Thứ Sáu, ngày 30 tháng 12 năm 2011

Xã luận Trấng Thối: Anti CỤC PHÂN - Version #4


Kỳ 2.

Cả năm nay, nhà mình sôi hết cả lên vì chuyện ỉa đái của cụ thân sinh. Hôm nay thì đường ỉa có vấn đề, ngày mai thì đường đái vớ phải chuyện trọng đại. Thế là phải đưa cụ vào viện, khi tiểu phẩu, khi đại phẩu. Mới đây vừa cho cụ nhập viện để mổ u sơ tiền liệt tuyến và bóp sỏi bàng quang. May là cụ chóng lành, mình cũng đỡ vất vả. Mổ xong cụ nằm ít hôm thì khỏe ngay, mình bỡn: “Giờ thì đã ỉa thông đái thạo rồi nhé! Sướng nhé!”. Cụ tủm tỉm cười, pha tý thẹn. Hihi!
Cụ nhà mình tính tình khắc nghiệt phải biết. Nhớ ngày nhỏ, làng khác chả biết thế nào chứ làng mình ăn xin đầy ra. Trưa đến từng đoàn đi từ nhà này sang nhà kia chìa nón. Đến bữa cơm, ai trong nhà quên đóng cổng để ăn xin vào làm phiền bữa cơm của cụ thì y như rằng, cụ hất cả mâm cơm xuống đất, chén bát, cá cơm văng tung tóe đầy nhà rồi quát: “Đứa nào không đóng cổng?”. Quát tháo một chặp cụ bỏ vào phòng, chả thèm ăn nữa. Ngày ấy mình bé tý, chả biết gì, chỉ thấy sợ.

Nói thế để thấy cụ nhà mình khó tính như thế nào. Và càng già, có vẻ như cái sự khó tính ấy càng tăng, lại thêm đau ốm, mệt mỏi trong người, tất cả các khoản cộng lại biến cụ thành một quả bom chờ nổ. Năn nỉ đi viện đã khổ, đến viện hết lẫy lại hờn nên giữ lại càng khó hơn. Khi còn ở viện tỉnh thì bạn mẹ kể cứ phải chờ đợi tý là cụ la mắng, quát tháo y tá, bác sĩ, ầm ĩ. Ý ta đây quan trọng, viện xây lên 5 tầng chỉ để phục vụ cho ta, ngoài ra chả còn ai vào đấy. Bạn mẹ mình phải nói là cực kỳ vất vả, chả phải vì bệnh của cụ mà chính chướng khí của cụ. Hihi!

Ốm thì cứ bảo là ốm để người nhà biết đường mà lo. Lại ra ra vào vào thở than ai oán, ra một câu giời hôm nay sao sao í, vào một câu đất hôm nay có chuyện gì không mà tôi cảm thấy khó chịu trong người thế! Hihi! Cả nhà bảo thôi ba đi viện cho bác sĩ họ khám nhé. Cụ khoác tay ngay, bảo chả cần, đằng nào thì cũng chả sống được bao lâu nữa, khám làm gì cho mất công. Nhà lơ đi ít hôm xem sao, y như rằng cụ ngửa mặt lên giời mà thở dài than vắn, sao ông A bà B xóm C có phước thế, ốm cái con cái lo ngay. Con mình toàn quân bất lương, vô nhân đạo, chúng nó muốn tôi chết sớm đây mà. Hahaha!

Lại phải nói thật, gia đình nào phải bất hạnh lắm lắm thì mới sinh ra được loại chua ngoa ngang dấm ôi như mình. Tính mình vừa ngang ngang lại vừa rất chịu nổi loạn nên chỉ cần đẩy mắt tý thì cả nhà đều hãi. Mình càng lớn càng chua, cả dàn anh chị ở nhà ai cũng sợ cụ thân sinh một phép, khổ thân cụ, cụ sợ mỗi mình. Hihi!

Tỷ cụ chỉ tay vào cây ớt mà bảo là cây cà nha mậy, đám anh chị mình chả dám cãi, dạ thưa ba đó chính là cây cà. Cụ chỉ tay vào con chó rồi bảo đó là con bò nha mậy, đám anh chị mình bảo dạ thưa ba đó là con bò. Mình thì không, mình bảo nó là con chó. Cụ im thin thít, chả biết cay cú mình không. Hihi!

Đại khái thì trong nhà, ai nói thuận tai thì mình nghe, ai nói nghịch nhĩ là mình cãi cho tới bến, bất kể là ông bà chú bác nội ngoại hai bên. Nên ở nhà, mỗi khi cụ thân sinh dở chứng, làm mình làm mẩy nọ kia thì chỉ mỗi mình trị cụ được còn đối với họ hàng thì không ít người xem mình như ngữ bất trị bẩm sinh.

Kỳ rồi, viện tỉnh giới thiệu lên viện Thống Nhất vì ca mổ kép, khá phức tạp. Viện Thống Nhất chuyên chữa cho các cụ hưu, nôm na là có công với đất nước. Khi nhập viện người ta đòi ứng trước một khoản viện phí là nhẽ đương nhiên, ấy mà khi hành chính người ta nhắc đến tiền thì cụ nổi đùng đùng, nằng nặc đòi về ngay. Ý công tao với đất nước này lớn lắm, khi tao ốm thì phải phục vụ miễn phí, cấm nhắc đến tiền. Mình khẽ giọng, quy định của bệnh viện người ta là thế, ai cũng thế thì ba cũng phải thế chứ đừng tỏ ra đặc biệt, nhất là ở những nơi không nên đặc biệt. Cụ đơ như cây cơ, ỉu xìu như bánh mì chiều, ngồi ngay ngắn đợi mình giả tiền cho đám hành chính bệnh viện. Hihi!

Giời ạ! Cứ tưởng mỗi cụ nhà mình thế hóa ra lắm cụ khác cũng thế! Bạn mẹ cười bảo tao tưởng đời này mỗi ba mày gàn dở, hóa ra lắm cụ khác còn gàn dở hơn thế. Cụ nhà mình thì chỉ đòi về thôi chứ các cụ khác còn lắm lời, nhiều lẽ nghe điếc hết cả tai. Lắm cụ vào viện là yêu sách, đòi hỏi đủ các kiểu cứ như mình là giời í. Cụ sát giường quê Vĩnh Long có hai vợ sáu con, vợ bé chết còn vợ lớn, ốm xuống mỗi con cái thay phiên chăm chứ vợ lớn vẫn còn giận vì chuyện chung chồng nên chả thèm đến. Cụ cài chuông điện thoại bài tân cổ Lan Điệp, lúc con Lan dặn giai Điệp trước lúc lên thành. Mỗi khi có người gọi tới thì cụ phải đợi cho con Lan hát hết câu vọng cổ, nó phải xuống xề thì cụ mới chịu “alo”. Sợ thế! Hihi! Ngày cụ vừa nhập viện, chưa kịp vào cổng đã dọa vu vơ, xưa tao là chuyên viên bậc 7, mém tý bậc 8 đấy nhá! Ý là xưa tao cũng giỏi giang, cũng góp phần to lớn vào công cuộc dựng xây đất nước lắm í nhé, chúng mày liệu mà chăm sóc cho tử tế. Hihi!

Từ các cụ ở viện cộng với các nhơn sĩ hưu trí nguyên là các tai to mặt lớn đang “nổi lửa lên em” trước cổng bộ ngoại giao (nay lên cuốc hội) ta thấy rõ ràng rằng, như một mặc định khá phổ biến trong giới hưu trí hiện nay thì các cụ luôn nghĩ rằng mình thành phần cực kỳ quan trọng, thậm chí là rất có quyền uy với đất nước. Bởi, trước tiên các cụ nghĩ mình có công, thứ nữa các cụ là người đi trước, là thế hệ cha chú mà theo tinh thần của nho giáo còn đậm đặc trong xã hội Việt Nam thì giới trẻ phải kính lão đắc thọ. Các cụ nói, con cháu dứt khoát phải nghe và làm theo. Các cụ tự cho các cụ có quyền và lời nói của các cụ bao giờ cũng đúng, không thể khác. Thực ra, đâu hẳn thế!

Như đã nói thì tư duy mình rất rạch ròi, tách bạch, cái nào ra cái nấy. Trước hết, không thể phủ nhận phần công sức của các cụ đã góp phần cho đất nước. Song, cũng nên nhìn lại rằng vì rất nhiều lý do như hoàn cảnh xã hội, năng lực, trình độ của các cụ hạn chế…mà phải nói thẳng ra rằng các cụ làm có tốt đâu. Nếu tốt thì Việt Nam hiện nay chả bị lỗi hệ thống, rớ vào chỗ nào hỏng chỗ ấy từ kinh tế, khoa học giáo dục, văn hóa, y tế…Sai lầm lớn nhất vẫn là ở giáo dục. Chuyện học sinh học vẹt, học đối phó bởi một nền giáo dục quá đặt nặng lý thuyết mà thiếu tính thực tiễn cho đến tận hôm nay là có phần đóng góp lớn lao của các cụ chứ còn ai vào đấy nữa. Vậy thì, trước khi hạch sách, đòi hỏi thế hệ kế tiếp phải thế này, thế khác có cụ nào dám nhận rằng mình đã từng có những sai lầm chưa? Xin thưa là chưa! Chưa một cụ nào dám vỗ ngực nhận trách nhiệm về mình cả. Có nghĩa, các cụ chỉ quen chỉ trích, bới móc sai lầm của người khác chứ cái u mê, cái yếu kém của mình thì các cụ lờ đi và khi bị chỉ tên thì các cụ đổ sang cho đứa khác, một là vì sĩ diện, hai là các cụ chưa bao giờ biết nhìn lại bản thân nên không bao giờ thấy được điều đó. Nhắm mắt thấy, xã hội Việt Nam hiện nay rối ren như canh hẹ. Nhà sử học thì đầy ra đấy nhưng chỉ giỏi bốc phét chứ chả biết ông bà ta xưa mặc sì líp thế nào (đừng nói chi phục trang). Tiến sĩ Hán Nôm làm một công trình nghiên cứu bốn năm sai be bét để có lợi cho ngoại bang nhưng rất chịu PR lòng yêu nước. Văn nghệ sĩ thì nửa quê nửa tỉnh lẻ, chơi với nhau chủ yếu là để kéo nhau đi nhậu và khen qua khen lại. Kiểu cụ A bảo với cụ B rằng thơ anh hay thế! Cụ B khen ngược tài anh cũng nào kém gì tôi. Chỉ trong bụng bảo thơ mày làm đéo gì bằng thơ ông được … Hahaha.

Tạo được một thành quả hãi hùng đến như thế mà mình chưa bao giờ nghe thấy cụ nào tự thú trước hoàng hôn cả mà toàn đi đòi hỏi, hạch họe lớp sau. Chưa thấy cụ nào dám bảo đại khái xưa vì tao dốt quá nên tao làm chả ra hồn ra vía nên tao hy vọng đám con em như chúng mày nhưng với những gì chúng mày đang bày ra đã làm tao thất vọng. Toàn “im lặng đến ghê người” trước những sai lầm của chính mình. Mà im lặng khác nào tự nhận ta giỏi giang, xuất sắc. Ối giời! Các cụ mà giỏi giang, xuất sắc thì xứ này đã mọc cánh mà bay lên, con cháu của các cụ giờ đã đỡ khổ, đã đỡ mắc kẹt trong những chủ trương, đường lối âm u, rối rắm, càng gỡ càng rối. Có nghĩa các cụ ỉa ra một đống to tướng bắt người ta dẹp, chưa kịp dẹp xong thì các cụ còn lên giọng trách mắng cứ như thứ các cụ ỉa ra là vàng í. Ối giời, là phân đấy các cụ ạ chứ có mà ảo tưởng. Mình cho đó là thái độ thiếu sòng phẳng và tử tế với con cháu.

Chưa kể, chắc gì tất cả những thứ mà các cụ gọi sai lầm của lớp sau đã là đúng khi mà thời của các cụ đã qua rồi. Nghĩa là tuổi tác đã làm cho tư duy của các cụ bị bỏ lại rất xa so với thế hệ trẻ. Các cụ không còn đủ sức theo kịp với thời đại. Nói cách khác, các cụ cũ rồi và chả tương thích được với tình hình mới. Đó là sự thật các cụ ạ! Vậy thì, hãy biết nhìn lại mình đi trước khi muốn đi làm khó, bắt bẻ đứa sau này. Còn những thứ giá trị như “kính lão đắc thọ” hay “các cụ đặt đâu con ngồi đó” á! Xin lỗi, mình vứt những thứ đó vào hố xí từ lâu lắm rồi. Các cụ muốn đời chúng tôn trọng các cụ thì các cụ phải biết tự tôn trọng chính mình đã. Nhá!


Nhìn vào đám cụ già đang đòi hỏi nọ kia mình cười vãi. Ở góc độ nào đó, mình có thể chia sẻ được ở chỗ, người già hay rơi vào cảm giác lạc lõng, cô đơn khi thấy mọi thứ diễn ra xung quanh mình nhanh quá. Hôm qua mình vẫn còn đương quyền đương chức, mình hét cái cái cả đám xanh mặt rét run, mình bảo sao chúng làm thế nhưng bây giờ mình hét thì may lắm được mỗi vợ con mình nghe. Bất kỳ ai đặt mình vào cái vị trí ấy cũng cảm thấy hụt hẫng, chới với và tiếc nuối. Cảm giác mình đã bị bỏ rơi. Nói trắng ra kiểu của người hôm qua được lên voi thì giờ xuống ngỗng. Cảm giác ấy rất khó chịu, nó làm cho các cụ mang mặc cảm bất lực nên các cụ muốn tiếp tục khẳng định mình, các cụ muốn kéo cái quyền uy cho dài ra được chừng nào hay chừng í. Để cuối cùng, các cụ tự biến mình thành một loại công dân đặc biệt, khệnh khạng cao ngạo đứng trên đầu của bao nhiêu con người khác để đòi hỏi, hạch sách đủ thứ núp bóng dưới cái gọi là quan tâm đến tình hình đất nước. Khi không được đáp ứng thì các cụ lồng lên bêu rếu ăn vạ như những hình vong lố bịch, kệch cỡm. Chưa kể các cụ tự hiến dâng mình cho đám cơ hội đu theo để sách nhiễu khi những yêu sách của chúng đéo được ai quan tâm, đáp ứng. (Đây cũng là câu giả lời cho giai đẹp em mình khi đặt ra câu hỏi vì sao các bác lão thành giờ phản kháng sung mãn thế!)

Ai có quyền quyết định cho vận mệnh của dân tộc này các cụ biết không? Là thế hệ trẻ Việt Nam hiện nay chứ chả phải các cụ. Ối giời, sức các cụ dành để vào toalet mà rặn thôi còn chưa đủ thì còn lo được cho ai. Các cụ chả ỉa trây, đái dầm, từ toalet ra mà biết đường chùi đít cho khéo thì đã phúc đức cho gia đình các cụ. Phải thế không ạ! Sự thật bao giờ cũng khó nghe nhưng đó chính là sự thật đấy!

Trở lại với kỳ 1, ai đó có thể buồn lòng (vì sâu sắc quá chả hạn) khi giới trẻ hiện nay chỉ lo chuyện kiếm tiền, chơi game kiêm chơi gái mà thờ ơ việc nước. Ai đó có thể trách sinh viên hiện giờ chỉ lo giữ điểm số hay những toan tính riêng tư mà chả màng đến chuyện non sông, nếu có lo thì cũng chỉ mấp mé (vì sợ hiệu trưởng cấm thi chả hạn). Ai đó có thể giận dữ vì sao khán giả giờ đây chỉ mê những rung lắc, ẽo ợt thậm nhí nhảm nhí, vô bổ trên vô tuyến. Ai đó có thể giật mình vì sao trên các mặt báo hiện nay còn mông với ngực. Ai đó có thể não lòng mà rằng ôi sao con người ta bây giờ đã vơi đi sự lãng mạn và thực dụng, lạnh lẽo dần lên. Ai đó có thể ngạc nhiên vì sao các giá trị đạo đức truyền thống lại bị mai một đi kinh thế…vơn vơn vơn. Hẳn nhiên, xu hướng ấy còn rất nhiều thứ phải bàn cãi, phân tích mổ xẻ vì nó còn ối vấn đề nhưng, bạn đừng quên rằng đó mới chính là tinh thần của thời đại. Đó mới chính là tinh thần của trên dưới chín chục triệu dân số hiện nay. Nghĩa, thời đại hiện nay con người ta đặt chuyện cơm áo gạo tiền lên hàng đầu đầu chứ không phải mỗi nhà đào một cái hầm để trú như vài chục năm về trước. Bạn phải nhìn thấy cái tinh thần gọi là giặc đến nhà còn chổi chà cũng quất đã chết hoặc nếu còn thì chỉ có ở trong các bảo tàng cho quan khách khi muốn hoài niệm thì đến đó để nhìn ngắm, để ôn lại kỹ niệm xưa. Chín chục triệu dân hiện nay họ phó mặc cho chính phủ muốn xử chuyện biển đảo ra sao thì xử và chỉ có ai thừa mứa trí tưởng tượng mới nghĩ các gia đình Việt hiện nay sẵn sàng cho con mình đi đánh Tàu. Dám chắc trong cái rừng blogger đang hừng hực kia, trên mạng thì hung hăng, máu lửa thế chưa chắc nếu có đánh nhau thật họ sẽ lao ra hoặc sẵn sàng ủng hộ.

Mình không gọi đó là hèn mà đó chính là tinh thần thời đại này nó thế. Nó khiến cho người ta ích kỷ hơn, vì cá nhân mình hơn và hoàn cảnh hiện nay không dồn dân tộc vào thế cùng đường, một là đánh hai là mất. Chỉ cần nghĩ tý cũng thấy rằng đúng tinh thần thời đại hôm nay có vấn đề nhưng nhìn chung nó mang màu sắc của các nước tư bản ở thủa sơ khai và bất kỳ đất nước nào cũng sẽ phải trải qua một thời kỳ nhố nhăng như thế, chỉ là lâu hay nhanh, sớm hay muộn. Ở các nền văn minh tiên tiến họ cũng phải trải qua giai đoạn ấy có điều họ đi trước, ta đi sau nên thấy mình có những điều rất buồn cười so với họ mà thôi.

Bạn ngẫm lại mà xem, thời này người ta thèm kiếm tiền để nuôi con, để thụ hưởng cuộc sống, để được ăn ngon mặc đẹp hay người ta thích mặc khố, làm bè mang theo lưỡi lê ra biển mà đánh nhau với người Háng? Nói cách khác tinh thần anh dũng đấu tranh bất khuất của dân tộc này chỉ còn là một cách nói mang tính gợi nhớ mà thôi còn bản thân nó đã thuộc về lịch sử. Ấy chưa kể, giặc đã đến nhà đâu? Chỉ là việc tranh chấp giữa các bên bằng các tiểu xảo, chiêu trò vụn vặt. Vì tinh thần dân tộc (đa phần là u ám) nổi lên nên con người ta thấy nó to tát và ghê gớm chứ hậu quả của các màn tranh chấp cho đến giờ đã thấm tháp vào đâu so các vụ cướp hiếp giết từ trong nước? Không cần dẫn chứng thêm ở đây vì trên báo đã tràn lan, đầy rẫy…

Thật nực cười khi tinh thần của thời đại hiện nay là như thế, giữa cái lúc mà nhân dân cả nước đang lo sản xuất làm ăn lại có dăm cụ già hon hót nhao nhao, lồng lộn lên để đòi quyền kiểm soát chính phủ. Không thể phủ nhận trong số ấy có cụ vì hồn nhiên, ngây thơ nhưng đa phần là bởi sau những yêu sách, mặc cả chả được đáp ứng, khi chả thỏa mãn được các quyền lợi cá nhân thì đeo lên mặt mình cái mặt nạ nhân dân, nhân danh lòng yêu nước để đòi hỏi quyền này quyền nọ. Con cháu giờ đây nó khôn ranh, lọc lõi lắm rồi các cụ ạ! Đừng mong những trò nhảm nhí của các cụ có thề qua mặt được chúng nó. Bộ ngoại giao nó còn lành đấy, phá bĩnh như các cụ nếu Hà Cao là thứ trưởng bộ ngoại giao thì khi các cụ muốn bành bạch thông tin về quan hệ Việt Trung, Hà Cao sẽ mua vài cái băng vệ sinh, cho đám lính nữ nó dùng xong rồi bỏ vào bì thư mà phát cho mỗi cụ mỗi cái cho tinh tế và giàu hàm ý chứ chả cần phải văn bản, văn tế làm gì. Cụ nào cần phát tất, phát đều chia đủ để các cụ khỏi tranh giành nhau. Màu trong cái băng vệ sinh chính là bản chất của mối quan hệ Việt Trung hiện nay đấy, cực kỳ son sắt và thủy chung, thắm thiết tình hữu nghị. Thì đỏ lừ như thế thì chả son sắt thì là gì?

Ngẫm, bao giờ cũng thấy tội cho cụ thân sinh nhà mình khi sinh được ngữ quái vật như mình. Thi thoảng buồn mồm mình hỏi đểu thế hệ của ba điều hành, làm ăn đất nước chán nhề! Giờ đám trẻ đụng chỗ đéo nào vào đất nước này cũng thấy hổng, lỗ nào lỗ nấy to chà bá, vá mãi, sửa sai cho các cụ cả đời chưa chắc xong. Được cái cụ thân sinh nhà mình biết thân, biết phận, cụ quay mặt sang hướng khác mà bảo thì ngày xưa chỉ được dạy đi đánh nhau thôi chứ có được học hành để làm kinh tế này khác đâu. Thế hệ của ba chỉ biết đánh nhau thôi chứ làm sao mà biết làm kinh tế hay này kia kia khác. Đó là lẽ tất nhiên mà! Trông vào các cụ đang rộn ràng, sặc sỡ, súng sính xiêm y, váy áo yêu sách này kia mình chỉ muốn cười nửa miệng, cứ làm như sự nghiệp của ta huy hoàng và rực rỡ lắm í. Cứ làm như xưa kia ta ngồi rặn 5 phút thì đất nước có ngay 8 cái cầu í, 12 cái cống, 18 cái đại lộ thênh thang và 20 cái cao ốc chọc giời í. Lậy hồn, giá mà trước khi các cụ yêu cầu, yêu cống thì nghiêm túc dành ra 5 phút để sâu sắc hay chí ít là để hiểu được câu nói tưởng chừng như rất đơn giản: sống ở đời phải biết mình là ai. Made by Hà Cao, chuyên gia tiêu hủy phân ( aka trí thức )
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang