RƯỢU TẾT - MIMI SHOP

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2018

MÕ CÓ GÕ MỚI KÊU - DÁI CÓ KHÊU...MỚI CỨNG.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Cựu mẫu quốc của An-nam tối nay sẽ tranh bá đồ vương với gã tí hon nhõn bốn triệu dân Croatia trong môn túc cầu hoàn võ.

Có thể nói thiên thời - địa lợi - nhân hoà đang bẹp đít kiễng chân nghiêng sang Pháp quốc. Croatia với những chiến binh già nua quả cảm đã bị hao tổn nhiều tinh lực e sẽ khó chống đỡ nổi cuồng phong.

Nhưng trong bóng đá không nói trước được điều gì hết bởi nếu thế thì bọn cá độ đã không vỡ a lô và ăn cứt thay cơm. Cơ mà tối qua xem thiên văn thấy Bắc Đẩu bội tinh lại đậu mẹ vào mào con gà trống Gô-loa, mới khắm.

Hơn một tháng dạng háng banh càng cùng WC, dẫu có trận đực trận cái nhưng giải năm nay là kém hay. Danh vị thì cao đấy, bởi đó là thể diện và tự hào quốc gia nhưng chất lượng trận đấu kém xa những cú túc cầu đỉnh đinh của các giải ngoại hạng đình đám Âu châu và C1.

Những ngôi sao lác đác không vớt vát nổi dải ngân hà vô danh, thành ra nhạt nhòa mọi nhẽ. Hùng tinh đã thế, tiểu tinh cũng chả bói ra một ai ngoài gã nhọ Em - ba - bê Pháp quốc. Cộng thêm thứ bóng đá toan tính đến tàn nhẫn, thậm chí bẩn bựa càng làm cho sinh khí của WC ngày mỗi yểu.

Bỉ nhân là người duy mỹ nên thấy một mớ các anh nhọ ở ngôi cửu đỉnh của Pháp quốc thì rất tâm tư bởi cứ tưởng là một đội bóng châu Phi nào đó. Ngay cả cái cách họ lên ngôi cũng thiếu đi phần hào hoa và bạo liệt nên dẫu có thất tiết thì cũng quyết hủ hóa mà rằng, đéo phê.

Thôi đành đợi chờ bốn năm nữa ở Qatar châu Á vậy. Hy vọng ở cái hướng mặt trời mọc mọi nhẽ sẽ tinh khôi và chói chang hơn. Tiếc là khi ấy bóng dâm lại đổ xuống làm cho mái đầu bàng bạc mất rồi. Than ôi, chỉ còn cái nỗi ngồi khêu chim là cự phách.

Phành phạch...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, giày và ngoài trời

Đòm chết 3 mạng người mà các bạn cứ kêu rên bản án tử hình là thiếu nhân đạo thì thật là ngộ nghĩnh. Phải tha bổng rồi đền bù thiệt hại vật chất và khôi phục danh dự thì các bạn mới vừa lòng hay sao?

Là bỉ nhân đang nói đến cái án tử của quần chúng Đặng Văn Hiến ở Đak - nông, vửa được tòa án Cấp cao tại T.p Hồ Chí Minh tuyên cáo.

Pháp luật là vô tình nên các bạn đừng ở đó mà biện minh cho những điều tưởng chừng hay ho nhưng thực chất lại cực kỳ rắm rít. Thượng tôn pháp luật làm phẩm giá các bạn lên cao chứ đéo phải những thứ tào lao bí đao mà các bạn đang bôi cao vào mắt.

Quyền duy nhất sót lại của Hiến bây giờ là làm đơn xin miễn tử lên chủ tịch nước. Bề trên gia ân xuống chung thân là đất nước trọn niềm vui.

Ở những quốc gia được coi là văn minh và dân chủ, luật pháp hết sức ngặt nghèo, thậm chí là "tàn nhẫn", nhưng đó là cách thức duy nhất để đưa quần chúng giở nên tiến bộ và nhân bản hơn. Các bạn quen thói hú hét chuyền cành khi lạc trôi qua Sing hay Mẽo tự dưng cụt mẹ đuôi cũng vì lẽ đó.

Pháp trị là nền móng, là giường cột quốc gia, chứ đéo phải là nhân - đức đầu buồi gì hết. Nhất là ở cái xứ sở mông muội mất nết và lắm hoang mang này.

Vuông vắn thế nhé. Địt mẹ...!!!


Trong hình ảnh có thể có: ô tô, ngoài trời và văn bản

Bỉ nhân, tự lâu lắm rồi đã không còn thói quen dùng đến phương tiện cá nhân để tham gia giao thông ở kinh kỳ lẫn di lý đi xa là về quê hoặc ất ơ đâu đó. Nói ra điều này, quả thật là hơi hãm (.) bởi trong thâm tâm vẫn muốn sắm một con như Xích Thố mã mà dọa đời, nhưng than ôi tinh những tràn trề dãi môi để bôi vô vàn chốc mép. Le ve mãi mới được một gã dở hơi truy tặng ( là truy tìm để tặng cho chứ đèo phải là...à mà thôi ) con xe thư báo xuất tích Japan để đạp dưỡng sinh kiêm luôn cả những thần tình ngái xa dài rộng. Mông đang mịn bỗng chốc chả khác đít khỉ là bao nhiêu và rất tội con tiều.

Nếu như các bạn không có nhu cầu gì lớn lắm về đi lại thì lời khuyên của bỉ nhân là đạp xe cho nó văn minh. Tổ hợp cơ khí chạy bằng động cơ cơm này mang lại rất nhiều tiện ích cho cá nhân và quan trọng nhất là "nâng bi" các bạn lên một tầm tì đè cực mới. Theo lời một "xế điếc viên" giấu tên thì sau một năm chinh chiến "bi" của anh đang từ bộ hạ thời phê pha lên tận mang tai, to dài và cứng cáp vô biên, đi ngủ với gái còn được bo thêm tiền.

Còn nếu đi xa thì quá là đơn giản. Có điều kiện thì các bạn thuê xe tự lái hoặc có lái, không thì những Boeing mặt đất sẽ đón các bạn đi hoặc những Limosine sang chảnh sẽ rước tận nhà. Lên xe thư thái mân dái chả phải lo chó gì rồi hợp mắt một tí là đến nơi mà đầy vơi nhõn mấy đồng bạc vụn. Nhịn chơi "thú nhún" nửa mùa thời bươn bải trần ai nức nở đến trăm năm, là thường.

Bỉ nhân về Thanh hay dùng xe của nhà Minh Chánh với dàn xe Kia - Sedona 7 chỗ sang trọng và đẳng cấp, giá vé chỉ từ 180 - 200k một người. Chỉ cần bốc a lô là có người đến rước bạn đi và trả bạn về tận chuồng, à quên, tận nhà. Đi xe của người ta mà cứ như xe nhà mình vậy, sướng bẹp đít tịt nòng nuôn, chứ nị.

Còn nếu các bạn bao nguyên xe cho cả nhà đón đưa chiều Hà Thành - Thanh Hóa và ngược lại, nhõn 1.140k mà thôi, rẻ bằng cú rắm hôi của những tốp chân dài lạc trôi mạn Trần Duy Hưng thần thánh.

Còn Sầm Sơn ư? Nhõn 1.300k thôi, đi - về đồng giá, cung nghinh đón rước tận giường dẫu các bạn có ngủ nướng cho trương lên như hà mã.

Thế nhá, gọi xe ở đây.

No 53-55 đường Nguyễn Sơn, phường Đông Vệ, thành phố Thanh Hóa
⛪ Văn phòng Hà Nội: Ki ốt 10 N9 KĐT Đồng Tầu,Thịnh Liệt, Hoàng Mai.

A lô hai tư/hư tai ( 24/24) 023.7372.3555 - 023.7391.7009 - 0911.753.655 để được phục vụ nha.

Đậu má...!!!


Không có văn bản thay thế tự động nào.
Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

VÃ CỨT THAY CƠM

Trong hình ảnh có thể có: 6 người, bao gồm Cương Lê, Long Bé Nhỏ, Tien Ngoc và Hoan Le, mọi người đang cười, mọi người đang đứng, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên

Bỉ nhân ưa bóng đá từ nhỏ nhưng giờ già mất rồi nên chỉ nhúc nhắc tí bóng dâm dưỡng sinh cho đỡ mộng tinh và bại não. Từ đầu mùa WC đến giờ, xem trọn vẹn cũng được đôi ba trận ất ơ nên không dám thớ lợ dăm vài nhận xét nhưng nhìn chung là NHẠT.

Bóng đá bây giờ nặng những kim tiền lạnh lùng cùng những toan tính tanh tao nên dần mất đi vẻ hào hoa vốn có. Thay vào đó là sự thực dụng đến tàn nhẫn, thậm chí là phi thể thao để đạt đến ngôi cao. Chả có đường đéo nào là trải hoa hồng nhưng cứ chông chênh nỗi niềm điếm thúi.

Bỉ nhân yêu bóng đá Anh bởi giải ngoại hạng là thứ túc cầu đầu tiên được chiêm bái. Những hảo thủ trí tuệ - hào hoa và dâm đãng bản địa cùng đội ngũ lê dương cương cường tạo nên một giải đấu có chất hiệp sĩ từ đầu đến cuối.

Với tất cả tình yêu và ước nguyện, đêm nay quốc gia tí hon với 4 triệu dân sẽ vượt qua cựu mẫu quốc của An-nam, tiếm ngôi độc bá thiên hạ.

Bất quá thì vã cứt thay cơm...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang cười

Mấy nay cũng có tí ồn ĩ về cuốn sách " Gạc ma, vòng tròn bất tử " do anh " táng bảo tường " Lương chột, đồng hương tôi, làm chủ biên.

Chuyện chả có đéo gì đáng nói nếu như anh chột " táng bảo tường " cứ khăng khăng, rằng có lệnh không được nổ súng của chóp bu trong sự vụ này. Bấc ném đi, chì phất lại bởi nhiều nhân chứng đang còn sống cùng hàng loạt các tướng tá hiểu chuyện nhất loạt ngỏng bòi xuất - tinh - ngôn. Thật là một cú P.R không công khẳm những lãi lờ.

Khởi sự từ năm 2014, khi Trung quốc kéo dàn khoan HD 981 vào biển Đông nhưng theo lời ông Nguyễn Văn Phước - Giám đốc công ty First News - cho biết cuốn sách đã trải qua một hành trình thực hiện, biên tập xuất bản dài.

“Cuốn sách đã được chỉnh sửa hàng trăm lần, với 48 lần biên tập, cập nhật, qua 14 nhà xuất bản, 18 lần làm bìa… độ dày bản thảo in ra chỉnh sửa cao hơn 3 mét”, ông Phước nói.

“Hàng trăm câu chuyện xúc động và nước mắt đằng sau hành trình thực hiện cuốn sách này” - ông Nguyễn Văn Phước chia sẻ trên trang cá nhân.

Ngẫm ra, ăn vã những niềm tự hào đầy nước mắt là phẩm chất rất khắm bựa hồn nhiên của các sử gia lẫn bọn ma tà, các cái. Lịch sử - bây giờ - cần lắm những câu chửi thề chứ đéo phải thủ dâm hay nâng tầm bi kịch.

Nghe nhở...???


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, xe đạp và ngoài trời

Cơ chế minh bạch, kiến tạo sẽ cho ra lò những doanh nghiệp trong sạch, vững mạnh. Ngược lại, một cơ chế lưu manh sẽ hình thành nên những doanh nghiệp chộp giật, bóc ngắn cắn dài. Cấm cãi...!!!

Bỉ nhân giao du nhiều với giới doanh thương, tinh những hạng tí teo chứ không đại cồ như Vũ qua qua hay Vượng vin-gúp. Phần đa chúng láu cá chứ chẳng tinh khôn, lập ngôn bằng tiền, lập chí bằng... của khỉ, còn lập lờ thì đánh lận con đen. Hehe...!!!

Tầm vóc văn hóa trong mỗi cá thể đều rất mỏng và nghèo, đôi khi méo mó dị mọ. Thang đo vẫn chỉ là tiền chứ không phải ở chỗ bận xịp sao cho đúng cách hay lăn nách sao cho đúng quy trình. Dăm vài cố tỏ ra có văn hóa thì lại bầy hầy trong đống hàng hiệu và khai khiếu thời bai bải những điêu toa. Sành điệu nhưng lại bị viêm đường tiết niệu. Thật đáng yêu...!!!

Nhìn ở chiều tích cực thì giới doanh thương đang góp phần vào sự thay đổi và phát triển quốc gia. Nhưng nếu nhìn ở chiều con tiều độc nhãn, chúng cũng phá phách đến tàn mạt nhiều tiềm lực của nước nhà và để lại hàng đống di sản hoang mang. Đành rằng phi thương bất phú nhưng với cái lối bán buôn như ở ta thì phúc họa khôn lường. Lại phải chửi, mả bố bọn cầm chương...!!!

Phát triển kinh tế chưa bao giờ là dễ dàng với viễn kiến lấy chầu lôn làm thước ngắm. Và càng gian nan với cái củ sọ của những gã tiều phu vốn chỉ biết chặt cây đốt than mang bán và chán thì đốt lò buôn tro. Muốn thành người, xin đừng tiếc cái đuôi.

Hôm nọ Bỉ nhân có dịp đi viếng đám ma của một nữ doanh gia cự phú. Người này chẵn 60 xuân và chết bởi do làm đẹp quá đà. Nom cơ ngơi ngồn ngộn ra mà chả ai đủ khả năng tiếp quản khiến Bỉ nhân lo lắng khôn cùng bởi khi sống người này không hề chia sẻ công việc và quyền quản trị cho bất kỳ ai khác, kể cả là chồng con. Giờ đột ngột ra đi, phí hết cả của giời.

Tự bỉ nhân rút ra một điều là, tính kế thừa liên tục - cơ sở để tạo nên truyền thống và bề dày văn hóa - có lẽ là điểm yếu chí tử giết chết nhiều doanh nghiệp Việt. Chứ không hẳn là những biến thiên thời cuộc hay nỗi đầy vơi của xủng xẻng xu hào.

Hay cái câu " Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời " nó vận vào như là nghiệp chướng?

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2018

THẰNG BÔM BỐP

Không có văn bản thay thế tự động nào.


Sau WC ( là Uôn - cúp chứ đéo phải cái chỗ để các anh chị chịn mông vào mỗi ngày ) thì Bêu Nắng là món ngon từ gốc đến ngọn. Tôi bốt hầu một đoạn, coi như là ăn vã lúc đêm hôm.


***

Bọn tôi giở nên thân sau một bận thằng Bôm Bốp rủ về nhà chơi nhân cái đận được nghỉ mùa. Ấy là việc con em ở nông thôn ngắt đi sự học hành quãng độ tuần giời để giúp gia đình thu hoạch lúa lang lạc lợn. Nhà tôi không làm nông nên mùa màng nhông nhông như chó dái, đâm ra cái sự thể càng hữu lý cho những khăng khít đít đoi.

Tôi chả giúp được gì ngoài cái việc làm vướng tay vướng chân người khác tuy cũng có cắm đầu đẩy dăm vài xe cải tiến cút kít thóc vàng. Những cánh đồng chiều trơ cuống rạ với bạt ngàn châu chấu cào cào mới là cao xa nông nỗi và bữa tối sấp bóng đèn dầu sặc sụa canh cua đồng mồng tơi mới là vời vợi hân hoan. Tôi đánh đu lấy những khoái lạc đó mà quên tiệt đi cái gia cảnh mạt rệp trứ danh dẫu đang ở lúc bội thu mùa vụ. Nói không ngoa, nếu như nhà con Phập Phồng mang tiền đồ chị Dậu thì nhà thằng Bôm Bốp cũng rất xứng với cái hậu vận anh Pha, hai thân phận của một cặp giời sinh cho những thần tình chốc mép trong văn chương hiện thực trước Ất Dậu nguyên niên. Kinh thiên hơn nữa là ba đứa em đồng loạt thất học chỉ bởi một lý do động địa duy nhất là nhường cơm bơm chữ cho thằng anh, là nó, vốn văn võ hơn người. Ông bố - một thương binh sọ não - quán triệt, rằng thằng anh phải cố gắng học hành để thoát ly và kéo đi những toa tàu há mồm đang phà phà nhả khói đói nghèo vắt veo lên mái rạ. Đó là mệnh lệnh, là nhiệm vụ chính trị của gia đình, giòng họ và cao hơn là sinh tử đời người.

Lên cấp ba, tôi với nó vẫn không chung lớp nhưng tình thân chẳng vì thế mà ngái xa. Nhà tôi gần trường nên buổi trưa thường rủ rê nó về đánh chén nếu hôm đó học thông sang cả ban chiều. Có điều cũng chả mấy khi no bởi gia cảnh tuy không đứt bữa nhưng bát cơm thì vẫn đầy vơi theo những cú xới ở tay người. Đang tuổi ăn tuổi lớn nên mọi nhẽ cứ chênh chao vêu vao như bô lão tụt nõ bờ rào.

Chúng tôi vào đại học theo những ngả khác nhau. Tôi đi thẳng vào luật còn nó rẽ ngang từ nông nghiệp sang tổng hợp với cái lý luận đã thuần nông mà lại còn đèn sách cấy cày là rất hỏng. Hai thằng vẫn thăm nom nhau, ngoài tình thân, thì miếng ăn là kim chỉ nam cho mọi hành động. Rất tiếc là toàn phải uống nước lã cầm hơi bởi máu đào luôn đông khô vào những ngày cuối tháng. Sinh viên thời thổ tả, mấy ai no?

Vật vã rồi cũng ra được trường với hành trang là một đống di sản hoang mang của nợ nần quán xá. Còn hiện tại là con số không với cái mông của tương lai luôn có xu hướng chổng vào sự nghiệp. Nó về quê, như một sự đấm buồi vào sóng.

Rồi lại trở ra với mớ của nả là những lời ai oán và thêm độn cả những xấu hổ xót xa. Cho mày chết, không phải thánh thần thì chớ nên cân sứ mệnh. Nhưng nó quyết ăn gian bằng cách khởi nghiệp lập ra cái công ty chỉ có một người. Là chính nó.

Bọn chí lớn đều có gan nếm phân cả, hệt như Việt Vương Câu Tiễn cam tâm dọn chất thải được bài tiết qua hậu môn cho Ngô Vương Phù Sai trong tích sử xưa của Tàu vậy. Thằng Bôm Bốp tuy không phải ăn cứt nhưng những gì nó nếm trải còn thối hơn phân của Phù Sai vạn đại ngàn lần. Bọn lập thân từ tay trắng, quả là có cái lỗ mũi và lỗ mồm tạp nham đến mức siêu phàm.

Người ta rất dễ gọi tên nỗi đau nhưng lại khó để điểm danh hạnh phúc. Sự thành đạt cũng vậy dù ai đó có thể kể vanh vách những thất bại, kể cả khi thất bại được đầu thai. Thế nên tôi không chắc rằng thằng Bôm Bốp đang thành công hay là hạnh phúc nhưng có một điều tôi biết rõ là giờ đây nó đang có rất nhiều tiền. Mà tiền, chao ôi, là thứ gì đó cực vớ vẩn với lũ chốc mép bởi miệng chúng luôn bem bép cái câu “tiền nong không quan trọng”. Bố khỉ, chỉ bọn có tiền và rất nhiều tiền mới được quyền nói ra câu đó thôi, nghe nhở? Còn những nức nở bần nông chả bằng cọng lông con quạ đâu mà quần chúng bâu vào xàm ngôn mới cả xàm…à mà thôi.

Chúng tôi vẫn thân thiết như xưa tuy thời gian dành cho nhau không nhiều nữa. Nó bận với những dự án lớn, hở ra là lại đi hầu các ông quan to và dăm vài cô bồ nhỏ. Thi thoảng có ngồi lại một tí thì cũng chỉ biết lấy rượu thay nhời, phê phê thì vô ngôn để thả hồn chạy rông đi ngả khác. Câu uyên bác nhất để nói được với nhau, là “tau về”.

Nhưng trước sau nó vẫn là thằng tín nghĩa thủy chung với gia đình và bạn bè, thậm chí là cả với cave. Nhiều em khởi nghiệp bằng cách “lấy lỗ làm lãi” được nó đối đãi còn hơn những hình nhân của buổi tê tái cơ hàn. Nó thuyết rằng, vốn liếng các em ấy có hạn và vòng đời sản phẩm lại ngắn, thế nên đầu tư vào một chút thời cũng coi như là thực hiện nghĩa vụ công ích với xã hội mà thôi, chứ hoàn toàn không phải là vãi thóc. Ấy thế mà với vợ con thì lại đong đếm từng chinh mẻ bởi nó cho rằng, bọn mà sướng quá thì chắc chắn sẽ…hóa rồ. Ô hô…!!!

Tôi đem chuyện của con Phập Phồng ra mà chiêu tuyết, rằng có nên giúp đỡ phần nào. Những tưởng có chung hoàn cảnh thủa hàn vi thì sẽ vì thế mà hăng hái. Nhưng không, sẽ chẳng có đồng nào. Mẹ kiếp, thật chả coi bạn bè ra cái bẹn bà gì cả. Đã thế nó còn mắng tôi, rằng với những đứa ăn vã liêm sỉ thay cơm như con Phập Phồng thì cách tốt nhất là để cho…chết đói.

Tôi phát ói với mớ ngôn lời mà nó vừa ợ chua ra. Bọn đông tiền, đành rằng, nói gì chả là chân lý nhưng đôi khi cũng thậm khí hư bởi tiền không phải lúc nào cũng lau sạch phụ khoa như thứ nước rửa Dạ Hương thần thánh. Cái tiểu khí của thằng thưa thớt xu hào làm tôi cạch mặt nó một thời gian dài. Cho mãi đến một ngày…

Cô Xuân Xuân được nó cung nghinh ra kinh kỳ dự cái lễ trọng 15 năm thành lập công ty. Đó hầu như là một sự trải lòng để tri ân và có phần khoe mẽ. Nó hối tôi từ rất sớm, cắt đặt cho cái việc giao tế lễ tân bởi dù sao tôi cũng có chút dự phần trong công cuộc đong hìu đầy vẻ vang và cũng vô cùng khó nhọc. Cặp biệt thư song sinh, một ở, một làm tổng hành dinh thần tình như hằng vưỡn, ngày trọng lại có phần lung linh tợ cái lối hội mở sân đình. Bọn nhân viên xúng xính xiêm y, tíu tít ngược xuôi lo việc mọn. Nó nhõn cái phận thò tay ra bắt người ta rồi ngoác mõm ra cười, nom cũng chả khác mấy đười ươi của rừng già ma kết. Tôi cũng loi choi cười thuê khóc hộ rồi adua hô hố nổ váng giời.

Cô Xuân Xuân sau khi diễn tròn vai cô giáo như mẹ hiền thì lôi tôi ra ngoài hiên, chỉ vào một thằng trong sắc phục bảo vệ đang đứng chầu như nghê đá, con giai Phập Phồng đấy. Ái chà chà, nó ra tự độ nào? Vài tháng rồi, cả con em đang lau sảnh kia kìa. Chu choa, cô đưa ra? Không, thằng Bôm Bốp nó về tận nhà và khiêng ra cả hai đứa.

Khách khứa vãn, chúng tôi ngồi lại với nhau. Thằng Bôm Bốp cao giọng khoát luận, tiền có thể giải quyết được rất niều việc nhưng cũng làm hỏng đi không ít quan hệ, chỉ có lao động mới tạo ra giá trị và thặng dư vĩnh viễn. Bố cái loại con kiến, chỉ được cái hay nói chuyện bầy ong thôi, haha…!!!

Các bạn ạ, chúng ta không được quyền lựa chọn cha mẹ và hoàn cảnh nhưng hoàn toàn có thể thay đổi được số phận nếu các bạn đủ dũng khí…nếm phân. Tồn tại trước đã rồi hãy ăn vã những cái gọi là liêm sỉ - chính chuyên. Còn nếu như nếm trải mãi rồi mà số phận vẫn không lung lay hay nhúc nhích thì hãy hiểu rằng, thế giới này không dành cho bạn.

Nhưng các bạn vẫn thuộc về đâu đó bởi vũ trụ này là rất vô biên.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ăn và mọi người đang ngồi
Thứ Hai, 18 tháng 6, 2018

SỐC & ĐỘC # 141




Tất cả vì tương lai
Của con em chúng ta
Thế nên cô giáo phải
Bóp cho phòi cơm ra.



Bác Hồ đang ở trong lăng
Cớ sao lại đá bác văng ra ngoài?



Thương thay thân phận đàn bà
Còn lâu mới giống bàn là Liên Xô
Mà là i hệt cái ô
Che cho quân tử ị bô khóc nhè.



Đắp mộ cuộc tình.



Khe ngực phải đủ độ sâu
Khe mông phải đạt nhu cầu doggy.



Lời nói phải đi đôi với việc làm nhưng đôi khi không nhất thiết phải như thế bởi có rất nhiều thằng nói thậm ngu và làm thì cực bú zù.



Mông kia đã rẽ hai ngôi
Lộn đồi thi tốt kẻo trôi...lộn đò.



Đoàn kết - đoàn kết - đại đoàn kết
Thành nhân - thành nhân - đại thành phân.



Phiên bản lỗi của chiến dịch Cáo sa mạc.



Đặt gạch để hóng...!!!



Họa thì như lồn - Sĩ thì như sịp.



Đặc khu của iêm đơi
Iêm cho thuê trọn đời.



Hai mươi bốn năm xưa,
một đêm vừa gió lại vừa mưa,
Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ,
hai cái đầu xanh kề nhau than thở;

- "Ôi đôi ta, tình thương nhau thì vẫn nặng,
mà lấy nhau hẳn đà không đặng:
Để đến nỗi tình trước phụ sau,
chi bằng sớm liệu mà buông nhau!"

- "Hay nói mới bạc làm sao chớ!
buông nhau làm sao cho nỡ?
Thương được chừng nào hay chừng ấy,
chẳng qua ông Trời bắt đôi ta phải vậy!
Ta là nhân ngãi, đâu phải vợ chồng,
mà tính chuyên thuỷ chung!"

*

Hai mươi bốn năm sau,
tình cờ đất khách gặp nhau:
Đôi cái đầu đều bạc. Nếu chẳng quen lung,
đố có nhìn ra được?
Ôn chuyện cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi rồi,
con mắt còn có đuôi.

Tình già - Phan Khôi.



Qua một đêm sâu hò hẹn
Nuốt vào lòng lời cay đắng riêng ta.
À há...???



Bố con mình đấm buồi vào siêu thị
Cứ chợ làng cua ốc ta chơi
Ra đầu hồi bẻ gai cây bưởi
Nhểu ốc ra, chấm mắm, nhậu tung giời.

Bố con mình cũng đấm buồi vào bia bọt
Vủa chua vửa khai, chả có vị đéo gì
Diệu tao nấu, gạo nhà, men thửa
Uống say say là, lại có bã cho heo.

Bố con mình cũng dí buồi vào xa lộ
Cứ đường làng đất đỏ ta đi
Mùa gặt đến đường phủ đầy rơm rạ
Mùi lúa thơm theo mãi đến tận nhà.

Bố con mình cũng đấm buồi vào đại học
Nhiều chữ làm gì, mày định giật trạng nguyên ?
Sáng thức dậy, ăn hết niêu cơm cháy
Xách cái cày, theo thước ngắm lồn trâu.

Thơ của Pín buồi trâu.



Ngáp ố đình màn
Súc miệng nước trắng
Nhổ ra nước chè
Đái văng hột le.

Hehe...!!!



Hehe địt mẹ, đúng là chó có váy lĩnh.



Đ.m buông áo em ra.
Em quên đôi dép thôi mà
Anh ơi...!!!



Đừng tưởng đầu mới rẽ ngôi
Đít kia cũng tách núi đồi thành hai
Rạng chân ra thấy thái lai
Khép đôi vành háng liêu trai... hết hồn.



Thị ơi thì rơi bị bà
Bà dể bà cúng chứ bà không ăn.


***

Nguồn: Nhặt trên NET.
Thứ Tư, 6 tháng 6, 2018

BỌN CON BÒ.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và văn bản

Chết cười với bọn văn nô khi bi bô về đặc khu ( ngôn ngữ pháp lý gọi là đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt ). Đ.m thế mới biết nền văn chương cứt nát liên quan mật thiết như thế nào đến những cái củ sọ om mủ thối rưng rức đang nức nở này.

Thiên chức của các ngài là đẻ đái ra những văn phẩm hay ho chứ đéo phải cục tác lá chanh để con lợn ủn ỉn đi mua hành. Vuông vắn nhé...!!!

Còn muốn góp ý gì thì làm ơn đọc kỹ dự luật ( mà tôi tin không ông nào mó vào, hoặc có thì hehe, hiểu chết liền ), rồi hãy phán, cho ra cái tâm thế và trách nhiệm. Chứ đéo mẹ, tinh những xàm ngôn, xàm lồn. Nói xin lỗi, thối lắm.

Các ngài có quyền mở mồm nhưng bớt tuyên ngôn và lập ngôn đi cho. Đao to búa lớn không sợ sét nó đánh cho méo miệng à? Hã hã...!!!

Và các ngài cũng nên tôn trọng quyền câm mồm của người khác. Thế nên đừng réo ông Hĩu Thỉnh, thày bà của các ngài ra mà rên xiết nữa. Bầy đàn kiểu ấy, nhục nhã và điếm trá lắm.

Ông Hĩu Thỉnh thấu được điều này thì cho nhà cháu một chân bưng bô cho hội văn nô nhế.

Hế hế...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 15 người, bao gồm Mike Di và Cuong-nico Nguyen, mọi người đang ngồi

Có quan anh hưởng lộc triều đình, hàm tòng ngũ phẩm, than vãn.

- Xem quần thần của cái Diên Hồng hội bàn về quốc kế dân sinh mà nản vãi cả con tiều. Điêu hệt lũ học trò thò lò mũi dãi truy bài mấy ông đồ già. Xem ra hỏng lắm ".

- Chết chết, thời buổi nào rồi mà quan anh còn ngồi sập gụ tủ chè hóng cái hội hư hỏng đó? Tìm nơi đổi gió có phải hữu lý hơn không? Bất quá vạch quần lá tọa mà xem chim, chứ lị...!!!

- Ăn lộc triều đình mà thơ ơ với chính sự, e không phải phép. Thằng em có cao kiến gì không?

- Tinh những bô lão cận địa viễn thiên đồng thanh quyết đánh, e những lời trái tai thì lệch phải cái mồm. Thế nên cao kiến là ngũ quan có bao nhiêu khiếu để khai thì quan anh cứ nút ( mute - tiếng Tây dương ) mẹ hết lại.

- Thế thì sống đời thực vật à?

- Đó hằn là cao kiến vậy. Và nếu có kiếp sau thì cũng xin chớ làm người, làm cây thông đứng giữa trời mà reo.

- Gàn dở như ông Nguyễn Công Trứ thì mới thế. Hay chui vào cái Diên Hồng hội rồi thay đổi nó?

- Quan anh biết chuyện đàn bò đi ăn cỏ chứ? Là có một con bò chui vào đó hòng la liếm lúc đói lòng, nhưng "vào phát ra luôn", hệt như cách các quý ông bị yếu sinh lý vậy. Nó bảo chả có cỏ giả gì trong đó cả, mà tinh những giấy tờ địa võng, văn kiện thiên la thôi. Ăn hổng nổi.

Một con bò khác không tin, nên mò vào thám thính. Mãi đến nhọ mặt người mới đội nón đi ra. Con bò kia chột dạ, chắc no nê lắm nên giờ mới nhập đàn? Không, mà là nó mất công thăm hỏi 500 anh em ở trỏng, mà thôi.

- Tiên sư, hự hự hự...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 4 người, bao gồm Lê Hùng, mọi người đang đứng và ngoài trời
Thứ Ba, 5 tháng 6, 2018

MINH TUẤN TRƯƠNG - THƯỢNG THƯ BỘ GÕ MÕ.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản

Nếu như bên cung vua có đại thần Tụng Kinh các Thưởng Võ Văn thì phủ chúa có Minh Tuấn Trương, thượng thư bộ Gõ Mõ. Ngài sanh Canh Tý, cầm tinh con chuột, ở Trung Kỳ, trong một gia đình có cha chuyên nghề kịch nghệ và hát xướng.

Trưởng thành, ngài đăng lính, rồi học trường sĩ quan chánh trị. Tốt nghiệp đi làm chánh trị viên - nghề đánh giặc bằng mồm - cho dăm vài đại đội, rồi chuyển sang dạy dỗ thuyết của hai ông bành tổ là Cạc Mạc mí lại Lý Ninh. Quãng năm 87 - 88 thời rời hẳn sang dân sự, làm nghề gõ mõ cho quê hương Bình Trị Thiên khói lửa. Nghiệp ấy theo ngài ra tận kinh kỳ, đóng tới chức thượng thư, oai phong mọi nhẽ.

Trong thiết chế làng xã xa xưa, quần chúng lạ đéo gì thằng gõ mõ. Cùng với những cụ chánh, cụ lý và các chức vị tỉ như hương câm, đồ đểu ( thày giáo chứ không phải quân mất nết, à nha ) bói mù, tiên chỉ ( thiên ) kết với những hạng chí Phèo, mẹ Đốp, thị Màu, cu Sứt..., tạo ra cái làng xã kỳ khôi và lắm nhiêu khê. Thằng mõ cũng nằm trong số đó. Và ở tầm quôc gia cũng chả khác mẹ gì, hihi.

Gõ mõ cho triều đình, ngoài rêu rao những thứ tào lao bí đao thì cũng thiến hoạn bớt những lộn sào chuột bọ. Ngài phụng sự quốc gia đúng với cái chức phận được giao, đôi lúc còn vượt rào khi rút phép thông công của phường mồm loa mép giải hoặc sắp xếp lại những cái ống nhổ chuyên chuyên nghiệp đổ bô. Nghề gõ mõ theo đó mà phong quang ra tý chút.

Năm 2008, thằng loa phường AVG được treo lên cột điện ở Bình Dương và chính thức hòa chung vào hệ thống gõ mõ quốc gia năm 2011. Vốn liếng lận lưng tính đến năm 2015 có tới 3.628 tỷ Hồ tệ. Tuy là mõ làng nhưng cũng đồng sàng với nhiều anh hàng tổng.

Năm 2016, Mobile-phone, thằng chuyên nối đây đấu loa của bộ Gõ Mõ mua lại AVG với giá gần 9 nghìn tỷ Hồ tệ, mục đích để làm gì thì đéo biết bởi hồ sơ mua bán tuyền triện Mật củ khoai và AVG được cải tên thành MobiTV.

Tiền trao cháo múc, mọi nhẽ thông đồng bén giọt, chừa lại có nhõn 5% tổng giá trị hợp đồng để làm tin, hehe.

Bọp phát có tấu sớ tâu lên với bề trên, rằng như thế, như thế, như thế...Hế hế...!!!

Một trang rưỡi A4 chả thêu thùa rồng phượng hay tinh kỳ phất phới chó gì bay mẹ lên bàn nhà Đỏ ở cung Vua. Quyết định được đưa ra: Trảm, đkm.

Trải bao phen thanh kiểm, chả ra được cái mẹ gì. Nản quá, chánh thanh tra phủ Chúa vứt mẹ gươm vào cung Vua.

Năm 2017, Đức Cao Vọng Trọng tuyên chỉ dụ, yêu cầu khẩn trương thanh kiểm, kết luận rõ đúng sai. Giao việc này cho Cơ mật viện đàn hạch.

Song song với thời điểm đó, ngửi thấy mùi lửa khói của Lò Tôn đặt ở phủ Tam Đình có phần nghi ngút nên AVG hoàn trả lại tiền, tính luôn cả lãi lờ, lẳng lặng giả dép, bố về. Cú giải cứu vô tiền khoáng hậu này, giáo khoa thư về kinh tài gọi là buôn cứt bán cho chó. Haha...!!!

Và mọi việc thì như quần chúng đã biết, Minh Tuấn Trương - thượng thư bộ Gõ Mõ chính thức lên thớt đầu tuần vừa rồi với cái tội, trích nguyên văn: " vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, quy chế làm việc; thiếu trách nhiệm, buông lỏng lãnh đạo trong quá trình được phân công chỉ đạo thực hiện dự án; ký Quyết định số 236/QĐ-BTTTT, ngày 21-12-2015 của Bộ TT-TT phê duyệt dự án và một số văn bản có liên quan trái quy định, có văn bản không thuộc nhiệm vụ được phân công.

Với cương vị Bí thư BCSĐ, Bộ trưởng từ tháng 4-2016 đến nay, ông Trương Minh Tuấn chịu trách nhiệm chính về các vi phạm, khuyết điểm của BCSĐ nhiệm kỳ 2016-2021".

Đ.m, mõ đã to bằng chuông à, hả ngài thượng thư? Thôi, xin được chia sẻ nỗi buồn này cùng ngài bởi chuông đã nguyện hồn ai thì dí dái vào việc làng xã nữa. Và hãy coi đó như là một tai nạn trên quan trường hoạn lộ vốn khả ố còn hơn cả động phò.

Au revoir - Ơ rơvoa - Tạm biệt...!!!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, ngoài trời và món ăn
Thứ Hai, 4 tháng 6, 2018

ĐẦU TÙ - CU HÃM

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Cứ mỗi lần củi chui vào lò là quần chúng tha hồ hỉ hả. Thôi thì cũng là cái phép xả những bức bối bực dọc đang chầu chực ở hậu môn. Không nôn ra thì trĩ rồi lại ngứa tỉ "rũ bùn đứng dậy sáng lòa" thời bỏ mẹ.

Cán bộ tha hóa vì chúng ta thiếu cơ chế kiểm soát quyền lực văn minh và khoa học. Độc tôn duy ngã, nhất thể toàn trị thì việc đóng cửa bảo ban nhau đã là xa xỉ, đốt lò cũng chỉ là việc đặng chẳng đừng. Tam quyền phân lập là thứ mà nhân loại kiến thiết lên từ xương máu, rất tiếc ở ta, cứ như là thói đùa dai. Chửa kể cái cơ chế song trùng cung vua - phủ chúa cũng diêm dúa tợ xiêm y của những ca kỹ rẻ tiền.

Vẫn biết thay đổi trong chánh trị không giản dị như cách chúng ta tụt xịp. Sự an nguy của quốc gia, chế độ đéo bao giờ là phép thử đúng sai. Ở tầm quản trị vĩ mô, sai một ly là đi...bằng đít, chứ không có dặm dài nào đo đếm được đâu.

Chúng ta đang thử nghiệm và giải nhiều bài toán để tìm ra đáp số quốc gia. Nhanh hay chậm không hẳn là do khó hay dễ mà phụ thuộc vào thằng học trò não phẳng hay nghiêng. Thiên tài như đảng ta, chả có đéo gì là bất khả, haha.

Tôi lâu rồi không còn hứng thú với chuyện củi - lò. Mỗi bận thấy Lò Tôn nghi ngút là lại ợ lên tinh những sỏi đá cuống diều. Chua lắm, đau lắm...!!! Ahaha.

Nay kinh kỳ mưa to, thấy lũ quần chúng sắp chết đuối lóp ngóp bám lấy cái phao 99 năm hòng thoát nạn mà buồn cười đéo tả. Ai đó còn kêu lên, đất nó đang chịu trời đấy.

Tát bớt nước đi thì có phải quốc gia này ngưng tụ lâu rồi không. Chứ ngập ngụa trong xác chết và rác thối, hỡi ôi, đó là đời sống của lũ chuột bọ đó mà.

Haha...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang đứng

Với vị trí địa kinh tế - chính trị đẹp đẽ và sang chảnh như Kiều phải gió, thì có thể nói cả An-nam đều xứng đáng để trở thành đặc khu chứ đéo riêng gì Vân Đồn - Vân Phong hay Phúc Quốc. Cơ hội là vô vàn và thách thức cũng không ít nhưng mất nết ở chỗ, cơ hội thì ta đái trôi đi còn thách thức thì bóp bi nhau tự sướng. Mỗi khi bàn đến miếng cơm manh áo là đồng bào lại tọng cứt vào mồm nhau. Tại sao thế? Bởi cái nhà nước này cho cần lao ăn cháo cám và bánh vẽ nhiều rồi. Những khu biên mậu tự do hoang tàn buôn lậu, các khu kinh tế mở sống chết ất ơ, đặc biệt là những quả đấm thép có cái tiền tố Vina tô hô làm vỡ a lô chúng sinh thần tình như chảo chớp. Những thứ mất mát đó lấy đi của đồng bào chút của cải lương thiện hiếm hoi còn sót lại, ấy là lòng tin.

Đéo có xứ sở nào mà thứ rẻ rúng nhất lại là lời hứa và đắt đỏ nhất là từng lạng niềm tin. Nói như ông đéo gì cũng họ Hồ nhưng không phải Chí Minh, rằng "thần không sợ đánh, chỉ sợ lòng dân không theo thôi". Hỡi ôi...!!!

Hai thứ đáng sợ nhất ở An-nam bây giờ là tham nhũng chính chính sách và lãng phí cơ hội. Cần lao hẳn còn không quên những cú áp phe chính sách từ nhỏ đến to vô tiền khoáng hậu cùng những cơ hội mười mươi được tận dụng theo lối buôn cứt bán cho chó trứ danh. Thôi thì kể tội kể tính nhau ra lúc này là bất nhã, nhưng nói ra để thấy là, gieo nhân gì thì ăn hạt nấy thôi. Đen đừng đổ tại cho đít nồi lắm nhọ.

Trên lý thuyết, bọn chóp bu khi lập chính sách luôn hướng tới sự thịnh vượng chung nhưng không phải chính sách nào cũng đúng và thành công như mong đợi bởi viễn kiến và tầm nhìn đéo thoát khỏi cái chầu lôn. Hơn trăm năm vẫn đi trên khổ ray đường sắt một mét thì các bạn mơ màng đéo gì ở những cái đầu máy lở loét trong viện bảo tàng? Ấy nhưng khi bàn đến tàu cao tốc thì các bạn lại hộc lên, hệt cái cách rên la như đang - đã. Người An-nam ta, có vẻ như, chả làm được cái đéo gì lớn lao cả. Bởi các bạn ngoài việc không tin tưởng ở chế độ thì còn đéo tin ở chính bản thân mình. Các bạn ăn cái đéo gì vào mồm mà lắm bi kịch thế?

Quay trở lại với đặc khu, mọi tính toán về lợi ích cũng chỉ là trên giấy nhưng hoan hỉ đến nỗi chị chủ tịch quốc hội có cái tên rất leng keng là Kim Ngân, tất tay mà rằng " Ngân sách đầu tư phát triển cả nước trong 5 năm chỉ 2 triệu tỷ đồng thì làm sao bỏ vào đây hơn 1 triệu tỷ được. Thành lập 3 đặc khu kinh tế là để thu hút nguồn lực, tạo động lực hình thành 3 đầu tàu, lôi kéo nền kinh tế đất nước chứ không phải để tiêu tiền. Ví dụ, cả cái sân bay quốc tế ở Vân Đồn là do doanh nghiệp, do tư nhân đầu tư chứ không phải dùng vốn ngân sách. Nguyên tắc là một đồng rót vào đây là để hút về mấy chục, mấy trăm đồng chứ không phải làm đặc khu để nhiều năm sau nhìn lại thấy không được gì”

Hay ho thế mà quần chúng có thèm đếm xỉa đéo đâu nhưng lại lôi cái câu " Nguyên tắc là một đồng rót vào đây là để hút về mấy chục, mấy trăm đồng chứ không phải làm đặc khu để nhiều năm sau nhìn lại thấy không được gì” ra để nhiếc móc chị là hồ đồ, bắt cua trong lỗ. Đkm các bạn đọc hiểu còn đéo thông thì góp ý, phản biện cái (.) gì nữa. Chị ấy " thả con săn sắt bắt con cá rô " mà các bạn úp sọt là đếm lãi lờ bỏ túi thì não các bạn là đất sét chứ đéo phải đậu phụ thối nữa rồi, than ôi...!!!

Rồi mấy ông luật sư cùng những tiên sư, tổ sư các cái lại nhem nhẻm khi cho rằng chúng ta không có quyền tài phán ở đặc khu. Hehe địt mẹ đúng là bọn đầu tù cu hãm, là cái việc cá nhân - pháp nhân chọn quyền tài phán cho mình mà chúng đánh tráo cả khái niệm lẫn nội dung. Bọn mất nết nghe đây, việc chọn cơ quan tài phán vẫn đang diễn ra hàng ngày, nhất là trong các hợp đồng ngoại thương và những xung đột quốc tế. Tư pháp văn minh thế mà chúng cho là trung tiện thì thiến mẹ dái đi cho dâm sĩ Nguyễn Khắc Thủy đỡ hoang mang.

Kinh dị nhất là bọn đầu trâu mặt ngựa lớn tiếng vu vạ chế độ bán nước và kết tội chóp bu phản quốc, à cơ. Hơ hơ, được giá thì bán đi chứ để làm đéo gì, hả giời? Bán lẻ quốc gia nếu được giá thế thì tội đéo gì không làm một cú tất tay? Sợ nhất là đất chó mèo đéo thèm ỉa thôi, nghe nhở? 


Hài hước là ở chỗ, nếu đất đó cho Tây lông thuê thì các bạn bán nước còn trước cả chóp bu, lãnh tụ. Thế cho nhanh...!!!

Tiếc là mấy chục năm trước thì đéo chịu đột phá làm đặc khu, giờ lại lôi nhau ra mút cu trừ bữa. Thành bại của đặc khu là 50 - 50 nhưng nếu không làm thì 100%...ăn cứt.

Mà quân mõm vát & vuông thì biết ăn gì, ngoài cứt?

Bốn nghìn năm bò nhiều hơn khỉ.
Đĩ thập thành lo chuyện cặc to.
Muôn đời mạt kiếp con so.

Lớn khôn mỗi việc đi đo...củ buồi.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ăn, mọi người đang ngồi, đồ uống và ngoài trời
Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2018

ĐẶC KHU U - MINH.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Đặc khu là tên gọi các khu kinh tế tự do được thành lập trong một quốc gia nhằm thu hút đầu tư trong và ngoài nước bằng các biện pháp khuyến khích đặc biệt.

Những thứ đặc biệt đó là đéo gì? Loanh quanh đằng đít lại đằng đầu, gồm:

1- Tạo môi trường kinh doanh thuận lợi (miễn giảm thuế, ít quy chế nhất có thể, chính sách linh hoạt về lao động)
2- Cơ sở hạ tầng tiện lợi, điều kiện sống thật tốt cho những người làm việc trong khu kinh tế này (dịch vụ giáo dục, dịch vụ y tế, vui chơi-giải trí đạt đẳng cấp quốc tế)
3 - Vị trí địa lý chiến lược (gắn với cảng biển, cảng hàng không quốc tế, gần thị trường tiêu dùng lớn)
4- Cùng các hỗ trợ và ưu đãi khác ( mang tính đặc thù của mỗi quốc gia )

Thiên hạ đã khối thằng làm mà nếu xoay trục hoàn cầu thì đông - tây - nam - bắc đều đủ cả. Gần ta là đồng chí Trung Hoa vĩ đại, cũng đã bước những sải dài vững chãi từ thập niên 80 của thế kỷ trước.

Lý thuyết và thực tiễn đã chỉ ra những thành tựu rực rỡ của mô hình này. Thế nên mới có chuyện thấy người ta ăn khoai nên chúng ta cũng vác mai đi đào, như những ồn ào đang diễn tiến. Thôi thì học cái hay ho mà tay bo kiếm cháo kể ra cũng chẳng đến nỗi nào của những củ sọ bí đao nhưng cũng phải tỉnh táo mà nhìn nhận rằng, trâu chậm thì luôn uống...nước đục. Không có bài học nào cho những học sinh chậm tiến cả ( ta, đôi khi còn là cá biệt ). Và kinh nghiệm lắm lúc cũng chỉ là sợi dây để mân mê bòn rút cho vui.

Trước đó, chúng ta cũng đã từng thiết lập các khu biên mậu tự do tỉ như Lao Bảo ( Quảng Trị ), Mộc Bài ( Tây Ninh ), sâu trong nội địa thì có khu kinh tế mở Chu Lai ( Quảng Ngãi ), Vũng Tàu - Côn Đảo ( đã hóa vàng ). Manh nha tập tọng và thao dượt mang tính tiểu khí rồi đấy nha, đừng nói là không có viễn kiến. Và kết quả là gì ngoài ngồn ngộn những bài học không bao giờ thuộc cùng sợi dây kinh nghiệm càng rút càng dài?

Quần chúng hoài nghi là có lý do của họ, nhất là khi đem cái điều khoản cho thuê đất lên đến 99 năm để nhiếc mắng triều đình mà tịnh không thèm đả động đến những lích lợi mà đặc khu mang đến bởi 100% quân mõm vuông & vát đéo bao giờ sờ đến dự luật chứ đừng nói là ngâm cíu thâm sâu. Nhưng thứ đốn mạt nhất là chúng tù mù về đặc khu và cơ chế vận hành đặc thù của nó nhưng lại đem đi so sánh với Tàu - Tây rồi phán như...thánh họ. Hãy chỉ ra bất cập lẫn nguy cơ và những ất ơ cơm áo, đừng gào lên mấy thứ tào lao. Hỡi đồng bào...!!!

Làm đéo gì cũng vậy, muốn miu sự thành công thì cần phải hội tụ đủ ba yếu tố " Thiên thời - Địa lợi - Nhân hòa ". Vân Đồn - Vân Phong - Phú Quốc, ấy là địa lợi vậy. Thiên thời thì có chậm một chút nên thà là uống nước đục còn hơn cái nhẽ đéo có giọt nào đổ họng giữa bão táp sa mạc khét cháy những cạnh tranh. Còn nhân hòa ấy à, haha, hễ bàn đến miếng cơm manh áo là y như rằng đồng bào lại tọng cứt vào mồm nhau. Thế mí đau diều chứ lị.

Xin được mượn lời của con Nguyen Thi Thao aka Mượt máy khắm " câm mẹ hết loa lại, và làm đi...!!! "

Ahihi...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 4 người, bao gồm Lê Hùng, mọi người đang đứng và ngoài trời

Hehe, chết cười với các thể loại não của loài nòng nọc và cá cóc khi đem mấy cái đặc khu của ta để hoang tưởng với Hongkong, Macau bên Tàu. Đ.m, một đằng là nhượng địa, tô giới thời thực dân, đế quốc, là lãnh thổ hải ngoại của sài lang, một đằng là đất đai công thổ của một quốc gia có chủ quyền. Các bạn ăn cái đéo gì mà thông minh bẩm sinh đến thế, hả hả?

Rồi rất nhiều thiên tài lỗ đít quan ngại, rằng iu đãi nhiều quá, ngoài bờ xôi ruộng mật thì còn là thuế má nhân công cùng vô vàn những nông nhàn thời vụ. Đ.m. đặc khu nó phải thế , chứ o bế quần hùng nó búng dái vào. Họ quên mất một điều rằng, cái đéo gì cũng mở, từ cửa nhà cho đến.. cửa mình, nhưng dập dình giao cấu được lại là chuyện rất khác. Đó hoàn toàn là vấn đề kỹ thuật của chính sánh, ngay cả cái thời hạn tối đa là thuê đất đến 99 năm. Cho thuê Đất mà các bạn cứ vu vạ là bán Nước thì hài hước đéo thể nào ( dịch ) tả được. Nên nhớ là biên giới giờ mềm rồi, chứ cứng như cặc các bạn thì chỉ để thủ dâm thôi.

Chưa một ai chỉ ra được những bất cập lẫn nguy và những ất ơ cơm áo của đặc khu nếu mở ra, hoặc nếu có thì tinh những quan ngại theo thuyết âm miu, thậm chí là hoang tưởng. Các bạn chỉ giỏi ngồi trong màn đêm để nguyền rủa bóng tối và rất tích cực bật diêm đi tìm xăng soi rọi thứ chân lý hiếu kỳ. Bầy lừa luôn sợ cái bóng của chính mình và khiếp đảm với độ che phủ của văn minh nhân loại. Thế là vuông vắn nhé...!!!

Bọn chóp bu có thể ngu khi lập ra chính sách, nhưng chúng không đến nỗi hũ nút như những gì các bạn đang rêu rao. Đem cần lao ra làm chuột bạch cho những phép thử đúng - sai là việc đáng nguyền rủa, nhưng đó là quy luật phát triển. Cái đéo gì chả có giá của nó, đắt - rẻ là ở tay kẻ bán - người mua, hớ hênh xông xênh thì thuộc về thiên tài của đảng.

Phát triển kinh tế luôn gắn chặt với an ninh quốc gia và chủ quyền lãnh thổ. Lãnh tụ chúng không ngu khi ý thức về điều đó và không phải điều gì chúng nghĩ, chúng làm cũng phải tô hô bi bô với quốc dân. Nó thuộc về những toan tính ở tầm chiến lược - chiến thuật và là bí mật quốc gia. Chúng đang nhốt gà để thịt chứ đéo phải thả ra để đuổi. Chỉ những bọn trói gà không chặt mới đèo dám hóa kiếp vặt lông mà chỉ chực ăn lồng bá tánh, là nhanh.

Để phát triển quốc gia, chúng ta còn đéo gì là chưa moi lên để tọng vào họng? Tiềm năng, tiềm lực thì như chó chực bãi nôn, sờ vào cái nồn gì cũng thấy cạn kiệt, thế thì thử hỏi, phát triển bằng niềm tin à? Hay nghị quyết? Nhiều con lợn lý luận, không phát triển bằng mọi giá mà hãy để ngọc ngà cho con cháu mai sau khấm khá chúng làm. Haha, thật là vãi mả hệt cái rắm rít của bọn con bò khi hắng ho rằng Hoàng Sa - Trường Sa nay chưa thu hổi được thì để mai sau cho con cháu ra... bốc cứt. Đ.m xuẩn ngốc một cách đốn mạt đến thế là cùng.

Việc hôm nay chớ để ngày mai. Lý ra thì phải làm sớm hơn mới phải. Bỏ lỡ cơ hội là cái tội lớn nhất của bọn chóp bu. Đã đi sau thiên hạ mà lại còn bận rải đinh nữa thì muôn đời què cụt.

Với tầm nhìn xa trên 10km của bọn dự báo khí tượng thủy văn vẫn phát trong mục thời tiết trên VTV, đồng bào và cần lao đừng nhao nhao lên thế. Mà hãy ngồi im, rồi toàn thắng ắt về ta thôi.

Hơi tý là ngoạc mồm ra chửi nhà nước, ấy là thứ dân mất nết. Còn cái thứ nhà nước suốt ngày bị dân đào mả thậm cũng chả ra cái lăng mộ chó gì.

Thôi thì tại cái nước ta, nó thế...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, phòng khách và trong nhà
Thứ Ba, 29 tháng 5, 2018

VÔ PHÁP VÔ THIÊN.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, cây, đêm và ngoài trời

Nói nhanh cho vuông và đỡ vấp, rằng chỉ có Chúa trời và Phán quan mới có quyền năng phán xét chúng sinh thôi. Còn lại, mọi nhẽ, đều cứt đái buồi dái cả.


Một con bé 15 tuổi làm dậy thì thành công các nhà đạo đức bất lực và một anh bác sĩ bị cáo buộc làm 8 đồng bào quy tiên một lúc ( và 1 giá hạc sau đó, không lâu ) khiến pháp đình nghiêng ngả và Công Lý ngoài năng khiếu diễn hài còn có thể đột biến...mọc đuôi.

Điều gì gây nên nông nỗi đó? Ấy là cái nết cảm tính duy tình của quốc dân ta. Và nếu có chút gì đó duy lý, thì rất tiếc, lại là não trạng của họ hàng hang hốc nhà tôm.

Lười biếng tư duy và suy nghĩ không đến nơi đến chốn luôn làm cho tâm thức chúng ta có xu hướng ăn vã mọi sự vật hiện tượng, bất chấp những thói thường tự nhiên và logic. Mục đích là để thỏa mãn bần cố nông cái thói quạ đòi hóa công và măng - xông đòi chói chang cùng nê - ông mét tám.

Chúng ta sẽ không cần bệnh viện nữa bởi đã có các mẹ bỉm sữa webtretho chữa bá bệnh cho ấu nhi và ti tỉ đồng bào. Dẹp luôn trường học đi bởi ai ai cũng là nhà sư phạm thiên tài và đạo đức vạn like. Càng không cẩn tòa án, bởi phán quyết của cái gọi là dư luận và mạng xã hội mới đích thị là chàng Công Lý chính danh. Và hãy giải tán luôn chính phủ bởi quốc dân đã thành thạo sự nghiệp 6.9 trong nhà nghỉ, hơn đứt ông thủ tướng hẵng còn titoe bập bẹ 4.0 ở phủ đầu rồng.

Nếu như nàng Mị Châu, vì yêu, mà trái tim lầm lỡ để lên đầu, thì chúng ta, chả vì cái lồn gì, nên trên đầu...

...Toàn cứt...!!!


Không có văn bản thay thế tự động nào.

Đéo đâu vô pháp vô thiên như ở xứ ta, khi mà phiên xử còn chưa khép lại thì mồm mép quần chúng đã kêu la bai bải. Từ giống mõm vuông thất học đến nòi mõm vát cứt lộn lên đầu, đâu đâu cũng bác sĩ Lương vô tội, vô tội, vô tội...!!!

Thật là vô tội vạ quá đi mà.

Chả phải tự dưng mà thiên hạ lấy cán cân Công Lý ra làm biểu tượng cho tư pháp, chỉ hơi tiếc một chút, người cầm cái cân này lại là đàn bà, haha. Mà đàn bà, tránh sao được những ngày...đến tháng.

Thế nên không có công lý tuyệt đối cho mọi chúng sinh dẫu cái cân Công Lý kia là tiểu ly hay đòn gánh. Trong mọi phán quyết, người ta phải nâng lên đặt xuống rồi lượng hình định tính mà xuất ngôn. Nghịch thì ăn lồn, thuận thời Đồ Sơn... thẳng tiến.

Không thể nói bác sĩ Lương hoàn toàn vô can trong việc làm 8 đồng bào quy tiên ( và 1 giá hạc sau đó, không lâu ). Và mọi cáo buộc ít nhiều đều có căn cứ. Theo đó thì, tội đến đâu, xử đến đó và cũng không loại trừ việc gò khung chung án để đảm bảo sự nghiêm minh của nền tư pháp...có đuôi. Thực tiễn xét xử cho thấy, tuy đã có ít nhiều cải cách, nhưng tấm áo choàng rộng thùng thình của các phán quan vẫn có bốn túi bên trong, hehe.

Nhà có nền, quốc gia có nếp, đừng vì những bực dọc nông nỗi mà hậm hực cổ súy cho thói vô pháp vô thiên. Hành vi trì độn của các bạn hôm nay, con cháu các bạn sẽ được hưởng luôn và ngay tắp lự, chứ đéo phải đợi đến ngày mai. Thế nên đừng gieo giống ác.

Quần chúng xưa nay vẫn tán láo, rằng thanh gươm biểu tượng cho quyền uy. Chiếc cân để phân định thiện - ác, biểu tượng cho lẽ phải, sự công chính, nghiêm minh, không thiên vị. Chiếc khăn bịt mắt tượng trưng cho ý tưởng công lý đề kháng, đối lập lại những áp lực, ảnh hưởng từ bên ngoài.

Nhưng tôi phán, Công Lý ngoài diễn hài thì còn có thể đột biến ...mọc đuôi. Và nếu diễn bi thì khóc lóc đến mù cả mắt.

Không tin, các bạn cứ thử gõ câu lệnh Công Lý trên Gú - gồ mà xem. Nữ thần cầm cân đâu chả thấy nhưng thông tin nam thần sắp cưới vợ ba lại bá đạo đến hoang mang.

Bẽ hết cả bàng...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười
Thứ Năm, 24 tháng 5, 2018

NGÁO ĐÁ.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Bãi chiếu bóng nằm sát hông công sở huyện lỵ. Ấy là một khoanh đất rộng rãi, bằng phẳng, vuông vắn, mướt mát cỏ gà, cỏ may. Ngày thường người ta vẫn đánh trâu bò vào chăn thả trộm và lũ trẻ chúng tôi rạp mình đổ dế, đổ giun. Thế nên việc ngồi lên một đống phân khô chẳng lấy gì làm phiền toái lắm, thậm chí chiêm bái một bãi phân tươi còn là phúc phận đời người.


Xâm xẩm chiều là một cảm giác cực kỳ khó tả. Tiếng loa phóng thanh phát ra trên nóc con xe U-oát phóng với vận tốc võng cáng viện gái chửa con so dồn dập những thuyết minh vắn tắt về bộ phim tối nay sẽ chiếu. Khói lam chiều trong từng căn bếp rỗng bốc lên như cao hơn nhẽ bởi cái sự vội vàng đun nấu để rồi ăn quáng ăn quàng cho kịp dảo bước với thời gian. Đâu đó trong từng xóm nhỏ, nam thanh nữ tú đã í ới gọi nhau, hẹn hò như thể hẹn đò mùa nước lớn.

Cơm nước xong là tôi đu tường lâng láo lặn một hơi. Từ nhà ra bãi chiếu quãng độ già một cây số. Tôi cuốc bộ, tất nhiên rồi. Hòa mình vào dòng người đông đúc như đi hội trên con lộ lớn, tôi cố gắng chen ngang và bấu lấy gấu áo của những khuôn mặt rạng rỡ tinh tươm. Bởi những kẻ đó mới có tiền mua vé và hoan hỉ cho nhi đồng đu bám vào trong. Đừng dại dột bâu vào những khuôn mặt u ám và mồm miệng thời choanh choách tăm cật thum thủm mùi tre ngâm. Chả dính bạt tai thì cũng ăn vài đá đít. Lịt mề...!!!

Học thói láu cá tinh hoa là thế, ấy vậy mà vẫn phải đứng ngoài dù kẻ cho ký sinh rất đỗi nhiệt tình. Cái tội là tôi đã lớn quá mất rồi. Thế mới biết mọi sự trưởng thành đều chả mấy hanh thông mà lắm lúc lại tủi hờn như lông ngỗng. Thôi thì đành chờ tháo khoán vậy, nhưng cái huyên náo trong bãi chiếu rất dễ làm con người ta nổi điên và sặc sụa những than phiền. Mẹ kiếp, chỉ cách một cái rào mắt cáo thôi mà lở bồi đôi dòng phận người - kiếp chó. Chúng tôi quyết vượt rào trốn vé chứ nhất định không thèm nhăn nhó làm kẻ xem tháo khoán hẩm hiu. Nhưng tường thì cao, hào thì sâu, chửa kể bên trong đầy những công an lẫn dân quân túc trực, thì việc chui vào khó hơn cả hái sao.

Tôi đu bán lấy đám thanh niên sức dài vai rộng với hy vọng là họ sẽ công kênh hay đủn đít tôi lên. Thường thì lũ mạt hạng trong lúc khó khăn chúng thường đổi nết, nên cái sự đoàn kết hỗ trợ là rất ăn thua. Nhưng cứ hễ nhảy được vào trong rồi thì mạnh ai nấy chạy nên rất là tội tình cho những kẻ chậm chân. Việc ăn vài cái dùi cui hoặc đèn pin rồi dong ra như tội phạm chả làm người ta xót xa hay xấu hổ mà rất là bổ béo cho những leo trèo lần sau. Dăm vài lần như thế, nhiều đứa còn được ướm đi làm vận động viên điền kinh cho những môn phối hợp tân thời, rơi trúng vũng trâu đằm thì bơi lội còn giỏi hơn là Dã Tượng.

Tôi chả phẩm chất gì nên năm thì mới lọt, mười họa mới qua. Kẻ quen mặt thì bạt tai vung vít, người lần đầu thì đút đít chục dùi cui. Có kẻ đánh xong thì dong ra nhưng cũng có người lại tha cho vào bãi. Sự may rủi ấy không phải tại giời mà tại bởi cái tâm trạng người ta tươi hay là héo.

Đèo mẹ…!!! ( chích môt choác trong Bêu nắng - xuất bản mùa hè 2018 )



Thế thì phải đặt là TRẠM THU HỒI VỐN, chứ THU GIÁ cái (.) Tiên sư bố thằng con giời ngáo đá Giá - Đại Tiện - Thể ạ...!!!

Còn nếu vẫn quyết tâm thu Giá thì phải gọi là Trạm thu ( hoặc trả ) giá dịch vụ BOT nha. Thế mới rõ nghĩa và không bị què cụt như những con tinh trùng biến Thể. Hế hế...!!!

Giá: "Giá là biểu hiện bằng tiền của giá trị hàng hoá, nghĩa là số lượng tiền phải trả cho hàng hoá, dịch vụ đó".

Phí: "Phí hay lệ phí là khoản tiền mà tổ chức, cá nhân phải trả khi được một tổ chức, cá nhân khác cung cấp dịch vụ.".. (bản chất nó là biểu hiện giá trị bằng tiền của thù lao, giá cả và chi phí bỏ ra ...)

Từ 2 định nghĩa cơ bản trên thì giá chẳng phải là hàng hóa mà chả cần định nghĩa định ngheo thì giá cũng đéo bao giờ là để ám chỉ hàng hóa hay dịch vụ. Nó chỉ là biểu hiện giá trị của hàng hóa, dịch vụ đó.

Để tránh việc người dân phản ánh hiện tượng phí chồng phí, một số thành phần mông muội đã cưỡng hiếp ngôn ngữ, phỉ báng tiếng Việt bằng cách đổi từ "Trạm thu phí" sang "Trạm thu giá". Đây là một cách đánh tráo khái niệm một cách trơ trẽn, công khai và rất vô học. Điều này không làm thay đổi được bản chất vấn đề như khi cố tình gọi con chó là con mèo, nó phản ánh cái nhận thức, cái tâm, cái tầm cực kỳ kém cỏi và hèn hạ.

Dân nó chưa ỉa cho đầy mồm là còn may...!!!

Thu phí thì trả tiền - Thu giá thì phải...trả giá. Đậu má...!!!


Không khéo tới đây, trong điếu văn, chúng còn gọi đồng chí Đỗ Mười là Đậu Một Chục thì... bỏ bà. Thế mới ra cái vẻ...thu giá.

Hahaha...!!!



 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang