Thứ Sáu, ngày 30 tháng 12 năm 2011

Viết ngắn.




Mình đi chơi về muộn, vợ mặt sưng như lồn trâu phải nứng. Hãi quá, mình a lô cho bố vợ:

    Bố bố, nhà con có tổ ong, đốt kinh quá.

Bố vợ tức tốc phi sang

    Đâu đâu???

Mình chỉ mặt vợ:

    Con không thấy đâu cả, nhưng nó đốt mặt vợ con sưng lên kia kìa.

Bố vợ mình dáo dác. Vợ mình ngoác miệng:

    Đồ đểu!

Mình vẫn không chừa thói ham chơi. Hôm rồi trộm tiền đi bú bia ngoài quán xem bóng, Gần 4h sáng mới mò về. Vợ mình nằm như con tôm chết. Mình kệ, đặt lưng nhưng quá giờ nên thao thức. Vợ mình quay sang ôm:

    Thằng nào thắng?

    Bác Ca.

    Mấy không?

    Một không.

    Đền em “một không” nhé.

Xong, vợ mình ngủ lăn quay. Mình vẫn thao thức, nhủ thầm, mẹ, may mà nó đéo thắng ba không.

Mình vẫn không chừa. Tối qua lại đi nhậu, say khướt. Về thấy vợ mình im, lạy chúa tôi. May. Leo giường ngủ, thấy khóc thút thít:

    Sao?

    Suốt ngày đi, chả để ý đến em gì cả.

    Ơ, người ta làm ăn, bạn bè, khách khứa.

    Thì biết thế, cần mỗi quan tâm hôm nay lại quên.

    Sao?

    Hôm nay sinh nhật em.

Bỏ mẹ.

    Thật à, anh vô tâm quá, xin lỗi nhá

    Đi mà xin bạn bè, khách khứa của anh í

    Xin lỗi rồi mà. Thích gì mai anh mua tặng

    Thôi, qua rồi, em chả cần

    Thế tặng luôn giờ nhá.

    Mua gì rồi à?

    Lúc nào chả sẵn.

Mình đạp chăn, móc chim khỏi xịp

    Hoa súng nhé, thích không?

    Đồ đểu!

    Không, đồ thật!
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

1 comments

an ha 23:04 Ngày 07 tháng 07 năm 2012

mẹ kiếp, gần đây đéo được bài nào ra hồn như bài này
chán lắm

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang