RƯỢU TẾT - MIMI SHOP

Thứ Năm, 18 tháng 1, 2018

XUÂN BẤT TÁI LAI - ĐỜI GIAI DẪM CỨT.

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang cười

Trò chơi vương quyền không dành cho những kẻ yếu tim và thiếu bản lĩnh. Việc lên ngựa - cưỡi lừa hay ngàn năm công - tội, lịch sử sẽ phán xét.

Thăng Đinh biết rõ điều này và chấp nhận nó như là một định mệnh. Phiên đại hình hôm nay, công tố viên phất cho ông 14-15 quyển lịch để bóc dần nhưng dự là phán quan sẽ phát chừng phân nửa. Âu cũng là sự ưu việt của nền tư pháp có đuôi vậy.

Yêu hay ghét ông là quyền của mỗi người nhưng với nết tư duy cảm tính lẫn âm tính của An-nam thì có cái gì đó sến súa, gờn gợn sự thương hại hơn là động viên và thấu cảm để ông vững lòng.

Thôi.

Đi đi anh tất cả đã tan tành
Chẳng còn đéo gì đâu để mà lưu với luyến
Đò kia ngồi chung một chuyến
Sóng cả ai khiến anh chèo?.

Em cũng cố đi mua lấy lọ cao
Sao Vàng bôi vào mắt
Đỏ một trời tím ngắt
Bóng anh hùng.

***

Tất cả mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật nhưng với thực tiễn tư pháp nước nhà thì tòa án nên được bổ làm đôi.

1- Cho quan đỏ
2- Cho dân đen.

Công đường đôi khi là chỗ cho Công Lý diễn hài nhưng Thăng Đinh & Thanh Trịnh đã có công rất lớn biến thành Từ đường trong một phiên đại hình vô tiền khoáng hậu.

Và to gan biến đảng trưởng thành NGƯỜI PHÁN XỬ. Haha...!!!

Củi lại đi xin lỗi lò và mong người đốt gia ân mưa móc thì thật là hài hước vô biên. Củi này, đốt làm đéo gì cho oi khói?

Khôn ngoan cứ ra cửa quan là biết. Và thứ chúng ta biết được, rất tiếc, là một đống ươn hèn và vô vàn bãi cò quay.

Tinh hoa chính trị nước nhà mà như này thì quốc dân không bốc cứt ăn vã mới là lạ...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Báo chí mà MXH đang rầm rầm ca ngợi anh Hải cẩu ( xe ) vì cái động thái anh ý đâm đơn từ chức sau khi không dẹp được " loạn vỉa hè ". Hehe, cứ nhìn cái thành quả ( xem ảnh ) của anh ý thì chỉ biết gãi bìu dái mà than rằng: ngu dốt + nhiệt tình = đại phá hoại.

Nên nhớ, bộ mặt nhem nhuốc của đô thị nước nhà là bất khả cải tạo. Xây mới còn chả ra cái căng củ cọt gì nữa là.

Bọn mất nết đồn, trước đó ảnh bị bỏ phiếu tín nhiệm với tỉ lệ rất thấp và nguy cơ bật bãi đi chỗ khác chơi là rất cao. Thế nên cái động thái từ chức kia cũng chỉ là sự cao tay của phường dỗi vặt.


Không có văn bản thay thế tự động nào.

Hơn tháng nữa mới đến Tết nhưng thiên hạ đã ầm ĩ tiệc tất niên. Tết xong, lại một tháng tân niên chùa chiền lễ hội và vô khối những cúng bái hoang đàng. Đất nước thế là trọn niềm vui.

Người ta cứ bảo bỏ tết đi. Giời ạ, tết có tội tình chi mà bỏ đi? Người ta lý sự, tết ngày càng mất đi phong vị. Than ôi, tết vẫn nguyên si mà, mất đi phong vị là bởi chúng ta vô vị đấy thôi.

Báo chí và MXH đến hẹn lại lên là lôi Tết ra tra tấn bầm dập. Cơ sự vẫn là việc chập vào cái tết Tây cho văn minh và đỡ rách việc hay giữ nguyên cho ra cái lề thói mỹ miều nhưng cũng lắm nhiêu khê. Tinh những sư nói sư phải, vãi nói vãi hay cả, tịnh chả ra cái luận giải gì cho nó tinh tươm hoặc...vãi bườm.

Tôi thì cứ coi Tết như ngày nghỉ và là dịp để đoàn viên. Thừa mứa chứa chan thời gian thì rong ruổi thăm thú bạn bè hoặc kín đáo hẹn hò một bẹn bà làm cuốc khai chim tán lộc. Giản dị như thổ ra trung tiện, chứ khiên cưỡng phỏng ích chi?

Tết nay nhẽ tôi ở lại với phố phường một phen bởi nghe nói những ngày này Hà thành thần thánh lắm. Là sự vắng vẻ, trầm mặc và đôi chút cô liêu. Khác xa với cái bản mặt ồn ào, bụi bặm và vô pháp vô thiên thường nhật. Nhưng chính yếu là được ở bên MiMi bé nhỏ, tình yêu từ kiếp trước của đời tôi.

Tết đang đủng đỉnh đến nhưng thiên hạ thời hối hả lắm. Hỡi loài người thông minh, sao lại dại dột chạy đua với thời gian và xuẩn ngốc so kè cùng tết? Hãy thong thả nhẩn nha mà hoà mình với đất trời cho hồn xuân phơi phới, thế có phải thuận thiên không?

Là cứ ăn nói hàm hồ thế, chứ tôi biết thời gian nào có đợi chờ ai bao giờ. Chẳng vắt chân lên thời thành ra lạc hậu rồi lại trơ gan cùng với tro tàn thôi. Có ông thi sĩ nào đó còn réo rắt, rằng nhanh với chứ, vội vàng lên với chứ bởi sợ những mầm non chưa kịp hái đã vấp phải những tàn phai.

Xuân bất tái lai - Đời giai ăn cứt.

***

P/s: Chương trình đổi cồn lấy lương thực của MiMi shop chính thức khởi động. Vui lòng gọi qua hotline trên banner để được hầu hạ dạ vâng...!!!


Trong hình ảnh có thể có: văn bản

Thứ Hai, 8 tháng 1, 2018

ĐẠI HÙNG TINH PHAN VĂN ANH VŨ # 2

Kết quả hình ảnh cho phan văn anh vũ

ĐẠI HÙNG TINH PHAN VĂN ANH VŨ ( tiếp theo và...hết )

Việc bắt Vũ với tội danh " làm lộ bí mật nhà nước " xem ra khá khôi hài bởi cái được gọi là bí mật kia nếu được bật mí thì thiên hạ sẽ há mồm cười đến rơi răng nhưng đó lại là ngòi nổ để đức ông Lò Chọng Tôn trừng trị đám quan lại bộ hình tinh quái. Xưa nay, ở xứ sở này, thượng tầng bem nhau đều khởi từ việc bắt con tép rồi mới vung tay vả vào mép con mèo. Meo meo...!!!

Nhưng tại sao Vũ lại là ngòi nổ?

Số là sau những lần ra kinh kỳ mưu sự kinh tài và yết kiến bề trên, Vũ gặp Sáng To Đại Nhân, khi ấy là thượng thư bộ Hình. Nếu như việc gặp Thanh Bá Bá là định mệnh thì với Sáng To Đại Nhân, đó hầu như là những rích rắc quan trường nhưng lại cuốn đời Vũ trôi theo một dòng khác. Vũ gia nhập hội Hắc Điểm - một tổ chức ngoại vi của bộ Hình - chuyên lo việc kinh tài, đóng đến chức Thượng Tá Công Khanh.

Nhờ uy thế đó, việc làm ăn của Vũ lên như diều gặp gió. Cho ai đó con chiến mã hay gia trang, với Vũ, dễ dàng như cú tụt xịp lúc hoang đàng. Trăm người nể phục, vạn người thất kinh, thần tình mọi nhẽ.

Nhưng không vì thế mà Vũ tác yêu tác quái, mà trái lại, Vũ kín đáo khiêm nhường như lúc bình sinh. Người ta vẫn gặp Vũ cà phê vỉa hè và đạp xe mỗi sáng, xa lánh những ngập ngụa bê tha. Và luôn động lòng trắc ẩn cho những xót xa thân phận.

Nhưng lại có một Vũ khác mà theo một giai thoại có chép thì Vũ từng chỉ tay thẳng mặt mắng xơi xơi Đức Thi Thi, phó tổng đốc Đà Thành ngay tại nhiệm sở vì cái tội không phê chuẩn cho Vũ dăm vài cái công sản quốc gia. Thật giả chưa biết đến đâu nhưng hỗn láo với bề trên là việc nên tránh, chẳng gây thù thì cũng chuốc oán vào thân. Bọn làm quan và làm ăn nên nhớ lấy, còn làm dân thì...đéo cần.

Theo bói gia Hoàng Hải đại tiện danh sư thì Vũ sinh năm Ất Mão, cung Tốn, mạng Thủy. Năm nay sao Kế Đô rất xấu.

1. Cung Tốn.

Cung Tốn thuộc hành Khôn, không nên đứng đầu. Nhưng Vũ từng đứng đầu nên bốc quẻ "Quan".

Quan là nhìn (chủ động), nhưng cũng có nghĩa là quán, tức bị nhìn (bị động). Đây là nghĩa đen của từ làm quan. Kẻ sĩ làm quan thì trông lên thấy trời mà hành đạo, nhìn xuống thấy bách tính nhìn vào mà tha nhân.

"Đại quan tại thượng, thuận nhi tốn, trung chính dĩ thiên hạn quan" - Xem lớn ở trên thuận mà nhún, nhìn dưới mà hành thiên hạ xem. Quẻ Quan có Khôn dưới, Tốn trên, nhất định không cương cường được.

2. Mạng Thủy.

Là mạng khắc với Thổ nhất trong sinh diệt, sau đến Mộc. Hai mạng này kinh doanh bất động sản (thổ) không sớm thì muộn cũng vướng lao lý hoặc tán gia.

Trong tất cả các ngành kinh doanh, chỉ có duy nhất BĐS là có 1 ông thần cai quản là ông Thổ Địa. Ổng cho ăn búa thì được ăn, bắt liếm liềm phải liếm. Không thể xem thường.

Vũ chết, một phần do bản mệnh nhưng phần nhiều tại bởi ngang trái nhân tai.

Phàm đã là dân làm ăn thì đừng dây dưa với bọn làm quan. Nhưng ở cái xứ sở này nếu không như thế thì cứt cũng đéo có mà đớp chứ đừng nói đến nem công chả quạ. Vũ còn tệ hại hơn ở chỗ dám thượng đài đấm đá bề trên bằng cách trưng ra cái bản mật chỉ có tên Đức Thi Thi và đó là bằng chứng khép tội Vũ và chống lại Vũ trước tòa. Khôn bốn mấy năm mà dại không đầy hai phút, thật mất nết lắm thay.

Nhưng thôi, hãy coi đó là một tai nạn bởi với chòm Đại hùng tinh chiếu mạng trên cao thì trong chốn lao tù Vũ lại thêm bộn bề lấp lánh. Thật là:

Khi sống Vũ có ba sao
Khi chết Vũ lột một sào hùng tinh.


Trong hình ảnh có thể có: văn bản
Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2018

ĐẠI HÙNG TINH PHAN VĂN ANH VŨ # 1

Kết quả hình ảnh cho phan văn anh vũ

ĐẠI HÙNG TINH Phan Văn Anh Vũ.

Sinh năm Ất mão, cầm tinh con mèo tại Đà thành trong một gia đinh có tới 9 anh chị em. Vũ áp út.

Cha vốn hành nghề thầu khoán trước 1975 thời Việt Nam cộng hòa, đâm ra nhà cũng có của ăn của để. Thế sự đổi thay nên bỗng chốc gia cảnh thành máng lợn. Vũ tội tình ôm luôn cái tiếng " em trót mang thân con cái nhà nghèo ".

Cha mất sớm, chả để lại gì ngoài 9 đứa con với hình hài cao lớn khỏe mạnh và thiên tư sáng suốt. Vũ nổi trội trong số ấy và bôn tẩu vào đời rất sớm đặng giúp má. Và nuôi thân.

Khởi sự, Vũ đi làm thuê cho một hãng nhôm kính xây dựng. Sau khi tích lũy được chút quan hệ - tiền tệ và kinh nghiệm, Vũ tách ra làm riêng. Cái tên Vũ nhôm được khai sinh từ đó.

Tháo vát và tín nhiệm, trí tuệ lẫn hào hoa nên chẳng mấy chốc cơ sở của Vũ thống lãnh Đà thành và một dải miền trung nghèo khó. Tuổi trẻ tài cao nên cũng có nhiều anh hào đảo mắt.

Và như là định mệnh, vào một ngày giời không xấu cũng không xinh, Vũ gặp Thanh Bá Bá, tổng đốc Đà thành. Anh hùng gặp Cái thế, sự thể ấy thật hoan hỉ lắm thay.

Đà thành thủa đó chả có chó gì ngoài cát trắng và bánh tráng cuốn thịt heo, bèo nhèo mọi nhẽ. Thanh Bá Bá ngày ngày bú diệu Hồng Đào, đêm đêm ngân câu tuồng Quảng thì cũng nghĩ ra kế đưa Đà thành cất cánh bay lên. Âu cũng là cái cốt cách đáng trọng của bậc dân chi phụ mẫu vậy.

Kế sách ấy giản dị như cách người ta thổ ra trung tiện thôi, ấy là ĐỔI ĐẤT LẤY HẠ TẦNG. Nôm na thì là bán sạch bách đất đai nhà cửa ( là công sản quốc gia ) để lấy tiền làm cầu cống đường xá và quy hoạch lại thành quách thật phong quang.

Đà thành " dậy thì " thành công. Từ một khuôn mặt rỗ - rô cùng những vô vàn mụn cám sẹo lồi bỗng chốc nhẵn nhụi hồng hào thanh tao tươi thắm, trở thành đô hội đáng sống nhất nhì nước Nam. Uy danh Thanh Bá Bá như buồm no gió, phăm phăm đạp sóng đôi bờ Hàn giang.

Vũ, tất nhiên, với thiên tư sáng suốt, thì chả tội tình đéo gì đứng trong bóng tối mà nguyền rủa đứa bật diêm. Cơ nghiệp từ nhôm kính dịch dần sang nhà cửa đất đai và những dự án kinh tài nhuốm màu thời đại.

Có tiền, lại sẵn nết nghĩa hiệp hào hoa, danh tiếng Vũ vượt khỏi Đà thành, vang đến tận kinh kỳ. Vũ ra vào cung vua - phủ chúa hệt cái lối của đứa con ngoan xa nhà trở về với mẹ cha. Từng có một giai thoại chép rằng, một quan viên hàm tòng nhị phẩm phủ phục cả tuần giời trước sân rồng để xin vào yết kiến bề trên mà vưỡn chưa tới lượt, ấy thế mà Vũ ra xách vào chả khác gì cách người ta dắt một con chó đi dạo đào viên. Thần tình lắm.

Và tai họa bắt đầu mọc mầm từ đây...!!!

Sau cú dậy thì thành công, Đà thành nhộn nhịp quan lại và anh tài tứ chiếng đổ tiền vào mua lấy sự rực rỡ tinh tươm. Thớt bắt đầu tanh tao và gang lăn tăn mật mỡ thì việc nhuồi nhặng bu vào tranh cướp thời cũng thói thường. Vũ hiểu điều đó nên o bế miếng ăn cẩn mật theo cái cách nồi của mình nhưng lại đậy bằng vung thằng khác. Thật là:

Nồi to lại úp vung dày
Sợ gì gạo chẳng có ngày thành cơm.

Nói không ngoa, nếu Thạch Sanh còn sống thì nồi cơm của Vũ dư sức để nuôi. Tiếc là ngài chỉ là huyền thoại nên nồi cơm kia Vũ phải san sẻ dâng cúng cho bề trên để đổi lấy sự an yên bởi Vũ biết trên bờ Vũ là thổ công nhưng dưới sông cũng đầy hà bá. Và để cầu mong một chút nhàn tâm, Vũ âm thầm chẩn phát dăm bát cháo lao cho đồng bào - bá tánh.

Mùa thu Đinh Dậu, Lù Chóng nguyên niên, tiểu tinh Xuân Anh - tổng đốc Đà thành - bị bãi chức. Cơn cớ được cho là có nhận chiến mã và gia trang từ Vũ. Với bản năng của kẻ săn mồi, Vũ ngửi thấy mùi chết chóc ngang dọc một cõi Hàn giang thổi từ phía sông Hồng.

Tẩu tá tài sản, bán hết cổ phần, Vũ quăng nồi nhưng ranh mãnh ôm vung, nhanh chân bôn tẩu.

Cuối đông Đinh Dậu, Vũ bị tầm nã khắp nơi với tội danh " lật vung ăn cơm trước kẻng ", nói theo lối của bộ Hình là " làm lộ bí mật quốc gia ". Đậu má nó, đại phú hào như Vũ thì liên quan chó gì đến cái gọi là bí mật quốc gia? Hầy dà, chuyện này biên hầu dịp khác.

Sau 14 ngày bôn tẩu, Vũ lạc trôi tít tận Tân Gia Ba và bị tóm sống khi đang tìm đường sang Mã Lai Á. Than ôi:

Nước non ngàn dặm ra đi
Bởi chưng quá nhọ không thì...đã đen.

( Hết phần 1...)


Trong hình ảnh có thể có: văn bản
Thứ Năm, 4 tháng 1, 2018

TÁO 2018


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi

Phọt _Phẹt: A lô? Tết nhất đến nơi rồi mà ông lặn đi đâu kỹ thế. Để bếp núc lạnh tanh và tối om om là ra cái làm sao?

Táo: Ôi dào ôi, tôi đi từ tháng giêng năm ngoái mà đã về được đâu. Đang tắc đường ở BOT Cai Lậy đây này. Anh đang đâu?

Phọt_Phẹt: Tôi đang ở Tam Đình canh cái Lò Tôn cho bác cả.

Táo: Thảo nào, đốt rơm à mà khói mù khói mịt cả lên thế. Tôi trên thiên đình cũng mờ tịt cả mắt.

Phọt _Phẹt: Không, bằng củi khô, củi ướt và cả củi mục. Không mù mịt mới là lạ. Mà khi nào thì ông về đến nhà?

Táo: Nhẽ không kịp đâu anh ạ. Ra đến Hà Nội còn mấy chục cái BOT trên đường cái quan nữa. Tôi bẩm với Ngọc Hoàng rồi, rằng thỉnh ngài xuống hạ giới, mà cụ tỉ là ở BOT Cai Lậy đây để tôi bá cáo. Tiện dẫn ngài vi hành luôn. Ngài đồng ý và đã khởi giá rồi nhưng nghe đâu cũng đang tắc ở cái BOT Vinh - Hà Tĩnh.

Phọt_Phẹt: Đèo mẹ, BOT là cái đéo gì mà kinh dị thế?

Táo: Nó là cái trạm thu phí. Trả tiền mới được đi. Có điều ở nước Nam nó lại như con ngáo ộp, trấn lột bá tánh không thương tiếc. Mà anh mãi đéo chữa được cái tật nói bậy nhỉ?

Phọt_Phẹt: Haha, ông cũng liều liệu cái thần khẩu không tôi đút mẹ vào cái Lò Tôn đấy. Dờ hồn...!!!

Táo: A, anh dám dọa cả tôi cơ à? Nói cho mà biết nhá, cái lò đó ăn thua đếch gì với cái Bát Quái trên thiên đình và cái Vạc Dầu dưới địa phủ. Thiên hạ người ta đốt lò bằng điện và phản ứng hạt nhân cả rồi mà còn ngồi đấy đốt củi thì lạc hậu lắm. Cháy thịt cháy da chứ hóa thế chó nào được cốt tủy.

Phọt_Phẹt: Chính ra tự lao đầu vào đống rơm đang cháy như ông lại đâm hay. Thành mẹ thánh thần lại còn được ngả nghến với cả hai bà yêu thương son sắt. Chửa kể nhang đèn hương khói quanh năm.

Táo: Chết cho tình yêu bao giờ cũng dễ hơn chết cho đại cục. Thế nên để cứu vãn đại cục thì một cơ số nhân mạng phải chết một cách rất oái oăm. Bọn u tối giết dê để tế thần, lũ thiên tài thì đả hổ diệt ruồi tế...chế độ.

Phọt_Phẹt: Hố hố, ông đi mây về gió cả năm giời, vửa đặt chân hạ giới mà hóng biến nhanh như chảo chớp. Phải lấy cái sự ấy làm mừng cho đại cục, chứ dê chó hổ ruồi gì ở đây.

Táo: Anh nông cạn lắm. Tôi chả thấy gì là hoan hỉ cả. Thiếu cơ chế ngăn chặn nhưng lại thừa biện pháp trừng phạt, đó hầu như là một thất bại, nếu như không muốn nói đó là sự chống đỡ đầy cam chịu và bất lực.

Phọt_Phẹt: Gớm chửa. Việc bếp núc ông chả lo, lại đi bao đồng chuyện thiên hạ. Không biết là bác cả tôi cũng đau lòng lắm hay sao?

Táo: Đau một lần rồi thôi. Chứ như cách bác cả anh đang rên rỉ thì khác mẹ gì đau đẻ chờ...sáng giăng.

Phọt_Phẹt: Ông buồn cười, cái sự đau nó cũng cần phải " đúng quy trình ". Không đúng quy trình thì đau bụng lại đi phục nhân sâm có mà tắc tử à? Phải bắt được cái bệnh, ông hiểu chửa?

Táo: Anh ngu hay ngộ nghĩnh đúng quy trình đấy hả? Bệnh đấy ai cũng biết cả nhưng họ không chịu chữa cho tiệt nọc bởi hết bệnh thì cái cơ thể ấy sẽ tự động lăn ra chết tốt. Thế nên họ phải dùng cái phép ủ bệnh để dưỡng bệnh. Ấy là cái sự thiên tài vậy.

Phọt_Phẹt: Ôi thôi, chuyện với ông nhức đầu bỏ mẹ. Chuẩn bị tấu sớ đi mà bá cáo với Ngọc Hoàng. Tôi phải cời ít than giúp bác cả nướng dăm vài con tép trên mép con mèo.

Táo: Nhẽ cứ để ngài vi hành mà tường tận mọi nhẽ. Tôi chỉ tâu với ngài những tâm nguyện của gia chủ là anh thôi.

Phọt_Phẹt: Ông chả linh thiêng mẹ gì cả. Bao lần thỉnh cầu mà cấm có thấy cái chó gì rơi vào đầu. Ngay cả sung vả rơi trúng mồm rồi lại còn va vào răng văng sang mõm đứa khác. Tôi đấm thèm vào.

Táo: Láo thây. Người như anh thánh nó không vật cho là may, chứ ở đấy mà đòi lộc lá. Nhưng nói nhỏ nhá, năm nay có lộc tồn của Hà Thiên Lộn đấy. Làm cái lễ Giải Đế đi. Tha hồ mà thụ hưởng.

Phọt_Phẹt: Thánh họ...!!!


Trong hình ảnh có thể có: văn bản
Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

THÂN LỪA ƯA NẶNG.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang đứng

Còn nhớ giờ này năm ngoái, chương trình " đổi cồn lấy sữa " được triển khai và thành công rực rỡ. Bằng chứng là cả năm qua tôi mút cháo loãng cầm hơi và bơi cùng với cái tang bia lạt toẹt.

Năm nay tôi chạy thêm cái chương trình " đổi cồn lấy lương thực " để ổn định dạ dày đặng còn vêu vao với đời thêm dăm vài năm nữa bởi về cơ bản là chán sống rồi nhưng vưỡn chưa muốn chết, hehe...!!!

Hàng tinh tuyển, uống bao say, hehe...!!!

Liên hệ với Mrs Yến theo số 090 323 8607 để được síp tận sịp.

Vui lòng ngó qua banner treo on-top trên blog này.


Many thanks...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng và trong nhà

Dễ phải đến mười mấy năm mới xuống phố dạo chơi đêm thánh lễ. Chao ôi, cơ man nào là người ngựa - ngựa người.

Ngồi một tiệm thanh lâu phố nhớn bú vang trắng mút tôm hùm để nghe đời hoan ca nhưng về nhà thằng Gút nó hành cho đến là khốn nạn. Đời có tý khẩu lộc mà mắc chứng này thì coi như lộc tồn xin ăn l** cùng quý khách.

Tôi sợ những đông vui của xứ sở này lăm lắm. Họ đổ ra đường chả vì nghĩa lý chó gì ngoài tập tính bầy đàn. Để rồi về nhà và lên mạng kêu than những vô vàn rác rưởi.

Tuần nữa là đến tết Tây rồi tháng nữa là đến tết Ta và sau đó là la đà lễ hội. Hỡi ôi, cứ nghĩ đến lại rùng mình chứ chẳng thấy thần tình như xưa. Phú quý ở ta nó chả sinh ra lễ nghĩa mà tinh những nhiêu khê thụt lùi. Là cứ day dứt hậu môn mà thổ ra trung tiện ngôn lời như thế. Chả biết ngược hay xuôi?

Sắp đến tuổi hưởng dương mà chửa tạo dựng được gì. Mọi thứ cứ chậm dần đều đi theo tuổi tác. Xem lại lá số tử vi thì cũng thở phào mà rằng, ăn thua ở cái hậu vận. Có điều hậu môn nó không có tâm hồn của A.Q chính chuyện.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, xe môtô và ngoài trời

Mưa, rét...!!!

Hà nội ùn tắc kinh hoàng. Có cảm giác là mọi người đang tháo chạy khỏi một cuộc chiến bại chứ không phải tham gia một cuộc giao thông.

Lỗi vẫn được đổ cho ô tô - xe máy nhưng hỡi ôi chúng chỉ là những khối cơ khí vô tri. Quy hoạch đô thị và hạ tầng giao thông như buồi cùng với ý thức công dân ngang phân âm hộ mới là bố tướng.

Chúng ta không có văn minh đô thị nhưng lại thừa mứa những lề thói làng xã nhiêu khê. Đừng ngạc nhiên khi người ta đun than tổ ong ở chung cư và đốt đống nhấm trên vỉa hè sưởi ấm. Và cũng đừng hoảng loạn khi làng xã ngập ngụa những khối nhà bê tông cùng những bát ngát cánh đồng gái góa.

Với chiến lược lấy lồn trâu làm thước ngắm và tầm nhìn không quá 10km như dự báo thời tiết trên VTV thì vĩnh viễn không có gì tươi mới xảy ra trong tương lai gần cả. Có chăng thì cũng chỉ là bóng dáng của con tắc kè hoa biến màu đổi sắc để tồn tại nhằm đạt được tuổi thọ tối ưu mà thôi.

Với năng suất lao động chỉ bằng 7% của người Sing và thua kém cả người Ai-lao thì độ hoang tưởng và huyễn hoặc về phẩm chất dân tộc đã đạt đỉnh cực đại. Lười biếng và thiếu kỷ luật cùng những vô vàn quái thai của thể chế thì cá chép mãi chỉ là phương tiện cho Táo Quân chầu giời chứ hóa rồng hóa phượng thế đóe nào được.

Khởi thủy của dân tộc này là một bọc trứng. Cái gọi là đồng bào ngay lập tức đã bị chia phôi. Kẻ lên rừng đã vung rìu chặt hết cây, người xuống biển đã bộc phá xong tiệt cá. Về cơ bản là hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mẹ Âu Cơ giao cho và vượt cả chỉ tiêu mà bố Long Quân phó thác. Đất nước thế là trọn niềm vui.

Và cái bánh chưng của ông Lang Liêu bỗng đâu thành cái bánh vẽ to tổ bố để quốc dân cấu véo ăn dần.

Như phân...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, cây, ngoài trời và thiên nhiên

Giờ đây, những thông tin đại loại mỗi ngày, mỗi tuần, một hai thanh củi dù tươi dù khô được cho vào lò không còn là nóng nữa. Nó chỉ thực sự nóng khi người ta dám xuống tay phóng hỏa đốt đi cả một cánh rừng và bắt sống bằng được chúa sơn lâm.

Hệ thống bị lỗi nên sẽ không có một " quy trình " nào phù hợp chứ đừng nói là " đúng " để vận hành. Thế nên việc lấy củi tươi củi khô làm nguyên liệu đốt nóng lò hơi để vận hành đoàn tàu chế độ thời ậm ạch lắm bởi thế giới họ đang lao đi với vận tốc siêu thanh. Mọi nhẽ tanh bành âu cũng là cực chẳng đã, mà thôi.

Thiết kế lại hệ thống và thể chế mới là việc giá kể phải làm chứ không phải đi đốt lò để cho mùa đông không lạnh. Nhưng phà ôi, tiều phu thời biết làm gì ngoài đốn củi?

Và ngoài kia các đồng chí thợ săn đang nhờ than để nướng chín những con mồi.

Hỡi ôi...!!!




Chúng ta thiếu cơ chế ngăn chặn nhưng lại thừa biện pháp trừng phạt. Đó là sự thất bại chứ đéo phải thành nhân hay thành phân gì đâu.

Thế cho vuông...!!!
Thứ Hai, 18 tháng 12, 2017

SỐC & ĐỘC # 136

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và xe môtô

Há mồm ôm giấc càn khôn
Khép lại vụng dại khối hồn thừa cân.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười

Không quan trọng mèo trắng hay mèo đen, miễn là bắt...được chim được chuột.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Giải pháp tránh vỡ quỹ lương hưu.

Trong hình ảnh có thể có: 5 người, ngoài trời

Quay lợn kiểu...đại đoàn kết.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Tuyên ngôn độc lập.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng và ngoài trời

Trời đã sinh ra Hùng sao còn sinh ra Trăm?

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, thực vật và ngoài trời

Hạnh phúc một tang gia.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Tiên học phí - Hậu học thêm.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

Có một loài chim... không bao giờ bay.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và ngoài trời

Nhi đồng chưa kịp thối tai
Cớ chi thiếu nữ lại chai cả lồn?

Trong hình ảnh có thể có: xe môtô

Chỉ bằng một cặp mông, anh chống lại cả một mùa đông băng giá.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi

Con chim non, trong quần chun, hót véo von, hót véo von...!!!



Lật thuyền là dân còn lật xe thì lại...là lợn.

Trong hình ảnh có thể có: 9 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng

Âm tinh kính thưa...âm hộ.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và cận cảnh

Giời leo.

***

Nguồn: nhặt trên NET.

***

Làm thế nào để có Huyền Đề?

1- Ngoại thành Hà Nội và các tỉnh vui lòng liên hệ Mrs Yến, số điện thoại: 090 323 8607 bằng cách nhắn tin theo cú pháp: Họ và tên + địa chỉ + số điện thoại + số lượng sách + chuyển khoản trước vào TK:
(+) 0540104160381 ngân hàng Quân đội MB bank chi nhánh Thăng Long. Chủ TK Phạm Thị Yến.
(+) 0301002911588 Vietcombank Vcb chi nhánh Hoàn Kiếm. Chủ TK Phạm Thị Yến.
(+) Tiền ship các bạn vui lòng thanh toán cho bên dịch vụ khi nhận sách.

2- Ship Code ( nhận sách trả tiền ) toàn quốc.

3 - Nội thành Hà Nội nhận trực tiếp + khuyến mại chữ ký thần thánh của tôi mời liên chính chủ theo số: 098 180 2166. Hoặc đến VSP Coffee & Drinks 22 Nguyễn Quang Bích - Hoàn Kiếm - Hà Nội mà cất bốc ( cứ đến chợ Hàng Da hỏi thời người ta sẽ chỉ cho )

4- Ship tận sịp các quận nội thành Hà Nội liên hệ Mrs Yến, số điện thoại: 090 323 8607. Hoặc comments hoặc inbox ở thớt này. Phí dịch vụ 30k /1 đơn.

5- Phần quan trọng nhất HUYỀN ĐỀ 75k.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi
Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

MÙA ĐÔNG KHÔNG LẠNH.

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi, trong nhà và món ăn

Người Việt rất kỳ khôi khi ăn con cua Hoàng đế hàng triệu đồng và uống những chai rượu mạnh giá hàng nghìn đô chỉ để làm mỗi cái việc là vào nhà vệ sinh...móc họng nôn ra.

Đậu má...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, kính mắt và cận cảnh

Rét đã bắt đầu ngọt như đầu môi của thiên thần mang hậu môn ác quỷ. Từ giờ đến ra giêng là mùa của mồ mả và cưới xin. Mà chả riêng gì hai sự đó bởi dường như mọi việc trong thiên hạ đều dồn cả vào cái thời và cái tiết này. Chả biết hay dở ra sao nhưng đít quần chúng hầu như đều mọc ra những chiếc mô - tơ để chạy đua với thời gian và chó. Nản lòng hay hoan hỉ đều ở cái cốt tỉ từng người.

Đường xá mấy nay bỗng chốc đông tựa...tiết canh. Sự ấy minh chứng cho những điều tôi vừa nói. Năm sắp hết và tết sắp đến, lòng người cũng chộn rộn đến...buồn nôn.

Tôi thì quanh năm tứ thời tám tiết chả hoang mang gì cho lắm. Mọi nhẽ cứ bằng an, mặc kệ thiên hạ, nhất là tự độ thời chợt mất nết và tiết bỗng loạn luân. Phong vị, hồn vía theo đó mà lưu lạc và hoang đàng quá thể. Lịt mề, hê hê.

Năm nay rét tợn hơn mọi khi. Ấy là nghe dự báo thế. Có thể các bạn không tin vào điều ấy trên VTV nhưng không tin đài thì biết tin ai?

Và nếu sai thì rất có thể là do Lò Tôn của bác Tổng đang nóng bỏng làm hỏng mất mùa đông thôi.

Hỡi ôi...


Trong hình ảnh có thể có: xe môtô

Mấy nay, tiết đông lạnh giá quá. Phải như cái thủa cơ hàn ngày xưa thì chỉ mỗi cái việc ngồi đống nhấm mà vụng dại dăm vài củ khoai miếng sắn cho ấm lòng thì bố tướng lắm.

Ngoài đồng, rau cỏ vụ đông bị cái lạnh giá hun cho thối lá rụng cành và táp má hồng lũ mục đồng hệt cách mấy ông đồ già phất roi mây vào mông trò hỗn. Nhưng nào bầm dập được dáng mẹ dáng chị liêu xiêu trên những cánh đồng chiều.

Thiếu ăn thiếu mặc nên rét mướt luồn lách từ nách tới bẹn, chui rúc vào lục phủ ngũ tạng rồi rẽ bước sang ngang qua hơi thở đằng mồm. Phà phà rồi lại hít hà... chao ôi là rét.

Nhưng đâu đó trên thế gian này người ta vẫn yêu mùa đông lắm mà chẳng hề rên xiết kêu ca như ở xứ ta. Họ tụ tập chơi những trò béo bổ, thậm chí là rồ dại, cứ như là đồng lõa với tiết thời vậy. Và mọi nhẽ theo đó mà ấm áp lên.

Còn như ở ta, đông là nguyền rủa. Và co ro với những nỗi thương hàn.

Nản...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, cận cảnh

Ngày em tôi mất, tỉnh Thanh Hóa chưa có nhà hỏa táng. Muốn thiêu thì phải ra tận Hải Phòng hoặc Hà Nội. Mà trong lúc tang gia bối rối thì mọi nhẽ cũng lôi thôi lắm. Thế nên theo lề lối thì địa táng ngay chỗ chôn nhau và chờ năm - ba năm sau mà cải táng về nơi cắt rốn.

Tôi không hiểu tục cải táng xuất phát từ đâu nhưng theo ông Phan Kế Bính thì có nhiều cớ.

Một là vì nhà nghèo, khi cha mẹ mất, không tiền lo liệu , mua tạm một cỗ ván xấu, đợi xong ba năm thì cải táng, kẻo sợ ván hư nát thì hại đến di hài.

Hai là vì chỗ đất mối kiến, nước lụt thì cải táng.

Ba là vì, các nhà địa lý, thấy chỗ mả vô cớ mà sụt đất hoặc cây cối ở trên mả tự nhiên khô héo, hoặc trong nhà có kẻ dâm loạn điên cuồng, hoặc trong nhà đau ốm lủng củng, hoặc trong nhà có kẻ nghịch ngợm, sinh ra kiện tụng lôi thôi, thì cho là tại đất mà cải táng.

Bốn là, những người muốn cầu công danh phú quý, nhờ thầy địa lý tìm chỗ cát địa mà cải táng. Lại có người thấy nhà khác phát đạt, đem mả nhà mình táng gần vào chỗ mả nhà kia, để cầu được hưởng dư huệ.

Nhưng dù là cớ nào đi nữa thì xét về mặt môi trường, địa dư thì đều là sự không hay cả. Và về nhẽ nỗi niềm thì việc đào bới lên những đau thương chôn dấu thời cũng rắm rít tít mù. Ấy là nói theo lối thời nay vậy.

Nhưng với em tôi thì chả liên quan gì tới những điều như vừa kể. Bởi đơn giản là không có chỗ thiêu thì chôn thôi. Cũng muốn đào sâu chôn chặt một lần cho thiên thu đấy nhưng ngặt nỗi đất dương gian đã chật mà âm phần còn đông đúc hơn nhiều.Thôi thì gửi tạm cho xương cốt rã rời rồi cất bốc về nơi tiên tổ đặng còn nhường chỗ cho người khác. Chỉ là giản dị vậy.

Tảng sáng ngày 17 tháng này em về nhà mới cho âm - dương bớt đi cách trở. Và cũng là ngày kết thúc chuyến rong chơi nhuốm bụi hào hoa.

Đời nhiều ngả nhưng chỉ hai lối rẽ
Lối dương gian và lối của thiên đàng.
Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

HÀNH KINH & ĐÚNG QUY TRÌNH.



Con tàu chế độ đang chạy với động cơ hơi nước mà nguyên liệu đốt không phải bằng than mà là...củi.

Chào thứ haizz...!!!



Mới sáng ra mà giời đã oi nồng, rôm sẩy nhẩy múa khắp mình mẩy càng làm cho cái sự khó chịu đến phát điên. Xong hết việc nhà lẫn lợn gà cám bã là vật vã lao ra con sông nông giang mà đằm mình cho thoả chí. Người làng tôi từ đánh răng rửa mặt giặt giũ ỉa đái tất tật đều ở con sông này, từ tinh mơ đến...vươn thở.

Như thông lệ, sau khi nhảy ba phát cắm mặt từ trên cầu xuống lòng sông là tôi ngồi kì cọ thân thể hệt cách người ta mân mê miếng thịt lợn ế. Nhưng cũng chẳng sạch sẽ gì bởi vật tẩy uế chỉ là viên đá xinh xinh. Thời đó xà - phòng xa xỉ như đĩ chính quy vậy.

Mé sông đông hơn thường lệ, bỗng đâu. Tinh những liền bà con gái với cái bộ dạng te tái của lũ gà mái nhảy ổ hoặc lên chuồng. Rồi mặt nước trắng xoá những vuông vải xô ố màu, lác đác cả vải màn thâm nâu như bã giầu giã dối. Một thứ mùi gì đó nhao nhác tanh tao cào vào trong gió lẩn láo xộc thẳng mũi tôi rồi trôi xuôi theo dòng nước.

Lòng sông lênh láng một màu đỏ non như gạch cua được giũ ra từ những miếng vải xô vải màn kia. Chốc chốc họ lại vo tròn lại rồi dùng hai tay đập kêu bem bép. Cá mương nổi lên hàng đàn, bơi ngếch mang mà đớp những tinh hoa đang...phát tiết.

Tôi chạy về nhà mà kể sự ấy với thày u. Chả ai nói với tôi điều gì hữu lý mà chỉ doạ nạt rồi cấm tiệt việc tắm sông vào mỗi sớm mai. Tôi đem hỏi cụ Cam tôi, vốn người thông tuệ. Cụ xoa đầu bảo tôi lớn tướng mà nông tồ choèn choẹt. Cụ lý rằng, ấy là phúc đức của làng ta bởi liền bà con gái hành kinh đều và rất đúng chu kỳ. Sự ấy không phải đâu cũng có được.

Ấy nên cái việc "đúng quy trình" của nước nhà cũng là phúc đức vậy.



Hôm nay đã là ngày đầu tiên của tháng cuối cùng năm 2017. Càng có tuổi càng thấy thời gian chạy nhanh như chó đuổi. Không còn nhiều thảng thốt nhưng lắm lúc vẫn hốt hoảng chuyện bóng câu bậu cửa mành thưa. Đời tựa vào song đào nên chả mấy chốc lại đi vin cành hái quả chốn tuyền lâm. Mong là không lạc vào Thôn Lầm.

Thoắt đà cũng đã 5 năm ngày cậu út về với đất nỉ non cùng giun dế. Còn đôi ba tuần nữa thời cất bốc về đoàn tụ với tổ tông, như cái phép làm cho âm - dương bớt đi cách trở. Ra đi lúc đầu còn xanh, về thì trọc tròn lông lốc. Ô hô...!!!

Quá khứ - hiện tại - tương lai, ấy là ba chiều của thời gian mà người ta đà thống nhất. Nhưng đâu đó vẫn tím một chiều hoang biền biệt âm - dương vô thường.

Bóng vờn lên ngọn tử sinh
Gậy khua đầu gậy giật mình thiên thu.

Ai rồi cũng trở về cát bụi. Quan trọng là cái cách để chúng ta trở về. Với người An-nam, sự đó hầu như là may - rủi. Bởi khi sống, chúng ta dù cố ý hay vô tình đã thác mọi nhẽ cho điều ấy rồi. Hỡi ôi...!!!

Đêm qua còn uống rượu với bạn, sáng nay thời nhận được hung tin. Bạn rượu say lại không kiêng gió máy. Ngủ luôn một giấc đến ngàn thu.

Ngoài kia, giời đất còn chưa lập đông kia mà...!!!



Bãi chiếu bóng nằm sát hông công sở huyện lỵ. Ấy là một khoanh đất rộng rãi, bằng phẳng, vuông vắn, mướt mát cỏ gà, cỏ may. Ngày thường người ta vẫn đánh trâu bò vào chăn thả trộm và lũ trẻ chúng tôi rạp mình đổ dế, câu sâu. Thế nên việc ngồi lên một đống phân khô chẳng lấy gì làm phiền toái lắm, thậm chí chiêm bái một bãi phân tươi còn là phúc phận đời người.

Xâm xẩm chiều là một cảm giác cực kỳ khó tả. Tiếng loa phóng thanh phát ra trên nóc con xe U-oát phóng với vận tốc võng cáng viện gái chửa con so dồn dập những thuyết minh sơ bộ về bộ phim tối nay sẽ chiếu. Khói lam chiều trong từng căn bếp rỗng bốc lên như cao hơn nhẽ bởi cái sự vội vàng đun nấu để rồi ăn quáng ăn quàng cho kịp dảo bước với thời gian. Đâu đó trong từng xóm nhỏ, nam thanh nữ tú đã í ới gọi nhau, hẹn hò như thể hẹn đò mùa nước lớn.

Cơm nước xong là tôi đu tường lâng láo lặn một hơi. Từ nhà ra bãi chiếu quãng độ già một cây số. Tôi cuốc bộ, tất nhiên rồi. Hòa mình vào dòng người đông đúc như đi hội trên con lộ lớn, tôi cố gằng chen vào bấu lấy gấu áo của những khuôn mặt rạng rỡ tinh tươm. Bởi những kẻ đó mới có tiền mua vé và hoan hỉ cho nhi đồng bám ké vào trong. Đừng dại dột bâu vào những khuôn mặt u ám và mồm miệng thời choanh choách tăm cật thum thủm mùi tre ngâm. Chả dinh cái bạt tai thì cũng ăn vài đá đít. Lịt mề...!!!

Học thói ké cẩm tinh hoa là thế, ấy vậy mà vẫn phải đứng ngoài dù kẻ cho ký sinh rất nhiệt tình van vỉ. Cái tội là tôi đã lớn quá mất rồi.

Năm đó tròn tám tuổi...!!!

( Trích " Bêu Nắng " - tạp văn về một thời vụng dại - xuất bản cuối năm 2017 )
Thứ Hai, 27 tháng 11, 2017

CỨT NÁT LẠI ĐÒI CÓ CHÓP.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và ngoài trời

Nếu khát, thì bạn hãy uống dăm vài ngụm nước chứ đừng dại gì mà đi ôm cả một dòng sông.

Quốc gia có số phận, quốc dân có tập tính. Sướng - khổ cũng từ đó mà ra. Với An-nam ta, hình hài như giun dế và đồng bào thời bé mọn cùng vô vàn những lề thói xấu xa thì cái tương lai xem ra phôi pha lắm.

Chúng ta lạc hậu, đó hầu như là một sự thật hiển nhiên không thể chối cãi. Nhưng cái cách chúng ta thoát khỏi sự lạc hậu thì lại lạc con mẹ nó đường. Ấy mới là điều con tiều tâm tư nhất.

Và tham nhũng chưa hẳn là vấn nạn của quốc gia mà lãng phí mới là điều nhức nhối. Thứ chúng ta lãng phí nhất không phải là tiền bạc, tài nguyên hay nhân lực mà là cơ hội phát triển đất nước. Thôi thì lỡ bước thì đành sang ngang, chứ biết nàm thao?

Hả giời...???


Trong hình ảnh có thể có: xe môtô

Đông ơi kéo đến mà chi
Người nơi xa ấy khép mi có buồn.

Chẳng có mùa nào lại tệ hại như mùa đông xứ Bắc. Nó làm cho người già vật vã với xương khớp và trẻ con thời mũi dãi sụt sùi. Và càng tang thương với những phận má hồng đơn chiếc hay đào liễu cô liêu.

Thủa mới vào đời tôi bôn ba phương Nam nắng ấm. Lập thân thì ít mà tránh đông thì nhiều. Ấy vậy mà cứ đến gần tết lại thèm cái rét đến tê người. Nông nỗi ấy xem ra thần tình và mỉa mai lắm.

Thủa ấu nhi đói kém nên đông cũng gầy như cành xoan trước ngõ. Cơm áo không đủ no ấm nên lúc nào cũng có một đống nhấm to như mả tổ ở giữa nhà. Bà nội là người giữ lửa và khều than để tối còn quạt hồng đút gầm giường cho ấm mông lũ cháu. Chả có câu chuyện cổ tích nào được kể trong suốt cả mùa đông bởi răng và môi bà còn bận lao vào nhau quyết tử.

Tôi nay vào độ trung niên, tiết đông hàn lại càng thêm ái ngại. Giá mà cái tuổi nó đuổi cái đông đi thì có phải hay hớm lắm không, chứ cơn cớ chi lại xua đi xuân thì lún phún?

Nghe đâu dự báo năm nay đông giá hơn những đông qua, sẽ có tuyết rơi nơi miền biên viễn. Kể ra cứ trắng trời thế lại nên thơ chứ mãi hắt hiu một màu xám bạc thời u uẩn lắm. Đéo mẹ cái mùa đông nhiệt đới dỗi hơi bố đời.

Mẹ tiên sư bố mùa đông
Tàn nhanh để dái mọc lông hãm lờ.

Khớ khớ...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, xe môtô và ngoài trời

Chả giấu gì các anh chị, ông bà bô tôi đều giáo viên, hiu hắt cũng đà năm bảy mùa rồi. Bà bô dạy cấp 1, ông bô cấp 2 và đều thiên tài ở chỗ làm hàng xáo nhiệt tình hơn sự nghiệp. Thời thổ tả quần chúng đói như ngan ấp và giáo viên cả tuần không có cứt để ỉa là chiện rứt bình thường. Không chạy chợ kiếm ăn thời dạ dày nó tự động triệt tiêu đi thì nguy khốn lắm.

Mỗi năm đến ngày hiến chương, học trò thăm nom đông như trảy hội. Bà bô ngoài việc hầu mấy món ăn vặt rẻ tiền thì luôn phải để mắt canh vườn ổi đương đà xanh chín. Lũ học trò vo ve như nhặng là thế, ấy nhưng cứ hở ra là biến thành bầy khỉ đu cành vin quả kháo rất tận tâm. Ông bô nội cái việc quét nhà dọn rác thời cũng rạc hết cả thanh tú lẫn lù khù.

Tôi chả mấy thích ngày này bởi xẩu xít chả có nhưng lại thừa mứa những màu mè. Vào năm lớp 9 tí nữa còn chết cho cái hiến chương bất hủ bú zù này nữa. Ấy là bọn tôi đã đóng mỗi đứa 10 nghìn để mua quà đi thăm thày cô rồi nhưng hỡi ôi đến phiên sinh hoạt lớp cô chủ nhiệm lại còn đè ra lột thêm mỗi đứa 10 nghìn. Các anh chị nhớ cho, vào thời điểm đó, 20 nghìn là ra gì lắm chứ đéo như cái mớ bô-li-me vãi tè ngày nay đâu. Tôi ấm ức mà phun ra nhời vàng ngọc, rằng hiến chương nhà giáo nhẽ phải đổi thành ngày xóa đói giảm nghèo. Eo ôi mỗi thế thôi mà cô chủ nhiệm ném phấn vào mặt và phất cho cái biên bản luận tội đanh thép như cáo trạng của phán quan. Cô bắt cả lớp ký vào và rêu rao lên tận ban giám hiệu.

Ông hiệu phó là chỗ quen biết với ông bà bô tôi trong cái bộ dạng lôi thôi như chuột hạch phán nhõn một câu " nên nhớ bố mẹ anh cũng là nhà giáo nhé ". Đèo mẹ, thế thì còn nước non cái con tiều gì nữa.

Tôi bị kỷ luật cảnh cáo trước toàn trường, tước mọi danh hiệu thi đua cùng với dăm chục đồng học bổng mỗi tháng. Và người ta ra giá với tôi khi thòng một cái lọng to tổ bố, rằng nếu lếu láo thêm sẽ cấm thi vượt cấp vào hè năm sau. Từ một học sinh trí tuệ - hào hoa và dâm đãng tôi bỗng chốc biến thành một thằng mắc hội chứng trì độn thứ phát thâm căn.

Ơn giời là năm đó ăn được cái giải học sinh giỏi khí to. Tôi từ tội đồ biến thành ông bành tổ. Hương khói cứ gọi là bát ngát đến tận khi lên cấp 3.

Và cứ đến ngày 20/11 là lặn một hơi lên bàn thờ nấp sau đít gà mà chiêm bái chuối...!!!


Trong hình ảnh có thể có: văn bản

Hết hệ cơm nát tôi vào lớp một. Trường làng đuôi vắt ra mé bến, đầu gối lên cồn tinh những mồ mả tha ma. Hành trang hôm đi khai giảng chỉ là tấm bảng gỗ sơn đen có dùi một lỗ ở góc để buộc miếng giẻ lau bằng vải xô ố màu.. Nắng hanh hao, gió nôn nao như mời chào những mầm non thối tai chai đít.

Tôi bé tí nên được xếp ngồi bàn đầu. Cô giáo là người làng nhưng lấy chồng mạn xóm núi. Cô tên Huê, lụ khụ như cóc cụ, giương cặp pha bát ngát lông lá tèm nhèm nhìn lũ học trò đầy tinh quái rồi bắt úp tay lên bàn để kiểm tra vệ sinh. Cô lăm lăm cây thước đại, gầm gừ hệt một viên cai ngục thực dân. Tiếng xuýt xoa, tiếng kêu rên thất thanh mỗi khi cây thước đại vung lên. Tôi nhẽ sạch sẽ bẩm sinh nên cô tha cho nhưng lại gửi một lời nhắn nhủ đầy ai oán, " mẹ kiếp, cứ liệu cái thần hồn ".

Chúng tôi bị đánh đều như gà gáy sáng. Từ lỗi nhỏ như lỗ tiết niệu con vi trùng cho đến to vật vã như mồm ông chủ nhiệm hợp tác xã. Thời thổ tả, việc đánh đập học trò hầu như là thống khoái của các thày cô. Địt mẹ bọn 7x vào xác nhận tôi phát.

Tôi sợ đến trường và nằng nặc bắt mẹ xin chuyển lớp. Cô giáo mới là người làng bên, trẻ nhưng khăm ngầm. Cô có cái lối véo tai cực kỳ bá đạo, là bập ngón trỏ và ngón cái vào dái tai rồi xoắn cho học trò nhấc mông lên mới thôi. Hỡi ôi...!!!

Tôi bỏ học mà đi tha thẩn những trò khăng đáo bi diều. Mãi tới khi người ta báo về nhà thì bố mẹ tôi mới biết. Sau trận đòn no nê là ê chề những tháng ngày khốn nạn với sự nghiệp vỡ lòng. Ấy rồi nhờ hồng phúc tổ tiên kết hợp với sự ưu việt của mái trường XHCN mà tôi cũng được xóa mù thành công.

Đến nay, ngoài việc đọc thông viết thạo thì cũng chế cháo được chữ nghĩa kiếm lạng thịt rọi cho con và gói băng vệ sinh cho vợ. Thật hãm lờ.

Tất cả là nhờ ở cô giáo Thảo...!!!
Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

VÀNG MẮT.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Nhà ông bà nội tôi khi cải cách ruộng đất bị quy là địa chủ, sau tụt hạ xuống trung nông vì có chút công với cách mạng. Hú vía tía má.

Ruộng đất trâu bò bị tịch thu bằng hết, trừ cho mỗi cái nhà và sào vườn. Thời hợp tác cũng bị ủy ban mượn làm trụ sở, đẩy một đống người trong gia đình xuống ở nhà ngang. Tôi bé tý chả biết gì nhưng bà nội thời hân hoan lắm và coi việc đó như là một trách nhiệm và bổn phận vẻ vang vậy.

Đó là ở nông thôn. Còn ở thành thị, sau khi không có cuộc tổng tuyển cử của hai miền thì năm 1957 chính phủ Việt Nam DCCH ra sắc lệnh cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh. Tên thì mỹ miều thế nhưng nói phớ mẹ nó ra là...ăn cướp. Tất cả những ngôi nhà trên 100m2 đều thuộc diện này hết. Nhà ông bà Trịnh Văn Bô nằm trong khuôn viên 3.000m2 với diện tích xây dựng là 300m2. Phà ôi, đéo gì mà to nhớn rộng rãi thế.

Nhẽ với cái công trạng rực rỡ với cách mạng nên ngôi nhà của ông bà ở 34 Hoàng Diệu được khoác lên cái xú ngôn mỹ miều là Mượn chăng?

Có mượn có đòi, có vay có trả, không thời hóa ra là mượn đểu, vay đểu a? Chỉ có phường thảo khấu chó lợn mới làm như thế.

Việc bây giờ không phải là ghi danh công trạng hay đặt tên đường cho cá nhân và gia đình ông bà Trịnh Văn Bô bởi tôi tin rằng họ đấm buồi vào những thứ phù du đó. Mà là trả lại nhà cho người ta một cách công chính nhất. Đừng lấp liếm rằng đó là tồn tại lịch sử bởi khi anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ nã vào anh bằng đại bác.

Nhưng với đân tộc này, đại bác đã là cái đéo gì. Cái họ cần là bom nguyên tử.

Hự hự...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, giày và ngoài trời

Ông anh họ mắc bịnh ung thư thực quản. Triệu chứng ban đầu là nhai cơm khó nhọc và khi nuốt vào cứ nấc cụt từng cơn. Năm nay gã tròn 52, nhẽ đâu cái đốt 53 đang la đà đón đầu đi tắt?

Ngoài cái tình anh em, tôi với gã còn là bạn diệu. Có điều gã uống từ tinh mơ đến tiếng thơ, tôi kém hơn nên uống từ tiếng thơ cho đến khi...vươn thở.

Sáng lên viện cùng gã để nhận giấy báo tử, à quên, giấy xét nghiệm cuối cùng trước khi chuyển đi K lại va phải ông bạn luật sư trứ danh thập thò nơi quầy thuốc. Ông bạn phân trần rằng thấy tụt cân nhanh như tụt xịp nên đi khám nghiệm tầm soát ung thư. Ơn giời là thần chết gạch nhầm tên nên gia ân cho chứng sán lá gan và viêm cầu khuẩn lợn. Địt mẹ, đớp hít tinh những sống sít máu me thời thế hẵng còn nhẹ.

Phúc hoạ từ miệng mà ra, hoá ma từ miệng mà vào. Nhưng thời biết làm sao ở cái xứ sở lắm hoang mang và nhiều nông nổi đoạ đày này?

Bóng vờn lên ngọn tử sinh
Gậy khua đầu gậy, giật mình thiên thu.


Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, thực vật và ngoài trời

Moi vàng ở trong dân không dễ như moi rận ở trong cu. Thế nên chính phủ dù có phỉnh phờ hóng lờ bao nhiêu đi chăng nữa thì điều đó hầu như là bất khả.

Ở một quốc gia mà dân không tin vào nhà nước và nhà nước thường bội tín với dân như là một tập quán thì điều gì sẽ đến?

Thứ đắt đỏ và quý giá nhất bây giờ là từng lạng niềm tin chứ không phải năm trăm tấn vàng. Và hỡi ôi thứ rẻ rúng đại trà lại là lời hứa từ mồm anh em quan lại.

Hiện tại là cây cầu bắc đôi bờ quá khứ - tương lai. Chẳng ai dại lại đi trên một cây cầu chông chênh và đầy định mệnh cả. Đập đi xây mới hay mặc mẹ quần chúng tự bơi?

Hả giời...???
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang