Thứ Sáu, ngày 30 tháng 12 năm 2011

Viết vội.



Vợ ốm. Mình điều mẹ vợ sang trông nom, tiện việc sai vặt luôn thể. Bà bảo” tôi già, để tôi nghỉ ngơi tý chứ, vợ anh, anh tự trông đi”. Các bạn thấy không, mẹ vợ mình đấy!

Mình nịnh bố vợ” con bận làm, rảnh bố sang ngó ngàng vợ con tý”. Ông bảo “ nuôi nó bao năm, mấy trăm phen ốm đau, sài đẹn, mình tôi lo. Vợ anh, anh lo đi”. Các bạn thấy không, bố vợ mình đấy!

Sang nhà bà chị vợ, mếu máo “ chị, đỡ đần em ít hôm, căng quá” Chị vợ bảo “ chú cứ để đấy, tôi lo cho”. Các bạn thấy chưa, chị vợ mình đấy.!

Vợ mình khỏi ốm, chị vợ lăn quay ra ốm. Bố mẹ vợ mình chạy sang hối hả, thuốc thuốc thang thang. Mình chạnh hết cả lòng, nhưng không buồn. Mình kháy vợ “ cũng là con mà kẻ ở đỉnh cao, người dưới vực sâu nhỉ?”. Vợ mình bảo “ em đéo cần. Sau có nằm ra đấy, em mặc kệ”. Mình sướng, nhảy tưng tưng “ hoan hô vợ, hoan hô vợ”.

Hôm ấy, nhà hỏng 3 đôi dép. Mình ăn cháo mất 2 ngày.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

3 comments

Nặc danh 19:54 Ngày 01 tháng 01 năm 2012

nhọ cho bác! =))

Reply
Nặc danh 15:22 Ngày 14 tháng 03 năm 2012

Đéo biết cái lý do chú phải ăn cháo 2 ngày! Đồ mất dạy!

Reply
Bố Láo 12:11 Ngày 20 tháng 03 năm 2012

Địt mẹ, câu kết ngắn mà bao trùm nhêều ý kiến: Láo với hàng ngoại là móm nhá.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang