Thứ Tư, ngày 04 tháng 1 năm 2012

GÁI CƠ QUAN - PART 2



Đường đã tối khuya. Xe cộ trên đường cũng ít đi. Chúng tôi đi bộ trên vỉa hè dưới hơi sương lành lạnh. Ngoại trừ gốc cây, cột điện, bốt điện và mấy cô gái chơi trốn tìm với gốc cây thì vỉa hè không có ai. Đi một đoạn, có một anh xích lô dừng xe rồi nhảy phắt lên hè đường gí người vào tường. Em phản xạ rất nhanh nép sát vào tôi để tránh phải chứng kiến cái cảnh oan trái không lấy gì làm thoải mái. Tôi vờ đưa tay kéo vai em sát vào tôi rồi để hờ cho bàn tay thả nhẹ sau lưng em. Em để nguyên. Chúng tôi đi theo kiểu “Tình khúc Ơ bai” thế về đến khách sạn. Đến phòng em, em chào: Chúc anh ngủ ngon! Tôi đứng ngang cửa: Ngủ một mình chán bỏ xừ! Em bảo nhưng anh không ngủ ở đây được, anh về đi để em còn ngủ. Tôi bảo anh xem em ngủ vậy. Tôi đã được xem em cười, nói, ca hát, chải đầu, ăn uống, gõ máy tính, trình ký văn bản,… nhưng đã được xem em ngủ bao giờ đâu.

Ở trong tình cảnh này, cái tính cùn và cù nhầy của tôi được phát huy hết cỡ. Quát nạt, van xin, dụ dỗ, nịnh nọt tôi chán không được. Em đành bỏ mặc tôi. Em mở túi lấy nước rửa mặt, kem dưỡng da. Tôi bật tivi và ngồi ghếch chân ở đầu giường. Thái độ thản nhiên cứ như ở nhà mình. Từ phòng vệ sinh ra, vẫn nguyên bộ đồ đi ngoài đường về, em cố nài nỉ tôi lần nữa. Thấy không chuyển em leo lên giường và trùm kín chăn. Thật sự tôi chẳng biết phải làm gì. Cái cảm xúc lẽ ra phải trào lên mãnh liệt như tôi tưởng tượng từ trên đường về thì giờ lại nguội ngắt. Tự nhiên đứng dậy bỏ về thì ngượng. Giờ tôi mới hiểu sự đoàn kết quan trọng đến nhường nào. Em không đồng tình thì tôi chỉ như người thừa. Mới hay không chỉ tình yêu mới cần phải đến cả từ hai phía. Tôi bỏ ra cửa. Hành lang lờ mờ ánh điện và im ắng. Cái tĩnh lặng và bóng đêm làm tôi lại thấy mình như được tiếp thêm dũng khí. Tôi quay lại, gài chốt cửa, tắt công tắc điện và tháo bỏ giày.

Trong bóng tối lờ mờ hắt ra từ cái tivi, tôi ôm lấy vai em. Không thể giả vờ ngủ được nữa, em lật chăn ra và quay đầu lại. Nhưng tôi vừa áp mặt mình xuống thì em lại lập tức lật người và cuộn tròn. Trông em như con tê tê mới bị bắt. Trông giống con ốc đang thu mình trong lớp vỏ óng ánh thì đúng hơn. Người ta có nhiều cách để ăn một con ốc. Hoặc là dùng gai bưởi khều từ miệng hoặc dùng đồng xu có lỗ ở giữa bẻ gẫy trôn. Tôi thì không có cả gai bưởi lẫn đồng xu. Tôi dùng hai tay lật em lại. Em ôm lấy mặt. Tôi lùa tay xuống dưới. Hai tay em chạy xuống theo. Tôi ngập vào môi em. Mềm mại như thân sứa và ấm, ẩm như sương khói miệng tách trà. Dù vậy, tôi vẫn không dám nằm hẳn lên người em. Trong lúc cựa quậy, cái khoá dây lưng chọc vào bụng tôi đau nhói. Sau đợt công tác này mình sẽ cho ông anh, tôi nghĩ thầm.

Chỉ có ông Xuân Diệu thì mới “hôn đi rồi hôn lại, hôn mãi đến muôn đời” chứ tôi thì rất nhanh chán. Tôi không phải “sóng” nên không dai sức kiểu dã tràng được. Thấy em phản ứng không quá quyết liệt nên tôi bắt đầu “chân tay đỡ mồm miệng”. Đoạn này thì vấp phải sức kháng cự mạnh. Ta và địch giành giật nhau từng xen ti mét vuông. Đánh vài chục hiệp trên hai ngọn đồi mà bất phân thắng bại. Đánh xuống dưới thung lũng thì gặp cái thắt lưng da to bản cứng queo chặn đứng. Tôi nản quá. Chợt nhớ đến Binh pháp Tôn Tử tôi liền dùng luôn một lúc hai kế là “Hoa nở trên cây” và “Dương Đông kích Tây”. Vờ bỏ trận địa tôi vòng ra sau lưng em rồi bất ngờ băng qua bình nguyên luồn xuống ngã ba đồng cỏ. Em sụm người xuống như bị điểm trúng huyệt, mặt tái mét. Tôi chả biết gọi cái chỗ đó là gì. “Rằng xưa có gã từ quan. Lên non tìm động hoa vàng ngủ say”. Mượn ông Phạm Thiên Thư cái hình ảnh “động hoa vàng” vậy.

Em rên lên, hơi đứt quãng: Anh Matu! Đừng anh, chúng mình đã là gì với nhau đâu. Tôi giữ vững lập trường, kiên định không nghe đài địch. Em doạ em kêu lên bây giờ. Tôi mặc kệ, nằm im, triệt để nguyên tắc im lặng là vàng. Thấy tôi không có vẻ gì muốn rời khỏi “động”, em nịnh: em chỉ làm thế với người thân thiết nhất thôi, anh cứ thế này em thù anh đấy, anh Matu. Lúc này, chắc mồ hôi em chảy ra. Hai đùi em ép ngược tay tôi vào sát bụng. Sợ em thù và để mãi tay ở trong môi trường độc hại, ẩm ướt không tiện. Tôi đành thoái lui. Hai chúng tôi trò chuyện huyên thuyên. Về thưở nhỏ, về gia đình. Em chủ động ôm và hôn tôi. Tôi lật áo em và úp mặt vào đó hít hà mùi thơm thiếu nữ. Trên tivi không còn chương trình gì. Khách sạn này không có truyền hình cáp. Tôi về phòng mình lúc đã thấy có tiếng xe chạy lao xao ngoài lộ. Người mỏi rã rời và xâm xấp nước.


Chúng tôi bay ra trên chiếc Boeing 777. Tôi và em ngồi cạnh nhau ở hàng ghế giữa. Hai bên là hai người lạ và đến lối đi. Trên máy bay lẽ ra không nên phát cho khách những tờ báo to tướng, giở ra đọc rất vướng víu. Tôi mở ra, hai trang báo to che khuất cả mặt tôi lẫn mặt em. Bỗng em ghé sang tôi hỏi hôm qua anh có giận em không. Tôi đáp không. Em bảo cứ ngủ với nhau thì mới là tình yêu sao? Tôi nghĩ câu hỏi này xưa rồi. Các cô gái đa phần đều lý luận thế nếu không muốn dâng hiến cho người tình. Tôi bảo em cứ gì phải người yêu, bạn không ngủ được với nhau sao. Hai người bạn khác giới, thân nhau đến độ ngủ với nhau cũng như cầm nắm tay nhau. Có những tình bạn còn đáng quý và cao cả hơn tình yêu. Có những tình bạn khi mất còn đau hơn mất bạn tình. Ngủ với nhau không là đỉnh cao của tình yêu, cũng không là giới hạn của tình bạn. Như khi ta vào quán cà phê, gọi một ly nước và hai người uống chung một ống hút. Thế còn quá lên giường nằm mộng với nhau.

Tất nhiên em đời nào đồng ý. Em cứ vẫn cho rằng tình dục chỉ có cùng với tình yêu. Nếu đã ngủ với nhau không thể là bạn mà chỉ có thể là vợ chồng. Tôi không cãi nữa. Có thể tôi sai khi nghĩ chuyện ái ân nhẹ như mua một cây kem rồi ăn cho vội giữa cái nắng của mùa hè. Tôi không cãi lại em dù thâm tâm tôi vẫn tin có những người bạn mà ranh giới giữa chuyện họ có ngủ với nhau hay không chỉ phụ thuộc vào không gian, hoàn cảnh mà thôi. Tôi không cãi nữa vì tôi biết lần thứ nhất bao giờ cũng là một dấu ấn khó phai. Bạn tôi có nhiều người không thể yêu hoặc không thể có được một tình yêu toại nguyện chỉ vì họ luôn so sánh những người đến sau với kẻ đầu tiên. Hạnh phúc cho những người lần đầu yêu và cũng bất hạnh cho họ biết bao. Sau này tôi lấy vợ, chuyện mà tôi muốn kể cho cô ấy nhất chắc chắn là chuyện về mối tình đầu tiên. Đó cũng chắc chắn là điều mà cô ấy muốn nghe tôi kể nhất. Dù cô ấy thừa biết tôi không bao giờ kể hoàn toàn sự thật.

Thấy tôi trầm ngâm, em tưởng tôi buồn. Em quan tâm đến tôi bằng cách hỏi tôi có lạnh không. Tôi lắc đầu và em gọi tiếp viên. Em xin một cái chăn. Cái chăn trên máy bay nhỏ, nhẹ và màu xanh. Nó làm tôi nhớ đến tấm chăn hạnh phúc trong câu chuyện mình đã đọc. Rằng tấm chăn hạnh phúc hễ trùm kín chân thì lại hở đầu và ngược lại. Rằng hạnh phúc không bao giờ toàn vẹn. Hoặc được cái nọ mất cái kia. Hoặc được người nọ mất của người kia. Em co chân và trùm kín cổ. Tấm chăn vẫn thừa. Em hất nó sang người tôi. Tuy bé nhưng nếu người ta biết vun vén thì cũng đủ cho cả hai người. Nhất là khi tôi tình nguyện ghé sát sang bên em.

Người ta hay cho rằng bóng tối tượng trưng cho điều xấu. Họ đâu biết rằng bóng tối cũng chính là bà đỡ của tình yêu. Hỏi có mấy đứa trẻ được hoài thai trong ngập tràn ánh sáng. Bóng tối làm những người yêu nhau tự tin, hành động theo bản năng và xoá bỏ dị nghị. Em đã trùm chăn lên đầu mình. Trong lòng em bây giờ cũng có một bóng tối. Bóng tối do em tạo ra. Tôi cảm nhận rõ tay em chuyện động chậm và rất có định hướng. Tay em chạm vào tay tôi. Tôi nắm chặt tay em, lồng những ngón tay vào nhau và xiết chặt. Em đưa tay tôi lên miệng hôn nhè nhẹ. Rời khỏi tay tôi, em đặt tay em lên đùi tôi và… tới cái khoá quần. Em dùng tay kéo nó xuống. Chầm chậm chầm chậm. Em trùm kín đầu nên không thấy. Nhưng tôi thấy. Thấy rõ cái sự chuyển động phập phồng dưới tấm chăn. Tôi đồng loã bằng cách có một bên đầu gối lên. Như thế này thì không gian bóng tối rộng


Cái gì đây? - Đấy là em khe khẽ hỏi tôi. Câu hỏi thật dễ trả lời. Nó khó là ở chỗ ai cũng có thể hỏi câu đó. Thật ngây thơ hay là thật già dặn đều hỏi được câu đó. Vì thế nên dễ nhưng tôi chưa trả lời ngay. Tôi quên hay là băn khoăn không biết có nên nói với em không. Khi tay tôi lùa phía sau và dưới lưng em đêm qua. Tôi chợt hiểu không chỉ phía trước ngực em mới có cái đường khe quyến rũ. Trên cơ thể em không thiếu những chỗ quyến rũ. Nhưng tôi đồ rằng chỉ có ngực, bụng và mông là đẹp nhất. Nhắc đến mông dễ bị cho rằng dung tục. Ừ thì dung tục đấy. Nhục cảm cũng là cái đẹp. Hơn nữa, cái đẹp này không chỉ để ngắm, để chạm vào. Cái đẹp này còn ẩn chứa chức phận thiêng liêng. Người ta hát và làm thơ cho bờ vai nhưng hình như không ai dành những lời ngợi ca cho bờ mông cả. Ngực em thì nóng, mông em thì lạnh. Cả hai đều mang lại xúc cảm khó nên lời.

Khi em giụi đầu ngọ nguậy và nép vào vồng ngực tôi. Tôi thấy mình là đàn ông thực sự. Khi tôi được chạm tay vào ngực em, bụng em, mông em để xoa và bóp nhẹ như thể sợ mình đang cầm nắm điều không thực, tôi ngỡ như bầu trời và mặt đất đang thuộc về tôi. Tất nhiên còn có chỗ kia. Chỗ kia cũng là một trong những địa điểm nên ghé đến khi còn sống. Song le, đối với tôi nó giống như ga cuối của chặng đường. Khách nào lên tàu chả muốn mình phi ngay đến đích. Đến được rồi lại tiếc bao cảnh đẹp đã bỏ qua các ga phụ, ga xép dọc đường. Em không cho tôi nghĩ ngợi linh tinh. Em nắm chặt tay và hỏi lại: Cái gì đây?

Có câu hỏi nào cũng là câu trả lời không nhỉ? Hay có phải người nào ta cưới cũng là người ta yêu? Tình yêu là cao quý, là thiêng liêng, là bất khả xâm phạm. Trong tình yêu nhầm lẫn cũng là chuyện thường tình. Tình yêu đích thực là điều không có thật. Chưa uống rượu xịn bao giờ thì làm sao biết được đâu là rượu giả. Tình yêu cũng thế thôi. Hôm qua em còn quyết liệt từ chối tôi. Hôm nay em đã làm tôi bối rối vì sự táo bạo của mình. Em đang thích tôi hay em đang bắt đền cho tôi. Em đang yêu tôi hay em đang thương hại tôi. Thật khó để biết được hơn.


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

1 comments

Rose 'n' Gun 10:12 Ngày 21 tháng 09 năm 2012

thỏ non hôm nay học đc bài mới, bao gồm cả cùn và cù nhầy...

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang