Thứ Tư, ngày 28 tháng 12 năm 2011

Nhật trình uýnh gái.

Anh đi Phòng công việc, ngoắc thêm ông bạn già cho đỡ buồn. Bạn già vợ vửa sinh, bị giam hãm lâu ngày để quạt lò mừng như liệt dương vớ thuốc tốt. Đi ngay. Anh dặn, việc chính ngồi xe bi bô kể chuyện, việc phụ nhậu nhẹt hộ anh còn mọi nhẽ anh lo tất. Tới Phòng, anh vứt bạn già vào khách sạn, anh đi làm việc một mình. Việc anh quan trọng, không thích người ngoài hóng hớt linh tinh.

Đối tác anh tiếp đón chu đáo. Việc đúng 15 phút là xong. Theo thông lệ lôi tuột anh xuống mé Đình Vũ ăn hải sản nhà nổi trên đầm. Anh quên béng mẹ bạn già. Rất tệ.

Để đãi anh, đối tác bảo có hàng trăm đô tối anh biếu chú. Anh tru mỏ, thèm đéo, mười lăm năm nay không dùng dịch vụ, kể cả dịch vụ đến hàng hoa hậu, tốp 10, tốp 5. Đối tác choáng, ngất mất 30 giây, chắp tay vái anh như bổ củi, nhẽ phải kính biếu con gái anh chú mới hài lòng. Anh được đà, hợm hĩnh, còn phải xem con gái anh xinh không, nhỡ ra Thị Nở thì em bỏ mẹ. Đối tác cau mày, chú khinh dân Phòng anh quá đấy. Anh giả lả vuốt đuôi, gái Phòng có tiếng xinh, con gái anh chưa thấy nhưng nom anh chắc thừa chuẩn thi hoa hậu. Đối tác cười giòn, hất hàm bảo lái xe về đón em xuống đưa cay với khách quý. Anh bảo thôi, ôi dồi, vẽ. Đối tác xua tay, mấy khi khoe con gái với chú không chú lại khinh rồi làm mất mặt dân Phòng anh. Anh phấn khởi cực nhưng mặt lại làm ra chiều rất khó nghĩ, lăn tăn.

Bạn già điện vào máy, chửi anh nhặng xị. Chán đi rồi than già mà lại hay bị dỗ, tóc bạc da mồi còn vướng cảnh đem con bỏ chợ. Anh nhăn nhở rồi rối rít xin lỗi bảo cơm nước tự do, gái mú thỏa mái rồi về anh giả. Bạn già hét lên trong máy, đéo có tiền. Anh điên, hét lại, chết mẹ đi.

Gái đến, quàng vai đối tác hôn chụt phát vào má gọi Pa Pa. Mẹ, tình cảm và Tây vãi ra. Nàng xinh như Tây Thi, Thơm như mít Tố Nữ bóc trần. Đối tác bảo mới thi đỗ đạị học quê nhà đấy, nhớn rồi nhưng uốn và quấn bố lắm. Hố hố, mẹ tiên sư, anh nhủ thầm uốn và quấn anh thì anh uýnh cho...nên người, hehe.

Gái tự nhiên uống ăn, líu lo Pa Pa, anh ảnh, thật đúng chất gái Phòng con nhà điều kiện,cao sang. Anh tự dưng thấy mình ngớ ngẩn và ú ớ thậm tệ, cấm bi bô được câu nào ra hồn kể cả mấy câu chuyện khôi hài anh hay thủ sẵn chăn gái nhà lành. Đứng trước cái đẹp nhẽ người ta thấy mình ngu đi một ít. Anh nốc tỳ tỳ, còn biết làm đéo gì hơn.

Gái lại nũng nịu nép vai đối tác, lại líu lo Pa Pa lát lên Vũ trường H.O.T nghe nhạc nhé, tối nay Ung Hồng Phúc hát. Anh hơi say say nhưng vẫn nghe rõ gái nói Ưng Hoàng Phúc thành Ung Hồng Phúc nên không hãm được phọt mẹ ra một tràng cười khả ố tanh nồng mùi bia rượu tôm cua. Gái phát nhẹ vào đùi anh, duyên dáng, lên nghe nhạc mới em nhớ? Anh lé mắt nhìn đối tác, đối tác nhìn anh nồng nàn, chú đi chơi với em cho vui, nó ít bạn. Anh già rồi, về với chị. Hí hí, tâm lý phết nhở, tiên sư bố đối tác yêu quý của anh.( đi tiêm bẹn...)
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

1 comments

Bố láo 11:27 Ngày 07 tháng 04 năm 2012

Mẹ anh, bien nốt đoạn tiêm bẹn xem coi, lấp lửng vãi đái ra.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang