Thứ Ba, ngày 20 tháng 12 năm 2011

Vẫn eo ôi...hết kinh.

Anh lao vào học hành như bao gã trai nhà quê có cơ hội thoát thân ra phố thị. Bài học đầu đời của anh là chính trị, còn chính trị là gì anh biết đé-o đâu. Hết một tuần, bọn anh chuyển sang học quân sự, cũng lăn lê bò toài, quăng lựu đạn, ngắm bắn bằng súng trường gỉ như ai. Thi bài nào anh tượt bài ý bởi anh chỉ lo quăng, lo ngắm bắn vào khe vú của mấy đứa bạn gái mới gốc Hà thành nằm áp sát bên anh. Rồi bọn anh còn được học ba hôm về diễn biến hoà bình, ông thày trên trung ương, bên tuyên giáo về giảng, kết hơp mới cả xem băng. Anh biết diễn biến hoà bình là đé-o nhưng anh nhớ như in cảnh bạn đé-o Gì Cơ Minh bỏ xác cứng đơ nơi biên ải. Anh chán lắm, học hành như này bỏ mẹ về quê đi lính cho xong.

Hết đợt học đó, bọn anh được nghỉ xả hơi mấy ngày để bước vào học đại cương, tức là học những thứ có ít nhiều chữ nghĩa. Anh rảnh rang biên thư về cho ông Pa và bà Ma, không quên gửi thêm một cái cho con Hồng. Trong thư anh phét lác với nó bao nhiêu chuyện, nào là chuyện ăn, chuyện ở, chuyện bạn bè, phố thị…tuyền thứ mới mẻ, hay ho. Anh còn khoe lên hồ Gươm đi bơi, ra Thủ lệ cưỡi voi, vào trong lăng thăm Bác, há há, phét đấy, anh đã tới đé-o bao giờ. Cuối thư, anh không quên Pê-Ét ( P/S ) cho nó một phát rằng anh sẽ cố gắng phấn đấu học hành để ra trường làm cán bộ cho oai phong bản thân, làng nước và đặc biệt tỏ ý nhớ nhung nó khi anh chốt lại bằng đôi thơ: khi anh ở Hồng chỉ là… con bé. Khi anh đi con bé đã… lớn cồ. Hố hố.  

Rồi anh nhận được thư của con Hồng và ông Pa, bà Ma cùng một ngày, nhẽ gửi chung hay nhờ nhau gửi cùng ngày. Anh đọc thư con Hồng trước, chả có mẹ gì đọc ngoài những thứ hỏi thăm, khuyên răn vớ vẩn đại loại như khoẻ không, Hà nội đẹp lắm nhỉ, phải chăm lo học hành, chán đi lại thấy những thông báo kiểu ở nhà ai cũng khoẻ, cụ Say Ngà ngã rượu chết hôm kia, con nhà Phúc mười sáu tuổi lấy con phò dưới tỉnh gần ba mươi, chán kinh lên được. Nhưng hẵng may còn vớt được quả Pê-Ét rằng học cao, ở thủ đô chắc quên Hồng rồi, người ta ở quê nghèo khó chắc chẳng hơi đâu nhớ nhung. Nghe cứ như trách cứ, hờn ghen nhưng nhẽ chung lại tử tế, chân thành, thương nhớ. Thư của ông Pa, bà Ma thì lại khác, viết như nghị quyết luôn, một là: tập trung học hành, hai là: ăn tiêu tiết kiệm, ba là: không được yêu đương, bốn là: tết hẵng về không đi lại tốn kém. Đại khái thế, nẫu cực!  

Hết một kỳ học anh thấy anh khang khác, ít nhất là cái giọng nhà quê khu IV nặng trịch được lai với giọng Hà thành nghe có vẻ êm ái hơn tuy đôi chỗ vẫn còn…nguyên bản. Anh phấn khởi lắm, cứ đà này chả mấy mà anh trở nên đường hoàng, ra dáng. Nhưng thôi, chuyện đó để sau, tết rồi, anh về với mẹ anh thôi.

Ông Pa , bà Ma và lũ em đón anh từ đầu cổng, vồn vã, huyên náo như đón cán bộ cấp trên. Bà Ma dặn lũ em rằng anh đi học xa vất vả, tết nhất đến nơi rồi phải lo làm việc để anh nghỉ ngơi. Ông Pa cứ lấy mấy quyển giáo trình anh mang về tranh thủ ôn để ra tết thi giả nợ ngồi thu lu trên phản gật gù, chả biết để đọc hay ra chiều uyên bác, tự hào. Anh thấy anh oai oách lắm.  

Cơm tối xong, làng nước họ hàng kéo đến ngồi chật hai cái phản, một bộ tràng kỷ, bọn  trẻ nít lâu nhâu đứng kín hè. Ông Pa anh lo tiếp chuyện, tiếp nước, còn bà Ma cứ luôn mồm các cháu chơi trật tự không thì đi về nhé, chú đi học chứ không phải đi làm cán bộ nên không có kẹo đâu. Há há, hiệu quả tức thì, bọn trẻ biến khẩn trương không còn một mống. Anh cũng ra chào hỏi cho phải phép rồi lỉnh ngay sang thăm con Hồng. Mới chưa đầy nửa năm mà trông nó thật khác, từ người ngợm cho đến lời ăn nói. Cũng như anh thôi, thời gian làm mọi thứ biến đổi mà.

Anh ngồi huyên thuyên với nó chuyện trên trời, dưới đất, sống động và hào hứng lắm. Lúc thấy nó trầm tư, khi lại ré lên nắc nẻ. Qua ô cửa sổ nhìn ra đường, đám giai phố giai làng cứ thập thò hết bấm chuông xe đạp lại tóp mồm huýt sáo, đỏ lửa điếu cày và thuốc lá Bông sen. Con Hồng kéo anh ra bờ ao ngồi, mẹ, lạnh khiếp đi được. Nó hỏi còn giữ khăn mù xoa không? Còn chứ. Thế còn những sợi tóc? Gói vào ni lông và cất đi rồi. Nó sát lại gần anh hơn, đầu gục nhẹ vai anh, im lặng. Anh cũng im lặng nghe ếch nhái tấu bản hoà ca, đầu nặng nặng sự dối gian đầu đời. Nhưng anh chả xấu hổ, sự dối gian của anh để con Hồng thấy ấm áp, anh cũng thấy có niềm tin yêu và hơn hết anh tội tình gì khi anh hành xử với những thứ, những điều mà anh vô can, đé-o biết.

Tết năm ấy anh vui lắm, ăn mới suốt ngày quẩn quanh bên nhà con Hồng, còn nó cấm có thèm vác mặt sang nhà anh. Ừ thì gái đang yêu đứa nào chả thế. Lũ giai phố giai làng đến nhà nó chơi đông như chảy hội. Anh không ghen, không tức, anh chấp gì lũ chúng nó, chả có mẹ gì hay ho. Hết thuốc thang, trà xanh, kẹo dồi vặt lại bốc đít ra về. Cũng có mấy đứa láu cá hơn, ngồi lỳ phết, đủ chuyện cà kê dê ngỗng lợn gà rồi lại quay sang mổ nhau như ngoé. Anh thì khác hẳn, lịch vãi ra nhá, chân dận ba ta xanh, áo cháo lòng sơ vin, vét vải ga ba đin đen của ông Pa mặc ké, cổ quấn nơ đen thắt chun quần, đầu mũ nồi đen đội lệch. Kinh chưa? Đấy là chưa kể anh có ối chuyện hay, kể có duyên, điệu đà, tình cảm.

Một tết nữa sắp lại sắp đến, anh đã tròn đôi mươi, con Hồng cũng thế. Khi anh đang chuẩn bị thi nốt mấy môn lưu cữu thì đòm phát anh nhận được thư con Hồng báo lấy chồng. Ăn hỏi rồi, qua tết ngày tháng rộng dài sẽ cưới. Anh hoảng lắm, cả buồn mới giận nữa toan viết thư hỏi cơ sự nhưng lại thôi, cũng chả còn bao ngày. Thi xong anh hộc tốc bắt tốc hành về quê ngay, bỏ nguyên một tuần không thèm học. Sự học với anh giờ nghĩa lý gì.

Tối anh lao sang nhà con Hồng, nó lại kéo anh ra bờ ao ngồi. Anh chả thấy lạnh, mọi thứ cứ phừng phừng. Anh điên lắm. Con Hồng bảo phải lấy chồng thôi, mẹ bắt rồi. Mới lại gái quê chồng con cho nhanh để còn lo bao nhẽ, chưa kể sự ế ẩm thiệt hơn, chứ chuyện yêu đương với đằng ấy mờ mịt lắm, còn phải đến mấy năm. Đấy là chưa kể chả biết ngày sau sẽ ra sao, nhỡ đâu học xong không thèm về, luyến ái díu gian với cô nào nơi phố thị hoặc nhẽ có trở về có ăn học chắc gì đã lấy gái bần nông. Anh nghe mà ù hết cả tai, đom đóm, tam tinh loang loáng mặt ao tù. Con Hồng nó lớn hơn anh nghĩ, thật, mọi nhẽ đấy. Còn anh vẫn chỉ là đứa trẻ, suốt đời này.

Anh vập ngay lấy con Hồng, hổn hển, lần mò, cắn xé cho thoả nỗi hận lòng, thù nghịch và cả sự máu me. Nó chả chống đỡ gì, cứ lựa xoay bên này, trở bên kia rồi nằm vật ra, hổn hển bảo em chỉ yêu mình anh, em cho anh tất cả. Nó hậc lên từng chập khi môi anh quấn lấy môi nó, liếm láp khuôn mặt tinh tươm uớt nhoè. Bàn tay anh hung bạo, lung sục lần giở từng cái khuy, giật phăng cả coóc-xê vộc mặt vào cặp vú nõn. Anh ngấu nghiến, khát thèm, ngon lành như kẻ đói ăn vớ được đôi bánh bao nhân thịt. Toàn thân nó uớt nhẫy, rướn cong, hậc hậc. Nó loã lồ trong đêm tối rét, sáng tinh, thơm ngát, nồng nàn một góc trời. Còn anh như một chiến binh rồ dại, say sưa chém giết thù quân. Đêm rơi, máu toé, hãi hùng.  

Ngày cưới con Hồng anh không có mặt, anh trốn ra trường sớm hơn lịch học. Anh hận nó, thương nó và tăn tăn về quả cướp đoạt và cũng có thể là hiến dâng. Anh lớn lên từng ngày và trưởng thành tới hôm nay.  

Đâu như ngày cận tết năm ngoái, sao như giống cái tết của cách đây 16 năm, con Hồng về thăm bà Ma nó mà không đi cùng chồng đúng lúc anh sang chơi. Ao nhà nó đã lấp đi làm vườn nên anh với nó ngồi trò chuyện trong nhà. Anh với nó lại như ngày trẻ nít, anh lại luyên thuyên, liến thoắng nào những chuyện trên trời. Lớn cả rồi nhẽ chẳng nhớ mấy chuyện ngày xưa. Anh hỏi nó chồng mày đâu mà về một mình, nó bảo bận làm hàng tết ( chồng nó làm nghề giã giò, chày cối kinh lắm ). Anh lại hỏi có hạnh phúc không? Có chứ, không hạnh phúc sao lại có với nhau đến ba mặt con. Anh ừ hử, thế sau lần ở bờ ao 16 năm trước chồng mày nó không hỏi han hay táng cho trận à? Sao mà phải hỏi, còn nguyên. Ố, thế mày vẫn tong tắng á? Chứ sao? Sao tao về cái của tao lại có máu? Thế thì mày bị tao làm cho mất tân rồi.

Ừ, sau lần đấy anh nhớ lắm, chim anh mới lộn quy đầu. Ối Hồng ôi...!
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang