Thứ Ba, ngày 20 tháng 12 năm 2011

Eo ơi, kinh!

Đã bốn giờ sáng mà anh ngủ không được. Giời lạnh, chăn mỏng, hết cựa bên này lại quay bên kia, vợ anh điên hết quát anh lại tỉa đểu hay tương tư con nào. Giá có con nào để anh tương tư thì lại một nhẽ, đằng này cái sự mất ngủ của anh vô cớ cực. Nói chung thế là rất phí.

Anh dậy chui vầu THU VIEN DE TOALET mà vợ anh mới treo biển hôm nào ngồi như mẫu khoả thân vẽ kiểu, cố rặn một tý cho thư thái cái thằng người nhưng chẳng đặng. Anh chán anh lắm và bất chợt anh nhớ tới con Hồng ( con bạn thiếu thời của anh, đã biên trong đi tơ liệt truyện ).

Chả đé-o gì hay ho, đại để là năm lớp 8 con Hồng đã nhớn lắm rồi, vú nó nhú lên như chỏm cau phập phồng sau tấm áo phin mỏng. Còn anh thì vẫn dại, tối ngày đáo, khăng, ỉa kịn gốc mít, tắm truồng trồng cây chuối quanh năm. Nhẽ thế nên nó không thích chơi với anh mấy, cũng lười sang nhà nhờ anh truy bài, kèm toán. Anh ngày đó biết đé-o đâu, mà anh cũng cần gì nó, anh thiếu đếch gì bạn.

Cuối năm đó anh đi thi để chuyển xuống trường tỉnh học, một mình thấy lẻ loi nên anh rủ con Hồng đi thi cùng. Nó bảo bà Ma chỉ cho học hết cấp 2, ở nhà trông em ít năm rồi lấy chồng, cơm gạo đâu mà đi học. Anh chán quá bảo bà Ma anh ra nói đỡ vài câu, mọi thứ thi thố, đi lại nhà anh lo tất, đậu thì cũng vui không vẫn ở nhà lấy chồng vô tư cơ mà.

Ông Pa anh chở hai đứa xuống trường tỉnh, đi sớm lắm. Anh ngồi vắt vẻo trên gióng sắt con Phượng Hoàng nam ma de in chi nở, con Hồng ngồi dạng háng sau gác ba ga. Thi nguyên ngày, hai môn văn - toán. Ông Pa anh dúi anh ít tiền, dặn trưa hai đứa tìm chỗ ăn quanh trường thi kẻo lạc, chiều ông Pa xuống đón.Anh thi ở đầu hồi, nó ngồi cũng đầu hồi nhưng trên tầng bốn. Anh dặn nó ra sớm hay ra muộn cũng phải chờ anh ở đây, anh chỉ tay ra phía cột cờ giữa sân làm điểm hẹn. Anh đá nhẹ vầu đít nó, thầm ý phải nhớ nhời anh nói. Nó gật đầu, ngoan và ra chiều hiểu ý.

Anh thông minh vốn trời định, thi tiếng rưỡi nhưng anh sáu mươi phút đã xong. Anh lên nộp bài mà mặt vênh, ngực ưỡn. Bọn học trò phố thị nhìn anh kinh hãi lắm. Anh ra cột cờ ngồi chờ con Hồng. Chán vật vã.

Trống điểm hết giờ thi sáng đã lâu mà chả thấy con Hồng đâu, anh đói bụng và sốt ruột chạy lên tít cả tầng tư tìm nó. Vẫn không thấy bóng dáng. Anh hồ nghi, lo lắng, phập phồng. Anh gào to tên nó giữa sân trường náo loạn. Bất lực, anh mếu máo. Anh cắm đầu chạy như điên ra cổng trường, ăn bát phở thịt lợn nguội ngắt trong mũi dãi sụt sùi. Trống điểm giờ thi chiều.

Như ban sáng, anh làm bài cũng chỉ hết nửa thời gian. Anh lại ra cột cờ ngồi hóng con Hồng, chán lại chạy ra cổng ngóng ông Pa xuống đón. Gặp ông Pa, anh rú lên thảm thiết, toe toe kể sự thất lạc của con Hồng. Ông Pa anh quay xe không nổi nhưng đạp thì nhanh như ngựa phi, bảo về mau rồi để huy động anh em đi tìm. Về tới nhà, ông Pa anh chả hiểu vội hay run, chả chống xe để đổ cái rầm một phát, chạy thẳng sang nhà con Hồng. Anh vứt vội cái cặp xuống hè chạy bám đuôi ông Pa. Thú thực là anh sợ, tội để lạc mất con Hồng là to lắm, không tìm ra nó anh chỉ có nước ăn đòn trừ cơm.

Mẹ, đời thật lắm oái oăm, con Hồng lạc đé-o đi đâu đâu, nó đang ngồi bệt ở sân nhà chơi chuyền bằng quả cà tím héo. Ông Pa anh thở không ra hơi vồ lấy nó, mày làm chú hoảng quá, đây này, đạp vội để tìm mày xích quấn vào gấu làm rách mất mảng quần. Anh cũng lao vào, sờ nắn khắp người nó xem có phải thật hay là hình nộm, nó á lên một tiếng, co cẳng đạp anh tý ngửa bật ra sau, kêu đừng động vào, đau vú. Ông Pa bà Ma con Hồng chả hiểu cơ sự, bảo nó đi bộ về nhà từ trưa, khóc rầm lên từ đầu ngõ, hỏi sao lại thế nó bảo thằng Phẹt nó đá đít con chảy máu, chả thi đâu. Ừ thì anh có đá nhẹ vào đít nó một cái lúc hẹn hò trưa gặp nhau chỗ cột cờ thật, dưng sao đít lại chảy máu, hay đít nó có nhọt mủ và anh đá trúng phải?

Anh lại leõ đẽo theo đít ông Pa về nhà, dọc đường anh giật gấu bảo Pa pa sao con Hồng lại thế, Pa pa, Ma ma nó sao không bợp tai đá đít con nhỉ? Ông Pa anh lẩm bẩm, về hỏi mẹ mày ý.

Câu hỏi đó anh để mãi đến bây giờ. Định sáng mai điện thoại hỏi con Hồng, chắc bây giờ nó biết. Và anh phải giục nó giả nhời nhanh, để lâu nó mất đi anh lại phải đá đít cho ra thì khổ thân anh lắm.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang