RƯỢU TẾT - MIMI SHOP

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018

SỐC & ĐỘC # 140

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, phòng khách và trong nhà

Nhà máy sữa tí nữa thì gặp... khu vui chơi, hehe.

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Lộn đò cắm ngược cây sào
Lộn cành thì chết với tao, nghe mầy?

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi và đang ngủ

Lạc mất mùa xuân - Ý văn học của việc truy tìm bản đồ quy hoạch 1: 5.000 KĐT Thủ Thiêm - một siêu dự án trọng điểm quốc gia được cho là...mất hút.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng. Em chở mùa hè của tôi đi đâu?

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, mũ và ngoài trời

Cô thương cô đến tận giường
Cô ghét cô bảo ấy phường... hỏng chim.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, trẻ em, giày và ngoài trời

Như loài chim bói cá
Trên cọc nhọn trăm năm
Đi tìm đời đánh mất...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, xe môtô và ngoài trời


Bộ Giao chỉ đi trốn nắng...!!!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Tứ bất tử hiện hồn đi trốn nắng
Bọn Ninja hốt hoảng lặn một hơi
Từ nơi gần đất xa trời
Thổ ra đấu huyết xương phơi trắng đồng.

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, đám mây và ngoài trời

Họa bì họa cốt họa nan
Riêng bọn họa bướm xào khan suốt ngày.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười

Đồng sàng nhưng dị mộng.
Đồng chí không đồng nia.
Cốt yếu phải ăn chia
Hồng - Chuyên đều như đớp.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

" Hiệp sĩ " đã chết đéo đâu mà các anh lại đi phong " Thánh "...!!!

Trong hình ảnh có thể có: 10 người, mọi người đang cười, ngoài trời

Tình yêu không có lỗi
Tội là ở thằng quỳ
Có một thứ phải thế
Là chịch khi đoóc - guy ( aka doggy )

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi, giày và ngoài trời

Thanh lý một mớ chiến công
Nhưng thanh khoản kém nên không có gì.

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, ngoài trời

Diễn trò thì rất hay ho
Đến khi hành sự lại co mẹ vòi.

Trong hình ảnh có thể có: cỏ, ngoài trời và thiên nhiên

Anh hùng, đôi khi, giản dị còn hơn việc thổ ra...trung tiện.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, xe đạp và ngoài trời

Anh sợ phải hóa thành yên
Em ngự lên phát lốp liền....hết hơi.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Lũ chúng ta là chó
Chỉ cười khi...bị thui.

Trong hình ảnh có thể có: xe môtô và ngoài trời

Thu thuế như thể vặt lông
Tội làm cản trở giao thông búng buồi.
Búng ngược rồi lại búng xuôi
Cô dâu sốt ruột gặm đuôi con bò.

Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang đứng, bầu trời, thực vật, cây và ngoài trời

Vinh quang & Bàng quang

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, trong nhà

Hồn còn chưa gặp xác
Mộ cỏ đà chưa xanh
Quần chúng nổi tam bành
Quy hoạch thành nhị thánh.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Hai, 14 tháng 5, 2018

HIỆP SĨ & CỤ THỦY.

Trong hình ảnh có thể có: trong nhà

Tinh thần nghĩa hiệp luôn là phẩm chất rực rỡ nhất trong mỗi thằng đàn ông, nhất là ở thời buổi Lý Thông đông như Nguyên Mông còn Lục Vân Tiên lại bị mù theo tác giả aka Đồ Chiểu, hehe...!!!

Việc hai " hiệp sĩ " rượt bắt cướp rồi bị chúng đâm tử nạn tối qua tại Sài gòn được dân quân mạng " khâm liệm " bạt ngàn trên Phất - búc. Khen có, chê có và cũng không quên tranh thủ xúc phân hắt vào mặt mũi lực lượng đảm bảo an ninh còn đảng còn mình.

Các đội " hiệp sĩ " săn bắt cướp hình thành ở Sài gòn từ khá lâu và hoàn toàn tự phát. Họ không chịu sự điều hành từ bất kỳ ai và tổ chức nào, có chăng đôi lúc cũng là cánh tay nối dài của nhà chức trách trong những sự vụ có liên quan qua lại với nhau. Dấu ấn và sự tưởng thưởng cũng chỉ là đôi ba cái bằng khen cùng dăm vài xu hào lẻ tẻ.

Việc đảm bảo trị an hiện nay, theo luật, nằm trong tay lực lượng công an, phái sinh của nó theo kiểu ô hợp thêm pha là lũ tuần đinh aka dân phòng là chấm hết. Họ hưởng lương và được trợ cấp khi thực thi công vụ cùng những khoản bảo hiểm và chế độ lúc đương thời cho tới khi hiu hắt.

Các đội " hiệp sĩ " có đéo gì? Tay không, theo đúng nghĩa bóng lẫn nghĩa đen của từ này. Họ đều nghèo khó và chả có chó gì hỗ trợ mỗi khi tấn công hay truy bắt tội phạm, càng không chế độ hay trợ cấp chứ đừng nói đến thứ xa xỉ là bảo hiểm sức khỏe hay tánh mạng cá nhân. Nhưng họ vẫn hành động mà không nề hà một điều gì hết. Vì cái đéo gì? Bởi cái máu nghĩa hiệp kia thôi. Và khi chết đi, máu đó lại thay mực để viết những dòng điếu văn đầy bi tráng.

Danh chính thì ngôn thuận, thế nên việc nói đi nói lại, rằng các đội " hiệp sĩ " có nên tồn tại, thiết nghĩ không cần tranh cãi. Dẹp mẹ nó đi và nếu chấp nhận nó tồn tại thì phải luật hóa lực lượng này như là một cách cùng với nhà chức trách chia sẻ trách nhiệm đảm bảo an ninh. Mô hình như các công ty thám tử hay bảo an của bọn tư bản vậy.

Tiếc là ở ta, chân lý còn độc quyền. Huống chi là...xác chết?


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng

Các bạn giở thói mất nết khi mở mồm auto chửi tòa án và bị cáo Thủy mà không sợ bị viêm hậu môn à? Với 18 tháng tù treo thì tòa xử để chiều lòng dư luận, chứ với bằng chứng và các yếu tố cấu thành tội phạm cực yếu thì những nền tư pháp văn minh tuyên mẹ nó vô tội từ lâu rồi. Các bạn bị lá cải dắt mũi và mạng xã hội búng tai mà không buốt dái à?

Chim cụ có thể mềm nhưng tuyên bố lại cực kỳ cứng cáp, rằng nếu bỏ tù thì cụ sẽ đốt thẻ đảng viên, hehe...!!!

Thảo nào mà thằng bạn tôi vửa dọn về con chung cư hạng sang đã lại rao bán để hạ cánh ở mặt đất cho lành. Lý do nó đưa ra là tòa nhà tinh những đảng viên hiu trí. Mà nó lại có hai cô con gái đang tuổi te tái gà tồ.

Hố hố...!!!


Không có văn bản thay thế tự động nào.

Nay mát giời, bốt một trích đoạn trong Bêu Nắng - thiên tạp văn về một thời quá vãng xa xôi - Nxb Văn Học xuất bản mùa hè 2018.

Bữa cơm tinh tươm hẳn ra với đĩa tôm sông đỏ ối. Cơ mà ăn mãi cũng chán. Ngày nào cũng tôm thì bố con cá nào chịu được. Thế là tôi nghĩ ra cách đổi chác cho người ta lấy chút thịt thà hoặc là mắm muối. Cứ hễ câu được mớ nào tươm tươm là tôi bon ra chợ chiều. Vài cái mái rạ liêu xiêu cùng dăm bảy công dân lắm điều đắp điếm cho nhau những thứ tự cung mà có trong nỗi hân hoan đến tội tình.

Và tôi sinh hư ra ở cái chợ chiều đó bởi lắm hôm dư dôi tôi thủ đắc được chút tiền còm. Ban đầu cũng chỉ đổi lấy chục kẹo mấu, xâu bánh đa hay vài ba que kem đá nhưng sau thì thêm chai nước mát có ga cùng với la đà những phê pha bia cỏ. Món tiền còm sủi bọt chốc nhát rồi bốc hơi tít mãi tận chân trời bởi thói bạt mạng chi tiêu và nuôi diều dăm vài đồng ấu. Để có thêm đồng ra đồng vào tôi phải xúc trộm gạo trong cái hũ sành mẹ tôi đã be cực kỳ kín kẽ. Mỗi bận nhiều nhất là một bơ thôi bởi nếu nhiều sẽ lộ vì mẹ tôi đã đong đếm rất kỹ càng, hao hụt là tụt nõ ngay tắp lự. Tôi cho gạo vào giỏ câu tôm rồi đào một cái hố sâu ngoài mé bến làm nơi tập kết. Chiến thuật kiến tha lâu cũng đầy tổ xem ra khá hữu hiệu nhưng miệng ăn thì núi lở, tôi không xoay sở được ở đâu mỗi lúc treo mồm. Thế là tôi xin người ta cho ăn chịu, cứ hễ giả hết nợ cũ thì sẽ được tính thêm món mới. Cái phép ăn uống gối đầu kể cũng lắm thâm sâu.

Mùa nối mùa, năm lại năm, thoắt đà ba niên có lẻ và tôi sắp phải thi vượt cấp lớp chín lên lớp mười. Sự nghiệp bêu nắng sẽ còn chói chang nếu như không có một buổi trưa hoang đàng ông bố tôi chập chờn giở nết. Thường thì ông ngủ say như chết nhưng không hiểu sao hôm ấy lại thức dậy đúng lúc tôi xách giỏ bon đi. Có tí giật mình nên cái giỏ phịch xuống hiên nhà, vài hạt gạo vãi ra theo lỗ nát. Lúc đó tôi chỉ ước có Bồ Tát hiện hình chứ thần kinh đã thời vêu vao lắm. Sự ấy thì làm sao đào thoát được khỏi hai hố mắt bố tôi.

Một trận đòn roi vô tiền khoáng hậu mà đến giờ nghĩ lại hồn phách vẫn còn liêu xiêu. Ông bắt tôi nằm phản lột quần đánh theo bài rồi trói tay cột nhà mà tấn tra theo bản. Xong là dong đi khắp làng trên xóm dưới, vửa đánh vửa rao cái nết ăn cắp của thằng con giai nối dõi tanh hoi. Đòn roi của một ông giáo được tháo khoán kể ra cũng chả khác mấy đòn thù, huhu…!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người
Thứ Năm, 10 tháng 5, 2018

PHÂN...!!!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, bầu trời, cây, ngoài trời và thiên nhiên

Thủ Thiêm hơn 20 năm im lìm như bãi cứt chó giữa nắng gió Sài gòn bỗng chốc thất thủ từ địa đồ văn khố cho đến a lô của quần chúng mõm vuông. Vì đâu nên nỗi? Ai cùng đồ doán rằng để phục vụ công cuộc củi lửa mà thôi. Một phần. Phần lớn là cái chánh sách đất đai đéo giống ai tối như nút chai của thằng Không Ai Sất. Có vô vàn Thủ Thiêm như thế bởi những hệ lụy mà các thiên tài ỉa đái bôi lên.

Báo chí cách mạng theo lề thói lại rỉa rói chánh quyền, họ giật những cái tít, tỷ như " đất Thủ Thiêm đền bù 18tr/m2 cho dân, phân lô bán nền 350tr/m2 " hay " có một làng dân oan Thủ Thiêm giữa lòng Hà Nội ". Hỡi ôi, tinh những chua xót nhưng cũng đầy rẫy những điêu ngoa. Lại thêm những chánh trị gia hồ đồ mất nết hoặc hồn nhiên và cũng có thể là bị điên hùng dũng vác xăng đi chữa cháy. Thế là quần chúng được dịp phóng tinh và Ba Đình ngập ngụa trong cơn vỡ ối.

Gốc rễ đã thối nát nhưng người ta lại loay hoay đi tỉa tót lá cành, thật là một thói hàn lâm ngộ nghĩnh. Cây đời nó xanh tươi bởi những điều tất lẽ nhưng các thiên tài lại kêu ca rằng đéo đúng với chủ trương dù đường lối tối tăm còn hơn cả tiền đồ em Dậu. Sự chéo ngoe làm quốc dân kêu la như ngóe nhưng bề trên, tiếc thay, còn bận tu tập dưới mái trường ưu tú Xã Đàn.

Cùng với quyền sống, chiến đấu, lao động và học tập theo gương bác Hồ vĩ đại thì quyền tư hữu là tối cao nhưng ở xứ Đông Lào công dân được nhõn cái ơn mưa móc là sử dụng. Họ không có quyền chiếm hữu và định đoạt một món đất đai nào cả bởi đó là quyền năng thuộc về Không Ai Sất kính yêu. Bi kịch đa chiều cũng từ đây được diễu khắp Ba Đình là linh tinh nhiệm sở.

Động vào đâu cũng thấy thối, sờ vào ai cũng thấy thiu. Chế độ hiuhiu trong cơn buồn ngủ. Dăm vài cái ngáp ngắn ngáp dài cho bớt lòng thòng dãi nhớt và nước mắt chảy ra để được tiếng là thương dân.

Phân...!!!



Bọn văn nghệ, hễ có tí tài hoa và danh phận, thì khi chết đi đều ỏm hết cả tỏi. Và khi huyệt còn chưa kịp hạ thì tác giả tác phẩm ngay lập tức lại vòi vọi ngoi lên. Sự ấy hệt như phường bát âm tấu những khúc titoe đưa tiễn vậy. Công cuộc " đắp mộ cuộc tình " thế là vừa xinh, hiuhiu thần tình, mọi nhẽ.

Bọn vướng vào nghiệp chữ nghĩa phần đa là bị giời hành. Số không nhỏ thì bưng bô cho chế độ hoặc làm ống nhổ của bề trên. Anh nào hên thì vừa bưng vừa đổ vừa nhổ rồi nổ váng giời. Đời đã là cái đéo gì, hihi...!!!

Người ta thêu dệt nhiều giai thoại về bọn văn nghệ, nhất là lũ thi nhân. Chúng phần đa đều là mất nết, chứ tử tế đéo ai lại đi làm thơ. Dăm vài những Hữu Loan, Quang Dũng, Hàn Mặc Tử, Vũ Hoàng Chương..., cũng chả đủ sức mà co kéo sự đoan trang bởi chúng bận những hút chích, bệnh tật và đói khát méo loa.

An-nam ta là một siêu cường thơ phú nhưng sự hay ho lại bạc nhược đến thảm thương. Không tin các bạn cứ lần giở những trang thơ trên báo tết hay tao đàn trong tiết nguyên tiêu. Đ.m nói lại bảo thối mồm nhưng thực sự chả khác gì nhà xí, ngậu xị những nhặng đỏ nhặng xanh và vêu vao những tào lao xịt bộp.

Trên cánh đồng chữ nghĩa, thơ thời vụ lên ngôi. Những tứ thơ nông nhàn rỗi dãi quện với gái như ranh, tài tình một cách bình sinh tất lẽ. Chả thế mà bọn mất nết bê bết những đàn bà chung quanh dù chúng nghèo kiết xác và có tiếng là ác với chầu lôn. Tạo hóa đôi khi cực kỳ hâm tỉ độ, hố hố...!!!

Nay có tin nhà thơ Trần Vàng Sao ( là ông nào thì mời Gúc ) vửa qua đời, tự dưng lại muốn đem giời ra cắt tiết. Dưng thôi, thiên hạ người ta tế bằng máu gà cả rồi.

Tôi cũng đi mua lấy lọ cao
Sao Vàng bôi vào mắt
Đỏ một trời tím ngắt
Bóng Vàng Sao...!!!



Tôi biết ngay mà, kiểu gì các anh chị chả bâu vào chửi như lên đồng bà cô ở trung tâm tiếng Anh mắng học viên vi phạm kỷ luật là óc lợn. Chán đi thì quay sang khóc thuê cho anh giáo sư quần đùi Nguyện Đéo Gì Thành về cái nông nỗi anh không được làm hiệu trưởng rồi nhân tiện móc cống vét bùn đổ vào mặt chế độ, hố hố...!!!

Và tất nhiên, anh Nhạ tôi lại lên thớt như hằng vưỡn. Nhưng anh khôn rồi, anh mặc mẹ lũ quần chúng mõm vuông nhai đi nhai lại những điệp khúc cũ rích như chó nhằn xịp rách. Anh ngậm mẹ hột thị cho nó thơm loa.

Không biết cơn cớ từ đâu mà cứ động đến Tầu là các anh chị auto nguyền rủa và hễ cứ dính tý cứt Tây thì lại nức nở khen thơm? Não trạng tự kỷ và tâm thức nô lệ hơn bốn nghìn năm, hay gì? Chịu. Nhưng có một điều chắc chắn là một dân tộc ưa bài xích và bốc đồng thì đời đời sẽ tuột xích và bốc cứt mà thôi.

Hội nghị TW 7 đang diễn ra với trọng tâm là công tác cán bộ và tiền lương. Hehe, nghe qua tiêu chí quy hoạch đội ngũ cán bộ ở tấm chiến lược mà thất mẹ nó kinh và tí nữa thì thổ huyết bởi nếu căn cứ theo đó thì chúng ta đang đi tìm thánh nhân chứ đéo phải phàm trần. Khổng Minh có tái thế cũng cười hế hế mà rằng, giời đã sinh ra Minh sao lại còn sinh...ra Đảng.

Và thay vì tinh giảm bộ máy và đập mẹ nó đi các tổ chức ăn hại đái nát đục đẽo ngân khố như những anh thợ chạm bạc lành nghề thì nhà nước lại đi tăng lương. Ngộ nghĩnh là ở chỗ tăng nhưng không biết lấy nguồn tiền ở đâu để tăng. Và mặc cho quần chúng đoán già đoán non, bài ca thuế - phí lại véo von trên đỉnh Phù Vân Yên Tử.

Hự hự...!!!

Chặt củi để đốt lò là công việc của những gã tiều phu nhưng cũng là sự nghiệp của anh thợ xây nhà trình tường bằng nghị quyết.
Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2018

PHẨM TIẾT.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng

Từ ngày bác Cả ra tay đốt lò với thế hỏa công vô tiền khoáng hậu thì lần lượt củi lớn củi bé, củi tươi củi khô phừng phừng bốc cháy, ngợp hết cả giời mây.

Và như là thông lệ, cứ hễ thứ 6 cuối tuần thì củi lại bị đút vào lò, đều đặn đến mức quốc dân đéo buồn xé lịch.

Truyền thông nước nhà và mạng xã hội loan tin, sáng nay, tức thứ 6 ngày 4 tháng 5, một đại tá, cục phó cục phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao ( C50 ) được cho là tự tử tại nhiệm sở bằng phương pháp rất ư cổ truyền là...treo cổ.

Hoan hô ngài đại tá, cá nhân ngài tiêu tốn một sợ dây nhưng lại tiết kiệm cho nước nhà vài viên đạn.

Bộ công an chưa đưa ra thông báo chính thức về vụ việc nhưng theo giới chim lợn và thờn bơn ( con cá hay chê con trai lệch mồm ) thì rất có thể liên quan đến vụ án cờ gian bạc bịp mà sếp trực tiếp của ngài đại tá và một tướng hai sao đã bị đút vào Lò Tôn trước đó.

Bác Cả từng có khẩu dụ, đại ý, ai đã để tay trót nhúng chàm thì hãy sớm tự gột rửa. Hỡi ôi, rửa thế đèo nào được, ngay cả khi đem mạng sống ra làm...xà - bông. Bởi bác Vượng còn ban hẳn một chỉ dụ số 04-HD/UBKTTW, đại ý rằng những vi phạm đặc biệt nghiêm trọng, qua đời vẫn bị kiểm tra xử lý. Thế nên chết chưa phải là đã hết nhưng tết thì thường đúng vào ngày 30, hehe.

Tôi dánh giá cao phẩm tiết của anh em quan lại lấy cái chết ra để bảo tồn sự trung trinh hay hư đốn. Chứ đừng hèn mạt như Thăng Đinh hay Thanh Trịnh bởi phẩm tiết của chúng chỉ là phẩm màu cộng với máu gà, mà thôi.



Thôi thì bé như tờ A4 trong hồ sơ bổ nhiệm cán bộ của Trịnh Xuân Thanh mất tích đã đành. Hay mong manh như nàng Quỳnh Anh Thanh Hóa bỗng dưng hô biến thần thông như Tôn Ngộ Không cũng đà một nhẽ.

Chứ đằng này cái bản đồ gốc 1:5.000 về quy hoạch KĐT Thủ Thiêm - một siêu dự án trọng điểm quốc gia - mà thất lạc thì quả là...thất đức.

Các cụ dạy " có đức mặc sức mà ăn ". Đằng này đức đéo có và tài ở tầm cóc nhái thì không " cạp đất mà ăn " thời đớp cứt trừ bữa à?

Đầu lãnh Sài thành cỡ như Tất Thành Cang tuổi gì mà được...Tất Thành Củi.

Hả giời...???



Và đây là cách người ta truy tìm bản đồ gốc 1:5.000 về quy hoạch KĐT Thủ Thiêm - một siêu dự án trọng điểm quốc gia - được cho là...thất lạc.

Mồng thất mà biết nói năng
Thì thằng mồng một hàm răng lôn nhừ..

Hiuhiu...!!!



Đây là hình ảnh của đồng chí Nguyễn Xuân Thu - GĐ công ty Vinaca - lá cờ đầu của ngành dược phẩm An-nam, với sản phẩm chủ đạo là thuốc hỗ trợ điều trị ug thư được bào chế từ...than tre, hehe.

Trước khi bị bớ, đồng chí vưỡn lên Phất - búc chém gió ầm ào như vũ bão về công hiệu của sản phầm và không quên đổ cứt vào mõm đồng bào đã nhiêu khê lại còn nhặng xị, hihi.

Với y lý và luận trị, rằng than chữa được cơm khê, thì hà cớ đéo gì không thổi bay mấy đống tế bào tào lao bát nháo?. An-nam, với đám đông quần chúng có tỷ lệ " cận địa viễn thiên " bởi ung thư hàng đầu hoàn võ thì đó quả là những tột đỉnh hân hoan, hiuhiu.

Dược phẩm, không giống như cái bánh mì đồng chí đang nhai, mà nó là cái bánh bi-za hảo hạng. Giữa những ma trận thuốc thang ấy, đồng chí thật thiên tài khi lẻn vào khe nan y để đong hìu trên thân xác đồng bào với bao la thảm hại. Và thiên tài hơn nữa, trong suốt một thời gian dài, anh em quan lại nhẽ được đồng chí bốc cho thang " thà đui mà giữ đạo nhà " nên biến mẹ nó chứng sang cái bịnh " sướng con cu, mù con mắt ", huhu.

Kiến ăn trên xác chết của đồng loại là tuyệt đỉnh của sự mất dạy. Nhưng có một sự khốn nạn hơn, là để cái sự mất dạy công nhiên và hiên ngang như không hề có chuyện tày đình. Và như muôn thủa, việc truy cíu trách nhiệm quản lý nhà nước lại tròng lên vai của ngài Không Ai Sất.

Mượn câu nói của ông Tran Hung, cục phó cục QLTT bộ Công thương, đại ý " chống hàng Giả đòi hỏi phải có những con người Thật ". Tiếc là ở xứ ta, Thật - Giả cứ như những bóng ma, ẩn hiện luôn phụ thuộc vào tiếng gáy của bầy gà.

Haha...!!!

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018

XỎ LÁ BA QUE.

Trong hình ảnh có thể có: 5 người, mọi người đang đứng

Ỉa không được cũng kêu giời, cái đéo gì các bạn cũng tìm ra bằng được lý do để đổ lỗi mà tịnh chả bao giờ mảy may xưng tội. Các cụ dạy, tiên trách kỷ, hậu trách nhân nhưng các bạn tiên lại tự kỷ và nhị lại... trách phân. Các bạn đổ tiệt cho hoàn cảnh thối tha và những suy đồi láu cá. Aha...!!!


Anh Nhạ tôi, hỡi ôi, với tư cách thượng thư bộ Dục thì đúng là cái hố xí quá hợp lý để các bạn thi đua phóng uế chào mừng. Các bạn cho đó là thói nết na và phẩm tiết chứ các bạn đâu biết việc chửi thày đánh cô là chất của bọn côn đồ. Cũng như mấy thằng vác vợ đi đẻ và địu con đi cấp cíu oánh bác sĩ vậy, các bạn thiên tài đến độ bốc cứt ăn vã được thì kể cũng tinh hoa hết phần chó lợn mất rồi. Hỡi ôi...!!!

Quốc gia đang thời lộn đô lộn đáo với tinh những bát nháo chi khươn. Đừng hỏi tại sao lại thế mà hãy tự vấn rằng mình có dự phần trong công cuộc khốn nạn ấy không? Loài người hơn con vật mỗi ở cái chỗ biết đặt ra câu hỏi thôi đấy, chứ tư duy của các bạn chắc đéo gì đã hơn những con bò. Nói thế cho nhanh & vuông, đỡ vấp...!!!

Tiện đây, nhắn nhủ với các thày cô bị đá đít đính kèm luôn với mấy ông bác sĩ bị bạt tai, rằng bất luận thế nào, thì tiên hãy trách kỷ, chứ đừng tự kỷ. Rồi nhị hãy trách nhân, nhất là bọn nhân như phân, mọi nhẽ. Còn lũ thiên tài tự tay bóp dái, trong khi chả cống hiến được cái mẹ gì, thì hãy ngồi im rồi toàn thắng sẽ ắt về ta thôi.

Chúng ta chưa từng có triết lý về giáo dục ngoài cái văn tự ăn cắp từ Khổng Nho " tiên học lễ - hậu học văn " mà bọn láu cá phê pha ra thành " tiên học phí - hậu học thêm ". Nết hoạt kê mang tính đương thời này tuy ngộ nghĩnh nhưng không phải là không hĩu lý. Nhiều hội thảo đã được mở ra để đi tìm triết lý cho giáo dục nước nhà hệt cái cách người ta đốt đuốc đi xây dựng XHCN dù giời nắng chang chang. Cái sự thể chéo ngoe kiểu đêm giữa ban ngày này rất tiện tay để dắt bò đội nón.

Giáo dục chỉ còn là một đống cứt, không hơn, khi nó thiếu đi tính Nhân bản - Dân tộc & Khai phóng. Tiếc thay những triết lý này đã nằm dưới mồ của một chế độ bên kia bờ vỹ tuyến.

Người ta có thể chôn chặt và không đào bới những thây ma nhưng hồn cốt của những giá trị tinh hoa thì không thể nào vùi dập hay chối bỏ. Nhưng ở ta, sự ấy gần như là xỏ lá ba que vậy.

Hiuhiu...!!!



Với thâm niên gần hai mươi năm ăn nhậu không biết mệt mỏi thì có thể nói, sống được đến ngày hôm nay là nhờ hồng phúc tổ tiên hoặc là do thần chết bận đi công tác, hehe.

Cuộc đời hĩu ích chỉ có 60 năm thôi, tôi lạm mẹ nó mất hơn hai phần ba rồi. Còn những mười mấy năm nữa, dài hay ngắn? Là tùy ở cái sự "mềm nắn rắn buông" trong tay mỗi người.

Bây giờ ăn cái gì cũng sợ, uống cái gì cũng kinh. Nhiều anh thùng bất chi thình tự dưng đâm ra ngã ngửa. Nặng thì gục tại bàn, nặng nữa thì vác viện và siêu nặng thì khiêng ra đồng trong mênh mông thịt thà và bát ngát diệu bia.

Tôi vẫn thường tẩy uế cơ thể theo cách của riêng mình, là cuối tuần nhịn ăn tất cả, trừ nước lã và dăm vài thứ trái cây vật vã chua chua. Thói chay tại gia này hay ho ra phết nhưng ngặt nỗi hay bị " đậu phụ nhà " nó hành mỗi lúc lên cơn. Mà ăn uống thế, phụng sự thế chó nào được, hiuhiu.

Hôm nọ, được anh Lọc mõm ngóe phất cho cái giấy mời đích danh, lại còn chêm pha một cách rất xỏ lá là nhà văn mới tởm, rằng là đi dự tiệc chay. Thôi thì chay nhà đã mỏi, giờ chay thiên hạ xem có khấm khá hơn không.

Gớm chết chết, thật là ngoài sức tưởng tượng của tôi bởi nhà hàng chay này như cung vua phủ chúa. Ăn chay mà cũng phải xa hoa cầu kỳ thế a? Chủ nhân bảo, chay thời năm bảy loại, chúng em theo lối của vị lai.

Vị lai là cái đéo gì? Mời các anh chị điều nghiên qua thằng Gúc. Chỉ biết rằng, hơn cả một trào lưu thông thường, chủ nghĩa vị lai còn trở thành một nghệ thuật sống. Nó ảnh hưởng tới hội họa, điêu khắc, văn học, điện ảnh, nhiếp ảnh, sân khấu, âm nhạc, kiến trúc... và cả chính trị lẫn ẩm thực.

Thôi thì lời chào cao hơn mâm cỗ ( chay ), mời các anh chị đến chốn Vị Lai này đặng trải nghiệm. Cứ đọc pass " em anh Phẹt " để nhận được nhiều iu đãi và thẻ VIP nhé.



Nay mùng 1 nên kiêng cữ một tý cho mồm nó mọc da non, tôi bốt trích đoạn trong Bêu nắng - tạp văn về một thời quá vãng xa xăm -xuất bản mùa hè 2018.

***

Tôi đội cái mũ kê – pi thõng quai găm lấy cằm, chân dận đôi gò Tiền Phong cứng cựa. Từ đầu đến đuôi nom đĩnh ngộ trong bộ đồng phục áo trắng quần xanh với mong manh những ve gù ủ rũ. Cái thần thái đó xem ra mả lắm nếu như không nói là đẹp đẽ nhất toàn đoàn. Người ta đồn đoán không quán quân thì cũng chiếm ngôi độc bá, nhất là năm nay đội đứng đầu sẽ được dự thi hàng huyện, thậm chí hàng tỉnh.

Trong tất cả các trại hè, nghi thức đội luôn là phần quan trọng nhất, nên dù đã trải qua một mùa kinh nghiệm nhưng ở vị trí mới làm tôi không khỏi bồn chồn. Nhưng khi tiếng tùng dinh vừa nổi thời thổi bay hết cả những hoang mang. Tôi điều chỉnh đội hình như đại tướng dẫn đoàn duyệt binh vậy. Pháo tay nổ rào rào trong nỗi thất thần của đồng bào và hoang mang của những chi đội khác.

Màn duyệt nghi thức kết thúc, tôi được người ta bâu vào rồi bế bổng cả lên. Khi người vẫn còn lâng lâng và chân vừa chạm đất thì một khuôn mặt nhàu nhĩ và xa lạ dễ đến mấy nghìn năm ánh sáng quỳ sụp xuống và ôm chầm lấy tôi khóc nức nở. Mớ tóc lưa thưa cỡ ba vạn chín nghìn sợi cùng với bảy bảy bốn chín cọng râu ất ơ phất phơ vùi vào mặt tôi giàn giụa. Trong hoang mang, người ấy bảo tôi giống hệt thằng con giai đầu lòng nhưng đã vong mạng bởi ngã cây khi bắt chim làm tổ. Hết cơn nức nở thì lận bâu dúi vào tay tôi hẳn năm trăm đồng đỏ cà chua thẳng nếp. Chao ôi, thật là một phép hậu hĩnh đáng giá cho những xót xa thương cảm vô biên.

Tôi cầm tiền và chạy biến vào gốc bàng già, nơi la liệt những mía tiện ổi cóc và đầy nhóc những quà vặt cho thói la liếm đồng quê. Với năm trăm bạc này thì tôi mặc sức ăn và tha hồ mà ngửi hít. Tôi chén tất cả những gì sẵn có và kết thúc bên nồi nước ngô đang bốc khói rất hồ đồ.

Năm đó chi đội tôi về nhì trong khi điểm thi món nào cũng cao gần như tuyệt đối. Và tội đồ là tôi. Cái nết ăn không trông nồi ngồi không trông hướng chả biết vô tình hay hữu ý mà lọt vào góc chết của các anh chị phụ trách chi đội khác. Họ âm thầm quan sát và ghi hẳn nội dung vào sổ tay rồi báo cáo lên tận bí thư đoàn xã. Nôm na ra thì đây là trò kiểm tra chéo tư cách đội viên, không chỉ trong hội trại mà còn cả ở nết sinh hoạt bên ngoài. Việc một thằng liên đội trưởng ưu tú với đầy đủ áo mũ vai gù mà ngồi lù lù ăn quà vặt trong lễ trọng là bong tróc tư cách lắm. Mà những thứ này, chả ai dạy và tôi nào có hay. Nhưng thôi, tiên hãy trách kỷ, nhị hãy trách nhân. Cái sai của bản ngã hầu như ít cơ hội để sửa đổi lắm.

Thế mới biết, thằng liên đội trưởng mùa trước chỉ tay sai hướng nhưng tôi lại phất cờ đúng đường nên thành quả vẫn được đảm bảo. Chứ như mùa này, tôi gần như hoàn hảo nhưng lại toi cơm bởi một thứ rất tào lao.

Ôi dào, thôi cũng là những tùng dinh sân đình một thủa…!!!


Trong hình ảnh có thể có: văn bản
Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2018

SỐC & ĐỘC # 139

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Các anh đăng ký đi Cầu
An vui thì hãy lộn đầu là xong.



Phúc đức mà để làm chi
Tướng đi chăn kiến khấn gì, nam mô?

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và đồ uống

Bài ca chim ( báo ) bão.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, giày và ngoài trời

Đắp mộ cuộc tình.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

Mũ bảo hiểm phiên bản 4.0

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng và giày

Bụng to - Chân ngắn - Áo dài
Nết na cũng phải vạn hai đời buồi.

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, cây và ngoài trời

Câm hay hóng - Ngọng hay nói.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Gần nhau nên phải lộn đồi vu quy.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Anh hùng rơm là đây chứ đéo đâu?

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Đôi ta như bóng với hình
Mặt giời xuyên trúng cửa mình...hóa chim.



Đất đai là của Không Ai
Sất nên thuế má bi hài lắm thay.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời và thiên nhiên

Chó địt lợn.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng

Tên mà có chữ Vina
Tinh là những thứ thối tha nghìn trùng.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Mèo mả - Gà đồng.

Kết quả hình ảnh cho ảnh độc

Đừng hỏi sao tù lại... có số.

Hình ảnh có liên quan

Cầu Tiêu ( nghĩa ) hố xí đấy mà
Lý trình dài rộng ấy là...hậu môn.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang