Thứ Sáu, ngày 30 tháng 12 năm 2011

Mất xịp.

Câu chuyện kể dưới đây không phải của tôi mà của bạn tôi, ông nhà thơ "mông vú". Chuyện xảy ra đã lâu, nhưng bây giờ mỗi lần nhắc lại là vợ chồng ông cãi nhau. May quá, dạo này ông bận, ông không vào đây đọc nên tôi mới dám kể mua vui cho thiên hạ.

Ông nhà thơ vốn to khoẻ (nhìn ảnh thì biết). Cái "của nợ" cũng vật vưỡng lắm (cái này cũng có ảnh nhưng ko dám post lên đây). Ý tôi muốn nói là nhu cầu "chiến đấu" của ông cũng giống ti tỉ thằng đàn ông khác trên trái đất này. Tức là "máu", thậm chí rất "máu"! Nhưng chót khoe khoang với anh em về dòng máu "tứ thư ngũ kinh" nên cứ giả vờ làm ngơ trước đàn bà. Tôi bảo ông " các cụ nhà ta học tứ thư ngũ kinh toàn lấy 4 vợ, ông mới học cái vỏ, chưa học cái lõi". Và như để chúng minh cho tôi là ông cũng có cái "lõi" không đến nỗi nào. Ông thò tay bóp vú một con Tây ngay ở sân trường. Khổ cho một đời giai già, vợ ông đứng trên ban công nhìn thấy khóc tu tu. Từ đấy, ông càng không dám manh động.

Bây giờ mới đến chuyện trên tàu đây. Mọi người có đồng ý với tôi là sự rung lắc của tầu hoả dễ gợi cho ta đến những hành vi đầy thú tính không? Nhất là trong buồng, trên tàu, lại mọc đâu ra một cô tóc vàng mắt xanh.

Chúng tôi có 3 thằng: tôi, ông nhà thơ và thằng kia. Tôi gọi nó là thằng kia vì nó chỉ xuất hiện một lần trong những trang viết của tôi và không cần phải nhắc đến danh xưng. Tôi và ông nhà thơ nằm ở tầng 2, thằng kia ở tầng một. Cái giường tầng 1 còn lại là bà Tây già, gần 60 tuổi. Béo như một con lợn và hôi hám. Ông nhà thơ thất vọng, leo lên đi ngủ cho quên thời gian. Được một lần "xổng chuồng" với bao kì vọng "giăng gió trên tàu" thì lại gặp bà cụ này.

Thằng kia thì khác. Nó người dân tộc. Đối với nó, lớn bùi bé mềm, miễn giống cái là được. Vậy thì sao lại để cho bà già kia cô đơn cả đêm? Nó bắt đầu lên kế hoạch ve vãn: "Này cô gái...". Tôi nghe loáng thoáng lời mở đầu rồi chìm vào trong giấc ngủ. Trong mơ, tôi vẫn cố lý giải xem gọi một bà già là cô gái thì có thất lễ không? và có phải ai cũng đủ can đảm để gọi thế không?

Tàu vẫn chạy và chúng tôi vẫn ngủ. Trong giấc ngủ bồng bềnh, tôi nghe có tiếng thét như lợn bị chọc tiết. Tôi giật mình tỉnh giấc và thấy ở tầng một, có con lợn đang bị "chọc tiết" thật. Đấy! Cái thằng kia nó thế đấy, nó có tha cho ai đâu. Giường trên, ông nhà thơ đang mơ cuời mủm mỉm. Chắc trong mơ, ông tìm được tứ thơ hay, kiểu như " mút đi mút lại thành ...kem Tràng tiền". Ông mặc cái sịp đi ngủ. Tôi thấy có cái gì cọ quậy nơi đó.

Thằng kia vẫn đang chọc tiết. Con lợn đã thôi kêu. Nó dành sức để kêu đợt mới.

Tầu vẫn chạy. Ông nhà thơ vẫn ngủ say. Ông này thời trẻ ép mình chân tu khổ hạnh quá. Về già mà hỏng thì có giời cứu. Thằng kia hoang dâm vô độ. Thêm vài năm nữa mua thêm cái gậy chống đi cho vững. Ông nhà thơ hư hỏng trong tư tưởng, trong ý nghĩ. Thằng kia ăn được là ăn, chén được là chén, chẳng cần nghĩ ngợi. Không biết ai hư hơn ai?

Con lợn lại thét lên. Có vẻ yếu rồi. Nó giẫy giẫy vài cái rồi chết hẳn. Thằng kia nhổm dậy đi tìm giẻ lau. Tôi chỉ " lấy cái sịp của lão kia kìa, khéo không nó thức". Thằng kia tụt đến roẹt một cách rất chuyên nghiệp. Ông nhà thơ khẽ trở mình và ngủ tiếp. Cái mông quay ra ngoài trắng hếu.

Con lợn mặc xong quần áo, nhìn tôi cười ngượng ngùng. Nỡm già! Ngượng cái khỉ mốc. Kêu váng giời làm người khác mất ngủ giờ lại ỏn ẻn nhưgái mới lớn. Đàn bà có khác. Làm bậy xong lại kêu ân hận.

Tàu vào ga. Tôi lay ông nhà thơ dậy và quẳng cho chiếc quần dài. Ông hớt hải mặc vội và lầm bầm :" Sao không đánh thức sớm hơn".

Cô vợ ông nhà thơ tíu tít ra đón chồng. Ông làm nũng miệng kêu mệt không ngớt. Theo phản xạ tự nhiên, ông cởi cái quần dài ra trước. Cô vợ trợn tròn mắt nhìn xuống phiá dưới. Ông nhà thơ thanh minh: " rõ ràng anh có mặc sịp mà".

Đợi đến cảnh này, tôi chạy sang nhà ông nhà thơ, hớn hở hỏi : " Con bé hôm nay trên tàu tên là gì ấy bác nhỉ? Nó độ 17,18 chứ mấy"

Vợ ông nhà thơ đang đứng, mặt biến sắc, tụt dần dần theo bức tường. Khóc nức nở.@ chuyện của Doãn Dzũng, đệ anh.

Bản thân anh, những chuyện như nầy cũng kinh qua dăm bận. Có điều, anh không mất xịp, mà mặc xịp ra bên ngoài... quần bò. Nỡm chưa?
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang