Phọt Phẹt VLOG

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2019

NGỒI IM TOÀN THẮNG ẮT VỀ TA.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

Bà Lê Thị Nga, chủ nhiệm ủy ban tư pháp của Quốc hội " tâm tư ", rằng có đại biểu địa phương sau khi thực hiện quyền chất vấn thì bị bí thư tỉnh ủy mắng cho " cháy mặt ".

Và trong một diễn biến liên quan thì bộ trưởng bộ Tài - Môi Trần Hồng Hà tuyên bố sẵn sàng nhường ghế nghị sĩ của mình cho đại biểu chuyên trách.

Hai ví dụ trên nói lên điều gì? Rõ ràng là cơ cấu và cách thức tổ chức - vận hành của Quốc hội đang rất có vấn đề nếu như không muốn nói là hình thức, rườm rà và cải lương. Mọi nhẽ.

Trong khi đó chất lượng của đại biểu cũng là một dấu hỏi lớn và sau dấu hỏi nhẽ là dấu chấm than và cuối cùng là dấu...chấm hết.

Cho một sân khấu chính trị ít lớp lang nhưng lại nhiều phông bạt.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Phép bán mình ( chưa nói là cho quỷ dữ ) chửa bao giờ cứu vãn được cái gì cả, ngoại trừ duy nhất việc cô Kiều chuộc được cha. Quán triệt thế nhá.

Thế nên với 39 sinh mạng được cho là đồng bào kia thì quần chúng cứ "khóc đi cho thỏa dỗi hờn" hoặc nỗi lòng cũng được. Bởi đó là quyền được biểu lộ cảm xúc, ngay cả khi cảm xúc đó là phép mua bán, vay mượn, thậm chí đầu cơ.

Hanoi đêm nay trở gió. Bọn mất nết hãy theo đó mà nhanh chóng trở Cờ.

Lêu lêu...!!!

***

Đã nghe rét mướt luồn khe đít. Thịt da bọn già cả cót két bởi những nhức nhối cơ hàn. Cơ man là than vãn.

Với một trung niên bù bựa như bỉ nhân đây, mùa đông hẳn là ác mộng. Không bởi tại ám ảnh quá khứ, hay lai rai hiện tại, càng không phải là bốc bải tương lai. Mà tại bởi lòng dạ đã gần như tê tái quanh năm, thi thoảng rằm lại găm vào tim theo những cơn vống lên bất tử của huyết áp.

Đàn bà không còn sưởi ấm được ta nữa. Rượu cũng chỉ làm mềm môi. Rã đông cõi lòng giờ nhẽ chỉ cho vào lò của đài hóa thân Hoàn Vũ.

Hụ hụ...!!!

Chứ số má chó gì mà đòi chui vào Lò Tôn bác Cả.

Haha...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và ngoài trời
Bạn bè bỉ nhân, nhất là đám có tí của ăn của để, đồng loạt đổ đốn một cách rất hoang đàng, ấy là chăm chỉ chạy thi bờ hồ và ham hố hít đất tại gia. Đậu má, với cái cốt U50 nhưng chúng lại rắp tâm nâng móng lên 49 để sóng sánh với bọn trẻ trâu 17 bẻ gãy... con tiều.

Mọi sự vận động chỉ tốt khi phù hợp với lứa tuổi và điều kiện công việc. Cách mạng nó cũng thế thôi, nên các bạn cũng bớt ảo tưởng về cái gọi là tự do dân chủ hay củ cải hầm búa liềm đi. Nói như công phu Tàu phù, tẩu hỏa nhập ma là...ăn cứt.

Thuận tự nhiên mà sống. Và sức khỏe nó nằm trong não bộ các bạn chứ đéo phải ở chuột chạy đầy bắp tay hay ếch nằm vật vã ở vế đùi. Càng không phải 6 múi to như búi trĩ chềnh ềnh trên bụng cóc.

Nhọc bỏ mẹ ra chứ bổ béo cái đéo gì...???

Đây là quan điểm của một trung niên tập tạ bằng cách nâng ly và hít đất bằng cách chống đẩy với vô vàn những run rẩy non tơ.

Khớ khớ...!!!

***

Haha, vẫn là lũ bạn của bỉ nhân, vẫn là quân có của ăn của để, bi giờ chúng coi ăn uống như kẻ thù. Chả phải chán ngán đéo gì đâu mà chúng coi phép nhịn ăn nhịn uống là phương cách để nâng cao sức khỏe, phòng trừ bịnh tật và gia tăng tuổi thọ. Đám đàn bà cự tuyệt để cíu vãn thanh xuân thì đà một nhẽ, ấy nhưng bọn đàn ông cũng adua múa may quay quanh cái gọi là xưng bá đồ vương cho những con tiều thê lương mọi nhẽ. Đủ các phép ăn uống chúng biện ra, nào là lao - cáp, thực dưỡng, chay trường..., chửa kể những hoang đường tàn nhang nước lã. Haha...!!!

Kết quả là gì? Kẻ thì như dải khoai hà, đứa thì phù thũng như báng bụng. Đầu óc lúc đéo nào cũng nghiêng 23 độ 5 dù thế giới đã phẳng lì như đít ếch.

Bỉ nhân lắm bệnh, từ huyết áp tiểu đường cho đến liệt dương. Nếu cứ theo cái lối ăn uống trường kỳ mà bác sĩ kê ra thì làm ma rất sớm bởi lúc đó sẽ không chết vì bệnh mà chết vì đói vì khát vì thèm. Hãy ăn uống có kiểm soát và lắng nghe cơ thể của mình, là đất nước trọn niềm vui.

Bịnh từ tâm trí mà ra chứ không hẳn những thứ chúng ta cho vào mồm. Thay vì kiêng nhịn thì hãy nâng cấp chỉ số IQ của cái mõm các bạn lên.

Dẫu vẫn biết lũ mõm vuông các bạn, đôi khi là bất khả.

Khà khà...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi
Thay vì tẩy chay thì các bạn nên tẩy não đi. Âm lịch, yếm thế đến nỗi một chiếc longlon rụng cũng làm các bạn hoảng loạn đánh rơi cả tuổi tiền mãn kinh là thế đóe nào. Hả hả...???

Các bạn tấn công quan điểm chính trị chán chê thì quay sang cắn xé đời tư của người ta rồi vu vạ cho rằng thì là mà quân đốn mạt bằng những thông tin mù mờ rác rưởi sặc mùi lá ngón, à cơ. Hồng vệ binh thế thì các bạn còn bị đục mũi xâu thừng thêm 4 nghìn năm nữa chứ còn lâu mới cụt được đuôi.

Người ta đem đến nụ cười mà các bạn lại mang tiết canh ra mà hỉ hả, khát máu thế thì lòng dạ các bạn lúc đéo nào chả tanh. Chứ thơm tho cái mẹ gì mà cao giọng?

Trước khi cắt được cái lưỡi bò của Tàu phò, thì các bạn tự cắn lưỡi mình đi rồi hãy bi bô những điều thánh tướng.

Rồi ngồi im thì toàn thắng sẽ ắt về ta.

Khà khà...!!!




Một phút giành cho quảng cáo, hehe...!!!

1- Giá của Bêu nắng là 100k/cuốn. Tất cả đều có chữ ký Lê hỒng tuâN thần thánh của bỉ nhân.

2- Khu vực nội thành Hà Nội liên hệ cô Thủy Tiên Paris theo số 098.855.1586 để được síp tận sịp. Phí ship 30k/đơn.

3- Ngoại tỉnh và hải ngoại cũng một tay cô Thủy Tiên Paris vày vò mân mó. Các tình yêu vui lòng chuyển khoản về Lê Bùi Thủy Tiên, Tk 0301000382986 Vietcombank ( VCB) chi nhánh Hoàn Kiếm, Hà Nội. Bêu nắng sẽ được ship cod tới tận tay quý vị. Liu ý ghi rõ:
- Họ và tên.
- Địa chỉ và số điện thoại.
- Số lượng Bêu nắng cần mua.

4- Các tình yêu ở Hải Phòng chiêm bái trực tiếp ở không gian cafe văn hóa 99 Quán Nam qua cô Lê Linh https://www.facebook.com/le.linh.14203544. Alo theo số 0989.405.896

5- Nhiều tình yêu ngỏ ý muốn mua trọn bộ Nhọ - Huyền đề - Bêu nắng, bỉ nhân xin được trả lời như sau: Nhọ có thể mua được trên Tiki, Huyền đề bỉ nhân đang chuẩn bị in nối bản, Bêu nắng cũng nên nhanh tay kẻo cháy mẹ hàng.

6- Các tình yêu muốn dao liu - dao cấu cùng bỉ nhân để nhận Bêu nắng thì đắng lòng gọi số 090.628. 2881. Sự này là tùy duyên bởi sáng sáng bỉ nhân bận tu tập ở cafe, chiều chiều nhàn rỗi tụ bạ nơi quán xá. Khoảng trống mênh mông còn lại thì phải haulon. Vất vả khôn lường.

Chúc các tình yêu ngọt ngào hạnh phúc và hoan hỉ vô biên cùng Bêu nắng hoang đàng.

Chào thân ái và...cút thẳng.


Trong hình ảnh có thể có: hoa
Thứ Tư, 30 tháng 10, 2019

SỐC & ĐỘC # 151




Chim to không lo chết đói.



Được đằng chân tất sẽ lân đằng đầu.



Phật thủ đầu mưng mủ.



Vong sống & Vong chín.



Nụ hôn thần thép.



Yêu nghề.



Lạ lắm hả? Đã cai được sữa chưa mà nhìn...!!!



Đã thối tai lại còn chai đít.



Quáng gà & Hóng lờ.



Chân giữa còn nguyên nha, đậu má.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và ngoài trời

Không chén được cả con thì mua...cả cân.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

Nơi bình yên chim hót.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Buồn như lá mơ lông
Không có ai giềng mẻ.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đi bộ và ngoài trời

Tình anh bán chuối.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng, chó và giày

Gái tơ & Chó (đi) tơ.

Không có mô tả ảnh.

Trong phúc có họa.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Ba, 29 tháng 10, 2019

HIỂU HÔN...???

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi, trẻ em và ngoài trời

Thuế là công cụ điều tiết và phân phối lại lợi ích xã hội và nuôi sống nhà nước. Hành vì trốn thuế là tội hình sự. Ở bọn văn minh, nó còn là danh dự, phẩm giá và là thước đo tín nhiệm công dân. Mông muội như ở ta, thì phi trốn thuế bất thành doanh nghiệp, và bọn không trốn được thuế thì thiên hạ thích cho một chữ Ngu to tổ bố trên trán, ngao con mẹ nó ngán luôn.

Thể chế nhiễm nhiều dịch bệnh của nước nhà sinh ra các doanh nghiệp ốm yếu và kém sức đề kháng. Và để chữa lành cho nhau thì phép duy nhất là cộng sinh bằng cách ông chân giò thì bà cũng thò chai diệu. Và khi sự đánh nhắm bất thành thì có nghĩa là cỗ bàn đến đây là hết, mời cút để còn dọn mâm mới, chứ địt mẹ nhà bao việc, thời gian đéo đâu ở đó mà lèm bèm.

Có chuyện hài hước là một thằng bé hóc phải đồng xu, vác viện nào bác sĩ cũng chỉ kê cái đơn nhõn hai chữ giả về. Ấy thế mà ngang qua sở Thuế, nó ngỏng đầu dậy và thổ luôn ra đồng xu. Hú vía tía má. Nhưng vẫn có những con cá mập trốn và nợ hằng muôn triệu ức nhưng khi bơi qua thì lại được khoanh hẳn một bể riêng để lên ngồi ghế nóng Shack Tank.

Vẫn biết là với tư bản hoang dã thì ta không nên hỏi 1 triệu đô la ban đầu từ đâu ra. Cũng không nên dằn vặt đạo đức hay những cái đầu buồi gì tương tự.

Mà phải trả lời câu hỏi " ai cho ta làm người lương thiện? "

Hiểu hôn...???

***


Có vẻ như bạn Tam Mao Asanzo đang bị người ta đè ra giết mổ với nhiều cáo buộc theo style " trong tay sẵn búa, đâu cũng thấy đinh ".

Biện minh kiểu gì thì cũng thấy bạn ấy ít nhiều dính phốt nhưng để bảo bạn ấy có tội thì đó là việc của cơ quan điều tra và tòa án. Và chúng ta, vui lòng, nếu không suy đoán theo hướng vô tội cho bạn ấy thì thôi, thời đừng suy diễn rồi úp sọt theo cái lối thông thường vốn dĩ.

Doanh nghiệp vài nghìn tỉ đang trong quá trình tích lũy tư bản rất cần các công cụ và chánh sách mát tay của nhà nước đặng cất cánh. Chứ chưa vỡ bụng cứt thì đừng đòi bay bổng. Tam Mao Asanzo rất đen ở chỗ, từ cánh đến cứt, đang có nguy cơ biến thành cỗ bàn để người ta đánh chén.

Sai phạm của doanh nghiệp thì quản lý nhà nước có vô can? Và để cíu vãn những chức năng nhiệm vụ bị thịt của mình, người ta đang vác dao mổ trâu đi giết gà.

Đậu má...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng, chó và giày

Cuốc hụi, ngoài là chỗ cho mấy anh nghị dân túy diễn hài, thì còn là nơi để chị Quyết Tâm bolero diễn bi nữa. Còn lại ngủ gật và vỗ tay. Là hết vẹo?

Cơ quan đại diện cao nhất cho quyền lực của nhân dân, xuân thu nhị kỳ nhóm họp để soạn thảo và thông qua chính sách - pháp luật mà cứ sân khấu hóa như thế thì bao giờ mới hết tuồng?

Mà diễn còn vụng lắm...!!!

***

Gần như không có định nghĩa mang tính tương đối thế nào là người tài nhưng lại có định nghĩa tuyệt đối về người ngu độn. Vậy như thế nào là người ngu độn?

Ấy chính là bọn đang tranh cãi như thế nào là người tài.

Haizz...!!!

***

Thứ mà bỉ nhân nghiệm ra, ấy là người An-nam ta, rất khó khăn trong việc nói câu cảm ơn và lời xin lỗi. Chúng sinh đã thế còn bọn được cho là elite, tinh hoa thời cũng chả hơn gì mà chỉ gói gọn lại trong cái miệng nhà sang chỉ độc gang và thép, còn mồm các quan chả khác đéo trôn trẻ là bao. Điều tưởng như tối thiểu ấy mà làm chẳng đặng thì dân dẫu trăm triệu vẫn không ai người lớn và nước bốn nghìn năm thời mãi trẻ con thôi.

Chấn hưng văn hóa, giản dị, là việc cạy mồm quốc dân ra để nhét vào hai chữ CẢM ƠN & XIN LỖI.

Ối a...!!!

Đừng nói là người ta còn đang bận ỉa vào mồm nhau đấy nhá.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Đù má, cứ hễ có người chết là kền kền và quạ khoang An-nam chao lượn và rên lên những thống thiết tanh mùi máu. Đến giờ này, cảnh sát Anh quốc vẫn đang điều tra và chưa có kết quả về nhân dạng, danh tánh, quốc tịch 39 nạn nhân kia. Tòa đại sứ An - nam tại Anh quốc cũng chưa hề có thông báo chính thức về số phận công dân nước mình, nếu có. Ấy vậy mà haha...!!!

Thật là vailon với cái gọi là cộng đồng mạng. Bố mẹ chúng chết thì chỉ để cái avatar đen ngòm rồi câm tịt như thịt đông, còn xương máu người ta thì hoan ca đánh chén với tâm thế của những nhà bác học hóc xương và phường đạo đức nhức đít. Địt cuồn mịa, hia hia...!!!

Chín không có nghĩa là đỏ. Bọn con bò ạ...!!!

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đi bộ và ngoài trời
Thứ Tư, 16 tháng 10, 2019

MẠNG XÃ HỘI ĐỂ LÀM ĐÉO GÌ...???

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, núi, ngoài trời và thiên nhiên

Ngày Google+ sập tiệm, bạn tôi nhắn tin hỏi không biết bao giờ mới tới lượt Việt+. Hỏi phong long vậy thôi, ai ngờ bây giờ Ban Tuyên giáo TW lại đẻ ra mạng VCNet. Tôi đoán Vờ Cờ nghĩa là Việt Cộng, một cái tên đậm đà bản sắc dân tộc, nhưng nghe đồn ban đầu tên là Vờ Cờ Lờ, nhưng sau đó, vì cái Lờ đã bị cấm ở Việt Nam, thế là chỉ còn lại Vờ Cờ.

Tôi không có số điện thoại để đăng ký dùng thử, nhưng xem review trên Yahoo! Answers thì thấy có rất nhiều sáng kiến độc đáo.

Chẳng hạn như người dùng Vờ Cờ không kết bạn, mà kết đồng chí, khi nào đau bụng có thể dìu nhau vào nhà nghỉ cởi đồ nằm ôm nhau cho ấm. Chính Hữu đã viết rồi còn gì, "Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ. Đồng chí!".

Với lợi thế sân nhà, mạng Vờ Cờ còn tích hợp rất sâu, hun hút luôn, với các dịch vụ chính phủ điện tử. Nhân dân cần lao có thể nhắn tin trực tiếp cho công an phường, chỉ bằng cách viết lên tường nhà. Muốn gì cứ viết lên đó, mai phường sẽ xuống giải quyết luôn, thuận tiện đến thế là cùng.

Điều quan trọng nhất là mạng Vờ Cờ chỉ có tin thật, không có tin xấu, tin giả, tin độc, tin hại, những loại tin như vậy đều phải đập mặt làm lại nếu muốn được đăng. Cái gì hiện hồn lên Vờ Cờ là đúng, không có trên đó tức là sai, đơn giản như tôi là Maria. Người dùng không cần phải suy nghĩ, kiểm chứng mỗi khi tiếp cận tin mới, tiết kiệm được biết bao nhiêu thời gian và trí não còn gì.

Về mặt lý luận, nếu như Facebook chỉ là một mạng xã hội bình thường thì Vờ Cờ là mạng xã hội chủ nghĩa. Thêm hai chữ chủ nghĩa thôi nhưng đây là một cuộc cách mạng về triết lý. Triết lý của Facebook đã lỗi thời hay chưa tôi nghĩ cứ nhìn giá cổ phiếu là biết, nhưng triết lý của Vờ Cờ sau khi vô tình qua được thời kỳ quá độ, có lẽ đang tiến nhanh tiến mạnh lên thời kỳ quá cố và sắp đoàn tụ với Google+.

Vờ Cờ chết chưa kịp chôn thì nhiều doanh nghiệp tư nhân đã hăng hái đẻ ra hàng loạt mạng xã hội khác. Tiền của họ, họ thích thì họ làm thôi. Vả lại, có thêm mạng xã hội cạnh tranh với Facebook cũng tốt. Tôi nghĩ Facebook cần có một đối thủ đáng gờm để có động lực phục vụ người Việt Nam tốt hơn. Tôi chỉ thắc mắc, nếu nội dung là vua, người dùng là hoàng hậu, thế thì ai sẽ là thái giám? Nếu bạn biết câu trả lời, hãy nhắn tin đến số 1984 để nhận phần thưởng là một cái kéo.

Nghiêm túc mà nói tôi nghĩ người Việt Nam phải cẩn thận với mạng xã hội của Việt Nam.

Người Mỹ có thành ngữ "san phẳng sân chơi" (level the playing field), ý nói muốn tạo ra một sân chơi bình đẳng cho tất cả mọi người. Bình đẳng ở đây không có nghĩa là bình đẳng đầu ra, tức là làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu theo chủ nghĩa cộng sản duy lý nhã kỳ, mà cũng không có nghĩa là bình đẳng đầu vào, vì không có cách nào khiến người sinh ra ở Chắc Cà Đao cũng có nhiều cơ hội như người sinh ra ở Sài Gòn. Bình đẳng ở đây là bình đẳng về luật chơi.

Luật chơi ở Việt Nam có thể tóm gọn trong bốn câu vè mà ai cũng đã từng nghe:
Thứ nhất hậu duệ
Thứ nhì quan hệ
Thứ ba tiền tệ
Đứng chót trí tuệ

Bao nhiêu bất công, oan trái, trì trệ của xã hội có thể truy ra nguồn gốc từ luật chơi oái ăm này. Vụ án nâng điểm ở Hà Giang là một ví dụ.

Đây không phải vấn đề của riêng Việt Nam. Ở đâu và thời nào thì người có tiền, có quyền và có quan hệ cũng muốn thay đổi luật chơi theo hướng có lợi cho họ, nhưng một xã hội thông minh sẽ thiết lập các thể chế để ngăn chặn, phát hiện và xử lý bọn chơi ăn gian. Họ sẽ có tam quyền phân lập. Họ sẽ đặt chính phủ dưới sự kiểm soát của các đảng phái chính trị đối lập. Họ sẽ có những tờ báo độc lập, những tổ chức xã hội dân sự để kiểm soát chính quyền và tất cả những ai muốn chơi xấu. Việt Nam thiếu tất cả những thể chế như vậy, thành ra chúng ta chưa bao giờ có một sân chơi bình đẳng.

Mọi chuyện chỉ thay đổi cho đến khi Internet, Facebook và YouTube du nhập vào Việt Nam. Lần đầu tiên trong vài chục năm qua, người Việt Nam có một sân chơi mà trí tuệ là tiêu chí hàng đầu. Chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi, Facebook và YouTube ở Việt Nam đã phát triển vũ bão, vô tình trở thành phe đối lập đe dọa "sự lãnh đạo tài tình sáng suốt" của cái đám hậu duệ-quan hệ-tiền tệ. Có thể nói không ngoa, đây là sự thay đổi đáng kể nhất ở Việt Nam kể từ ngày đổi mới.

Tôi nói vô tình vì Facebook và YouTube cũng chỉ muốn kiếm tiền thôi, họ không quan tâm đến Việt Nam lắm đâu, nhưng đây chính là mấu chốt. Vì họ không quan tâm và không có "skin in the game" nên luật chơi của họ công bằng. Ai có tài năng, người đó sẽ có đám đông, luật chơi chỉ đơn giản vậy thôi. Facebook cung cấp cho người Việt một diễn đàn, nơi mà ai cũng có thể lên tiếng và được lắng nghe. YouTube chẳng cần quan tâm bố bạn là ai, chỉ cần bạn sáng tạo, YouTube sẽ cho bạn một sân khấu với hàng trăm triệu khán giả.

Một mạng xã hội "Make in Vietnam" cũng có thể cung cấp một diễn đàn hay một sân khấu như vậy, nhưng tôi e rồi nó cũng sẽ bị lũng đoạn bởi tiền-quyền-quan hệ như bao thể chế khác ở Việt Nam. Cứ nhìn vào hệ thống báo chí hay truyền hình, chúng ta sẽ hiểu chuyện gì sẽ xảy ra. Không thích nội dung nào ư? Gọi điện thoại nhờ gỡ bài. Nhờ không được thì đút tiền, đút tiền cấp thấp không được thì mua cấp trên. Quan trọng nhất là một sân chơi nằm trong tầm kiểm soát của đám hậu duệ-quan hệ-tiền tệ sẽ không có động lực tạo ra sự công bằng, hay bất kỳ mối đe dọa nào đến vị trí của họ. Tất cả những gì họ làm là để giữ một sân chơi có lợi cho họ, làm mạng xã hội cũng không nằm ngoài mục tiêu đó.

( Theo blog Thái )

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi
Thứ Năm, 10 tháng 10, 2019

HẢI PHÒNG ĐÓ...!!!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, núi, ngoài trời và thiên nhiên

Xưa nay, người ta chỉ biết đến Hải Phòng là thành phố cảng với những con người đậm chất " sông hồ " ngang dọc và đao búa chứ mấy ai biết rằng đó còn là chốn dập dìu của tài tử văn nhân. Mảnh đất này là nơi đã sản sinh, nuôi dưỡng những tên tuổi lớn của nền văn nghệ nước nhà như Văn Cao, Đoàn Chuẩn, Đỗ Nhuận, Trần Chung, Ngô Thụy Miên, Lê Thương, Hoàng Quý, Hoàng Phú, Canh Thân, Nguyễn Đình Thi, Nguyên Hồng..., và là thành phố duy nhất lấy "ba hoa" làm biểu tượng, ấy là hoa phượng, " hoa cải " và...hoa hậu.

Xin được mượn lời anh bạn Dandatto của tôi mà giãi bày tý chút đặng đặt một canh hẹn hò vào lúc 10h sáng thứ 7 tuần này ( 12/10/2019) tại không gian cafe Văn hóa số 99 Quán Nam để Bêu nắng được hoan hỉ giang hồ.

***

Khách ở xa về Hải Phòng tốt nhất nên tự thân vận động tìm đường mà đi, chớ dại ghé vào hỏi thăm. Tuyệt đối không phải vì người Hải Phòng lạnh nhạt hay vờ vịt cò quay kiếm mấy đồng bạc, mà bởi họ nhiệt tình quá thể.

Ông chồng xã xượi cái quần đùi trễ cạp ghé vào tận mặt khách huơ tay múa chân vẽ đường chỉ lối hết sức cụ tỷ, nhắm mắt cũng đi được. Khách chưa kịp há mồm cảm ơn thì bà vợ te tái chạy ra quyết liệt phủ định sạch trơn và khuyên nên đi theo một lộ trình hoàn toàn khác biệt. Lập tức một cuộc đấu khẩu thể hiện trình độ am hiểu trong tham gia giao thông đường bộ nổ ra kịch liệt. Chỉ năm phút sau, bốn cụ thông gia đã ăn đủ thứ của quý. Khách méo mặt vì xoắn, không xác định được nên khóc hay cười. Đi thì cũng dở, ở không xong.

Thế là chỉ vì cái nồng nhiệt có xu hướng cơ bắp như vậy mà người Hải Phòng chết tiếng ghê gớm. Đặc biệt là gái Hải Phòng. Trước đây có câu trai Nam gái Hải, tôn vinh độ máu lửa của đàn ông Nam Định và đàn bà Hải Phòng. Câu này rất mù mờ về nguồn gốc xuất xứ, không rõ là từ địa phương nào phát ra đầu tiên nhưng chắc chắn không phải từ Hải Phòng. Đơn giản vì người Hải Phòng đặc biệt không thích ngang phân. Chơi được với nhau thì một bên phải lép vế, và bên nhẫn nhục chịu đựng hiếm khi xuất thân từ bến cảng quê hương.

Thành phố này có kha khá là nhiều của ngon vật lạ phục vụ no nê nhu cầu tứ khoái của dân cư và du khách. Không hiểu tại sao ba món đình đám lại toàn liên quan đến hoa. Hoa phượng, đã thành biểu tượng. Hoa hậu, đã thành thương hiệu. Và hoa cải, một sự ám ảnh không hề nhẹ đối với sự nghiệp quản lý trật tự xã hội trên địa bàn.

Hải Phòng cũng tự hào là địa phương đi đầu trong cả nước mạnh dạn du nhập và phát triển mô hình sinh hoạt văn nghệ quần chúng đọc-hát từ nước bạn Nhật Bản. Thuật ngữ bên quốc gia xuất khẩu gọi là Karaoke, hát không dàn nhạc. Đến nay, hình thái biểu diễn này đã phát triển sâu rộng trên quy mô toàn quốc, trở thành một món giải rượu vừa dân dã vừa tao nhã với rất nhiều biến thể. Chứ không thô sơ như thuở ban đầu, muốn chuyển bài lại phải móc ra ngồi quay tay một lúc.

Trước kia, trong thời kỳ đi nhẹ nói khẽ cười duyên, người Hải Phòng khá đắc chí về khu kinh tế mở Đồ Sơn. Ở đây đặc biệt phát triển nhóm ngành nghề vật lộn trị liệu, một món oái oăm mà cho đến tận bây giờ vẫn chịu chết không biết xếp vào mảng công nghiệp hay dịch vụ. Không thể phủ nhận sự đóng góp quan trọng của các tập thể và cá nhân hoạt động trong lĩnh vực này đối với việc thu hút lao động tay nghề cao, cũng như việc góp phần chuyển dịch cơ cấu kinh tế ngành tại địa phương. Tuy nhiên, hậu quả tác động đến môi trường tự nhiên và xã hội cũng hết sức nặng nề. Bằng chứng là đến thời điểm này, sau khi đã no xôi chán chè, người Hải Phòng bắt đầu thấy khó chịu với Đồ Sơn như khó chịu với một vết chàm trên má.

Ở Hải Phòng, cả nam cả nữ đều thích chơi với nhau thành hội bạn và các bạn trong hội có xu hướng ăn mặc giống nhau ăn nói giống nhau. Người ngoài nhóm rất khó gia nhập. Tính sĩ diện rất cao, thà hi sinh tất chứ sĩ không thể mất. Người vùng khác hay phàn nàn người Hải Phòng cực đoan. Sái ý một tí là đùng đùng đòi dép đi về. Ngấm ngầm trong huyết quản là cái máu bùng nổ, không ưa lằng nhằng quy định phép tắc. Bởi thế nên người Hải Phòng làm chủ thì khá chứ làm thuê thì hơi kém, lí do đa phần không phải bởi năng lực. Chuyện cầm nửa viên gạch chỉ di chuyển với tốc độ cao theo sếp trưởng từ tầng một lên tầng ba để bảo vệ đạo lý và lẽ công bằng là không hiếm. Tuy thế, lúc tử tế, người Hải Phòng phong thái vừa cá tính vừa điệu đà, vừa giang hồ vừa trí thức. Được cái chịu khó học điều sang.

Con gái Hải Phòng tốt bụng, lắm lúc chân thành đến thô bạo. Nhiều anh yếu bóng vía đành ngậm ngùi đứng vòng ngoài chiêm ngưỡng để rồi cả đời chép miệng tiếc nuối mối tình đầu. Khổ nỗi là con gái Hải Phòng lại được cả tiếng lẫn hình. Nhất dáng nhì da đủ cả. Buổi tối mùa hè đi đằng sau chịu không biết kia là con hay là mẹ. Phần tiếng thì phải nói là vượt trội. Một số không nhỏ khi phát ngôn âm sắc hơi ngang, không tròn vành rõ tiếng, âm lượng lớn do làn hơi phát ra từ khoang miệng. Những cô biết nén được luồng hơi sâu trong ngực thì đa phần hát rất hay.

Người Hải Phòng cơ bản hồn nhiên, nói xong là thôi. Sơ giao cũng chịu khó giữ ý giữ tứ. Về sau thân thân trong câu chuyện bắt đầu vô tư văng tục. Tuy thế, nghe không thấy chướng mà có phần vui tai. Người Hải Phòng thật ra không khó chơi, không khó kết bạn. Nhưng giữ được bạn người Hải Phòng, lại không dễ.

Hế hế...!!!

Hẹn gặp các tình yêu Hải Phòng lúc 10h sáng thứ 7 ( 12/10/2019 ) tại cafe không gian Văn hóa 99 Quán Nam nha.

Trong hình ảnh có thể có: hoa
Thứ Tư, 9 tháng 10, 2019

NGỖNG NON CÓ NGON HƠN NGAN GIÀ? #1

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi, đồ uống và ngoài trời

Năm 94 tôi ra kinh kỳ thi đại học, trước hẳn một tuần cho thông thổ. Tôi ở chui trong KTX, chung giường với thằng bạn thủa học trò trường huyện.

Đêm đầu tiên thực sự là ác mộng. Phòng 12 đứa nhưng có tới 20 mạng, nóng như rang. Hóa ra có tới 8 đứa chui lủi như tôi. Đang mơ màng thì bị đập cửa. Một hội 3 thằng đầu trâu mặt ngựa, tay cầm gậy gỗ ập vào. Chúng bắt bọn tôi cởi trần mặc xịp chào cờ hát quốc ca ra rả như ve. Chán chê thì bắt mỗi đứa nộp 10 nghìn để các anh bồi dưỡng. Khi chúng đi, tôi tí ỉa ra quần. Thằng bạn tôi bảo, các anh lớn khóa trên dật dẹo ở lại chăn dắt đàn em kiếm cơm hè. Mẹ kiếp, sinh với chả viên, khác đéo kẻ cướp.

Các đêm sau cũng thế. Có điều không phải các anh lớn khóa trên mà là bọn xung kích dùi cui băng đỏ. Chúng đi bắt bọn ở chui như tôi. Bố khỉ, mỗi phen thế, chả tí tị gì cả, cứt cứ gọi là phọt hết ra quần. Nhưng bắt thì cứ bắt. Đuổi ban đêm chúng tôi lại mò vào ban ngày. Cơ cực thế, nhưng quen lại thấy vui, trò mèo vờn chuột thú vật lắm.

Tôi chả ôn tập mẹ gì, mà ngày chơi đêm ngủ. Tôi lọ mọ đi khắp đó đây, lắm bận lạc đường còn chui cả vào bia ôm ngồi mút mát cá chỉ vàng nhấm nhẳng cùng với mông to vú nở. Tối tối thì theo thằng bạn tôi sang khu nữ chơi. Chả là nó ma cũ, ra trước tôi cả tháng nên quen biết nhiều. Nhờ đi cùng nó mà tôi quen được mấy bạn gái, cũng ở xa tít tắp như tôi. Trong số đó, có Ngỗng, quê Phú Thọ.

Mỗi bận tôi sang chơi là Ngỗng lại cắm cúi học bài. Tài vãi đái. Chuyện như nhặng bu mà nàng vẫn chuyên tâm được. Hôm tò mò, tôi ngó xem nàng học gì. Giời ạ, hóa ra nàng cắm cúi chép phao. Với tôi, những loại học vẹt và chép phao là ngu đáo để, tôi đấm thèm chơi. Cơ mà Ngỗng đẹp, không chơi thì phí của lắm.

Thi thố xong tôi sang tạm biệt Ngỗng. Nàng có vẻ như không làm được bài, buồn như thi hài. Nhưng lúc Ngỗng buồn, tôi thấy Ngỗng đẹp ngồ ngộ. Tôi không biết động viên thế nào, chìa quyển vở bảo nàng ghi địa chỉ để sau này biên thư. Ngỗng tặng tôi cái khăn mù - soa mới tinh, trong gói miếng giấy hồng ghi địa chỉ liên lạc. Chúng tôi chia tay nhau ất ơ và chơ lơ như thế.

Đầu tháng 9 năm đó, tôi giở thành anh sinh viên trường Luật. Tôi biên thư thăm Ngỗng và tranh thủ khoe tí công danh đầu đời. Chờ mãi, chả thấy Ngỗng biên lại. Tiên sư con nỡm.

Giữa tháng 10, thu buồn man mác. Khi tôi đang bẹp đít giảng đường học cái môn chính trị của khỉ thì có lời nhắn thăm gặp. Tôi ra ngoài hiên. Giời ạ, Ngỗng. Tôi lao lại định ôm lấy nàng nhưng chết cái nỗi ngại ngùng nên chỉ cầm tay. Lần đầu tiên tôi được cầm tay Ngỗng. Hai đứa dung dẻ xuống căng tin trà đá, hướng dương để biện những tỏ tường cách trở.

Đúng là Ngỗng thi trượt thật. Nhờ gia thế hay quan hệ gì đó mà đi được cái trung cấp tài chính ở Phúc Yên, cũng vừa mới nhập học. Xong xuôi Ngỗng bắt tàu xuống thăm tôi, mỗi mình. Tôi bỏ luôn cả tiết học, dẫn Ngỗng về nhà trọ.

Tôi giới thiệu Ngỗng với thằng Bôm Bốp, bạn trọ học. Nó vừa ngủ dậy và chào ngày mới bằng cữ rắm thối kinh hoàng. Tôi đuổi thằng Bôm Bốp lên gác xép để nhường giường cho Ngỗng ngồi. Ngỗng í tứ đặt đít, không quên thém chăn, gấp màn. Nhìn Ngỗng thao tác, tôi thấy đích thị là người bén việc, ưa làm. Thấy thinh thích ra phết.

Tôi leo gác xép thì thầm hỏi thằng Bôm Bốp còn tiền không để chợ búa lo bữa chiều. Nó nhăn mặt, đầu như con lắc. Tôi mở hòm, lấy cái áo Phi - lốt bảo nó mặc vào đem đầu ngõ cắm tạm. Thấy thằng Bôm Bốp ních chặt cái áo trong tiết thu mát mẻ thì Ngỗng lạ lắm, nàng hỏi tôi, bạn ấy ốm à? Ừ, sốt rét có thâm niên đấy.

Thằng Bôm Bốp cắm cái áo được ba chục. Nó mua 5 cân gạo, 2 bìa đậu, 3 lạng thịt bò, 1 mớ giá sống, 6 quả trứng vịt, 1 chai Lúa Mới và đôi nhát coke. Nó bảo tôi, vừa khít.

Bữa chiều một tay Ngỗng nấu, ngon cực kì. Giờ nhớ lại tôi vẫn nhớ đến vị của nó. Ngỗng không uống coke mà cùng tôi với Bôm Bốp cưa hết chai Lúa Mới. Chúng tôi buôn bao nhiêu chuyện. Mẹ kiếp, cái tuổi dở dở ương ương, lắm chuyện nẫu mề cực.

Đang vui thì Ngỗng bảo 8 giờ phải ra ga vớt chuyến tàu đêm duy nhất đỗ ga Phúc Yên gần trường Ngỗng. Tôi trong cơn chếnh choáng men say ngày gặp lại bảo Ngỗng mai hẵng ngược. Thằng Bôm Bốp cũng chêm vào, đỡ đần với thứ ngôn lời lợm mửa. Ban đầu Ngỗng chối, nhưng rồi ngồi mãi cũng chả thấy nhúc nhích gì. Thích thế.

Cơm no, rượu say nhưng đến đoạn ngủ gáy mới gay. Tôi với thằng Bôm Bốp có mỗi cái giường bé tí. Trên cái gác xép cũng bé tí kia chỉ cất được hai cái hòm tôn đồ dùng. Nằm trên đó chỉ có nước ngủ ngồi. Tôi bảo thằng Bôm Bốp phắn chỗ khác ngủ nhờ nhưng nó không chịu, kiên quyết ngủ ngồi trên gác xép. Tôi hoang mang thực sự. Nhưng rồi cũng hướng dẫn Ngỗng cách mắc màn. Tự tay tôi giũ chăn cho Ngỗng. Khi Ngỗng đã yên chỗ, tôi chỉ dám ngồi ké mép giường. Ngỗng bảo, chui vào trong mà nằm, đặt cái gối ở giữa, hai đứa quay mặt hai nơi. Mẹ kiếp, cảnh này nghe quen quen. À, phải rồi, đâu như trong những tiểu thuyết rẻ tiền chữ to bằng giỏ tích thì phải. Tôi cự tuyệt, nói Ngỗng say giấc tôi sẽ trèo xép ngủ cùng thằng Bôm Bốp.

Đấy là tôi phét lác thế. Bằng chứng là cơn buồn ngủ do rượu kéo đến quá nhanh cộng với bầy muỗi đói tấn công quá cảm tử khiến tôi quên hết thề bồi.

Tôi thiếp đi nhanh như một tia chớp. Trong mênh mông tôi vẫn nghe thấy tiếng kéo gỗ của thằng Bôm Bốp ngày một hung hăng. Cả tiếng thở gấp gáp, đôi lúc lại dài thườn thượt của Ngỗng.

Mấy giọt nước lạnh nhỏ vào mặt tôi. Thằng Bôm Bốp đứng đầu giường nhăn nhở, Ngỗng về rồi à? Không biết, tôi ú ớ. Tối qua xơ múi được gì không? Biết đéo đâu, thăng một mạch mà. Thằng Bôm Bốp hắt cả ca nước vào mặt, đúng là đồ con lợn. Xong nó cầm mảnh giấy để ở cái bàn bé xíu cuối đuôi giường đưa tôi. Chữ của Ngỗng " Em về. Anh đần lắm...".

Tôi bừng tỉnh.

***

Tôi tức tốc biên thư cho Ngỗng, như một phép hối lỗi nắng nôi. Ngỗng biên giả lại tôi tắp lự, chả khi dỗi gì mà chỉ hàm ý tôi nông tồ choèn choẹt bằng cái câu " lêu lêu " rất ư là trêu chó. Nàng cũng không quên nhắn nhủ, rằng có dịp hãy lên thăm. Ừ phải, tôi cũng nên đi mà xám hối.

Nàng đón tôi ở ga Phúc Yên trong cái bộ dạng trang đài quá thể. Gớm nữa, mông cong eo ong vú sừng trâu cứ rạo rực thổn thức trong bộ quần áo xanh xao hoa lá mà tôi không tài nào xác định được là mặc ở nhà hay đi dạ hội. Ngỗng nắm lấy tay tôi, lôi đi như cách người ta dắt một con bò vậy.

Nàng đãi tôi bữa trưa ngay trong chợ. Lần đầu tiên tôi được ăn những thứ cơm cháo khác với vị cần lao và quá dị biệt với suất ăn sinh viên khốn khó. Nàng còn gọi hẳn cho tôi 3 chai bia Hanoi kèm bao Vina để mà bú rít mỗi lúc rỗi mồm. Chết nỗi, ngân lượng đâu mà hoang phí thế. Bụng dạ tôi ấm ách những băn khoăn kèm những mơ hồ sợ hãi khi trong túi chỉ lao xao mấy hào bạc vụn. Tiêu pha không cẩn mật thì chỉ có nước đu tàu trốn vé mà xuôi.

Nàng giới thiệu tôi với các bạn cùng phòng. Chúng nhìn tôi như người của hành tinh khác vậy bởi với cái mác sinh viên trường Luật thì ắt hẳn là rất cao siêu. Cái tâm thế của bọn học trung cấp bằng tiền chứ không bằng trí não nên trông chúng đao đao cả lượt. Sau màn chào hỏi là chúng leo giường kéo ri-đô xì xào như buôn bạc giả. Tôi ngả lưng giường Ngỗng, còn nàng chạy đi đâu đó có chút việc mọn.

Là nàng đi chợ lo buổi chiều. Phòng nàng hôm nay đón khách quý là tôi nên sẽ tổ chức đun nấu bằng bếp dầu tại trận. Mẹ kiếp, đúng chất sinh viên thời ri-đô, bếp dầu, gội đầu nước bọt nhá. Chúng biện ra bao nhiêu là món cùng la liệt những chai lọ có thứ nước đo đỏ bên trong mà sau tôi mới biết ấy là rượu nếp cẩm. Tôi là nhân vật trung tâm nên được xếp ngồi chính giữa mâm, bên hông là Ngỗng. Nàng cứ như gái vừa về nhà chồng vậy, lúng liếng hạnh phúc trong nỗi e thẹn rất chi là mất nết.

Tôi say ngất ngây khi bị gái quây. Kệ, chết trong cái vườn địa đàng này thời cũng đáng. Nhưng cái chính là tôi muốn tích thêm can đảm để đêm nay quyết tử cho Ngỗng quyết sinh hehe.

Và tôi chết thật khi gào lên gọi mẹ lúc nửa đêm. Trong cơn hấp hối máu trong mồm tôi trào ra dữ dội loang đỏ nền gạch hoa dưới ánh đèn vàng. Những cái đầu châu vào tôi. Trong nhạt nhòa tôi thấy gương mặt Ngỗng đực ra như đang ỉa. Chúng mày làm gì thế này? Giết bố à? Chỉ là say rượu thôi mà.

Haha.

***

Hoàn hồn lúc bán bình minh. Cơn say diệu đầu đời của gã trai vửa thôi nhai vú mẹ được mấy tháng làm tôi choáng váng. Miệng lưỡi đắng chát, hơi thở nồng nặc cồn trộn với thức ăn thốc ra hệt cái mùi người ta bốc mả còn rôi ra dăm ba lạng thịt. Ngỗng ngồi đầu giường, bốc đầu tôi kê lên đùi nàng, ân cần lau mặt mũi mồm mép cho tôi bằng cái khăn mà nàng hằng rửa ráy. Chao ôi, cái mùi con gái chưa bao giờ tê tái như lúc này.

Tôi phóng tay lên bầu ngực nhọn. Nàng gạt phăng đi. Gớm nữa, có ai đâu mà ngại bởi bạn bè nàng nhẽ đã lên lớp từ lâu. Tôi lật mặt, úp hẳn vào chốn thâm sâu cạnh đùi. Nàng để im. Tôi lim dim hưởng thụ chút hoang hoải đầu đời trong tơi bời rã rời thể xác.

Và rồi không cam tâm được nữa, lấy hết sức bình sinh, tôi vật ngửa Ngỗng ra. Bỏ hết phép nết na tối thiểu, tôi liêu xiêu lần mò đôi gò bồng đảo rồi lại lao đao đào bới chốn mơ tiên. Tôi trừ mỗi môi nàng ra thôi bởi trong phép lịch sự suy giảm, tôi hiểu rằng việc cắm cái bể phốt vào nụ hồng là rất không nên.

Ngỗng chống cự ghê gớm lắm tuy đôi lúc tỏ ra bất lực tạm thời. Tôi hung hăng như một con chọi máu, càng ra sức thị uy. Tôi có cảm giác là một cuộc đấu vật chứ chẳng phải là những khởi đầu của việc giao hoan. Mẹ kiếp, biết nhọc xác thế này thì bố cũng đấm thèm vào, nỡm ạ.

Chúng tôi buông nhau ra khi đã rã rời mọi cơ quan đoàn thể. Chả nước non mẹ gì mà chỉ tổ căng tức nhức nhối chi bộ một cột hai bi. Ngỗng cũng há mồm hồng hộc thở dốc, mặt mũi người ngợm đỏ tía lên như thần kê phê diệu. Chúng tôi im lặng nhìn nhau như tự kỷ.

Có tý dỗi, tôi đòi về. Ngỗng bảo phải 10 giờ đêm mới có tàu xuôi, ở lại nghỉ ngơi đợi khỏe rồi hẵng tính. Giời ạ, đang khổ vì khỏe đây và tôi biết làm gì để đợi đến khi tàu chuyển bánh?

Ngỗng lại dẫn tôi ra chợ Phúc Yên ăn cơm trưa. Nàng bảo ăn xong sẽ chở tôi đi loanh quanh thăm thú. Tiên sư bố nỡm, mệt bã ra mà cứ hành xác là sao. Tôi chỉ thích ngủ ngáy một canh chày với nàng thôi, rồi ra sao cũng được. Nhưng ở cái chốn trung du ẻo lả pha chút đồng bằng ất ơ này thì có vẻ như là bất khả.

Tôi ăn vạ Ngỗng chuyện đực cái suốt bữa cơm. Nàng cáu yêu tôi bằng cách véo cho chân tay thâm tím rồi bảo ngoan, tối ra ga sớm, em đền.


( Còn nữa...). Giờ thì bán sách hehe.

***
1- Giá của Bêu nắng là 100k/cuốn. Tất cả đều có chữ ký Lê hỒng tuâN thần thánh của bỉ nhân.

2- Khu vực nội thành Hà Nội liên hệ cô Thủy Tiên Paris theo số 098.855.1586 để được síp tận sịp. Phí ship 30k/đơn.

3- Ngoại tỉnh và hải ngoại cũng một tay cô Thủy Tiên Paris vày vò mân mó. Các tình yêu vui lòng chuyển khoản về Lê Bùi Thủy Tiên, Tk 0301000382986 Vietcombank ( VCB) chi nhánh Hoàn Kiếm, Hà Nội. Bêu nắng sẽ được ship cod tới tận tay quý vị. Liu ý ghi rõ:
- Họ và tên.
- Địa chỉ và số điện thoại.
- Số lượng Bêu nắng cần mua.

4- Nhiều tình yêu ngỏ ý muốn mua trọn bộ Nhọ - Huyền đề - Bêu nắng, bỉ nhân xin được trả lời như sau: Nhọ có thể mua được trên Tiki, Huyền đề bỉ nhân đang chuẩn bị in nối bản, Bêu nắng cũng nên nhanh tay kẻo cháy mẹ hàng.

5- Các tình yêu muốn dao liu - dao cấu cùng bỉ nhân để nhận Bêu nắng thì đắng lòng gọi số 090.628. 2881. Sự này là tùy duyên bởi sáng sáng bỉ nhân bận tu tập ở cafe, chiều chiều nhàn rỗi tụ bạ nơi quán xá. Khoảng trống mênh mông còn lại thì phải haulon. Vất vả khôn lường.

Chúc các tình yêu ngọt ngào hạnh phúc và hoan hỉ vô biên cùng Bêu nắng hoang đàng.

Chào thân ái và...cút thẳng.


Trong hình ảnh có thể có: hoa
Thứ Năm, 26 tháng 9, 2019

CHUYÊN CƠ HAY XE ĐÒ...???

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Đàn bà xứ ta sinh ra đã khổ rồi. Cái khổ gần như là định mệnh, đeo đẳng theo những vết mòn của thời gian và lịch sử. Người nghèo khó khổ đã đành, người đức hạnh đoan trang cũng khổ và người giỏi giang lại...càng khổ. Cứ nhìn những giá trị của đàn bà ở những xứ sở văn minh thì cám cảnh xót xa cho đàn bà xứ ta lắm lắm.

Tôi không dám nói gái phố hàng là đức hạnh đoan trang cả thảy nhưng giỏi giang thời thỏa đáng. Phố chợ Đồng Xuân nhẽ là trường đại học lớn và uy tín nhất quốc gia đã đào luyện nên những hạng đàn bà trác tuyệt. Vẫn những nết phố hàng truyền thống được dạy dỗ từ đời cha ông, xen vào đó là những ồn ào bán mua chợ búa, tất cả tạo ra con người họ. Mềm mỏng mà quyết liệt, đơn giản mà sâu xa, khôn ngoan mà như khờ dại, đôi khi đồng bóng nhưng lòng nhân ái lại rộng rãi chứa chan. Và trên hết là tuyệt đối yêu thương và tôn quý gia đình.

Tôi lấy làm lạ lắm khi ngoài xã hội - như họ nói - là chẳng biết sợ ai, ấy vậy mà ở nhà, đức lang quân quát to một tiếng thời run lên như cầy sấy. Nếu có dỗi hờn thời cũng kín đáo vê vạt áo mà vào nhà vệ sinh để lã chã nước non cho nguồn cơn hạ hỏa bởi họ sợ ồn ào tai vách và lũ trẻ mất đi nết trong trẻo hồn nhiên. Hay như việc sai bảo kẻ ăn người ở oai như tướng công là thế nhưng hễ con sai khom lưng làm ngựa thời cũng quỳ gối lẫm chẫm bò quanh.

Và điều ngạc nhiên và cực kỳ phấn khích là họ thuộc rất nhiều thơ. Không phải là những bài trong giáo khoa thư nhắng nhít mà tuyền những thứ thơ của những gã thi sĩ lắm nỗi niềm. Tôi thì chả được cái nết ấy bởi năm cuối cấp 3 có tự làm một bài thơ tặng cô bạn gái trong mộng mị hằng đêm. Nàng chẳng thèm đọc mà vo tròn vứt thẳng mặt tôi kèm theo lời điếu văn cực kỳ ai oán " tiên sư bố cái thằng hâm". Từ đó tôi căm thù thơ như nhân dân căm thù giặc, ghét thơ như ghét đế quốc sài lang.

Nhưng cái phép nấu ăn của gái phố hàng tôi cho là tinh tế nhất, từ nhà ra ngõ cho đến những phố hè đông đúc lại qua. Chả thế mà muốn ăn ngon thời phải lên trên phố, tuy có chật chội và mất chút vệ sinh nhưng thiên hạ người ta đâu có nề hà, chửa kể các món ăn đôi chỗ còn được nhúng thêm nhiều loại gia vị mà mỗi Hà Thành mới có. Đó là những "đéo địt cặc dái lồn trôn" dễ làm người chưa quen nát hết thần tính lẫn thần hồn. Ý tôi đang nói đến cái đặc sản " phở mắng cháo chửi bún quát" gia truyền và cũng là danh bất hư truyền.

( trích tạp văn Gái phố hàng, xuất bản 2020 )


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, ngoài trời và thiên nhiên

Chị em ở báo Phụ cái đéo gì Nữ nên tìm lấy cho mình một con chọi máu để vuốt cựa làm vui, thay vì đội đá vá trời và chiêm bái sư ông bắt Sóc bỏ Lọ.

Riêng em Đéo Gì đang độc quyền loạt bài điều tra về cái gọi là tàn phá môi trường, tài nguyên của Sun Group thì đi vá víu lại tầng sinh môn ngay lập tức.

Một thảm họa nghề nghiệp và nhân cách mà bọn vooc núi vẫn hú hét tán dương thì tuyệt chủng đi chứ vào sách đỏ làm gì cho tốn giấy.

Hả giời...???


Trong hình ảnh có thể có: ô tô và ngoài trời

Xưa nay, việc ké cửa các cụ đi công du là hết sức bình thường. Đoàn càng đông càng vui và càng chứng tỏ chuyến thăm càng tốt đẹp càng rực rỡ. Thế nên việc 9 đồng chí mất hút con mẹ hàng lươn trốn lại Hàn Quốc chỉ là tai nạn mà thôi.

Đen cái là báo chí Củ Sâm chúng loan tin 2 đồng chí bị bớ được và trục xuất về nước thì sự vụ, tuy xảy ra từ năm ngoái, mới vỡ lở.

Sự cố ngoại giao ngoài ý muốn này, tiếc rằng, thay vì hối lỗi với quốc dân đồng bào, thì lại đi thanh minh thanh nga, rằng a là bọn đi nhờ.

Chỉ có mỗi ông Phạm Tuân mới chính danh là người đi nhờ vĩ đại nhất thiên hà thôi nhá.

Chứ chuyên cơ, nhờ là nhờ thế đéo nào.


Không có mô tả ảnh.
Thứ Hai, 16 tháng 9, 2019

AI BÊU NẮNG KHÔNG...???

Trong hình ảnh có thể có: hoa

Chào các tình yêu...!!!

Vậy là tròn 1 tuần sau bữa off-line Bêu nắng vỡ mồm trong cái tiết gió mưa vần vũ. Nay bỉ nhân mới hoàn hồn ra thông báo booking Bêu nắng on-line cho đồng bào và chiến sĩ cả nước cùng kiều bào ta ở nước ngoài, hehe.

1- Giá của Bêu nắng là 100k/cuốn. Tất cả đều có chữ ký Lê hỒng tuâN thần thánh của bỉ nhân.

2- Khu vực nội thành Hà Nội liên hệ cô Thủy Tiên Paris theo số 098.855.1586 để được síp tận sịp. Phí ship 30k/đơn.

3- Ngoại tỉnh và hải ngoại cũng một tay cô Thủy Tiên Paris vày vò mân mó. Các tình yêu vui lòng chuyển khoản về Lê Bùi Thủy Tiên, Tk 0301000382986 Vietcombank ( VCB) chi nhánh Hoàn Kiếm, Hà Nội. Bêu nắng sẽ được ship cod tới tận tay quý vị. Liu ý ghi rõ:
- Họ và tên.
- Địa chỉ và số điện thoại.
- Số lượng Bêu nắng cần mua.

4- Nhiều tình yêu ngỏ ý muốn mua trọn bộ Nhọ - Huyền đề - Bêu nắng, bỉ nhân xin được trả lời như sau: Nhọ có thể mua được trên Tiki, Huyền đề bỉ nhân đang chuẩn bị in nối bản, Bêu nắng cũng nên nhanh tay kẻo cháy mẹ hàng.

5- Các tình yêu muốn dao liu - dao cấu cùng bỉ nhân để nhận Bêu nắng thì đắng lòng gọi số 090.628. 2881. Sự này là tùy duyên bởi sáng sáng bỉ nhân bận tu tập ở cafe, chiều chiều nhàn rỗi tụ bạ nơi quán xá. Khoảng trống mênh mông còn lại thì phải haulon. Vất vả khôn lường.

Chúc các tình yêu ngọt ngào hạnh phúc và hoan hỉ vô biên cùng Bêu nắng hoang đàng.

Chào thân ái và...cút thẳng.

Hiuhiu...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi, đồ uống và ngoài trời

Tranh thủ chửi phát cho đắt hàng nào...!!!


Đường lên đỉnh Olympia là một cuộc thi kiến thức trên truyền hình nhằm truyền cảm hứng học tập cho học sinh cả nước. Ngôi vị quán quân kèm học bổng du học là sự cổ súy cho tinh thần đó chứ không phải trò leo cột mỡ của bọn đầu teo chân tay to. Thế nên các bạn đừng ngoạc cái momlon ra mà khạc nhổ rằng thì là mà chương trình đi lọc chất xám cho tây bương rồi thì a ba bảy hai mốt đứa đi thì hăm hai đứa không về. Tởm lắm. Xuất thô các bạn cũng chửi, xuất tinh các bạn cũng hờn. Các bạn chỉ ưa cái thói xuất lậu xú ngôn là đéo ai bằng.

Xuất dương học hỏi cái hay của thiên hạ là con đường ngắn nhất để canh tân đất nước. Giống tốt thì phải chọn chỗ có thổ nhưỡng phù hợp mà nảy mầm, chứ ở nơi cằn cỗi thì chỉ thành giống chột mà thôi. Chứ tị nạn giáo dục cái đéo gì, à cơ, hở quân mất nết?

Phải khai cái dân khí trước rồi mới nâng được cái dân trí lên.

Đang khai mà các bạn cứ đái vào, là thế đéo nào, hả hả...???

Không có mô tả ảnh.
Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2019

LOA LOA LOA...!!!

Không có mô tả ảnh.

Hôm nay là ngày trùng cửu (9/9/2019), theo thuật độn toán của bỉ nhân thì 10 năm mới có một lần. Bên Tàu, ăn theo âm lịch và phong tục nguyên thủy thì người ta tạm rời bỏ nhà cửa lên núi lánh nạn, sau dần thay đổi tính chất, tiết Trùng Cửu lại dành riêng cho tao nhân mặc khách lên núi uống rượu làm thơ. Vãi lờ chửa?

Bởi cái lẽ đó, sau 3 vạn 9 nghìn ngày hò hẹn thì bỉ nhân cũng chọn được cái thời khắc hoàng đạo này mà Bêu Nắng với cần lao. Trước là dao liu, sau là...dao thớt. Văn chương thi phú mà không có chén chú chén anh thì cũng lạt đi nhiều phần.

Nhưng cái lẽ nghiêm trọng hơn, ngày trùng cửu này cũng là sinh nhật tròn 3 tuổi của MiMi bé nhỏ aka công chúa Rau Má, một tài sản vô giá mà bỉ nhân - tuy mang tiếng là liệt dương nhưng cô thương lại cho ngỏng dậy - dày công hun đúc. Hạnh phúc gì hơn khi Rau Má đi Bêu Nắng cùng cha?

Người ta hay nói tửu - sắc, nhưng hôm nay bỉ nhân nói tửu - sách. Thế đã lạ chưa?

Hoan hỉ chào đón các tình yêu đến chia vui. Người đẹp Thủy Tiên Paris sẽ phục vụ công cuộc Bêu Nắng tại chỗ cho quý vị. Phần của bỉ nhân xin được hân hạnh hầu rượu và vêu vao chụp ảnh với cần lao.

Thế cho chóng ráo bút nghiên và bạc tiền, cóa phỏng...???


***

Bài của cụ Ngô Đồng, một thần thông mất nết nhất nhì cõi mạng với thứ văn chương tởm lợn, rả rích đến buồn nôn.

Lê hỒng tuâN một tay viết mất nết đã thành danh, đương rắp tâm cho ra cái BÊU NẮNG, ngõ hầu câu nốt những bướm tươi còn sót lại sau tiếng vang của NHỌ với HUYỀN ĐỀ

Với nick phẩm quen thuộc là Phọt Phẹt, anh múa phím từ blog qua facebook làm mụ mị bao kẻ yêu văn chương, từ bọn toét mắt tới bọn tiểu đường, từ quân liệt dương tới phường lãnh cảm, từ dậy thì cho tới sa đì đái khai, dẫu người ta biết anh bù bựa, chỉ thở thôi đã thối như chính anh tự nhận thế.

Văn Phọt Phẹt với lối viết rất riêng, cách dùng câu từ uyển chuyển luyến láy đậm chất dân gian, lề lối ấy khiến người đọc như chìm trong cảm xúc của những tháng ngày xưa cũ, nhất là những bài bốc mả quá vãng xa xăm.

Những ai đương độ U40-50, nhân chứng sống của một thời kỳ bao cấp huy hoàng hẳn cũng lắm hoang mang kí ức, bởi sinh ra dưới mái lá tiêu điều và lớn lên với những liêu xiêu gốc rạ.

Đâu đó trong mù mưa xa vắng, ta vêu vao ngồi xem chị bện chổi rơm và ao ước một niêu cơm sốt dẻo.

Đâu đó ngày cũ, ta trò chơi ô quan trong sắc tím hoa xoan, hay buổi trốn tìm từ xó cửa tới khe rơm luôn đầy ắp những vui buồn thơ dại.

Và đâu đó những chiều chân đất lang thang rình con chim sáo, bóng ai ngang qua chiều, tà áo mỏng che chũm cau lấp ló, ta bồi hồi gói lại mây trời vào những giấc mơ hoang.

Hành trang vào đời là dư âm của một thời quẫy đạp trong ngột ngạt bủa vây, đong đầy kỷ niệm của một thời lêu hêu bêu nắng.

Tất nhiên, BÊU NẮNG không chỉ là những ngày mậu dịch hân hoan, mà BÊU NẮNG còn cơ man những thói mang tầm thời đại, tất nhiên là không thể vắng đi những chim bướm thiên đàng.

Tôi gặp Phọt Phẹt rất đời trên chiếu diệu, hào sảng và khí chất, hào hoa mà cũng giăng hoa vãi mả, dẫu mười phần đã liệt dương, nhẽ đó lại là cái tố chất để anh ướp mật trộn hương vào cái văn chương trăm phần mất nết.

BÊU NẮNG một cuốn sách đáng để đọc cho hôm qua hôm nay và những ngày dẩm dít nắng mưa sau nữa.

Cần lao hãy liên hệ với Phọt Phẹt Lê hỒng tuâN để dan díu, trước là cỗ bàn sau mới đến màn ký tên điểm chỉ.

Hoan hỉ chúc mừng...!!!

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi, đồ uống và ngoài trời
Thứ Tư, 28 tháng 8, 2019

SỜ ĐƯỢC VẠ, MÁ ĐÃ SƯNG.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và giày

Dư âm Hiền cá sấu gây biến ở phi trường, Thảo con bố Thắng siêu báo hiếu online và một em gái vửa sinh con hai tháng bị chồng là võ sư thi triển công phu còn chưa dứt thì bên Thái dúi, các cô gái của đội tuyển bóng đá nữ nước nhà đã bước lên ngôi cửu đỉnh. Xin được cung nghinh và ting ting chúc mầng.

Trong một diễn biến cũng liên quan đến đàn bà, ấy là việc bảo mẫu Q bị khởi tố và bắt tạm giam ngày hôm qua. Động thái này cho thấy cơ quan điều tra đã nắm trong tay nhiều chứng cứ quan trọng. Chỉ hơi hài hước ở cái quyết định khởi tố bị can của công an quận Cầu Giấy bởi trong tố tụng hình sự đéo có cái khái niệm nào là "Quyền thủ trưởng" cơ quan điều tra cả. Mà chỉ có thủ trưởng hoặc phó thủ trưởng thôi, là chấm hết.

Cũng trong tố tụng hình sự, nhiều con giời đạp đất kêu than, rằng một người như bà Q mà áp dụng biện pháp ngăn chặn là bắt tạm giam là rắm rít lắm. Để tỏ ra thông tuệ, chúng trích dẫn điểm nọ khoản kia để chứng minh nhưng thứ sờ sờ ra là việc tại ngoại của bà Q gây khó khăn cho việc điều tra bởi bà, qua kênh của luật sư, báo chí và MXH đã có những thông tin không chính xác, tiền hậu bất nhất, rất dễ gây kích động và chuyển tính chất vụ án sang một hướng khác. Bốc hốt là hợp lý, đúng - sai thời VKS đã phê, oan gia - trái chủ mời ra tòa cãi vã. Và rất có thể việc nhập kho sẽ tốt hơn cho bà?


Cuối cùng, khi vụ án khép lại, cầu mong cho linh hồn cháu bé được siêu thoát và vui vẻ ở chốn thần tiên tỉ tỉ diệu kỳ.


Không có mô tả ảnh.

Thật ra, ốm là quyền của trẻ con, bởi chỉ có như thế thì cơ thể mới sinh ra sức đề kháng để chống chọi lại bịnh tật. Những đứa trẻ được bảo bọc kỹ quá thường không mấy khỏe mạnh và tinh nhanh như lũ đồng ấu bóng bưởi tắm mưa dù vẫn biết môi trường sống ngày mỗi tệ nhưng không vì thế mà chúng ta tước đi cái quyền được ốm của con em mình.

Công chúa Rau Má, trộm vía, sinh ra khỏe mạnh và ít ốm đau. Trùng cửu 9/9 này tròn 3 tuổi nhưng chỉ nhõn đôi lần vác viện vì sợ sốt virus, còn thời chỉ mỗi việc ăn ngủ và chơi và mới rồi là đến trường để ỉa đùn cho khí thế. Tâm lý phụ huynh thì cứ thấy con ốm là lo, từ ho xoàng cho đến đùng đoàng bách bịnh. Cứ bình tĩnh thì con cái nó sẽ cứng cáp vượt qua thôi, vả lại y tế bây giờ cũng không còn cái thuật phục lá mơ lông trứng gà ngải cíu nữa. Tâm lý phụ huynh vững vàng cũng là cách truyền cho con năng lượng mà chỉ có huyết thống mới dẫn dụ đến được những chỗ chúng bị tổn thương.

Tôi thủa bé cũng chả bịnh gì ngoài cái tật khóc dạ đề chẵn 3 tháng 10 ngày rồi thành... thóc giống. Đứa em gái kế mẹ mất sữa, nuôi bộ bằng nước cơm cũng chả làm sao. Thằng thứ ba thì hơi thập tử nhất sinh một tý bởi mắc chứng viêm phế quản và bị sa đì. Thuốc để chữa chỉ lá lẻo ngoài vườn và rau má bố gỡ chân đê cùng dăm vài viên Xuyên Hương phân phối hoặc thậm thụt mua ở chợ đen. Ấy rồi cũng nhớn nhao phổng phao như bao đứa khác. Cậu út sinh ra đúng kỷ nước nhà đói như chó lạc nhưng ơn giời, gạo kho cơm độn cũng không cản được phép thần tình nhân sinh. Tiếc là cậu hơi vắn số.

Nhưng rõ ràng là những khốn khó về dinh dưỡng và không được chăm sóc y tế cẩn trọng đã để lại hậu quả rất ghê gớm về sức khỏe sau này. Hầu như đứa nào cũng mắc phải một chứng tật nào đó như là tai ách vậy. Con em gái thì da dẻ như bồ hóng, thằng thứ ba chân tay lúc nào cũng dầm dề mồ hôi và ngủ thời co giật đùng đùng như Khá Bảnh lên sàn. Riêng tôi mắc phải phải một chứng rất nan y mà không có bất kỳ một tài liệu y khoa nào chép cả.

Ấy là chứng cam tiền.

Rao giảng thế để 9/9 ra mắt "Bêu nắng", thiên tạp văn về một thời quá vãng hoang mang, nha đồng bào.

Để làm đéo gì?

Chữa cái bệnh cam tiền chứ còn gì nữa.

Hiuhiu...!!!

***

Viết được quyển sách mất hàng năm giời bởi việc đánh đu với chữ nghĩa là vô cùng khó nhọc. In ấn rồi phát hành vài nghìn bản cũng chỉ lãi được đúng một bữa diệu thịt mà nếu có cao hứng bú thêm điếu xì - gà thì kiểu gì cũng phải đập lợn của con ra mà tất toán. Dính vào chữ nghĩa được mỗi cái lợi là đi ỉa rất nhàn bởi có cái đéo gì đấm vào mõm đâu mà đòi bài tiết. Chút danh hão hư hao chả bõ giắt kẽ răng mà chóp chép với cái bụng lép kẹp những mơ mòng. Đắng lòng lắm.

Cơ mà đó là thú vui. Mà đã là thú vui thì đong đếm làm gì cho buồn bã. Cứ vui đi khi đời còn cho phép, chứ đến lúc định mức khuây khỏa bằng cơm trắng có ngọn, trứng gà có nhang thời bẽ bàng lắm.

Không gì thay đổi thì ngày trùng cửu 9/9 này bỉ nhân ra mắt thiên BÊU NẮNG, một tạp bút mút mùa hoang hoải xa xăm. Nếu cứ như mọi khi thì phải đỏm dáng ra cà phê vào dịp cuối tuần cho nhã, cơ mà cuối cùng vẫn dẫn đến quán diệu để thôi nôi. Kinh nghiệm khi cho Nhọ & Huyền đề lên thớt đã chỉ ra như vậy.

Thế nên lần này quyết Bêu nắng ở quán diệu cho thập phần bồ côi bồ cút. Bêu nắng mà không say ( nắng ) thì bêu làm đéo gì? Và rồi thì đằng méo nào chả nghèo, hehe.

Quý anh chị ngửi xem rằng như thế có được không?


Không có mô tả ảnh.
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang