Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

CẮT QUY ĐẦU.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Tôi cắt khẩu đi khỏi quê nhà khi ra ngoài kinh kỳ đèn sách. Hết văn tự thời lại chuyển về. Tính tự bấy đến nay cũng gần hai mươi năm có lẻ.

Trải những nông nỗi đời giai, thoắt đà sắp chết. Ấy nhưng cội rễ vẫn ở quê dù tôi thừa tiêu chuẩn và phẩm chất để an cư nơi phố hội. Lý sự thời rất lằng nhằng nhưng tôi luôn tuyên bố " cư trú là quyền tự do của công dân " thì hà cớ cái đéo gì đem những thớ thịt ép vào khuôn vào khổ. Tiên sư bố bọn đóng gạch lực điền tay búa liềm và não toàn đất sét. Hehe.

Nay thấy chính phủ ra sắc lệnh bỏ tiệt nó đi thời phấn khởi còn hơn trúng số. Hố hố, cơ mà để lĩnh thưởng thời hẳn rất lâu. Địt mẹ cái xứ sở này chỉ nhanh đi bán máu chứ xây xác quân thù lại rất trường kỳ. Í a...

Qua nhiều thiên biến vạn hoá, An-nam cứ quay mòng mòng. Cuốc dân chóng mặt, cuốc gia la đà. Địt mẹ hệt thằng mù bú diệu say lại hay táy máy.

Cuốc gia này nhẽ phải ăn nhiều cứt để thấy rằng cơm ngon, thay vì đi mút kẹo rồi buồn vui ở tay người.


Trong hình ảnh có thể có: 6 người, mọi người đang đứng và đám cưới

Hưởng ứng phong trào hoài Ngô, tôi bốt cái ảnh hùi cụ Diệm còn cởi truồng. Trong ảnh cụ đứng thứ 2 từ phải sang.


Ngày ấy...



Và bây giờ...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi

Xứ sở này cái đéo gì chả giả, chứ đâu cứ vuông lụa của chị Khải buồi silk?

Chúng ta có thể chửi chị ấy buôn gian lòng yêu nước hay ăn cắp miền tin nhưng nhân danh cái đéo gì mà kết tội chị ý? Chúa trên cao thời hẵng thì thào và phán quan còn chưa gõ búa mà các anh chị đã cả gan thế thiên hành đạo là rất bố láo. Hãy thôi cảm tính những thứ buồi dái rối tinh ấy đi mà suy xét vào căn nguyên và bản chất của vấn đề.

Không ngoa khi nói rằng An-nam chả có đéo gì ngoài hàng nhái, hàng giả, hàng kém chất lượng. Nguy hại đến nỗi quốc gia phải lập hẳn một ban chỉ đạo để mà phòng chống. Thành tựu thu được ít nhiều nhưng cơ bản vẫn là muỗi đốt i - nox bởi một khi toàn dân gian lận thì chỉ có nước chống vào mắt cho đỡ mỏi pha thôi. Phà ôi...!!!

Đến cái mặt giả cũng là hoa hậu thì các bạn còn mong mỏi con bòi gì? Ông Lưu Quang Vũ thật là thiên tài khi phán " Chúng ta đã trải qua văn minh đồ đá, đồ đồng và bây giờ là...đồ đểu ". Lêu lêu...!!!

Hình không liên quan, là tôi trong một chương trình " Hiến mỡ nhân đạo ".

Chào thứ haizz...!!!

***

Mười lăm năm trước khi đang làm đầu lãnh một dự án bất động sản nghỉ dưỡng cho bọn đế quốc mình có dịp va vào chị Khải silk. Hùi ý chị đang mon men đầu tư resort nên hay hóng những dự án của bọn sài lang, ngõ hầu bắt chiếc hoặc học hỏi hoặc móc moi. Chị gọi điện cho mình, giọng rất hách:

- Anh Khải đây.
- Khải nào ạ?
- A, thằng này láo. Không biết tao là ai à. Anh Khải đây, Khải silk.

Đù, mừng hết biết và hầu chuyện chị nhiệt tình. Rồi hẹn chị đến văn phòng dự án để tư vấn thêm.

Y hẹn, chị đến cùng với một trang tuấn kiệt da trắng môi đỏ má hồng. Mình múa mép thuyết về dự án và cơ hội đầu tư sinh lời thao thao như cháo chảy. Chị lắng nghe chăm chú, chốc chốc ngón tay lại gõ lốp bốp lên mặt bàn. Trang tuấn kiệt kia thì ghi chép cẩn mật hệt bọn thư lại lúc thảo công văn hoả tốc.

Tàn cuộc, chị bắt tay chào thân ái và quyết thắng rồi tổng kết " Mày nói hay lắm, em ạ. Nhưng đừng bao giờ dạy bọn nhà giàu cách tiêu tiền ".

Chị đút buồi vào dự án. Và tiêu tiền theo cách của chị. Nói đéo phải nâng bi, chị là đẳng cấp.

Một ông trùm dầu mỏ Hoa Kỳ hồi đầu thế kỷ hai mươi có nói, đại ý, rằng một triệu đô ban đầu của các tỷ phú trên thế gian này đều là...tiền bẩn.

Nhân dịp chị đang bị dìm trong bể phốt, xin được nói lời chia sẻ và mong chị chim cứng trứng mềm.

Chúc chị bằng an.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

- Củi khô hay củi tươi đấy?
- Em củi khô ạ.
- Còn thằng kia?
- Dạ, em củi tươi ạ.
- Trong lò thế nào?
- Nóng lắm ạ.
- Chúng mày cháy to, cháy đượm chứ?
- Lom rom thôi ạ. Vì thiếu ô - xy.
- Bố khỉ, không đứa nào quạt lò à?
- Quạt to chứ ạ. Nhưng ngược hướng gió. Chửa kể đang quạt lại vãi cành mục vào. Khói lắm ạ.
- Muốn ra khỏi lò không?
- Có chứ ạ. Nhưng bằng các nào?
- Nương hướng gió và cháy hết mình cho cánh phượng nhẹ nhàng rơi đi.
- Thế chúng em thành tro mất.
- Đó chính là thứ để bón cho cây đời mãi mãi xanh tươi. Đã không thành nhân thì thành phân cũng tốt chứ sao. Có phỏng?


Trong hình ảnh có thể có: hoa, ngoài trời, nước và thiên nhiên

Thu còn dăm vài ngày nữa là đoạn. Tiết này rượu ngon bạn hiền thời không có gì hữu lý hơn. Dẫu thế giới có phẳng cũng phải uống cho kỳ nghiêng và xô lệch cả càn khôn cùng những hương hồn phát vãng.

Lãng đãng đêm cuối thu bù khú với mấy đồng hương, cứ định bụng đứng lên thời lại ngồi xuống bởi cái thói dan díu của phường quân tử hảo cầu. Đành nhủ, thu xinh thế mà về thì chả mất nết lắm hay sao?

Thao thao chuyện gì cũng bị hanh hao chối bỏ đâm ra chả nhớ nhung chi. Chửa già nhưng đôi lúc cũng như đàn bà đến tháng, đỏng đảnh ất ơ dấm dớ dẩm lờ.

Nghe đâu mai giời giở nết. Gió lạnh đầu mùa thêu thùa hệt cái cách thiếu nữ bâng khuâng tựa song đào se chỉ luồn kim. Bất giác rùng mình với cái thần tình thời - tiết.

Thế là sắp hết mùa Thu
Heo may lã chã mút cu Đông gầy.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Thứ Hai, 30 tháng 10, 2017

SỐC & ĐỘC # 135

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Ăn có mời, làm có mượn
Đéo ai bát nháo chi khươn, dư lày?

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, xe môtô và ngoài trời

Lọt khe muôn năm - Lộn gằm vạn tuế.

Trong hình ảnh có thể có: thực vật, ngoài trời, thiên nhiên và văn bản

Lịch sử có vô vàn những rác
Ve chai thời phải biết bươi ra.

Trong hình ảnh có thể có: cây, ngoài trời và thiên nhiên

Thân mục rỗng, dáng mong manh
Bẫy được CHIM đậu LỘN CÀNH, tài ghê.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

Lò Tôn của chị Vó Tu
Thiêu chín một rổ chim Cu Lộn Cành.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Lê Văn Chín - truyền nhân của Lê Văn Tám.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Triều thời đã bãi từ lâu
Trống thúc vào đít con trâu con bò.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Đạo pháp - Dân tộc - Chủ nghĩa xã hội muôn năm, muôn năm, muôn năm...!!!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, xe môtô và ngoài trời

- Chú tuổi tý hả?
- Dạ không...!!! Em tuổi lợn.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và cận cảnh

Tuyên ngôn của cuộc cách mạng tình dục 6.9

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, giày và ngoài trời

Nhẽ anh đang đứng thực thi
Nhiệm vụ đái bậy vửa khi hoàn thành.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng

Chưa đủ tuổi để ăn thịt chó, nha mậy...!!!

Trong hình ảnh có thể có: 11 người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Bò đỏ đấu với bò điên
Hồng chuyên chiến với con chiên lỗi đào ( aka đạo )

Kết quả hình ảnh cho hình ảnh sốc và độc

Hổ xuống đồng bằng
Như Thăng mất thắng ( aka phanh )

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi

Phọt _Phẹt trong một chương trình HIẾN MỠ NHÂN ĐẠO.

***

Nguồn: nhặt trên NET.

***

Làm thế nào để có Huyền Đề?

1- Ngoại thành Hà Nội và các tỉnh vui lòng liên hệ Mrs Yến, số điện thoại: 090 323 8607 bằng cách nhắn tin theo cú pháp: Họ và tên + địa chỉ + số điện thoại + số lượng sách + chuyển khoản trước vào TK:
(+) 0540104160381 ngân hàng Quân đội MB bank chi nhánh Thăng Long. Chủ TK Phạm Thị Yến.
(+) 0301002911588 Vietcombank Vcb chi nhánh Hoàn Kiếm. Chủ TK Phạm Thị Yến.
(+) Tiền ship các bạn vui lòng thanh toán cho bên dịch vụ khi nhận sách.

2- Ship Code ( nhận sách trả tiền ) toàn quốc.

3 - Nội thành Hà Nội nhận trực tiếp + khuyến mại chữ ký thần thánh của tôi mời liên chính chủ theo số: 098 180 2166. Hoặc đến VSP Coffee & Drinks 22 Nguyễn Quang Bích - Hoàn Kiếm - Hà Nội mà cất bốc ( cứ đến chợ Hàng Da hỏi thời người ta sẽ chỉ cho )

4- Ship tận sịp các quận nội thành Hà Nội liên hệ Mrs Yến, số điện thoại: 090 323 8607. Hoặc comments hoặc inbox ở thớt này. Phí dịch vụ 30k /1 đơn.

5- Phần quan trọng nhất HUYỀN ĐỀ 75k.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi
Thứ Tư, 25 tháng 10, 2017

XEM PHIM MÁT ( 16+ )

Trong hình ảnh có thể có: 2 người

Là tôi nói theo ngôn ngữ tân thời, chứ như hồi xưa ở quê tôi gọi là phim "mát". Mát mẻ đâu chả biết nhưng xem nóng nòng bỏ mẹ hehe.

Không biết các bạn xem phim xếch từ bao giờ, phần tôi đúng giữa năm lớp 11, chim cò mới tập ho chứ chưa tập hót. Ngày đó ngay phố huyện có quán chó nhà anh cu Tít, là người ta gọi anh thế chứ tên thật anh chả biết có thế không. Anh đi xuất khẩu lao động ở Liên Xô, gặp thời loạn lạc không tìm đường đi nước khác mà bể về quê, mở quán chó kiếm cơm qua ngày. Quán anh đông lắm, mỗi tội hơi đắt tí ti so với mặt bằng. Hóa ra ngoài bán chó, anh còn chiêu đãi thực khách món phim "mát" trứ danh.

Tôi trẻ con nên chả bao giờ được ăn thịt chó. Nếu có đảo ra phố huyện thăm bạn thì cũng chỉ dám tần ngần ngắm làn khói mờ đục bay trên khay than xoan đang eo xèo những xâu chả vàng khượm để rồi dãi rớt ra lã chã. Nhưng thằng bạn tôi nhà buôn hàng xén thì chả lạ những thức này bởi cứ những đận trúng quả hay giải đen là nhà nó lại kéo nhau đi chén chó. Nó là khách quen của quán anh cu Tít.

Một bận nó rỉ tai tôi, xem phim "mát" không? Đcm thú thật là tôi tẩm hết sức hỏi lại nó, là đéo gì?. Nó cười sặc rồi rồi khoanh ngón trỏ và ngón cái bên tay trái thành một lỗ tròn, tay kia kẹp chặt hai ngón xọc vào nhăn nhở, là phim địt nhau ý. Ôí giời ơi, nói các bạn chả tin, năm đó tôi còn chưa biết cái lồn là hình lục giác hay hình thang cân thì xem cái món địt nhau kia quả là xa xỉ và ngoài tầm tưởng tượng. Tôi băn khoăn lắm, nhưng thằng bạn tôi bảo yên chí. Ý là nó chiêu đãi tôi.

Nó dẫn tôi quán anh cu Tít, gọi mỗi cặp bánh đa, đĩa dồi, cút diệu. Hai thằng ngồi oánh chén như thật cùng bao nhiêu thực khách mà chả thấy phim mát phim mẻ ở đâu. Nó nhá tôi, cứ no say đi rồi mới được xem, phim chiếu tít mé góc buồng lồi kề chuồng lợn, khuất lắm. Các bạn nên nhớ cho, hồi đó chiếu phim này công an bắt được tù mọt răng và hình như bi giờ vưỡn thế.

Phải đến chiều non, thực khách đa phần đã liêu xiêu thì anh cu Tít đóng cửa quán, cài chặt then. Cẩn thận hơn anh còn hò mấy ông khách lực lưỡng vần cái cối đá đệm chặt chân cài. Không gian tối thui, đặc quánh lại, chả ai dám ho, chỉ có tiếng phì phò thở, có thể do diệu hoặc do sự hồi hộp của những đoạn phim chuẩn bị trình chiếu.

Anh cu Tít dẫn tất cả vào buồng lồi, đóng thêm một lần cửa nữa. Ai nấy lục tục xí phần, chen nhau ngồi chỗ tốt. Buồng chật, khách lại hơi đông mà tôi lại chen không kịp nên phải ngồi dạt sang mé cánh gà. Thằng bạn tôi rõ ràng là có kinh nghiệm, nó chầu hẫu chính diện, mặt cắm thẳng. Anh cu Tít bật màn hình, cầm cái băng video đập phành phạch vào tay rồi đút vào cái đầu máy đang trễ lẫy ra y kiểu trẻ con há mồm chờ bột. Tôi chả thấy mẹ gì ngoài cái màn hình loằng ngoằng sọc đen sọc đỏ cùng những tiếng ú ớ rên la. Anh cu Tít hơi bực, ấn nút lôi cái băng ra, lại đập phành phạch rồi chửi bậy. Rồi anh mở vỏ đầu máy, đổ một tí cồn vào cục bông xoay xoay cái đéo gì bên trong, xong anh cũng đéo buồn đóng lại. Thằng bạn tôi nói đổng, chắc bần đầu từ rồi. Anh giang tay, tí nữa thì giáng một cú vào cái mõm thối nhưng kịp kìm lại, lầm bầm chửi, câm con mẹ mày đi, muốn chết hết cả lũ à.

Aha, lần này thì được rồi. Trên màn hình hiện ra cảnh cô Tây tóc vàng vú to phạc đang mút chim một anh cũng Tây tóc cũng vàng. Mẹ kiếp, Tây có khác, chim nó to như cổ tay, có khi hơn là khác. Một lúc sau thì anh Tây kia bế cô Tây lên giường và le lưỡi liếm bướm. Giời đất ơi, lần đầu tôi thấy cái bướm, nó trắng hếu, hồng hồng mà lại không có lông. Tôi không tài nào định dạng ra hình hài để so sánh, bởi những lúc chuẩn bị định được hình hài thì anh Tây kia lại banh mẹ nó ra mút lấy mút để. Chỉ mãi đến khi ngừng vài giây để anh Tây sửa soạn cho chim vào thì tôi mới tạm định dạng được là lồn có hình ê - líp. Đcm, thế mà mấy thằng thanh niên làng tôi chúng lại bảo là hình tam giác, thế mới tài.

Ui giời ơi, anh Tây và cô Tây quấn lấy nhau đủ mọi tư thế, kiểu cách. Chim với bướm bóng nhẫy, khít khìn khịt. Tiếng dập vỗ phành phạch, tiếng rên u ơ u ớ ố xề xìn xịt, chốc chốc lại u ơ a a á á yê yê..., nói chung là khó tả lắm. Đám thực khách mắt chữ a mồm chữ á, đầu nghẹo, lưỡi thè, thở khốc liệt. Lại như có cả anh bị hen hay tăng xông gì đó phát ra từng tràng khéc khèng khẹc, khéc khèng khẹc...như ngan.

Tôi hoa mắt, mặt nóng rực, cổ họng khô rang, tim đập mạnh, chim vống lên đụng mẹ khóa quần đau lè lưỡi. Đầu óc tôi hình như đang bốc hỏa, tóc gáy, tóc mai dựng ngược. Thằng bạn tôi thì khác, chỉ thấy nó thè lưỡi liếm vòng quanh mép rồi tru mõm xít xoa xuỳn xuỵt mỗi khi có những pha dập mạnh hay những cú rên to.

Ấy đcm đương hay thì anh cu Tít tắt mẹ máy, bảo phim hôm nay chiếu đến đây thôi, mai tiếp. Mẹ kiếp, phim "mát" mà anh cứ làm như phim bộ, tức dái đéo chịu được nhưng không ai dám cãi. Nhẽ chúng sợ nếu có mệnh hệ gì anh cu Tít anh ý cấm cửa thì chỉ có nước ra đường mà xem chó lẹo nhau. Cửa lại mở, những khuôn mặt đỏ gay, hẳn một phần do diệu thịt và phần nhiều hơn là món phim " mát" trứ danh kia.

Cả chiều đó tôi cứ như người mất hồn. Đêm xuống lại càng khổ. Tôi chả bài vở gì mà thẳng cán cân trên giường vọc tay xoa chim, vửa so sánh lại vừa tưởng tượng được tra vào cái bướm trên phim. Mỗi thế thôi rồi người tôi rung bần bật, một dòng dịch nóng ấm phóng vút từ chim lên tít tận đình màn. Tôi sướng mê man còn cái đình màn loang một mảng màu xâm xẩm. Giời ạ, tôi biết thủ dâm rồi cơ đấy.

Sau cú thủ dâm đầu đời, xem phim sếch với tôi chả nghĩa lý mẹ gì bởi cứ tuần đều đặn tôi thủ ba quả dâm, bữa nào no ăn rồi rực rỡ tôi làm cú đúp. Tuy sự sung sướng là không thể bàn cãi nhưng tôi hơi lo, vì tay lại to ra, thế mới bỏ mẹ hehe.

Cuối năm lớp 12, nhà thằng bạn tôi mua bộ video mới coong. Hùi đó nhiều nhà mua chiếu phim bộ bán vé thu tiền nhưng nhà nó thì không, chỉ để phục vụ riêng cho ông con quý hóa. Nó hay rủ tôi đến xem nhưng tuyền bật băng ca nhạc sến nhão Ngọc Sơn có mấy cô người mẫu Tàu mặc bikini lượn lờ tắm táp. Tôi gạ mở phin sếch nhưng nó bảo xem mãi chán rồi, xem kín hở như này mới hay, mấy lị xem mấy cái sếch xiếc của bọn Tây khủng long bạo chúa thấy mình bé mọn và tự kỷ quá. Tôi đánh bạo, hay gạ bọn con gái xem cùng cho vui. Nó rú lên đấy phấn khích.

Tôi có nhiệm vụ rủ rê bọn con gái cùng lớp. Thằng bạn thì đi gia công quả băng phim " mát " hạng nặng bằng cách cắt xén đi tí chút rồi nối một đoạn phim ca nhạc hay ho làm mồi dẫn nhập đề. Gớm chết chết, thính thơm thế thì cá nào chả đớp.

Thằng bạn tôi ế đến tận giờ. Còn bọn con gái hai phần ba đã lên chức bà. Riêng tôi thì liệt dương trường kỳ như kháng chiến.

Phim mát muôn năm - Nhà xăm vạn tuế.

Không có văn bản thay thế tự động nào.
Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017

YẾU SINH LÝ.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Hết bài Tàu lại quay sang bám đít Mỹ và bi giờ là cuồng Nhật, đkm.

Dân tộc con tiều gì mà như đứa trẻ thế? Lúc đéo nào cũng buồn vui theo chiếc kẹo ở tay người.

Hỡi ôi nghiệp chướng...!!! Nên không bao giờ có thể tự cường được. Định mệnh đấy.


Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng, núi, bầu trời, ngoài trời, thiên nhiên và nước

Chuyện chép ở nhà khách chính phủ, 35 Hùng Vương - Ba Đình - Hà Nội.

- Bắc Kỳ uống dữ quá, anh Tư.
- Chung hết nhiu?
- Mấy chục triệu à.
- Tao không hỏi chuyện đó. Tiền gởi các anh lớn kìa.
- Dạ, các ảnh thương. Lấy có mấy trăm chai à.

Chuyện chép ở nhà khách chính phủ, khu vực phía Nam, 35 Nguyễn Trung Trực - Q 1 - Tp. HCM.

- Mấy ảnh không uống là sao, anh Tư?
- Chung hết nhiu?
- Mấy chục triệu à.
- Tao không hỏi chuyện đó. Tiền gởi các anh lớn kìa.
- Dạ, các anh thương. Không lấy đồng nào.
- Mẹ, làm gì để các ảnh giận hả?
- Dạ không, các ảnh biểu đi kinh lý thì không nên mang theo nhiều tiền mặt. Nên đề nghị chuyển khoản.

Chuyện chỉ mang tính minh họa, nhưng không nhất thiết khác với sự thật.

Hehe...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, thực vật, trẻ em, ngoài trời, thiên nhiên và nước

Nói ra ngại quá đi, tôi là thiên tài lái xe các anh chị ạ. Con xế đầu tiên là Camry đít bầu xuất Trung Đông tôi mua lại của một anh tài giá kể. Hôm dong nó về phải nhờ một tay chuyên vần vũ bởi một lý do rất giản dị rắm rít là tôi chửa từng nắm vô lăng. Và cũng tay chuyên đó là ông thày dạy tôi đâu số đâu phanh với câu khẩu quyết " côn ra ga vào ". Chỉ một loáng tôi đã đánh xe đi bát phố và ngay ngày hôm sau bám đít con Zace của thằng Bôm Bốp mà về quê khoe mẽ. Địt mẹ, lái xe dễ dàng còn hơn cả cái việc tháo cóc - xê của một cô nàng đỏng đảnh. Nói thế cho nhanh.

Tôi chạy con xế đó hai năm, tất nhiên chả bằng cấp đéo gì. May mắn là chưa từng bị cớm giao thông vịn nhưng rất nhục mỗi khi va chạm bởi dù đúng dù sai tôi đều phải lạy người ta mà chuồn cho êm sau khi đền bù một cơ số ngân lượng đắng đót. Cái tội lái xe không có bằng là nặng chứ đếch nhẹ như cái việc thổ ra trung tiện đâu. Đậu má...!!!

Sắm được cái bằng lái sau hai lần thi thì đổi xe. Tôi đú đởn với em Phò Mông-đeo ( Ford Mondeo ) cho vắt vẻo. Gớm chết chết, cái thằng Mỹ nó làm cái xe đéo gì mà chắc chắn và an toàn quá thể, những 6 túi khí cùng mới một lô một lốc tiện nghi, mỗi tội hơi tốn xăng vì nặng xác. Nhưng có hề gì.

Cái dân ta lạ lắm, mua xe ít ai đặt chỉ số an toàn lên đầu mà tinh những tính toán xăng cộ lom rom. Họ bỏ ra cả tỉ bạc để mua một con xế ăn rôi 1-2 lít xăng / 100km và khi bán đi thì không lỗ nhưng độ an toàn chỉ ngang với con công nông đầu dọc. Và họ cho đó là nết tinh khôn, giời ạ.

Chạy em Phò Mông-đeo này yêu hết chỗ nói và không giống như những thứ người ta thêu dệt đặt đều. Người ta ghét nó vì cái tội hơi tốn xăng thôi chứ trong cùng phân khúc thì không đối thủ nào có cửa so đọ.

Yêu thế mà vẫn phải chia tay sau cái lần cho một thằng ất ơ mượn đi sĩ gái. Chả hiểu chúng đi đéo đâu mà đâm vỡ cả lốc máy rồi câm như hến mang trả. Lịt mề, hàn lại mất mười mấy củ rồi lừa mãi mới bán được cho một...con bò, hehe.

Uber & Grap bùng nổ, tôi cũng đút buồi vào xe pháo. Giờ thì đi bằng bườm.


Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời, nước và thiên nhiên

Bom Bơ là chồng Mái Mơ, đẹp giai kinh hoàng, người ngợm múi nào ra múi đấy bởi cái nết đu xà tập tạ, trường kỳ hơn cả kháng chiến.

Mái Mơ chả xấu chả xinh nhưng nom tình bỏ mẹ. Nàng là huấn luyện viên phít cái đéo gì nít ấy. Ngày dạy mỗi cữ lúc gà gáy sáng, thi thoảng xập xệ buổi hoàng hôn.

Trưa một ngày, Mái Mơ rầu rĩ:
- Anh Phẹt ân ái thế nào?
- Thì như mọi công dân vàng vẩu khác thôi.
- Nghĩa là...???
- Vợ chưa chê và rên kêu như đại bác.
- Em chán chồng em.
- Sao?
- Chả làm được như thế. Hay do ảnh cầm tinh con gà, hả anh?
- Đạp mái mà chán thế thì cầm tinh con cà cuống rồi. Đi bác sĩ chưa?
- Rồi, uống đủ thuốc nhưng gà vẫn hoàn kê.
- Dắt ra chỗ mấy ông lang xem sao?
- Hứ, thuốc em sắc tốn mấy tấn ga rồi mà cà vẫn cuống.
- Cúng ông cụ Găm thành hoàng làng chưa?
- Tuần nhang nào mà chả thịt thà các cái.
- Gay nhỉ. Hỏi mẹ chồng xem ảnh có tiền sử quá khứ gì dại dột không.
- Em tâm sự rồi. Bà bảo ông đẻ ra ảnh món đó còn tệ hơn.
- Há há, thế là có nòi đấy.
- Giờ em phải làm sao?
- Lại phải đào ông tam đại lên mà hỏi thôi.
- Anh này..., hihi.

Chuyện nhà hàng xóm nhá, thật trăm trăm. Thề đéo phét.
Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

CON CẢM ƠN CHA LÀ NHÀ CÓ PHÚC.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Sống tử tế thì được gì? Mời xem tấm gương của bác sĩ Trí, viện trưởng viện huyết học - truyền máu TW vửa về hiu để có câu trả lời trực quan và sinh động nhất.

Và quần chúng mõm vuông cũng nên bớt mồm lại mà quen dần đi với việc đáo tụng đình bởi đó là nết văn minh của một nhà nước pháp quyền có đuôi. Hãy coi đó là chuyện thường nhật như việc nổ trung tiện chào buổi sáng vậy.

Trung tá Lê Hoàng Ngân, nguyên trưởng phòng tổ chức cán bộ trường đại học An ninh vửa được bổ nhiệm làm phó giám đốc công an tỉnh Đồng Nai khi mới 33 tuổi. Đây được coi là người trẻ nhất nước Nam khi đảm nhiệm vị trí này. Anh là con giai của chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh Lê Hoàng Quân. Sự việc diễn ra vào năm 2015.

Nghe đồn trong lễ nhậm chức, anh có phát biểu một câu để đời, rằng " con xin được cảm ơn ba ".


Há há...!!!


Trong hình ảnh có thể có: thực vật, cây, ngoài trời, thiên nhiên và nước

Người An-nam ta thiếu tính hài hước nhưng lại hay nói những chuyện cực...buồn cười.

Tỉ như việc dạy dỗ anh Vượng cự phú cách tiêu tiền, hehe. Thật là một hành vi trì độn xuất chúng và bền vững.

Nhưng lại rất thiên tài khi cho rằng việc kỷ luật hàng loạt cán bộ về hiu thật ra chả khác đéo gì việc đi thắt vòi trứng của đàn bà đã mãn kinh vậy.

Mai là trung thu rồi. Cứ mỗi độ trăng tròn thì lại thấy đời khuyết đi một tý. Thủa ấu nhi chưa khi nào được tùng dinh phá cỗ, đâm ra chả biết đến trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm bao giờ. Nhớn lên nhìn trăng cao tít thời thấy đời càng mù mịt.

Lịt mề.


Trong hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang cười, đại dương, nước, ngoài trời và thiên nhiên

Liên quan đến anh Đéo Gì Quang, cục phó cục kiểm soát hoạt động bảo vệ môi trường bộ Tài - Môi mất cắp gần 400 củ khi đi kinh lý Long An, anh Phẹt có ý kiến chỉ đạo thế này.

Khi mọi sự chưa rõ ràng thì việc các bạn vu vạ cho anh, rằng tiền đó là tiền bẩn, là một hành vi cực kỳ mất nết. Đừng vì cái câu " Thanh cha thanh mẹ thanh dì / Hễ có phong bì là có...thanh kiu " mà úp sọt người ta. Tội nghiệp đạo đức công vụ sáng ngời của anh em quan lại lắm lắm.

Trong một diễn biến mới nhất, ảnh khai, đó là tiền vợ đưa để ảnh cầm vào Sài Gòn cho cô em vợ. Cơ mà do bận công việc nên ảnh hành sự chưa kịp nên xảy ra nông nỗi. Thế thôi.

Còn đ.m mấy cái phong bì vương vãi, cái bóc cái chưa chả nói lên đầu bòi gì cả. Đi thanh tra, doan nghiệp nó biếu chút đỉnh lộ phí thì đéo gì phải xoắn?

Tâm lý chán ghét anh em quan lại luôn thường trực từ bán cầu não trái cho đến mông bẹn bên phải của các bạn. Nhưng đừng vì thế mà gây khẩu nghiệp. Độc ác lắm...!!!

Nhắn anh Đéo Gì Quang tiêu hoang nó vừa vừa thôi. Vợ đưa 400 củ mà ngéo phát anh véo đi 15 củ là tôi chê. Tiêu như anh mà không tham một tý kể cũng hơi phí.

Hihi...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, kính mắt và ngoài trời

Xưa nay anh vẫn nổi danh với cái chất tanh tanh Việt cá. Nhưng từ độ cá mú nước nhà bị ngã nước thì sự nghiệp xem ra có phần cặn bã lắm dù phẩm chất cất Lờ vẫn còn nguyên si. Thật chẳng có cái đại bi nào bằng việc bị hỏng đi tiểu khí, hí hí...!!!

Buồn đời nên hôm xấu giời anh xách con Su cóc bán tải năm tạ xông pha mạn Ba Vì đổi gió. Sự đi của anh nó vô vị nhưng giải thoát phần nhiều vấn đề tâm lý. Anh bảo chân anh móng lợn nên nhiều khi bôn tẩu cũng có tí khí ngu. Mẹ kiếp, huyền đề như tôi đôi khi còn chả ra cái con chó gì nữa là, haha...!!!


Ấy rồi quýnh quáng thế đéo nào anh nhao xe đâm chết một con bê đang sang đường đúng luật hệt cái cách bần nông lông gà lông vịt ngược xuôi nơi phố hội trong một chiều chạng vạng bởi mắt anh nổi chứng quáng Lờ. Đồng bào ùa ra quây lấy anh như nhi đồng vây quanh bác. Họ bắt đền anh vì cái tội ngu và tha cho không đánh bởi bọn ngu thì trông rất tội tình.

Thảy hết những đồng xu cuối sau khi xin xỏ tí chút để đổ xăng, anh vần con bê lên thùng xe mà tất tả dong về trong tràn trề mũi dãi.

Sáng mai, anh gọi tôi từ sớm, hẹn trưa xuống bú diệu bình thơ. Diệu tôi ham chứ thơ thì chán chết. Nhưng anh thích và làm rất nhiều thơ và khi đọc lên thì thính giả luôn cảm giác có dăm vài thậm chí đến hàng tá hố xí bao quanh, đkm.

Anh đãi tôi món bê thui nguyên con cùng với diệu Xuyên Đá. Thứ diệu này được anh cất về từ bên Ai Lao và có tên là Xuyên Đá bởi nó là rễ của cây Đéo Gì chọc thủng đá mà hút chất dinh dưỡng vươn lên. Người ta ngâm rễ này với diệu, khi nốc vào thì " kìa nòng pháo luôn vươn lên giời cao ". Nhiều anh tốt số quay tay miệt mài mà pháo vẫn còn không thèm hạ nòng. Nghe đâu diệu này thường được hoàng thân Xu -va - nu - vông biếu riêng Mao Trạch Đông để ngài dùng mỗi khi hành sự. Riêng anh, mỗi khi bú vào thì luôn phải gọi diện dặn dò và thông báo cho vợ trước. Ấy thế mà lắm phen vợ anh xi - líp tụt đến bẹn chạy có cờ trong buồng mà van xin tha thứ. Thật là hảo hảo tửu.

Lần đầu tiên tôi được ăn thứ thịt bê thơm, mềm và ngọt đến thế. Tôi hỏi anh bí quyết. Anh bảo, có cái đéo gì đâu, để nguyên con quay than củi rồi xẻ ra mà mút mát với tương Bần cùng ít rau thơm cho cảnh vẻ. Đèo mẹ, cái sự ngon đôi khi nó giản dị như đánh một phát trung tiện vậy.

Thôi tôi té phát đã. Rồi tối về tôi vùi món ngon này... xuống cứt.

Anh chị nào cả thèm thì a lô cho anh Việt cá nhá 0986.650.775 - 0983.564.364. Phục vụ tận giường, bón mớm tận răng. Pass " bạn anh Phẹt " để được dùng thử diệu Xuyên Đá, haha...!!!

Hoặc đớp trực tiếp tại nhà hàng Làng Vạn Chài, số 22BT8 khu đô thì Văn Quán - Hà Đông - Hà Nội.
Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

SỐC & ĐỘC # 134


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Trên cao khô đít giáo
Trũng thấp lấm bẹn trò.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi

Đảng CS Việt Nam quang vinh muôn năm.
Muôn năm, muôn năm, muốn nằm...!!!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Cục sở hữu trí tuệ Việt nam, số 386 Nguyễn Trãi - Thanh Xuân - Hà Nội.

Trong hình ảnh có thể có: thực vật, hoa và ngoài trời

Ngày hội mũ cối toàn dân lần thứ nhất.



Lọt khe... hai hạt le, hehe.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, ngoài trời và nước

Chán hóng tát ao lại hóng người
Cái đồ con chó rất đười ươi
Khôn ngoan rồi cũng ba đồng mẻ
Trung thành thời chỉ đáng trăm tươi.

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Thằng Pín bày đặt trèo Phan
Xi Phăng có tí xi - măng trong hòm.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, ngoài trời và thiên nhiên

Xoài chua nhưng đít vào mùa
Xiêm y rực rỡ thêu thùa con cu.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi và ngoài trời

Chủ nhân nhẽ đã mãn kinh
Nên hai con chó mới tình thế kia.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Thời nay khủng hoảng tên đường
Nên quanh sân bóng địa phương lôn nhừ.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, ngoài trời

Chó thả rông - Nhi đồng khóc thét.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên

Bần nông uýnh góp mất tiền
Với bộ quần áo ván thiên đấm buồi.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Hết mẹ mìn lại bố bom
Toàn dân hăng hái vào hòm thi đua.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và xe môtô

Giải pháp hữu ích của người Việt, phiên bản 4.0

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

***

Nguồn: nhặt trên NET.

***

Làm thế nào để có Huyền Đề?

1- Ngoại thành Hà Nội và các tỉnh vui lòng liên hệ Mrs Yến, số điện thoại: 090 323 8607 bằng cách nhắn tin theo cú pháp: Họ và tên + địa chỉ + số điện thoại + số lượng sách + chuyển khoản trước vào TK:
(+) 0540104160381 ngân hàng Quân đội MB bank chi nhánh Thăng Long. Chủ TK Phạm Thị Yến.
(+) 0301002911588 Vietcombank Vcb chi nhánh Hoàn Kiếm. Chủ TK Phạm Thị Yến.
(+) Tiền ship các bạn vui lòng thanh toán cho bên dịch vụ khi nhận sách.

2- Ship Code ( nhận sách trả tiền ) toàn quốc.

3 - Nội thành Hà Nội nhận trực tiếp + khuyến mại chữ ký thần thánh của tôi mời liên chính chủ theo số: 098 180 2166. Hoặc đến VSP Coffee & Drinks 22 Nguyễn Quang Bích - Hoàn Kiếm - Hà Nội mà cất bốc ( cứ đến chợ Hàng Da hỏi thời người ta sẽ chỉ cho )

4- Ship tận sịp các quận nội thành Hà Nội liên hệ Mrs Yến, số điện thoại: 090 323 8607. Hoặc comments hoặc inbox ở thớt này. Phí dịch vụ 30k /1 đơn.

5- Phần quan trọng nhất HUYỀN ĐỀ 75k.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi
Thứ Bảy, 23 tháng 9, 2017

TIỂU TINH XUÂN ANH.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Có đi bịnh viện mới thấy làm bác sĩ ở Lừa đéo sướng tẹo nào. Với gần một trăm trẹo đồng bào răng thưa miệng thối nước bọt hôi cùng những vô vàn tai ương tật ách thời không phát rồ đã là diễm phúc cho mẹ Âu Cơ rồi. Tiên sư bố bọn con rồng cháu tiên khốn nạn ạ.

MXH lên ngôi, ấy là chỉ dấu cho sự tự do biểu đạt ý kiến và góc nhìn nhưng điều đó không có nghĩa là để các bạn xỉa xói và soi mói cửa nhả và cửa mình nhà người khác.

Thật tội nghiệp cho anh bác sĩ gác chân lên đầu giường để vần bệnh nhân và càng đáng thương cho chị nhãn khoa co cẳng lên ghế mong bớt đi căng thẳng. Và thảm hại cho cái trường ở Lũng Luông, vửa xây xong nhưng không khéo lại sập một đống bởi gạch đá của dân quân mạng đang ném nhau chí tử lôn nhừ.

Ở cái xứ sở hơn bốn nghìn năm bị động kinh này, để được làm người là rất khó và đôi khi... rất chó.


Không có văn bản thay thế tự động nào.

Nghệ sĩ thường nhạy cảm nhưng ở xứ ta còn một cái nết nữa hoang đàng không kém, ấy là dỗi vặt.

Hãng phim truyện Việt Nam đã hết sứ mệnh của nó và những nghệ sĩ đã và đang gắn bó với nó cũng đã hết thời. Vuông chưa?

Ở những vị trí kim cương và đắc địa thì hẳn đó là miếng ngon để người ta chia chác dưới cái bùa ngải là cổ phần hóa. Thiệt hơn chưa biết thế nào nhưng rõ ràng nếu để nguyên si thì các nghệ sĩ thời biết làm gì ngoài việc cho thuê mặt bằng bán bia hơi và thi thoảng cấu véo ngân sách làm một bộ phim không bao giờ ra rạp?

Toàn dân An-nam nói chung và các nghệ sĩ nói riêng nên nhớ, chúng ta có mỗi cái quyền sử dụng đất thôi chứ không có quyền chiếm hữu hay định đoạt. Quyền sở hữu tối cao thuộc về ông KHÔNG AI SẤT. Tranh đoạt những thứ không thuộc về mình nhân danh truyền thống, nghệ thuật thậm chí là hóng lờ thời nhảm nhí lắm.

Ngồi buồn vạch cúc xem chim
Còn hơn vào chỗ làm phim nước nhà.




Xuân Anh là tài năng thực sự. Chả thế mà Thái thượng hoàng Nông Đức Nổ dăm ba lần qua chén rượu đưa đẩy câu chuyện có nói: "Nếu sinh con mà được như Nguyễn Xuân Anh thời dẫu xuôi tay úp háng cũng an lòng".

Xuân Anh thông minh từ bé. Bố mẹ thử bằng cách bày đồ vật trên bàn để cho chọn. Xuân Anh tay phải chọn con dấu của phụ thân, tay trái cầm thẻ tín dụng visa phụ mẫu. Gia đình đoán con mình sau này tất sẽ giữ tay hòm chia khóa ngân khố quốc gia. Dặn gia nhân trong nhà giữ kín không cho ai biết.

Xuân Anh biết nói rất sớm, tiếng nói đầu đời không gọi song thân là bố mẹ mà gọi là đồng chí. Ai cũng lấy làm lạ. 4 tuổi đã biết đánh vần, sang tuổi thứ 5 trình độ ngoại ngữ tiếng Ăng lê giỏi đến độ nghe hiểu chương trình Cartoon Network, phân biệt được chuột Mickey với thủy thủ Popeye khác nhau như thế nào. Năm lớp 2 học xong phép nhân chia, cộng trừ thành thục. Trí tuệ mẫn tiệp vượt trội so với bạn bè cùng trang lứa. Năm nào cũng được danh hiệu cháu ngoan Ông Cụ.

Có lần đi học Xuân Anh gặp một lão ăn mày. Lão ăn mày sững sờ xem tướng mà thốt lên rằng: "Người này có chân mệnh thiên tử bét ra cũng là quan tứ trụ triều đình sang không kể hết. Bố Xuân Anh là Nguyễn Chi Chi vội cho người tìm lão ăn mày để hỏi thêm nhưng người đâu không thấy chỉ để lại đôi dép râu bên bờ Hàn giang. Phải chăng là bậc thượng tiên trên trời dạo chơi chốc lát mà thiên cơ tiết lộ?

Xuân Anh có lối đọc sách khác người, ghét kiểu tầm chương trích cú, chỉ đọc lướt cốt lấy đại ý. Loại sách Xuân Anh đọc không phải ai cũng đọc được, nào là sách: "Làm sao đất nước hóa rồng trong 20 năm", "Tầm nhìn xuyên thấu thể kỷ", "Ngũ Đức Nhân Hòa"... Có thằng bé hàng xóm bắt chước đọc sách như thế, trong vòng ba ngày thổ ra một đấu huyết mang đến y viện thì chết không rõ nguyên nhân.

Năm 18 tuổi Xuân Anh học qua 3 vạn thế sư biểu. Ngài nào cũng nhận thấy cậu rất thông minh, hiểu rộng, nhớ lâu. Có một ông được vời từ đất Trường An, sau ba tháng đã từ chối khéo không dạy nữa. Ông ta lấy cớ là: "Xuân Anh học giỏi quá, tôi hết chữ để dạy". Một ông vạn thế sư biểu dạy một thanh niên 18 mà kêu là tôi hết chữ thì thật không ai có thể nghe được! Sự thật là Xuân Anh hay hỏi căn nguyên nghĩa từng câu, từng chữ - hỏi cho kỳ hiểu mới thôi - làm cho ông nhiều khi lúng túng không trả lời được.

Gia đình buộc phải cho Xuân anh tạm xa An-nam quốc qua đất Gia Nã Đại học tập kỹ nghệ, kỹ trị vài năm.

Về cố quốc tinh hoa phát tiết, cẩn trọng trong sinh hoạt. Phàm mỗi lần liên hoan không bao giờ quá chén, luôn chấp hành tỷ lệ nhất tửu, chín Cocacola, thuốc lá cà phê coi là kẻ thù mà lánh xa. Thường ngày cuối giờ làm việc chăm chỉ đi giày Adidas, xách vợt Wilson vờn trái banh nỉ. Thật là con người sống có chừng mực.

Năm 2008, tức năm Minh Chiết thứ 3, Xuân Anh vui vầy loan phượng với tiểu thư Bùi Thị Diễm người xứ Tây Đô.

Diễm đích thực là mệnh phụ phu nhân. Vốn sinh ra từ nơi gạo trắng nước trong, rụt rè đi thi sắc đẹp An-Nam qua ảnh tiến cung chẳng dè được giải vàng Kim Đỉnh. Mặc cho đại gia, tài tử giai nhân tiền đô chất như núi đi qua mắt không thèm liếc ngang. Thật là một bực công dung ngôn hạnh hiếm có trên đời.

Lẽ đương nhiên trai anh hùng phải gặp gái thuyền quyên để đẹp duyên tàng long, ngọa hổ. Xuân Anh, Thị Diễm nên đôi lứa. Sau 9 tháng 12 ngày sinh hạ một bé trai kháu khỉnh. Nghe đồn khi sinh cháu ra, mùi hương thơm ngào ngạt, bảy sắc cầu vòng quấn quanh nhà ba ngày mới tan, hạc trắng bay rợp sông, chim phượng kêu eng éc. Đến Nghiêu, Thuấn sinh ra không được điềm lành như thế.

Âm dương hòa hợp, lại ứng với quẻ Thiên Phong Cấu. Theo lời lý giải của Kinh Dịch Đại sư Nguyễn Hiến Tạng hay Nguyễn Hiến Lê tiên sinh gì đó thì quẻ này trên là Trời (Càn), dưới là gió (Tốn) dịch hào 5 mà lý giải như sau: "Hào này ở địa vị tối cao, dương cương , trung chính, có đức tốt mà không khoe khoang (ngậm chứa đức tốt), bao bọc cho kẻ tiểu nhân ở dưới (hào 1) như cây kỉ, cao, cành lá xum xuê che cây dưa (thuộc loài âm). Như vậy là hợp đạo trời, sẽ được trời ban phúc cho. ". Quả nhiên đến giữa năm 2011, mùa hạ, Xuân Anh được nhậm chức Phó Tổng đốc Đà Nẵng kiêm Dự khuyết đại thần cơ mật viện.

Có kẻ trong dân gian xấu mồm nói Xuân Anh nhờ là hạt giống đỏ mới lên chức nhanh như diều gặp gió khi còn đang trẻ tuổi. Quả thực chưa hẳn như vậy, các cụ chúng nó còn có câu: "Có bột mới gột nên hồ". Những thằng COCC nghiện hút, ếch, si da đầy đường thử hỏi chức tước của bố mẹ có làm gì cho chúng nó được không?

Xuân Anh xứng đáng là tiểu tinh ngời sáng nhất, Người sẽ còn tiến rất xa nữa. Những lời ong ve nói xấu sau lưng, xin Người hãy coi như dắm hôi, gió thoảng. Vận nước trong tay Người. Hỡi Tiểu Tinh Xuân Anh!.

Nhưng hỡi ôi, tháng chín mùa thu năm Phú Chọng thứ tám thì xảy ra nông nỗi, khởi từ cái việc cưỡi con chiến mã Camry đít xanh của một hào phú dâng tặng. Rồi lại thêm cái tội chơi bùa ngải bằng văn bằng Tây dương cấp cho để trèo cao chui sâu. Sự ấy làm ngứa mắt cơ mật viện.

Ngài bị triệu ra ngoài kinh sư để hạch tội. Tới nơi thì tí vỡ mật mà chết bởi trước sân Tam Đình có một cái Lò Tôn đang rừng rực lửa. Tiếng ai đó hỏi, củi tươi hay củi khô? Xuân Anh lắp bắp, dạ, củi mục ạ. Vẫn tiếng người đó, mục cũng vào lò.

Hiuhiu...


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

Xem ra sự nghiệp đả hổ - diệt ruồi - săn cáo của bác cả đang gây ra nhiều xáo trộn, từ thượng tầng chóp bu cho đến hạ tầng xí bệt. Quần chúng mõm vuông chả hiểu chuyện đéo gì đang xảy ra nên vêu vao quán bia như chó hóng tát ao mà bàn ra tán vào. Dăm vài đồng bào tinh khôn thời vuốt bụng thở dài, rằng cả một khối ung nhọt đã mưng mủ lâu ngày, nay chọc đâu là thối đó.

Chúng ta đã thiết kế ra và vận hành một hệ thống lỗi, cán bộ hỏng là hệ quả tất yếu của chính hệ thống đó. Và dân đen là sản phẩm lỗi hoàn hảo không cách nào bào chữa. Những giải pháp mang tính cắt ngọn và tạm bợ sẽ chẳng giải quyết được vấn đề gì cả, nhất là về lâu về dài, ngoại trừ việc làm dày - dài và dai thêm cái sợi dây kinh nghiệm.

Kiến thiết lại hệ thống và đào tạo nhân lực để vận hành ngon lành mới là việc nên làm. Chứ trông đợi vào một anh thợ đốt lò nào đó chuyên thiêu hủy củi tươi, củi khô thì cơ đồ bao giờ mới rạng?


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, em bé
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang