Thứ Tư, ngày 04 tháng 1 năm 2012

GÁI CƠ QUAN - PART 1




Phòng làm việc của tôi gồm nhiều căn phòng nhỏ, mỗi bộ phận một buồng. Tôi ngồi chung với em. Em kém tôi 4 tuổi, tuổi Mùi, vóc dáng khá chuẩn. Căn phòng hẹp nên rất khó kê bàn. Đầu tiên hai đứa kê đối diện nhau nhưng thấy cũng bất tiện. Thỉnh thoảng em muốn soi gương kẻ lại màu môi lại thấy tôi nhìn như mèo rình mỡ làm em bối rối. Thế rồi tôi kê lại nhìn ra cửa chính, em nhìn vào khoảng không. Ngồi kiểu này em lợi thế hơn tôi. Nếu có khách vào tôi phải dậy chào và mời nước. Những lúc rảnh tôi muốn lướt mạng xem cái gì hay hay một tí cũng sợ em nhìn thấy. Tôi muốn ngắm em phải quay hẳn người lại, thế thì lộ quá. Cuối cùng chúng tôi kê lại, vẫn đối diện nhưng lệch nhau ra mỗi đứa một đầu phòng. Muốn ngó nghiêng nhau chỉ cần liếc nhẹ.

Lúc tôi về phòng thì chưa có ý định thích em. Tôi còn đang bận với tình yêu thời Đại học của mình. Em tư vấn cho tôi nhiệt tình, chu đáo. Đến độ mặc áo màu gì, mua quà tặng gì cũng do em bày vẽ cả. Nhiều khi cũng không hợp ý tôi nhưng tôi kệ, thấy em vui tôi cũng vui lây. Được độ hai năm thì chúng tôi chia tay nhau. Em cũng không cứu vãn gì được giúp tôi cả. Người yêu tôi thích diễn viễn điện ảnh V.T, thích màu tím lưu ly thảo. Tôi thì ghét tiệt cả mấy thứ ấy. Em bảo tôi chắc anh chị không hợp nhau. Tôi nắn nót viết thư xin phép người yêu: Chúng mình chẳng hợp nhau. Chia tay thôi em ạ. Hai đứa hai nơi mỗi người mỗi ngả. Tại những gì chẳng vì đâu. Em thích hoàng hôn yêu màu tím lưu ly. Tôi chỉ thích màu mắt em bừng sáng. Em mải mê tôn ai làm thần tượng. Tôi hơi ghen và thoáng bực mình. Có những điều tôi thấy thật cỏn con. Nhưng với em biết bao là ý nhị. Tôi không thích nhìn đời như thi sỹ. Đành vậy thôi mưa ngược phía em về. Em bảo tôi, anh tình tứ thế, giá mà em cũng có người tặng thơ.

Ngồi cùng nhau mấy năm chúng tôi thuộc hết cả tính nết của nhau. Thậm chí có đồ gì mới người này chưa kịp khoe người kia đã biết. Em có bao nhiêu bộ váy tôi nhắm mắt hình dung ra hết cả. Bộ nào lâu không mặc tôi còn nhắc em. Em biết tôi thích mặc quần kaki hai túi sau có nắp, sơ mi màu gì. Có hôm hứng chí gặp đồ lót nam của Hàn Quốc cửa hàng mới giới thiệu em cũng mua về tặng tôi. Ngăn kéo bàn hai đứa có gì cũng công khai cả. Em sang bên tôi lục đĩa nhạc thì tôi cũng mò ngăn bàn em kiếm đồ ăn. Em có cái chóp mũi tròn và đẹp, gọi là mũi giọt mật. Hôm nào tôi cũng kiếm cách xoa mũi em một cái, gọi là lấy may. Đồng nghiệp phòng tôi bảo hay là hai đứa lấy quách nhau đi. Lại cũng có người doạ: con thầy, vợ bạn, gái cơ quan. Em chỉ cười. 

Rồi một hôm em đem cái câu “con thầy, vợ bạn, gái cơ quan” ra hỏi tôi. Em không chịu đó là điều cấm kị. Tôi giải thích điều đó có gì thuộc về phạm trù đạo đức. Thâm tâm chính tôi cũng nghĩ quan niệm này chưa hẳn đã là đúng. Để hiểu đúng nghĩa của một từ thường người ta phải đặt nó trong cả câu văn, ngữ cảnh. Để hiểu đúng một mối quan hệ cũng cần cố định nó với một môi trường, hoàn cảnh cụ thể. Em và tôi cũng có tình, nhưng là tình đồng nghiệp. Với cái quan hệ dư luận miệng kia, em chính là “gái cơ quan”. Theo lẽ dèm pha thì tôi sẽ chẳng bao giờ yêu em cả. Vì sao thì tôi không tự cắt nghĩa cho mình được. Hỏi em thì thật khó. Từ đó, tôi thường nhìn trộm em.

Lúc bình thường, tôi xoa mũi, xoa đầu em cứ như không. Cầm tay, thậm chí bá vai cũng thấy tự nhiên và thật nhẹ nhàng. Thế mà sau hôm tôi vẩn vơ vơ vẩn thì tự nhiên mỗi khi nhìn em tôi lại thấy mình cứ ngượng ngập thế nào. Bắt gặp mắt tôi nhìn sang, em cười toe. Có khi còn gật gật đầu như đang nghe nhạc. Tôi chỉ nhìn được nửa người em, phần còn lại bên dưới bị cái bàn che kín. Thảng hoặc mới thấy được mấy ngón chân em ngọ nguậy trên nền gạch. Trong phòng, em hay bỏ dép đi chân trần. 
Tủ đựng tài liệu chạy gần hết tường quanh phòng. Nhiều hôm em tìm hoặc cất tài liệu. Em không về chỗ mà cứ đứng hoặc ngồi ngay trước bàn tôi xem hoặc sắp xếp giấy tờ. Ánh mắt tôi nửa găm vào màn hình máy vi tính nửa lại hắt sang em. Bờ vai em tròn lượn xuống lưng. Cái dây áo nịt ngực lúc thì nằm dọc lúc thì nằm ngang chạy hằn dưới làn áo. Lúc em quay người lại, dưới một vài sợi tóc và làn da trắng nơi cổ áo là một khe suối chạy hun hút giữa hai bờ ngực. Hai đường bao cong tạo thành một cái lõi quả táo mà ai đã ăn hết xung quanh. Nó tròn trịa, cân đối, trắng hồng và nuốt chửng mọi ánh mắt vô tình hay hữu ý lọt vào. 

Có lần tôi và em cũng cãi nhau. Chuyện chẳng liên quan gì đến công việc cả. Buổi trưa, thỉnh thoảng các chị lớn tuổi cùng tầng lại nhân lúc chồng vắng nhà rủ nhau cải thiện. Vì phòng tôi ở góc, lại thêm tôi chắc dễ bảo nên toàn bị bắt di tản trong trật tự. Nhiều buổi chiều quay lại thấy bàn ghế ngổn ngang, giấy báo bừa bãi, bát đũa lổng chổng. Bực nhưng thấy em cứ hơn hớn kể chuyện chị nọ anh kia nên tôi không dám càu nhàu. Hôm ấy thì thật quá đáng. Khung cảnh đã không có gì tốt đẹp hơn thì chớ lại còn mùi mắm tôm nồng nặc. Tôi xem bàn mình thì thấy tài liệu, bàn phím, cả cái quyển đựng name card cũng sặc mùi mắm tôm. Lau rửa hàng tiếng không bớt mùi. Vừa mới há mồm góp ý liền bị em phê là không biết thông cảm với chị ý xa chồng. Chồng chị ý vào miền Nam biệt phái mấy năm nên hôm nay chị ý mới khao lòng lợn mắm tôm để hy vọng chồng sẽ hiểu tấm lòng mình. Mặc kệ chồng chị ý, tôi gắt lên và ném quyển sổ bộp một phát xuống nền nhà. Em im bặt, mồm há hốc.

Đêm về, tôi định bụng xin lỗi em nhưng không biết phải làm thế nào. Gọi điện thoại không dám, vào mạng để gửi e-mail, chat hay nhắn tin cũng ngại. Tôi cứ loay hoay suy suy nghĩ nghĩ hết gần cả đêm. Hôm sau đến cái biết ngay. Mặt lạnh như bom nhé. Quần bò cứng đơ, áo gài cao cổ. Chiến thuật phòng thủ thấy rõ. Tôi tặc lưỡi, thôi thì phó mặc cho trời. Không gian im ắng đến nửa ngày. Tiếng lá ngoài sân rụng cũng nghe thấy rõ. Lại hôm sau nữa, em đẩy một vật ra phía đầu bàn gần tôi. Nhìn kỹ thì ra cái máy tính của tôi. Chắc là ý định giả đây mà. Tôi cũng mở ngăn kéo cầm chiếc USB của em cũng đẩy ra góc bàn sát em. Một lát sau bên kia xuất hiện cuốn Tạp chí Đẹp. Trong số này có bài của tôi viết nhân một chuyến du lịch, em đã nói tôi tặng em vì em rất thích. Bàn bên tôi lập tức đáp trả bằng đĩa nhạc M.L (không phải Mỹ Linh). Chữ ký đầy bướng bỉnh của em vẫn còn lấp lánh ngoài bìa đĩa.

Đến chiều thì đống đồ hai đầu bàn đã khá nhiều và vẫn giữ được thế cân bằng. Bên em có thêm tập truyện ngắn Nga chọn lọc, đôi dây buộc tóc hình chiếc giầy, cái cây ngoáy tai bằng đồng, cái cốc sứ uống nước đã bị mất nắp. Tôi cũng lôi ra được chiếc cà vạt lụa Tô Châu em mua hồi đi Trung Quốc, tuýp thuốc mỡ Acyclovir bôi lở miệng, cái lược nhựa đã gãy 2 răng. Em móc trong túi ra cái đeo chìa khoá thả đánh cộc trên mặt bàn. Tôi tháo đôi tất đang đi ở chân tung lên. Em ngó quanh một lát rồi bặm môi gõ lộc cộc lên bàn phím. Một lát sau cái thanh Yahoo!Messenger trên màn hình của tôi sáng rực màu cam. Tôi click. Ô cửa sổ hiện dòng chữ: -Do^` -da`n o^ng kho^ng cao thu*o*.ng!!!!!!!!

Chết tôi! Tôi sững người một lát và chợt thấy mình thật trẻ con. Tôi có thể mở điện thoại di động và xoá tên em. Cũng có thể xoá nick của em khỏi danh sách bạn trên Y!M. Cũng có thể về nhà tìm xem còn thứ gì của em, cả đồ lót Narsis mà em đã tặng nữa, để đem trả. Nhưng tôi có gột rửa được em ra khỏi đầu không. Có thể không đối mặt với em không. Tôi rùng mình khi nghĩ đến viễn cảnh em xin chuyển sang ngồi chỗ khác. Tôi quen cái cảm giác có em cười đón tôi mỗi sáng. Biết tôi chưa kịp ăn là thể nào cũng có gói xôi lạc nóng hổi hay cặp bánh dầy giò thơm phức đặt kín đáo trên bàn. Mỗi cuốn sách tôi mua, mỗi bài thơ tôi viết đều tưởng tượng đến nét mặt dịu dàng của em khi đón nhận. Không còn những điều ấy, cuộc sống có còn ý nghĩa nữa không. Tôi lặng lẽ xếp các đồ vật vào chỗ cũ. Sang bàn em, ngần ngừ rồi tôi viết: Anh xin lỗi! Lật cuốn tập truyện ngắn Nga ra tôi gắn mảnh giấy lên đó. Hình như, đúng phải trang có truyện “Nói hay là im lặng” của A.P. Tchekhov. Sự tĩnh lặng đôi khi làm người ta nghẹt thở, đến nuốt nước bọt cũng khó khăn.

Những ngày không lành trôi qua thật chậm chạp và kinh khủng. Em vẫn cao ngạo và xa vời với cái gáy kiêu sa và trắng dưới làn tóc cuốn cao. Thời gian trống trải của tôi nhiều hơn. Em ít ở trong phòng hơn. Tiếng kẹt cửa, tiếng chuông binh boong ngoài thang máy cũng như trêu ngươi làm tôi luôn giật mình. Nhịp ngày trôi lầm lũi và rỉ rả như viên đá trong tủ lạnh dần tan chảy. Nó bào mòn ghê gớm những giác quan. Chưa lấy vợ nhưng tôi đã lờ mờ hiểu thế nào là “chiến tranh lạnh”. Không nói được, không chửi được, không đập phá được. Hoá ra ước muốn của con người nhiều lúc giản dị biết bao. Giá em là vợ tôi nhỉ, dứt khoát tôi sẽ tát cho em một cái. Đương nhiên tôi không hề có ý định đánh phụ nữ, nhất là vợ của mình. Nhưng những ông chồng mà không bao giờ dám xì-pác-tác-bôm-bốp cũng khó giữ được hạnh phúc gia đình. Phụ nữ nhiều khi cần đến niềm đau. Họ hể hả khi được chồng giang tay nện vào má mình hơn là có một ông chồng nhu nhược, hèn yếu.

Gái cơ quan – mình có nên khổ sở vì điều đó không nhỉ? Ai cũng biết, bản thân “gái” đã là một từ rất gợi cảm. Gái đi từ chân quê chất phác mà ra, đường càng xa thì cái ngữ nghĩa tốt đẹp của nó càng xa thì phải. Tôi đã đến nhà bạn tôi chơi và thấy cô bạn cấm người giúp việc gọi con mình là “gái ơi ra ăn cơm”. Ra đến thành phố, gái không chỉ để xác định giới tính nữa, nó tha hoá thành một danh từ chỉ nghề nghiệp. Đôi khi đàn ông gọi gái bằng tên động vật như “bò lạc” hay “gà móng đỏ”, còn nhẹ nhàng hơn, những cô gái đó gọi lại bọn họ bằng tên loài bò sát lưỡng cư: ếch. Vào cơ quan, gái trở thành đề tài đầy thèm muốn và không biết từ bao giờ nó trở thành một phần của tân tục ngữ mang âm hưởng thời đại. Gần đây, câu đấy còn phát triển thêm một đoạn nữa để thành: con thầy, vợ bạn, gái cơ quan, bồ thủ trưởng

Cơ quan đúng là mảnh đất màu mỡ với những quy tắc, luật lệ chung giúp cho tình yêu nảy nở. Thử nghĩ xem, nếu ngoài đời, anh dễ gì tiếp cận được một cô gái xinh đẹp. Ấy vậy mà vào cơ quan, dù anh có xấu đui thì vẫn cứ ngày ngày ngồi cạnh hoa hậu đủ 8 tiếng, miễn cô ấy là người cùng cơ quan với anh. Có đến 68% đồng nghiệp có tình cảm đặc biệt với nhau. Hai phần ba trong số ấy muốn kết hôn với người giống như bạn cùng phòng với mình. Đấy là những gì tôi đọc được trong một cuốn sách. Còn theo bản Điều tra Tình yêu Công sở năm 2006 do công ty Vault thực hiện, 27.5% số người điều tra thú nhận đã từng hẹn hò trong công sở, tăng 23% so với năm ngoái. Cũng không khó hiểu khi với nhiều người, họ hãnh diện khoe nơi làm việc của mình hơn là nhà mình. Ở đó, họ phát huy được lợi thế (khi muốn che giấu thân phận) bằng tác phong làm việc hay những bộ trang phục thường có ít sự lựa chọn.

Ghê gớm hơn, trang web của Career Builder và MSN Advice đưa ra lời khuyên về 10 điều khiến bạn dễ mất việc nhất và Điều thứ 6 chính là do Bắt đầu một tình yêu công sở: Trừ khi hai người thuộc hai bộ phận không liên hệ mật thiết với nhau trong một tổ chức, việc bắt đầu một tình yêu công sở không được cho là ý tưởng hay. Nếu yêu cấp trên, tình yêu đó sẽ bị nghi ngờ và mọi thăng tiến hay lương thưởng đều bị dèm pha cho dù thế nào đi nữa. Nếu yêu cấp dưới, nguy cơ bị cáo buộc tội lạm dụng tình dục là rất rõ ràng. Và cho dù yêu ai đi nữa, kết quả của tình yêu đó và những hành vi kỳ lạ thường thấy trong tình yêu lãng mạn sẽ được đồng nghiệp nhớ đến và suy diễn lâu dài. Cái này thì nghe chừng có lý, bài học nổi tiếng từ cựu Tổng thống Mỹ B. Clinton với cô Monica L hay gần đây nhất là Chủ tịch World Bank (nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ - Ông Paul Wolfowitz) buộc phải từ chức vì nâng lương trái phép cho bạn gái rất có thể làm bạn phải đắn đo.

Gạt sang một bên những cuốn sách và bản điều tra, tôi vào các diễn đàn trực tuyến tìm lời tư vấn. Nick quocthai ngay lập tức chia sẻ “Một số kinh nghiệm đau thương khi yêu người cùng cơ quan: 1/ Không bao giờ biết được tiền lương của mình nó tròn méo như thế nào. 2/ Không bao giờ có được thời gian nhàn rỗi đi nhâm nhi với bạn bè ly bia sau giờ làm việc. 3/ Năng suất lao động của mình, của người đang yêu mình, và của những người đang theo dõi bàn tán về mình... cực kỳ thấp. 4/ Sẽ có nhiều đối thủ nặng ký tìm cách chơi khăm mình. 5/ Sẽ dễ dàng mất việc làm, nếu một trong các đối thủ lại là xếp. 6/ Sau này lỡ một trong 2 lập gia đình, thì mất luôn quan hệ đồng nghiệp. 7/ Còn nếu cả hai người đến được với nhau sẽ có nguy cơ thành văn phòng gia đình trị…”. Bạn đọc có thể tham khảo ở đường link sau: (http://www.diendanvanhoathethao.net/showpost.php?p=19094&postcount=6)”.

Tôi chờn chợn nhưng thâm tâm lại thấy bùng lên cái cảm giác được thách thức. Tình ái đâu phải là trò chơi mà toàn rủi không có may. Tôi quyết định dấn thân một chuyến, biết đâu mọi thứ đều có vẻ chống lại tôi cả chỉ trừ em. 
Em chỉ làm lành hẳn với tôi khi hai đứa được cử đi công tác ở một thành phố phía Nam. Tôi đã vài lần đi nhưng em thì lần đầu. Em háo hức xếp đặt đồ đạc. Gọi điện cho bạn và hý hoáy ghi địa chỉ các nơi mua sắm. Chúng tôi ở một khách sạn ngay mặt đường. Em ở tầng 2, tôi ở tầng 3. Trước ngày bay ra, buổi tối bữa cơm kết thúc sớm. Chúng tôi về khách sạn lúc 9 giờ tối. Khách sạn không xấu, ở khách sạn cũng không có gì là xấu. Vậy mà khi hai đứa lấy chìa khoá, cậu lễ tân cứ cười tủm tỉm. Buổi tối không có nhiều thời gian. Thời điểm cũng không quá muộn nhưng cũng không quá sớm làm tôi khó lên giường ngủ ngay được. Gần như bản năng, tôi nghĩ ngay đến em. Lại chọn cách nhắn tin qua điện thoại vậy. Tôi gửi đi: Ngu som chan bo xu! Dễ đến mười phút sau mới có hồi âm. Không biết em bận hay mạng điện thoại bận. Em hỏi lại: Khong ngu thi lam gi? Tôi mời: Uong ca phe di! Đi uống cà phê là một cái cớ phải nói rất hay và khá công hiệu.



Người ta có thể mời nhau đi uống cà phê nhưng không nhất thiết phải uống đúng cái thứ nước đen và đắng ấy. Quán cà phê cũng không nhất thiết chỉ ngồi để uống cà phê. Thường thì quán có đủ không gian cho những nhu cầu khác nhau phù hợp với các cung bậc tình cảm. Bạn có thể rủ bạn bè, gia đình hay cả người yêu đến quán. Sẽ có chỗ ngồi đúng gu cho bạn. Người miền Nam uống cà phê nhiều hơn người miền Bắc. Họ cũng sẵn lòng trả nhiều tiền hơn cho thú vui này. Phải vì vậy mà quán cà phê trong phía Nam rất nhiều và đa dạng. Em nhắn: Cho em mot lat. Đúng một lát tôi xuống gõ cửa. Em đã thay một bộ đồ khác. Cái áo thun đen dài tay khá rộng cổ. Quần short kẻ ca rô tối màu với chiếc thắt lưng da to bản.

Quán có tên Thiên đàng. Thiên đàng nhưng rất nghèo nàn và tuềnh toàng. Ngồi một lát thì hoá ra không phải. Người ta dùng toàn đồ tốt nhưng đã cố tình phủ lên chúng những lớp sơn bong tróc, những màu thời gian cũ kỹ. Kể ra tầm này mà lên Thiên đàng cũng hơi sớm nhưng tại cái quán này tối, có vẻ vắng nữa. Em vuốt tay vào những nan gỗ bên vách quán mà nói chuyện về ngôi nhà mơ ước. Nhà sẽ có sân, có vườn thật nhiều cây cảnh, có những hàng rào gỗ, có cả chó Bec giê giữ nhà. Tôi bảo em nên sang Châu Quỳ mà mua, bên ấy có chó nghiệp vụ của an ninh thải ra dùng trông nhà rất tốt. Em bảo em thích học để tự lái xe ô tô. Tôi khuyên em nên tìm đất xây nhà ở chỗ nào ít hồ ao. Em bảo em mạng Mộc nên thích những gì có màu vàng trang điểm cho ngôi nhà. Tôi bảo thế thì em tìm cây cảnh hơi khó vì rất ít cây có lá màu vàng. Em muốn nhà sẽ có hai chị giúp việc. Một chị chuyên dọn nhà và một chị chuyên nuôi em bé.


Những người yêu nhau ít khi nói chuyện dính dáng đến em bé. Nói chuyện đến em bé tức là họ sắp lấy nhau mất rồi. Lấy nhau không có nghĩa là không yêu nhau nhưng đã nói chuyện lấy ai đó thì dứt khoát phải tính toán. Mà đã toan tính thì dễ bóp chết tình yêu lắm. Tôi và em chưa yêu nhau nên cũng có thể nói chuyện về em bé được. Vì vậy tôi khuyên em đừng nên chọn chị giúp việc đang phải nuôi em bé. Thế thì thành ra mình phải trông người giúp việc à. Em nghiêm mặt giải thích cho tôi biết là chị giúp việc sẽ trông em bé của em. Em nhắc lại là của em, vâng chính em, chứ không phải em bé nhà chị giúp việc. Tôi thì vẫn nghĩ giá em tự trông em bé của mình thì vẫn hay hơn là để chị giúp việc trông em bé của em. Chị giúp việc dĩ nhiên là trông được em bé của em nhưng vẫn không bằng em tự trông em bé của em hay chị giúp việc trông em bé của chị giúp việc. Nghĩ thế thôi nhưng tôi không nói. Tôi chợt nhớ ra muốn trông em bé thì mình phải làm ra em bé trước đã. Tôi liền rủ em về.@ truyện của con Matu trên diendanvanhoathethao.net




Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

11 comments

BoLao 16:27 Ngày 04 tháng 01 năm 2012

Riêng mấy chuyện gái gú này nhất quyết em phải cop pết đây, bác cho phép nhé.

Reply
Khắm 20:28 Ngày 04 tháng 01 năm 2012

Địt cụ Phẹt. Đéo biết nói chuyện nghiêm túc thì đừng tỏ ra nghiêm túc làm gì. Đọc cứ nhạt như nước lồn

Reply
phot_phet 21:26 Ngày 04 tháng 01 năm 2012

@ con Bố Láo: xin cứ tự tiện cho.
@ con Khắm: nói thế nào chứ, nước lồn mà nhạt???

Reply
Nặc danh 14:12 Ngày 06 tháng 01 năm 2012

Ô hố thế là bác phẹt và chú khắm chắc đc nêm nếm 2 loại nước lồn khác nhau rồi,chú khắm nếm phải nước lồn của con PHÒ rồi, còn bác Phẹt đc lồn con gái trinh.
Hô hố !!!!!!

Reply
Vô danh 15:13 Ngày 06 tháng 01 năm 2012

có mà lồn bò ấy
toàn thằng bốc phét

Reply
Nặc danh 22:53 Ngày 17 tháng 01 năm 2012

Dờ nồn gái cơ quan thật là sướng!!!

Reply
phot_phet 22:55 Ngày 17 tháng 01 năm 2012

Dờ hồn!!!

Reply
Nặc danh 01:23 Ngày 31 tháng 01 năm 2012

Chơi nồn gái cơ quan là sướng nhất. Mình chơi dối.

Reply
Nặc danh 21:03 Ngày 12 tháng 02 năm 2012

toàn các ông học Vét ở đây à

Reply
Nặc danh 22:06 Ngày 14 tháng 02 năm 2012

Phẹt,anh đéo hiểu em là người hay ngợm.

Reply
phot_phet 23:14 Ngày 14 tháng 02 năm 2012

Em là đéo gì mà chả được hả anh. Kể cả là chút khí lồn mà các mẹ, các chị xưa hay chửi rủa và đổ cho nhau ăn hehe.

Chứ em, thật, sợ cái giống người còn hơn cả...ngợm.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang