Thứ Ba, ngày 20 tháng 12 năm 2011

Trấng đơi, ai trấng ung đơi...


Đúng như anh nhận định trong thời báo Mắm Tôm số đầu mục tin Kinh ( kinh tế ), chứng khoán An-nam toi vĩnh viễn và vô phương cứu chữa. Và bây giờ chỉ còn nước chờ đóng sàn, hehe. Anh bận, bốt bài Trấng ung của con Bín Buồi Trâu cho chi bộ đọc chơi đầu tuần. Anh đi kiếm ăn đơi. Tiên sư bố chi bộ chó đểu.


Làng em có anh tên Bòi To, 3 năm trước hồi em bán đất, anh cũng bán một thửa, liền kề. Cả hai cùng rủnh rỉnh rủng rỉnh he he.




Em bàn với anh Bòi To đi Tây chơi vì đang đông tiền, nhưng Bòi To bảo em "không, không, không tiền đó để làm ăn!!!' .Trình học thằng này thì em biết, còn tệ hơn cả em vì em còn có cái bằng lớp 8 chứ anh chả có bằng gì  he he.




Em khuyên anh Bòi To nên mua cái ô tô tải nhỏ mà chở gạo, chả mấy mà giàu vì nhà anh có nghề hàng xáo, lại lái được công nông. Pín em có tính thương người vì  thấy anh lái công nông chở đầy gạo chực bay ra khỏi ghế lái mỗi lần phóng rầm rầm qua đường tầu hỏa !!!




Anh nói với Pín em "mày ngu lắm ngu lắm, giờ này phải chơi Chứng chơi Chứng hiểu chửa???"


  Hiểu, quá hiểu,  he he. Dạo đó làng em cứ gọi là sôi lên vì Chứng khoán, dân làng gặp nhau thay vì chào " Năm nay bác cấy mấy sào??" hay " lúa tốt không bác?" họ chào nhau " hôm nay thằng nào lên sàn đới bác ôi??" hoặc khoe " em mới bắt thằng An Bằng dăm chục Cổ".




Anh Bòi To thật đúng là thần thông quảng đại, món tiền bán đất anh giữ chặt, điều nghiên kỹ càng anh mua vài chục Cổ, rồi lãi , rồi mua vài trăm Cổ, lại lãi, thật không thể tin được, chỉ hơn 1 năm sau, người làng em thì thầm anh đã thành 1 cao thủ trên sàn chứng khoán.


Pín em về Chứng thì mù tịt, em muốn học đòi tý ti để có cái nói chuyện mới dân làng nhưng chỉ câu trước câu sau lại lòi đuôi dốt, nên hễ thằng nào nói chuyện Chứng là em lảng he he ,,,




Anh Bòi To giàu nhanh như ăn cướp, lắm lúc em lần thắt lưng anh xem có lận súng hay dao gì không? Vì theo suy luận bần nông của em, phải làm nghề ăn cướp mới giàu nhanh như vậy.




Anh nhanh chóng đổi xe @, SH, và 1 buổi trưa, khi em đang mờ mắt vì bữa diệu lòng, anh lái 1 cái xe tô dô ta mới cứng trườn đến, sợ em nhìn chưa ra, anh hạ kính, còi tò te tí tò te tí, hỏi em có gặp thằng Bát Nhị đâu không?, rồi không cần trả lời, phóng thẳng.




Từ đó Bòi To thành thần tượng của  làng em, ai ai gặp anh cũng hỏi " Ấy chứ hôm nay bắt thằng nào thì lãi bác Bồi To  ôi ", anh trả lời lập lờ nhát gừng, dân làng mồm há hốc, nuốt nước bọt vì tò mò,,, Đến lão Tê Cu làng em suốt ngày chăn bò lại nợ như chúa Chổm mà cũng nghe anh mua mấy trăm Cổ mới khiếp chứ.


  Vợ anh nom trắng ra, mỗi lần xuống ô tô đi vào làng ,thị hấp háy đôi mắt như chói nắng, tay che mũi như không chịu nổi mùi sông thối nồng nồng, cứ như thể  thị chưa từng ngồi giãi thẻ ở đây hay ăn hết nửa chậu ốc vặn mới cả húp hết đôi bát ô tô nước mắm gừng!!!




Anh Bòi To thì khỏi nói, thật có đỗ Trạng nguyên cũng không oai bằng anh. Thỉnh thoảng trong đám cỗ, anh lại quát vọng sang mâm em " cái loại bán đất mà không biết kinh doanh, có phen rã họng"




Từ ngày có tiền, anh chơi thân cả đầu gấu, cả công an, mà hai loại này Pín em đều tởn he he.



Nhưng tiền nhiều cũng có cái dở. Em nghe anh than vãn cơ thể mình " như đi mượn" do suốt ngày diệu thịt gái. Cái này em đồng ý với anh, các bác đừng tưởng diệu thịt gái là sướng, Pín em hồi mới bán đất suốt ngày diệu thịt gái, đến lúc mệt đến nỗi vừa bước chân xuống gường ngã lăn ra khiến cô gái đang ngồi trên gường cười khùng khục khùng khục,,,




Rồi anh khoe mới gặp một ông lang Tàu chữa bệnh như Biển Thước tái sinh, từ dạo ấy nhà anh suốt ngày thơm lừng mùi thuốc Bắc.....
Nhưng 1 năm gần đây đổ lại, anh Bòi To không còn được phong độ như xưa.




Cái ô tô tò te tí không thấy đâu nữa, em hỏi thì anh nói anh bán để đổi cái xe khác cao hơn cho dễ lội nước mùa lụt, nhưng ngay tối đó anh xô xát với vợ, thị đang bù lu bù loa kể chuyện gái mú của anh thì ăn thêm mấy cái song phi, thế là thị khuyến mại luôn chuyện kinh tế. Té ra xe anh đã bị siết nợ.




Chuyện Chứng giờ cũng nhạt hẳn ở làng em, các lão nông lại gặp nhau ở câu chào quen " í a năm nay bác cấy mấy sào?? "


Anh Bòi To giờ ít nói hẳn, các kụ làng em nói thằng này giờ không còn "Thật Tính" . Quả vậy, Pín em thi thoảng thấy anh lẩm bẩm một mình và gật gù, nhưng Pín em thi thoảng cũng i hệt , hay em cũng hâm mẹ !!!???.




Hôm trước, sáng em gặp lại anh Bòi To ở quán diệu lòng, lần đầu tiên em thấy anh vui vui. Anh mời em dăm chén và sau khi ngà ngà, anh tiết lộ " Chứng giờ tới đáy rồi, giờ làm giàu đã tới hế hế hế ".




Pín em vốn ngu về Chứng khoán, đáy hay đỉnh em kệ mẹ.




Anh giải thích  " đáy tức đáy, tức không thể xuống thêm, chỉ có lên thôi, giờ chỉ việc bỏ tiền bắt đáy he he he "




Pín em ngu về Chứng, em chực chuồn,,,




Anh giơ cao tờ giấy ăn vừa chùi mồm, thả xuống, nhìn tờ giấy ăn tròng trành và nói  " rơi , rơi , rơi " . Khi tờ giấy vừa chạm đất, anh gằn giọng  " Bắt đáy".




Pín em hơi ghê ghê, nhỡ anh hứng quá phang chai diệu vào đầu em thì sao??? Em kiếm cớ, chuồn thẳng.




Đi xa rồi, em vẫn thấy anh thả tờ giấy ăn và nghe văng vẳng  " rơi , rơi , rơi,,, bắt đáy".




Tình thực em mong anh bắt đáy thành công nhưng lo không biết anh còn tiền bắt đáy không?


 Vì dạo này qua ngõ nhà anh, Pín em không còn ngửi thấy thơm lừng mùi thuốc bắc.

Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang