Thứ Ba, ngày 20 tháng 12 năm 2011

Đi tơ liệt truyện

Đề tựa

Đêm buồn gãi dái chong chong
Đèn vàng hìu hắt đành lòng làm sao
Chim kia bỗng chốc thành sào
Thôi đé-o gãi nữa cho ao ra ngoài
Mệt bở nằm thở sõng soài
Sướng hơn cái nhẽ ra ngoài đi tơ
Xong rôì bật dậy làm thơ
Chuyện đi tơ, bốt ơ hờ... ở đây.

Phần một: Đi tơ a-ma-tơ



Tôi sinh ra ở xứ Thanh nghèo khó, lớn lên bằng cơm độn bà nhai đỏ lòm lẫn với bã giầu và rau má bố gỡ chân đê. Bố mẹ tôi làm nghề giáo, nhưng gánh hàng xáo của mẹ tôi mới nuôi được bốn anh em với bà. Tôi là con cả. Năm tuổi đã biết chổng đít thổi cơm, sáu tuổi đã biết đêm hôm ngồi canh lửa cho nồi rượu lậu, bảy tuổi đã thay bà nhá cơm cho đứa em thứ ba. Tôi siêu nhỉ?

Năm tôi học lớp 1 đã biết để ý đến bọn con gái cùng lứa. Ngày đó chỉ đắn đo mỗi việc sao đi đái tôi lai đứng mà chúng nó lại ngồi. Để khỏi phải lăn tăn, tôi cũng thử ngồi đái như chúng nó, nước đái vãi hết cả ra kẽ chân, ngứa điên dại.

Cùng lớp tôi, có con Hồng nhà ở cuối làng là kháu nhất. Mặt, mũi, má ,môi, đông cũng như hạ lúc nào cũng phơn phớt đỏ, nhẽ thế nên nó tên là Hồng chăng. Đấy là lớn lên tôi nghĩ thế, chứ ngày đó thì biết quái gì. Con Hồng hay cho tôi đồ ăn, bữa thì miếng sắn gạc nai khô, hôm thì quả rứa dại hái ở bờ rào. Bù lại, tôi cho con Hồng mượn que tính, cục phấn màu, những thứ đó nhà tôi sẵn. Đã nói rồi, bố mẹ tôi làm ghề giáo.

Cứ tan giờ học là tôi với con Hồng lại dung dẻ về cùng mặc dù nhà tôi ở phía đầu làng còn nhà nó ở cuối. Trường làng thì ở phía bên kia con bến nhỏ, có cái cầu bê tông rộng như háng liền bà dạng đẻ, chả lan can hay tay vịn. Qua đươc cái cầu đó là làng tôi và cả của con Hồng nữa. Nhiều lần tôi cứ phải đứng đội nắng để chờ con Hồng, nó vớ vẫn cực, đang đi lại tụt quần vào rệ đường đái một bãi, xè xè như lúc bố tôi dò đài nghe Thuỷ hử. Nước đái nó chảy ra ngoằn nghèo như rắn trên đường làng đỏ bụi. Nhiều bận nó cũng phải chờ tôi, tôi không đi đái như nó mà lại mãi mê nhìn cho đực chó cái lẹo nhau, kêu rinh cả một góc rào, nó phải lấy đá ném rồi kéo tôi hềnh hệch đi. Con Hồng bảo nhìn chó đi tơ là bị lên lẹo ở mắt đấy, tôi cãi, chả phải, tao nhìn mãi mà có bị đâu, chỉ thấy đẻ ra con thôi. Nó cười hi hí.

Những khi không đi học, con Hồng hay đến nhà tôi chơi. Mà chả phải là nhà tôi, nhà của bà tôi mới đúng. Nhà bà tôi trước kia là địa chủ nên rộng lắm. Nhà chính thì hợp tác xã mượn làm trụ sở, cả nhà tôi ở dưới nhà ngang. Nó đến chơi nhưng cũng giúp tôi được khối việc, lúc thì nhặt rau, khi thì nhặt sạn gạo, lại còn trông được cả em. Là con nhà nông nên bén việc lắm. Xong việc nhà tôi với nó mới dám chơi chứ lơ mơ bố tôi đánh cho nát đít. Tôi với con Hồng hay chơi trốn tìm trên nhà chính vì ở trên đó rộng, có nhiều tủ bàn đồ đạc của hợp tác xã kê để làm việc. Lắm hôm bị cán bộ hợp tác xã đuổi, thập thò ở ngoài tý tẹo rồi lại chui vào, rinh rích hú hà đuổi bắt tìm nhau. Người ta mách bố tôi, thế là ông cấm tiệt, chỉ cho chơi ở nhà ngang.

Một chiều, bố mẹ tôi phải đi đưa gạo xuống thị xã cho người ta làm hàng. Khi đi mẹ tôi dặn kỹ là phải trông em, hái rau, nhặt sạn gạo, những công việc cũ rích mà tôi vẫn làm hàng ngày, làm tốt về mẹ sẽ mua cho chục kẹo mấu, tha hồ mà nhai rồi đi nhem nhem với đám bạn. Tôi sướng lắm.

Con Hồng lại đến chơi, tôi khoe với nó về chục kẹo mấu mẹ hứa. Nó xều dãi, bảo cho ăn với nhớ, làm gì cũng làm. Tôi bắt nó hái rau, nhặt sạn gạo, còn tôi đem phấn màu ra vẽ la liệt chú bộ đội mới súng lục dưới nền nhà.

Tối thui, chả thấy bố mẹ tôi về. Ai đó nhắn với ở đầu ngõ là bố mẹ tôi bị phòng thuế bắt rồi, đang phải ngồi ở trạm không biết khi nào được tha. Bao vốn liếng mẹ tôi dồn vào chuyến gạo này cả, thế hoá ra đi tong mất chục kẹo mấu à. Tôi nhóm lửa đun lại nồi canh, rưới nước mắm đút cơm lống cho đứa em thứ ba ăn rồi ngồi thu lu trên phản. Con Hồng cũng chả chịu về, chắc nó chờ kẹo mấu

Bố mẹ con Hồng ới ời tìm nó khắp làng. Nó bảo không về đâu, tôi cũng xin bố mẹ nó cho được ở lại vì bố mẹ tôi chả biết khi nao về, bà thì lại đi xuống bể chơi mới nhà bác gái cả. Bố mẹ con Hồng là nông dân, nghe tôi bảo thế, ngoảy đít về liền, lại còn dặn cơm xong phải dạy em học bài.

Đèn mọi nhà đã tắt, nông dân họ ngủ sớm để còn bảo tồn sức kéo, thức khuya chỉ tổ đông con, tốn dầu thì tôi mới con Hồng mới lục đục khêu cao bấc đèn mò mẫm ăn cơm, đũa chỉ chực chống vào mí mắt. Hai đứa em tôi đã ngủ từ đời nào, lông tơ ở mép còn dính đầy nhựa cơm vàng ố. Dọn bát đũa cho vào nồi đem đi ngâm, tôi với nó cũng lăn quay ra phản.

Tảng sáng, tôi mơ màng nghe tiếng lạch xạch của xích xe gião lẫn tiếng bàn chân nặng nề khó nhọc loẹt xoẹt lê trên nền sân gạch. Có nhẽ bố mẹ tôi về, tôi ngửi thấy mùi thơm của kẹo mấu nhưng ở tuổi đó có đổ cả hộp sữa ông Thọ vào mồm thì tôi cũng chả dậy được. Trẻ con mà, biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan như lời bác Hồ dạy, chưa kể tôi còn làm được khối việc khác.

Sáng hẳn, thằng cu em đái vống qua đầu. Tôi dụi mắt, tỉnh hẳn. Mở mắt ra đã thấy bố tôi mặt bợt bạt, tay lăm lăm cây thước đại mà ông vẫn giắt ở cặp khi đi dạy. Tôi chưa hiểu mô tê ra răng thì ông đã bắt tôi úp hay bàn tay xuống phản. Cứ thế ông lấy thước ghè vào. Mọi khi tôi làm tính sai hay nghịch dại thì bố tôi mới thế, nhưng toàn bằng thứơc con. Còn lần này thì khác. Hay tại tôi vẽ chú bộ đội mới súng lục la liệt trên nền nhà, cũng chả phải, bố tôi chả cấm thứ đó. Hay là ông đánh tôi để trả thù bọn phòng thuế?

Con Hồng tỉnh phắt, lồm cồm lết xuống đất, hai tay khoanh vào nhau nhìn bố tôi sợ hãi ra điều là nó phải tội gì. Mẹ tôi giằng lấy cây thước đại từ tay bố tôi rồi gào lên thảm thiết, ối giời ơi, con mới chả cái, sao cái thân tôi lại khổ thế này. Hai bàn tay tôi sưng tấy, rớm máu. Mẹ tôi sau một hồi rên la, kéo tôi mới con Hồng ra giếng, lần trong cạp quần ra chục cái kẹo mấu gói trong miếng giấy báo cũ, chia cho tôi năm cái, con Hồng năm cái rồi giục rửa mặt mũi chân tay để còn đi học. Tay tôi đau, chả cầm được, ấn hết vào vạt áo con Hồng.

Tôi múc nước ra cái thau đồng, vục hai tay vào phả nước lên mặt. Nước mát làm tay tôi cũng bớt đau, nhưng vẫn phải rửa mặt bằng…cùi. Lòng bàn tay tôi đen nhẻm vì muội đèn dầu, gio bếp hôm qua vì buồn ngủ nên không đi rửa. Tay này đi học, cô giáo kiểm tra vệ sinh kiểu gì cũng ăn vài thước rồi xách tai lên đứng bảng cho các bạn ê. Kệ, tôi chả sợ, chả thấy xấu hổ. Đau không rửa được, thế thôi.

Tôi đang úp mặt lúi lúi dùng cùi tay gạt nước hai bên má thì lại nghe tiếng xe xe. Con Hồng hai tay ôm khư khư bọc kẹo mấu ngồi ngang nhiên đái ngay trước đầu. Tôi quen với kiểu này rồi. Thấy bướm nó chả đỏ như mọi khi mà lại đen nhẻm hình năm đầu ngón tay bé xíu. Tôi đá cái thau đồng đổ ụp, nước phập ngay vào háng con Hồng. Nó nhảy chồm dậy buông hai tay kéo quần, đùm kẹo mấu vãi ra tung toé.

Đến giờ, tôi chả hiểu sao bố tôi lại ghè tay tôi ngày đó. Đêm nằm thò tay vào bướm vợ, tôi mơ màng về cú đi tơ vĩ đại nhất trong đời.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

4 comments

Nặc danh 23:52 Ngày 24 tháng 02 năm 2012

hô hố

Reply
Xinh đẹp 21:25 Ngày 09 tháng 06 năm 2013

Chưa bao giờ vào trang kiểu này! Vô duyên hôm trước search tìm 1 cuộc hội thảo có báo cáo của mình thì lại hiện ra"Cô giáo Thảo" của Phọt Phẹt!!! Lướt thử xem sao? thấy rằng: Phọt phẹt quả là điên tình từ khi còn nhỏ, bây giờ đang ngồi viết văn trong bệnh viện điên. Loanh quanh cũng chỉ sử dụng từng đó ngôn từ, chẳng biết bao giờ mới đổi mới được!!!

Reply
Tùng Tùng Tùng 12:33 Ngày 09 tháng 11 năm 2013

viết thế cho máu chị ạ, đời người quanh quẩn cũng chỉ lúc í là ko phân biệt sang hèn :))

Reply
Jerf Killer 13:06 Ngày 09 tháng 11 năm 2013

Văn phong thế mới chất. Nghe vừa cổ vừa sang

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang