Thứ Tư, ngày 28 tháng 12 năm 2011

Cóc Cụ.

Cóc Cụ người như tên, lụ khụ, ộp oạp suốt ngày, trông rất bẩn. Bọn mình đồng niên, chung trường nhưng khác lớp. Tốt nghiệp bơ vơ, dật dẹo giống nhau. Ngồi bú rượu vã, Cóc Cụ đề xuất anh em mở công ty riêng, tự mần, tự ăn, tự xóc lọ. Trẻ trung, húng chó, quyết luôn.

Văn phòng bé như hạt mít, tối, hôi, thôi rồi. Kệ mẹ, quan trọng là chất lượng dịch vụ, khi có tiền chuyển biu đing cho sang. Khách hàng ban đầu anh em tập trung đánh nhắm là người quen, hẹ hẹ, y như bọn bán bảo hiểm. Quan trọng gì, kiếm ăn là tối thượng.

Chết đói nhăn răng bởi không ai thèm sử dụng dịch vụ, tính giải tán thì bọp phát một cú a lô từ Sài gòn gọi ra. Nhờ việc gì thì mình đéo nói, bởi đó là chuyện làm ăn, lộ là hỏng. Hai thằng khăn gói đi Sài gòn. Đó là mùa thu Hà nội năm 2000, mùa khô Sài gòn cùng năm.

Mình với Cóc Cụ bắt buýt lên Nội bài, ba mươi cây đi tiếng rưỡi, mệt vãi tè. Khí sớm, Cóc Cụ bon đi vệ sinh vì sợ tàu bay không có chỗ đái. Cũng phải, lần đầu tiên Cóc Cụ đi máy bay, mình thì khá hơn, đã được đi một lần hồi năm tháng tuổi. Cóc Cụ trở ra từ nhà vệ sinh, nghiêm trọng, quê quá mày ạ, đái xong đéo biết rửa tay ở đâu, hỏi thằng bên cạnh nó bảo cứ thò tay vào thì nước chảy, rút tay ra thì nước thôi, tý đấm cho phát vì tội bố láo với dân quê. Công nhận hiện đại, thò phát chảy ra, rút phát tắt ngay, nó có chữ dán ở chậu rửa mà mình không để ý. Mẹ, có thế mà cũng nghiêm trọng.

Lòng vòng mãi cũng lên được tàu bay. Cóc Cụ mở túi áo ngực, lôi cục bông to tướng, vê thành bốn cục, nhét đủ hai tai, hai lỗ mũi. Làm đéo gì thế này? Nhét vào cho đỡ chóng mặt, đổ máu cam, bà già bảo thế. Hố hố, địt mẹ, vê thêm cục nữa nhét lỗ đít cho an toàn.

Tàu bay đáp Tân Sơn Nhất, Cóc Cụ lảo đảo như trùn say thuốc, đồng đao đảo địa, loạng quạng, ngả nghiêng. Mình phải cầm tay dắt, mồm hỏi sao sao. Cóc Cụ lờ đờ kêu, buồn ỉa, buồn ỉa. Mẹ mày, người ta hỏi ăn cơm chưa lại bảo đi ỉa rồi là thế đéo? Mình dẫn tận nơi, ngồi chờ. Phía ngoài khách hàng choi choi, giơ biển đón.

Lên xe, dông thẳng khách sạn. Khách họ chu đáo bố trí nơi nghỉ ngơi khá tươm. Tắm táp qua loa, xuống sảnh cùng khách hàng đi ăn, bàn chuyện luôn thể. Công việc không có gì khó khăn, lượng khả năng thấy đớp tốt. Bữa ăn ngon và vui vẻ.

Gần tuần, việc xong, thù lao lãnh hăm nhăm triệu. Khách thịnh tình đãi bú phê hải sản khách sạn năm sao. Cóc Cụ ăn như thụi, toàn đồ ngon không ăn cũng phí, Cóc Cụ chép miệng. Làm một chập mười lăm phút, no căng, ngồi vắt chân, rung đùi, xoa bụng, mặc mẹ mình chuyện trò, giả lả. Lát, Cóc Cụ nhăn mặt, bấm vai, đau bụng quá, chỗ đi ỉa đéo đâu ý nhở? Mình sôi ruột, địt mẹ, có phải bảo mẫu mầy đéo đâu mà suốt ngày cho ăn mới dắt đi ỉa. Ra cái chỗ có chữ Rest room ấy. Cóc Cụ phi thật lực, trở ra cũng thật lực, kín đáo, đấy phòng nghỉ chứ đái ỉa đéo đâu, cứ lừa bọ. Mẹ thằng này, đã bảo rest room là phòng ỉa mà lị. Cóc Cụ cau có, nó là phòng nghỉ, rest room không là phòng nghỉ thì là đéo gì? Ôi, địt mẹ, ừ thì là phòng nghỉ, mầy ỉa đâu mặc mẹ mầy.

Trở về khách sạn, chia tiền. Mình cho Cóc Cụ mười triệu, mình phần hơn, hẳn nhiên rồi, Cóc Cụ có làm đéo gì đâu, mỗi việc ăn ỉa mới ghi chép linh tinh. Mình bảo ở lại Sài gòn thăm bà con ít bữa, mày về hay đi đâu thì đi. Cóc Cụ lẹp kẹp, cho đi mới, về mình cũng buồn. Chối không được.

Đêm cuối để mai về Hà nội, Cóc Cụ bảo, phò Sài gòn tý nhớ, bé đến nhớn không biết phong vị phò phương Nam. He he, quyết chứ lăn tăn đéo. Nhưng kiếm đâu? Mình điện cho khách hàng nhờ trợ giúp, thú thực là ngại bỏ mẹ, nhưng may khách hàng dân Nam gộc nên thoáng đãng, bảo cứ nằm khách sạn, lát có liền. Hai thằng nằm chờ, rạo rực, hehe

Gái đến, giá trăm hai/phát, năm trăm/cả đêm. Cóc Cụ nhìn mình, thế nào? Cho xin một phát. Cóc Cụ e hèm, tao cả đêm, oki. Mình sang phòng khác, làm phát trăm hai, tốn mất hai bao cao su. Cóc Cụ ở phòng cũ, cả đêm năm trăm, không biết tốn bao nhiêu bao cao su.

Sáng, gặp nhau dưới sảnh chếch choác để về, Cóc Cụ tươi tắn, ngon ngon, của đáng đồng tiền. Mình hùa theo, mỗi phát nên chả cảm nhận gì nhiều.

Về Hà nội, không thấy Cóc Cụ vác mặt đến văn phòng, a lố a lồ thì câm tịt.Mẹ kiếp, có tý tiền là bắt đầu hư hỏng chăng? Mò đến nhà thấy đang đắp chăn rên ư ử. Ốm à? Không, sốt cao tý. Ố, thế ốm mới sốt khác nhau à? Chả nói đéo gì, lại nằm rên.

Công ty giải tán vì Cóc Cụ té đi Nga buôn quần áo nhưng phần nhiều là hẻo việc, chả ai thuê. Đận rồi gặp Cóc Cụ lang thang Hà nội, thấy bảo về tìm kiếm cơ hội làm ăn. Hỏi han mới biết Cóc Cụ hốt được một mớ bên Nga, thuộc dạng đại gia hạng ruồi, chưa vợ. Mình giới thiệu cho mấy em để giải trí, tiện thì cơ cấu làm vợ cũng sure nhưng thấy không hào hứng lắm. Rủ đi gái mú cũng thấy ơ thờ. Mẹ, lắm tiền đâm giở chứng liệt dương? Cóc Cụ phân trần, có thấy thằng nào vừa làm tình vừa ỉa đùn không? Chưa từng. Chỉ mới nghe vừa làm tình vừa hát Chim trắng mồ côi thôi. Cóc Cụ phẩy tay, nhổm đít, đi không chào, ( đi ỉa phát, sư bố chứng trĩ kinh niên)
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

2 comments

Hòa Bình 22:30 Ngày 28 tháng 12 năm 2011

Mới dọn kho về đây phỏng ? Zao ziện sáng sủa thế này đoc phải dễ không. Mẹ nhà trước tối như lông, đít thèm vào.

Reply
Nặc danh 14:14 Ngày 31 tháng 12 năm 2011

Đèo mẹ, ở tuốt nước Mỹ vào đọc blog cha Phọt Phẹt nầy tức bỏ mẹ,cứ như ị nửa chừng phải đi gặp công an thẩm vấn. Gắng viết cho xong đi.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang