoài trời

Hạnh phúc trăm năm thì trồng HOA - Nghìn năm thì trồng ĐÀO.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, ô tô và ngoài trời

Âu hóa muôn năm - Bình dân vạn tuế.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Hóa vàng rỗi tiễn ba vong
Trong một nốt nhạc là xong mớ đời.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngủ

Kỹ nghệ câu giun.

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang đứng

Đúng QUY TRÌNH nhá, đậu má.

Trong hình ảnh có thể có: 9 người, mọi người đang đứng

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Anh em như CỨT với ĐÍT.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Cục to nhất bộ thương binh
Lao động xã hội thần tình làm sao.

Trong hình ảnh có thể có: văn bản

Nỗi lòng đa cấp người ơi
Đi ăn quán đuổi, đi chơi chó lùa.

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng và trong nhà

Thật là mông nhũ phì đồn
Vần ỒN nhẽ cũng ôn tồn lắm thay?.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, ngọn lửa và ngoài trời

Mông sấn nhá.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, ngoài trời và món ăn

Còn đây là lầm lướng aka nầm nướng.

Trong hình ảnh có thể có: cây, ngoài trời và thiên nhiên

Khi lợn làm đầu tàu. Còn ở dưới là người.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Đoàn tàu Xuống Hố Cả Nút ( XHCN ), cái đéo gì cũng kêu, trừ...còi.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Năm, 29 tháng 12, 2016

MINH BÉO MUÔN NĂM - CỤ GĂM VẠN TUẾ.

Trong hình ảnh có thể có: xe môtô và ngoài trời

Muốn xây dựng CNXH thì phải có những con người XHCN@thằng đéo nào nói, quên rồi. Chuyện tưởng giống con gà - quả trứng nhưng lại đang hiện hữu hàng ngày ở An-nam ta.

Quan thì tham và dân thì gian thì về cơ bản dự án BRT coi như phá sản.

Lại quay về với triết lý MUỐN NHANH THÌ PHẢI...TỪ TỪ & HÀ NỘI KHÔNG VỘI ĐƯỢC ĐÂU mà sống thôi.

Đèo mẹ:))




Với Minh béo, giải pháp duy nhất để anh ta tồn tại ở An-nam là đeo LỤC LẠC VÀNG vào cổ.

Minh Béo muôn năm - Cụ Găm vạn tuế! Hố hố...


Trong hình ảnh có thể có: món ăn và văn bản
Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016

ĐÚNG QUY TRÌNH?

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang đứng

Vậy là rõ rồi nhé, tiếng súng Yên Bái đã kết thúc rất...có hậu. Ấy là do bức xúc trong việc sắp xếp nhân sự chứ tịnh không cừu thù ân oán trong làm ăn hay ái tình.

Hơi băn khoăn một chút là khám xét phòng làm việc của đồng chí Ngô Ngọc Tuấn có 1 két sắt, trong két có 100.000 USD, 1,5 tỷ đồng và 4 chiếc nhẫn màu vàng, mặt đá không xác định trọng lượng và chất lượng. Đồng chí Ngô Ngọc Tuấn trước khi bị hạ sát là đương kim chủ tịch HĐND kiêm trưởng ban tổ chức Tỉnh ủy.

Đại tá Phạm Ngọc Thắng – Phó giám đốc Công an tỉnh Yên Bái cho biết, đây là số tiền mà 2 vợ chồng ông Tuấn tích góp nhiều năm nay, để ở đây cho an toàn.

Kết luận của Phọt Phẹt: Nơi cất giữ tiền an toàn nhất là phòng làm việc của lãnh đạo chứ không phải tư gia hay ngân hàng.

Bọn đạo chích khỏi phải bói chân gà hay xem tay người bị sét đánh nữa nhé. Tháng củ mật đến rồi.

Chiến thôi:))


Trong hình ảnh có thể có: món ăn và văn bản
Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

CHÉM TÍ GIÓ.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, cây, thực vật, ngoài trời và thiên nhiên

Chém tí gióa:))

https://www.youtube.com/watch?v=ZPi-nDWiCX4&feature=youtu.be

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, trong nhà

Âu - vờ, khớ khớ...
Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

SỐC & ĐỘC # 121

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Vừa lúc xăng chửa kịp tăng
Cô tranh thủ đổ để thăng về giời.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, xe môtô và ngoài trời

Cô thăng:))

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và món ăn

Ghế đã ít mà đít lại... phì đồn.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

Cờ bạc giờ là mẹ Đàm Vĩnh Hưng chứ không phải là ...bác thằng Bần. Nữa nha:))

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, xe môtô và ngoài trời

Đỉnh cao chói lọi ở Thiêng đường mù. ( mả cụ chị Dương cái đéo gì Hương nhá )

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng

Đông - Tây y kết hợp với cúng bái.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, xe môtô và ngoài trời

Núa nang nợn nạc nên ngôi
Lông dân phấn khởi lên ngồi rất phiêu. ( Xin nỗi anh Nhạ, nha )

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Bác sĩ vui tính nhất năm
Ha ha ha nhớ lộn gằm thường xuyên.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, đêm và trong nhà

Kháng chiến nhất quyết thành công, kháng chiến nhất quyết thành công. Bao giờ kháng chiến thành công, anh về vui thỏa...vú mông. (Xin lỗi ông Hoàng Việt, tác giả bài hát Lên Ngàn)

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, sân bóng rổ và ngoài trời

Khi showbitch đi cứu trợ.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, xe môtô, ngoài trời và văn bản

Kháng chiến suốt mấy mươi năm
Bảy mươi ngày ấy là nằm chiêm bao.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Thật đúng với cái câu " nước chảy chỗ trũng".

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Hàng độc.

***

Nguồn: nhặt trên NET.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng và ngoài trời

Ảnh dùng để...sạc pin:))
Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

OÁNH RẮM RONG.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, kính mắt và đêm

Đông về chậm như xẩm
Sờ cái lờ tàn thu.
Xuân thì vụn nát lời ru
Đầu hạ dậy sớm vuốt cu lộn cò.



Cứ theo kinh nghiệm của ông bà ta với trẻ con thì " 3 tháng biết lẫy, 7 tháng biết bò, 9 tháng lò dò mà đi".

Với cú lẫy thành công đầu đời, thế giới của chúng đang từ trần nhà và nhiều thứ đồ chơi treo nhằng nhẵng bên trên bỗng giở nên bằng phẳng. Khi chúng cố góc cổ lên dòm ngó thì có chút nghiêng nghiêng.

Chúng lớn lên bắt đầu từ thế giới phẳng và hơi nghiêng nghiêng đó.

Triết vặt của một ông bố tập lẫy theo con và kết quả là tí nữa thì bị THƯỢNG MÃ PHONG vì không lật ngửa lại được.

Hố hố. Hú hồn!



Đời tôi chửa từng ham của ngon vật lạ, nhẽ do ấu thơ đói khổ đã quen. Nhớn lên, thú vui xa xỉ nhất cũng chỉ là rượu bia thuốc lá và la đà chút đào liễu ất ơ trợ dương. Còn đâu thì cơm nhà, nồI vợ. Khơ khơ.

Mới vào đốt bốn sọi nhưng xét một cách toàn diện thì chán lắm. Tối đéo nào cũng thảm thiết ca bài VÀ CON TRYM ĐÃ VUI GIỞ LẠI. Nhưng hỡi ơi, bỏng cổ nổ hầu mà chả đâu vào đâu, TRYM hễ cứ gặp bác CHÀO MÀO là.... chạy mất. Tủi hổ không để đâu cho hết.

Nhưng từ độ cho TRYM ăn CHIM thì gặp SƠN CA, SÁO SẬU, SÁO NÂU thậm chí là ĐÀ ĐIỂU đều nghênh mỏ mổ nhiệt liệt. Thần tình lắm.

Ấy thời hết NHỌ rồi tôi đi bán CHIM thôi. TRYM không bao giờ bay xin nghiêng mình kính chào... CHIM YẾN.

A lô hoặc mật thư để có giá tốt nhất nha, các mẹ!



Hết giờ gà lên chuồng tôi mới được lịnh khêu bấc châm đèn sửa soạn bữa tối. Vẫn những món " trường kỳ kháng chiến", canh rau khoai lang nấu bã mắm, cà bát khú, đĩa tôm sông trốn nhà câu trộm ban trưa. Bố mẹ tôi ngồi đầu nồi, ăn thì ít nhưng lại luôn tay phân phối khẩu phần cho bốn đứa con, cốt sao thật đều đặn. Anh em tôi ăn kỹ lắm, chửa đến độ thủng nồi trôi rế nhưng hễ có bong cái nhãn vở thì cũng chả mót đâu ra hạt lành lặn mà bôi dán. Chỉ thương con chó nhỏ, đầu bữa đến cuối bữa cứ ngơ ngác như bác mất, huhu.

Cơm xong mới là cực hình, không phải việc dọn rửa bởi mọi thứ nhẵn nhụi như chùi. Chỉ cần ngâm vào chậu nhôm trong chốc nhát là khua khoắng vớt ra thôi. Sự học bài mới là khiếp đảm.

Bố tôi đặt cây thước đại lên bàn, mồm ngậm tăm xỉa răng choanh choách. Tôi run rẩy lần giở sách vở làm những bài tập cô giáo giao về. Chính tả tôi chép trước, toàn tính bài dễ cũng nắn nót ra trò. Ấy là cái phép tôi câu giờ vậy, cốt sao cho ông bố buồn ngủ hay có việc gì thì quên đi. Nhưng không, ông canh me cẩn mật, vửa chỉ dạy vửa tra tấn bằng cái thước đại kinh hoàng. Đầu óc tôi cứ mụ mẫm đi theo từng nhát vụt, có cái vào tay, có cái vào lưng nhưng thường xuyên lại ở trên đầu. Nhẽ ông nghĩ thế cho mau long óc mà thông tuệ ra để giải những phép tính rất vô bổ xô bồ.

Suốt nhiều năm tôi học bài trong " điều kiện" đó. Lũ em tôi cũng chả khác hơn. Và theo tuổi tác, đòn đánh của ông bố cũng yếu dần lực đi theo sự đổi mới và đầy với của giáo khoa sách vở.

Chuẩn bị là năm thứ 17 của thiên niên kỷ 21 mà hàng xóm tôi vẫn dạy con theo lối đó. Cứ chập tối là náo loạn con ngõ đoan trang. Ký ức ùa về, vửa tức ngực, vửa tức dái. Tôi te tái, dạy thế chúng đéo khôn ra được đâu.

Hehe, đ.m, chỉ có bọn ngu mới chõ mồm vào việc nhà người khác.

( Trích BÊU NẮNG - tùy bút - xuất bản mùa hạ 2017 )


Trong hình ảnh có thể có: món ăn
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang