Thứ Tư, ngày 28 tháng 12 năm 2011

Nửa đêm về sáng.

Có những đêm về sáng.
Lòng sao buồn chi mấy cố nhân ơi.
Người chừ đâu để ta cô độc giữa cuộc đời.
Ôi độc mã bơ vơ đồng cỏ biếc.
Như đêm nay một mình ta đơn chiếc.
Nghe sầu rơi nơi quán vắng cô côi.
Đếm tháng năm nghe đã thấm tủi rồi.
Ta lặng ngắt đi lang thang trên Net.
Tuổi trẻ ta vạn dặm xa mải miệt.
Tung giang hồ trôi theo giấc mơ hoang.
Cố nhân ơi đã hết thật sao nàng?
Sao không vượt qua lời nguyền trói buộc.
Mắt ta mờ vì người hay khói thuốc.
Hồn ta say vì rượu đắng đời ta.
Hay ta say vì những dáng nuột nà?
Em đã đến khi ta đang hạnh phúc.
Cố nhân ơi! Đời biết bao tủi nhục.
Trận bão người nào biết lúc nao tan?
Đêm nay đây thánh thót vẳng tiếng đàn.
"Đêm thấy ta là thác đổ" làm ta càng thêm nhớ.
Người đã bảo ta" Đời người là phiên chợ" 
Gặp gỡ rồi cũng có lúc li tan.
Nhưng ai mua những sầu nhớ ngút ngàn.
Để ta bán cho vơi lòng u uẩn.
Để không đêm nào hồn ta còn vương vấn.
Vào những đêm về sáng cố nhân ơi!

Bài nầy của Mustang namdinh, bạn Net của anh.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

1 comments

congdoan 15:05 Ngày 18 tháng 04 năm 2012

Hay quá phẹt ơi, ngẫm lại những năm tháng mang kiếp tha phuơng. Cơ cực, cơ cực.
Nhớ đến cố nhân, tự zưng lòng nhẹ hơn thật.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang