Phọt Phẹt VLOG

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2019

SỐC & ĐỘC # 150

Trong hình ảnh có thể có: 6 người, bao gồm Nhan Nguyen, mọi người đang cười, mọi người đang đứng

Một người đi với một người
Một người đi với nụ cười hắt hiu
Ba người vui biết bao nhiêu
Một vài người lại buồn thiu đáy lò(n)



Nhiệt liệt cung nghinh Tài Vinh Triệu Dao Tử về với ban Sấy Củi trào đình.



Nỗi buồn hoa phượng.



Đã xay lúa thì đừng bế em.



Đến chó còn mọc sừng thì bọn già uống can-xi làm gì cho phí của.



Nhắn tìm đồng đội.



Móc hàm.



Độ (sinh) nhật qua ngày.



Tình yêu có từ nơi đâu? Chân công trình chứ còn đéo gì nữa...!!!



Sợi giây kinh nghiệm.



Chuột đồng bên hông...chuột bình.



Điêu Thuyền hý Lữ Bố.



Nữ hoàng âm binh.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Ba, 9 tháng 7, 2019

THIÊN THẦN KHÔNG THÍCH PHỊCH.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và giày

Thiên thần năm nay non bốn sọi, đảng viên từ hùi đại học. Trường em khí danh giá, chuyên dạy người ta thói lên lớp đoan trang và ngớ ngẩn truyền kỳ. Như thiên hạ, học ra phải cố đu lấy thành phố mà lo đường sự nghiệp hoặc bét nhất vơ vét lấy cái hộ khẩu trứ danh. Đằng này thiên thần chui tọt lên miền núi, một tỉnh heo hút, nghèo như định mệnh cuốc gia. Thiên thần thuyết, mình chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ đổ vai ai? Rồi rằng thì là mà đảng viên phải tiên phong đi trước cho làng nước phành phạch theo sau. Thấm nhuần lắm.

Lên miền núi thiên thần đủi tên. Đang từ cái tên Kinh rực rỡ như mào gà đủi mẹ ra thành Vó Thị Tu. Thiên thần lại thuyết, ăn ở với đồng bào thì cũng nên lấy một cái tên sao cho gần gũi, tiện nhiều bề. Ái chà chà, đéo mẹ, ghê thật. Nhiều bận tôi hay trêu, rằng cái tên chả ăn nhập hay nho nhe mẹ gì cả. Thiên thần cười như ma bẩu ban đầu định lấy tên là Lò Thị Tôn cơ, nhưng trong một đêm ngẩn ngơ định mệnh thần Thông Minh Đột Xuất mách bảo không nên bởi bọn nôm na sẽ mách qué ra thành Lồn Thì To thời mất nết lắm.

Bởi hồng - chuyên nên chỉ vài năm thiên thần đã là hiệu trưởng một trường. Rồi yêu. Một anh toọc ít chữ nhưng cơ bắp và cần mẫn như máy cày. Ngữ này thì địt dai như mưa rừng, trường kỳ như kháng chiên. Ấy là tôi đoán thế chứ thiên thần bảo đến giờ em hãy còn tân. Tôi thất kinh và nghĩ đó là chuyện hoang đường và nếu có thật kiểu gì cũng phải đề nghị nguyên thủ cuốc gia sắc cho cái khả phong tiết hạnh. Nhưng khi nghe thiên thần kể trước lễ vu quy dăm bữa anh toọc kia phấn khích quá mà đi uống diệu, trên đường trở về với tình yêu thì thăng một phát xuống vực sâu. Thế là tèo tốt và thiên thần để tang cho cuộc tình tự bấy đến nay. Thiên thần lấy làm tự hào về điều này nên mỗi lần diệu say lại ve vẫy ngón cái có đeo chiếc nhẫn rồi hồ hởi " biết là gì đây hem?". Có ai đó lắc thì ngay lập tức thiên thần gật gù kể. Xót xa lắm. Tôi thì cứ nom đầu ngón cái to như đầu rắn mà chiếc nhẫn lại bé tin hin thì đoán ngay ra là tình yêu kia phải nhớn nhao nhường nào. Nhớn đến độ thiên thần chẳng buồn để tâm đến ai nữa ngoài việc cắm đầu vào trọng trách được giao dù giai có nhiều như vắt rừng buổi sáng. Và dường như để cố quên nên một ngày đẹp giời thiên thần lẩn láo từ làm giáo chuyển sang làm báo, một tờ của đảng bộ địa phương mà chức năng chính là để cho đồng bào đùm măng khô và thịt trâu gác bếp. Thiên thần phụ trách mảng xây dựng đảng, chuyên trị mục bê gạch xách hồ, hố hố...!!!

Làm báo thiên thần có dịp đi đó đi đây, gặp đủ hạng từ mặt dày cho đến đầu chày đít thớt. Tác phong thiên thần đĩnh đạc hẳn ra, ăn nói bắt đầu la đà nghị quyết. Nhiều người thoạt tiên mới gặp cứ nghĩ hâm nhưng tôi quen rồi nên nghĩ nhẽ có tí lâm dâm sinh lý. Bí thì nó thế chứ hâm cái đít em đây này, có phỏng?

Thi thoảng thiên thần hay về Hà nội, bận mịt mù từ sáng tới đêm. Tôi không hiểu là việc gì nhưng nghe bảo là tuyền họp, tinh những cuộc quan trọng. Phải rầu, làm báo đảng, lại phụ trách phần cứng cựa thì họp nhiều là phải. Mà nhẽ không họp thì biết làm đéo gì? Là tôi bố láo bố xiên thế.

Tôi thi thoảng cũng hay lượt phượt vùng cao, chuyến nào cũng đảo thăm thiên thần tý chút. Được thiên thần dẫn bản xem xòe, bốc đồn giao liu biên phòng say khướt. Lại còn gửi 3 cùng ở nhà ông bí thư có cái tên rất kinh hồn Giàng Đại Du mà mỗi lần lẩm nhẩm tôi đều cười sặc sụa. Tôi cảm cái ơn đó lắm nên mỗi lần thiên thần về Hà nội là cố săn đón để giả cho bằng xong. Ấy nhưng nào được.

Hôm nọ, đúng hôm cơn bão VaiLon trút mưa gió tơi bời thì thiên thần gọi tôi, nói đang ở Hà nội. Tôi hỏi, lại đang họp à? Thiên thần bảo lý ra là thế nhưng mưa bão nên những cuộc họp không quan trọng tạm ngưng để tưng bừng chống đỡ. Việc của em là xây nên chả biết chống cái đéo gì đành nằm khách sạn mà than van cô lẻ. Tôi dối vợ đội mưa đến chỗ thiên thần, túi găm trộm chay Uýt - ky thượng hạng.

Tôi đốt một cây nến trong phòng, bắt lễ tân mua mấy bông hồng tươi nhưng chúng bảo mưa gió nên không có. Tôi gỡ chùm lan giả treo tường biện ra bàn rồi nhúc nhắc rót diệu vào hai cái ly người ta hay dùng uống bia hoặc nước lọc. Chúng tôi nâng sóng sánh ngang tầm mắt, leng keng như sự hạnh ngộ trăm năm. Ngoài kia mưa như gào.

Các bạn hình dung việc gì sẽ xảy ra? Giao cấu thôi chứ còn gì nữa. Nhất là trong cái hoàn cảnh vửa trữ tình lại vửa trớ trêu và đặc biệt hơn cả là trước một đảng viên trinh tiết. Nhưng đâu có dễ thế. Tôi nốc thêm mấy lon bia nữa trong tủ lạnh để gia cố cái khí độ đàn ông nhưng vưỡn không ăn thua. Người tôi nhũn cả ra ngoại trừ cái " của nợ" gân cổ lên cãi giả. Quả thật đứng trước cái tiết hạnh tuổi non bốn sọi người ta không toát mồ hôi và hoang mang mới lại.

Nhưng rồi cũng xong. Thiên thần co chân ngồi một góc vê gấu áo khóc hờ. Tiếng khóc vửa như oán giận vửa như tiếc của. Tôi thì kệ mẹ, chả nước non đếch gì, chỉ nghĩ đến cái sự phí buồi mà thôi. Tôi đạp cửa xắc quần vẫy đít đi về trong mưa gió. Lòng tủi hờn khôn nguôi. Tôi không giấu gì cái nết lang chạ nhưng trước một đảng viên trinh tiết thì không phải vận may lúc nào cũng có. Sẵn mưa gió, tôi quyết đi giải đỏ với dăm bảy anh hào làng báo và một cơ số xuất chúng bơ vơ. Và tất nhiên bùa là lá mơ và thần chú là thịt chó.

Cậy đỏ làm càn, cộng thêm cái tang thịt chó là lấp ló nghĩ đến trôn, tôi vui mồm kể chuyện đánh nhắm thiên thần như là một kỳ tích. Các con giời ban đầu mắt chữ A mồm chữ K nhưng sau đó thì đồng loạt rú lên ai oán. Chúng nhìn nhau rồi một đứa bảo, ông đúng là thằng thứ mười ba bởi hơn một nửa trong cơ số ngồi đây đều đã bị thiên thần không thích phịch rủ đi nghịch dại.

Haizz, bị thiên thần chén kể ra cũng vãi mả chứ đùa à...???


Trong hình ảnh có thể có: 8 người, bao gồm Do Dinh Thuy
Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2019

NGỒI IM TOÀN THẮNG ẮT VỀ TA...!!!

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, xe môtô và ngoài trời

Tuần này cán bộ được điều động đi trấn nhiệm đông vui như trảy hội. Anh Khánh, tuần vũ Hà Tĩnh lên Hà Giang thay Tài Vinh Triệu Dao Tử, anh Thắng, cựu chủ tịch Viettinbank về làm tổng đốc Quảng Ninh, chị Kim Tiến, thượng thư bộ Ty Ế phụ trách ban Đổ Ống Nhổ cho bô lão. Thật là hoan hỉ quá đi.

Kinh kỳ chào mừng đồng chí Tài Vinh Triệu Dao Tử về với ban Sấy Củi trào đình.

Nhiệt liệt cung nghinh...!!!


***

Thành lập ngày 30/09/1950 với tên gọi ban kinh tế TW, trải qua nhiều lần thay tên đổi họ thì đến tháng 8/1982 lại quay về với cái danh xưng thủa lọt lòng. Và từ tháng 4/2007 đến 12/2012 hợp nhất về văn phòng TW đảng trong một cơn tai biến và suýt nữa thì ra đi không kèn không trống.

Trong một khúc rẽ mang tính lắt léo của lịch sử, năm 2012 được tái lập với tên gọi như lúc cúng cơm và người đóng lon trưởng ban là Huệ Đình Vương, giờ đương kim phó Thủ. Người kế nhiệm hiện tại là Bình Nguyễn Văn, xú danh Cứt Ruồi, dưới ngài là 5 phó chuyên trách và 3 phó kiêm nhiệm. Thật là vailon với một ban mà có tới Bát anh hùng Giải Đế phế Hà Thiên Lộn.

Sẽ chẳng có gì đáng nói khi ban này quy tập tinh những " hảo thủ " lẫy lừng, trước là # Đinh và giờ là Tài Vinh Triệu Dao Tử. Sự ấy khiến thiên hạ không khỏi hồ nghi là ban này sinh ra chỉ để chứa tinh những hạng ốm tha già thải và transit đống củi ướt củi tươi lên đoạn đầu đài. Ý văn học thì nó chả khác mẹ gì cái ga xép cuối ngày chờ những chuyến tàu vét buồn thiu, lừng khừng vật vờ như dương vật bô lão.

Là ban kinh tài của đảng, sinh hoạt chung với chi bộ nhà Đỏ ở số 4 Nguyễn Cảnh Chân, bàn tinh những chuyện quốc kế dân sinh thuộc diện thâm cung bí sử, giờ lại biến thành cái trại " tị nạn chính trị " của các anh hào thất thế sa đì thì quả thật là vailon viên mãn.

Trán trả buồn trết...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 6 người, bao gồm Nhan Nguyen, mọi người đang cười, mọi người đang đứng

Việt nam đang hội nhập sâu với thế giới bằng các hiệp ước song phương lẫn đa phương. Cuộc chơi xanh chín đó không có chỗ cho bọn lìu tìu và sến xẩm. Thế nên các bạn đừng kêu gào giải cứu hay tẩy chay cái đéo gì cả mà hãy để thị trường tự do dạy dỗ. Các bạn bớt hamlon đi thì mới mong rụng đuôi và tinh khôn ra được. Nghe nhở...???

Lộ trình và các cam kết của chánh phủ bắt buộc phải thực thi, đó là chỉ số tín nhiệm quốc gia mà chúng ta hướng đến. Sự bội tín, láo khoét thì chỉ chơi được với chó thôi, hoặc vào hang mà dịch sử đảng. Các bạn đòi mở cửa nước nhà, thậm chí cả cửa mả, cửa mình mà cứ lặng thinh ngồi im mong toàn thắng ắt về ta là thế đéo nào? Còn đóng cửa thì các bạn kêu ngột ngạt, leo ban công cho thông thoáng liệu choáng váng được mấy giây?

Nền kinh tế của các bạn có đuôi, giờ lại gắn cái mác kích dục thương hại và yêu nước sóc lọ vào nữa thì nó ra cái đéo gì, hả bọn Sọ Dừa?

Đang được hưởng lợi mà các bạn không biết, hay khổ mãi rồi giờ sướng quá lại đéo chịu được? Hay tại cái căn tính ăn lông ở lỗ, bóc ngắn cắn dài bám đuôi nòng nọc lúc chửa phôi thai? Hay gì...???

Thị trường tự do là thước đo cho văn minh kinh tế của mỗi quốc gia. Nhà nước chỉ là thằng điều tiết cuộc chơi, thu hồ và canh cửa. Còn các bạn, trong canh bạc này, một là tất tay, hai là quay về máng lợn.

Là chấm hết, chứ đéo có xuống dòng đâu...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng và hoa

PHỌT PHẸT Vlog, SỐC - ĐỘC - CÓ HẠI.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang đứng

Bạn bè và bẹn bà thân mến...!!!

Bỉ nhân làm cái chuồng bò này để chăn lợn cũng năm bảy mùa nay, chả mong mỏi đong rọi đéo gì mà chỉ lấy phân chuyên cần hầu LON bá tánh. Sự nghiệp kể ra cũng có chút thành tựu với hơn 22 triệu lượt ủn ỉn và 6.4 triệu bebe. Thật là vãi tè...!!!

Nay làm thêm con Vlog, trước là trải nghiệm cho vui, sau là thủ dâm cho bớt đi phần liệt dương trường kỳ như kháng chiến. Tiêu chí là sốc- độc - có hại và bải bải những mất nết thối tha, khà khà.

Việc của bỉ nhân là thế, còn việc của các bạn là like, share & sub để sự nghiệp haulon thiên hạ thêm phần nhục nhã hoan ca.


Chào thân ái và quyết thắng...!!!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và ngoài trời
Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2019

SỐC & ĐỘC # 149

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Lạc vào rừng mơ nhưng lại đá phải con...tưởng bở.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Em buồn gì, khi thất vọng về tôi?

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang đứng

Đây là cách người An-nam ta đổ bộ lên mặt giăng. Bọn con giời hãm bớt LON đi nha.


Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Ngồi im toàn thắng ắt về ta, hahaha.

Trong hình ảnh có thể có: Hoang Thuy, văn bản

Như chị thì mới có lon
Coca nó có cái concubuoi.


Không có mô tả ảnh.

Nền kinh tế quả mít định hướng lỗ đít.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Nền kinh tế âm phủ định hướng đầu mưng mủ.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Một cách nói mang tính định hướng âm hộ của việc xuất khẩu nô lệ.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Trái đất này, là của bố mày.

Trong hình ảnh có thể có: đồ uống

Một cách tiếp thị thức ăn cho chim.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Bò đỏ.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, ngoài trời và thiên nhiên

Con bò có một cái u
Tửu mà không Sắc còn ngu hơn bò.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Ba, 18 tháng 6, 2019

CHỐNG VÀO ĐÍT.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Đà thành, ngoài tiểu tinh Xuân Anh ( đã bị bem chức ) ra thì còn có hoàng tử Cảnh, con Thanh bá bá ( đã niết bàn trực chỉ ) đều xứng danh anh hùng cả. Hai người này tuy dung mạo, tuổi tác khác nhau nhưng có nhiều điểm chung đến kỳ lạ. Này nhá, đều xuất thân quyền quý, bôn tẩu Tây học, thành danh sớm và đặc biệt đường phu thê rất vượng. Nếu như tiểu tinh Xuân Anh sánh vai với nghiêng nước nghiêng thành Diễm thị, hoa hậu xứ Tây Đô, thì hoàng tử Cảnh cũng không kém cạnh khi loan vầy với hoa nhường nguyệt thẹn Ny Dễ Thương, khôi nguyên cam lồ bản địa. Nghe đâu hăm hai Tây lịch này, hai người chính thức động phòng hoa chúc, tít mãi cái rì - sọt hoa mào gà bên xứ Tân Gia Ba. Thật là ngưỡng mộ.

Cơ mà cũng bởi hỉ sự ấy khiến hoàng tử Cảnh đái phải cái bi kịch của công hầu . Ấy là theo quan chế của VỆ QUỐC SẢN CỘNG, phàm là bậc khanh tướng, thời cấm cửa nết hủ hóa lớn bé chẵn lẻ với đàn bà. Mà Cảnh ta, than ôi, quyết tâm xé bỏ.

Vẫn biết xưa nay anh hùng là phải bước qua ải mỹ nhân. Những đứa chưa từng qua ải này chỉ thô thiển là những thằng khùng mà thôi dẫu quyền có nghiêng lệch giời, tiền có rơi nứt đất. Sức mạnh của con đực đầu đàn nằm ở bản năng duy trì giống nòi và làm cho các con cái phê lòi tù và hàng tổng. Thống nhất thế nhé, hehe.

Nhưng cũng ở xứ này, có một đại hùng tinh mà bỉ nhân cực kỳ kính nể và đã cào phím biên hẳn hai thiên: PHAN VĂN ANH VŨ. Không bàn đến câu chuyện lao lý, càng đút buồi vào đạo lý giả cầy, thứ bỉ nhân muốn nói đến, ấy là cái phẩm chất mã thượng của con người Vũ, thứ mà từ quan chí dân ở An-nam đã tuyệt chủng từ đời Bảo Đại.

Hoàng tử Cảnh nối Xuân Anh.
Hùng tinh Phan Vũ chỉ mành treo chuông
Có một lũ ấy ái uông
Diễn đi diễn lại vở tuồng Hàn the.

Hehe...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Tầm chị đéo gì thanh tra mấy cái dự án hạng ruồi cấp huyện còn khướt mới đến tuổi đòi ăn mười mấy tỉ nhưng phong bì vài chục củ thì lại rất ô-kê bởi đó là thông lệ kiểu " thanh tra thanh mẹ thanh gì, hễ có phong bì là có...thanh kiu ". Đéo gì phải xoắn hết.

Cơ chế này tạo ra một đội ngũ cán bộ như thế, to hốc đằng to, nhỏ hốc đằng nhỏ, nhỡ nhàng đớp vặt cầm hơi. Thằng dân cũng đéo vừa, ngửi được mùi cơ chế nên cũng trọng thể mà thành kính dâng lên. Nói chung nhà nước và nhân dân đều mất nết, hoan hỉ thông dâm với nhau, chả thằng nào thất bại hay thiệt hại, có chăng là tiềm lực quốc gia và phong hóa nước nhà ngày một suy đồi đi thôi. Lỗi tại vua Hùng cả, haha, cấm cãi.

Muốn chống được tham nhũng thì phải có nghiệp vụ tham nhũng. Anh thủ Nghẹo sức cái thông tri ban bố cấm kị làm đéo. Hài hước nó vừa vừa thôi.

Thay vì tạo ra cái kiềng ba chân để bắc nồi thì chúng ta lại độc tôn dùng nhõn một cái que cời để thổi cơm chế độ. Đâm ra, chuyện cóc - đĩa nó mỉa mai nhau lắm.

Độc quyền tham nhũng và độc quyền chống lại chính nó thì khác đéo gì chuyện " ta đánh ta " @ bác Cả.

Mà nếu có thắng lợi thì cũng là chuyện " quân ta chiến thắng quân mình " thôi.

Trò mèo vờn chuột cứ xưa như việc kê khai tài sản vậy.

À, là đang nhân cái chuyện anh Thương Hỏi đòi độc quyền chân lý, hihi.


Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời
Thứ Tư, 12 tháng 6, 2019

THÍNH ĐÃ RANG THẾ ĐẤY.

Trong hình ảnh có thể có: đồ uống

Bỉ nhân với Phất Trần đi Hải Phòng có việc. Nắng đầu hè khô rẽ đất. Phất Trần bật điều hoà con xe xịn, mát rượi. Nhưng rất khốn nạn lại vãi rắm thay mưa. Bỉ nhân chê.

Xong việc, Phất Trần gạ bỉ nhân đi Đồ Sơn. Mẹ kiếp, nóng nực đến độ ruồi đực ruồi cái chả buồi xực nhau thì đi Đồ Sơn ịch phò làm chó. Phất Trần cau có, bảo ăn cua ghẹ thay cave.

Ghé quán vỉa hè sát ngay mé biển. Hải sản đương mùa đi tơ không mấy to nhưng chắc nịch, thịt thơm như đùi trinh nữ. Bỉ nhân mới Phất Trần phang cật lực.

Tàn canh, Phất Trần bảo bỉ nhân thích thì cứ phịch, không nó phí cái cơm diệu đi. Phần mình, Phất Trần nguyện làm quan sát viên bởi đang ở cữ tích trữ dinh dưỡng và chất tanh đặng nhấm nhẳng giao cấu với người phối ngẫu kiếm thằng cu. Địt mẹ, thật là nhiêu khê, việc đẻ đái cứ tự nhiên như thổ ra trung tiện ấy.

Phất Trần và bỉ nhân vần xe về. Gần đến nhà thì lại đổi nết đòi đi mát - xa. Cái sự ăn uống thừa mứa chứa chan nó làm nhức xương mỏi cốt và hoảng hốt " thằng em " ra phết.

Hơn tiếng thì Phất Trần ra, mặt bạc thếch, mắt thất thần.

Bỉ nhân phải dong về tận nhà. Phất Trần kiễng chân thảy nhẹ quả rắm ung, đủng đỉnh, tuần sau lại đi Đồ sơn nữa nhá.

Đậu má...!!!


Trong hình ảnh có thể có: ô tô và ngoài trời

Xứ sở này kỳ lạ lắm, cái đéo gì cũng giả được, từ viên phấn đống phân cho tới thần đồng bác học. Đỉnh cao là dẫn dắt cần lao vêu vao với quả ngọt Lộn Cành có cái cuống Xuống Hố Cả Nút chát xít, địt mẹ. Giả dối thối tha đến mức nếu như thế giới cần một ngày cá tháng tư để nói dối cho vui mồm thì An-nam lại ước ao có một ngày sò lông tháng bảy để nói thật cho đầu bớt tù, cu bớt hãm.

Ai đó nói, để chống cái giả thì phải có những cái thật. Nghe thì lọt nhĩ đấy nhưng thật ra đéo phải. Mà muốn chống cái giả thì đòi hỏi phải có những cái giả hơn. Quy luật phủ định của phủ định được đồng chí Các Văn Mác và Lê Văn Nin chỉ ra và nhá hết.

Cứ lộng giả là thành chân thôi...!!!


Trong hình ảnh có thể có: món ăn

Trung tuần tháng 6 này, phiên phúc thẩm vụ ly hôn nghìn tỉ giữa " thiên cang " Vũ Qua Qua và " địa sát " Diệp Thảo Thảo sẽ diễn ra. Để dọn đường dư luận, hai bên đều đi những bước hết sức chiến thuật và chiến lược về mặt truyền thông để nhất thống công - đạo.

Trong một diễn biến khác ở chiều ngược lại, bạn Cảnh con bá Thanh đã "giả ghế bố về" với Thể Ny kiều diễm, chính thức khép lại quan lộ thênh thang mà hoang đàng với khe rãnh đào nguyên khít hồng như mông em bé.

Xin được hoan hỉ chúc mừng...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản

Thính đã rang thế đấy, một tác phẩm của nhà văn Nam Cao.
Thứ Hai, 10 tháng 6, 2019

CỜ NGƯỜI.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Chính trị gia bị vạ miệng là chuyện không hiếm dẫu việc xuất ngôn luôn cẩn mật vô song. Nhẹ thì tiêu tùng sự nghiệp, nặng thì có thể châm ngòi cho một cuộc loạn lạc, binh đao.

Xứ ta không có chính trị gia, mà tinh là những " quan cách mạng ", thành thử cái sự vạ miệng nó cũng nhỡ nhàng như cách người ta thổ ra trung tiện vậy.

Ông Lý Thủ ( tướng ) Tân Gia Ba ném hòn bấc đi, ngay lập tức nhận vô khối hòn chì ném lại. Phải trái chưa bàn nhưng chứa chan là cứt đái vãi ra, ăn vãdăm ba hôm, sẽ hết.

Người Việt nhìn cái gì cũng xơ cứng bởi chửa từng có thói đa nguyên. Và khăng khăng chân lý là bất biến mà quên đi rằng sự thật hôm nay chắc gì đã đúng đến ngày mai. Cách tiếp cận vấn đề không theo quá trình và hệ thống dẫn đến nết suy nghĩ nông cạn và rời rạc, thậm chí hoang đường.

Bỉ nhân phải nhốt chữ " vạ miệng " vào ngoặc kép cho Lý Thủ ( tướng ) bởi với một chính trị gia số má và sừng sỏ như ngài thời biết đéo đâu được cái nỗi " sờ được vạ thì má đã sưng ". Nhưng nhị mẹ gì.

Câu chuyện Việt - Miên, sau 40 năm tra gươm vào vỏ, bỗng chốc được tuốt ra, để chém ai? Và cái đống cứt Asean với vô khối những khác biệt và mâu thuẫn đan xen lại được chọc ra để ngửi, ai thối ai thơm?

Tiên sư bố thằng Bờm...!!!

***

Thiên này, nguyên tác là của cụ Bùi, bạn chơi mạng thủa xa lak kon ku. Bỉ nhân đẽo gọt lại cho vừa vặn với cái nhẽ đương thời.

CỜ NGƯỜI.

Thằng Hùng cuối cùng, chả có gì đặc biệt. Nó khoe có một bà cô họ xa ở Mỹ (tị nạn năm 78 hay 80 gì đó) thi thoảng cũng gửi được cho cái quần bò, chai nước hoa hay lọ keo xịt tóc. Nó thích lắm. Thằng Hùng này cũng chẳng giỏi giang gì, chỉ được cái cần cù, chịu khó, ai bảo gì cũng nghe, ai xui gì cũng làm. Nhân lúc nghĩ mãi chả có cái biệt danh gì cho nó, thì có thằng nói bố thằng Hùng tên là Vương, hay anh em mình gọi mẹ nó là Hùng Vương. Và thế là cái tên Hùng Vương ra đời từ đó.

Nhà thằng Hùng Vương mặt tiền ngõ lớn trong khu phố cố. Nói như dân Hà Nội thì nhà nó thuộc diện “ô tô đỗ cửa”. Nhà phố cổ mà ô tô đỗ trước cửa là cực ngon, vứt đi cũng phải 500triệu/m2. Trong khu nó ở chỉ có khoảng bốn năm nhà, chung nhau khoảnh sân rộng, bao đời nay vẫn thuận hòa. Hàng xóm nhà nó có thằng tên Trung. Nó ghét thằng này lắm. Từ bé tới giờ, bọn nó múc nhau suốt. Bé thì vì viên bi, lon nước, lớn thì nhà này lấn nhà kia khi cái cửa sổ, lúc viên gạch chỉ. Tuy nhiên bọn nó cãi nhau một ngày 10 lần thì cũng làm hòa đến 10 bận. Tuổi thơ cứ thế trôi đi.

Lúc thằng Trung Béo xây nhà, nó làm lún nhà thằng Hùng Vương. Thằng Hùng Vương tức lắm, cấp tốc gọi sang cho bà cô mách mỏ. Sau một hồi rủa xả, nó bắt đầu trình bày hoàn cảnh và kết thúc cú điện thoại thì được hẳn cái nhà cấp bốn hai tầng tài trợ bởi bà cô.

Nó lấy được con vợ khéo. Thằng Trung Béo lân la sang chơi và thổ lộ nếu con vợ thằng Hùng Vương mà mở ra quán chay thì phát tài mọi nhẽ. Vừa hợp thời cuộc, vừa độc đáo và thằng Trung Béo hứa sẽ là khách hàng thường xuyên của hai vợ chồng. Nghe bùi tai, vợ chồng Hùng Vương vay vỏ khắp nơi mở một nhà hàng chay tại gia. Ban đầu khách cũng được. Thằng Trung Béo cũng hay sang ăn ủng hộ nhưng sau này đồ ăn kém đi, thằng Trung Béo cũng không ăn nữa và hai vợ chồng thằng Hùng Vương dẹp tiệm với món nợ lên đến nhiều con số 0 to tổ bố. Nếu không có bà cô bên Mỹ gửi về, chắc cái nhà nó cũng không còn.

Lúc thằng Trung Béo mua con Camry 2.4, nó cũng thích lắm. Nó thích ngắm cái xe nhưng nó ghét thằng Trung Béo là cứ đỗ xe chình ình trước cửa nhà. Mấy lần nó định lấy chìa khóa vẽ một vạch dài trên thân xe thằng hàng xóm nhưng một phần vì thích cái xe, một phần vì sợ thằng Trung Béo đốt mẹ nó nhà, nên thôi. Thế là, nó lại gọi cho bà cô bên Mỹ để xin tí tiền xây hàng rào, rào lại phần trước cửa để lấy chỗ cho con cái chơi và cũng để thằng Trung béo đóe còn chỗ đậu xe. Và nó lại có thêm cái sân trước mặt.

Thằng Trung Béo thấy nó có cái sân, cũng tức lắm. Sân là sân chung, có phải sân riêng nhà thằng Hùng đóe đâu. Trong cái xóm đó, có một thằng người Campuchia tên là Sà Cà Lày, di cư sang Việt Nam đâu đó từ năm bảy mấy, nói tiếng Việt như chó nhưng lúc khó lại sủa tiếng Miên. Thằng Hùng Vương không thích bọn này, nhưng do nhà sát vách nên vẫn bả lả cười cợt, xem chừng thân lắm. Thằng Trung biết thừa, xúi thằng Sà Cà Lày đâm đơn kiện ra phường vì cái tội thằng Hùng Vương lấn chiếm ngõ phố. Thằng Hùng Vương té ngửa, bất ngờ đến không ngậm được miệng vì không tin cái thằng Sà Cà Lày, thằng mà ngày trước thỉnh thoảng vợ chồng nó vẫn cho ăn chay miễn phí lại đi kiện. Tất nhiên, không còn chỗ bấu víu, nó lại gọi sang Mỹ cho bà cô và tất nhiên, như thường lệ, nó lại có tí tiền từ bên kia bán cầu để bỏ ra mấy bữa cho mấy nhà hàng xóm quanh khu để họ xác nhận rằng, ông Hùng Vương không chiếm dụng gì ngõ cả. Vì an ninh, rào lại cũng hay.

Thằng Trung Béo điên lắm, nó to tiếng với thằng Hùng Vương và tuyên bố nếu không dẹp cái hàng rào đi thì chính thằng Trung Béo sẽ thuê nghiện hút và bọn hàng tôm hàng cá đến đập phá. Câu truyện này lại theo đường dây kẽm băng sang bên kia bán cầu. Và thông điệp là rất rõ ràng, “Cô ơi, cho cháu xin tiền mua hàng rào thép gai, camera quan sát và một khẩu AK phòng thân. Thằng Trung Béo nó sắp giết cháu cô rồi. Nó làm thật đấy”. Vừa đặt điện thoại xuống, điện thoại lại đổ chuông liên hồi, bên kia đầu dây, thằng Trung Béo thì thầm:

“Này Hùng, mày tưởng thật đấy à? Anh đánh mày làm đóe gì? Anh em với nhau từ hồi tao với mày còn cởi trần quần đùi. Anh đánh mày, cả xóm nó chửi anh thất nhân thất đức. Giờ anh tính thế này xem có được không nhé? Mày cứ tiếp tục khóc tiếp, bà cô mày kiểu gì cũng gửi tiền về cho. Xong anh với mày đập mẹ cả hai nhà đi, xây lên cái chung cư 12 tầng. Anh lớn anh tầng 12, mày bé mày tầng 11, 10 tầng còn lại thì 5 tầng bán đứt, 5 tầng cho thuê. Anh có tiền, mày có tiền mà đóe thằng nào mất gì. Giờ mày cứ khóc, khóc to vào. Mày nhớ, anh dọa mày để nhân tiện anh khoe con mẹ Nga đầu phố, anh có đầy đồ chơi. Còn anh dọa mày, về luật anh chưa đánh, đóe đi tù. Còn về tình mày lợi bỏ mẹ, cứ hơi nấc lên là có tiền. Đúng không?”

Thằng Hùng đặt ống nghe xuống lẩm bẩm, mịa, thằng Trung Béo trông ngu thế mà lại khôn. Đúng rồi, mình có mất cái đóe gì đâu? Và thế là nó lại khóc, khóc rất to, và thảm thiết.

Thằng Trung Béo nhấc điện thoại gọi thằng Sà Cà Lày, “ê cu, thằng Hùng nó đồng ý phương án đập nhà rồi đấy”.

Thằng Sà Cà Lày cười hô hố, nói: “Ông anh quả là Khổng Minh tái thế. Ông anh nhớ, để em một căn tầng 10 giá ưu đãi nhá” Thằng Trung Béo cười tít mắt, “Đương nhiên chú có phần” rồi dập máy.

Điện thoại thằng Sà Cà Lày lại réo vang, nhìn quanh để đảm bảo không có ai theo dõi, nó nói: “Thưa cô, đúng như cháu dự đoán. Thằng Hùng và thằng Trung Béo nó liên kết để mõi tiền của cô mua hàng nóng, cô ạ”

Bên đầu dây, một giọng quen thuộc trả lời, “Cô biết rồi, thằng Trung nó đã báo” .

“Ơ….”

“Ơ gì, cô mày và thằng Trung đang thầu toàn bộ việc đập cả khu đi xây chung cư đấy. Số tiền cô gửi về cho thằng Hùng đủ nhiều để cô mày đổi quyển sổ đỏ căn nhà nó đang giữ”.

“Nhưng thằng Hùng là…..”

“ Là cái cứt. Đóe quen. Giấy tờ chuyển tiền, vay nợ cô đang cầm cả”.

Khà khà...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, ngoài trời và thiên nhiên
Thứ Ba, 4 tháng 6, 2019

MỖI NĂM ĐẾN HÈ...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, thực vật, trẻ em, ngoài trời, thiên nhiên và nước

Mùa hạ, mùa thi, mùa chia li, là những con chữ bọn tôi hay tô đậm ở đầu trang lưu bút. Tôi không hiểu trò lưu bút này có từ bao giờ, nhưng với lũ học trò trường huyện bọn tôi hồi đó thì nức nở lắm. Những đứa nhà có điều kiện thì sắm cả quyển to như mả bố thằng ăn mày. Chán cái mớ đời như tôi cũng trộm bâu mẹ tạt hiệu sách mua một quyển mỏng, bé bằng lòng bàn tay.

Bọn tôi chia bôi quãng cuối tháng 5, trước kì thi tốt nghiệp ít bữa. Lớp có ba chục đứa, mỗi đứa góp mười nghìn, bọn con gái chia nhau mua bán. Cũng hoa, cũng trái và vãi đái rượu bia. Chúng gọi là liên hoan ngọt, kê bàn đánh chén ngay tại lớp. Ngày ấy tôi mới lớn nhưng bia rượu đã thành thần. Thế nên trong khi chúng bạn tranh nhau những thứ con nít thì tôi lại tỉ mẩn bú bia cho ra dáng anh hào.

Rồi chúng tôi thi tốt nghiệp. Gọi là thi cho oai, chứ thực ra là đi luyện chép chính tả. Bởi bài giải người ta làm hết cho rồi, phát tận tay, tha hồ chép. Đứa nào chép đúng - đủ - đẹp thì điểm cao. Cẩu thả và ngớ ngẩn như tôi cũng chót vót. Cũng có vài đứa trượt, lý do duy nhất là chép chậm. Ai đời học đến lớp 12 rồi mà vửa chép, vửa...đánh vần. Tượt là phải.

Nằm nhà ôn thi đại học, buồn phát vãi. Mà tôi cũng chả ôn iếc gì. Mẹ tôi bắt chăn lợn là chính, sểnh ra thì tôi tót đi nhảy cầu tắm sông, đá bóng bưởi. Tôi cứ ngây thơ nghĩ, đi thi đại học chắc người ta cũng giải sẵn cho mình chép thôi. Nhưng tôi cũng chột dạ khi thấy lũ bạn ôn ngày ôn đêm, thày đông thày tây. bộ đề, sách tham khảo, nâng cao chặt cặp. Đã thế chúng hay vào nhà réo rắt rủ đi ôn cùng.

Tôi xin mẹ mấy chục bạc mua bộ đề đi ôn thi cùng lũ bạn. Đấy là tôi đánh lừa thôi. Chủ tâm của tôi nó khác.

Tôi đi tìm mua cái quần đùi Thái màu đỏ tía có viền xanh, hai túi hai bên kéo bằng khóa. Đó là ước mơ của tôi. Tôi thích cái quần đùi đó, mặc đi chơi hay đá bóng đều tuyệt. Lũ bạn tôi chúng đã mặc đầy ra rồi, nhưng không hiểu sao mẹ tôi lại không mua, mà lại bắt tôi mặc tuyền quần đùi bộ đội mỏng dính quăn tít mít hay quần xô cháo lòng cứng lòng khòng.

Mua được cái quần đùi thì còn thừa có mấy nghìn. Tôi ra công viên trung tâm ăn một bụng kem phố ( kem này bán tiệm, khác kem quê bán rong, bóp còi bóng nhựa). Vẫn còn thừa, tôi lại đi chơi trò bắn súng nhựa ăn giải, ném vòng cổ vịt nhận quà. Tối mịt mới về.

Từ hôm có cái quần mới, tôi mặc cả ngày. Đi đâu tôi cũng diễu dện khệnh khạng hiên ngang. Cái dây buộc trắng bóc xâu trong chun ngầm tôi thắt kiểu cách thả ra ngoài. Hai túi hai bên tôi mở khóa, xọc hai tay vào tạo dáng. Mẹ tôi để í, hỏi quần lấy ở đâu. Tôi nói bừa, chia tay bạn gái tặng. Mẹ tôi nhăn mặt, bảo chắc con ấy bị hâm. Chả có đứa con gái nào lại đi tặng quần đùi cho bạn trai cả. Khi hỏi bộ đề thì tôi Sở Tề chuyển sang Ngô Ngụy.

Một buổi sáng giời không xinh không xấu, bỗng đâu đũng cái quần đùi Thái kia ố một mảng to, hình hài vô cùng khả ái. Tôi không hiểu đó là thứ của nợ gì nên lột ra hít hà đoán thử. Một mùi tanh tanh, gây gây, ngây ngất xộc lên mũi. Úi chà chà...!!!

Mười tám tuổi mới mộng tinh, kể cũng thần tình, phỏng các bạn? Biết sung sướng sớm thế thì đã lừa cha dối mẹ mua quần đùi Thái từ lúc ngai ngái tóc lông rồi. Than ôi...!!! Xin được đời đời biết ơn quấn đùi Thái và vãi đái vào sịp xô - khố bộ đội mồ côi.

Nên nỗi năm nay đầu bốn đít rất thốn rồi thì lại nước nôi ồi ồi quần đùi Thái để tái dậy thì.

Bán đâu hả các chị em...??? 
A đây rồi http://hanghieu166.com/

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2019

CẠP ĐẤT MÀ ĂN

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, ngoài trời và cận cảnh

Đận bỉ nhân bôn tẩu qua Tân Gia Ba aka Singapore theo đường tiểu ngạch với bọn www.thanglonginst.com, phương tiện di chuyển chủ lực là Grab car mặc dầu đảo quốc này vô khối những công cộng chuyên chở. Thi thoảng nhỡ nhàng thì phất đại một con taxi chạy những quãng lâm li bởi giá cả cũng chả vênh nhau là mấy. Bỉ nhân để ý, hầu hết tài taxi lẫn Grab car đa phần là bọn già cận địa và trung niên viễn thiên, thần tiên mọi nhẽ. Bất giác cám cảnh cho các thể loại Grab xứ ta, tinh những tráng niên sức dài vai rộng bằng cấp ngập hông nồng nỗng mài mặt (đường) kiếm cắn.

Grab là một công ty công nghệ có trụ sở tại Singapore, cung cấp các dịch vụ vận chuyển và đi lại bằng xe hơi tại đảo quốc này và các quốc gia Đông Nam Á khác. Khi bập vào Việt Nam, được quần chúng hoan hỉ đón nhận bởi những tiện ích mà nó mang lại. Thừa thắng xông lên Grab phát triển ứng dụng cho cả xe máy aka Grab bike với dịch vụ khá đa dạng. Và như một lẽ tất nhiên hình thành một đội ngũ " xe ôm công nghệ " cực kỳ đông đảo và khỏe mạnh, cạnh tranh thần thánh với taxi truyền thống và " xe ôm chè bồm ". Chuyện táng vỡ mồm nhau khi đụng đến thau cám chả có đéo gì mà ủn ỉn.

Chưa dừng lại ở đó, tận dụng hệ sinh thái của mình, Grab phát triển tiếp hệ thống thanh toán điện tử aka Grabpay. Và rất láu cá khi " se chỉ luồn kim " với MOCA để tạo ra cái gọi là Grabpay by MOCA hòng lách luật bởi hành vi của Gabpay ảnh hưởng nghiêm trọng tới hệ thống an ninh tiền tệ của quốc gia. Nhưng vải thưa thì che thế đéo nào được mắt thánh khi mới hôm qua thôi ngân hàng nhà nước ban con mẹ luôn ních và xử phạt 120 trẹo Hồ tệ, hê hê. Đ.m các bạn đừng có nhân danh công nghệ mà làm những điều mất nết, nghe chưa?

Bọn cần lao mõm chào mào cũng bớt véo von những cái đéo gì mà dìm hàng công nghệ và phân biệt đối xử đi. Cũng đừng vin vào cái cớ chánh phủ đang hô hào 4.0 mà làm những điều 6.9 bởi không thể nhân danh công nghệ mà ỉa vãi vào pháp luật và lợi ích quốc gia được. Ngay từ đầu khi " thẩm lậu " vào Việt Nam, Grab nó đã đéo muốn chơi theo luật rồi và luôn tránh né sự quản lý của nhà nước. Cho đến tận bây giờ, nó còn chửa có đại diện pháp nhân ở Việt nam kia kìa, trong khi dòng tiền thì miệt mài chảy miết về Sing. Thần tình thế đấy đkm...!!!

Công nghệ là để phục vụ quần chúng, làm cho đời sống ngày một tốt đẹp và tiện nghi hơn chứ tuyệt đối không phải là cái vòi bạch tuộc hút máu cần lao. Quán triệt như thế thì chơi, không thì chào thân ái và quyết thắng.

Đéo lằng nhằng...!!!

P/s: Cần lao muốn đặc não thì sang nhà con ngẫn Chung Nguyen mà lắc. Nha nha nha...!!!


Trong hình ảnh có thể có: văn bản
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang