Thứ Ba, ngày 24 tháng 5 năm 2016

CÁI ĐỆCH.



Nền chính trị Hoa Kỳ là một màn kịch khổng lồ mà ai cũng diễn rất đạt và nhập vai rất tự nhiên. Diễn viên quần chúng ít khi bị bùng cát - xê.

Khác với nền chính trị An-nam, nơi mà vở đại hài kịch được diễn đi diễn lại nhiều lần. Và từ vai chính cho đến vai phụ đều là những thằng hề trứ danh nhưng diễn thì... như cặc.

Còn diễn viên quần chúng thì đéo bao giờ có cát - xê.

Hế hế:))
Thứ Tư, ngày 18 tháng 5 năm 2016

CHUYỆN RĂNG & CẮC.



Đời tôi sợ nhất là đi bác sĩ. Chả là do ám ảnh cái cảnh hồi nhỏ mẹ bế trạm xá để tiêm phòng. Ôi chao ơi, một bần nông răng vẩu mắt vàng vốn hành nghề thú y đè tôi ra tiêm như tiêm cho một con lợn với cái xi - lanh to bằng cái bơm, mạ i - nốc bóng nhoáng. Nhẽ vì sự khiếp đảm đó mà tôi chả hay bịnh tật gì trừ cái sự cảm cúm nhức đầu sổ mũi xoàng xĩnh, đâm ra hai phần ba đời người rồi mà chửa nằm bệnh viện lần nào.

Tôi cũng chửa từng đi thăm khám xem mình khỏe hay yếu. Hàn thử biểu về sức khỏe của tôi được đo bằng khối lượng rượu bia nốc vào mỗi ngày và số lượng thuốc lá rít trong mỗi tháng. Nếu thấy uống nhanh say và hút thuốc thời ho hắng thì là yếu, và rồi sẽ hạn chế ít ngày. Còn nếu chả vấn đề đếch gì thì tuần chay nào cũng tràn đấy nước mắt cùng những nức nở vô biên.


Ấy thế mà có một anh xui tôi đi khám răng được với một nhẽ tham vấn cực ất ơ, rằng răng có chắc thì “cắc” mới bền. Thưa các bạn độc giả, đời một thằng đàn ông  thì chỉ lo nhất là “cắc” có bền hay không thôi chứ chưa hẳn là bạc tiền hay sự nghiệp và thậm chí là lý tưởng. Sau khi nghe anh thuyết giảng về cơ chế và mối quan hệ biện chứng giữa răng và “ cắc” thì tôi không nghi ngờ gì nữa mà quyết chí đi ngay. Của đáng tội là anh nhắc tôi nên đến phòng nha của anh thời mới đảm bảo cho cái sự thăm khám được chính xác. Tôi không là con gà nhưng biết đâu là thóc và đâu là giun nên hơi lăn tăn một chút nhưng khi anh bảo miễn phí thì tôi đích thị là một con gà rừng. Chỉ có thằng ngu mới đi vãi thóc ra mà đãi gà rừng.


Y hẹn tôi đến. Anh đón tôi bằng cách ngồi phủ phục nơi bậc lên xuống bên ngoài đốt thuốc và choanh choách cái smart phone mà tôi đoán là lướt Phây. Mãi đến khi tôi gọi tên thì anh mới ngấc mặt lên rồi khẽ rên một tiếng. Tôi bảo làm luôn nhé nhưng anh nói vội gì và chỉ tay sang mé đường, giọng hào sảng, đá ly cafe đã. Mẹ, đi khám răng lấy cao mà mút cafe vào thì đừng bảo sao mồm hôi răng thối. Nhưng anh thuyết tôi, rằng hãy yên tâm, đến với anh là răng trắng miệng thơm nước bọt ngọt ngay tắp lự. Mẹ tiên sư, nhẽ anh ám tôi là hạng răng thưa miệng thối nước bọt hôi chăng? Hay gì?


Khề khà mãi, anh chả đả động gì chuyện răng miệng mà cứ thao thao cái mả mẹ gì mà tôi chịu không nhớ nổi. Nhẽ anh đang có liệu pháp tâm lý với tôi chăng? Rằng ngồi nghe anh tán chuyện để cho cơ hàm năng động hơn hoặc tuyến nước bọt hoạt động hiệu quả? Bởi tôi có tí y lí về răng - hàm - mặt nên hơi thấu hiểu nhưng quả là cái sự anh nói làm tai - mũi - họng tôi rã rời. Chán quá tôi gắt lên, làm nhanh tao còn về. Anh liếc đồng hồ rồi bảo, phải căn giờ để tránh gặp một bệnh nhân đến ăn vạ cái răng sâu. Tôi ái ngại vô cùng.


Ấy rồi cũng đến lúc anh vật tôi ra và bắt một trợ tá đứng bên phụ việc. Tôi trộm nhìn thì cũng có tí xinh xinh nhưng răng thì hơi vàng và vẩu. Nhưng khi đeo cái khẩu trang vào thì nom tươi tắn hơn. Tôi an tâm mà nhắm mắt xuôi tay cho sự thăm khám móc hàm. Gớm chết chết, anh bắt tôi thè há ngậm nhổ như đúng rồi và kết luận, răng không có cao nhưng nhiều mảng bám và hai chiếc có dấu hiệu bị sâu. Chửa cho tôi phản hồi ý kiến thì ngay lập tức anh bóp cái mả mẹ gì kêu rít lên rồi thọc vào mồm tôi xoắn xuýt. Toàn thân tôi lạnh toát và gai ốc nổi lên trập trùng mạn bẹn và mông. Người tôi cứng như đồng.

Và rồi cứ tê đi, chả đau đớn gì. Đôi khi lại có cảm giác cực khoái dâng lên khi anh vừa làm vừa huýt sáo. Tiếng sáo mõm rít qua cái khẩu trang cộng với tiếng xè xè của dụng cụ đẽo mảng bám cùng ánh đèn vàng bàn nha làm tôi có cảm giác như đang ở một đại hý trường danh giá. Cơn cực khoái đáng ra sẽ lâu hơn nếu như thi thoảng anh không gắt lên " địt mẹ, há to ra". Mả bố nhà anh chứ.


Rồi cũng xong. Mặt tôi như nhẹ bẫng đi mấy phần. Nhe răng soi gương thấy nền nã ra lắm lắm. Phà hơi thở ra tay rồi hít vào thấy thơm tho hẳn. Nuốt miếng nước bọt cũng có tí ngọt ngào thanh tao. Phấn khởi quá nên tôi rủ anh đi bú bia trưa, anh chỉ vào một con bé đã phục chờ từ đầu sáng, rằng nó chỉ chịu cho mỗi mình anh làm. Thế thôi, tôi té. Anh dặn, nhớ quảng cáo giùm anh cái tay nghề nha sĩ từ bi.


Tôi la cà đến tối mịt mới về. Trước khi lên giường thì chui vệ sinh uýnh răng cẩn mật. Tôi thơm vợ tôi. Vợ tôi khen tôi sao hôm nay răng miệng thơm tho cùng nước bọt ngọt. Tôi kể chuyện đi nha sĩ. Vợ tôi bảo mai chỉ chỗ em đi.


Như mọi khi, có tí diệu bia tôi thời hăng hái và dai như đỉa đói. Ấy thế đếch nào đêm nay, cắc bụp có tẹo teo đã tèo tốt. Tôi lẩm bẩm chửi thầm anh trong miệng. Còn vợ tôi nhìn tôi đầy nghi hoặc bởi tôi đoán thị nghĩ tôi làm răng với phường đào liễu ất ơ. Thị bảo, mai tôi dí vào đến chỗ ý và cấm tiệt ông chuyện răng miệng linh tinh. Nào ai hiểu cái thân mình?


Hỡi các bạn độc giả, giờ tôi nghiệm ra một điều rằng, răng chắc không hẳn “ cắc” đã bền. Nhưng có một điều chắc chắn là của bền tại người. Chứ như tôi đây, của một đống tiền mà thị dùng như phá thế kia thì một ngày đẹp giời không xa sẽ đeo...răng giả.

***

Klq: Văn phòng Luật sư Phọt Phẹt & Đồng Bọn chính thức cung cấp dịch vụ Luật sư & Tư vấn trên cõi Net. Mọi vướn đề vui lòng liên hệ:

* Hót - lai: 090 425 8918
* Hót - meo: lyhongtuan@gmail.com.
* Hót - gơ: hãy chờ một tí, hí hí:))





Thứ Sáu, ngày 13 tháng 5 năm 2016

VTV = VÔ TỘI VẠ.



Địt cụ thằng cu Văn Dái aka Mai Dương nhế, hế hế:))

***

Những ngày gần đây xảy ra liên tục những vụ việc liên quan đến việc hành nghề của một số phóng viên VTV: người thì bị tố cáo dàn dựng phóng sự nói nông dân dùng chổi quét rau để giả là sâu ăn, kẻ bị người dân chém vì lén lút ghi hình việc làm ăn của họ. Đây không phải là lần đầu nhân viên VTV có những hành vi gây bức xúc cho xã hội và cũng chẳng phải lần đầu khi họ đưa những thông tin chưa kiểm chứng gây phương hại đến danh dự và quyền lợi của người dân. Đặc biệt, từ sau khi ra mắt chương trình VTV24h, VTV ngày càng lún sâu vào những sai phạm về đạo đức nghề nghiệp và từng nhiều lần bị đóng phạt. Từ những hành vi phản cảm trong tang lễ Đại tướng Võ Nguyên Giáp đến chương trình xúc phạm những người thầy đúng dịp 20/11/2014, từ việc tìm cách tấn công cá nhân cầu thủ Công Phượng vì một thông tin mơ hồ đến việc bị tố cáo ăn cắp bản quyền và giờ đây là dàn dựng phóng sự để vu khống cho những người nông dân “một nắng hai sương”.

Ai có trách nhiệm trong việc VTV, đài Truyền hình Việt Nam, bộ mặt thông tin của quốc gia, nơi được “cơ cấu” hẳn một “ghế” trong BCH Trung ương Đảng, có những hành xử như một công ty truyền thông “đầu đường xó chợ” như vậy? Đó là thắc mắc chung của rất nhiều người đang quan tâm đến một cơ quan được coi là một trong những đại diện cho tổ quốc, cho chế độ, cho mỗi công dân Việt Nam trong lĩnh vực thông tin truyền thông đối với quốc tế. Mời các bạn chia sẻ bức xúc và sự trăn trở đó cùng với facebooker Mai Dương trong bài viết dưới đây.

***

Tôi cứ thắc mắc rằng, với lỗi dàn cảnh quét lá đánh lừa người tiêu dùng và gây ảnh hưởng trên diện rộng đối với người nông dân như thế, liệu có đủ cơ sở để khởi tố hình sự hay không?!


Và nếu đủ cơ sở chẳng hạn, thì liệu có thế lực nào đủ lớn để ngăn cản các cơ quan điều tra thực hiện việc này?!

Lời xin lỗi là tốt, nhưng lời xin lỗi này suy cho cùng chỉ giải quyết được phần ngọn rất nhỏ lẻ trên khía cạnh văn hóa truyền thông, thế còn thiệt thòi của bao nhiêu hộ gia đình trồng rau ở Vĩnh Lộc, Thanh Hóa thì ai phải chịu trách nhiệm?!

Sai sót của người được cho là phóng viên tập sự này rõ ràng không phải là sai sót về khâu nghiệp vụ, mà đó là cố tình dàn cảnh, cố tình tung tin thất thiệt. Tôi không dám khẳng định mục tiêu cô phóng viên hướng đến là tấn công người dân, nhưng tôi dám khẳng định cô làm thế là để tạo ra một sự kiện đình đám cho riêng mình và hưởng lợi từ vấn đề nghiệp vụ thuần túy, câu view. Và cô bất chấp mọi thứ!

Thôi thì, dù muốn dù không cũng là sai lầm của một người vừa mới vào nghề, ngã thì đứng dậy, miễn là cầu thị, không sao cả. Điều mà tôi quan tâm nhất là những người đã biên tập, và xét duyệt cho chương trình kia được lên sóng, họ mới là đối tượng chính. Ai đã tạo ra cho họ một môi trường làm việc mà có thể cẩu thả, tự tiện đến mức độ khốn nạn như thế, có phải là Trần Bình Minh – Tổng giám đốc VTV?


***

Cũng VTV, nhưng trong cùng thời điểm này là VTV24 mà chúng ta vẫn thường quen với hình ảnh cô nhà báo Lê Bình. Hai phóng viên của VTV24, trong người không một giấy tờ tùy thân, không một giấy tờ công tác, đã lén lút vào nhà một người dân ở Đại Từ, Thái Nguyên và lén lút ghi hình việc làm ăn của họ, và kết quả là đã bị hành hung đến mức độ phải chạy vào đồn công an để trú ẩn. Để rồi sau đúng 1 ngày, qua đường thư điện tử, VTV24 vội vã sản xuất hệ thống giấy giới thiệu công tác, nghiễm nhiên biến hành vi đột nhập và xâm phạm đời tư của người khác thành “thi hành công vụ”, một khái niệm đang bị lợi dụng rất phổ biến và đầy bẩn thỉu trong thế giới kền kền.

Trên trang facebook cá nhân của mình, phóng viên Lê Bình đã đăng tải về sự việc này với những lời than thở cho sự “nguy hiểm nghề nghiệp” của họ, thậm chí còn cho rằng việc phóng viên của mình lén lút vào tận nhà người ta và bí mật ghi hình là hợp pháp!



Thực sự, tôi không ngạc nhiên lắm với phản xạ kiểu này của Lê Bình, nếu xâu chuỗi tất cả các chương trình của VTV24 thì sẽ là điều cực dễ hiểu. Tôi chỉ thấy thú vị khi dưới nách ông Trần Bình Minh có những cán bộ yếu về tri thức và hung hăng đến độ mức côn đồ như thế, nhưng vẫn tồn tại tốt, tồn tại khỏe. Chuyện hai phóng viên ngang nhiên vào tận nhà người ta quay trộm và sau đó ngay lập tức được khoác cho chiếc áo công vụ sẽ chẳng có gì khó hiểu nếu quy chiếu lại với nhận thức và học thức của Lê Bình – người đang là “thủ lĩnh” của VTV24.


Một người bạn của tôi trước khi bị chặn ở facebook Lê Bình có nói rằng, may mà người dân chưa hô trộm chó, chứ nếu không bây giờ Trần Bình Minh đang khóc hết nước mắt khi hướng dẫn Lê Bình lập hồ sơ xin truy phong các danh hiệu cao quý cho hai đồng chí phóng viên cong queo đen thui sau khi “tác nghiệp vì cộng đồng”.

***

Không biết ông Trần Bình Minh có thấy xẩu hổ gì với người dân Thanh Hóa không khi họ mất mùa vì một cái clip hết sức mất dạy của cô phóng viên tập sự, đồng thời gây ra một sự kỳ thị vùng miền khá gay gắt trên mạng mà họ không có cách nào để giải tỏa oan ức? Tôi không biết Trần Bình Minh có một lời nghiêm khắc kín đáo với Lê Bình không về vụ 2 tay phóng viên nghiễm nhiên coi Kênh truyền hình quốc gia như một cái động-lưu-manh-được-bảo-kê để chà đạp lên pháp luật và đạo đức khi hồn nhiên tấn công người dân vô căn cứ như thế không?


Tuy nhiên, nói gì nói, sự “đoàn kết” giữa ông Tổng giám đốc Đài truyền hình Việt Nam và cô phóng viên suốt-ngày-nhân-danh này, ngay lúc này, thật đáng khen ngợi.

Thứ Năm, ngày 12 tháng 5 năm 2016

À MÀ THÔI...!!!



Lớp 12, bọn con gái lớn tướng, vú sừng trâu ngúng nguẩy thập thò sau những cánh áo mỏng rẻ tiền. Con trai bọn tôi “chim cò” còn chưa ra giàng nhưng tay thời cứ lượn lờ vân vê dăm ba sợi râu dại mà suy tư như bác học. Là năm cuối cấp, viêc học hành cũng chộn rộn nhưng vẫn không quên những trò ma quỷ học trò. Tôi là lãnh tụ của những trò đó - kẻ đầu têu vĩ đại - ngồi phòng giám hiệu còn nhiều hơn ngồi trong lớp học. Sinh hoạt lớp tuần nào chúng bạn cũng lôi ra phê bình, kiểm điểm. Hạnh kiểm tôi xấu vô biên nhưng cô chủ nhiệm vẫn cho khá. Tôi mà tồi cô mất chủ nhiệm, khỏi tăng lương hoặc bi bô cột cờ đọc thành tích. Ông hiệu trưởng ghét tôi như ghét đế quốc sài lang, thù tôi như mẹ chồng thù nàng dâu có nhiều tính xấu. Liên thiên thế để thấy, tôi mất nết toàn tập, may được cái học hành khá khẩm kéo lại chứ không đã bị tống cổ từ lâu.

Cũng năm đó, đời tôi thay đổi lớn, đến tận giờ. Tôi ngoan ra và suy tư nhiều lắm nhưng cái sự học lại ngu đi như ông chó, ông bò. Ấy là lớp tôi đón đoàn sinh viên thực tập 6 người, cô trưởng nhóm tên Ái, xinh mông lung. Ban đầu, tôi ất ơ với những trò dự giờ dạy thử, văn nghệ văn gừng, kể chuyện làm thơ. Tôi không khoái những trò đó, vô bổ và rất nhiêu khê. Tôi chỉ thích nghịch những trò tinh quái. Thày cô thực tập bị tôi bắt nạt, nghịch đểu, trêu ngươi cho phát khóc. Tôi phá hoại công cuộc thực tập của họ như nông dân phá kho thóc của Nhật vậy. Ai cũng ghét tôi, mỗi cô Ái là không. Cô che chở tôi những tội lỗi dại khờ. Nhẽ thế nên tôi bớt nghịch đi.

Tôi mến cô thực sự. Cô cũng mến tôi. Những khi rảnh rỗi, cô hay chở tôi xuống thị xã cho ăn kem cốc trong khi tôi chỉ thèm... kem que. Cô còn chở tôi về nhà chơi. Nhà cô đẹp, giường cô nằm nhiều tranh ảnh diễn viên, thơm như bờ xôi ruộng mật. Cô hay hỏi tôi về trường lớp, chán lại hỏi ước mơ. Trường lớp thì tôi không biết gì, ước mơ thì tôi chỉ thích được bẹo má con quản ca kiêm lớp phó văn thể xinh xinh. Cả hai thứ đó tôi đều không nói với cô được.

Ngày hết kỳ thực tập, cả lớp buồn như chuồn bậu giậu thưa. Bọn con gái mau nước mắt khóc chia ly y đám ma đại cố. Mấy thằng con trai cũng sụt sùi rung đùi gà giò mà ho lên nức nở. Chúng tôi góp tiền mua quà tặng thày cô thực tập. Họ cũng thế, góp tiền mua vật phẩm tặng lại. Cô Ái tặng riêng tôi một cuốn sổ bìa đỏ gáy vàng to vật, dày cộp. Cô nhìn tôi ưu tư, dặn bớt nghịch đi, dành nhiều thời gian ghi chép cuộc đời vào cuốn sổ. Tôi không nghe lời cô, đem bán cho con quản ca kiêm lớp phó văn thể để nó làm thơ, ghi lưu bút.

Cô cùng đoàn thực tập trở lại trường đại học. Mấy tháng nữa cô sẽ tốt nghiệp rồi đi làm giáo viên. Tôi bảo cô dạy gì em không hiểu thì làm giáo viên sao được. Cô không buồn, véo má tôi, day day, cười nắc nẻ. Cô còn dặn tôi, biết nhà rồi, cứ xuống chơi. Rồi cô ôm lấy tôi thật chặt. Ôi chao ơi, hóa ra tôi cao hơn cô một cái đầu rồi cơ đấy.

Cô đi rồi, tôi tự dưng buồn bã và nhung nhớ vô biên. Tôi không hiểu vì sao. Tôi chẳng còn nghịch ngợm, giờ chơi cứ thu lu góc bàn vê gấu áo, cắn móng tay. Lũ bạn tưởng tôi tu chí cho việc học, nhưng không phải, tu chí gì mà ngày một ngu đi.

****

Tôi đến thăm cô vào chiều thu êm ả khi thi xong đại học và cô cũng đã ra trường đang ở nhà chờ việc. Cô ngạc nhiên lắm, không nghĩ là tôi thăm. Cô tíu tít kể tôi chuyện sinh viên, hướng đạo tôi đủ thứ về cuộc sống KTX. Tôi nghe háo hức, thích thú thực sự vì nghĩ cũng ít ngày nữa thôi tôi cũng có thể thành thằng tân sinh viên lắm chứ. Rồi cũng như trước kia, cô lại hỏi tôi về trường lớp, về bạn bè, và ước mơ. Trường lớp tôi đã chia tay rồi, bạn bè ra trường bận thi cử cũng chả biết ai ngả nào. Còn ước mơ à, tôi ước cô lại ôm tôi như ngày trước.

Cô bắt tôi ở lại ăn cơm. Tôi đồng ý. Tôi với cô xách làn đi chợ. Đi song song, như đôi tình nhân hạnh phúc hay chí ít cũng giống những cặp vợ chồng son. Tôi nhớn lắm rồi.

Cơm cô nấu ngon, gã trai mới nhớn như tôi đánh chén tì tì. Bố mẹ cô gắp thức ăn cho tôi tích cực như tiếp đạn cho cối giã mục tiêu. Cô ngồi đầu nồi, ôm chân ý tứ nhìn tôi không chớp. No nê, cô kê chõng ngoài sân bảo tôi ngồi chờ cô rửa bát. Trăng thu sáng nhẹ, hàng xoan lá rụng tơi bời, tiếng dế nỉ non ngoài vườn, tiếng cô se sẽ hát bài gì mà giáo viên nhân dân, mọi nhẽ nên thơ tợn lắm. Trong nhà, mẹ cô đang thắp hương bàn thờ, trên đó còn nguyên bát cơm và mấy đĩa thức ăn bé xíu, rì rầm khấn. Tôi thấy ảnh một ông trẻ măng, giông giống tôi, ngồi chễn chệ.

Cô ngồi chõng cùng tôi, lại líu lo chuyện. Tôi ăn no rồi bụng chỉ muốn về kẻo muộn mẹ mắng. Tôi hỏi cô người trên bàn thờ là ai? Nhà cô có liệt sĩ? Hay gì?. Đang líu lo, cô im bặt, đèn vàng quyện trăng non hắt mặt cô lóng lánh. Cô khóc. Đó là em trai cô, đi bơi sông chết đuối. Cô bảo bằng tuổi tôi nếu còn sống và giống tôi y lột. Tôi thoáng rùng mình rồi run bắn khi cô ôm chặt lấy tôi, nức nở. Cô cứ ôm ghì lấy tôi như thế cho đến khi có tiếng vè vè động cơ con Simson cắm phập vào sân, phun khói mù mịt. Tôi nhao người lấy xe đạp, vẫn kịp chaò to bố mẹ cô một tiếng. Tôi đạp mải miết. Nghĩ miên man.

Đến lối rẽ qua cầu về nhà, tôi quặt xe. Pha đèn xe máy lẫn tiếng vè vè cũng ngoặt theo. A, hình như con Simson cắm phập sân nhà cô ban nãy. Tôi nghe tiếng rú ga, giọng một thằng sặc mùi rượu quát, “ đ.m, thích phá đám hả?”. Tôi chưa kịp định thần, nó đã co chân đạp tôi một phát, cả xe lẫn người đổ ụp vào bụi rứa dại. Tiếng vê côn ồn ĩ rồi im bặt.

Tôi khập khiễng dong con xe đạp bị sang vành về nhà. Mẹ tôi hỏi sao, tôi cứ ú ớ. Khi đã yên thân, tôi nghe mẹ tôi thì thầm với bố, “thằng này đi tán gái đâu đó bị đánh chứ tự dưng thì ngã làm sao được”. Tôi nín thinh, cả đêm không chợp mắt.

****

Cô giờ đã già đi như quy luật. Chồng cô chính là thằng cha Símon đạp tôi ngã dúi dụi năm nào. Không có cú đạp đó, biết đâu tôi đã là…!!!

À mà thôi…!!!










Thứ Sáu, ngày 06 tháng 5 năm 2016

TÌNH ONLINE.



Tôi chơi mạng từ 2002, bắt đầu từ cái diễn đàn quốc doanh Vnn, tinh biên những thứ bố láo vô thưởng vô phạt nên bọn Ất – Mốt ( Admin – Mod ) ban nick, chém clone tơi tả. Đến khi thằng Già - hú ( Yahoo) có cái divu cho việc viết lách thì tôi lập một cõi riêng. Nhưng cũng được thời gian thì nó lăn ra chết. Thằng đệ tôi cảm cái công nên “chuyển nhà” sang ông Gú - gồ ( Google ) chết tiệt, " sổ đỏ" đứng tên photphet.info.

Những thứ tôi biện ra phần đa là thối tha bù bựa. Thi thoảng cũng xui bạn bè vào đọc để xem phản ứng chúng thế nào nhưng mười thằng thì đến chín bịt mũi, vào phát là...ra luôn. Các bạn gái thì nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ về cái phẩm hạnh cá nhân rồi tránh như tránh hủi.

Rồi để đu theo công nghệ và đú theo trào lưu, thằng đệ lại dọn cho cái ổ có tên là Phất – búc ( Facebook). Nó bảo tiện lợi mà gái lại đông. Việc của tôi phải chấm công nên tôi cho luôn nó làm mai mà đào gái. Cơ mà nó cũng chả biết viết lách cái đếch gì nên chán hẳn, đóng hòm chờ ngày cúng tiễn. Tôi mới điên lên bảo để đấy tao. Và cấp tốc đi học một khóa Phất - búc đại cương trong vòng tuần lễ. Thế là nên người.

Tôi xác định rồi, Bờ - lốc ( blog) là nơi để “chăn bò”, còn Phất - búc là để “chăn gà”. Bò ở đây tôi chỉ giống đực, còn gà là giống mái. Tôi rất xin lỗi khi có ý xúc phạm các cô nàng bằng cái danh từ gà qué chẳng mấy cao sang. Tại cái tính tôi hỗn hào từ nhỏ, nhìn cái gì cũng ra súc vật với gia cầm. Thế mới hiểm!

Phải công nhận là cái anh Phất - búc này hay thật, đủ các loại tiện ích từ chát chít, kết bạn cho đến gọi điện, nhắn tin, chưa kể tính tương tác lại cực cao. Và quan trọng là có nhiều gái đẹp. Họ lên Phất – búc bán hàng, đong giai, khoe đồ và than vãn những thứ rất giời ơi chứ hiếm khi thấy những việc ra hồn cho lắm.

Ngày đẹp giời, trong box tin nhắn của tôi hiện lên dòng chữ " Em buồn và rất mến anh". Tôi hoảng quá nên giả nhời lại " Sao buồn? Và anh nhớ người khác mất rồi". Tin nhắn reply tức khắc " Tiếc quá! Em buồn vì chồng đánh". Giời ạ, sao lại có thứ khỉ nỡm thế này. Nhưng nó kích thích tôi sự tò mò nên vê chuột vào tên đương sự.

Chết chết, cả một trang giai nhân tuyệt sắc mà tôi không hề biết. Tôi lục lọi trong đống album xem ảnh, tuyền những thứ hình hài roi rói tươi xinh và đa tình quá thể. Sướng quá nên tôi đề nghị đương sự nâng cấp từ nhắn tin lên tầm chát chít. Nhưng đương sự từ chối, tôi thối hết cả mặt.

Tôi lại “ nội soi” và điều nghiên đương sự ở câu chữ. Chả có gì ngoài những thứ vớ vỉn à ơi. Đại để như " cả nhà ơi măm măm nào" kèm theo ảnh dĩa thức ăn ú ụ, hay như " đẹp không cả nhà?" đính với đôi giày hay cái vòng đeo cổ. Nói chung nhạt. Gái xinh thường thế. Nhạt! Nhưng tôi thiên về khe ngực sâu hơn là đầu lâu đầy óc nên chấp nhận việc nhắn tin lại qua, như đề nghị.

Đối tượng viết tin nhắn cho tôi dài miên man như đôi chân của nàng. Nàng kể lấy chồng tự thủa đôi chín, chửa biết yêu là gì. Chồng nàng hơn nàng giáp rưỡi, xuất tích thợ nề, nhờ mau nắm mà thành thầu khoán. Trong cái định mệnh chông chênh của cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới thì việc có một gã rủng rỉnh xu hào và kỹ năng săn bắt thì việc nàng ngã vào lòng là chuyện tất nhiên. Liền tù tì nàng làm hai nhóc, đứa lớn đã lớp 12. Thế thôi rồi ở hẳn nhà lo việc mọn trong tư cách của một bà hoàng, nghĩa là giàu sang và đẹp đẽ. Chồng nàng thì túi bụi với các dự án và những công trình. Ngoài việc nhà và chăm lo con cái, nàng lấy mạng ảo làm vui.

Tôi chỉ biết đến thế thôi và không có nhu cầu biết thêm nữa. Sự tọc mạch luôn là một nết âm tính rất đáng phàn nàn. Nhưng tôi muốn biết thêm cái nguyên do nàng bị chồng đánh. Gạ mãi nàng mới kể, là có gì đâu, ảnh nhậu say và gọi nàng đánh xe đến rước. Như người ta thì liệu việc mà hành sự, đằng này nàng lại xốc nách lôi tuột về và khuyến mại thêm đôi lời nghiệt ngã. Đương phê pha và trước mặt đối tác, ảnh đạp cho nàng một phát ngã tung bốn vó lên giời và ướt át hết cả “ phao câu” nơi bàn nhậu. Nàng bỏ về một mình. Những tưởng thế là thôi, nào ngờ ảnh lặn lội về nhà, vật nàng ra mà tẩn vì cái tội bố láo bố xiên, khuyến mãi thêm một giờ đồng hồ mạt sát cho giã rượu. Đang từ phận bà hoàng, nàng tụt xuống hàng nô lệ thê thảm.

Tôi không bình luận gì về hành động của chồng nàng nhưng phải tôi thì còn hơn thế nữa. Khi những thằng rượu say thì tốt hơn hết là vâng dạ chúng như khải chúa, chớ có dại mà le ve để ốm đòn. Bởi suy cho cùng ra say thì biết đếch gì, nhìn vợ thành kẻ thù chỉ trong chớp mắt. Con vợ tôi cũng từng bị tôi dần cho một trận vì cái tội chồng say mà cứ lèm bèm khi bóp trán thoa dầu. Phàm đã là đàn bà, để cho chồng đánh là trì độn lắm. Tuyên ngôn đấy, không nói nhiều.

Chuyện chỉ dừng lại ở đấy nhưng tệ cái là sáng nào nàng cũng gửi cho tôi một tin nhắn vào inbox. Và như thường lệ, vưỡn dài miên man. Chỉ là những thứ nhàn nhạt kiểu như thời tiết, sức khỏe hay ăn gì. Cơ mà điệu đà nàng gọi tôi là kưng. Khỉ quá nên tôi cũng gọi nàng là “tình yêu” cho…phải gió.

Cho đến một ngày nàng bảo nàng yêu tôi. Bỏ mẹ thật! Tôi hỏi văn hay người? Nàng bảo cả hai mới khiếp đảm. Rằng không đọc là nhớ và chờ hồi âm tin nhắn của như chờ quà muộn chợ chiều. Vãi nhất là nàng còn moi móc đâu ra tấm ảnh khi tôi đang phồng mang trợn mắt tọng món thắng cố trong một chuyến lượt phượt vùng biên, save vào máy tính để “nội soi” ngâm cứu. Tôi thì tôi nghĩ mất gì của bọ, làm tí tình online kể ra cũng duyên dáng liêu trai. Già rồi nên được ai ngỏ lời yêu thời thích lắm. Chuyện "đánh nhắm" tôi xếp rất xa, ít cũng vài năm ánh sáng.

Hôm tôi có việc đi Sài Gòn, giật cái Thớt ( Status) ất ơ thông báo. Hàm ý là tôi bận việc nên hoãn cái sự tự sướng bài vở linh tinh. Gần như ngay lập tức trong inbox chình ình tin nhắn của nàng. Thì ra nàng ở Sài Gòn. Nàng ngỏ ý muốn gặp tôi cho thỏa. Nàng cho cả số điện thoại và hứa sẽ đối đãi thịnh tình. Tôi phân vân lắm, não bùng nhùng như gà vướng tóc bởi tôi toàn nghĩ đến những điều không hay và cạm bẫy. Mấy lị tôi thích sự mờ ảo hơn và sợ cái cảm giác " em buồn gì khi thất vọng về tôi". Nhưng quả là sự tò mò của tôi và nhan sắc của nàng vạn năng hơn lý trí. Tôi liều chết gọi cho nàng và ngồi một quán cafe thanh tao chờ đợi.

Tôi không dám tin ở mắt mình khi nàng xuất hiện. Trong một phút trấn tĩnh và định hình xem thật hay mê tôi ý tứ vê tay túi quần véo đùi non kiểm tra phản xạ. Đang còn sống, giời ạ. Nàng đẹp hơn trong hình hài ảo mộng nhiều bậc. Cái thân hình cao ráo tròn lẳn quấn trong bộ đầm xanh da trời làm nổi bật bờ mông cong và óng ả cặp tuyết lê trễ nải. Tôi run rẩy không đứng được lên, mắt lồi như cá vàng bị nấm, mồm há ra bâng khuâng. Nhưng nàng đánh bật đi trạng thái choáng đó bằng cách cúi xuống ôm lấy tôi, vừa đủ để thấy không hững hờ nhưng lại ra ý...hãy chờ một phút. Rồi nàng phất váy điệu nghệ đan chân ngồi cạnh tôi, giọng bắc pha nam diệu vợi, anh mới vào?.

Bóng nàng đổ trang đài xuống không gian cafe trầm mặc. Tôi không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu mà cất nhời trong hụt hơi là Lệ Quyên hát hay quá. Chả là có cái đĩa nhạc đang thánh thót bản "Đồi thông hai mộ" trong cái cảnh hai người là nàng và tôi. Không ngờ câu làm quen trì độn đó xua tan đi ái ại. Nàng hào hứng nói về Lệ Quyên và những nhạc phẩm tuyệt tình cổ hát, thông thái như một tay chuyên. Tôi cũng bình tĩnh dần dần và lấy lại được cái khí độ bình sinh.

Chiều Sài Gòn hối hả và lõm bõm trong những dải nước dài lênh láng do triều cường. Tôi ngỏ ý muốn về khách sạn sửa soạn ít đồ lề cho bữa tối khách mời. Tất nhiên tôi tha thiết rủ nàng đi cùng, họa có điên mới để giai nhân xổng mất. Nàng chối từ nhưng tỏ ý muốn đưa tôi về. Thôi thì còn gần được nhau bao nhiêu tốt bấy nhiêu, tôi tót ghế đầu ngồi nghiêm ngắn. Nhìn phong thái lái xe của nàng mà tôi hoang mang quá bởi đôi tay nàng gác vô - lăng vô tình để lộ ra một mảng trắng lủng lẳng những “ núi đồi” tinh khôi.

Về tới khách sạn, lấy hết sự điệu đà và tinh tế của một quý ông bù bựa, tôi hỏi rằng nàng có muốn lên phòng không bởi có món quà nhỏ mà tôi muốn thật tâm trao gởi. Trong thang máy tôi nghe tim mình đang loạn nhịp và ngực nàng cũng phập phồng như ếch thở đồng hoang. Tôi mở va - li đưa nàng bó hoa tam giác mạch tím biếc mà trong một chuyến lượt phượt tôi trót khoe khoang. Hoa thì đã được ép héo khô nhưng bởi cái lòng tôi roi rói nên nàng xúc động thật sự, phệt mông ngồi cạnh giường ngấn lệ. Chúng tôi đan lấy tay nhau. Tôi mon men tìm đến bờ môi. Ban đầu nàng mín chặt, rồi không hiểu vì sao lại toang hoác ra một hố rộng dài. Tôi thụt vào trong đam mê.

Khi mọi nhẽ đang trên đà thắng lợi thì bất chợt nàng đạp mạnh tôi ra. Vì “đỏ” nên tôi tưởng là đã “ chín” mà không phòng bị gì. Nàng thổn thức " Em yêu anh nhưng không có ý ngoại tình. Chỉ là nhất thời giận chồng nên nông nỗi". Rồi không để tôi ú ớ, nàng lao ra khỏi cửa. Thôi thì đàn bà vốn nông nỗi và tôi cũng chẳng nghi ngờ gì cái tâm ý của nàng nên cũng lồm cồm bò dậy mà xoa xuýt ngắm hình hài trong gương.

Tôi bỏ bữa tối và ở lì trong phòng. moi bia tủ lạnh nốc cho đỡ tủi. Tôi chẳng còn đầu óc đâu mà công việc nữa nên gọi điện nhờ một cộng sự lo giùm. Tôi muốn trở về, vào ngày mai.

Các chuyến sớm đều đã hết chỗ nên tôi đi chuyến cuối ngày. Khi đang làm thủ tục check - in vào phòng chờ thì máy đổ chuông. Nàng gọi. Tôi tủi thân nên không nghe. Nàng lại gọi. Tôi vẫn tủi thân nên không nghe. Và nàng lại gọi. Tôi tủi thân quá nên nức nở " a nhô?".

Nàng ầng ậc nước mắt " Em đang ở dưới sảnh khách sạn. Anh có trên phòng không để em lên lấy bó hoa tam giác mạch bỏ quên và tặng anh món quà nhỏ". Tôi bảo là đang ở sân bay để về nhà, hoa thì chắc dọn phòng đã quăng vào sọt rác. Còn món quà ý nghĩa và quý giá nhất đời tôi là trong nông nỗi phút giây nàng đã tặng rồi.

Thế thôi!


 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang