Thứ Tư, ngày 04 tháng 1 năm 2012

GÁI CƠ QUAN - PART 4


Anh Dũng bắt đầu mê mệt cô Phượng. Đặc biệt bố cô lại là Giám đốc một Công ty Da giày dưới đó. Khi anh đã bắt đầu nói chuyện với cô về trẻ em thì cô đột ngột biến mất. Mới hôm qua anh Dũng nhận được thư cô báo về mới biết cô giờ đang ở Mỹ. Đúng bang California luôn. Trái đất không những tròn mà còn mỏng nữa. Người đi tầng một nhiều khi thọt chân xuống tầng hai. Người đang ở tầng hai đột nhiên đứng dậy thò luôn đầu lên tầng một. Anh mơ Phượng Cali liền có Phượng Cali. Thế là nỗi buồn tăng theo cấp số nhân. Anh Dũng và tôi ngồi bên nhau lặng lẽ, ai mặc kệ nỗi buồn người ấy. May trưởng phòng tôi không đi ngang, nếu không thể nào mỗi người lại được tặng thêm nỗi buồn thất nghiệp.

Trưởng phòng tôi tên là Hùng, đã khá lớn tuổi nên bọn tôi gọi bằng chú. Chú Hùng quê Nam Định, nói hơi ngọng từ “lãi lỗ” thành “nãi nỗ” nên khi phát biểu chú rất chủ động ứng phó bằng cách lãi đổi thành dương (+) và lỗ đổi thành âm (-). Vậy nhưng đời không như lòng người, chú sợ phát khiếp khi phải trả lời điện thoại. Mỗi lần thấy chuông reo là mặt chú nhăn nhó đến khổ sở, lưỡi thò ra thụt vào mấy lần, nước bọt nuốt đầy khó khăn rồi mới bật được ra “A lô!”. Nói xong được chữ a lô chú ngây ra sung sướng đến nửa phút rồi mới nói được tiếp. Bọn tôi thương chú không dám nói thật chứ thực ra chỉ có chú tưởng mình phát âm đúng chứ người đầu dây bên kia người ta vẫn chỉ nghe được thành “A nô!”. Bù lại, chú phát âm phụ âm “r” lại cực rõ nét. Cái âm “r” của chú nó rung bần bật từ sâu trong cổ họng. Chú mà kể chuyện hồi bé vác nơm đi bắt cá thì chúng tôi còn nhìn rõ cả mấy chú “rrô rron”. Chú rất sát cá chỉ trừ lươn, có lẽ tại chú không thích “con nươn nắm”.

Chú Hùng hài hước, chân tình, rất quý anh em và tạo điều kiện để nhân viên trong phòng phát huy năng lực. Nếu nói đến lấy vợ cùng cơ quan thì người thấm thía nhất phải là chú vì vợ chú làm ở bộ phận văn thư cùng cơ quan tôi. Ai lần đầu gặp nghe chú than thở về vợ thì cũng phát khiếp. Chú tả vợ chú béo mùa hè đi làm về mệt mà vén màn lên nhìn thấy một giường vợ. Rồi mỗi lần chở vợ đi đâu thì người đằng sau không nhìn thấy biển số xe máy vì “phao câu” lùi sau xe nửa mét che hết. Chúng tôi nghe thì cười vì biết chú bịa, vợ chú đâu có đến nỗi nào. Ấy thế mà mỗi lần chú Hùng kể chuyện cả đám các ông đã có vợ cứ xúm vào nghe rồi tranh thủ chê vợ mình luôn thể. Không biết vợ các anh ấy xấu thật hay chỉ vì nịnh chú Hùng. Trong cơ quan, nhất là các cơ quan Nhà nước, có một thú vui giản dị, tiết kiệm mà lại hiệu quả chính là nói xấu Xếp và nói xấu vợ. Mỗi lần mở “hội thảo”, dù không có phong bì nhưng các đại biểu tham luận rất hăng hái, tranh nhau nói và không ai buồn ngủ.


Trước mặt mọi người ở cơ quan, vợ chú Hùng rất vào khuôn phép. Chú đi vắng mà kế toán nhờ cô lấy hộ lương cô cũng không bao giờ dám nhận. Chú Hùng bảo đàn bà cũng ý tứ lắm, giữ cho chồng thế thôi vì đằng nào về nhà mình cũng đâu đưa thiếu được đồng nào. Hai vợ chồng làm cùng nơi nên chú phải đi chung xe máy. Chiều muốn tại ngang tạt ngửa bù khú với bạn bè cũng khó. Chú bảo đã mấy lần gạ đánh đổi sự tự do bằng cái xe máy Honda hay Vespa mà không được. Đúng là có tiền cũng không thể mua được tự do.


Khi buồn người ta dễ tâm sự. Tôi cũng không giấu lòng mình nữa mà kể tồng tộc cho anh Dũng nghe chuyện đời tôi cô đơn nhưng yêu ai cũng không xong. Anh Dũng bảo công nhận dạo này thằng Bình cũng khác. Nó có vẻ đỡ hâm hơn. Có khi nó yêu vào lại bớt hâm em ạ. Anh nói thản nhiên làm tôi đờ cả người. Tôi hỏi cho tôi chứ có hỏi cho thằng Bình đâu. Thà bảo tôi bớt lương phụ thằng Bình cắt thuốc chữa hâm tôi còn chịu được. Đằng này lại bắt tôi hy sinh tình yêu của mình chỉ vì chữa hâm cho bạn. Chuyện Lưu Bình – Dương Lễ chỉ có trong chèo cổ mà thôi.

Rồi anh Dũng cũng cho tôi được một gợi ý. Anh bảo cái gì cũng cần phải xác minh cẩn thận không lại nghi oan cho bạn bè. Anh xui tôi nên điều tra thử xem sao. Thấy cũng có lý nên tôi bắt đầu tậm toẹ với nghề thám tử tư. Không dám tò tò đi theo liên tục, tôi chọn điểm bằng cách mỗi tuần đi theo em và thằng Bình một lần. Tuần đầu tiên không có gì đặc sắc. Thằng Bình chở em vào hàng hoa khô mua một lẵng rồi về. Tuần thứ hai thì lại là hàng kem. Tuy nhiên có điều gì đó khá lạ. Khi em và Bình ngồi được một lát thì có một cô gái nữa xuất hiện. Cô này xinh không bằng em nhưng mặt rất quen. Tôi nghĩ mãi mà không ra. Đến tuần thứ ba thì mọi việc đã diễn ra ly kỳ hơn nhiều. Đấy là một buổi tối, tôi đi theo em và thằng Bình vào một khu tập thể cũ kỹ sau cả quãng đường dài ngõ ngách ngoằn ngoèo.

Đấy là khu tập thể 4 tầng nằm gần đường Giảng Võ. Những khu tập thể cầu thang tối om và bao quanh đầy lồng sắt như thế này không hiếm ở Hà Nội. Lại nhớ lần tôi đưa người yêu cũ của mình về cách đây mấy năm. Cũng khu tập thể cũ đầy bức bối. Cũng một đêm đã độ giữa hè. Con đường Thanh Niên tối đó đầy hương ngọc lan toả ra từ cơ man hàng bán rong đầu Quán Thánh. Bên đường Trấn Vũ, hoa dâu da cũng thả hương ngọt lịm xuống hồ. Đi qua công viên Bách Thảo, chiều đã muộn lâu rồi mà vẫn như thấy rõ từng bông hoa sưa tinh khiết đang bay như rắc sao trời lên những đôi lứa đang yêu. Một vài bông còn vương trên tóc người yêu tôi. Cô bảo cứ kệ thế cho hoa về cùng em.

Nhà cô ở trên tầng 4. Đối với các khu tập thể cũ 5, 6 tầng ở Hà Nội vì không có cầu thang máy nên tầng 3 với tầng 4 đã là một sự khác biệt. Chúng tôi chỉ ríu rít khi qua hết tầng 2. Đến đầu tầng 4 là bắt đầu thở và bắt đầu im chuyện. Có lẽ đó cũng là khoảng lặng cần thiết trước mỗi cuộc chia tay. Lên khỏi cầu thang là rẽ trái. Qua 2 căn hộ là đến nhà em, ở trong góc. Bên phải còn một nhà khác, và cũng có lan can xây bằng gạch quét vôi vàng đã nhiều chỗ bong tróc. Như thường lệ, chúng tôi sẽ dừng cách cửa nhà em một đoạn. Có một nụ hôn chia tay được lặp lại không hề nhàm chán. Hôm ấy thì khác.


Lên khỏi cầu thang chúng tôi liền rụt ngay lại. Gần trong phía nhà em, sát ngoài lan can có một đôi anh chị đang tình tự. Họ không nói mà làm. Chàng trai để tóc dài vuốt gel ngược về phía sau. Ngày trước tôi có đọc được một truyện về gã Sở Khanh nào đó hay dùng bi năng tin làm mượt tóc, vì thế nên trong tôi, cứ gã nào tóc dài vuốt keo mượt rất dễ bị xếp vào hàng Don Juan. Chàng diện sơ mi dài tay gài măng sét. Quần âu thẳng nếp bó sát người. Dưới cùng là đôi giày trắng. Cô thì thầm vào tai tôi là anh chơi trống ở cạnh nhà. Cô gái mặc sơ mi trắng, váy đen ngang đầu gối. Tóc nhuộm hoe vàng, thả tự nhiên.

Họ đang chia tay trước khi về hay đón nhau trước khi đến tôi không thể biết. Chỉ biết chàng trai đang ép sát cô gái vào tường. Hai tay cô gái đang giơ cao trên đầu vì chàng trai đang tóm và giữ chặt chúng trên đấy. Họ đang hôn nhau. Nụ hôn dài và chậm rãi, đột nhiên nó tăng tốc như xe đua F1. Cô gái oằn người, nghe rõ tiếng tay cô sát xào xạo vào tường làm vôi rơi lả tả. Từ miệng, chàng trai gục mặt dần xuống dưới tai, xuống cổ cô gái. Ở cổ cô, chàng trai dừng lại khá lâu. Không biết vì buồn hay vì đau tay, cô gái oằn người và vặn vẹo như chiếc quẩy cong mình trong chảo mỡ. Lợi dụng lúc họ đang mê mải, tôi và em kéo nhau thẳng qua chiếu nghỉ cầu thang lên đầu cầu thang tầng 5. Ở đây chúng tôi nhìn rõ hơn.

Trong khi chúng tôi chạy lên thì chàng trai di chuyển xuống. Vừa cố giữ tay cô gái trên cao vừa muốn đưa miệng xuống ngực cô nên nom người anh ta uốn cong như vỏ trái phượng vào thu, trông rất tội nghiệp. Sao không bỏ tay ra có phải dễ hơn không, tôi lẩm bẩm. Cô cấu tôi một cái đau điếng. Chàng trai cũng đành phải bỏ bớt một mục tiêu thật. Chàng đã vòng tay ôm lưng cô gái và đặt hẳn cô lên cái lan can. Miệng chàng trai trượt trên ngực cô gái. Chàng đang dùng răng để mở khuy áo ngực. Chúng tôi nghe phựt một cái nhỏ rồi cô gái kêu đứt rồi. Miệng vẫn không rời cái hõm sâu mê hoặc, một tay chàng trai đưa lên bịt chặt mồm cô gái. Tiếp tục cái khuy thứ hai được mở. Tôi lo quá, không biết chàng trai có kịp nhả những cái khuy ra không. Gần đây, các bệnh viên liên tục báo động tình trạng bệnh nhân nhập viện do nuốt nhầm hạt hồng xiêm, rất dễ áp xe phổi. Bộ ngực cô gái đã hiện ra. Trời ạ, cô gái không mặc áo ngực.
Đầu cô gái ngửa hẳn ra lan can, mái tóc xoã ra như những đám mây nâng vầng trăng sáng. Từ xa, vẫn cảm nhận được dưới làn da trắng hồng kia, tiếng quả tim đập thình thịch đầy thổn thức. Ước gì những cái bóng điện vàng vọt vô duyên kia tắt hết cả đi. Chỉ để lại ánh trăng nguyên thuỷ chảy tràn trên đôi gò bồng đảo đang kiêu hãnh vươn lên nhấp nhô thách thức. Một chút hồng mong manh nhục cảm chấm hờ trên đôi khuôn tròn trịa trắng. Cái phong tình ngờ nghệch vì chum chúm núm cau.

Chàng trai chậm rãi như mãnh hổ đang thưởng thức bữa ăn của nó sau khi con mồi đã bị hạ. Chàng mặc kệ người cô gái đang rung lên từng đợt. Mặc kệ những chấm hồng của cô gái cứ cương lên rồi lại mềm đi, cứ trắng rồi hồng bất chợt, thay đổi nhanh hơn bất kỳ tay pha màu lão luyện nào. Chàng trai bỏ qua cả những lời khuyến cáo của Tổng hội Xây dựng về chất lượng các khu chung cư. Chàng rút một tay sau lưng cô gái, đưa dần xuống. Tay chàng xuống đến mép váy thì dừng lại, cái váy từ từ được kéo lên. Màu đen anh ánh dâng lên tới đâu nhường chỗ cho da thịt trắng mịn màng đến đó. Hai đùi cô gái khép chặt lại trong khi một bên đầu gối co lên. Bàn tay nghệ sỹ với những ngón tay thanh mảnh, cái móng tay út cong vút được chăm chút chạy dọc theo đùi cô gái. Cái móng tay gại gại nhè nhẹ lật bật tưởng như vờ như thật. Cái sự đụng chạm gai người kích thích vùng da thịt nhạy cảm. Hai chân cô gái cuống quít tìm nhau.


Tấm màn nhung đen vẫn tiếp tục kéo lên một cách lão luyện. Giá kể chàng trai không là tay trống vẫn có thể xin được một chân kéo phông màn ở rạp hát. Cái váy đen đã kéo sắp hết phần được gọi là chân. Nó chia người cô gái thành hai khoảng trắng mà cái khoảng trắng bên dưới sắp nhiều bằng và tiềm ẩn khả năng vượt cả phần trắng bên trên. Phía trên cô gái đã không mặc áo ngực, phía dưới … thì sao. Tôi không dám nghĩ tiếp, tôi nhắm tịt mắt lại. Tiếng thở của người yêu tôi rất gần. Bất giác, môi cô và môi tôi đã cuộn chặt vào nhau.

Chúng tôi hôn nhau. Không biết cô thế nào nhưng trong tôi lúc ấy cảm giác rất trống rỗng. Nó như một giấc ngủ, hai mắt mình nhắm tịt mà trong tai vẫn nghe rõ mồn một tiếng nước chảy từ vòi nhà tắm. Tôi he hé mắt nhìn ra. Cô gái lúc này đã vươn người lên. Tóc vương trên mặt đầy buông thả. Mái tóc che kín khiến tôi không nhìn thấy đôi mắt của cô. Miệng cô gái hơi hé mở, thỉnh thoảng hai môi lại chạm vào nhau. Hàm dưới trễ sang bên để lộ hàm răng trắng ngà đang cắn chặt vào môi dưới đầy kìm nén. Tay cô gái vòng trên lưng chàng trai với những ngón tay bấu chặt. Tôi thoáng nghĩ đến rừng cao su vào buổi sớm, những cây cao su căng sự sống sau một đêm dồn nén bởi hơi nước, chỉ chờ mũi dao khẽ chạm vào lớp vỏ là nhựa sống sẽ ứa ra. Trắng đục, nháp dính và đặc sệt.

Mép váy đã lên gần tới eo cô gái, nó sắp hoà với cạp váy thành một. Người yêu tôi vẫn phủ lên mặt tôi những nụ hôn gấp gáp. Môi tôi khô khốc. Cổ họng cũng khô bỏng. Người yêu tôi cũng thế, tôi thấy được bờ môi cô nứt nẻ. Cô cố gắng hôn tôi để kìm giữ cảm xúc khác của mình. Những nụ hôn mặc kệ sự khô khát cứ dồn lên tới tấp. Mưa dồn về suối. Suối chảy thành sông. Sông dồn ra biển cả. Biển gầm lên tung bọt trắng ầm ào ghềnh đá. Cô lả đi trong tay tôi sau những cơn rùng mình nhè nhẹ. Chàng trai đã hoàn thành công việc kéo tấm màn nhung sân khấu. Cái váy đã kết thúc nhiệm vụ thời trang và che chắn của nó.

Tôi chợt nhớ đến một người quen làm nghề kéo phông màn rạp hát. Nhưng thôi, đang lúc nước sôi lửa bỏng chả nhẽ tôi lại kể về ông người quen này các bác nhỉ? 
Đúng như tôi lo sợ, sau tấm màn nhung… không là gì cả. Chàng trai vục mặt mình vào vùng đất thấp huyền ảo. Hai chân cô gái bị tách rời khiến nó yếu đuối không còn sức kháng cự. Một chân cô gái co hẳn lên quặp lấy cổ chàng trai. Theo bản năng, tôi quay ra ôm chặt người yêu và cũng luồn tay xuống dưới. Qua những lần vải, các giác quan vẫn được đánh thức đầy đủ. Khi tôi cho tay vào trong đó, cô chợt giật tay tôi ra. Về sau cô mới giải thích là bị rơi vào cảm giác không trọng lượng, cơ thể bên dưới đã giải thoát một nguồn năng lượng hồ nghi nào đó mà cô chưa từng gặp, cô sợ tôi bắt gặp cái hiện thực ướt át thoả mãn đáng xấu hổ đó của một người con gái. Về sau thì tôi mới biết, lúc đó, chỉ biết cô giật tay tôi ra và lôi tôi chạy như bay xuống dưới sân. Đến lúc hoàn hồn tôi mới nhận ra, cô đã tháo guốc cầm trên tay từ lúc nào. Thảo nào mà bước chạy mềm mại và không gây tiếng động. Đằng sau chúng tôi, cuộc chiến không tiếng súng vẫn còn tiếp diễn. Mà không biết chàng trai nhè mấy cái khuy áo ra chưa.

Bình chở em đi tọt vào phía trong. Nơi ấy ngổn ngang bếp than, bàn ghế cũ, mấy chậu hoa mọc dại. Vì là đường cụt nên tôi không dám phi vào theo. Tôi gửi xe ở một nhà tít phía ngoài rồi hỏi thăm bà trông xe. Khu nhà này có 3 cầu thang, tôi đang ở chỗ cầu thang ngoài cùng. Đứng dưới sân nhìn lên qua những nan chớp bằng bê tông ở các chiếu nghỉ, tôi thấy em và Bình lên tầng 3 rồi rẽ phải. Vì cái lan can che kín nên chỉ nhìn vào những mái tóc nhấp nhô mà định hướng. Sát một cửa phòng thì hai cái đầu dừng lại. Nó chụm vào nhau rồi lại thấy tách ra rồi lại chụm vào. Hình như còn có tiếng cười rúc rích nữa. Thôi rồi, tôi định lao lên. Chuyến này bắt quả tang xem em còn ăn nói thế nào. Hoá ra chuyện của các người là chuyện này đây.

Một con chuột cống chạy qua chân tôi. Nhìn thấy tôi nó dừng lại rồi rung rung bộ ria thám thính. Tôi khẽ dậm chân, nó chạy biến nhưng chỉ sát đến chân tường thì dừng lại. Hình như tôi đang chiếm lãnh địa của nó và nó đang tìm cách đuổi tôi đi. Mày yên tâm, tao chỉ đứng tạm một lát thôi, quý báu gì cái góc tường hôi hám này. Trên kia, cánh cửa bật mở, đèn sáng hắt ra, mái tóc dài biến mất sau cánh cửa. Tôi lẩm bẩm: Thật khốn nạn, cái đồ chim chuột! Không ngờ con chuột cống nãy giờ vẫn ngó tôi lom lom chợt trừng mắt nhìn tôi rất căm hận rồi kêu chít chít. Tôi chưa kịp thanh minh thì nó đã biến mất. Tôi nào biết nó lại hiểu được tiếng người. Chuột cống ơi, xin lỗi mày nhé, tao có chửi mày đâu.


Trong lúc này đầu óc tôi rất hoang mang. Tôi không thể nhớ ra thằng Bình nhà ở đâu. Cùng cơ quan, cùng phòng nhưng có việc gì toàn kéo nhau ra quán xá. Khao xe, lên chức lên lương cũng ra quán. Ngã xe, mất trộm, thất nghiệp cũng ra quán. Ngày Tết thì người về quê đến ngày đi làm mới lên. Kẻ ở lại cũng chỉ lo đến nhà các Xếp. Năm thì mười hoạ thân thiết lắm mới đáo nhà nhau chơi. Rốt cuộc tôi vẫn chẳng biết có phải nhà thằng Bình ở đây không. Nếu không phải thì nó dẫn em về đây làm gì. Chả lẽ tư tình với nhau mà lại còn mượn nhà người khác. Nhưng nếu là nhà nó thì sao nó không vào mà cứ đứng ở hành lang thế kia.

Nếu thằng Bình vào nhà thì tôi đã leo lên từ nãy. Rồi thể nào tôi cũng phải đứng ngoài cửa để nghe trộm và nhòm trộm. Tôi thấy hồi hộp quá. Thế nhỡ bị bắt gặp thì sao? Tôi không biết nên trả lời như thế nào vì tôi cũng không biết mình sẽ phải làm gì. Mình có cần người hỗ trợ không? Hay là kiếm một cái máy ảnh? Cái máy ảnh tốt hơn hay hòn gạch sẽ tốt hơn? Tôi ngổn ngang giữa một đống câu hỏi. Lòng đầy sốt ruột nhìn lên và vẫn thấy cái đầu cua của thằng Bình ngoài cửa phòng. Hay là nó dắt em cho người khác? Những bài báo gần đây viết về thảm cảnh các cô gái trẻ sắp hàng cho người ngoại quốc tuyển vợ cứ lởn vởn trong đầu tôi. Mà biết đâu cái căn phòng bí hiểm kia là ổ khám bệnh trá hình cũng nên. Hay là em và Bình đã ấy mất rồi. Đầu tôi quay cuồng không dám nghĩ tiếp. Giận mình hay trách mình đây.

Tôi đã có cơ hội để đến được ga cuối. Em đã cùng tôi đồng hành qua những ga chính, ga xép dọc đường. Tôi đã rất tôn trọng em, biết dừng lại trước những gì không được phép. Bỏ lại đằng sau những sân ga, tiếng còi tàu hú lên những hồi còi dài và buồn hun hút. Nếu con tàu suốt đời đúng hẹn, lúc nào cũng dừng và trả khách đúng nơi quy định, liệu nó có buồn không? Nếu tôi lúc nào cũng xử sự đúng mực, không có những phút giây vượt rào và bùng nổ, liệu em có vui không? Ở cái ga cuối chặng đường đấy, con tàu là tôi cứ gần đến nơi đã từ từ giảm tốc độ và xin tín hiệu vào ga. Có lúc nào sân ga tự hỏi, rằng con tàu có yêu mình thật lòng không nhỉ? Mà sao sức mạnh tình yêu không đủ để con tàu chạy băng băng, để lợi dụng quán tính lao vào sân ga với nguồn lực của tên lửa rời bệ phóng.

Trên kia, cánh cửa lại mở, ánh đèn lại sáng


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

3 comments

Nặc danh 19:25 Ngày 06 tháng 01 năm 2012

Chỉ để lại ánh trăng nguyên thuỷ chảy tràn trên đôi gò bồng đảo đang kiêu hãnh vươn lên nhấp nhô thách thức. Một chút hồng mong manh nhục cảm chấm hờ trên đôi khuôn tròn trịa trắng. Cái phong tình ngờ nghệch vì chum chúm núm cau.

Hay phết, Phẹt nhể.

Reply
phot_phet 19:33 Ngày 06 tháng 01 năm 2012

Chuyện! Phải nói con nài biên dâm thư hay. Đọc sướng hơn cả mần. Ở đây có con nào mắc chứng thị dâm tha hồ mà...há há

Reply
Nặc danh 08:43 Ngày 10 tháng 01 năm 2012

Hốhố, hóa ra bác phọt nhà ta viết về đề tài dâm dục học cũng hay đấy chứ. Không biết thực hành có khá không nhể?

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang