Thứ Sáu, ngày 30 tháng 12 năm 2011

Anti CỤC PHÂN - Version # 1

Các cụ (đa phần là trí thức, văn nghệ sĩ nửa mùa) vốn dồi dào mộng mơ và lãng mạn. Các cụ muốn An Nam là dân tộc anh hùng, à không phải là anh đại mới đúng. Rằng thì cái xứ anh hùng phải dũng cảm, hiên ngang hơn các dân tộc khác. Các dân tộc khác toàn giẻ rách, mỗi An Nam mới xứng đáng số 1.


Ngẫm thôi cũng được, ai yêu nước chả thế, bố mẹ yêu con ai chả muốn con mình đè đám khác xuống để vươn lên đầu bảng, các cụ yêu nước muốn dân tộc mình anh hùng số 1 âu cũng có đôi chỗ để đồng cảm, sẻ chia. Ngặc, ngoài anh hùng ra, các cụ còn muốn kinh tế An Nam phải đứng đầu thế giới. Các cụ muốn làm gì thì làm, An Nam phải được thế giới cuối đầu, thậm chí quỳ lạy An Nam phát triển vừa thôi để các xứ khác theo kịp. Các cụ muốn Trung Quốc khi nhìn kinh tế An Nam phải choáng váng, giật thót cả tim xong ngã lăn ra bất tỉnh. Tỉnh dậy thắt cổ tự tử bởi mang cảm giác bất lực. Bởi cảm thấy có nỗ lực, cố gắng đến mấy cũng chỉ bằng cọng lông háng của An Nam.

Chưa hết, vươn lên thì vươn nhưng các giá trị đạo đức thì vẫn phải giữ gìn cho đúng với lễ nghi truyền thống. Đàn bà con gái thì phải cố mà giữ tiết hạnh, có khó cũng phải cố mà giữ cho chặt vào. Hai đứa yêu nhau dắt ra bờ sông ngồi tâm sự, hết chuyện tâm sự thì đến tiết mục nhào nặn, sờ mó. Nàng bảo đừng anh, thôi anh, đến đó là được rồi, ta chưa cưới. Chàng nài nỉ sớm muộn gì chả cưới, anh thiệt thà tha thiết thế này nhẽ nào lại là hạng Quất Xong Phi hay sao mà em phải lo. Cho anh đi chứ trăng thanh, gió lộng thế này làm sao anh chịu nổi, em để đó làm gì có khi lại thối ra. Nàng nghe bùi tai lắm rồi nhưng vẫn run run - chả biết thật hay vờ, nhưng anh ơi em sợ, em sợ…Chàng gằn sợ gì? Hay là em để dành cho thằng khác? Nàng hoảng lên không phải thế, không phải thế. Vừa hoảng nàng vừa cởi quần trao cho chàng. Sáng hôm sau chàng biến mất cùng suy nghĩ đúng là ngữ đàn bà thối, bảo cái cởi ra liền. Nó cởi cho mình được thì nó cho thằng khác cũng được. Đàn bà mà dễ dãi quá, chỉ để chơi chứ chả đáng tin. Ấy chưa kể lắm khi còn nghĩ nó thế thì con mẹ nó cũng thế, dòng họ nó cũng thế, tổ tiên nhà nó cũng thế. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn chỉ thấy mỗi mình là đạo đức.

Đàn ông toàn thế thì trinh tiết đàn bà lấy đâu ra. Cứng lòng cứng dạ lắm thì chỉ giữ được một ít chứ làm sao giữ cả. Trước đêm tân hôn, mẹ dắt cô dâu vào phòng đóng tám lần cửa vừa hờ, vừa dặn. Mày toàn làm khổ mẹ thôi. Thôi thì đây là si rô, còn đây là thuốc đỏ mày muốn chọn thứ nào để mẹ biết đường mà hướng dẫn sử dụng. Cô dâu núng nẩy, có màu là được chứ giờ này rồi thì ai mà còn biết chọn lựa gì nữa hở mẹ? Mẹ chau mày, được là được thế nào, dùng chả khéo nó phát hiện ra lại bảo tao chả biết dạy con hay lại suy diễn mày thế thì mẹ cũng thế thì tao có mà độn thổ à? Giờ G đến, sau tiết mục đếm tiền, chú rể băn khoăn tặc lưỡi dăm cái rồi bảo của em lạ lắm, nó cứ ngọt ngọt chứ chả giống người ta. Cô dâu trợn mắt, giống là giống thế nào, em bị đái đường thì nó phải khác chứ giống thiên hạ thế nào được?

Giai năm thê, mười hai thiếp đời gọi là đào hoa, đắt số - nghĩa có giá. Gái vài đời chồng thiên hạ gọi đó là Võ Tắc Thiên thời hậu hiện đại bởi gái chính chuyên thì chỉ một chồng. Đàn bà chồng chết hay chồng bỏ theo con khác (hoặc thằng khác) thì dứt khoát phải khép háng lại, nếu được mua vài kg xi măng về trét vào chừa tý khe để đái thôi chứ chớ dại mà đi lại với ai. Lỡ mà đi lại thiên hạ gán cho nó là con đĩ ngay…

Dăm cụ văn nghệ sĩ đi bia ôm sẵn tiện làm thơ tán gái. Đám gái bia ôm thường ngày toàn tiếp dân xôi thịt nay có thêm dăm nhà mang chữ nghĩa đến nên cũng tỏ ra quý hóa, vui mừng. Quý hóa, vui mừng quá mà rằng đời chúng em quả là hân hạnh lắm lắm khi được phục vụ các anh - những văn nghệ sĩ thanh cao. Chả thanh cao thì trước khi mò lồn đã chả ngâm cho các em nghe dăm khổ thơ ngợi ca tình yêu quê hương đất nước. Chưa kể thơ của các anh còn tràn trề sức sống, lãng mạn ướt át và thấm đẫm nhân tình. Em bảo đảm thơ các anh mà dịch ra thế giới thì cả nhân loại chỉ còn hòa bình, đến chỗ nào cũng đầy phân bồ câu. Được mò lồn lại còn được khen nức nở các cụ tỏ ra vui lắm vì cứ nghĩ mình đắt đào vì tài hoa nên đi khoe râm ran, ra vẻ tự hào và hãnh diện lắm lắm. Phải cái khi về đến nhà thấy vợ mình tiếp rượu cho thằng khác các cụ không lôi vào phòng bắt vợ bành háng ra để cụ đếm lại lông mình bé ngang con kiến.

Đôi lúc ngồi ngẫm lại, chả hiểu các cụ muốn gì mà lắm thế! Cái đéo gì cũng muốn. Vừa muốn dân tộc này anh hùng lại vừa muốn siêu cường kinh tế lại vẹn nguyên bản sắc rồng lộn. Muốn ngần í thứ thì ở đâu ra mà cung phụng cho các cụ?

Nhìn vào bảng nhân sĩ trí thức đồng loạt ký tên đòi Bộ ngoại giao bành bạch thông tin quan hệ với Trung + làm mình buồn cười vãi cơm ra được. Nhìn đi nhìn lại thấy toàn các cụ bị thất sủng quay ra làm nũng, toàn chim kiểng cũng tỏ vẻ nguy hiểm. Thật, chả hiểu có cụ nào trong cái danh sách đó đã tự nhìn lại mình tài cán đến đâu và đời mình đến nay đã có cái đóng góp nào hay hớm cho đời chưa nhỉ!? Hay chỉ thấy chỗ nào nôm có vẻ thơm thơm thì bâu vào để điểm danh. Chả biết có bao giờ cụ Hiếu Đằng, kẻ rất hung hăng, giỏi đi hạch sách thiên hạ đã bao giờ gác tay lên trán mà hỏi sau bao năm mài đũng trên các mặt trận thì cụ đã đoàn kết được mấy đứa trong dân tộc này? Còn các thể loại tiến sĩ nôm háng, xin lỗi nhầm hán nôm như Xuân Diêm Dúa thì đã có cái công trình nghiên cứu nào đáng để ngưỡng mộ chưa nhỉ? Tiến sĩ đéo gì mà chả thấy nổi lên nhờ công trình mà toàn thấy đi la liếm để tìm kiếm pageview. Tiện thể tiến sĩ cho em hỏi, sau bao năm dùi mài chữ nghĩa, xin tiến sĩ giải đáp cái thắc mắc âm ỉ trong em từ bấy lâu. Ấy là cái lồn khi biên ra tiếng Hán nó dư lào và cái lồn bên chữ nôm nó có gì khác với cái lồn khi biên ra chữ Hán và có chứa thêm hàm ý gì không. Xin hết. Hahaha. Bài của chuyên gia diệt Cứt ( aka Anti Cục Phân ) Hà Cao.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

1 comments

Nặc danh 15:27 Ngày 12 tháng 04 năm 2012

Ngồi chờ bọn bắc hàn nó bắn tên lửa , đọc vài bài của Phẹt còn nứng được chớ vớ mấy trang lồn giữa, lồn phải, lồn trái tự nhiên xỉu mẹ hết.....

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang