Thứ Sáu, ngày 31 tháng 10 năm 2014

SỐC & ĐỘC # 77




Uống diệu thì phải cho say. Không thì đi đẽo mẹ cày còn hơn:))



Làm trai phải có tí xăm. Thêm phần hổ báo lộn gằm mới phê:))



Đéo mẹ cái kiếp gia cầm. Cạc cạc cho lắm lên mâm gọi hồn:))



Giời mưa bong bóng phập phồng. Sao em đem cả cái lồng ra ngâm:))



Tổ quốc cần đến tuổi tre. Bia Sài gòn cũng le te xí phần:))



Bốn cô đem bím ra ngâm. Đang mưa to bỗng âm thầm, tạnh luôn:))



Đóng bảo hiểm để an sinh. Ai mà không đóng hành kinh chớ buồn:))



Ăn quả nhớ kẻ giồng cây. Xơi miếng thịt chó anh đây ơn đầu:))



Lặn lội thân cò khi quãng vắng. Eo xèo mặt nước buổi đò đông. ( thơ Trần Tí Xương hehe)



Đầu ti tênh hếch xem thật sướng. Thằng bé lom khom véo nõn nường:))



Chăn trâu vốn đã khổ rồi. Chăn lợn còn khổ gấp đôi...chăn bò:))



Chào em cảnh sát giao thông. Ti to, mông mẩy, mặt hồng hehe:))



Các cụ nói cấm có sai. Dái to mỗi việc lai rai lộn gằm:))



Kìa anh phó nháy kia ơi. Cẩn thận không lại đánh rơi mất cà:))



Tình yêu mà vẽ bằng buồi. Kiểu gì cũng phải buồi nguồi...mang thai))



Thủy bộ chuẩn bị nhập chung. Thế là cảnh sát anh hùng hẳn lên:))



Ban đầu ta phải cân hơi. Xong xuôi thì mới à ơi...móc hàm:))



Có tí kinh là...kính có ti hí hí.



Đái bậy rất kém văn minh. Nên vào trong ngõ rập rình đái chui:))



Đặt tên phải đúng thuần phong. Duy Lìn đéo mẹ vô song... như lồn:))



Bọn yêu nước vốn thần kinh. Bọn không yêu nước làm tình... như điên:))



Trộn chó bị đánh chết tươi. Trộm tiền ngân khố bác cười... như ma:))



Đành rằng là mốt lọt khe. Khoe mà như thế hehe vãi lồn:))



Ăn hải sản rất cường dương. Tôi đây ăn cái nõn nường tơ hơ:))



Béo phì là bệnh quốc gia. Gày còm là bệnh của nhà lắm con:))



Leo cành ổi, trèo cành na. Dáng em như gọi chim sa vào lồng:))



Bố thì chả đến nỗi hư. Mà thằng con lại khư khư độc quyền:))



Thuốc lào anh bắn một bi. Hai bi bộ hạ cười khì liên hoan:))

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Hai, ngày 27 tháng 10 năm 2014

XUYÊN VIỆT - HÀNH TRÌNH XẾ CỔ ĐỘ LẠI XƯƠNG - CHƯƠNG 9




Chương 9: CẬU HUY - CON DÊ GIÀ KHÔNG...DÁI.

Nằm nhà thằng bạn mà chán vật vã. Gia tài còn nhõn cái quần sooc với cái áo thun bận người và đôi tông Ai-lao thần thánh găm chân. Cơ mà đã bẩn thỉu, nhàu nhĩ và chua lắm rồi. Người thì thối nhũn ra. Thế là đéo được!

Thằng bạn quẳng cho bộ đồ cũ giục đi tắm. Tôi ngáp dưỡng sinh lấy khí rồi uể oải lâm bồn. Người thư thái ra tý chút. Tôi bấm độn tính ngày về bởi mai đồng hành cũng lộn Sài thành đúng hẹn. Nhẽ ngược hỏa xa mà ra Bắc bởi mất giấy tờ nên không thể thiên di, thêm nữa còn phải gởi theo con xế già khuyển mã. Mọi nhẽ coi như xong. Tôi đạp bồn đứng dậy trở ra há mồm cười ha hả. Thằng bạn tôi thất kinh khi thấy trên mặc áo nhưng dưới lại quên quần. Bỏ mẹ thật, may mà vợ nó đi chợ vắng. Sự phê pha vưỡn cứ lởn vởn đâu đây và nếu bộ CPU aka não cấu hình không đủ mạnh thì có ngày bốc cứt ăn vã cho "đất nước trọn niềm vui". Đèo mẹ...

Lẩn thẩn vê điện thoại, chả gọi cho ai cả mà ngay ngáy lo máy hết pin bởi cái sạc nằm trong túi hành lý đã chia ly vĩnh biệt. Máy độc nên sạc cũng thuộc dạng " thủy ngân trộn với lưu huỳnh", bói cả Sài Gòn nhẽ thời không có. Điện thoại mà ngỏm củ tỏi thì cũng đồng nghĩa với xẩm mù sờ lồn chị Dậu đêm đen. Thật là:

Họa vô đơn chí
Phúc táng mả hàm rồng.

Không dám gọi mà chỉ nhắn tin cho một bù bựa đã hẹn hò trước đó đặng giải nốt cơn sầu. Gã tên Huy và trong chương này tôi gọi là cậu Huy cho phải phép. Cậu Huy không phải là cậu Giời, ý chỉ những nam nhân cậy uy mà mất dạy, đơn giản chỉ là lối xưng hô theo cách xưa, hơn nữa cậu lại là giai Hà Nội.

May quá, cậu cũng đang dịch chuyển về tọa độ tôi đóng khố. Cậu dặn cứ ở đó rồi cậu tới rước đi. Thằng bạn khuyên nên ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Tôi bảo, đi nhậu tiếp cho bớt đen. Nó trợn mắt, đã đen lại còn thích...lắm lông. Thây kệ, xem đen đến cỡ nào. Biết đâu trong cái bĩ cực lại lấp ló sự thái lai. Cóa phải?



Gớm chết chết, cậu đi con xe gì mà to cao và đĩ đời phát khiếp. Đã thế lại còn dịch đít tận bờ tường rước tôi lên. Tôi mở cửa mà cấm có thấy động đậy làm cậu phải nhảy xuống hướng dẫn cho. Té ra xe cậu thiết kế dạng cửa lùa, mở ra bằng cách đẩy qua đẩy lại như người ta sàng xê giần gạo ý. Khi đã yên vị cậu hướng dẫn thêm cho tôi nhiều óp - sần kinh hoàng khác, tỷ như mát xa, kéo rèm, sưởi ấm, xem phim..., Tôi sướng quá buột mồm hỏi nhỡ có thả dắm ra thì có chức năng hút mùi không? Cậu cười rũ bảo, em chưa thử.

Bọn tôi tạt vào một nhà hàng khá sang. Lúc này tôi mới có dịp ngắm kỹ cậu. Người cậu tầm thước, mắt híp, miệng rộng, môi dày, mũi hơi khoằm như mỏ quạ. Nom kỹ lại có tí Tây tây bởi cậu bận đồ y như ông phán dây thép, ông thông ngôn, ông thư ký tòa báo hoặc những ông đại loại thế, nghĩa là những công chức lìu tìu hạng trung thời Pháp thuộc. Thì đấy, chân cậu dận Moka mõm nhái đen tất lửng trắng, người bận quần kaki mềm đóng phăng áo thun màu tím hồng. Cả con người cậu toát lên vẻ vửa giai lơ lại vửa ơ hờ tử tế, cứ hao hao như những tinh hoa giai phố Hà thành xưa. Lại vửa nét công chức chuyên cần pha thêm chút thị dân lắm mồm chợ búa. Thật là khó nhốt cậu lại trong một tổng kết vắn - dài.


Nhân lúc chờ đợi đồng bọn đến, cậu kể tôi nghe chút chuyện riêng tư. Hóa ra cậu là giai hàng phố Hà nội cổ, vào cái thập kỷ 90 của thế kỷ trước theo cha mẹ vào Sài Gòn theo diện phân bổ cán bộ tăng cường. Và bây giờ cậu chuyên nghề thu gom nông sản xuất khẩu, đong hìu khá lắm.

Chuyện chưa được nửa canh giờ thì đồng bọn cậu xầm xập kéo đến. Cậu bảo tôi, "anh gọi lấy một em mà ngồi". Tôi đang đen nên thích...lắm lông, lôi hẳn một em đang rót bia mồm đầy ria mép mà ấn xuống. Ở cái đất Sài Gòn này, mật độ gái ở nhà hàng quán nhậu nhiều hơn cả châu chấu châu Phi. Đông đảo lắm!



Cứ tưởng cậu là bậc hảo tửu nhưng ai ngờ mới được nửa cuộc vui giọng đã méo như bệnh nhân tai biến. Cậu lai rai cầm chừng nhưng tay chân rất hoạt, hết sờ soạng "núi đồi" lại cấu véo đùi non của một giai nhân bên cạnh. Nàng đẹp lắm, nhẽ cậu thửa riêng để đánh nhắm trường kỳ, khác hẳn với dạng gái dịch vụ ngồi cạnh tôi, cũng đẹp đấy cơ mà không tình mấy.

Thôi cho tôi không kể những trò vui vặt vãnh bởi cái xứ ta hết ăn uống lại đến hát ca. Diệu bia vô địch thiên hạ còn hát ca cũng gần như kiện tướng, có điều tuyền rúc vào phòng lạnh hay đóng cửa đình làng chứ chả mấy khi tưng từng nơi đại hý trường hay hè phố. Cái nết phương Đông trắc ẩn nó làm con người bé mọn đi ngay cả lúc vui vẻ hội hè. 

Cậu Huy về tự khi nào tôi không hay bởi tôi cũng đéo biết tôi sao lại có thể về được nhà trong bê tha vật vã. Sự say, trước hay sau đều như nhau cả, trừ cái việc say bả ái tình. 



Từ từ hóng nha...





Thứ Sáu, ngày 24 tháng 10 năm 2014

ĐÈO MẸ - THƠ



Cho tôi thở một tí thơ
Tuy rằng rất thối cơ mờ hiuhiu:))

***

Em bước ra từ ảo mộng tình Phây
Xinh đẹp quá làm tôi run rẩy sốt
Uống bia mà như đang uống thuốc
Đắng hết lòng...

Người ta bàn thế sự với đánh quả lòng vòng
Em e ấp khoe bầu ngực nóng
Và khép háng dịu dàng theo lối đoan trang
Thật nhỡ nhàng...

Hỡi giai nhân mang vẻ đẹp nguyền rủa
Đã làm tôi kết tủa sợi tình côi
Sáng vướng víu và đêm thời gian díu
Mảnh hồn trần...

Cứ ước ao con tạo sẽ xoay vần
Để em đến bên tôi trong thề bồi quá lứa
Cho lỡ thì tôi rồi lỡ cả thì em
Đời bã hèm...

Ôi nếu được thì tôi đây xin chết
Cho cái gọi là cao cả tình yêu
Và không được thì tôi đây cũng chết
Em đã chôn tôi trong hoang hoải địa đàng.

Thế nhân lắm kẻ vội vàng
Tôi đây đứng ở bên đàng, đợi em.

***

Rượu mãi mà chửa say
Đom đóm bay bay bay
Tự dưng nóng gáy
Ôi bàn tay...

Cứng lắm sao đêm nay mềm thế
Phấn kem hay gáy tôi non?
Hóa ra đêm nay hồn nhũn
Nên tay mềm...?

Lâu rồi em không âu yếm tôi
Cũng chẳng nói lời ngọt môi
Càng không đốt lửa đêm sầu muộn
Càng chẳng tình tang với vội vàng.

Tôi tìm hoa mộng của đời tôi
Bởi vướng chút tình côi
Em chai tay góp nhặt
Mảnh tơ trời...

Đêm say lắm cuối cùng em đã ngủ
Tôi một mình ngồi nắm tay tôi
Thời gian thở như đang hấp hối
Tý nữa tôi mồ côi...

Thế nên thôi.
Ồi ồi...

***

Hà Nội cái gì cũng đắt
Rẻ nhất lại là tình người
Hà nội cái gì cũng chật
Rộng nhất lại là vòng tay.

Hà Nội mùa thu nay
Heo may vàng hương cốm
Chút tình yêu lốm đốm
Như chuối chín trên cây.

Hà Nội hanh hao gầy
Những phố dài xao xác
Những mái đầu chớm bạc
Cuộc đời sáu mươi năm.

Người mãi đi xa xăm
Tình vương đầy lối mộng
Bầu trời thì vẫn rộng
Sao bên đời quạnh hiu.

Thôi thế là tình thiu
Thu không em buồn lắm
Hà Nội vương vãi nắng
Vàng ươm nỗi ru đời.

Thôi khép lại ngôn lời
Từ nay không hẹn nữa
Bởi nặng mùi hoa sữa
Nhức trọn một niềm đau.

Cầu mong thu phai mau...


***

Thiên hạ xem bắn pháo bông
Tôi đây buồn quá chổng mông lộn gằm
Sáu mươi năm ngỡ xa xăm
Lộn gằm mà ngỡ moi săm cân vành
Bốn mươi năm tuổi rành rành
Pháo bông bắn cháy mái gianh lộn lèo
Sáu mươi nhẽ chắc sẽ tèo
Bắn thêm phát nữa nhưng teo mẹ nòng
Thế là pháo cứ lòng thòng
Bông kia cười nhạt đi hong nõn nường
Ngày giải phóng đổ ra đường
Tôi đây phỏng dái chán chường, nằm im.

Thôi, đi ngụ đơi:))

Thứ Ba, ngày 21 tháng 10 năm 2014

SỐC & ĐỘC # 76



Mua đi bán lại nợ đời. Chị em phụ nữ thu lời... thất kinh:))



Ốc Tây rõ thật văn minh. Ốc Ta vặn nhõn cửa mình chị em:))



Đứa đè đầu, đứa cưỡi đuôi. Làm thân con chó buồi nguồi nàm thao:))



Sảy cha còn chú, sảy mẹ bú dì. Cháu đây sảy hết nên đi...bú buồi. Ối quên, bú bò:))



Con ếch mà biết nói năng. Thì thằng ăn thịt nhăn răng cười trừ:))



Xin chào thành phố Hải Dương. Em đây mót quá nên tương một bài. Aka...bãi:))



Nhân quyền là thứ hay ho. Việt nam đích thị con bò buộc dây:))



Nhác trông cứ tưởng vượn người. Thật ra là giống đười ươi giả cầy:))



Mới nhìn cứ tưởng máy bay. Hóa ra là lễ hạ chày mừng xuân:))



Chó địt lợn rất hăng say. Thể nào đề cũng chiều nay lộn lèo:))



Thủ tướng không phải con chiên. Giáo hoàng chăn mãi thấy phiền, nên thôi:))



Lồng bàn là để ngăn ruồi. Anh đây đậy mẹ cái buồi hiuhiu:))



Tôi đây bị Gút đã lâu. Uống Tâm Bình cái là râu trụi dần:))



Hò dô ta nào..., kéo củ su hào lên nào:))



Trẻ em như búp trên cành. Ngủ mà như thế tất thành...lông rân:))



Hoan hô cảnh sát 4 sao. Anh say diệu giống đi vào... cõi âm:))



Hoa hồng là của tình yêu. Dái kia là của sớm chiều đái khai:))



Đù má thằng chả Nguyễn Tường. Thụy em công chúa của phường rận mu:))



Chúc cho đầu bạc răng long. Đôi này thì quả vô song bộ hàm:))



Đàn bà đẹp nhất bộ ti. Nhiều đàn ông mãi bé bi lộn gằm:))



Thương cho ghế đá bờ hồ. Bởi chị kia bỗng bờ - rồ lên cơn:))



Chuối kia trước ngự trên buồng. Tuần đinh bắt phải vào chuồng súc sinh:))



Bong bóng có thể hơi teo. Cơ mà hoa hoét vưỡn reo ầm ầm:))



Đi ỉa thời phải nết na. Đừng như giống chó cửa nhà mất vui:))



Cứ tưởng chó hóng tát ao. Ngờ đâu anh hóng tanh tao... vãi vồn:))



Buồn ngủ gặp phải chiếu manh. Ăn cơm cháu phải có canh để lùa:))

Nguồn: nhặt trên NET.
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang