Thứ Tư, ngày 04 tháng 1 năm 2012

GÁI CƠ QUAN - PART 3


Tôi không chỉ lạ cho em mà lạ cho cả chính mình. Tôi đã khao khát em biết bao nhiêu. Lẽ ra bây giờ phải là thời cơ để tôi tiếp tục sự khao khát của mình thì tôi lại cứ ngồi đần ra với hàng đống câu hỏi trong đầu. Tôi bỗng nhớ lại hồi còn đi học. Bạn tôi yêu một cô gái mà ngay lần đầu đi chơi cô đã túm cổ bạn tôi mà hôn tới tấp. Bạn tôi sợ quá bỏ chạy một mạch. Hàng tháng sau vẫn lẩn thẩn với một câu hỏi là không biết cô ấy vì yêu mình nên mới thế hay với chàng trai nào cũng thế. Cái kiểu câu hỏi coi thường phụ nữ này bị phụ nữ rất ghét. Tôi thì sao? Tôi có thoát ra khỏi được cái tâm trạng đầy định kiến này không? Một lần nữa em lại giải thoát tôi. Em thò đầu ra khỏi chăn, tay vẫn giữ nguyên. Em hỏi, tôi giật thót mình, may mà em hỏi câu khác: Anh ơi, gia đình là gì?

Tôi như một cậu học trò vừa thở phào vì được đổi câu hỏi khó thì lại mướt mồ hôi vì một câu hỏi khác khó không kém. Gia là nhà, đình là cái sân. Gia đình tượng trưng cho tổ ấm, mặc định rằng trong cái tổ ấy có người. Bây giờ đất chật người đông. Nhà không có sân vẫn là gia đình. Nhà hình ống cũng là gia đình. Không có sân thì trải lòng ra làm sân, em nhỉ? Tôi đáp mà không biết có đúng ý em không. Không nhìn thấy mặt em nhưng tôi vẫn biết em đang cười khe khẽ. Cái ấm áp của nụ cười em lan toả trong lòng. Nó như muốn nói: Này nhé! Chúng mình yêu nhau đến chết đi được!

Bàn tay em dường như không muốn nghỉ. Nó tiếp tục di chuyển và vận động. Nó chạy dọc, chạy ngang và chạy vòng quanh. Móng tay của em gại gại vào cái đầu hình tròn. Đôi lúc em như muốn nhổ bật nó lên. Mà tôi sợ em nhổ nó lên thật. Hồi xưa tôi có đọc thấy hay nghe ai nói muốn bỏ nó đi thì lấy con dao sắc xẻ làm đôi rồi nhét viên thuốc tím vào. Để thế độ mươi ngày thì tự nó rụng đi không phải tẩy. Em kéo cái chăn khỏi đầu, mắt nheo nheo cho quen với ánh sáng rồi hỏi lại, lần thứ ba: Cái gì đây? Tôi giật tay mình khỏi tay em đưa lên sát mặt em cười bảo, hồi xưa anh lùa tay dưới gầm bàn bị cái dằm gỗ đâm vào tay, để lâu nó chai và sần lên như cái nốt ruồi. Em bảo thế không phải bẩm sinh à? Không. Thế nó có tan không? Không biết, da thịt của mình thật nhưng mình có kiểm soát được đâu.


Mùi thức ăn xộc đến, người đi lại rộn ràng, đèn bật sáng choang. Cái cảnh ăn uống trên máy bay ngoài tác dụng giảm đói còn giết thì giờ rất tốt. Màn hình cho biết máy bay đã qua Đà Nẵng. Cái eo biển miền Trung xanh ngặt làm tôi xốn xang. Nhớ cái lúc tôi chặn tay em lại trước ngưỡng cửa thiên đàng (hay địa ngục?), em lần lần những ngón tay tôi rồi vuốt từng ngón một như cái cách người ta ăn sầu riêng. Vừa hồi tưởng tôi vừa nhìn sang em.

***
 Thằng Bình ngồi sát buồng chúng tôi. Nó gầy, nhỏ người, kính cận dày cộp. Ngồi cùng nó là anh phó phòng tên Dũng. Anh Dũng học nước ngoài về, thông kim bác cổ. Nếu định hỏi một thì anh nói đến năm, sáu. Anh giải thích hay và rất cặn kẽ nhưng bọn trẻ chúng tôi rất ít khi nhờ vả. Lỗi tại mỗi khi chúng tôi hỏi việc gì, anh thường kéo ghế pha trà bắt ngồi và nghe cả những gì người hỏi không hỏi, mà nhiều khi đang rất vội chứ có dư giả gì thời gian đâu. Trong lúc nói, anh thường gục gặc cái đầu và đằng hắng luôn miệng.

Thằng Bình ngồi cùng những hay sang phòng tôi mỗi khi cần nói chuyện hay kiếm cái gì đó nhét vào mồm. Bọn tôi không giỏi giang hơn gì nó và phòng có con gái thì đồ ăn dự trữ cũng phong phú hơn.

Nói vậy thôi chứ không phải lúc nào chúng tôi cũng hoan nghênh Bình. Nó có những niềm đam mê đặc biệt và hơi xa lạ với bọn tôi. Có lúc nó sang vẻ mặt đầy bí hiểm và phấn khích khoe với tôi rằng người ta đã phát hiện ra bằng chứng về việc Sô lô khốp không phải là tác giả của Đất vỡ hoang hay hoá ra không phải bộ tộc nào cũng lột da người bắt đầu từ gót chân cả. Lần khác, nó thì thầm với em hàng tiếng đồng hồ về chuyện chim Đỗ Quyên duy trì nòi giống như thế nào và tại sao chỉ muỗi cái mới đốt người thôi.

Trước khi đi công tác miền Nam với em, Bình đối với tôi vô hại và em thì như mảnh đất còn bỏ hoang. Thế mà từ khi tôi nhận ra vị trí đắc địa của miếng đất và có ý định xin cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu thì bỗng thấy thằng Bình rất hay lọ mọ đến đấy. Nó như dân cư xóm liều nhăm nhe nhảy dù chiếm đất. Tôi hãi nhất là nó đang tìm cách kiểm kê, đo đạc hình thù mảnh đất. Tôi không ngăn chặn thì có ngày nó còn cắm lều rồi cày xới trồng hoa màu nữa thì nguy.

Đối với phòng tôi, cả cơ quan tôi nữa, Bình là nhân vật khá đặc biệt. Nó giỏi chuyên môn ai cũng phải thừa nhận. Có những quãng thời gian Bình thường xuyên từ chối nói chuyện với những người mà theo đánh giá của nó là không giỏi. Một lần, cơ quan tôi vào thăm Huế. Đò đang trôi dọc sông Hương trong tiếng nhã nhạc dập dìu bỗng tõm một cái. Cả thuyền nhốn nháo thấy chỗ thằng Bình ngồi chỉ còn lại quần áo. Nhìn xuống sông thì thấy nó đang bơi tùm tũm. Đến khi gọi được nó lên thì chị em không ai dám nhìn vì trên người nó có nhõn cái quần xịp. Nó giải thích đơn giản chỉ vì nóng nên muốn tắm cho mát.


Bình lạ thế nên khi thấy nó tự nhiên thân mật với em thì tôi rất lo lắng. Tình cảm của con gái thường khó đoán. Biết đâu những cá tính của Bình bọn đàn ông chúng tôi cho rằng lập dị thì chị em lại thích thì sao. Điều an ủi lớn đối với tôi là em vẫn nhẹ nhàng và dịu dàng với tôi. Em vẫn ngọt ngào và không hề dửng dưng trước những sự quan tâm của tôi. Có một cuối tuần, tôi rủ em về nhà tôi chơi. Chúng tôi đèo nhau bằng chiếc xe máy cũ. Bờ đê với những cây gạo khua tay lên trời. Những trang trại lấp ló xanh, thanh bình sau ngờm ngợp đồi vải.
Thằng Bình ngồi sát buồng chúng tôi. Nó gầy, nhỏ người, kính cận dày cộp. Ngồi cùng nó là anh phó phòng tên Dũng. Anh Dũng học nước ngoài về, thông kim bác cổ. Nếu định hỏi một thì anh nói đến năm, sáu. Anh giải thích hay và rất cặn kẽ nhưng bọn trẻ chúng tôi rất ít khi nhờ vả. Lỗi tại mỗi khi chúng tôi hỏi việc gì, anh thường kéo ghế pha trà bắt ngồi và nghe cả những gì người hỏi không hỏi, mà nhiều khi đang rất vội chứ có dư giả gì thời gian đâu. Trong lúc nói, anh thường gục gặc cái đầu và đằng hắng luôn miệng. Thằng Bình ngồi cùng những hay sang phòng tôi mỗi khi cần nói chuyện hay kiếm cái gì đó nhét vào mồm. Bọn tôi không giỏi giang hơn gì nó và phòng có con gái thì đồ ăn dự trữ cũng phong phú hơn.

Nói vậy thôi chứ không phải lúc nào chúng tôi cũng hoan nghênh Bình. Nó có những niềm đam mê đặc biệt và hơi xa lạ với bọn tôi. Có lúc nó sang vẻ mặt đầy bí hiểm và phấn khích khoe với tôi rằng người ta đã phát hiện ra bằng chứng về việc Sô lô khốp không phải là tác giả của Đất vỡ hoang hay hoá ra không phải bộ tộc nào cũng lột da người bắt đầu từ gót chân cả. Lần khác, nó thì thầm với em hàng tiếng đồng hồ về chuyện chim Đỗ Quyên duy trì nòi giống như thế nào và tại sao chỉ muỗi cái mới đốt người thôi.

Trước khi đi công tác miền Nam với em, Bình đối với tôi vô hại và em thì như mảnh đất còn bỏ hoang. Thế mà từ khi tôi nhận ra vị trí đắc địa của miếng đất và có ý định xin cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu thì bỗng thấy thằng Bình rất hay lọ mọ đến đấy. Nó như dân cư xóm liều nhăm nhe nhảy dù chiếm đất. Tôi hãi nhất là nó đang tìm cách kiểm kê, đo đạc hình thù mảnh đất. Tôi không ngăn chặn thì có ngày nó còn cắm lều rồi cày xới trồng hoa màu nữa thì nguy.

Đối với phòng tôi, cả cơ quan tôi nữa, Bình là nhân vật khá đặc biệt. Nó giỏi chuyên môn ai cũng phải thừa nhận. Có những quãng thời gian Bình thường xuyên từ chối nói chuyện với những người mà theo đánh giá của nó là không giỏi. Một lần, cơ quan tôi vào thăm Huế. Đò đang trôi dọc sông Hương trong tiếng nhã nhạc dập dìu bỗng tõm một cái. Cả thuyền nhốn nháo thấy chỗ thằng Bình ngồi chỉ còn lại quần áo. Nhìn xuống sông thì thấy nó đang bơi tùm tũm. Đến khi gọi được nó lên thì chị em không ai dám nhìn vì trên người nó có nhõn cái quần xịp. Nó giải thích đơn giản chỉ vì nóng nên muốn tắm cho mát.

Bình lạ thế nên khi thấy nó tự nhiên thân mật với em thì tôi rất lo lắng. Tình cảm của con gái thường khó đoán. Biết đâu những cá tính của Bình bọn đàn ông chúng tôi cho rằng lập dị thì chị em lại thích thì sao. Điều an ủi lớn đối với tôi là em vẫn nhẹ nhàng và dịu dàng với tôi. Em vẫn ngọt ngào và không hề dửng dưng trước những sự quan tâm của tôi. Có một cuối tuần, tôi rủ em về nhà tôi chơi. Chúng tôi đèo nhau bằng chiếc xe máy cũ. Bờ đê với những cây gạo khua tay lên trời. Những trang trại lấp ló xanh, thanh bình sau ngờm ngợp đồi vải.

Nhà tôi có đàn gà thả đồi. Biết có bạn tôi về thăm, tối hôm trước bố tôi đã lên đồi nhốt mấy chú gà tre vào lồng. Sáng hôm sau tấp tểnh chân đạp xe đạp lên chở cái bu gà chằng đằng sau xe về làm thịt. Mẹ tôi đi chợ sớm, mua được mẻ tép về nấu với “đặc sản”. Tôi chưa kể trước nhưng khi mới phóng xe vào sân, em mở mũ bảo hiểm ra chào thì cả bố mẹ tôi đều cười rất tươi. Cái nụ cười chất phác của người nông dân gẩy mớ rơm thơm mùi thóc ra phơi sau vụ mùa vất vả. Đứa cháu gái con ông anh tôi thì dĩ nhiên thích mê em. Cái gì của em cũng làm nó lạ và muốn xin cả.


Trong bữa ăn, em xung phong ngồi đầu nồi nhưng không được. Mẹ tôi gắp thức ăn cho em liên tục. Bố tôi không uống được rượu, chỉ một hớp bia đã thấy mặt đỏ bừng. Anh trai tôi cười nói rộn ràng đến nỗi chị dâu cứ lườm suốt. Chị chỉ ăn một bát rồi dựa lưng vào hòm thóc. Một tay gác lên hòm một tay rước mía, vừa nhai vừa nhìn trộm em. Mẹ tôi chan cho em một muôi “đặc sản” rồi đố em biết tép nấu với gì. Tất nhiên là em chịu. Cái thứ rau thái nhỏ ăn nhơn nhớt chua chỉ ít vùng có. Dắt em lên đồi lại nhớ Phạm Thiên Thư và Phạm Duy với những “dắt em lên đồi cỏ hoa ngập lối”“anh lùa bò vào đồi sim trái chín”. Chỉ cho em những đọt lá sắn xanh mướt tôi mới giải mã cho em về cái món lá sắn non xắt nhỏ muối dưa nấu với cá tép để hãm mùi tanh. Em rất thú vị.

Mùa này, nước dưới ao đã cạn. Lũ gà lim dim ngủ nắng dưới những tàn cây bưởi, cam trĩu nặng. Án ngữ lối vào khoảnh đất đồi nhà tôi có bốn cây lim rất to, gần như độc nhất của cả vùng. Em đứng dưới gốc lim, tay mân mê lớp vỏ vẻ mặt đầy thán phục. Ông nội tôi ngày xưa xin giống đâu ở vùng Thanh - Nghệ, trồng mười cây mà chẳng hiểu sao còn lại đúng bốn cây. Cây nào cây đấy cao lừng lững, xanh ngắt. Tôi hái cho em trĩu nặng một túi to chanh, thêm hai trái bưởi còn nguyên cành lá. Bố tôi đã rửa sạch ba chú gà. Mẹ tôi tất tưởi tìm dây buộc bạy một chùm quả bồ kết đã hong khô nơi chái bếp. Chúng tôi qua hết con đường đầy rơm, một đoạn đường bê tông rồi đường đê bụi đỏ. Sang bên này sông rồi mà còn nghe lời dặn dò ấm cả hai vai. Vậy mà sáng hôm sau em lại từ chối đi ăn sáng cùng tôi để đi với thằng Bình.

Tôi không biết thằng Bình nhảy vào giữa chúng tôi như cái cách nó nhảy xuống dòng Hương hay nó đã ngụp lặn lâu rồi mà tại tôi không để ý. Hỏi em, em chỉ bảo là em có chuyện với anh Bình. Tôi hỏi chuyện gì em bảo không nói được. Tôi hỏi vì sao em bảo tại hứa với anh Bình rồi. Tôi đã định hỏi thế em coi anh hơn hay anh Bình hơn nhưng rồi lại thôi. Mình chưa biết đích xác em nghĩ gì nhỡ đâu hỏi kiểu 50/50 thế lại là cái cớ cho em có sự lựa chọn cuối cùng thì chết.
Không chỉ ăn sáng và có khi cả trưa em cũng đi với Bình. Đi ăn về rồi còn mua đồ ngồi bàn luận. Tôi càng dỏng tai thì càng không nghe thấy họ nói chuyện gì. Riêng cái điệu cười hí hí của thằng Bình lại nghe rất rõ. Có hôm giữa trưa em đi đâu về với Bình mặt mày nhễ nhại vì nắng. Hai anh chị thì thầm rất căng thẳng. Lại có hôm về mặt đầy tí tởn, hỏi ra mới biết “người về từ … Hàng Kem”.

Văn phòng của tôi nằm ở tầng 6. Phía sau toà nhà là cái sân bóng bên phường Kim Liên. Cái sân bóng thường thì vui. Sáng sớm, trưa trật, chiều tối lúc nào cũng có người. Thỉnh thoảng còn có cơ quan thi đấu giải thể thao. Quần áo, cờ quạt cũng ồn ào đáo để. Nhưng nhiều lúc sân bóng vắng trơ vắng trọi. Mấy cây xà cừ, phượng, bằng lăng cố xoà lá xuống mà cũng không che hết được mặt đất buồn. Hai cái khung thành trụi thùi lụi như đít con gà chọi. Cái cảnh trống hươ trống hoác rất đỗi phụ tình. Chỗ tôi ngồi không nhìn được ra sân bóng. Ngoài hành lang cũng không nhìn được. Ngoài cầu thang cũng không nhìn được. Chỗ duy nhất tôi có thể nhìn được xuống cái sân bóng đấy là … nhà vệ sinh. Sau khi “giải quyết nỗi buồn”, còn ít buồn nào tôi lại thò đầu qua cái cửa sổ nhà vệ sinh nhờ cái sân bóng chia sẻ nốt.


Cái liệu pháp của tôi xem ra không ăn thua. Nỗi buồn như cái bóng. Nó không chơi với nhạc sỹ Đức Huy nữa hay sao mà cứ túm lấy tôi. Nhạc sỹ Đức Huy từng kể chuyện: “tôi có người bạn thân, người ấy tên là Buồn”. Bây giờ có lẽ ông phải đổi lại lời bài hát thành: “Matu có bạn thân, người ấy tên là Buồn”. Nỗi buồn như cái nồi cơm của Thạch Sanh, càng cho đi thì càng đầy. Chán nhất là em không thể biết tôi đã buồn và chia sẻ nỗi buồn như thế nào. Em có bao giờ vào nhà vệ sinh dành cho đàn ông đâu. Trước mặt em và thằng Bình thì tôi không muốn buồn chút nào. Cái sĩ diện đàn ông không cho phép tôi buồn dưới mắt thằng Bình.

Không còn biết làm gì, tôi mò sang anh Dũng trò chuyện. Anh khịt mũi pha trà mời tôi ngồi. Tôi không dám kể chuyện thật của mình nên cứ phét lác mình buồn vì chán công việc, vì muốn thay đổi môi trường công tác. Nào dè anh Dũng bữa nay khác hẳn mọi hôm. Thói quen hùng biện của anh biến đi đâu mất. Anh ngồi như pho tượng đất trông rất u uất. Rồi anh chậm rãi kể tôi nghe chuyện ngày xưa anh có xem hay đọc truyện gì đó có nhân vật Phượng Cali. Anh thích cái tên ấy lắm. Rồi anh cũng quen được một cô tên Phượng, nhà dưới Hải Phòng. Anh Dũng thì không bao giờ chơi với mấy cô thường thường, bét ra là người mẫu trở lên. Cô Phượng này cũng là Á hậu Á khôi một cuộc thi sắc đẹp nào đó. Biệt tài của anh Dũng là chỉ cần nhìn thấy cô nào đẹp ngay lập tức anh biết địa chỉ nhà riêng ngay. Vài buổi tối với những bó hoa trên tay là lạ hoá thành quen


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang