Thứ Sáu, ngày 30 tháng 12 năm 2011

Hàng đợi.

Tình hình căng bà con ạ. Tối qua bố vợ điện thoại bảo mai chở qua đằng này tý. Mình mai tuy không bận nhưng phục vụ bên ngoại là mình rất ngại. Định chối nhưng nghĩ lại, nên thôi. Sáng sang sớm, lão còn chưa dậy, binh boong mãi vẫn trống không. Đánh xe đầu ngõ, mút cà phê, rít thuốc vặt. Mẹ vợ đi tập thể dục ngang qua, réo:

    Làm gì đây con?

    Đón bố đi đằng này tý.

    Đi đâu?

    Ai mà biết, bấm chuông mà vẫn chưa bình minh.

    Ông ấy dậy sớm, đi trước mẹ mà.

    Ơ, con biết đâu.

Hai mẹ con lạch cạch về nhà. Bố vợ không có nhà thật. Mình bấm đi động:

    Con đây, ông đang đâu?

    Gội đầu, ngay ngõ. Ra đón tao, đi luôn.

    Ông còn tóc đâu mà gội.

    Tao nhổ râu.

    Ông ăn gì chưa? Con mới cà phê.

    Ăn tối qua rồi. Anh ra luôn đi.

Lại khật khưỡng ra đầu ngõ. Bố vợ mình nằm ườn trên bàn gội, như nhái mén bám lá chuối. Mình húng hắng:

    Đi chưa bố?

    Hẵng hượm, chuốt nốt cái lỗ tai, lắm ráy quá. Anh chờ hoặc nằm đây cạo rửa luôn thể.

    Thôi, con chờ. Nhanh ông ạ, cho mát. Mà bố định đi đâu?

    Đi gần thôi. Trưa về.

Mẹ, bố vợ mình đĩ phết, bảy sọi rồi mà vẫn bóng như giày da đánh xi, mỗi tội hơi còi tý. Lão ở nhà trên com lê, dưới xịp nhưng ra đường nom như tay chơi. Mình ngoan ngoãn ngồi chờ, nghĩ bụng, đéo phải đẻ ra vợ tôi thì tôi lượn khẩn trương. Báu đéo!

Trên xe, mình hỏi lại:

    Đi đâu bố?

    Anh cứ chạy thẳng Hòa bình cho bố.

    Chơi hay việc bố?

    Cứ đi đi.

Ơ, mẹ lão. Thế là thế đéo nào.

Chạy hơn 60 cây, chui vào cái làng sâu hun hút. Xe dừng trước căn nhà cấp 4 tuyềnh toàng. Bố vợ mình bảo:

    Anh vào hay ở ngoài?

    Thì sao hở bố?

    Thì vào hay ở?

    Con vào.

    Ừ được, nhưng đừng có béo xép cái mồm với vợ hay mẹ mày.

    Ông yên tâm.

Một người đàn bà quãng 40 chạy ra tất bật. Tuy có tuổi nhưng trắng và nét căng, dáng dấp phú quý lắm. Mình ngạc nhiên. Bố vợ chỉ tay:

    Đây thằng con rể anh.

    Khiếp, anh khéo kén. Đẹp giai như tài tử.

    Tài tử mẹ gì nó, chơi bời, chưởi vợ như ranh. Nhưng anh quý.

Mình choáng. Kệ cho họ chuyện trò, mình cứ nhẩn nha, loanh quanh sân vườn, ao dậu. Già trưa vẫn không vãn chuyện. Mình sốt ruột, nhắn tin cho bố vợ, giục về. Lão nhắn lại, cơm rượu đã.

Cả bữa, họ chả uống ăn, toàn chuyện đâu đâu. Mình phang cật lực. Đầu chiều, chia tay lưu luyến. Trên xe, mình hỏi:

    Người tình bố à?

    Gần như thế?

    Là sao?

    Cô ấy là nhà thơ, đang nổi.

    Thì bố là nhà văn, tiếng tăm kém gì.

    Tao đang viết về nó.

    Truyện ngắn hay tiểu thuyết bố?

    Thơ phụ âm, vần ồn.


Mình ngất, im thin thít. Đưa về đến nhà, mình chào để lướt. Bố vợ mình nói với:

    Nhớ không kể ai, nghe chưa.

    Ông yên tâm.

Về đến nhà mình, đang lăn tăn, băn khoăn kể lại chuyện này thì vợ gọi điện:

    Làm gì trưa gọi không nghe?

    Đi việc với bố.

    Việc gì mà gọi lại không nghe?

    Lúc í đang ăn cơm.

    Trên Hòa Bình à?

    Ơ, sao biết?

    Lạ gì chỗ con đĩ í.

    Ăn nói cẩn thận, bố láo thây.

    Tối nay về em mách mẹ.

    Im đi, định phá nhà à?

    Không chịu được.

    Bố già rồi, để bố tự do.

    Đừng có mà a dua, bắt chước.

    Nhố nhăng vừa thôi.

    Đàn ông thằng nào cũng khốn nạn.

    Về banh tai bố em ra mà nhét vào.

    Đồ đểu, tối về em mách mẹ, làm ầm lên cho xem.

Để tối nay xem cơ sự thế nào, mình sẽ viết nốt hầu các bạn nhé. Giờ ngủ tý đây. Phù! ( lưu ý, chuyện thật 101% nhế, không phịa tý nào, mình cũng hồi hộp không kém )

Địt mẹ, định biên nốt sự thật hầu các bạn thì thằng Khựa nó lại vừa chọc cho thằng Lừa phát, nên thôi. Biên nhăng nhít cho có, ngủ đây. Chán & nhục đéo chịu.

Hơ, chiều nay không giông gió gì bà con a. Mình vửa cơm tối xong. Vợ mình bảo:

    Xong sang ngoại nhé.

    Em đi đi. Anh quý một lần là nhiều rồi.

    Sang để nói chuyện với ông bà, ai khiến thăm.

    Chuyện mẹ gì đâu, dớ dẩn.

    Chuyện con đĩ trên Hòa Bình í.

    Láo thây, ai là con đĩ. Bạn văn chương, thơ thẩn bố đấy.

    Em đéo tin. Em biết nó. Bố lòng vòng với nó lâu rồi. Em chả lạ.

    Không đi đâu.

    Đồ hèn.

Vợ mình ngúng nguẩy đi. Mình nằm nhà xem Đồ Rê Mí. Hơn 9 giờ đã thấy mò về. Mình nhăn nhở:

    Sao? Về sớm thế. Phá xong nhà rồi à?

    Em nói chuyện với mỗi mẹ.

    Ù, sao?

    Mẹ bảo cũng biết lâu rồi. Nhưng kệ.

    Ừ, thế là phải. Bố già rồi làm ăn cứt. Mà xấu chàng thì hổ ai. Với lại chắc gì đã có chuyện đó. Họ nghệ sĩ, cần giao lưu.

    Ai bảo anh thế. Mẹ bảo họ có quan hệ nam nữ với nhau thật.

    Ừ, thì đã sao?

    Sao giăng gì. Mẹ cũng buồn chứ.

    Ui, thế mà mẹ để yên à?

    Mẹ “ mất nước” rồi, nên nhịn.

    Thật thế à? Bố thì còn nước non gì?

    Anh nhầm, mẹ bảo còn kinh lắm.

    Anh thấy bố trưa nay “ ấm chén” gì đâu.

    Rủ anh đi là tìm đồng minh và cảm thông đấy. Họ làm lúc khác.

    Ghê nhỉ.

Vợ mình thở dài, rúc nách mình sụt sịt:

    Sau em thế, anh thế không?

    Là sao?

    Là lăng nhăng như bố em í.

    Dớ dẩn, “nước mất” thì nhà tan chứ còn phải hỏi.

    Phải làm sao để không “ mất nước”?

    Thì mặt tiền phải đẹp, công trình phụ sạch sẽ và quan trọng là cơ chế phải thoáng.

    Bỏ cái giọng đểu giả đấy đi.

Mình im. Điện thoại réo vang.

    À lố!

    Mẹ đây, vợ về chưa con?

    Rồi mẹ ạ

    Đưa mẹ nói chuyện.

Mình chuyển máy, nằm hóng. Chả biết chuyện gì nhưng bọn ninh xương nấu phở phải gọi bằng cụ. Xong, vợ mình tần ngần:

    “ Mất nước” thì trai tráng phải “ lên đường” thôi anh nhỉ.

    Không, chỉ bọn già mới thích xung phong. Thanh niên chúng đánh cờ, thuốc vặt.

    Anh sau thế, em giết.

    Đang không thiết sống đây.

Vợ mình lột quần, móc súng mình ra dọa. Mình rất bực:

    Bắn thật đi.

    Đạn còn hay hết?

    Đủ dùng cho 10 năm tới.

    Em 20 năm nữa mới “ mất nước”, súng đạn vứt đi, lấy gì bảo vệ.

    Ôi giời, cứ lo hão. Lúc í “ nước còn, nước mất” nghĩa lý chó gì. Chiến đấu, bảo vệ chả nhọc công.

Trời giông to bà con ạ. Hôm nay không giông chiều mà giông tối.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

1 comments

Nặc danh 05:01 Ngày 12 tháng 03 năm 2012

Thật - Thâm - Thúy!
ku nguyenkon

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang