Thứ Ba, ngày 20 tháng 12 năm 2011

Vẫn eo ôi...kinh

Anh thi đỗ trường tỉnh nhưng ông Pa anh không cho xuống học bởi anh bé tí hỉn, lại hiếu động nhưng căn bản nhất là nếu có đi học trường tỉnh thì cách duy nhất anh có thể đi là…bằng đít bởi một nhẽ rất tầm thường nhà anh nghèo, không đào đâu ra cái xe đạp thứ hai. Thế nên anh đành phải cuốc bộ đi học trường huyện ngoài phố. Con Hồng đúng như lời bà Ma nó, hết lớp 9 bị bắt ở tiệt nhà dù nó học cũng khá. Nó khóc ghê lắm, như đám ma đại cố, váng hết cả làng. Bà Ma anh thương lắm bảo với bà Ma nó cứ để cho học, khó khăn nhà anh gánh một nửa kiểu gì nó cũng đi được cái sư phạm, thoát được kiếp bần nông. Ma nó bảo bần nông có mả rồi, mới lại học nhiều thì cũng tích sự gì, lấy chồng theo chồng chứ mong gì nước non. Anh nhỏ dại nhưng nghe nói thế cũng điên lắm, tiên sư cha bà Ma con Hồng nhế.

Vèo phát hết ba năm cấp 3. Anh có lớn lên tý chút, mép có râu, chim có lông, tơ thôi. Đám bạn đồng niên của anh còn kinh hơn nhiều, râu rậm, chim lông đen nhánh, thi thoảng vẫn giật vài sợi ra đo rồi cười ré. Có đứa còn giả vờ mượn sách giáo khoa của các bạn nữ, nhổ lông kẹp vào mang trả lại. Chả biết đám nữ nhi có biết không nhưng những lần sau mượn là chối tiệt. Con Hồng thì phổng phao lắm, lớn tướng. Nó đã biết mặc coóc – xê may bằng phin trắng, trông vú nó to tợn, mông mẩy tanh tách. Nghỉ học nó làm được khối việc nhà, việc đồng áng mới cả trông em. Đêm đêm lũ giai phố, giai làng lờn vờn đầy ngõ, thuốc lá không đầu lọc, thuốc lào hôi hút đỏ một góc như ma chơi. Nó cũng chả hay vào nhà anh chơi mấy, thi thoảng gặp có hỏi han nó cứ nhát gừng rồi lủi như chồn làm anh buồn lắm lắm, đôi khi lại còn giận. Nhẽ nó ngượng hay khinh anh? Nào biết đé-o!.

Sự học của anh cũng như bao kẻ có chữ khác, hết cấp ba anh thi lên đại học. Đòm phát nổ tam trường, hãi chưa. Đã nói rồi, giời đã định anh là thiên tài mờ lị. Cả họ nhà anh trừ ông nội đỗ tú vét từ đời nảo đời nào, làm chỉ đến chánh tổng nhưng bị đòm hồi năm ba, năm tư (ông Pa anh nói thế, chứ anh biết đ-éo đâu. Đến như ông Pa anh còn đé-o biết mặt nữa là anh ) thì đến giờ chưa có ai oai oách như anh cả. Nhà anh vui như có hội, làm liên hoan ba ngày liền, mời cả họ, cả tổng và cả các bạn anh nữa. Đám bạn cùng lớp, đồng niên, đồng khoá đến mới anh đông lắm bởi trong mắt chúng anh là hiện thân cho sự cao cả, tót vời, há há. Và tất nhiên, anh không quên mời con Hồng sang chơi. Mời lịch sự nhé, sang tận nhà, bảo không được chối đâu đấy. Nó đang thái chuối nhưng giả lời anh tử tế lắm, bảo tối sang, chơi thôi chứ không ăn uống gì đâu. Ừ, sang là vui rồi, bạn làng mỗi nó là anh có nhiều…ân ái.  

Tối, khách chả còn ai, lũ bạn anh cũng về hết mà mãi không thấy con Hồng sang. Anh mệt, vả lại được ông Pa cho uống mấy xu rượu nên càng mệt tợn. Anh leo lên phản ngủ. Đang nồng giấc, bà Ma anh đập liên hồi vào đít, dậy dậy, Hồng nó sang đây này. Anh ú ớ, sao sang muộn thế, rồi sấp ngửa bốc nắm táo dại dúi vào tay nó. Nó bảo không ăn đâu, nhà đầy. Nó gọi anh ra hè, lần tay anh ấn vào một cái hộp xinh xinh bảo quà đấy rồi quên cả chào ông Pa, bà Ma chạy biến. Mẹ cái con này, ngày càng châph cheng, khó gần, khó hiểu…???  

Anh lần mở hộp quà xinh xinh, a, con này điệu phết, tặng anh khăn mù xoa cơ đấy, kẻ ô, màu tím nhé. Lại bọc cái gì trong khăn thế này, ối giời, tóc hay lông mà lại có mấy sợi thế kia. Anh phủi cái phù, đút cái khăn mù xoa vào túi, lại leo lên phản làm một giấc tới sáng.  

Rồi anh ra Hà nội học, đêm đầu tiên trong KTX anh nhớ nhà không ngủ nổi. Thằng bạn mới của anh cũng thế, bật đèn sang trưng, lục trong vali ra cái khăn mù xoa giống anh y hệt, tay cẩn thận nhặt từng sợi chả hiểu lông hay tóc giống hệt của con Hồng cho vào cái miếng ni lông bật quẹt ga hàn xì cẩn thận. Nó mân mê, ngắm nghía, vô định. Anh tò mò, cái gì mà mầy giữ như …của quý thế. Tóc thề. Là đ-éo gì, của ai? Là tình yêu, của người yêu chứ của ai. Ố, thế á!

Anh chuyển từ nhớ nhà sang mông lung, nhớ nhung con Hồng quá thể. ( còn dài...)
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang