Thứ Năm, ngày 29 tháng 12 năm 2011

Ngày giáp hạt

Anh bận, không thì giờ đi ỉa. Mãi tối qua anh mới có tý thời gian vác mặt ra đường. Chả phải anh tự đi mà tại Hải hói năn nỉ anh đi. Đi đâu? Đi với Hải hói thì chỉ đi chim gái chứ còn đi đéo đâu nữa. Bọn anh phi tít lên Dã Tượng, nhà gái ở đó, mới đôi mươi, còn Hải hói bạn già anh, hehe bốn mươi chứ đâu phải ít. Hải hói mới tậu Audi A5, kính coong mới coong nhưng bọn anh lên đó lại bằng taxi, bạn già anh bảo đường đông, va quệt, xước xác, xót xe lắm. Đèo mẹ!

Ghé tiệm hoa mua quà cho gái, anh mới thằng cu taxi chờ mất ba mươi phút. Hải hói vác bó hoa to vật lên xe, lầm bầm, đắt vãi dắm, những năm trăm ngàn, mất nửa tiếng kì kèo à ơi xuống còn ba trăm rưỡi, không sao, thú vui của đại gia là cho chân dài tiền, phỏng chú? Đèo mẹ!

Gái đẹp, cao hơn mét bảy, ăn nói nhỏ nhẹ, cử chỉ đoan trang, bố làm ngoại giao, mẹ buôn rượu lậu, gia cảnh quý tộc chấm phá nét con buôn. Có hề chi, xứ ta thằng đéo nào làm quan mà chả có vợ hay con đi buôn chuyến, ngôn ngữ giáo khoa gọi là kinh tế – chính trị. Anh rỉ tai Hải hói, trông chắc chắn gớm nhẩy! Bạn già cười khì, hãnh diện, chú thì...hi hi. Đèo mẹ!

Phét lác đủ thứ trên giời dưới bể, gái chăm chú lắng nghe. Chả hiểu sao chuyện Hải hói vô duyên tệ mà gái cứ há hốc mồm, chứ không như anh, hài hước bẩm sinh, duyên dáng xuất thần mà câu trước câu sau gái lặn mẹ đi đâu mất. Đời nó bất công với anh hay gái thời nay ngu si chiếm đại đa số như nghị viên quốc hội? Nhưng thôi, anh quan tâm đếch, gái đẹp tự thân đã là giá trị rồi.

Rủ gái ra phố chơi, gái bảo ngại. Anh phải mất công động viên, câu kéo mãi gái mới chịu nhưng giao hẹn về trước mười một giờ. Đèo mẹ, ngoan quá không khéo ế chồng. Bọn anh vẫy taxi, tìm một quán hát trên phố nhớn. Mẹ, chị em cứ mườm mượp, mườm mượp. Chờ mãi mới tới lượt, ngó đồng hồ, đã mười giờ hơn.

Gái khép nép, e lệ, nhâm nhi bú cam vắt, Hải hói gồng mình gân cổ chơi “chim trắng mồ côi” rồi “xin lỗi tình yêu”, anh tu bia cật lực, lâu không uống, hehe đã đời. Bảo gái hát, gái dứt khoát không, làm anh lại phải mất công câu kéo, động viên. Gái chơi luôn một lai – xâu hoành tráng từ “ hối tiếc”, “ teen vọng cổ” đến “ mùa đông không lạnh” và nhiều bãi nữa mà anh chịu không nhớ nổi tên. Gái hát không tệ, thậm chí là hay. Hải hói phấn khích, tay búng tanh tách, châm dậm sàn côm cốp, người lắc lư chao đảo, giật đùng đùng. Anh thì, hehe cật lực tu bia, mải mê ngắm gái. Chưa già nhưng hư là lắm lắm.

Chả thấy gái đả động gì đến giờ giấc. Thây kệ, thế tốt hơn. Phải chịu khó hư tý đi em, may ra mới lấy được chồng tài. Các cụ xưa chả bảo, gái khôn phải tìm chồng chốn quần hùng đấy sao. Quần hùng thời nay ở đâu? Dễ mà, câu trả lời ai chả biết, anh dại gì làm phận cầm đèn chạy trước Audi.

Gái thôi bú cam, chuyển sang bú bia, phần vì anh mời, phần vì Hải hói ép. Gái cũng như trai, có tý men , phấn khích, rạo rực hẳn. Gái hát bốc hơn và bắt đầu nhún nhảy, bạn già phê tột độ, ngúng nguẩy như lên đồng, anh thì, hehe liên tục tu bia, mải miết nhìn mông gái.

Gần một giờ sáng, cơn say chập trùng kéo đến, Hải hói cũng không chống đỡ nổi lượng rượu bia gái mời, phê lồi mắt ra mặt. Còn gái, dường như tất cả mới bắt đầu. Anh bắt đầu nghĩ không hay về gái, hư, thế là hư, hư quá cơ. Nhưng thôi, cả năm gái mới có một ngày, anh tặc lưỡi. Cũng như anh hôm nay cũng chót hứa với gái già đang năm nhà, rằng tối nay cho phép nằm trên, hehe.

Về đến nhà gần ba giờ sáng, gái già đòi nằm trên, anh rên, nằm im cho anh nhờ. Gái già tấm tức, rưng rức khóc. Anh chìm trong cơn say.

Trưa nay, khi ngồi biên bài này, Hải hói điện thoại, bảo chẳng thấy ví tiền đâu. Anh bảo chắc rớt taxi, bạn già hậm hực, chắc nịch, đéo phải, con bé kia nó lột của tao rồi. Anh cười, dù sao cũng nên có quà cho gái. Đên qua ngày tám tháng ba mà. Ngày đó với anh chả phải ngày của gái, mà là ngày của giáp hạt, đói kém thủa xa xôi.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang