Thứ Ba, ngày 03 tháng 1 năm 2012

BÀ CHẾT CHÁU ĐƯỢC ĂN XÔI



Bà ngoại tôi chết. Ngã mà chết. Tròn 95. Sống thế thì thọ quá rồi, có phỏng?. Nhưng đôi khi tôi cứ nghĩ, hay giời hành?. Loại con cháu mất dạy. Chỉ được cái lếu láo là không ai bằng.

Đám ma bà to. Con cháu vui vẻ cả, tuy vẫn có những tiếng khóc hờ. Nghe cho có không khí đám ma thôi, chứ hẳn tôi biết, chả mấy tiếc thương, quyến luyến. Cậu tôi hớn hở bảo, bà đi thế là đẹp, không khổ con khổ cháu hay liệt giường đái ỉa dầm dề. Tôi cũng đồng í thế.

Cậu tôi có tý chức sắc, chị em cũng diện được nể nang nên phúng điếu nghìn nghịt, đông như trảy hội. Trên bàn vong, phong bì chất cao hơn cả di ảnh, cứ hơn tiếng đồng hồ phải dọn cất chỗ khác. Khi bận đáp lễ, cậu tôi sai con cháu đứng chầu cạnh cất đi. Tôi thấy cũng phải. Hương khói nghi ngút thế, nhỡ bà thiêng mà phát hỏa có mà...đi tong.

Đưa bà ra đồng, cậu tôi làm luôn cơm ba ngày. Lại có thêm một mớ phong bì nữa. Tôi không biết trong đó ít hay nhiều nhưng tối cậu tôi mang tổng kiểm đếm và ghi tên thì được chẵn năm trăm bảy. Ở quê, tôi cho rằng đó là món to và rất hời. Cậu tôi bảo, để riêng làm giỗ chạp, hương khói cho bà. Đúng thôi, nhà bà mỗi cậu là diện áo xô chống gậy. Các chị em gái đều lấy chồng xa và cũng khá. Tôi cho thế là được.

Hôm 49 ngày, tôi cũng tạt về quê tham gia khấn vái. Cậu tôi thuê gánh sư sãi không biết ở đâu nhưng gõ mõ, tụng kinh có nghề lắm. Trên bàn vong, tôi lại thấy có rất nhiều phong bì. Tôi cứ lẩm nhẩm, bà chết cậu đâm ra lại lắm lộc. Lẩm nhẩm thế chứ tôi chả dại nói ra, cậu tôi mắng hay chửi cho là xấu tính thì cũng dở. Rồi tôi tính, giỗ đầu, bốc mộ...hây da, ra chuyện chứ chả đùa.

Tôi vào buồng, nơi bà tôi còn sống vẫn nằm. Giật dội cả người thi thấy một bà đang đắp chăn rên khừ khừ. Nhẽ nào lại là bà tôi? Nhẽ đâu lại thế, nhỉ? Tôi vội nhào ra, lắp bắp, cậu cậu, bà nào nằm trong buồng?. Cậu tôi lạnh, chả tỏ ra nghiêm trọng, bảo, bà đẻ ra mợ. À, ra thế. Nhưng tôi biết, mẹ vợ cậu ở với ông bác cả nhà mợ cơ mà, sao lại có thể lên nằm buồng bà tôi được. Băn khoăn thế thôi, chứ tôi không dám thổ lộ. Chuyện nhà cậu, tôi biết đâu. Vả lại, việc con rể chăm mẹ vợ thì có gì phải phàn nàn.

Có điều, mẹ vợ cậu cũng mới đi cách đây ít hôm. Cậu không chuyển về nhà bác cả của mợ mà để làm ma luôn tại nhà. Mẹ tôi cũng đi phúng viếng. Gọi điện tôi, bà bảo, nhà cậu năm nay đúng đại tang, mẹ đẻ, mẹ vợ thay nhau chết. Tôi cười, đại phúc chứ đại họa gì. Mẹ tôi mắng như hắt nước. Tôi im. Đầu tôi toàn hiện lên đống phong bì cao hơn di ảnh.

Hôm nọ, câu tôi ra Hà nội họp cuối năm, hẹn hò gặp tôi nhờ mua suất đất. Hai cậu cháu bia rượu cả buổi, no say kềnh càng. Tôi bảo, nhà cậu toàn thị mẹt, chồng con công việc đàng hoàng ở tỉnh, mua đất thủ đô làm gì. Cậu tôi ngắc ngứ, đất giờ đang rẻ, mua là được. Tôi trêu, cậu làm quan tỉnh be bé mà lắm tiền, không như bọn cháu, cày bục mặt mà chả dám mơ chuyện cửa nhả, đất đai. Cậu bảo, hưu tao hạ cánh Hà nội, mua để dành. Tôi khuyên, cậu cứ ở quê cho lành, còn hương khói ông bà, tổ tiên. Cậu tôi sầm mặt, mày đéo giúp, tao nhờ đứa khác. Tôi chống chế, là cháu nói thế thôi, chứ cậu nhờ là cháu phải giúp.

Tôi gọi điện cho một đại ca, cũng là một quan nhơ nhỡ đất Hà thành. Ngài hay nhờ tôi quản lý và tiếp thị bất động sản cho ngài. Đất cát, nhà cửa của ngài thì mênh mông, loại gì cũng có. Ngài vừa đầu tư, vừa buôn đi, bán lại, tuyền bằng vốn riêng chứ không vay mượn hay ngân hàng nọ chai. Bên kia đầu dây, giọng ngài khản đặc nhưng vẫn dõng dạc trong tiếng kèn nhị đâu như của phường bát âm. Ngài bảo, anh cũng đang cần gặp mày, bán ngay miếng đất chia lô để thêm tiền lấy miếng mặt phố. Tôi mừng quá, nói ông cậu em cũng đang cần một miếng, để ổng lấy luôn. Ngài o kê gọn lẹ. Tôi ra chiều để í, anh đang ở đám ma phỏng? Ngài bảo, đúng rồi, mẹ anh mất. Tôi hoảng, mẹ đẻ hay mẹ vợ anh, lát em đến. Ngài ho một chập, rồi thõng giọng, mẹ nuôi.

Tôi buông máy, ơ thờ nhìn cậu tôi. Việc của cậu coi như xong, đi xem đất cháu đưa đi một thể, o kê thì xuống tiền. Cậu tôi ngó lơ, giọng tay chơi, mày o kê là cậu đồng í, tiền không phải nghĩ.

Nhưng tôi thì cứ nghĩ, đời người cuối cùng ai cũng chỉ cần có hai mét vuông thôi.


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

13 comments

Nặc danh 16:14 Ngày 03 tháng 01 năm 2012

có nơi người thân vửa mất tổ chức ăn uống liên tục gần chục ngày trời hôm đoé nào cũng đông vui như hộicười nói tưng bừng, với lời giải thích để gia chủ vui bớt buồn cô quạnh... địt con mẹ giống lừa

Reply
thuoc115.com 16:42 Ngày 03 tháng 01 năm 2012

Anh Phẹt nhìn em thiết kế cho con Sông cái log khác đéo gì tờ thời báo New York Times hố hố
http://www.hantimes.com/

Reply
[Z]_[O] 18:53 Ngày 03 tháng 01 năm 2012

Đến cái lúc úp 2 tay vào "dái", bọn người lố nhố bên trên hô: "Thả dây", thì còn cần đéo gì...

Reply
Nặc danh 08:10 Ngày 04 tháng 01 năm 2012

ở cái thời buổi này Cha già Mẹ héo đang từ gánh nặng bỗng trở thành cứu cánh cho không ít gia đình lừa. trước thì dùn đẩy viện ra ti tỉ lý do để trốn tránh trách nhiệm giờ văn hoá phong bì len lỏi vào từng gia đình lừa nênchữ hiếu được lũ lừa nâng thành nghệ thuật mới tởm lợm làm sao,đầu tư ít thu hồi vốn lớn nên con lừa nào cũng trỏ nên hiếu đễ .con mẹ chúng nó chứ sống thì nó chỉ cho ăn uống gọi là chiếu lệ lúc chết thì ma chay cỗ bàn linh đình dựng rạp như cỗ cưới túm lại địt con mẹ giống lừa phát nữa cho thơm mõm đỡ bức xúc

Reply
Nặc danh 11:40 Ngày 04 tháng 01 năm 2012

Đọc bài này của anh Phẹt lại lo cho mình khi về già

Reply
phot_phet 12:32 Ngày 04 tháng 01 năm 2012

Ở An-nam, sống hay chết thì khác đéo gì nhau!?

Reply
http://vn.360plus.yahoo.com/aichau-jutu 14:46 Ngày 04 tháng 01 năm 2012

Hố hố. Cái này không mốt, nhưng hiệu quả ra trò. bác gốc Thanh Hóa phỏng?

Reply
phot_phet 15:14 Ngày 04 tháng 01 năm 2012

Vâng, iêm người Thanh. Bác ở mô?

Reply
http://vn.360plus.yahoo.com/aichau-jutu 17:41 Ngày 05 tháng 01 năm 2012

He he. tất nhiên iêm người Thanh Hóa rất...

Reply
phot_phet 23:06 Ngày 05 tháng 01 năm 2012

Bác cứ để em cái mật thư. Em say mẹ. Cơ mà nhớ quê, rất rất.

Reply
Vô danh 20:49 Ngày 07 tháng 01 năm 2012

con phẹt hâm viết như loz
bà chết mà đéo thấy có tý tiếc thương gì

Reply
phot_phet 21:47 Ngày 07 tháng 01 năm 2012

Anh coi cái chết như chuyến đi chơi dài thôi con mặt lồn kia.

Reply
Nặc danh 01:53 Ngày 09 tháng 01 năm 2012

Địt mịa, làm cán bộ đang đương chức mà bố mẹ không lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân thì quá là nhọ, phải không các pác?????

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang