Chủ Nhật, ngày 01 tháng 1 năm 2012

Mù đeo kính cận

Mình đi Thanh hóa có công chuyện. Việc thông, đối tác giữ lại chiêu đãi. Bét nhè chè thiu đã hơn 22h, mình không xin mà đòi về bởi mai còn có việc với gái sớm. Nhưng không xong bởi đối tác bắt mình đi chơi gái. Chúng bảo đây là luật lệ ăn chơi của xứ nầy. Cơm no rượu say thì dứt khoát phải có tí gái, không thì chả ra cái tình nghĩa lợn gì cả. Mình nại đủ các lý do, cùn lên còn tuyên bố bị bất lực lâu năm nhưng vẫn không thoát. Đành chiều lòng vậy. Vả lại nghe bảo gái rất non, phò chính ủy chứ không phải đám bầy hầy nhớp nháp. Nhưng hôm nay mình đéo kể chuyện ăn chơi đàng điếm. Mình kể chuyện khác.

Tàn cuộc thịt xôi đã là 1h sáng của ngày mới. Bã người nhưng mình vẫn nhất quyết về. Nằm lại với thú vui và cả sự biếng lười nó làm cho mình nhanh hỏng, mọi nhẽ. Một mình một ngựa, mình thong dong. Đến Hà nam, cách trạm vé Cầu giẽ chừng 7km mình dính chưởng với cớm áo vàng. Cớm lịch sự chào hỏi đúng điều lệ bắt đưa giấy tờ. Mình ngáp, lỗi gì sếp? Xe chết một đèn. Cớm dõng dạc. Mình mở lại khóa điện, bật đèn. Ơ địt mẹ, chột một pha bên lái thật. Bố khỉ, xe mình độ bi xê nông nên chết một pha mà vẫn chói lóa nên đéo biết. Thôi, làm luật cho nhanh. Mình xỉa ngay hai trăm, í tứ kẹp đăng kiểm, nhô cao mép đồng bạc cho cớm dễ rút. Cớm trợn mắt, cất mẹ đi, sang đường lập biên bản. Mẹ kiếp, chê cám à?

Trèo qua dải phân cách sang bên đường, lúc này mình mới để í, xe bị thổi xếp hàng dài luôn, cả cây số chứ không ít. Khu xử phạt nê ông sáng quắc, bàn to phạc, ghế nhựa ngay ngắn, xe tuần tra quay đèn xanh đỏ tím vàng như ma chơi, cánh tài xế đủ mọi loại xe bâu đen đỏ. Lệnh ban, không làm luật, xử lý biên bản hết. Nguy to.

Mình ngồi rít thuốc. Cớm bảo, đông này chờ lâu đấy. Mình tưởng gợi í ăn tiền nên lại rút đăng kiểm xùy hai trăm để lấy lại giấy tờ còn lượn. Cớm nói đủ nghe, thông cảm, không đươc đâu, lệnh ban nghe rồi đấy. Bọn anh đang bị đánh nên phải làm nghiêm. Mẹ tiên sư mấy cái phóng sự báo chí về mãi lộ, hận đéo chịu. Nhìn đồng hồ, đã hơn 3h sáng.

Vật vờ mãi rồi cũng tới lượt. Cớm rút cặp một quyển biên bản mới. Đéo mẹ, hôm nay chắc phạt nhiều nên tốn. Cớm soi đăng kí, bằng lái, ngước mặt nhìn mình. Ơ, địt mẹ thằng này, mày đấy à? Ơ, địt mẹ mày, cớm à? Hô hô, tiên sư thằng Hà lợn dân Phủ lí, Hà nam học cùng đại học mình đây mà. Mười mấy năm rồi, đóng lon thiếu tá, đội kê pi xùm xụp làm mình đéo nhận ra. Mả cha mày.

Nó hất hàm gọi thằng trung tá ngồi bàn viết biên bản. Nó đứng dậy chỉ tay, tôi - ông ra kia làm điếu thuốc, lâu quá rồi. Mình cười, mày đưa tao giấy tờ đây đã, nhỡ quên. Địt mẹ, mười mấy năm rồi tao còn đéo quên mày nữa là mấy cái giấy tờ. Nó cười khùng khục.

Bọn mình kê ghế ngồi xa nơi xử phạt. Thằng Hà lợn hùng hồn, đéo ôn chuyện cũ, mất thời gian, tao giờ như mày thấy, sếp bé thôi nhưng khối thằng to phải sợ, còn mày? Vẫn tư vấn dạo kiếm chinh mẻ thôi. Mình cũng cố lên gân. Thằng Hà lợn:

    Báo chí đánh bọn tao ghê quá nên các cụ chỉ đạo phải làm nghiêm. Khổ lắm chứ sung sướng chó gì.

    Tao hiểu. Nhưng đúng thế nhỉ?

    Thì mày thấy, bọn tao có bắt chúng nôn tiền đéo đâu. Chưa thổi đã kẹp tiền dúi tay rồi, lỗi còn chưa xác định.

    Thói quen và cũng là tâm lí thôi. Thời gian là vàng bạc, chúng hơi đéo đâu dây vào những thứ luật lá lằng nhằng.

    Đấy, cho nên vấn đề là phải nhìn từ hai phía.

    Đồng í, tao cút đây. Đưa số điện thoại để còn liên lạc hoặc có bị tóm ở đất nhà mày còn nhờ vả.

Mình bắt tay thằng Hà lợn thật chặt, hẹn ngày gặp lại. Đồng hồ chỉ 4h sáng. Đi toi mất mẹ gần một giờ đồng hồ ở cái trạm cớm giao thông quái quỷ. Nhưng may, mình gặp lại thằng Hà lợn, thằng bạn bôn ba một thuở mà nếu có dịp sẽ kể ở một bốt khác. Rủi lại gặp may. Tiên sư các cụ!

Về tới nhà, sáng bảnh mắt. Chuông mãi mà vợ vẫn không thấy động tĩnh. Gọi điện cả máy đứng lẫn máy nằm vẫn không tăm hơi. Bỏ mẹ, vợ mình có ngủ ngáy say sưa thế này đâu. Định mở mồm gọi nhưng sợ đánh thức hàng xóm, nên thôi. Cơn giận trào lên ngùn ngụt. Bố tiên sư của nợ, ông mà vào được nhà thì phải ăn mấy cái bạt tai.

Quay ra đầu ngõ, quán trà chát kiêm lòng lợn tiết canh cũng đã lục tục dọn hàng. O đờ đĩa lòng nhỏ, cút rượu tăm, mình ngồi chấm mút. Bữa ăn sáng sớm sủa nhất trong đời. Vửa nhấp nháp, vửa điện thoại cho vợ, mồm lẩm nhẩm khấn cầu cửa mở. Mệt lắm rồi. Buồn bã, mình gọi cho thằng Hà lợn, buôn cho có chuyện, đồng thời cũng thông báo là đã về đến nhà. Nó cũng vừa hết ca, cả đội cũng đang đi đánh chén. Mình lững thững về nhà, lại chuông rinh, chán lại xăng phi cửa sắt ầm ầm. Địt mẹ, cửa vẫn đóng và mình bắt đầu thấy đời im ỉm khóa.


Hàng xóm thấy ồn ào nên đánh tiếng. Chúng bảo sao lại phá nhà người khác. Mình hoảng, tháo kính, dụi mắt. Ôi móa ơi, đúng là đéo phải nhà mình thật. Cả một dãy 3 căn liền kề giống I hệt nhau của một thằng buôn đất cò con mua xây rồi bán cất. Nhà mình ở phía cuối, chứ không phải căn đầu. May cái là nhà đầu chủ hộ đi đéo đâu chưa đến ở.

Mình lộn về cuối, đúng nhà mình. Bing boong phát đã nghe tiếng vợ mình nói vọng ra: chờ tí nhé, em đang...ị.

Giời ạ!
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

2 comments

Xinh đẹp 15:32 Ngày 20 tháng 09 năm 2013


@Phọt phet
Đang chạy xe mà các đồng chí đó lễ phép ra chào thì không gì ngán bằng ha anh. A cũng may nhỉ. E cũng bị dính ở cái trạm Hà Nam đó rồi. Bọn nó ở trạm này săn suốt ngày đêm, nghe đâu có thằng đầu tư thiết bị cho chúng, nên nó không ăn tiền mảnh như thế đâu, nó chia nhau, chẳng lẽ bạn anh nó lại nhận điều này. Có một ngày làm sao, bị quả bắn tốc độ ở Nam Định, đã liều chạy trốn, vì muộn, thân gái dặm trường, e mất thời gian. Tới Hà Nam thì cứ bám đít xe trước mà chạy, xe trước nó bắt dừng,E đoán quả tốc độ, rồi nó quyet đèn vẫy đầu xe mình, E vẫn lướt ga tăng tốc, nó phải né mình. Đêm đó thoát 2 quả. Thi thoảng ban ngày bị tóm ở HN hoặc trên đường ngoại tỉnh, xuống nói: BS Bệnh Viện Nhi TW, nó xin điện thoại rồitha ngay. Bạn em thì nó lạ, nó nói ở viện 198 cũng chẳng được tha, vẫn phải làm luật. Mình thì chưa khi nào mất tiền, he he

Reply
Xinh đẹp 15:49 Ngày 20 tháng 09 năm 2013

@ Phot phet
A dùng hết mỹ từ để để vào thơ rồi... làm mọi người cạn cả vốn liếng nên xoay xở lặp đi lặp lại những ngôn từ cũ rích phát nhàm...ồn ồn, it ịt, uồi uồi, như là từ bé chỉ được dạy 100% ngôn ngữ đó vậy. Muốn đáp lại vài lời nhưng ngọc thể dính dịch cúm đau đầu quá

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang