Thứ Ba, 21 tháng 3, 2017

NẮNG TỪ QUÊ MẸ.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng và văn bản

Nắng từ quê mẹ nắng ra
Nắng từ ngã bảy ngã ba nắng về
Nắng cực hồng hộc triền đê
Lộn đò em ngửa bề bề ra mơi.

***

Bán thơ cho anh LỌC MỒM DỌC, hehe.

Kể từ hôm nay, tập thơ "Nắng từ quê mẹ" sẽ chính thức mở bán rộng rãi.

Giá bán: 68.000đ/cuốn.

- Hanoi: Ship cod (tự thanh toán ship ~20k/đơn)

- CPN đi các tỉnh (tự thanh toán tiền ship)

Chuyển tiền trước qua tài khoản Bùi Trọng Lịch 0021001063058 Vietcombank CN Hanoi.

Nội dung chuyển: Ten + Mobile + Dia chi.

1. Mua trực tiếp tại Hà Nội.

- Văn phòng DNA Brand: 32 ngõ 35 Cát Linh, Đống Đa (gọi trước 0942993289).
- Trung tâm Văn hoá Đông Tây, số 99 Nguỵ Như Kon Tum, Thanh Xuân (trong làng sinh viên Hacinco).
- Nhà sách số 5 Đinh Lễ.
- Bảo Lâm Quán số 647E Kim Mã.

2. Mua trực tiếp tại Tp HCM.

- Kafka Bookstore, 54/2 Nguyễn Cư Trinh, P.Phạm Ngũ Lão, Q1.
- Bác Phạm Dũng Phương tại cà phê Tiến Đạt, 29 Nguyễn văn Giai, phường Đakao, Q1 (gọi trước số 0917295695).

Trong hình ảnh có thể có: 3 người
Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017

SỐC & ĐỘC # 126

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Mẹ như cái lẽ ở đời
Chở - che một cõi tơi bời ấu thơ.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, bầu trời và ngoài trời

Thời tàn của trâu
Mạt đầu cơ nghiệp.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

Một buổi sinh hoạt của các đệ tử TOÀN CHÂN GIÁO.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, giày, đại dương, ngoài trời và nước

Liền ông ở cái nước ta
Trốn vợ đi tắm rất là văn minh.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, ngoài trời

Yêu cho roi cho vọt
Ghét bỏ sọt mang đi
Hihi...

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và ngoài trời

Xít đờ ca, xít đờ ca
Bố con nhà cháu thật là vãi lôn.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Kỷ lục có một không hai
Kỷ cương là thứ rất hài ở ta.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Lần sau phải đậu cho khôn
Đậu ngu nó lại dí lồn vào xe.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và ngoài trời

Giang tay với thử giời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi

Liền ông xe chỉ luồn kim
Để liền bà vặt lông chim thả diều.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Hổ báo chăm sóc cáo chồn
Các mẹ đã thấy vãi lồn ra chưa?

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và giày

Thần kê & Hạt kê.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Tây Nguyên không chỉ nhà rông
Mà còn có những cặp mông hết hồn.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Yên xe mẹ nhúc nhắc
Ba - ga con quên đời.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, xe môtô và ngoài trời

Tây có nhân mã
Ta có nhân trư.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Chợ Mới đi thẳng
Ông Phùng đi ngang.
Còn tôi lộn mẹ vào làng
...Đi tơ.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngủ và quần đùi

Giời chiều hây hẩy gió nồm đông
Thằng bố say sưa đánh giấc nồng.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017

KHỈ BÁM ĐÍT VƯỢN.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đám mây, xe môtô, bầu trời và ngoài trời

Người An-nam lại đang rồ lên vì cái phim về con vượn khổng lồ có dăm ba phân cảnh quay ở Hạ Long, Phong Nha - Kẻ Bàng và quần thể du lịch Tam Cốc - Bích Động.

Sự thái quá của truyền thông nước nhà và tư duy láu cá khôn vặt của dăm vài "thiên tài" quản lý nhà nước làm cho quốc dân bỗng chốc lên đồng.

Họ kỳ vọng đưa hình ảnh đất nước ra với thế thế giới bên ngoài bằng vài ba phân cảnh trên màn ảnh, rằng rồi thúc lọ, đẩy chai phát triển rộng dài. Ôi chao ôi, duy ý chí và đĩ điếm thập thành.

Sẽ chẳng có gì sất khi mà chúng ta là một bầy khỉ ranh bám đít một con vượn khổng lồ siêu thực để vỗ ngực rằng đã tiến hóa thành người.


Chỉ có loài khỉ mới hay làm những TRÒ KHỈ thôi. Hỡi ôi:))




Người An-nam ta lạ lắm, lúc sống thì chả mấy chịu gần gụi yêu thương lấy nhau nhưng khi mọi nhẽ xuôi về chiều định mệnh thì lại tỏ ra mênh mông tình đời. Hệt như cái lối thế sự mà tôi đã viết đâu đó, rằng là:

Hùng tài sinh trong loạn thế
Thái bình ăn thịt lẫn nhau.

Ông cụ thân sinh dính tai biến bởi cái nết phóng túng rượu chè và hoang đường sức khỏe. Giời thương là mới chạm ngưỡng bệnh chứ chưa vào cửa tử.

Trong trăm nghìn điều phải học, thì hãy học lấy cái cách yêu thương chính bản thân mình.

Hãy lắng nghe cơ thể bạn bởi mọi nhẽ đều là hữu hạn. Cậy khỏe làm càn là chỉ dấu cho những tàn phai.

Haizz...



Những ngày lễ lạt của Tây dương du nhập vào xứ ta phần đa đều biến tướng rất lạ. Và ngày mồng 8 tháng 3 cũng không ngoại lệ.

Chửa kể An-nam lại còn dành hẳn ra một ngày riêng biệt để bốc thơm chị em nước nhà, ấy là 20 tháng 10. Có phỏng?

Một năm có 365 ngày thì 363 ngày nằm dưới. Được 2 ngày nằm trên tội đéo gì mà chẳng rên la. Rên là la và Ra là rên.

Thống khoái ở đó chứ đâu, hì hì.



Bọn làm thơ rất vớ bở ở cái món gái mú thịt thà, khác xa với bọn viết văn là tinh diệu vã.

Người Nhà Quê là một nhóm công khai trên cõi mạng, quy tập tinh những vĩ nhân và thần đồng thơ xứ An-nam. Những cái tên danh giá tỉ như Ngô Đồng, Lọc Chọn Bùi, Thế mới sướng, Chiến Văn, Do Hoang Giang, Nguyễn Xuân Việt, Nồng Nàn Phố...và tất nhiên không thế thiếu anh Phẹt, người đại diện cho trường phái THƠ CỨT.

Xin được bá cáo gần xa và hoan hỉ nghênh đón bạn bè lẫn bẹn bà hôm ra mắt. Đã nhờ thày cao tay ấn cho cái ngày 18.03. Nơi chốn đã thuê chuyên gia phong thủy định liệu ở trung tâm văn hóa Đông - Tây, 99 Ngụy Như Kon Tum, Hà Nội ( tòa nhà Hacinco ).


Chân chọng kiếng mời!
Chủ Nhật, 12 tháng 3, 2017

LƯNG CHỮ CỤ - VÚ CHỮ TÂM.

  
Một tấm lưng thẳng, cân đối, giống như
phần trên chữ "cụ" 
Ảnh: ST
HOÀNG TUẤN CÔNG

Trong truyện dài “Đứa con của thần linh”, Nhà văn Trần Quang Vinh viết: “Ngày ấy bà được khen là cô gái đẹp nhất làng, (...) những chuẩn mực thể hiện khả năng sinh con đàn cháu đống của người đàn bà như thắt đáy lưng ong, lưng chữ cụ vú chữ tâm cũng hội tụ ở người con gái ấy”.

Tiểu thuyết “Một trăm và chín chín” (Trần Chiểu) viết: “Cụ Cố khen tôi “lưng chữ cụ vú chữ tâm”, hai núm như hai hột đào tơ, mắn đẻ, khéo nuôi con, cụ muốn lấy tôi làm vợ bé...”

Bài “Vẻ đẹp phụ nữ qua lăng kính nhà phẫu thuật thẩm mỹ”, TS Vũ Ngọc Lâm viết: “Những cô gái đẹp có tiếng của làng, của thôn, xã, huyện, tỉnh thường là có đôi mắt lá răm, lông mày lá liễu, da trắng môi đỏ, hình thể thì cũng đến "thắt đáy lưng ong", "cổ cao 3 ngấn", "lưng chữ Vụ, vú chữ Tâm"...” (báo “Sức khoẻ đời sống”).

Theo đây, thì “Lưng chữ cụ (hay “vụ”), vú chữ tâm”, là vẻ đẹp chuẩn mực của phụ nữ, cũng là tiêu chuẩn chọn vợ của đàn ông xưa. Vậy, “Lưng chữ cụ, vú chữ tâm” trông thế nào mà hấp dẫn nam giới đến vậy?

1 - “Từ điển tục ngữ Việt” (Nguyễn Đức Dương) giải thích: “Lưng chữ “cụ”, vú chữ “tâm” Lưng (hơi gù như dáng) chữ “cụ” (trong tiếng Hán) và vú (hơi bầu như dáng) chữ “tâm” (của tiếng Hán) là hai nét hay gặp ở các cô gái mắn đẻ và khéo nuôi con [như Lưng gù chữ “cụ”, vú lồi chữ “tâm”]”.

2 - “Từ điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam” (Nhóm Vũ Dung): “Lưng chữ cụ, vú chữ tâm [Lưng gù chữ cụ, vú lồi chữ tâm]. (lưng gù chữ cụ: lưng cong hình chữ cụ; vú lồi chữ tâm: vú to, nhọn, không chảy sệ, như hình chữ tâm - tiếng Hán). Một kinh nghiệm xem tướng: người phụ nữ có hình dáng lưng, vú như vậy là người lắm con”.

3 - Bài “Đặc điểm văn hoá – giới tính qua tục ngữ Việt”, GSTS Đỗ Thị Kim Liên viết: “Còn những người: Lưng chữ cụ, vú chữ tâm là với ý những người đàn bà lưng hơi gù và vú bầu bầu thì mắn đẻ và khéo nuôi con”.


Kiểu vú song song, chảy sệ, đầu vú hướng xuống, hơi giống "mộc qua nhũ" (vú đu đủ)
Ảnh: St

Một số từ điển khác ghi nhận dị bản “Lưng chữ NGŨ, vú chữ tâm”:

4 - “Từ điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam” (GS Nguyễn Lân): “Lưng chữ NGŨ, vú chữ tâm (Tức lưng hơi gù và vú bầu bầu). Người ta thường cho rằng người phụ nữ lưng hơi gù và vú bầu bầu thì mắn đẻ và khéo nuôi con”.

5 - “Giải nghĩa tục ngữ Việt Nam” (Nguyễn Cừ): “Lưng chữ Ngũ, vú chữ Tâm: Chữ Ngũ có đường vòng ví như lưng con gái, chữ Tâm tròn bầu như vú đàn bà. Đây là cách nhận dạng nhân tướng phụ nữ nào lưng hơi gù, bầu vú bầu bĩnh thì người ấy mắn con, dễ đẻ, dễ nuôi và sinh lý mạnh”.

Tấm lưng thẳng, cân đối, đầy đặn, đi đôi với dáng vẻ bộ ngực chữ tâm của một mĩ nhân
Ảnh: St

6 - Sách “1575 câu thành ngữ, tục ngữ cần bàn thêm”, Lê Gia đưa ra dị bản “đặc biệt” hơn: “Lưng chữ cú (句) vú chữ tâm. Nghĩa câu: Lưng thì hơi cong gù như hình chữ cú (句) có nét chính hơi cong như cái lưng gù. Hai vú thì xệ xuống như hình chữ ‘tâm’ (心) có nét chính cong vòng xuống như quả mướp cong, gọi là ‘vú quả mướp’. Đây là nói về tướng người phụ nữ có hình dáng hơi xấu nhưng mắn đẻ”.

7- Bài “Siêu mẫu Quỳnh Thi- vẻ đẹp mạnh mẽ, hoang dã”, Bùi Sĩ Nguyên lại đưa ra dị bản “lưng chữ THÚ” với cách giải thích cũng “thú vị” không kém: “Các cụ nhà mình dạy rằng “lưng chữ thú, vú chữ tâm”, nghĩa là đường cong nơi lưng nên mềm mại (chữ thú là bộ khuyển, dáng cong rất đẹp), còn ngực nên cao và tròn vành như chữ tâm.” (thegioidanong.net).



Một số kiểu vú theo cách đặt tên của người Tàu (từ trái qua phải) 1.Vú nho khô (vú lép); 2. Vú quả đào.

3.Vú anh đào; 4.Vú quả chanh; 5. Vú quả dừa; 6.Vú quả lê; 7.Vú đu đủ; 8.Vú quả xoài; 9.Vú nịt áo(?) 10. Vú lọ.

11. Vú hoả sơn (núi lửa, trông giống vú chữ Tâm); 12.[không rõ chữ]; 13. Vú dưa hấu.

14.Vú hoa sen; 15.Vú bát tô; 16.Vú quả chuối; 17. Vú quả bóng.

Cứ theo đây, thì cô gái “Lưng chữ cụ, vú chữ tâm” chẳng có gì đặc biệt ngoài cái lưng gù và cặp vú “bầu bầu”, “hơi bầu” hoặc “vú mướp”, mắn đẻ, khéo nuôi con.

Tuy nhiên, theo chúng tôi, phân tích tục ngữ về tướng pháp, nhưng các nhà nghiên cứu biên soạn từ điển lại không tìm hiểu về tướng pháp, nên có sự hiểu lầm.

Phép xem “tướng lưng” [bối tướng 背相], cho rằng, lưng là nền móng của thân (bối vi thân chi cơ chỉ - 背為身之基祉). Người mạnh khoẻ hay bệnh tật; phú quý hay bần tiện; trường thọ hay yểu mệnh, đều biểu hiện qua tấm lưng. Sách về tướng pháp “Nhân luân đại thống phú” [人倫大統賦] của Trương Hành Giản [張行簡], thuộc “Từ khố toàn thư” của Tàu viết: “Lưng phải đầy đặn làm chỗ dựa yên ổn cho thân. Nếu lưng mà cong vạy, thì nghèo, chết non, hoặc tuyệt tự; lưng rộng, ĐẦY ĐẶN, CÂN ĐỐI thì được hưởng phú quý.” [nguyên văn: 夫背所貴者豐隆,身乃恃安定, 偏側貧夭絕嗣者欹斜, 富貴有后者闊厚平正].

Ảnh: St

Sách cổ về tướng pháp của Tàu “Đỗng vi ngọc giám” [洞微玉鋻] cũng viết: “Lưng dầy mà không thô, dáng như lưng rùa mà bằng rộng, đầy đặn; nhìn phía trước như đang ngẩng, xem đàng sau tựa đang cúi, ấy là người có phúc tướng vậy.” [nguyên văn: 背須得豐隆不俗,如龜背而廣厚平闊,前看如昂,後看如俯者, 福相也].

Lưng đầy đặn, vai nở nang, vuông vắn, mông rộng bằng vai rất giống hình chữ cụ.
Ảnh:St

Sách “Nhân tướng học toàn thư” (Thiệu Vĩ Hoa - NXB Thời đại, 2010) viết: “Lưng tốt hội đủ các yếu tố: ĐẦY ĐẶN, RẮN CHẮC, CÂN XỨNG, nở nang. Trái lại, lưng mỏng, thế yếu, LƯNG CONG...đều là các loại tướng xấu, nội tạng không ổn định, tinh thần suy nhược. (...). Eo lưng là thành quách của bụng, mọi sự an nguy của bụng đều dựa vào eo lưng cả (...) Đàn bà nếu eo lưng quá nhỏ và bó lại ở phần giữa, đường tử tức có rất nhiều điểm bất lợi. Tướng eo tốt, nên CÂN ĐỐI, đầy đặn, to, mông nở, tròn, bằng. Khi NGỒI, eo THẲNG, BẰNG PHẲNG. Nhìn từ phía trước, mặt eo như thót lại, nhìn từ mặt sau, EO VUÔNG VỨC là quý tướng.” (HTC nhấn mạnh).

Lưng thẳng, đầy đặn, vai và eo lưng nở nang, cân đối như chữ cụ
Ảnh: ST

Xét về mặt khoa học, thì bất kể đàn ông, hay đàn bà, tấm lưng đều là nơi gánh đỡ toàn bộ cơ thể, là chỗ dựa của lục phủ ngũ tạng, cũng là trung tâm chi phối sức mạnh của toàn thân. Một người phụ nữ có tấm lưng gù làm sao đảm đương tốt thiên chức làm mẹ (riêng chuyện mang nặng khi thai ngén đã là một bất lợi, nói chi chuyện nuôi con). Có bao giờ tạo hoá lại ưu ái, trao quyền năng đặc biệt trong việc duy trì nòi giống cho một người gù lưng không? Theo chúng tôi là không. Với loài cầm, thú cũng vậy. Bất kể đực cái, hay trống mái, những con vật tạo hoá ban cho khả năng sinh sản tốt, đều có ngoại hình cân đối, khoẻ mạnh, tấm lưng vững chắc. Con người không nằm ngoài qui luật của tạo hoá.

Hai hình ảnh đối lập, khá điển hình:
-Bên phải, vú bánh dày
-Bên trái, vú chữ Tâm
Ảnh: ST

Xét tự hình chữ “cụ” , rất giống một tấm lưng VUÔNG VỨC, CÂN ĐỐI của người ĐANG NGỒI (nhìn từ phía sau), trong đó, nét ngang dài dưới cùng, giống như mặt phẳng để ngồi, cũng là biểu thị phần cuối của tấm lưng (ngồi là tư thế thể hiện rõ nhất kiểu dáng của cái lưng). 

Chữ CỤ hình dáng như một tấm lưng người đang ngồi, cân đối, khoẻ mạnh
Hình chữ: St

“Lưng chữ cụ” là tấm LƯNG THẲNG, CÂN ĐỐI, giống như hình chữ “cụ”[1], chứ không phải là tấm “lưng gù” (chữ “cụ” , chữ “ngũ” 五, chữ “vụ”, đâu có gợi tả hình dáng cái lưng “gù”. Còn nếu “gù” đến mức giống chữ “cú” 句, chữ “thú” 狩, thì đây phải hiểu là người tàn tật mới đúng!)[2].

Eo lưng nở nang, đầy đặn, lưng cân đối
Ảnh: St

Vậy còn “vú chữ tâm” là kiểu vú thế nào? Nếu hình dung “vú bầu bầu”, “hơi bầu” như cách giảng của các nhà biên soạn từ điển, thì vú nào chẳng thế? Đến như Lê Gia hình dung “vú chữ tâm” thành “vú quả mướp” thì lại càng tệ hại! Dĩ nhiên tiêu chuẩn, quan niệm về cái đẹp có sự thay đổi theo thời gian. Nhưng tôi không tin một bộ ngực có hình dáng mơ hồ (“bầu bầu”) hoặc thõng “vú mướp”, gắn với tấm lưng gù lại thể hiện sức sống của người phụ nữ, và trở thành cái đẹp chuẩn mực khiến đàn ông phải si mê.

-Bên trái là kiểu bầu vú song song, đầu vú hướng chính diện
-Bên phải bầu vú ngoảnh ra hai bên, đầu vú hướng thương
chính là vú chữ tâm.
Đồ giải: St

“Vú chữ tâm” là kiểu vú đẹp. Cơ ngực, tuyến vú “chữ tâm” phát triển, mô mỡ đầy đặn, hai bầu vú cân đối, “ngoảnh” ra hai bên; “vú chữ tâm” không quá to, mềm mại và săc chắc, nên chỉ hơi sệ; trong khi bầu vú và đầu vú vẫn thây lẩy hướng thượng, tựa nét “ngoạ câu” (móc nằm), của chữ tâm 心.

Chữ TÂM, nét móc nằm giống bầu vú ngảnh ra phía phải, đầu vú hướng lên.
Nếu thêm nét đối xứng bên trái, sẽ thành hình dáng bộ ngực chữ tâm hoàn hảo.
Minh hoạ: HTC

Nghĩa là bầu vú và đầu vú “chữ tâm” không hướng chính diện kiểu “vú bánh giầy” [vú tròn hơi bẹt, không sệ, kém phát triển]; cũng không thòng xuống dưới như “vú mướp” [vú nhỏ, dài, nhão, cơ ngực và mô mỡ kém phát triển, Tàu gọi là “mộc qua” -木瓜 - vú đu đủ]; không quá to như “vú quả dừa” [lang tử nhũ-椰子乳], hay “vú dưa hấu” [tây qua nhũ - 西瓜乳]).

Vú chữ tâm

Nữ minh tinh Phạm Băng Băng

Có thể nói, tục ngữ “Lưng chữ cụ, vú chữ tâm” đúc kết kinh nghiệm về “tướng lưng” [bối tướng 背相] và “tướng vú” [nhũ tướng 乳相] của nữ giới. Theo đó phụ nữ đẹp phải có thân hình khoẻ mạnh, cân đối, lưng thẳng, vai và eo lưng nở nang; bộ ngực săn chắc, căng đầy, bầu vú thây lẩy ra hai bên theo chiều cho con bú. Đây chính là hình mẫu phụ nữ đẹp, có khả năng về tình dục, sinh sản tốt, nhiều sữa nuôi con, lại đáp ứng được yêu cầu sức khoẻ lao động trong cuộc sống làng xã xưa kia.

Điển hình của vú chữ TÂM, săn chắc mà mềm mại, thây lẩy hai bên, đầu vú hướng thượng
Ảnh: St

Tuy lấy tự hình chữ Hán làm trực quan so sánh, nhưng hiện chúng tôi chưa tìm thấy yếu tố gốc Hán, hoặc một dị bản gốc Hán nào liên quan đến tục ngữ “Lưng chữ cụ, vú chữ tâm”. Đây là có lẽ là một kiểu đúc kết kinh nghiệm nhân tướng học dân gian theo cách riêng của người Việt: Một tấm lưng thẳng, cân đối (phía sau, trông như chữ “cụ” 具), đi đôi và tương xứng với một bộ ngực săn chắc, đầy đặn (hình dáng như chữ “tâm” 心 đằng trước). Đó chẳng phải là sự kết hợp hài hoà, hoàn hảo của tạo hoá hay sao! Bởi vậy, không có gì đáng ngạc nhiên, khi các cô gái đẹp thường sở hữu đặc điểm “Lưng chữ cụ, vú chữ tâm” khoẻ mạnh, mắn đẻ, khéo nuôi con, được người đời ca ngợi, kén chọn về làm vợ, làm dâu con./.[3]

HOÀNG TUẤN CÔNG/3/2017

Chú thích:
[1] - “Việt Nam tự điển” (Lê Văn Đức) có ghi nhận khái niệm “lưng chữ cụ” và giảng là “lưng người ngay chừ”, nghĩa là lưng thẳng: “lưng chữ cụ • dt. Lưng người ngay chừ : Lưng chữ cụ, vú chữ tâm (tng”); mục “ngay chừ • bt. X. Ngay chò: Cây chổi ngay chừ; nằm ngay chừ”; Mục “ngay chò • tt. C/g. Ngay chừ, thật ngay : Cái cây ngay chò”.

“Ngay” ở đây có nghĩa là thẳng. Đây chính là cách hiểu đúng về kiểu “lưng chữ cụ”, tiếc rằng Lê Văn Đức đã không liên hệ được nghĩa của nó với câu “Lưng chữ cụ, vũ chữ tâm”, nên ở mục “Lưng chữ ngũ”, chính ông lại có cách hiểu lầm như nhiều người khác, khi giảng: “lưng chữ ngũ • dt. Lưng người khòm, cúp cong ở giữa: Lưng chữ ngũ, vú chữ tâm (tng)”.

[2] - Vì lúng túng, mơ hồ về câu tục ngữ, nên mỗi người đẻ một dị bản (chữ cụ具, thữ vụ 務, chữ ngũ 五, chữ cú 句, chữ thú 狩...). Thậm chí “Từ điển tiếng Việt” (New Era) lại cho rằng “Lưng chữ cụ, vú chữ tâm Ngụ ý câu này cho rằng đàn ông mà có tấm lưng thẳng và rộng, đàn bà có cặp vú tròn trĩnh là người có dáng vóc đẹp đẽ”, và giảng “Lưng gù chữ cụ, vú lồi chữ tâm”, như “Lưng chữ cụ, vú chữ tâm”. Tuy nhiên, cách diễn đạt của câu tục ngữ không cho phép người ta hiểu vế đầu nói về lưng đàn ông, vế sau nói về ngực (vú) phụ nữ.

[3] - Tham khảo một số cách hiểu liên quan đến câu tục ngữ đang xét:
- “Bầu vú như là biểu trưng cho sức sống mãnh liệt và khả năng sinh sôi nẩy nở truyền nòi giống của người phụ nữ. Cho nên người Hán và những dân tộc Hán hóa đã mô tả người phụ nữ hấp dẫn là người có “lưng chữ cụ (具),vú chữ tâm(心. Ngay trong thời hiện đại này, “vòng một” cũng là một tiêu chuẩn trong các cuộc thi chọn hoa hậu; chọn người phụ nữ chuẩn mực (chủ yếu về mặt hình thể)”. (Bầu vú với văn hoá nhân loại - Lê Đình Khẩn).

- “Các cụ kén con dâu là phải chọn những người tốt nái. Lưng chữ cụ, vú chữ tâm. Nghĩa là lưng hơi gù một chút và vú phải dài thì mới mắn đẻ. Cứ làm như chuyện đẻ hoàn toàn tùy thuộc vào người đàn bà không bằng. Ngày nay làm gì có những người con gái có nét đẹp này cho các cụ chọn! Lưng chữ cụ thì phải tập đi đứng cho ngay ngắn còn vú chữ tâm thì phải tầm sư học đạo để kéo nó lên!” (Bà Ba Phải-Giadinhhoangtrong.wdr).

- “Lưng chữ cụ vú chữ tâm” (lưng tôm, vú ngang hơi thòng)”. (Muôn kiểu làm đẹp và dụng cụ làm đẹp của quý bà quý cô trong lịch sử-Nguyễn Hữu Hiệp - Dân Vietj.com).

- “Lưng chữ cụ, vú chữ tâm. (Đây là dạng người phụ nữ đẻ dễ, mắn đẻ, nhiều con)”. (Tham khảo nhân tướng học để chọn người-TS Nguyễn Hoàng Điệp-Vanhien.net).

- “Lưng chữ Cụ, vú chữ Tâm. khẽ đâm là chửa” (Vòng quay kì diệu-Lão Hà-Trannhuong.net).

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

PHÀ ÔI.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, giày, đại dương, ngoài trời và nước

Gân cốt tôi rã rời. Tôi cần được xếp lại và ngủ nghỉ. Bỏ qua giai đoạn xông hơi tắm xục tôi tụt quần vén xịp leo giường. Một con bé váy mỏng đến bẹn để lộ cặp giò như hai cây chuối hột ùa vào. Nó vật ngửa tôi lên, nửa như xem mặt, nửa như xem " hàng". Rồi lại bắt tôi úp sấp. Nó dờ dẫm như xẩm sờ đàn trên tấm lưng ngọc ngà danh giá to như cái phản của tôi. Rồi bồi hồi cất giọng miền Nam hỏi han nan giải. Mệt quá nên tôi tôi quát, "đấm đi, hỏi cái đếch". Hình như chỉ chờ mỗi câu đó thôi, nó vật ngửa tôi lên, mạnh mẽ thò tay tụt xịp. Tôi hoảng hồn khi nó chực vục mặt vào đống con tiều ra chiều âu yếm. Tôi gắt lên "là đấm bóp chứ không phải bạo hành như thế". Nó đờ mặt "ở đây không ai biết đấm bóp đâu anh ạ, mà chỉ biết mỗi thế này thôi".

Tôi nản toàn tập. Làm gì cho hết một giờ đồng hồ? Tính bần nông trỗi dậy. Thôi thì mất tiền mua mâm phải đâm cho thủng. Tôi bảo con bé "nhanh anh còn về". Và dường như câu nói đó gây ra áp lực, bằng chứng là nó ngay lập tức vộc mặt vào miệt mài bạo hành tôi với tất cả sự nhiệt huyết và lòng yêu nghề đớn đau. Hơn nửa tiếng mà "kèn sáo” chả nên cơm cháo gì cả. Con bé nhẽ mỏi mồm, chốc chốc lại vươn vai mấy cái. Tôi chả thấy hăng hái hay khoái cảm mẹ gì. Đơn giản là rất mệt.

Tôi đuổi nó ra. Cửa xập đóng. Tôi nghe tiếng nó, "già mà ngu như chó ấy".

Bỏ mặc anh bác sĩ ở lại chốn thanh lâu tiên cảnh tôi vẫy xe ôm nhờ chở đến một tiệm đấm bóp của người mù. Cái thân xác đang vào độ rã rời nầy cần những bàn tay của những người khiếm thị thì may ra mới ổn định được. May quá, cũng chẳng xa chốn quần hồng kia là mấy, mỗi tội tối om om. Thời cũng phải, người mù cần nhiều ánh sáng làm đếch gì?

Bàn tay bạo liệt nhưng không kém phần mềm mại của một cô gái trẻ đấm đúng bài và bóp cực kỳ ra bản. Khuôn mặt cô vô tư lự lại càng ít hồn vía hơn với cặp kính to bản đen xì nhưng lại toát nên vẻ lương thiện hồn nhiên. Thân xác tôi được phục hồi mạnh mẽ và đầu óc bắt đầu le ve cho những kế tiếp hành trình.

Tôi típ hẳn cho cô nàng hai trăm bạc, gấp hơn ba lần tiền mua vé. Đó hầu như là một sự thương cảm xót xa và công xá cho cái việc cô nàng làm tôi hài lòng hơn cả sự mong đợi. Tôi thong thả đi ra.

Đang còn váng vất quáng gà với tối tăm u uẩn tôi chợt nghe tiếng cô nàng văng vẳng phía sau “đàn ông con giai gì mà trắng như lợn cạo”. Giời ơi, có lẽ nào?

Đừng bảo là cô sáng mắt hoặc có chút thong manh đấy nhá. Phà ôi!

***

Trích HUYỀN ĐỀ, du ký hài hước, xuất bản tháng 3/2017.
Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

SỐNG CHẾT VỤN VẶT.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, cây, thực vật, ngoài trời và thiên nhiên

Tôi về quê tìm chút thanh bình nhạt nhẽo và hoảng hồn khi nghe mẹ tôi độn toán bấm ra được mười bảy người chết trong năm qua tinh bởi ung thư. Chưa có một khảo sát nào chỉ ra manh mối nhưng đồn đoán lại vô vàn. Tựu chung lại nào thì nguồn nước, nào ô nhiễm thuốc trừ sâu chôn lấp thủa thiên đàng, rồi tại ăn tại uống và tại cả rượu chè be bét tang thương. Họ chết trẻ lắm, tuyền lông lống đốt hơn sáu mươi và thi thoảng lửng lơ thất thập.

Ông anh họ nhà bác tôi cũng vừa dính hái tử thần – K dạ dày. Gã vốn lính tráng phục viên, ra quân thì rượu cũng theo chân “phục viên” về cùng. Ai cũng bảo gã ra nông nỗi là do rượu. Nhưng gã nhất quyết là không và đổ tiệt cho cái số. Gã vửa chớm năm ba.

Tôi ra thăm đặng tẩm bổ cho gã chút lạc quan. Ấy nhưng bị gã bồi bổ lại bằng cách lôi gù rượu tăm trong vắt dưới gầm bàn ra và la lối vợ con om sòm gom đồ nhậu. Kinh hãi quá nên tôi ngoác mồm từ chối nhưng gã chỉ mặt chửi “không uống thì đừng có anh em”. Tôi lại càng kinh hãi hơn khi vợ con gã hầu hạ dạ vâng răm rắp. Bữa rượu ngon như vẫn từng ngon. Và gã uống như vẫn từng uống. Tôi có hơi bê trễ là gã giục, gã mời và gã ép. Nhẽ gã thánh nhân chứ đếch phải phàm trần?.

Ngồi thuốc lào trà vặt đặng cho vã cơn phê pha, gã bảo sống thế đủ rồi, hơn nữa bệnh này lại vô phương cứu chữa, thế nên còn ở lại cõi tạm được ngày nào thì cứ an nhiên mà sống. Muốn gặp ai thì cố công mà gặp, thèm ăn uống gì thì cứ vô tư đi. Nghe gã phân trần mà tôi chả dám khuyên can bởi tôi biết thứ thuốc duy nhất mà gã đang uống là viên siêu lạc quan thần thánh. Tôi sợ nhỡ mồm thời làm hỏng mất công hiệu của nó đi.

Nhiều người khi bị trọng bệnh thường hay sợ hãi và nhân thân thời đi vái tứ phương. Giời thương nên cũng có dăm vài được cứu rỗi và nhanh chậm cũng được mấy năm thôi rồi phần đa vẫn là nghiệt ngã. Nhà có người ốm vặt đã phiền lòng huống hồ đây tinh là những phận số sống dưới giá treo cổ, hỏi còn gì đắng đót hơn? Thế nên tôi tin cái lý của anh họ tôi. Vững vàng cho những người ở lại thêm cứng cỏi, hẳn đó là phép công chính thường tình? Hay là nết A.Q?

Chứ như nhiều người biết là chết mà vẫn cố công chạy chữa theo cái thói “còn nước còn tát”. Nhà có điều kiện thời còn tán gia bại sản chứ những phường “giá áo túi cơm” thời sẽ ra sao? Tôi luôn cho rằng cái chết không phải thứ đáng sợ nhất, mà cái đáng sợ nhất là khi ta sống lại chẳng ra gì. Chao ôi!

Nước ta giờ đã gần trăm triệu đồng bào, tuy chiều cao cân nặng chưa được cải thiện là mấy so với thủa hồng hoang và với những lân bang nhưng tuổi thọ trung bình thời gia tăng đáng kể. Nếu như xưa các bậc đế vương quyền quý chạm ngưỡng bốn mươi đã rình rang làm tứ thập đại khánh thì nay bảy mươi mới được mừng thọ cơ mà. Ấy nhưng ở nơi này nơi khác nhiều người vẫn vong mạng khi tóc hẵng còn xanh, nói theo lối hàn lâm thì trọng bệnh ngày càng trẻ hóa. Số lượng và chất lượng dân số kể cũng lắm éo le.

Cứ xem cái cách quốc dân đầu độc đồng bào mà truyền thông nước nhà loan tải thì kinh hãi quá. Quốc gia có pháp luật điều chỉnh nhưng người ta hành xử cứ như giả vờ. Thay vào đó là biện đủ các thứ lý do và kêu gào lòng nhân từ của người bán và sự thông thái của người mua. Hỡi ôi, thật đáng buồn rất quá lắm và hài hước cũng vô biên.

Sự phát triển nào cũng phải có đánh đổi. Chúng ta đã đổi bằng tài nguyên, môi trường và cả những phong hóa nghìn năm. Nhưng đổi bằng mạng người thì e rằng đắt quá.

Hay là chúng ta quá rẻ?

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi




Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

SỐC & ĐỘC # 125

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

Lợn không ăn chuối lợn ngu
Gái khôn phải biết đút cu vào...à mà thôi.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười

Xin chào mùng tám tháng ba
Tặng em một chút gọi là...thành tâm.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, giày và ngoài trời

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn tưởng ma.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang đứng

Cải chửa ra cây, cà mới nụ
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa
Đầu trò tiếp khách, trầu không có
Bác đến chơi đây, cứ gọi là.




Sinh sản muôn năm - Lộn gằm vạn tuế.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đi bộ và ngoài trời

Mối quan hệ biện chứng giữa THỊT THÀ & CƠ KHÍ.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, xe môtô và ngoài trời

Hậu Valentine và tinh thần mùng 8 tháng 3 bất diệt.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, xe môtô và ngoài trời

Đất - Nước trọn niềm vui, hehe.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, món ăn

Thịt mông vào độ chợ chiều
Anh tài xì xụp con tiều bốc hơi.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi, trẻ em, cỏ, cây và ngoài trời

Cả nhà ta cùng thương yêu nhau
Xa là nhớ, gần nhau là...Giật tóc móc mắt ngoáy tai.
Haizz...

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, giày và hoa

Chai - ầm hạ giá ầm ầm
Vê - ra tím mặt vú thâm khóc ròng.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Nấm đực.

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Trong hình ảnh có thể có: 6 người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Mùi huệ trắng quyện khói trầm thơm lắm
Điệu hát văn lảo đảo bóng đồng cô. 


Ối quên, cô đồng. Xin lỗi ông Nguyễn Duy.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và ngoài trời

Bần thần hương huệ thơm đêm
Khói nhang vẽ nẻo đường lên... Niết Bàn.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và trong nhà

Xạ thủ khi giải nghệ.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang