Thứ Năm, ngày 30 tháng 6 năm 2016

NGÔ ĐỒNG


Tôi yêu khí sớm. Sớm đến độ mẹ tôi phải gắt lên là dái bằng hạt kê mà đã dê có có sừng có mỏ. Mắng thế thôi nhưng bà lại rắp tâm ủng hộ bằng cách chỉ điểm cho vài mật mỡ vàng son. Tiếc cái là tôi không ưng ai. Chẳng phải chúng xấu xa hay thối tai khai bẹn mà bởi con tim tôi loạn nhịp với một đài trang danh giá khác. Nàng tên Ngô Đồng.

Ngô Đồng học cùng lớp, dốt thôi. Tôi không thích gái học giỏi bởi phần nhiều chúng đều xấu xa và nhiễu sự. Với tôi, gái xấu là có tội. Học giỏi và nhiễu sự tôi liệt vào hạng nguy hiểm cần phải thủ tiêu. Gái cốt là phải đẹp. Duyên nữa thì càng hay. Những thứ này mới làm nên phẩm chất và danh giá. Tôi không duy mỹ đến mức ngu si nhưng ở cái tuổi mới lớn người ta rất dễ phát điên vì... gái xấu.

Tôi yêu Ngô Đồng, hẳn nhiên rồi. Còn chuyện nàng yêu tôi hay không lại là việc khác. Nhưng theo mật báo của vài “ chim lợn” lai “ chim báo bão” tôi gài sẵn thì nàng cũng có tý cảm tình. Việc của tôi là rình mò và tấn công cho ra trò thôi. Nhà nghèo, đông em nên tôi chọn lối du kích cho chiến lược, chứ tổng lực thì bật chốt ngay bởi hàng tá các anh tài mỏ dẻo lại đông hèo. Tôi chỉ có mỗi cái lợi thế là cự ly khi rong ruổi ngày hai buổi đến trường cùng nàng. Là hết vị.

Thoắt cũng đến ngày ghi lưu bút mà cái cự ly kia chả tích sự mẹ gì và có vẻ lại phản tác dụng. Tôi không biết bấu víu vào đâu và kêu ai, mặt lúc nào cũng dài ra như phòng tuyến sông Cầu. Mẹ tôi thương lắm, nịnh mãi tôi mới kể sự tình. Bà khuyên tuần nên túc tắc đạp xe xuống nhà Ngô Đồng mà chơi lấy hai - ba tối. Tôi bảo còn phải ôn thi. Bà cốc đầu chửi, ngu như mày thì yêu chó. Rồi lận bâu dấm dúi cho mấy hào. Tôi thực hiện công cuộc tán tỉnh mà trên đầu lơ lửng những nghị quyết và các món đầu tư mà mẹ tôi xuống tay cho canh bạc cuối của thằng con giai khờ dại.

Đêm đầu tôi không dám đi một mình mà rủ thêm thằng Bôm Bốp để trợ tim. Thằng này cũng chả hơn gì tôi trong món tình trường nhưng dù sao bọn có độ hóng cao cường thường can đảm hơn tý chút. Vả lại nghe nó nói đã từng “vù cáo” được mấy thôn nữ gần nhà và phần đa chúng đều rinh rích kêu lên vì thích thú. Chứ cái sự giải thẻ gãi ghẻ như tôi thì nước non đếch gì.

Bọn tôi được nàng tiếp đón nhiệt tình, có trà xanh trong giỏ tích và táo dại hái ngoài vườn. Tôi thì chả biết nói chuyện gì, mặt cứ bấc lên trần nhà mà xem thạch sùng săn mồi và lẹo chắc, mặc cho thằng Bôm Bốp bi bô những thứ rất giời ơi. Khi đã khí muộn và nhạt mồm bọn tôi trở ra thì làng nước ơi, cổng nhà nàng bu đặc những DD đỏ với CUP kim vàng giọt lệ. Hai thằng đá chân chống con Phượng Hoàng không phanh không chuông không gác đờ - bu đẹp long giời lở đất, nhồng đít cắm đầu phi mất dạng.

Tôi sợ không dám nói với mẹ tuy vẫn trường kỳ lĩnh kinh phí tuần ba tối trực chỉ hướng nhà nàng. Tôi đi chơi chỗ khác, tụ bạ bạn bè tiêu hết số tiền và căn đúng giờ thì về. Thấy tôi chuyên cần nên bà an tâm lắm, chả hỏi han gì tuy đôi lúc thổ ra những câu cực kỳ trung tiện hồn nhiên kiểu như " tình hình đến đâu rồi?". Chả có nhẽ tôi lại bảo là...đến bẹn. Thẹn bỏ cha.

Một hôm nhà bán lợn, mẹ tôi lùi lại hai cái cẳng trước làm món bún chân giò. Bà ý tứ nhắc tôi có thể mời Ngô Đồng đến ăn, trước là để vui vầy, sau là bà còn tiện bề xem mông xem mẩy. Tôi vãi mồ hôi hột nhưng cũng rắp tâm đi bởi tôi nghĩ ăn thì đứa nào chả thích. Và tôi đoán cấm có sai, nàng mừng rúm đít. Tôi xoắn tít chân cật lực giở về trong cái nhẽ vừa bâng khuâng, vừa lo sợ.

Nàng đến với con Phập Phồng gần nhà và cũng là cùng lớp. Ở vào cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới, từ thiếu nữ đoan trang cho đến giai hỏng giai hư đi đâu cũng phải có đôi có cặp. Tại cái sự tâm sinh lý nó quy định hành vi thôi chứ tôi không nghĩ nàng đưa con Phập Phồng đến để nhà tôi rã họng. Thật ra việc thêm bát thêm đũa chẳng xá chi công nhưng riêng con Phập Phồng thì rất chi là đáng kể. Nó là gái tuổi Thìn như bọn tôi những lại cầm tinh con ruồi lai... con lợn.

Ngô Đồng ăn uống khoan thai, mời chào lễ phép, khác hẳn con Phập Phồng. Sự song le luôn tạo ra nhiều giá trị. Bằng chứng là mẹ tôi nhìn Ngô Đồng trìu mến bao nhiêu thì với con Phập Phồng mắt bà như có ve có bọ. Cái sự đó chỉ thuyên giảm đi khi vào giai đoạn hậu kỳ là dọn rửa. Một mình con Phập Phồng phăm phăm bê nguyên rổ nồi niêu bát đũa, ngực ưỡn đít cong đu mình trên cần sắt giếng khoan kéo nước ầm ầm. Còn Ngô Đồng? Nàng ngồi khỏa những trong ngần ngước mắt cười duyên. Tôi xao xuyến lắm nhưng mẹ tôi lại bóng gió xa xôi rằng có đi xia thì nhẽ như Kiều vén váy.

Sau hôm đó mẹ tôi cắt kinh phí và nín thinh với sự nghiệp chim chuột của thằng con. Trước tôi đi như thói quen mà giờ ở nhà đâm ra ngứa cựa. Đầu óc tôi cứ lởn vởn bóng Ngô Đồng. Tôi buồn tợn hơn sau bữa bún, mặt thiu thối rất đỗi tâm tư. Nhưng mẹ tôi lại rất vui khi bà phát hiện ra chân lý và luôn mồm khuyên tôi, rằng " đẹp không mài ra ăn được đâu con ạ". Nhẽ bà mong muốn tình yêu của tôi phải như con Phập Phồng? Tôi không chắc lắm. Nhưng tôi nghĩ người ta không thể nào sống được với một con lợn suốt kiếp, huống chi là tý hương hoa bải hoải đầu đời.

Tôi năm nay 40 tuổi, hiện đang sống với một con lợn hơn mười mấy năm qua. Một tháng tôi được ngắm hoa tươi vào ngày rằm và mồng một. Ngô Đồng của tôi năm nay cũng 40. Nàng cũng đang sống với một con lợn và không có diễm phúc được ngắm hoa như tôi. Một tháng nàng bị táng hai lần. Đều như vắt chanh nhưng không nhất thiết là vào ngày rằm hay mồng một.

Chột mất một tình yêu lắm mỹ miều, hiuhiu.


Thứ Ba, ngày 28 tháng 6 năm 2016

NHÀ VĂN CHUỒNG GÀ.



Hai tháng trước, dư luận ồn ào chuyện quán phở Xin Chào ở Bình Chánh – Tp. Hồ Chí Minh bị khởi tố vì chậm đăng ký kinh doanh.


Trong vụ việc này, bài học với các quan chức ngành Công an và kiểm sát đã được chỉ ra và những cá nhân gây oan sai cũng đã phải lãnh nhận hậu quả về trách nhiệm. Nhưng vẫn còn một vài câu hỏi chưa được giải đáp.

Khi quán phở Xin Chào bị Công an huyện Bình Chánh kiểm tra hành chính và lập biên bản về hoạt động kinh doanh, ông chủ quán chỉ đưa ra được giấy hẹn, rằng 5 ngày nữa sẽ có giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh. Câu hỏi đặt ra là tại sao ông này không đợi thêm 5 ngày nữa, rồi hẵng đưa quán vào hoạt động kinh doanh?

Cũng ở địa bàn trên, cùng với vụ quán phở, là vụ “cái lều vịt” bị Quản lý đô thị thị trấn Tân Túc kiểm tra, lập biên bản vi phạm hành chính vì hành vi “xây dựng nhà ở riêng lẻ ở đô thị mà không có giấy phép”. Điều gì sẽ xảy ra nếu ông chủ của rất nhiều lô đất nảy thực hiện “động tác” xin phép xây dựng theo đúng quy định về quản lý đô thị?

Sẽ chẳng có chuyện để báo chí và dư luận tốn giấy mực đến thế nếu như ngay từ đầu, các ông “nạn nhân” này có tinh thần thượng tôn pháp luật.

Ăn theo cái “lều vịt”, mới đây có vụ “xin phép xây dựng chuồng gà” ở tận Cao Bằng cũng ồn ào không kém. “Nạn nhân” lần này là một ông nhà văn, nhà báo, kiêm nhà văn hóa, nhà nghiên cứu lịch sử…khá tiếng tăm. Đó là ông Hoàng Dương Quý, bút danh Hoàng Quảng Uyên, thành danh với cuốn tiểu thuyết lịch sử Mặt trời Pác Bó. Ngoài việc là các nhà như đã nói, ông Quý còn là chủ công ty mang chính cái tên của cuốn tiểu thuyết kia, đây là một công ty chuyên kinh doanh về du lịch – văn hóa và thương mại.

Một câu hỏi có vẻ “dở hơi” được đặt ra là tại sao một ông đủ thứ nhà như thế lại không lo việc mần chữ mần nghĩa hay kinh doanh mà lại đi tố cáo với báo Tuổi Trẻ về việc không được cấp phép xây dựng cái chuồng gà? Thì ông muốn giảm chi tiêu, tăng thu nhập, muốn kinh doanh chăn nuôi, thậm chí chỉ là nuôi gà để tiêu khiển thì đã sao? Đó là quyền của ông ấy kia mà.


Sự thực không hề đơn giản như vậy, hãy xem “quy mô” cái chuồng gà mà ông Uyên xin phép xây dựng”. Nó có “chiều dài 0,8 m, rộng 0,25 m, tổng diện tích sàn 2m2, cao 0,5m, mái lợp bằng lá cọ”. Với kích thước như thế, nhất là với chiều rộng “chuồng gà” chỉ có hơn một gang tay (25cm), hẳn là ông Uyên không thể và cũng không hề có ý định “nuôi gà”. Hiển nhiên, chả cần phải là người thông minh lắm mới biết ông nhà văn này có ý đồ khác.

Quả vậy, chuyện làm “chuồng gà” hoàn toàn là tác phẩm siêu tưởng của ông nhà văn Mặt giời Hoàng Quảng Uyên. Nó không hề và không thể tồn tại trong thực tế. Chính vì thế mà báo Tuổi Trẻ mới phải vội vàng bịa đặt ra hình ảnh cái chuồng gà của ông Uyên, để rồi đám lều báo và bọn lật sư kền kền khác đua nhau vào cuộc ném đá cấp tập chính quyền địa phương.


“Chuồng gà” của ông Uyên do báo Tuổi Trẻ bịa ra

Nhưng giấu đầu hở đuôi, vì cũng trên chính bài viết của báo Tuổi trẻ: “ông Uyên cho biết ngày 13-4, ông xây một hàng gạch cao 25cm, dài 45m để giữ đất khỏi đổ ở thửa đất mà ông có giấy chứng nhận quyền sở hữu”.

Vậy thì đó mới là cái mà ông nhà văn thực sự muốn “xin giấy phép xây dựng”:

Đơn xin phép xây dựng khác được ký cùng ngày 5-5-2016, không phải là "chuồng gà" mà là hàng gạch dài 45m.

Ông Uyên cũng cho biết, ông đã xây cái hàng gạch này trước khi xin phép nên bị UBND Phường lập biên bản kiểm tra vi phạm xây dựng ngày 15-4-2016. Khi đó, ông đã xây (không phép) được 43,5m, thì bị đình chỉ thi công. Ông bèn “xin phép” xây dựng nốt trên phạm vi 1,5m còn lại, dưới danh nghĩa “chuồng gà”.

Nó đây: hàng gạch cao 25cm, dài 43,5m vi phạm chỉ giới xây dựng, nhưng ông Uyên muốn hợp thức hóa bằng “giấy phép xây dựng”.

Thiết nghĩ, “hàng gạch” cũng chỉ là điều ông Uyên muốn hợp thức hóa trong giai đoạn trước mắt mà thôi, chứ đằng sau cái hàng gạch thì sẽ còn là những mục tiêu lớn hơn, mà nhà “kinh doanh” Hoàng Quảng Uyên sẽ chẳng thể bỏ qua. Nhất là khi vào tháng 4-2015, Bộ Giao thông Vận tải đã đồng thuận với kiến nghị của tỉnh Cao Bằng về việc đầu tư nâng cấp, mở rộng tuyến đường này thành đường cao tốc nối Cao Bằng với Lạng Sơn.

Vậy tại sao hàng gạch (và cả cái gọi là “chuồng gà”) của ông Uyên không được cấp phép xây dựng? Có vài lý do như sau:

Thứ nhất, vị trí xây hàng gạch (hay “chuồng gà”) nằm trong phạm vi chỉ giới đường đỏ của quốc lộ 4A hiện nay. Trong khi đó, như đã nói tuyến đường này đang chờ được mở rộng để thành đường cao tốc.

Thứ hai, muốn xây được cái hàng gạch tưởng đơn giản đó, ông Uyên phải tiến hành “cải tạo” hiện trạng, bằng cách “tôn nền”. Để “tôn nền”, ông phải đổ cả ngàn m3đất lấn ra suối, nhờ thế mà trong sổ đỏ thửa đất 16c này, ông Uyên được quyền sử dụng 235,6m2 nhưng diện tích “hiện trạng” của ông tăng lên đến ngót nghét 500m2, hơn gấp đôi.

Để có thể xây dựng cái gọi là "chuồng gà", ông Uyên phải san lấp lấn suối.

Việc ông Uyên xây kè và đổ đất lấn suối hiển nhiên là lấn chiếm trái phép đất công cộng, làm giảm đáng kể lưu lượng của con suối phục vụ thoát nước cho quốc lộ 4A và cả khu dân cư, tác động tiêu cực đến cảnh quan môi trường, đồng thời còn gây mất an toàn cho chính các công trình của ông. Với mái dốc có chênh cao đến 10m mà chỉ đổ nền bằng vật liệu rời (có góc nội ma sát nhỏ) như trong ảnh là cực kỳ nguy hiểm về mặt nền móng. Thực tế là sau cơn mưa vào tối 21-5-2015 “công trình san lấp” của ông Uyên đã bị sạt lở nặng trên chiều dài 40m, làm ảnh hưởng đến dòng chảy của con suối và phường cũng đã yêu cầu cả Cảnh sát môi trường đến làm việc.

Ngược thời gian, đằng sau câu chuyện “chuồng gà” siêu tưởng thì đã có cả một hiện thực cay đắng mà ông Uyên nhiều lần tỏ ra “cay cú” với chính quyền.

Vì: vào năm 2014, căn nhà treo biển Công ty Mặt Trời Pác Bó của ông bị phường lập biên bản bắt dừng thi công và yêu cầu tháo dỡ công trình do xây dựng không có giấy phép (Biên bản số 296/BB – VPHC ngày 31-10-2014). Ông Uyên từng đăng một cái ảnh ông đang “lạy” cán bộ quản lý trật tự đô thị và “tố” vụ này trên trang Trannhuong.com. Cho rằng “bị oan trái, bị dồn đến chân tường”, ông Uyên thưa kiện ông Chủ tịch UBND TP Cao Bằng nhưng kết quả là ông… thua kiện.

Tiếp theo, đầu năm 2015, ông Uyên cũng đã bị lập biên bản đình chỉ việc thi công lấp đất xây kè lấn suối và tháng 5-2015, sự cố sạt lở 40m chiều dài công trình “san lấp” nhà ông Uyên cũng đã được Đài Phát thanh và Truyền hình tỉnh Cao Bằng và Báo Cao Bằng phản ánh. Tuy nhiên, “bất chấp pháp luật, bất chấp dư luận, ông Uyên chẳng những không thực hiện khắc phục sự cố mà còn tiếp tục đổ thêm đất ra phía ngoài kè, trên lòng suối Củn”.

Tháng 3-2016, ông Uyên lại xây thêm 1 nhà không xin phép tại thửa đất 16e, công trình hiện bị lún, nứt nền nhà. Tháng 5-2016 ông xây “hàng gạch” lấn chiếm lộ giới như đã nói ở trên.


Một lần nữa, lại bị lập biên bản đình chỉ thi công. Phen này ông nhà văn quyết trở thành nhà ăn vạ, để ăn thua đủ với chính quyền.

Ông nghĩ ra trò đòi xin cấp giấy phép xây dựng cho cái “chuồng gà” siêu tưởng và siêu nhỏ của ông, với 0,8m bề dài và 0,25m bề rộng. Ông lại còn gửi “hồ sơ’ đến những đồng lõa trong trò ăn vạ chính quyền với ông, đó là bọn tuy ngu nhưng rất nguy hiểm: đám lều báo và lật sư kền kền. Dĩ nhiên, các cơ quan công quyền và quản lý trật tự đô thị Cao Bằng vẫn phải lịch thiệp trả lời ông, như với mọi công dân khác, dù biết ông đang diễn trò ăn vạ. Đó là sự tỉnh táo cần thiết của họ, vì nếu không trả lời, thậm chí chỉ chậm trả lời thôi thì cái loại nhà văn kiêm nhà báo như ông và đám kền kền lại sẽ “sáng tạo” ngay ra những lời vu vạ khác.

Chứ còn, nếu thực sự ông nhà văn Mặt trời Pác Bó muốn mở trại chăn nuôi gà tại lô đất nói trên, tôi xin mách nước như sau.

Ông không cần phải thuê xe ben đổ đất lấn suối vừa tốn kém vừa nguy hiểm, vừa bị dân chửi lại vừa bị chính quyền "gây khó". Đương nhiên không đổ đất thì cũng chẳng cần phải xây hàng gạch dài tới 45 m để “chắn đất” như ông nói. Thay vì lấn đường và lấp suối “để làm nền chuồng gà” ông hãy đóng các cọc tre hoặc gỗ trên bờ suối hiện trạng để tạo thành hệ cột, rồi trên cái nền khung sườn đó ông hãy dùng tranh tre nứa lá, muốn dựng tòa ngang dãy dọc gì đó cho lũ gà của ông thì dựng. Chỉ cần ông xử lý tốt sản phẩm phụ là cái khoản cứt gà, tôi xin cá rằng chẳng có ma nào thèm hạch hỏi ông khoản “giấy phép xây dựng”.

Khi đó, điều tuyệt vời nhất là ông, Hoàng Quảng Uyên sẽ không nổi danh là nhà ăn vạ. Ông vẫn “bảo tồn” được cái danh “nhà văn”.

Nhưng mà tôi biết, giờ đây với ông Hoàng Quảng Uyên, việc được gọi là nhà văn hay bị gọi là nhà ăn vạ cóc có nhiều ý nghĩa. Cái duy nhất hiện nay ông con Mặt giời này quan tâm là việc: Khi nào nhà nước triển khai đầu tư nâng cấp, mở rộng tuyến đường trước nhà ông thành đường cao tốc? Và khi đó, tài sản nhà, đất của ông sẽ được bồi hoàn bao nhiêu?

Tôi đồ rằng, nếu không toại nguyện về tiền bạc thì ông Hoàng Quảng Uyên sẽ nhanh chóng gia nhập đội ngũ “dân oan” của bà Cấn Thị Thêu.

Tức là sẽ trở thành một… nhà ăn vạ chuyên nghiệp. Chứ văn ông ai đọc???

Và đây là " quy mô" chuồng gà 2m2 của ông Uyên được nêu rõ trong đơn xin phép xây dựng. Liệu với kích thước này có thể nuôi gà???

P/s: Bài của anh Lý, tôi dẫn về từ đây http://locliec.blogspot.com/2016/06/nha-van-hay-nha-va.html
Thứ Năm, ngày 16 tháng 6 năm 2016

HAI LẦN HÂM...LÀ CHÍN.



Làng tôi có anh Long Căn, năm nay đâu cũng hơn năm sọi. Hồi tôi còn bé, anh đẹp giai nhất làng. Nhưng khi tôi nhớn lên, thì anh lại về nhì. Vì ngôi độc bá đó bị tôi soán mất. Anh sinh năm rồng nên có tên Long, còn Căn là tên vợ anh. Ấy như là sự nông nổi của phép gọi tên vậy.

Anh hiền nhưng cục. Cục hơn nữa khi anh đi lính oánh Tàu về, đâu như năm 88. Hai năm sau anh lấy vợ. Giai làng tôi hồi đó có tật là tuyền mò đi mạn ngược chim gái. Chả phải gái mạn đó đẹp, mà vì lùn, xấu và ngu. Bù lại, khỏe như cái máy cày chạy dầu hôi, cần cù như những con trâu cái vào mùa bừa ải. Ngày đó, người ta dựng vợ gả chồng để lấy sức kéo là chính, xấu đẹp quan trọng đếch gì.

Nhưng anh thì khác, mò tán gái miền xuôi. Đã thế còn chim được em kháu nhất vùng, lại giỏi giang thạo nghề chạy chợ. Mỗi tội người nhỏ và mảnh lắm, được cái da trắng, môi hường. Cả nhà anh chả ai đồng ý, chửi anh không biết chọn vợ, rằng lấy ngữ đó về tổ công hầu hạ và đặt tủ ba buồng bích phê làm cảnh. Anh cũng không vừa, chửi lại cả họ, rằng sướng khổ anh hưởng chứ có liên quan và chết chóc thằng Tây nào mà bi bô khấn hộ. Phải chịu đấy, và làm cỗ to nhất làng cưới vợ cho anh.

Cưới xong, anh xin ba tạ thóc làm vốn ăn riêng, dựng một cái chòi sát mé bến làm tổ ấm. Anh không chung chạ gì với song thân và bầy em dại, tuyền gái, hạng bà cô quạ mổ. Ngày ngày anh lo việc đồng áng nặng nhọc, lúc nông nhàn lại thả đơm đó và vó bè kiếm cá. Vợ anh tất tả chạy chợ, chả có vốn nên đụng gì bán nấy, tuyền những thứ rau rợ, cá mú bến sông. Thi thoảng cũng áp phe phản thịt chó, mua chợ sáng, bán chợ chiều ăn lãi mấy hào. Những hôm ế, anh lại có đĩa mộc tồn mút mát với be sành.

Rồi lần lượt hai đứa nhóc ra đời. Chúng thừa hưởng ở vợ chồng anh những gì tinh túy nhất về thể chất, nhưng lại rất mất nết về mặt não trạng. Anh cũng có hơi buồn nhưng lại chặc lưỡi rằng không đui mù sứt sẹo gì thì phúc hẵng còn dày. Còn vợ anh, sau khi hoàn thành nghĩa vụ sinh nở lại đỏm dáng ra mới chết, thịt hồng, da thắm và to nhớn hơn hồi con gái nhiều lần. Cái giống liền bà nó lạ lắm, nhiều người to nhớn đẹp đẽ lúc con gái, nhưng chồng con vào cái cứ như ốm hao, tướp như xơ mướp. Ngược lại, nhiều em trông lại mỡ màng, đằm thắm ra.

Anh vẫn đẹp giai như đã từng, tất nhiên vưỡn thua tôi. Vợ anh vẫn chạy chợ, bán những thứ của buồn bã xa xưa. Căn chòi mé bến anh đã cất nền cao và dựng thành nhà gạch, tuy không được khan trang nhưng so với lề thói ở quê cũng thuộc diện chấp nhận được. Việc đồng áng anh vẫn làm, nhưng nhàn lắm vì có máy móc hộ hành. Việc đơm đó, vó bè mé sông là anh đoạn tuyệt. Chả phải anh lười, mà vì cá mú nó lười sinh sôi bởi bàn tay tận diệt của con người. Những tưởng đời thế cũng là được với vợ chồng anh. Nhưng không, anh bắt đầu giở chứng, rượu suốt ngày. Và cứ mỗi cơn say, vợ anh lại là “thức nhắm” với những cú bạt tai, lên gối ầm ầm. Tôi có hỏi tại sao lại thế, anh cười hiền, đời nó buồn quá, rượu say rồi đánh vợ cho vui. Tôi lại hỏi vợ anh, bị đánh thế vui không, thị đỏ mặt ấp úng, nhục nhưng quen rồi nên thấy bình thường cũng, em ạ. Tôi chả hiểu vợ chồng anh ra cái thể thống cống rãnh đếch gì.

Việc đánh vợ của anh cũng hay, đánh có ngày, thường là cách nhật. Y như bọn trẻ nít đi học thêm 3 -5 -7 hay 2 – 4 – 6 vậy. Quen đến độ làng nước thấy ầm ĩ mé sông là biết hôm nay ngày gì, thứ mấy. Mà anh đánh có lớp lang, trình tự. Là bắt vợ dọn mâm, rồi ngồi hầu rượu. Anh kề cà hết chuyện nọ đến chuyện kia đến tận khi say. Rồi quăng mâm ra hè. Và rồi bôm bốp. Vợ anh chạy có cờ, nhưng cổng anh khóa từ lâu nên chỉ loanh quanh hết gậm giường lại leo tràng kỷ. Chán là anh phệt hè ngồi thở. Vợ anh lại dìu vào giường buông màn, đắp chăn. Mai lại coi như không có chuyện gì, mặc dù mặt mũi sưng phồng như trâu chửa trứng.

Những hôm không đánh vợ thì anh lại chửi. Mà cái sự chửi của anh nó cũng vô tiền khoáng hậu, chả ầm ĩ bao giờ. Là cứ đến giờ lên giường, anh chìa tay cho vợ gối đầu, nhưng mõm lại sục vào tai rỉ rả, y như cái chương trình tiếng thơ hay đọc chuyện đêm khuya trên đài tiếng nói vậy.

Tôi mang chuyện này về kể với vợ. Nó trợn mắt kinh ngạc, bảo tôi mà như thế là nó phé. Còn phé không được thì báo công an. Tông môn, học đâu ra cái thói Tây - Tàu của nợ, dờ được vạ thì má đã sưng, nghe chửa?. Chán đi nó lại chê bai vợ anh, rằng vợ chứ có phải bịch bông hay quả bóng đâu mà suốt ngày để chồng nó vần vò, đá đấm. Thì tôi biết đâu đấy, thấy chuyện lạ mang về kể thôi. Thế mà đã oang oác ra rồi.

Tôi mang chuyện này đi hỏi các nhà tâm lý nửa mùa thì được giảng, rằng ấy đơn giản chỉ là phép làm mới đời sống vợ chồng thôi, đau đớn chút lúc buông màn nhưng sau đó thời sẽ hân hoan, mọi nhẽ. Tôi hoang mang như những di sản bồ côi.

Hôm nọ giận vợ nên có nhỡ tay tặng cho đôi chiếc bạt tai dù vẫn biết đánh vợ là một nết xấu xa âm lịch nhưng khi ngôn ngữ bất lực thì hành động phải lên tiếng thôi. Nó giận mất nguyên tuần làm tôi rất mất công bợ đít.

Đêm khăng khít vợ chồng, chúng tôi như được giở về những ngày đầu mới yêu. Tôi lờ mờ hiểu ra cái sự lạ nhà anh cũng như cách giải thích của các nhà tâm lý nửa mùa. Và tôi rất lấy làm hân hạnh khi được dự phần vào cái công cuộc có phần lạ và mới mẻ đó.

Các bạn hãy hâm nóng tình yêu theo cách đó xem sao, một lần thôi. Chứ nếu hai lần hâm tôi e sẽ…thành chín.

Thứ Hai, ngày 13 tháng 6 năm 2016

SỐC & ĐỘC # 110


Xạc bin bằng năng lượng MẶT TRỜI CHÂN LÝ.


Tang gia bối rối - Giao phối tạm dừng.



Trượt đề - Phê lô.




Chó chê mèo lắm lông - Quạ chê công lắm cứt.


Toàn diện thừa thãi rồi nha
Tốt từng mặt một mới là bé ngoan.


Bánh đúc chay.


Đừng có đùa:))


Cháo cần lao.


Sưởi ấm tình yêu.


Anh em tích cực đi thôi
Đuôi Bò món ấy đồ xôi mà dùng.


Dị bản của nghị quyết TW Đảng.


Võ Thị Sáu thời Thiên đàng.


Phụ nữ xấu thì không...có quà.


Nơi bình yên chym hót - Chốn vất vả đi về.


Râu Nga cắm Phú Lang Sa
Cái sự thể ấy thật là...Việt Nam.

***

Nguồn: Nhặt trên NET.
Thứ Năm, ngày 09 tháng 6 năm 2016

THẤT TIẾT.



Đến tận năm thứ 2 đại học, khi tôi 20 nhưng vẫn chửa biết yêu là gì. Mà chả riêng tôi, đám bạn chung phòng KTX cũng vậy. Thế nên trong những câu chuyện đêm khuya chúng tuyền tán về đàn bà, tinh những thứ tầm phào nhưng cũng rất đỗi lớn lao. Tôi cam đoan rằng nếu các thày cô trên giảng đường mà thấy không khí tranh luận này thì cũng đến ngã lăn ra bục giảng mà thèm thuồng bởi cái tinh thần và sự hăng say ấy. Vài đứa trong phòng tuy mang tiếng là có người yêu nhưng ngố không chịu được bởi may mắn lắm thì được cái cầm tay, đỉnh cao của phong độ cũng chỉ mút mát tí chóp lưỡi, đầu môi. Là chấm hết.

Chúng tôi đói ăn kinh niên và thèm tình mãn tính. Để cải thiện tình hình, ngoài việc ăn chịu quán cơm chúng tôi còn tổ chức việc rình bọn khác giới. Cơ mà cái trường tôi hồi đó KTX khép kín, nam – nữ quây riêng nên sự rình mò gần như bất khả. Nhưng hẵng may, phía đầu hồi khu tôi ở là cái tập thể đếch gì kế bên, có một tiểu thư xinh lắm, hay đánh dương cầm bên cửa sổ, chốc chốc lại đứng lên lộ cặp giò thon trong chiếc quần đùi bò có quai đeo lên vai và yếm ngay trước ngực. Tuy chả bắt được hồn vía gì nhưng cũng đủ gia vị để chúng tôi nêm mếm thêm pha mà tưởng tượng ra về cái…sự tình.

Thiếu tình yêu nên tôi quyết chí đi tìm cái… tương tự. Ấy là những em phò bớp. Tôi dành dụm tiền nong bằng cách cắt đi khẩu phần ăn và thói quen chè bồm kẹo lạc. Ròng rã tháng giời cũng dư ra ba chục bạc. Tôi đi tìm cái gọi là na ná tình yêu. Nhưng tôi không tự tin cho lắm nên rủ một đồng môn giường trên cho có có đôi có cặp. Ngặt nỗi là chả biết lần mò nơi nao.

Tôi lân la đám xe ôm cổng trường dò dẫm. Haha, đời tôi cứ ước ao nếu có được làm luận án tiến sĩ về phò bớp thì tôi sẽ chọn các đồng chí xe ôm làm hướng dẫn bởi sự chỉ bảo của họ không gì rõ ràng, tường tận và nhiệt tình hơn. Thì đây, đường Láng, tầm 9 giờ đổ đi, 30 nghìn một cuốc “tàu nhanh” danh giá, sới “lộ thiên” phía bên kia hàng rào có nhiều cây kề mé sông Tô Lịch. Lại thêm tí khuyến cáo, nếu là sinh viên ngoan hiền và bác học thời sẽ được giảm giá, lịch sự tử tế có khi còn được...ăn không.

Chiều đó tôi mới đồng môn cơm sớm lắm, rồi tắm táp thơm tho bằng cách tổ chức “liên hoan” gần hết bánh Camay vỏ hồng nũng nịu. Bọn tôi áo trắng sơ vin trong quần JEAN xanh biếc. Rồi chả thèm đợi đến 9 giờ đã bách bộ ra đường Láng, chọn một gốc xà cừ to, mặt khi bấc ra đường, lúc ngó vào trong. Đêm ấy đầu hạ các bạn ạ và đường Láng thủa xưa chỉ là một lằn nhỏ với những gốc cây xà cừ to to và phía rìa đường mé sông Tô Lịch là những hàng cây nho nhỏ, lau chau đứng lúp xúp trong ánh đèn vàng. Đợi mãi chả thấy “ tình yêu” nào giá đáo mà tuyền những người ngựa ngược xuôi. Bao Vina sắp cạn và miếng kẹo cao su trong mồm đang bã ra từng mảng. Bất chợt hai con xe máy to khuỳnh khoàng phanh két lẹt trước mặt. Một thằng bận áo thun trắng Đông Xuân cộc tay bó sát body, cổ đeo xích bạc nhướng mắt, “chào hai thằng em”. Tôi tí tóe đái ra quần nhưng vẫn kịp vọc tay vê mớ tiền còm ẻo lả. Cướp à? Chả có nhẽ...! Hay xin đểu? Không phải - Khi giọng một gã đóng nguyên cây lụa trắng may vá theo lối Tầu, đầu chải dầu bóng láng, cổ đeo chuyền vàng to như xích chó Ngao, ' đừng làm các em nó sợ'. Thằng thun trắng Đông Xân dịu giọng, “đó là đại ca anh, nếu hai chú ưng “đi” với đại ca anh một đêm thì tiền tiêu không phải nghĩ”.

Bọn tôi chả hiểu gì về lời đề nghị đó, mặt mũi ú ớ trông rất Việt gian. Thằng kia phải thuyết, “đại ca anh chỉ thích giai, đi thì ngồi lên anh đèo, hai chú 3 trăm, ồ kế.” Hế hế, hiểu rồi, “anh cho bọn em xin, bọn em sinh viên đứng đây chờ bạn gái”. Thằng kia ném cho “quả nhìn” hình lựu đạn rút chốt rồi rồ ga vê côn ồn ĩ. Chúng vút đi trong nỗi bàng hoàng lẫn choáng váng của hai đứa tôi. Thôi về! Tôi dứt khoát.

Bọn tôi bách bộ dọc hàng cây xà cừ, cắm mặt đi như ma đuổi. Đang dảo bước thì ở một gốc cây xà cừ khác bóng một cô nàng xổ ra, giọng thanh thanh, “đi không anh?”. Đi đâu? Tôi đáp vội - Biết rồi còn hỏi, em lấy rẻ thôi - Giọng cô nàng gấp gáp. Aha, đây mới là thứ chúng tôi cần tìm. Bao nhiêu? - Tôi hỏi. Nhanh hay chậm? - Nhanh. Mình anh hay cả hai? - Cả hai. Tiền phòng hai anh trả nhé? - Không, vọt rào bên mé sông. - Cũng được, sinh viên phải không? Cho em xin 3 chục. - OK, xong béng nhé!

Ngắm kỹ cô nàng trong đèn đường vàng vọt trước khi đủn đít vượt rào qua mé sông. Trẻ lắm, chạc tuổi bọn tôi là cùng dù son phấn có làm cho dày dạn. Cũng chẳng để ý rằng có đẹp hay không bởi cơn sợ chưa qua mà cơn sướng lại sắp đến nên quýnh quáng lắm.

Đồng môn cởi cái áo trắng tinh khôi làm giường. Nó vén lá khô, bẻ cành mục dọn được cái bãi rất vừa mắt. Tấm áo trắng phau trải lên sáng cả một góc giời. Nó giục cô nàng, “cởi ra đi, chờ gì nữa”. Khiếp, trông cái kỹ nghệ trút bỏ xiêm y mà tôi thầm ngưỡng vọng, nó nhanh, điệu đà và không nhọc nhằn như cách tôi hằng vưỡn. Bóng cô nàng trắng xóa, đổ ụp bên mé sông.

Tôi mặc nguyên bộ cánh thư sinh chêm cả nét phong tình ngồi chồm hỗm. Đồng môn làm cái việc khiến tôi xấu hổ nên chả dám nói ra. Tôi chẳng còn biết giời đất giăng sao là gì nữa, chỉ thấy rặng cây lao xao rồi gầm gào. Tôi như đang chiêm bao.

Chỉ đến khi đồng môn đá vào chân thì tôi mới tỉnh. Nó vừa nói vừa thở, “đến lượt mày”. Bất giác tôi sờ tay xuống đũng quần, có thứ gì đó đang tuôn chảy. Tôi lẩm bẩm, “xong mất rồi còn đâu”.










 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang