Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

QUÊ NGOẠI.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngủ, em bé và cận cảnh

BÊU NẮNG là một tùy bút nghiệt ngã được tôi viết ra để tặng cho Lê Mimi aka MiMi bé nhỏ. Đọc nó, phụ huynh sẽ nhỏ dại đi còn con trẻ lại khôn lớn phi phàm. Xuất bản tháng 9/2017.

***

QUÊ NGOẠI.

Bé tôi hay được ở cùng với ông bà ngoại. Ấy là một ngôi làng không mấy tinh tươm vùng thượng du Thanh Hóa, mé tả ngạn con sông Mã lúc nào cũng đỏ ngà ngà như mặt ông say rượu. Không hẳn là tôi thích ở cùng nhưng vì nhà đông anh em nên việc chia bớt khẩu phần ra chỗ thân thích hẳn là một giải pháp không tồi và tối ưu. Hầu như năm nào cũng vậy, ba tháng hè là tôi tít mít trên quê ngoại. Việc chính hàng ngày là dậy sớm ra cổng đứng để bà tôi bẹo má đi chợ lấy son. Đổi lại tôi được ăn chút cơm nguội phết tí tẹo mỡ lợn để tăng phần thi vị. Xong là bám đít ông đánh bò đi chăn ở đồng xa. Trưa về ăn cơm với khẩu phần riêng biệt không bị độn ngô, thêm quả trứng luộc rằm trong bát nước mắm đen trùi trũi hôi mù. Rồi ngồi xua gà canh thóc lúa phơi sân bằng cây sào gắn mấy cái tua rua giẻ rách. Chiều đến thì tha thẩn chơi cùng mấy trang lứa chung quanh nhưng chúng hay trêu tôi là thằng miền xuôi dớ dẩm đâm ra cũng chả mấy mặn mà. Tối tôi ngủ với ông, nhớ nhà nên hay trằn trọc. Có thiếp đi thì tinh mơ thấy mẹ ở bên.

Gần nhà ông bà tôi có cái nhà thờ đẹp lắm. Bà tôi bảo ấy là nhà thờ của người mạn ngoài tản cư và chạy giặc vào đây dựng lên. Tôi thích ra đó chơi bởi có nhiều chim chóc lao xao và hoa lá thì thào. Hằng chiều cuối tuần tôi dấm dúi lẽo đẽo theo chân người trong xóm đạo đi hóng lễ. Thấy tôi kháu khỉnh nên các bà các mẹ các chị hay lần bâu cho những thứ quà vặt vãnh thần tình xinh xinh.

Tôi quen Hiên ở nhà thờ. Nàng bằng tuổi tôi thời phải? Ấy là đoán thế chứ cái nết của nàng khôn lớn hơn tôi bội phần. Nhẽ người trong xóm đạo biết nhau hết nên khi thấy tôi nàng bảo hẳn là ở nơi khác về. Tôi chả mấy bạn để chơi nên khi được nàng để ý thì hân hoan lắm. Một lối vui vẻ rất trẻ con và cũng rất đỗi chọn lọc bởi nàng đẹp và sạch sẽ vô cùng, khác xa với những trang lứa đương thời.

Nhà Hiên chỉ có hai mẹ con. Bố Hiên đi đào vàng miền ngược sập hầm mà chết. Từ dạo quen Hiên tôi cũng chẳng thèm chơi với ai khác nữa. Tôi cứ như một hàng thần lơ láo, hở ra là tếch qua nhà. Mẹ Hiên yêu chiều và thương tôi lắm, gì cũng để dành cho ăn, nhiều bận còn dỗ ở lại ngủ cùng.

Tôi với Hiên chơi đủ trò vụng dại. Tôi dạy Hiên những trò dưới xuôi, đổi lại Hiên cũng bày cho tôi cách chơi những trò miền ngược. Và rồi cuối tuần lại dung dẻ đi nhà thờ. Hiên hát trong ca đoàn, có hành lễ ngoài giời thì luôn được đi đầu ôm ảnh chúa. Tôi chả chức phận gì nên cứ bệt gốc cây si già mà mút mát những bâng khuâng.

Ông bà tôi không được vui lắm khi thấy tôi bê trễ việc nhà mà quấn quýt bên Hiên. Cậu tôi đi bộ đội được nghỉ phép về còn lôi công an ra dọa. Trong tâm hồn non nớt của tôi hồi đó, hẳn là những khiếp đảm kinh hoàng.

Tôi không chơi cùng Hiên nữa.

Ngày mẹ tôi lên đón về, mua cho đùm kẹo mấu. Tôi không ăn mà găm chặt lại để chia phần cho Hiên bởi mai mốt tôi xuôi rồi. Tôi lẩn láo sang nhà, không thấy Hiên đâu cả. Ra nhà thờ, cũng không. Buồn đời nên tôi xơi hết luôn đùm kẹo mấu trong niềm khắc khoải non tơ ơ hờ.

Hè năm sau và nhiều năm sau nữa tôi vẫn về trên quê ngoại tị nạn dinh dưỡng, ở vắn hay dài phụ thuộc vào thóc gạo của ông bà và sự đưa đón của mẹ tôi. Tôi hỏi thăm Hiên thì bà tôi bảo bán nhà về lại quê cũ ở mạn ngoài rồi. Ôi thôi, đạo với đời bỗng chốc chia phôi.

Ông bà tôi đều đã mất từ lâu. Tôi cũng ít đáo về quê ngoại, năm thì mười họa mới hiện diện khi có việc trọng thể hoặc tiện đường. Hè rồi tôi lên hương khói, xong tranh thủ tạt nhà thờ vãn cảnh và tìm chút thanh bình. Tôi thả thằng chọi con bằng tuổi tôi hồi ấy cho chơi cùng lũ trẻ trong sân. Thằng chọi con phố thị nhát như cáy, cứ vè vè quanh chân như chó vướng dây mặc tôi cố công xua đẩy.

Nó chỉ rời tôi ra khi có một con bé kháu khỉnh cùng trang lứa hồn nhiên túm áo và cất lời “bạn là người thành phố à?”.

Nhìn chúng chơi với nhau bất giác tôi nhớ Hiên ghê gớm. Chẳng biết giờ này nàng ở đâu và con cái ra sao?

Còn lòng tôi lại tự nhủ với thằng chọi con, rằng hè nào tôi cũng sẽ cho nó về quê ngoại của bố nó chơi. Nó tìm gì mặc nó. Còn tôi tìm lại mình trong quá vãng xa xôi.

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, trẻ em, em bé và ngoài trời
Thứ Tư, 15 tháng 2, 2017

TÂM TƯ QUÁ.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi, cây, trẻ em và ngoài trời

Hôm nay ngày lễ tình nhân
Ra đường dẫm phải cục phân nên về
Xơi một bát tiết canh dê
Tình nhân thánh lễ tràn trề hậu môn.

Chính thức tiêu chảy!



Đã Nguyên Tiêu lại còn Rằm
Mõm thời ngộ chữ háng hăm con tiều.

Hehe.



Thơ Hàn mặt lại Yến Lan.
Khen cho Hữu Thỉnh cả gan...lộn lèo.

Hehe.



Giăng vào cửa sổ đòi thơ
Đang bận giao cấu thơ thơ cái (***)

Vcl với đại cường thi ca haha.



An-nam hàng mấy mươi thập kỷ qua vắng bóng những nhà văn hóa tầm cỡ. Ấy cứ nhìn vào sự suy đồi của phong hóa mà ngẫm ra thôi.

Người ta mải lo kiếm tiền và bon chen lợi lộc nhưng chẳng hề để tâm nuôi nấng và bồi bổ cái tinh thần.

Thôi thì không có ăn mới chết, nhưng không có phong hóa thì con người cũng chỉ là con vật mà thôi.



Nhà tôi nhõn bát hương để thắp ngày rằm và mồng một cho thơm tho thì chả thờ ai cả. Thế nên các thể loại thổ công ông táo thần tài dạt sạch đi chỗ khác cũng nên. Đến như có ba ông Phúc - Lộc - Thọ bằng sứ đẹp đẽ thế cũng bị tôi gói gém cẩn mật tống sạch lên tum.

Người ta vẫn bảo, có thờ có thiêng - có kiêng có lành. Chẳng biết linh nghiệm đến đâu nhưng với một kẻ vô thần như tôi thì mọi ngôn lời đều phải gió cả.

Đêm qua ngồi với bạn, tỉ tê chuyện tín ngưỡng - đức tin. Ôi chao, cãi nhau cứ như mổ lợn hợp tác theo cái kiểu sư nói sư phải, vãi nói vãi hay. Nhưng vẫn đưa ra được kết luận là: dân ta cuồng tín và dễ tin.

Quả vậy, An-nam không có một tông giáo chính thống để dẫn dắt và chăm lo tinh thần cho chúng sinh nhưng lại thừa mứa những tín ngưỡng đa thần ma mị và thậm chí là quàng xiên.

Đức tin lưu lạc và tín ngưỡng thập cẩm thế thì bao giờ mới lớn nổi thành người?



Lời cụ Hoàng Tụy: “Không phải giáo dục ta lạc hậu đâu, lạc hậu thì ráng đuổi theo may còn kịp. Nó... lạc hướng”.

Anh Phẹt nhá hàng:

"Không phải kinh tế nước ta lạc hậu đâu, lạc hậu thì ráng đuổi theo may còn kịp. Nó lại càng không lạc hướng. Nó được...định hướng"

Hướng nào thì các anh nhẽ biết cả rồi, nhẻ? Hehe.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Có đứa trẻ nhà nọ hóc phải đồng xu. Bệnh viện trả về vì vô phương cứu chữa. Ấy thế mà đi ngang qua tổng cục thuế thì bật dậy ho liền ba phát, đồng xu văng ra ngay. Thần tình chưa?

Lại mới có sự lạ xảy ra ở một phiên chợ tình vùng cao. Ấy là việc sau khi cho CÁI CẦM ĐŨA chạm nhau thì cặp trai gái kia tiếp tục cho CÁI ĂN CƠM cắn xé nhau. Chưa dừng lại ở đó, họ lôi nhau vào vách đá và cho HAI CÁI ĐI ĐÁI te tái thỏa thê.

Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra nếu như ngay sau đó CÁI ĂN CƠM lại thơm CÁI ĐI ĐÁI theo style 69. Báo chí đồng loạt giật tít " Hãy dẹp bỏ chợ tình vì...mất vệ sinh".

Còn chuyện này tôi kể cũng đã lâu. Ấy là đi đến đâu cũng thấy hai câu khẩu hiệu này giăng trong sở mỏ công quyền:

1- SỐNG, CHIẾN ĐẤU, LAO ĐỘNG VÀ HỌC TẬP THEO GƯƠNG BÁC HỖ VĨ ĐẠI.
2- SỐNG VÀ LÀM VIỆC THEO HIẾN PHÁP VÀ PHÁP LUẬT.

Tâm tư quá, rằng đéo biết theo ai. Hehe.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và ngoài trời



Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

SỐC & ĐỘC # 124

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ăn, mọi người đang ngồi, bàn, món ăn và ngoài trời

Một miếng giữa đàng bằng một sàng...xó bếp.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi

Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc
Hai con rồi anh tiếc lắm thay.

Trong hình ảnh có thể có: cây, văn bản và ngoài trời

Sinh con rồi mới sinh cha
Sinh cháu trong nhà rồi mới sinh ông.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, giày, trẻ em và ngoài trời

Ngoài chứng đái đường thì người An-nam còn có nết ỉa vào...văn minh.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Thanh niên Cổ Nhuế xin thề
Chưa đầy hai sọt chưa về quê hương.

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Đông - Tây y kết hợp với...cúng bái.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, hoa và ngoài trời

Thực hành tín ngưỡng hô thần nhập tượng.

Trong hình ảnh có thể có: 11 người, mọi người đang đứng và bộ vét

Hỡi ôi Kiều đã lộn quần
Trinh kia sao phải lộn đò mà chi?

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng, giày, cây, trẻ em và ngoài trời

Thánh với phật rủ nhau đi trốn tiệt
Các em tôi lộn hết cả mớ đò.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Giải pháp cho việc dư thừa thịt mỡ dưa hành nhưng thiếu... sịp đỏ.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi, cây, trẻ em và ngoài trời

Siêu ngáp.

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, trong nhà

Đạo pháp - Dân tộc & Chủ nghĩa xã hội.



Quán mắc cỡ em mở bên đường
Mua đi bán lại cái...thê lương.

***

Nguồn: Nhặt trên NET.
Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

HỌC TRÒ TRƯỜNG HUYỆN.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi

Thủa học trò trường huyện, tôi không được nết na lắm, thế nên hay bị các thày cô thù vặt. Vụn thì véo tai đứng bảng, to thì ngồi giám hiệu chờ phụ huynh. Mọi nhẽ thần tình, vô đối.

Ấy rồi cũng được sung vào đội tuyển đi thi học sinh giỏi văn cấp tỉnh, giời ạ. Tôi không mặn mà lắm bởi chính chuyên còn chửa ăn ai nữa là bốc hốt tôi vào theo cái lối không có chó thời bắt mèo ăn cứt. Ấy nhưng với mong muốn cải thiện chút hạnh kiểm cuối năm nên cũng rắp tâm đẽo câu gọt chữ.

Một hôm, thày hiệu trưởng trịnh trọng tuyên bố là đội tuyển văn sẽ được dự phần vinh hạnh đón một nhà thơ nhớn mãi tận trung ương về nói chuyện văn chương đặng đại khai nhãn giới. Lũ học trò chúng tôi xưa nay chỉ thấy các ngài chình ình trên giáo khoa thư chứ chửa từng được mục sở thị thế nên phấn khởi như sởi gặp ho gà.

Ngày trọng điểm vào ban sáng ở phòng họp ban giám hiệu, nhà thơ nhớn được giới thiệu là Phương Vũ Quần. Chao ôi, chiêm bái dung nhan ngài mà lũ chúng tôi hồn xiêu phách lạc. Ngài nom tầm thước, mặt mũi phương phi và tóc muối tiêu bồng bềnh như sương khói. Tháp tùng ngài còn có đốc học xứ Thanh cùng cơ man những anh tài giá kể.

Tôi chả hiểu ngài thuyết những gì bởi tinh những thứ cao siêu nhưng người nhớn thì hân hoan lắm, đầu gật gù như gõ kiến rồi lại rộ lên những tràng pháo tay dạt dào như sóng nước Bình Ca. Mãi đến khi sắp hết giờ thì ngài hỏi lũ học trò chúng tôi nhõn một câu có tý liên quan đến sở học, ấy là " để phân tích tốt một bài văn, các em cần phải làm gì?".

Chao ôi, chúng tôi nhao lên, rằng phải đọc kỹ đề bài, rồi thời làm dàn ý, chán đi thì phải đọc nhiều sách tham khảo với những văn tự hay ho. Cá biệt có đứa còn tuyên ngôn là phải học thật tốt môn giáo dục công dân bởi nó vồ được cái câu cửa miệng vô cùng trái khoáy của ai đó: văn học là nhân học. Nhà thơ nhớn cứ sau một câu phát biểu trả lời thì mặt thộn ra trông rất tội kèm theo cú phẩy tay hệt kiểu cách người ta đuổi ruồi. Đốc học xứ Thanh và những anh tài giá kể thì ngơ ngáo như cháo cúng vong. Riêng thày hiệu trưởng thì sau khi ho ba phát thì bịt mồm ra ngoài hiên...ho tiếp.

Không khí căng thẳng nặng nề chỉ được giải tỏa khi nhà thơ nhớn khoát luận một câu " các anh dạy học trò như này thì chết". Rồi nhổm đít tuyên bố hết giờ kèm lời chào thân ái và quyết thắng.

Tôi lon lon níu gấu áo ngài ngoài sân trường vàng nắng, " bác, bác, thế cần phải làm gì ạ?". Ngài xoa đầu nhìn tôi đầy xúc cảm, " là phải đọc kỹ tác phẩm đó thôi, con giai ạ".

Giản dị như đánh một phát trung tiện thôi mà. Đèo mẹ.
Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

SỐC & ĐỘC # 123

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Đầu xuôi - Đuôi lọt.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Chị kia mông rất là xinh
Đái lại rất đúng quy trình, miễn chê.

Trong hình ảnh có thể có: món ăn

Con được tắm, con được thui
Nhìn nhau mà lại bùi ngùi...lá mơ.

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, máy bay

Thứ nhất thời phải học ăn
Thứ nhì học ỉa nhân văn, nghe nhờ?

Trong hình ảnh có thể có: ô tô và ngoài trời

Tuần đinh thời đại Hồ Chí Minh.

Trong hình ảnh có thể có: ô tô và ngoài trời

Âm dương cách một dải phân
Cách cứng mỗi tý mà chân kẹp chì.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Bắc Ninh có một quả bom
Tránh xa kẻo lại vào hòm thì nguy.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và ngoài trời

Xấu giây nhưng...tốt củ.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Nghị quyết muôn năm - Cụ găm vạn tuế.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Hehe.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ăn, đang ngồi và trẻ em

Đứa nào con của anh Pha
Đứa nào của chị Dậu gà ngày xưa?

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, giày và ngoài trời

Đi đâu mà vội mà vàng
Mà mặc quần ngược cô nàng ấy ơi.

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, đám mây, ngoài trời và thiên nhiên

Há há.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

QUÊN ĐỐT BAO.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, đám mây, bầu trời, xe môtô, đại dương và ngoài trời

Giêng hai là những ngày tháng của rộng dài, ấy nên dương gian ăn chơi la đà lắm nhưng vẫn không quên cái nết cao quý là chăm lo cho mồ mả tổ tiên theo cái tư duy khá trung tiện là TRẦN SAO ÂM VẬY.

Thế mới có chuyện vợ chồng nhà nọ đốt nguyên một con Osin bằng hình nộm to như người thật mà nguyên mẫu là đứa giúp việc tuổi mới đôi tám cho ông tam đại đặng hầu hạ việc tết nhất cận kề.

Cuối xuân đầu hạ, con bé giúp việc lù lù một đống bụng. Bà vợ xuýt xoa, gớm, tổ tiên linh thiêng, mọi nhẽ.

Nhưng ông chồng thì bối rối lắm, nom lúc nào cũng len lét như sẻ nấp diều hâu, mồm luôn lẩm bẩm một câu mang tính khẩu quyết, "địt mẹ, QUÊN ĐỐT THEO CÁI BAO CAO SU mà rách hết cả việc".

Hehe.

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang đứng
Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

KHOE TẾT.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, thực vật, hoa, cây và ngoài trời

Người ta cứ bảo bỏ tết đi. Giời ạ, tết có tội tình chi mà bỏ đi? Người ta lý sự, tết ngày càng mất đi phong vị. Than ôi, tết vẫn nguyên si mà, mất đi phong vị là bởi chúng ta vô vị đấy thôi.

Gớm chết chết, từ lúc nắm tay cho đến khi buông bỏ, ai cũng mong tỏ tường rằng tết nay con cháu có về? Thần tình lắm nên người ta luôn hỏi, rắn rỏi hoặc mềm nhũn ra. Ấy là cái thế tình vậy, đôi lúc mỉa mai và có thể rông dài.

Tôi đi hai mấy năm và chưa từng ăn tết nơi phố thị. Không phải tôi ghét bỏ gì chốn ấy mà bởi phận con cả nên tết nhất phải về với song thân. Chả lo được gì đâu nhưng đỡ đi cái tiếng mất mặt. Cho cả tôi và cả những bề trên, với vô khối nhiêu khê và cũng lắm nỗi niềm.

Cứ quãng hăm tám hăm chín âm là tôi về với mẹ theo đúng cái lối vội vã giở về vội vã ra đi. Năm nào cũng vậy, mồng hai tết lại đã tất tả ngược xuôi bởi còn nhiều chốn nhiều nơi cần giá đáo. Sự ấy đã thành lệ chứ chả phải nhiêu khê gì. Gớm, mỗi năm có một ngày tốt, ngày tốt cho ta gặp nhau. Há chẳng phải là chân chính lắm?

Nhưng chân thành mà nói, năng gặp không hẳn đã hay. Cái thói của người xứ ta buồn cười lắm, là chả mấy khi hỏi nhau sức khoẻ có dồi dào mà tinh đi soi mói hầu bao hay chức tước. Những người rủng rỉnh xu hào hay vai vế thời còn có dịp mà phô phang, chứ như hạng tôi đây thì ngượng ngùng xấu hổ rất. Ấy là chửa kể những kẻ bông phèng thời còn chả biết ăn nói ra sao. Thành ra buồn bã lắm.

Tết nay nhẽ tôi ở lại với phố phường một phen bởi nghe nói những ngày này Hà thành thần thánh lắm. Là sự vắng vẻ, trầm mặc và đôi chút cô liêu. Khác xa với cái bản mặt ồn ào, bụi bặm và vô pháp vô thiên thường nhật. Nhưng chính yếu nhất là đáp cái lễ nghi với bậc song thân đẻ ra con “ mái già” nhà tôi. Nhà neo người nên tết nhất năm nào cũng chỉ mỗi hai thân già lủi thủi, cám cảnh ra trò. Là nhẽ định thế thôi chứ đến cận ngày lòng lại chộn rộn muốn về nơi cắt rốn. Cái thời khắc, cái khí tiết nó làm động lòng ghê gớm lắm.

Hôm nay đã là ngày mười lăm tháng chạp, tết đang đủng đỉnh đến nhưng thiên hạ thời hối hả lắm. Hỡi loài người thông minh, sao lại dại dột chạy đua với thời gian và xuẩn ngốc so kè cùng tết? Hãy thong thả nhẩn nha mà hoà mình với đất trời cho hồn xuân phơi phới, thế có phải thuận thiên không?

Là cứ ăn nói hàm hồ thế, chứ tôi biết thời gian nào có đợi chờ ai bao giờ. Chẳng vắt chân lên thời thành ra lạc hậu rồi lại trơ gan cùng với tro tàn thôi. Có ông thi sĩ nào đó còn réo rắt, rằng nhanh với chứ, vội vàng lên với chứ bởi sợ những mầm non chưa kịp hái đã vấp phải những tàn phai.

Đang sửa cái lễ nhạt cúng ngày rằm cuối cùng của năm cũ thì mẹ tôi gọi. Ngôn lời lại như bao tết xưa, rằng hôm nao thì về? Giời ạ, hóa ra cái nỗi lòng của người già cũng tha thiết lắm. Tôi biết mẹ mong chúng tôi về để khoe. Không phải khoe công danh hay vàng bạc của từng đứa. Mà là khoe con, khoe cháu.

Bởi đó là thứ tài sản quý giá nhất mà bà làm ra trong suốt gần bảy mươi năm qua. Giời ạ.

Kết quả hình ảnh cho phọt phẹt
Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

TÁO 2017.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

TÁO 2017.

Phọt_Phẹt: Gớm, bao năm, nay ông mới về chính ngày.

Táo: Về sớm anh nhiếc tôi ra rả. Muộn thì chả có cá lên. Từ giờ giở đi cứ chính ngày tôi về.

Phọt _Phẹt: Ông yên tâm đê, năm nay có BRT rồi. Hanh thông mọi nhẽ.

Táo: Là cái mẹ gì? Ối đấy, cấm bỏ được cái nết nói tục văng bậy khi ở với nhà anh.

Phọt_Phẹt: Là xe biz nhanh. Năm nay ông lên thiên đình bằng biz nhanh. Nghe nhở?

Táo: Đi gì cũng được, miễn anh đừng “ tiễn” tôi bằng K59 của tay gì kiểm lâm mạn Yên Bái. Gớm, hạ giới các anh năm nay loạn quá thể.

Phọt_Phet: Thượng bất chính thì hạ tắc loạn thôi. Hà tất ông phải kêu rên. Mà bọn nhũng nhiễu ấy chết bớt đi cũng được.

Táo: Anh ác khẩu vừa vừa thôi. Mà cái tệ nạn ấy bác cả nhà anh chống mãi mà chửa ra cơm cháo gì à?

Phọt_Phẹt: Chống gì thì cũng phải cần có cơ chế. Chứ đằng này tinh bằng hô hào miệng mí khẩu hiệu suông và nghị quyết rung chuông. Không sập giàn là may chứ chống cái ếch. Chẳng có kế sách mẹ gì hay ho ra trò cả nên đang kêu nhân dân vào chống hộ kia kìa.

Táo: Nhân dân có quyền lực gì đâu mà chống. Chỉ có quyền lực mới sinh ra tham nhũng. Như hạ giới các anh, quyền lực tuyệt đối sinh ra tham nhũng tuyệt đối. Đem nhân dân ra chống khác gì đấm bòi vầu sông. Ấy đấy, lại nói bậy rồi, hehe.

Phọt_Phẹt: Ông bỏ mẹ cái tật lưỡi chẻ hoe ấy đi. Thích gì thì cứ phóng mồm mà phọt ra. Thế phải làm thế nào? Chầu chực thiên đình bâu niên nhẽ không ngộ ra gì đĩnh đạc?

Táo: Chỉ có tham nhũng mới chống được tham nhũng thôi. Hay chính xác ra là chỉ có bọn tham nhũng mới chống lại được…bọn tham nhũng. Anh hiểu không?

Phọt_Phẹt: Hiểu. Và tiếng súng Yên Bái là một ví dụ điển hình?

Táo: Phải. Anh bố láo bố xiên thế mà cũng thông minh ra phết. Tôi ban khen, nghe chưa.

Phọt_Phẹt: Thánh họ. Ăn gì để tôi còn mua cúng?

Táo: Ăn gì giờ cũng sợ. Anh cúng tôi dăm vài con cá ở Fomosa Hà Tĩnh được không?

Phọt_Phẹt: Cá mú ở đó giờ hiếm lắm, không hẳn do chết bởi xả thải đâu mà về cơ bản nguồn lợi thủy hải sản đã cạn kiệt do lối đánh bắt tận diệt của bần nông. Ông ăn thứ khác đi.

Táo: Thế cá hồ Tây cũng được. Tôi thiếu chất tanh nên chỉ thèm cá.

Phọt_Phẹt: Ủ ôi, riêng cá ở đó thì chết hết rồi. Đích thị do ô nhiễm.

Táo: Thế mà tôi nghe người ta bảo là do không biết bơi cơ đấy. Thôi, anh cúng gì tùy tâm nhá. À mà cụ Rùa hồ Gươm chẳng hay có khỏe?

Phọt_Phẹt: Ông hỏi thì mới nhớ. Thăng hồi đầu năm rồi. Chết già.

Táo: Uh, cụ ấy đi lại là điềm lành. Thế có giám định tử thi để xem là Rùa hay là Giải không?

Phọt_Phẹt: Ông hết chuyện rồi à? Tấu sớ chuẩn bị đến đâu rồi?

Táo: Năm nay tôi tân tiến nên có nhờ thằng ĐÁNH MÁY tốc ký hộ cho. Xong từ đận giữa chạp.

Phọt_Phẹt: Giời ạ, thằng đấy chui từ mồm các quan mà ra. Mà mồm quan thì trôn trẻ. Ông nhờ nó có đúng QUY TRÌNH không?

Táo: Tôi không biết. Nhưng thấy bọn đúng QUY TRÌNH tinh những con ông cháu cha cả nên cũng có an tâm.

Phọt_Phẹt: Ông quan liêu lắm, không thấy tấm gương Trịnh Xuân Thanh à? Đúng QUY TRÌNH đấy. Giờ thì sao nào?

Táo: Chả sao cả, bởi sự đào tẩu của anh ấy cũng như nhiều anh đúng QUY TRÌNH khác đều rất đúng…QUY TRÌNH, hehe.

Phọt_Phẹt: Giời ạ, ông có im đi không. Nằm xó bếp mà cứ oang oác thế.  Tuần đinh nó gô cổ lên phường thì lại tha hồ mà trình bày. Thôi, không còn gì nữa thì để tôi thắp hương cúng tiễn. Nước lã mí khí giời thôi nhá.

Táo: Đã bảo tùy tâm mà lại. Anh gọi cái BRT cho tôi luôn đi.

Phọt_Phet: Cái này không đón tại gia, mà ông phải ra đúng tuyến. Để tôi tăng – bo cho một đoạn.

Táo: Thôi, thế khỏi phiền anh. Để tôi tự lo phương tiện di chuyển.

Phọt_Phẹt: Ông định đi bằng gì?

Táo: Mấy thằng cháu bên không quân có hứa cấp cho con Su - 30MK2, tha hồ mà vi vu.

Phọt_Phẹt: Gớm chửa. Có rơi ở đâu thì nhớ quẹt diêm phát tín hiệu để tôi đến cứu nhá.

Táo: Tiên nhân anh. Chỉ được cái ác miệng. Thôi tôi đi nha. Khà khà…

Không có văn bản thay thế tự động nào.
Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

LỘN CÁI MỒ.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, cây, thực vật, ngoài trời và thiên nhiên

Làng tôi từ dạo khấm khá thì xem ra phát về đường mồ mả. Nhưng riêng cái họ Lê tôi lại chả mấy ăn thua nếu như không nói là còi cọc và thi thoảng còn long lên sòng sọc.

Ấy thế mà chả hiểu sao mẹ tôi cũng hót được 50m2 đất khá đắc địa rìa mé sông rồi hô hào công lao sức lực của anh em con cháu dồn vào. Mồ mả từ đó xem ra khấm khá.

Bố tôi làm tường bao đẹp đẽ, vẽ đầy những rồng rắn lên mây.

Ô thế mà thành tấm thành món, nom nguy nga lộng lẫy và sâu lắng ra trò. Bằng chứng là từ ông tam đại cho đến hài nhi quy về đấy hết, tổng kiểm toán nhà nước được hai mốt bia, văn tự ghi cả Nôm lẫn Hán, quốc ngữ dăm vài.

Thời buổi đất chật người đông, mông nhiều ghế ít thành ra họ nào cành chi xum xuê thì xí được phần hơn, còn những hạng lìu tìu thì ất ơ cả lượt. Bên cạnh những gò đống nguy nga là những phôi pha mộ cỏ, nom vửa hoành tráng vửa thê lương. Người ta bàn giải pháp dồn điền đổi thửa cho ra lối ra hàng, nhưng nếu là ruộng đất cấy cày thì là một nhẽ, đằng này chuyện mồ mả âm phần nên cứ động đến là chửi bới nhau. Mà chửi rất ác, tuyền đào những ông những bà đang ngậm cười dưới kia lên mà chửi. Và khi ngôn ngữ bất lực thì hành động lên tiếng, họ lao vào phịch nhau chí tử, kinh động đến cả quan nhớn quan bé. Tôi hoảng quá. Rồi lại nghĩ đến cái sự mồ mả của Tây phương mà ngao ngán tợn. Họ giản dị mà vẫn tôn nghiêm, tự nhiên mà lại đầy nhân bản.

Có “sổ đỏ” cho âm phần nên mỗi bận tết đến xuân về hay thanh minh giỗ chạp họ tôi hân hoan lắm. Cỗ bàn cũng rộng rãi thêm vài mâm, tình thâm cũng keo sơn ra tý chút, nhiều hạng con cháu mất mặt tận đẩu đâu cũng lần mò về hương khói. Sự ấy hẳn hay ho ra trò, có phỏng?

Ấy nhưng từ độ ông trưởng họ toan bốc một ngôi mộ cỏ trên gò về đặt ở chính giữa và quả quyết đấy là ông bành tổ họ Lê thì sự thể xem ra nguy hại lắm. Tôi ít tuổi, lại phận con cháu nên không hiểu chuyện người lớn ra sao nhưng nghe bố tôi bảo thì là không phải. Theo ông thì đó là mộ hoang, chả liên quan gì đến bất cứ họ hàng nào trong làng tôi cả. Thế nên bao đời nay vẫn cứ nằm phất phơ thế, tịnh chả ai cúng bái gì. Nhưng ngặt nỗi lại có tấm bia đá khá to, khắc tinh những Hán tự nhưng mờ mịt lắm, đôi chữ còn bị mẻ.

Ông trưởng họ cũng đà mấy phen mời thày về xem chữ và dịch hộ, dững từ cao lão râu dài cho đến mấy anh Hán Nôm tân thời khệnh khạng nhưng đều tịt cả. Không hẳn là do bọn họ non kém trình độ mà do chữ nghĩa văn bia đã mờ còn mẻ, đâm ra tậm tịt thôi. Ấy nhưng ông vẫn quả quyết thế. Và lý sự rằng, ấy là cái thói tương truyền mấy đời thổi đến tai ông. Bố tôi phản đối mãi chả được nên cũng rắp tăm tìm đến ông bạn thân chuyên nghề khảo cổ nhờ phán hộ.

Gớm chết chết, bữa ấy đoàn đông lắm, cứ như là đi khai quật một di chỉ tầm quốc gia đã phát lộ chứ không phải khảo cứu cái văn bia. Ông trưởng họ không mấy vui vì cái nhẽ bố tôi làm nhưng lại hăng hái đốc xuất con cháu lo việc rượu thịt để đãi đằng. Người làng tôi bâu đen bâu đỏ. Lại có kẻ thối mồm phao ra cái tin rằng bố tôi thuê người ta về để đào mả tìm vàng. Sự thể càng nhiêu khê tợn.

Đoàn khảo cổ cuốc bổ phun xịt rồi bồi một lớp hóa chất hay gì đó lên văn bia. Ái chà chà, đang mờ tịt bỗng giở nên sáng láng. Ông bạn bố tôi tay xoa mồm đọc rồi ngửa cổ cười hô hố. Ông bảo, cần phán ngay hiện trường hay về nhà tường trình cho cả họ?. Ai cũng sốt ruột nên vêu vao nhao nhao ỏm tỏi.

Ông bạn bố tôi hẳn là một tay chuyên. Sau khi đọc xong mớ Hán tự thì tắp lự mách qué sang Nôm rồi phê ngang sang quốc ngữ. Giời ạ, đó chỉ là bài thơ thất ngôn tứ tuyệt về một con chó và chẳng rõ ai làm. Ý tứ thì như bao đời nay, là tụng ca về đức trung thành của loài chó má.

Hôm đó họ tôi cỗ to. Và chẳng hiểu do ngẫu nhiên hay chủ ý mà món chính lại là…món chó!


Không có văn bản thay thế tự động nào.
Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

SỐC & ĐỘC # 122

Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang ngồi, xe môtô và ngoài trời

Khả năng em ấy ngoại tình
Vội về quên mất cửa mình... còn nguyên.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Chiến binh, à quên, tuần đinh đường phố.

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời và ngoài trời

Cuốc phòng là của toàn dân
Cuốc da là của cá nhân mấy thằng.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, đang ngồi, hoa, thực vật và ngoài trời

Hạnh phúc trăm năm thì trồng HOA - Nghìn năm thì trồng ĐÀO.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, ô tô và ngoài trời

Âu hóa muôn năm - Bình dân vạn tuế.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Hóa vàng rỗi tiễn ba vong
Trong một nốt nhạc là xong mớ đời.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngủ

Kỹ nghệ câu giun.

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang đứng

Đúng QUY TRÌNH nhá, đậu má.

Trong hình ảnh có thể có: 9 người, mọi người đang đứng

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Anh em như CỨT với ĐÍT.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Cục to nhất bộ thương binh
Lao động xã hội thần tình làm sao.

Trong hình ảnh có thể có: văn bản

Nỗi lòng đa cấp người ơi
Đi ăn quán đuổi, đi chơi chó lùa.

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng và trong nhà

Thật là mông nhũ phì đồn
Vần ỒN nhẽ cũng ôn tồn lắm thay?.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, ngọn lửa và ngoài trời

Mông sấn nhá.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, ngoài trời và món ăn

Còn đây là lầm lướng aka nầm nướng.

Trong hình ảnh có thể có: cây, ngoài trời và thiên nhiên

Khi lợn làm đầu tàu. Còn ở dưới là người.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Đoàn tàu Xuống Hố Cả Nút ( XHCN ), cái đéo gì cũng kêu, trừ...còi.

***

Nguồn: nhặt trên NET.
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang