Thứ ba, ngày 21 tháng năm năm 2013

PHÒ QUÈ



Ối giời ơi, nghe mấy thằng Lập phò què, Chênh dái lệch, Thụy hâm đơ tán dương rùi bốc thơm hai đồng chí hồng vệ binh kính mến  Uyên - Kha mà vã cả bù hôi bẹn. Đcm chúng mày cho anh hỏi, liệu chúng mày có dám dạy dỗ con cái chúng mày giống như thế hay không. Ối giời ơi, chúng mày tự xưng là nhân sĩ trí thức, nhà này lều nọ nhưng anh thấy chúng mày liệt phường...bại não.
 
Tự lâu lắm rùi, anh đã dịch chúng mày từ bọng đái xuống lỗ đít. Mấy hôm nay nóng, mà anh lại mặc xi - níp nọt khe nên ngứa ngáy khều gảy chúng mày lên rồi...đi tắm, hã hã hã.
 
Trì độn như ku sông Hàn em anh, đương kim giám đốc Trâu Qùy trại, kiêm hiệu trưởng Xã Đàn trường nó còn biên được như này. Anh giản đi một tí cho bọn con bò dễ nhai. Haizz...

Thực ga khuy rồi anh cũng đéo muốn viết gì đâu, đang vật xiền, tình cờ thế đéo nầu gúc ngai được cái ảnh Uyên dùng máu viết biểu ngữ chống Tầu.



Chưa kể đến tính đúng sai của nội dung biểu ngữ này, nhưng hành động xé vải hòa máu thì thực sự là phản cảm (với anh thôi, còn chi bộ nghĩ gì mặc mẹ)! Bọn trẻ con nông nổi, cuồng ngạo đã vậy đến đám già hói cũng lao đầu vầu cổ vũ: máu của Phương Uyên, máu của Uyên, Bố láo, đơi mới là đóa hoa,...

Quá nản!

Không! Không cần! Trong lúc này không cần chống Tàu với biểu ngữ (tâm thư) viết bằng máu!!!

Hình như dân tộc này quen giải quyết mọi việc bằng máu rồi? Dân tộc này đéo biết tiếc máu của mình, dân tộc nài có thể dùng máu để tắm cho nhau và he he đéo tiếc cả việc viết băng rôn biểu ngữ. Điều oái oăm là những người có danh vị, có học đàng hoàng, những người tưởng như là dại diện cho một xã hội văn minh lại...

... cổ vũ cho những hành động như thế!

Không một ai nói đúng sai, không một ai đáng mặt làm cha, làm mẹ, làm anh của Phương Uyên. Tất cả đều gào lên trong một trạng thái dã man về tư duy.

Đến thế kỷ XXI rồi, não trạng Lừa vẫn không thoát khỏi được thói man rợ, bán khai đầy máu và quen giải quyết mọi việc bằng chính máu của mình. Đáng tiếc, đáng tiếc! Đáng buồn, đáng ngao ngán thay cho Lừa tộc!!!

Anh nói luôn và ngai, anh đéo cần Kha, anh đéo cần Uyên, anh đéo cần hvb cách mạng, anh càng đéo cần chúng mài đem máu ra biển Đông. Anh chỉ cần chúng mài biết tiếc máu của chính mình và biết làm chủ tư duy của mình.


....................



Tiện thể anh bê mẹ bài chửi Lập phò què của đồng chí Kính Chiếu Yêu mặt lồn trâu đăng trên http://molang0205.blogspot.com/ cho bọn con bò thấy cái phẩm hạnh phò què của Lập.

Trong một bài viết từ Sài Gòn cho đài Châu á tự do RFA với tiêu đề “Nguyên Kha, Phương Uyên và huyền thoại Phù Đổng” Nguyễn Quang Lập đã tuyên ngôn cổ vũ cho khủng bố.

Chưa nói đến việc dùng câu nhắn gửi “viết từ Sài Gòn” với sự cố ý thâm thúy của một nhà văn “chối bỏ” nơi có cái tên TP Hồ Chí Minh mà hắn đang sống, hít thở không khí tự do của nó mà viết bài chửi bới chế độ, Nguyễn Quang Lập đã cố ý tuyên ngôn chống lại xã hội mà mình đang sống bằng cách cổ vũ cho những hành động khủng bố.

Đây là những gì Lập viết “Lịch sử sẽ ghi dấu tháng Năm này, tháng của những con người còn rất trẻ, những sinh viên, họ đã ung dung bước ra tòa và điềm nhiên nói lên tiếng nói của mình, một tiếng nói mang hơi thở và nhiệt huyết của thế hệ, của dân tộc, tiếng nói yêu nước, yêu tự do và tuyệt nhiên không vì bất kì một đảng phái hay chủ thuyết chính trị nào”. Long An chỉ cách nơi hắn ở chỉ một quãng đường ngắn. Vậy mà hắn không đến tận nơi mà nghe cáo trang viết gì, mà nghe lời khai thần tượng của hắn nói gì trước tòa, chỉ ngồi trong phòng lạnh ở Sài Gòn của hắn viết một cách láo toét như thế. Trước tòa hai đứa tội phạm đó đã thừa nhận rằng, mình đã tham gia vào tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước” do Vũ Trực và một số kẻ khác lập ra tại Mĩ, thông qua móc nối, giới thiệu của Nguyễn Thiện Thành. Cờ vàng ba sọc của chế độ Sài Gòn cũ được dùng làm cờ cho tổ chức ấy. “Tuổi trẻ yêu nước” có chính cương hoạt động nhằm lật đổ nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam”. Vậy mà Lập tự sướng rằng chúng là kẻ tự do “tuyệt nhiên không vì bất kì một đảng phái hay chủ thuyết chính trị nào”. Đúng là kẻ ăn cháo đái bát, cái lưỡi không xương. Này Lập, nếu có gan thì lên mạng, liên lạc, ghi tên tham gia hoạt động với “Tuổi trẻ yêu nước” ấy xem, lên cầu An Sương rải truyền đơn như Uyên, Kha xem, căng cái cờ ba sọc kia trước cửa nhà mình rồi chụp ảnh gửi sang cho chúng đăng lên mạng xem. Trước hai đứa ấy đã có Trần Vũ Anh Bình và Võ Minh Trí (Việt Khang) tham gia mới bị bắt, bị xử tù đấy. Tất cả bọn chúng đều biết cờ ba que không phải là cờ Tổ quốc mình, rải truyền đơn phản động là đối mặt với nhà tù đấy. Cậu còn hèn kém hơn mấy đứa kia đấy, đừng có ngồi nhà mà kêu như một con ễnh ương.

Hắn còn gào lên rằng: “không có bất kì vị thần công lý nào bước vào phiên tòa xử hai bạn trẻ ngoài những kẻ đại diện cho bạo quyền độc tài, những kẻ này tự bày trò pháp đình để trấn áp, bịp bợm giam hãm tự do người yêu nước. Một phiên tòa gợi cho con người cảm giác mình đang sống ở thời Trung Cổ hơn là hiện đại”. Đấy là lời một thằng điên, thằng tâm thần không hơn, không kém. Khi mà chính hắn đã cầm súng đi vào Nam chiến đấu để tiêu diệt chế độ Sài Gòn, lập nên chế độ ấy. Chính hắn chứ không ai khác đi bỏ phiếu để lập nên chế độ mà hắn đang sống với những quan tòa của mình. Cơm hắn ăn, nước hắn uống, nhà hắn ở, tất tần tật trong đó đều có máu và mồ hôi của đồng bào hắn. Phiên tòa đó đã thực hiện chức năng và trình tự tố tụng mà chính các luật sư bào chữa cho bị cáo tại tòa phải công nhận là công minh, chính trực. Vậy mà hắn ngồi ở SG gào lên là phiên tòa “ở thời Trung cổ”. Đó là sự phản bội lại chính hắn và vu cáo các quan tòa. Này Lập, mày có trưng ra được bằng chứng nào để chứng minh cho “phiên tòa Trung cổ” ấy không? Nếu không mày là bị cáo của một phiên tòa xét xử kẻ vu cáo đấy.

Hắn ví von: “Nói chung, chưa bao giờ người theo dõi các phiên tòa yêu nước lại bắt gặp những hình ảnh chí sĩ yêu nước đầy đủ, phong độ và viên mãn như phiên tòa xử hai bạn trẻ Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên trong tháng Năm năm 2013 này! Hình ảnh của hai bạn trẻ gợi nhắc về huyền thoại Thánh Gióng”. Đúng là giọng lưỡi của một thằng cầm bút mà ngu đến mức không biết mình viết cho ai, vì cái gì. Ngu hết chỗ nói khi ví von hình ảnh của một Thánh Gióng đánh giặc ngoại xâm cứu nước với những kẻ rước voi về giày mã tổ bằng cách mở đường để rước đám cờ vàng ba sọc - hàng năm cứ đến 30/4 tổ chức diễn trò “ngày quốc hận”- về nồi da xáo thịt. Hắn tung hô một thằng Kha vừa mới bị chính cái tòa án ấy tuyên 2 năm tù vì tội cố ý gây thương tích, chưa kịp thi hành án và bây giờ chồng thêm một tội mới cấu kết với bọn phản động có tổ chức ở ngoài nước âm mưu lật đổ chế độ. Chưa hết đâu, sắp tới sẽ còn một phiên tòa nữa để xử thằng nhãi ranh Nguyên Kha với cái tội nhận lệnh và tiền của “Tuổi trẻ yêu nước” mua thuốc nổ cho một âm mưu đặt mìn tại tượng đài Hồ Chí Minh ở TP Cần Thơ. Đấy, thần tượng “chí sĩ” của thằng Lập đấy, “Thánh Gióng” của thằng Lập đấy.

Hắn còn cao giọng: “Một dân tộc tiến bộ phải là một dân tộc phải biết lắng nghe nguyện vọng của người trẻ, phải biết hi sinh vì sự nghiệp của tương lai, vì chính lớp trẻ là chủ nhân của tương lai, lịch sử có mới mẽ hay không, có điểm đặc biệt và có tiến theo chiều hướng tiến bộ hay không, điều này hoàn toàn phụ thuộc vào người trẻ”. Ô hô, rõ cái mồm thối, chính hắn chứ không ai khác đổ ra trên những trang văn của hắn rặt một thứ đụ, địt. Mô tả chi tiết anh em hắn rình rập, nhòm ngó bố mẹ hắn làm cái chuyện ấy. Chính hắn chứ không ai khác lợi dụng hoàn cảnh chiến tranh, trốn đơn vị đi tìm con gái thanh niên xung phong chỉ để làm cái việc của con đực. Rồi hắn tung lên mạng để giáo dục lớp trẻ, tương lai của đất nước đấy thôi. Đúng là miệng lưỡi rắn độc.

Còn nhiều lắm những tuyên ngôn ngu xuẩn của hắn mỗi khi hắn viết, mà cũng chẳng cần phải có hắn thì trên trang “Quê Choa” của hắn cũng đã ngồn ngộn nhưng thứ vu cáo, nhục mạ chính thể này rồi. Nếu hắn muốn hỏi “câu trả lời đã nằm sẵn trong mọi người” như thế nào thì hắn nghe đây: Đã từ lâu, hắn là đồ bỏ đi rồi.







Thứ hai, ngày 20 tháng năm năm 2013

SỐC & ĐỘC # 32



Nhiệt tình + ngu dốt = phá mả



Dáng đứng Việt nam



Nóng hỏng cả tranh



Và vã hết cả bườm



Và cả cứt



Vãi hết cả hồn



Người tử tế



Phỏng dái



Lạ và quen



Ninja Vịt



Vỡ bọng



Nhi đồng thối tai, đời trai...chấm hết



Tập trung



...và quây bắt



Sa cà - thoát vị bẹn


Thiên tài vận tải



Móa ơi...



Ăn chửa ra voi



Bão về


Tái cơ cấu


Hai con bò


Đạp vịt và...đạp mái



Hã hã

Nguồn; nhặt trên NET



Thứ bảy, ngày 18 tháng năm năm 2013

36 - 37 & MORE.



Người Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh giờ bị kỳ thị. Đi đâu cũng thấy người ta nói ghét dân Thanh Nghệ Hà, cầm hồ sơ xin việc mà giọng điệu, cái hộ khẩu ở vùng này thì coi như trượt rớt từ vòng đầu.

Thanh - Nghệ - Hà mà thực chất là hai xứ Thanh, Nghệ (tức là hai vùng đất có những khu biệt về Văn hóa). Trải khoảng ngàn năm tạo dựng, đi kèm theo đó là những tương đồng và dị biệt về lịch sử, văn hóa hình thành nên cốt cách, tâm tính con người.

Khu biệt văn hóa.


Thanh - Nghệ được ví như Việt Nam thu nhỏ. Cái gì Việt Nam có thì Thanh - Nghệ cũng có. Lịch sử hai vùng này ước chừng trên ngàn năm, nghĩa là tương đương với lịch sử Việt Nam (từ Ngô Vương lập quốc đến giờ). Dân số ước chừng trên 8 triệu người, bằng gần 10% dân số Việt Nam.

Cả hai xứ đều là biên thùy trọng trấn của Vương quốc Đại Việt khi xưa. Là đất căn bản đế vương, Thanh - Nghệ quan trọng đến nỗi: Thanh Nghệ còn, Quốc gia còn, Thanh Nghệ mất Quốc gia mất.

Có ít nhất hai vương triều, hai nhà Chúa mà gốc tích là từ Thanh Hóa - người "làm vua" gần đây nhất mà xứ Thanh có được là ông Lê Khả Phiêu (nguyên TBT BCH Trung ương Đảng CSVN). Văn thần võ tướng xứ Nghệ bạt ngàn. Bắc sông Lam thiên về võ tướng, nam sông Lam thiên về văn thần.

Cụ Hồ cũng là người xứ Nghệ (nguyên gốc Quỳnh Lưu).

Trên khắp cõi Việt Nam đâu đâu cũng thấy mồ tử sỹ Thanh Nghệ. Nghĩa trang Trường Sơn phần lớn là tử sỹ Thanh - Nghệ. Chiến trường phía Bắc, hồi chống Tàu 1979 - 1984, lính Thanh kiên cường, quật khởi đánh cho người Tàu bạt vía.

 


Không phải đương nhiên mà sân Vinh được gọi là cái Chảo lửa. Người Nghệ mang cái bản sắc Choa dân 37 làm nên cả chảo lửa sân Vinh ở ngay Mỹ Đình.

Nhiều nhân vật lẫy lừng của Việt Nam từ quãng năm 30 trở lại đây có cái gốc chung Thanh Nghệ. Yếu tố lịch sử như thế vô hình chung khiến người Thanh - Nghệ tự bản thân đã mang cái tính ương ngạnh, kiêu hãnh và trịch thượng.

Loạn kiêu binh thời Lê mạt cũng bởi binh tướng túc vệ người Thanh Nghệ.

Trong một cơ quan, dù nhỏ mà có hai người Thanh Hóa ngồi tương đương vị trí thì tất mất đoàn kết. Căn nguyên rất đơn giản, người Thanh Hóa tính hãnh tiến, có máu làm thủ lĩnh, làm lãnh đạo và không chịu kém người.




Gềnh đá sông Mã, photo by Sông Hàn

Người xứ Thanh, thân ai làm người ấy chịu, hành xử theo cái kiểu anh cả nhưng cũng thiếu phần bao dung, thiếu hẳn phần khiêm hòa. Người xứ Nghệ thì cố kết cộng động cao, sẩy việc cả nhóm cùng đứng ra gánh vác, người Nghệ phần nào có sự bao dung hơn người xứ Thanh.

Nhưng ngay ở Nam - bắc sông Lam cũng có sự phân cách. Người Nghệ An luôn tự thị là anh, tính cố chấp, trịch thượng cao hơn hẳn. Người Hà Tĩnh mềm dẻo hợp thời hơn. Đất chật, người đông, chiến tranh tàn phá, thiên nhiên không ưu đãi, vô hình chung khiến người Thanh - Nghệ trở nên cần kiệm, chắt chiu.

Núi sông, thời tiết xung khắc mãnh liệt khiến người hai xứ này chênh vênh giữa trạng thái tốt và cực đoan. Cần kiệm thì đến mức chi li bủn xỉn, đoàn kết thì đến mức thái quá. Lại bảo thủ, ương gàn, chậm thích ứng với cái mới.

Điều tệ hại hơn cả là người Thanh - Nghệ dường như có máu làm chiến binh, không chịu khuất, không chịu nhún ai bao giờ. Có doanh nghiệp Hàn Quốc về Nghệ An đầu tư nhà máy may thế mà lao động đi làm cứ gắn tai phone rồi gật gù (theo tiếng nhạc), chủ xưởng bảo mãi không chịu bỏ đi. Rồi đó lao động từ Nam về, xin đi làm lại lại so sánh lương giữa hai chỗ làm rồi nói ở đây trả thấp thế là xúi bãi công khiến chủ xưởng phát hoảng.

Cả cái nhà máy mấy ngàn công nhân rốt lại toàn làm chậm tiến độ, hàng đem ra bị trả về. Ông chủ phải dồn 5 nhà máy ở các KCN phía Bắc lại hỗ trợ mới xong.

Có bận mình ngồi nói chuyện với ông Cao Văn Vĩnh, Giám đốc sở Văn hóa Nghệ An, ông bảo: "Tình xứ Nghệ quen lâu" vấn đề là trong thời buổi này bao giờ thì người ta quen được mình. Lâu quá không được, y như cô gái cứ chờ để về nhà chồng vậy, lâu sinh ra mỏi mệt". Còn ông Phan Thanh Tịnh, Giám đốc sở Công thương tỉnh thì bảo: "người mình cần cù chịu khó nhưng lại không khéo, tính người Nghệ cũng không thuần"

Nói thế để biết rằng người Thanh - Nghệ có những cái nhược điểm cố hữu của mình. Mà nhược điểm cao nhất là cái tôi quá lớn cái tôi cả cá nhân và cái tôi của khu biệt văn hóa, ghét bị sai khiến. Và họ cũng hiểu về điều đó!

Tất nhiên ta có thể hỏi làm thế nào để người Thanh Nghệ bớt bị kỳ thị?

Cần hiểu.


Rất khó để ngày một ngày hai, người hai xứ này bớt đi cái nhược điểm của mình, vậy chỉ còn một cách là phải biết chấp nhận chính nó. Mà muốn chấp nhận thì phải hiểu đặc tính Thanh Nghệ. Hò sông Mã cao ngạo, thanh âm như đục thẳng vào lỗ nhĩ. Ví giận thương trữ tình sâu lắng hai cái đó là cốt cách Thanh Nghệ.

Tất cả phần nổi của đặc tính Thanh - Nghệ, tất cả những cái xấu của tâm tính người Nghệ An - Thanh Hóa ai cũng thấy rõ còn cái tốt thì bị khuất lấp, rất khó để tiếp cận.

Thế tính tốt của Thanh Nghệ là gì? Xin thưa nó cũng nằm một phần trong những mặt xấu của Thanh - Nghệ: tính cương cường quyết liệt, không chịu nhún nhường. Ở một cơ quan, một doanh nghiệp mà biết tận dụng và khơi dậy cái đặc tính này, cố kết nó trong khuôn chung thì rất khó có đối thủ cạnh tranh nào vượt lên được họ. Nói cách khác doanh nghiệp đó có thể vượt lên mọi khó khăn, trở ngại.

Thứ nứa khi người Nghệ đã tin, đã yêu thì tất dốc lòng hết sức, tận tụy, nhiệt tâm làm việc. Tính trung thành là điều không thiếu ở người Nghệ, tính quyết liệt là điều không thiếu ở người Thanh. Người Nghệ đói no có nhau, anh em sống chết làm việc, không (hoặc hiếm khi nào) bội phản hoặc chạy theo tiếng gọi của lợi ích riêng mình mà bỏ rơi cộng đồng

Dân hai xứ này đều rất khó khăn về mặt kinh tế, gia cảnh, sự cần cù chịu khó chịu khổ là không thiếu. Nhưng đây là đất học, người thành danh rất nhiều, nên sử dụng lao động Thanh - Nghệ - Hà cần phải đặc biệt thấu hiểu văn hóa của họ, trọng thị họ để họ thấy mình được coi trọng, có chỗ đứng trong doanh nghiệp. Còn ngược lại chỉ mang lòng kỳ thị thì tất tâm lý đối kháng (ghét giàu, ghét ông chủ) sẽ có đất để trỗi dậy. Đến lúc đó không có nhiều chỗ cho việc thương lượng, thấu hiểu lẫn nhau.

Về phía Thanh - Nghệ, cái đào tạo lao động là khâu yếu khuyết nhất, phần đa lao động đi vào Nam hay ra Bắc đều từ đồng ruộng mà ra (tính làng xã, tư tưởng tiểu nông vẫn rất cố hữu). Cả ba tỉnh (Thanh - Nghệ - Hà) đều chưa bao giờ nói những điều mà người lao động của mình cần và phải hiểu.

Họ có thể đào tạo tay nghề nhưng lại thiếu hẳn đi đào tạo kỹ năng và cung cách ứng xử. Tức là cứ thả nổi cho người xứ mình tự bươn chải với đầy đủ tính xấu theo kiểu tự sinh tự dưỡng. Như thế cũng rất khó cho doanh nghiệp.

Cái chè xanh của xứ Nghệ, hay cả xứ Thanh cũng vậy với người ngoài, rất chát, rất dẳng nhưng uống lâu sẽ nghiền vấn đề là phải chịu uống (nghe rất khó) và người bán chè phải biết cách tiếp thị.@bài của ku Hàn, giám đốc Trâu Qùy trại, kiêm hiệu trưởng Xã Đàn trường.
Thứ sáu, ngày 17 tháng năm năm 2013

CÔNG TY CỔ PHẦN BÊ-XÊ-TÊ / tiếp.../



Anh đặt gạch, chúa nhật bốt toàn văn. Mọi sự anh cân nhắc. Anh đéo miu cầu như Trần Huy Quang trong " linh nghiệm". Anh chiều bạn anh, những lũ điếm và những động lực để anh bốt bài này. Bài viết được tham vấn bởi công ty luật Liên danh Cứ dót & Be bờ. Hờ hờ...

Không biết công ty cổ phần Bê - Xê - Tê được thành lập tự bao giờ, nhưng tôi, kẻ đang gõ bài bày chắc chắn rằng nó có tuổi đời hơn cả tuổi ông già tôi ở quê. Ở An-nam ta, một doanh nghiệp mà có tuổi thọ dài lâu như thế không phải là nhiều, thậm chí hiếm.

Theo như lược sử công ty ghi lại, thì người sáng lập có tên là Ông Kẹ, vốn xuất thân từ phụ bếp kiêm gõ đầu nhi đồng thối tai. Tôi hơi băn khoăn ở điểm này, rằng một thằng phụ bếp suốt ngày dầu mỡ nhọ nồi chảo gang thì sao lại có thể văn tự bảng đen phấn trắng, mặc dù hai nghề này danh giá ngang nhau. Rồi tôi lại tự nhủ, bọn thiên tài và ham hố làm giàu phần đa xuất thân lìu tìu cơ khổ cả, thậm chí trộm cắp, hoạn lợn thiến trâu. Hề hấn gì đâu, có phỏng.

Trải qua thời gian, công ty ngày một lớn mạnh và ăn nên làm ra. Từ một mớ nhân sự lèo tèo ít học thức, kinh doanh theo lối tự sản tự tiêu, vửa bấm bàn tính đếm thóc, vửa lo súng gậy canh me giặc giã dưới đất trên giời thì giờ đây đã có người học đến tiến sĩ, nói tiếng ngoại quốc phe phé và bàn tính đã được thay bằng máy điện toán tinh vi, biết làm những con tính có những ký hiệu phức tạp hơn như GDP hay CPI hay PPP các cái. Việc ngày một phát triển đi kèm theo đó là nhiều hệ lụy trái ngang, hay như cách người ta hay gọi là mặt trái. Mà cái tréo ngoe nhất là tranh quyền đoạt vị, tư túi tham ô, kết bè kéo cánh. Sự này làm mất đi tính ổn định và phát triển bền vững cho công ty, đi ngược lại lợi ích của cán bộ nhân viên và một cơ số đông bần nông thời vụ.

Bằng chứng là vừa mới đây, HĐQT nhóm họp phiên thứ 7 bàn về nhân sự của công ty do chủ tịch HĐQT tên Cả Chọng triệu tập. Theo truyền thống, những vấn đề HĐQT quyết thì mọi sự theo đó mà làm, việc đưa ra đại hội đồng cổ đông thông qua chỉ là hình thức và không mấy ý nghĩa, có chăng là thể hiện ra cái điều công khai dân chủ mà thôi. Việc nhân sự lớn lao này cụ tỉ là bầu bổ sung thành viên HĐQT, nhằm đáp ứng tình hình và yêu cầu nhiệm vụ của thời kỳ mới. Hai thành viên bầu bổ sung là đồng chí Thánh Ba, giám đốc chi nhánh Đà thành và đồng chí Huê Đình Vượng, đương kim giám đốc tài chính công ty.

Thế chó nào khi đưa ra đại hội đồng cổ đông gồm 175 đồng chí thì kết quả lại trật khấc, thay vào hai cái tên kia là hai cái tên không được HĐQT chọn, là đồng chí Người Tốt và đồng chí Vàng Tiền. Kết quả này làm cho chủ tịch HĐQT cay đắng thừa nhận, rằng đại hội đồng cổ đông không hài lòng với cách làm của HĐQT, hay nói chính xác ra là lần đầu tiên trong lịch sử, quyết định của HĐQT không được đại hội đồng cổ đông thông qua. Há há đcm cũng là lần đầu tiên điều lệ công ty được tuân thủ, may mắn làm sao lại đúng mới dở người. Và cũng lần đầu tiên không có tiền lệ, quân xanh lại thành...quân đỏ hố hố hố...

Nói thêm tí về cơ cấu HĐQT của công ty. Điều lệ quy định rõ cơ cấu nhân sự luôn là số lẻ, còn tại sao lại là số lẻ thì cũng đơn giản thôi, nó tiện cho việc bỏ phiếu hay giơ tay. Nhưng không hiểu vì lý do gì cơ cấu này lại bị phá vỡ trong nhiệm kỳ gần đây, bằng chứng là chỉ có 14 thành viên không hơn không kém. Có người thạo luật doanh nghiệp cho rằng, cơ cấu như thế là bởi các thành viên nắm vốn sở hữu ngang nhau, không một ai hay nhóm nào nắm cổ phần chi phối. Tôi thì nghĩ khác, chả qua là cái sự ghế ít đít nhiều thôi nên việc đặt mông lại là những chuyện dài.

Trong lịch sử, nhiều đồng chí nắm quyền chủ tịch HĐQT tuyệt đối, tỉ như đồng chí Ba Dủn, đồng chí Đậu Thập. Các đồng chí này nói là có người nghe, đe là có người sợ, ngay cả khi đã khuất núi hoặc thoái lui hậu trường. Nhưng những kỳ gần đây, các đồng chí nắm quyền chủ tịch HĐQT lại không ăn thua là mấy, tỉ như đồng chí Đức Khỏe kỳ trước hay đồng chí Cả Chọng kỳ này. Không rõ là xu thế hoặc xu thời nó thế hay các đồng chí ấy ngu ngơ mà ra nông nỗi. Tôi thì cho rằng các đồng chí ấy cốt ngu si để hưởng thái bình thôi. Nhưng động thái mà đồng chí Cả Chọng đang tiến hành gần đây lại ít nhiều làm cho tôi rung rinh nhận định.

Theo nhận định của giới thóc mách thạo tin đầu gà má vịt, mọi nhẽ khởi nguồn từ những bê bối trong quá trình sản xuất kinh doanh mà người điều hành là đồng chí TGĐ Ba Ích. Thực ra đồng chí này có tên khác nhưng không hiểu sao lại bị một đồng chí có trong HĐTQ nhỡ mồm khai sinh cho một cái tên lạ tai như vậy. Và nói cho công bằng, việc tự tiện đặt tên cho người khác là hành vi đáng phỉ nhổ. Nhưng có hề gì, người ta còn rắp tâm phong thánh cho thành viên sáng lập cơ mà, khà khà...

Đáng lý ra khi mọi sự mần ăn bê bết thì phải chung sức chung lòng, đồng thuận nhất trí tìm lối ra thì chủ tịch HĐQT Cả Chọng lại đơn phương ra ngay một nghị quyết có cái tên rất khó luận giải là Pho Huyền, cùng một mớ công văn thông báo tới tuyền thể thành viên HĐQT cũng như đại hội đồng cổ đông với nội dung chủ yếu và xuyên suốt là phê và tự phê. Nội dung của những công văn này gây ra rất nhiều hiểu nhầm đáng tiếc, nhất là trong đội ngũ cán bộ công nhân viên và bần nông thời vụ. Họ hiểu rằng phê và tự phê nghĩa là...sướng và tự sướng. Họ giản dị cho rằng, đó là sự phê pha của bồ đà hay ma túy, hoặc diệu, hoặc...thủ dâm. / đcm lại phải té phát đã.../
Thứ tư, ngày 15 tháng năm năm 2013

THẰNG CÔNG AN & CHÚ BỘ ĐỘI



Hôm nay nghe được chuyện này! Động chạm đến ai thì đcm tao đéo xin lỗi, nhá!

Một chú công an đi tuần thì gặp một thằng chọi đang ngồi nặn tượng ven đường rất say sưa. Chú công an mới nổi tính tò mò lại gần hỏi:
- Ê cu! Mày làm gì đấy?
- Dạ em nặn anh công an ạ!
- Ừ, tốt! Nhưng mày nặn bằng gì thế?
- Dạ em nặn bằng cứt ạ!
- Á, thằng này láo! Tao cấm mày nặn chú công an bằng cứt nhá! Tao đi một vòng quay lại mà mày còn tiếp tục là tao bắt mày lên đồn đấy.



Lát sau, chú công an quay lại vẫn thấy thằng chọi kia miệt mài nặn nặn.
- Ê thằng kia! Lúc nãy tao bảo thế nào? Sao mày vẫn ngồi đây nặn?
- Dạ, em có nặn anh công an nữa đâu? Em nặn chú bộ đội rồi.
- Ừ, tốt! Thế mày nặn chú bộ đội bằng gì?
- Dạ, em nặn chú bộ đội bằng đất sét ạ!
- Ừ, nhưng sao mày không nặn chú bộ đội bằng cứt?
- Dạ không được đâu anh! Em cứ dùng cứt để nặn thì lại ra anh công an ạ!

Há há há@ chuyện của đồng chí Kua gửi cho.
Thứ hai, ngày 13 tháng năm năm 2013

SỐC & ĐỘC # 31



Tứ bất tử



Tây ăn rau muống



Đám cưới chuột



Giai say diệu vào nhận hàng đê



Hành trang thế hệ HCM



Đường tới thiên đàng



Phình phường phôi.



Nhãn công



Sự tương đồng giữa nha khoa & phụ khoa



Thần mặt mẹt



Nui ra, nhìn cái nìn



Xa

 
 
 
 
 
 
Thứ bảy, ngày 11 tháng năm năm 2013

BÀNH LỘN SAU TRẬN ĐẤU



Chúng ta là những con bò luôn bị định hướng bởi những thông tin thất thiệt. Sự thật không thể chối cãi khi những vụ như Vinaline, Vinashin có dính dáng trách nhiệm của thủ tướng, nhưng cũng không được quên là còn có lỗi của cả một tập thể lớn nhất gắn với một siêu bộ là bộ Bê Cê Tê@ Cụ Tổng đã từng ngân ngấn nước mắt thừa nhận như vậy.

Một câu rất chân thật từ đáy lòng của ông dân chơi SH nay là chủ tịch Cuốc Hội: Nếu cán bộ cứ vi phạm mà đem ra kỷ luật thì lấy đâu cán bộ ra mà làm việc. Trong thời kỳ quá độ từ hình thái kinh tế này chuyển sang hình thái kinh tế kia phải chấp nhận sự thật nghiệt ngã đó. Mọi yếu kém là xuất phát từ cơ chế rồi, muốn cơ chế thay đổi là một quá trình hết sức khó khăn và gian khổ, không phải mấy cái trang fb, blog của mấy tay trí thức rởm như Lập Bọ, Huệ Chi, Diện Hán Nôn, Sàm nhảm... là giải quyết được.



Trước khi bàn về cuộc thi đấu đỉnh cao nhắc tới Mao Chủ Tạch. Sau thất bại Đại Nhảy Vọt, các đồng chí của Mao tìm cách hạ bệ ông. Thậm chí hơn 8000 đảng viên đòi ông rút lui về tuyến 2. Nhưng Mao đã rất giỏi khi vẽ ra cái gọi là cách mạng văn hóa để hạ thủ đồng chí mình. Rất thiên tài.

Về cụ Tổng, lên được do cụ Ao Việt Đức ( hiện đang á khẩu) phạm phải sai lầm ấu trĩ và mọi người thấy cụ hiền lành nên mời lên ngôi trọng. Cái hôm trước cuốc dân đồng bào cụ còn ngượng ngùng nhận hoa chúc mừng mà tâm sự rằng hơi ngượng khi được gọi là TBT. Đành răng cụ là người bụng đầy kinh luân và là một trong hai người ở Việt Nam đã từng đọc hiểu Tư bản luận của cụ Mác râu, và Lý Ninh toàn tập. Nhưng cụ nắm tình hình thực tiễn hơi lạc hậu. Chúng ta nên nhớ cụ Trường Chinh ngày xưa tài chỉ kém Bác Hồ, sau dính vụ CCRĐ nên tạm lui về bên Cuốc Hội, cụ 3 Duẩn là hạt giống đỏ chói quyết định đến vận mệnh của dân tộc, cụ Mười trải qua công tác ở lực lượng vũ trang, dân - chính - đảng nên nắm các địa phương rất chắc. Có thể nói ba cụ Mười Cúc, Đức Khỏe và Tổng Trọng là ít quyền lực nhất. Trong ba cụ thì cụ Tổng Trọng lại kém hơn cả. Đã qua cái thời Tông nói như dao chém đá, bọn bay đố dám cãi.

Cụ 3 D là người nằm gai nếm mật từ lúc 12 tuổi, dòng máu cộng sản ngập huyết quản. Chuyện tiếu lâm nói muỗi đốt cụ xong là nó viết đơn xin vào đoàn vì chất công sản trong máu cụ quá đậm đặc. Cụ đã 4 lần bị thương, vào sinh ra tử, trải qua nhiều chức vụ bên quân đội cũng như công an, đã từng đảm nhận chức thống đống Ngân Hàng nhà nước Việt Nam, từng chỉ đạo dập tắt vụ bạo loạn ở Tây Nguyên... Năng lực của cụ khỏi phải bàn cãi.

Nguyên nhân một số người định hạ bệ cụ, thậm chí muốn cụ từ chức có nguyên nhân cơ bản là cụ nắm quyền lực quá lớn. Sau mỗi buổi họp cụ đi đến đâu cũng có người tiến lại gần xin chỉ thị. Câu chuyện trà dư hậu tửu đều nhắc tới cụ. Trên danh nghĩa cụ đứng hàng thứ 2 nhưng lòng người tôn cụ lên thứ nhất. Cụ là cái gai của một số người.



Và rất bài bản, có một trang web nói xấu cụ và các cộng sự. Chúng bỉ ổi khoác lên cụ những cái không phải là sự thật như chị Phương tham gia thâu tóm (cướp) Ngân hàng Sacombank, giải tỏa đất ở Văn Giang gây bạo loạn v.v chúng đổ lỗi mọi yếu kém cho cụ 3D... thậm chí còn in ấn tài liệu dày 300 trang để hạ uy tín cụ.

Nhưng những người có chức năng, đồng bào quốc dân đã nhận ra điều đó. Cuộc bỏ phiếu hạ bệ bất thành, vị trí của cụ vẫn vững như bàn thạch. Đê tiện hơn có tay sử học (không có đề tài nào có uy tín) chuyên gia chăm sóc râu ria buông nhời lếu láo trong phiên chất vấn đối với cụ. Nhưng đạo hạnh của cụ cao cường nên những hành động của kẻ tiểu nhân như chưởng phong đánh vào chỗ trống.

Cùng cực cụ Tổng vời Thánh Ba ra. Thánh Ba hai lần nhăm nhe vào Bê Cê Tê nhưng không thành. Sở dĩ không thành vì Thánh Ba là kẻ làm chính trị quá bạo tàn, có người ví Thánh Ba với Bạc Hy Lai bên xứ Tàu. Vụ viên tướng công an hôn mê phải ra tòa là ví dụ điển hình. Những cảnh phồn hoa của Đà Nẵng chỉ là giả tạo khi mà những mảnh đất đẹp nhất đã bán hết cho ngoại bang, dân ta muốn ra biển rửa đít cũng phải trả tiền, hậu họa còn kéo dài vài trăm năm nữa.

Bá Thanh là trùm ở tỉnh Đà miền Trung ra TW mà như hùm như hổ. Vừa mới mở miệng ra là hót hết, bắt hết. Thật lạ, một người làm quan phải lấy đức trị dân, lấy uy vũ để vỗ về dân thì lại đòi hót hết. Chả khác gì đòi cưa cái cây gỗ quí vì trót có một lỗ sâu. Và kết quả bầu cử thế nào thì các bạn biết rồi. Khoảng 10h tối vẫn chưa bầu xong, biết Thánh Ba không thuận nên cụ Tổng xin hoãn binh nhưng bên dưới nhất quyết không chịu, và kết quả phải đến 12h mới ngã ngũ. Bác Người Tốt và chị Tiền Vàng lọt vào danh sách. Suất thứ 3 chắc cú dành cho anh Mặt trời mọc.

Đây là một cuộc thi đấu đỉnh cao cực kỳ trí tuệ. Kết quả là phe cải cách đã giành chiến thắng áp đảo. Đây sẽ là tiền đề để hai chức Tổng bí và Chủ tạch hợp nhất.

Về phần cụ 3D, thì bỏ qua những dư luận lùm xùm, tiếp tục cải cách kinh tế, tái cơ cấu các tập đoàn và mở cửa với thế giới bên ngoài. Phúc ấm tổ tiên của dân tộc ta tạo điều kiện cho con cháu viết nên trang sử mới.




 Riêng về ông Nhân, một hải đăng vừa lộ diện trên sân khấu cung đình.
Cái ngày ông ấy làm bộ trưởng bộ giáo dục, là con người đầy nhiệt huyết và khí thế. Quốc dân đồng bào đều hy vọng ở ông làm thay đổi nền giáo dục nước nhà. Nhưng mọi thứ đều chống lại ông, nhất là trên các phương tiện thông tin đại chúng. Đây là cuộc tấn công về truyền thông có chủ đích. Kết quả thế nào các bạn biết rồi đấy, nền giáo dục nước nhà ngậm ngùi quay về cái máng lợn.

Cực chẳng đã ông đành làm những việc không ai muốn là như bắt gà lậu, chặn nội tạng thối đánh sang từ Trung Quốc.

Đánh giá về ông Nhân thế nào? Là một trí thức có hoài bão, có tâm và có tầm nhưng vẫn chưa vượt qua rào cản gọi là cơ chế. Vì sao ông Nhân lại đuợc cơ cấu vào Bê Cê Tê? Đó là một câu chuyện dài và rất hay.

Hội nghị TW vừa qua cụ Tổng có ý đưa Thánh Ba vào. Đến phút thứ 89 cả cụ và Thánh Ba đều đinh ninh là mọi việc trong dự kiến. Đấy là những cái gật đầu có vẻ rất chân thành ngoài hành lang, nhưng thực tế không phải diễn ra như vậy. Vào cuộc cụ Tổng mới thấy mình lạc lõng, định tạm dừng cuộc chơi nhưng không được nữa. Hết hiệp chính, chuyển sang đá hai hiệp phụ và đá penalty. Có tin được không? Đến 12h đêm mới có kết quả. Bác Người Tốt và chị Vàng Tiên chính thức lên level. Thánh Ba môi run run giao động với tần số 50 Hz. Tục ngữ có câu khổ vì bạn, khốn nạn vì đồng hương rất đúng với bác ấy. Giờ tỉnh Đà không về được nữa, làm công việc bàn giấy cũng không xong. Việt Nam có cái mưu rất bẩn là khen cho nó chết. FB triệu chữ ký ủng hộ Thánh Ba làm thủ tướng. Hàng chục bài báo nâng bi làm cho sự nghiệp tổng đốc tỉnh Đà trôi theo dòng nước sông Hàn.

 

Đá qua tí về chị Vàng Tiền, nhân vật thứ 2 lọt Bê Cê Tê trận này. Phải nói từ lâu lắm rồi nền chính trị An-nam mới có được một khuôn mặt nữ nhi khả ái. Nó khác xa với những khuôn mặt xấu xí thịt xôi hay lợn mán như chị Hoa Mỹ, chị Doan Thị, chị Phóng Tòng. Sự khác biệt đó đem lại cho cần lao bữa cơm tối dễ nuốt và vui vẻ hơn khi chị xuất hiện trên tivi ở bản tin thời sự giờ vàng. Và thành tích của chị trong suốt chiều dài hoạn lộ không phải là không có điểm sáng, từ việc biến Hải Dương bần nông thành công nghiệp cho đến giải cíu nô lệ An-nam khỏi những biến cố chết người xứ Libi loạn lạc. Chị đi vào trong giấc mơ tôi khi một ngày đẹp giời chị trở thành thủ tướng. Lúc đó, em Dung-lắc xứ Xiêm La chả sốt vó khi bị chị đoạt thần nhan sắc và chị Tổng thống Phắc cái đéo gì xứ Củ Sâm cũng chả làm ăn bòi gì ngoài mỗi việc xách dép cho chị trong mỗi chuyến công du. ( đoạn chị Vàng Tiền anh Phẹt kính iêu lãnh tụ đàn bò biên)

Bài đã dài, anh sẽ tán láo cùng bọn con bò dưới cồng-măng nhế.

Bài được biên bởi con Kiến Vàng trên tnxm.net. Anh tổng hợp, chỉnh lý và bốt lên. Link gốc đây http://tnxm.net/t12253-7

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang