Chủ Nhật, ngày 01 tháng 1 năm 2012

Phượt tử Phot_Phet - Hành trình 3 Ngựa, 1 Nghẽo #1


Hà nội vào thu, bụi mù trời, hanh hao, khó thở. Đất kinh kỳ ngày một ngột ngạt trong cái bức bối kinh niên của xứ sở. Thân khách trọ như mình thấy tù túng như tù. Đi thôi. Đi đéo đâu? Tây Bắc.

Đồng hành với mình là hai gã giai, đúng hơn là hai gã trung niên mới phải. Trong loạt bài nầy, một gã mình gọi là Rậm Râu, một gã là Sâu Mắt. À quên mất, thêm cả con Phập Phồng, nhưng vì lí do tế nhị mình sẽ không đưa ảnh minh họa lên bởi nó xấu quá. Xấu như nào? Mặt vêu, ngực lép, được mỗi cái mông xinh. Thế cũng ổn rồi, gái bây giờ, để đánh giá về cái xinh nên lấy mông ra làm chuẩn mực, chứ mặt thì, hehe, đéo biết đâu mà lần. Vả lại, tắt điện, trùm chăn, ngói cũng như gianh hết. Ôi dào!

Sau một đêm say vật vã, phải ném cái đồng hồ báo thức vỡ toang mình mới dậy được. Vội vàng đến nhà đón Rậm Râu và Sâu Mắt, đúng 9 giờ. Hai gã cũng là dân ham đi nhưng xem cái cách chuẩn bị thấy mất mát ít nhiều khí độ. Lỉnh kỉnh những va li, máy tính, máy ảnh, rượu bia, báo chí...đã chán mẹ rồi. Chưa kể, gã Rậm Râu còn đem cả nước hoa, gã Sâu Mắt thì đem lăn nách. Khác hẳn mình, một ba lô và “ cây súng” giắt xịp. Mình hỏi hai gã, 3 ngựa mà không có con nghẽo nào là sao? Chúng lắc đầu, chịu. Mình gọi con Phập Phồng. Nó đang học nhưng bảo chờ 30 phút, tới liền. Mình hẹn nó ở Trung tâm hội nghị quốc gia. Dặm trường ngựa hay mà không nghẽo, chán như tù.

Đón được con Phập Phồng. Vửa trèo lên xe chửa biết sấp ngửa đã ngoạc mồm, cháu chào hai bác. Mình đang cài lại cái dây an toàn oác miệng cười, phụt dắm ra thành tiếng. Hai gã kia rung rinh, cười tiết kiệm. Con Phập Phồng mang mỗi cái túi xách con con. Nó bảo vội, mỗi bộ đồ bận trên người, hai thỏi son và ba cái xịp. Mình thích cái tinh thần và thái độ đó.

Đến Hòa Bình, Sâu Mắt đòi đi xem thủy điện. Gã chưa từng đến đây. Khổ, gần hết đời người mà chưa biết đến công trình thế kỷ trong khi biết rất rõ chuyện lá thư gửi đời sau. Cái này mình cũng nghe phong phanh, không biết khi nào mở. Cũng chưa biết chừng đéo có gì cả. Có khi là cục phân Nga và bịch ni lông máu đông khô của An-nam cũng nên. Ngắm nghía một lúc, gã kết luận, như buồi. Rậm Râu phụ họa, đã bảo rồi còn đéo nghe. Con Phập Phồng xoe xóe, tự tử trên này chết trăm phần trăm. Tiên sư con lợn.

Ăn trưa ở Hòa Bình. Một quán cơm sạch sẽ. Mụ chủ trông rất được nếu như không nói là xinh. Xưa nay, mình rất có ác cảm với các thể loại đàn bà bán thịt lợn, bán cơm và bán phở. Trông chúng như có mẫu số chung, đó là già, xấu, béo, mông to và lắm mồm, đôi khi còn gian ác. Quán có bao nhiêu món, mình gọi tất, mỗi thứ một tí, xinh xinh. Đồ ăn bày tràn trên bàn, y như của bọn Hàn quốc. Hai gã kia uống bia, mình làm chai con con rượu ngâm ong đất để phản kích lại quả say đêm qua. Sự hồi tửu nó làm con người ta minh mẫn, nhất là với lữ khách đường dài. Con Phập Phồng thì uống cô ca bằng ống hút, tóp má rít, kêu xòng xọc. Mẹ cái loại, con gái gì mà ăn uống quá trâu bò.

Lại lên đường. Sâu Mắt ngồi ghế trên, bên phụ. Quả Nikon ống zoom dài ngoẵng đeo cổ đậu đúng chim, trông bờ rồ và ngạo nghễ. Cứ tưởng gã trong tư thế sẵn sàng chụp choạch. Nhưng không, giời ạ, gã ngủ, dãi nhểu một bên. Rậm Râu ngồi nghế sau, lim dim lần giở tạp chí “ Nức Nở Nồn” xem ảnh. Con Phập Phồng ngồi cạnh, đầu nghẹo một bên, ngủ nhăn răng. Mẹ kiếp, chặng đầu của hành trình mà khí độ xuống thê thảm. Mình là kẻ đồng hành, vần vô lăng mà cứ nghĩ là thằng tài xế vận tải hành khách đường dài chuyên nghiệp. Tủi thân cực!
Nghỉ chân đỉnh dốc Cun. Rậm Râu lao chõng tre, dạng háng. Bộ “ ấm chén” trông khá tráng niên, buông thõng trong quả xịp nhàu nhĩ, giãn tới độ tối đa. Hong chim nơi đỉnh đèo gió hú, một trải nghiệm quá ư tao nhã và gợi tình. Sâu Mắt tỉnh hẳn, vác con Nikon chạy như đèn cù, bấm xoành xoạch, hết cảnh lại đến người. Trông hành vi của gã, giống bọn báo chí xa lông hơn là bọn ất ơ lượt phượt. Mình cũng leo chõng ngồi, cạnh một bác Mông, mõm xục ống điếu, tay vê bình toong rượu ngô, thần thái, phong độ y như thi sĩ lên cơn phải gió. Mình bấm vai bác Mông, có lửa, tao nhờ. Bác Mông lé mắt, nhe bộ răng vàng đượm, mấy cái răng hàm bọc vàng chóe lên trong nắng đầu chiều đỏ xuộm. Bác Mông móc túi ngực, chìa tay đưa mình quả bật lửa nắp sắt của Tàu, đánh lửa bằng đá, cháy bằng xăng. Phải mấy chục năm rồi, nay mình mới thấy lại. Mình bảo, lâu lắm tao mới được dùng lại bật lửa kiểu này. Bác Mông buông mồm khỏi điếu, tao có nhiều, thích không, tặng cái nhé. Giời ạ, có hẳn một túi ni lông to đựng toàn bật lửa kiểu này giấu sau đít. Nhìn qua, chúng cũ rích như nhau, không biết qua tay bao người dùng hay chỉ mỗi bác Mông này. Bác Mông đưa mình một cái. Mình nghẹn ngào cảm ơn. Hai thằng người khác chủng tộc, xa tít mù khơi, chưa từng biết nhau, giữa đỉnh đèo lộng gió tặng nhau cái bật lửa xa xưa. Ôi, đèo mẹ. Bồi hồi! Mình nhấc đít khỏi chõng, bác Mông níu áo, mua tao mấy cái ngô. À phải, bao tiền? Năm nghìn cái, lấy mười nhé. Bác Mông cười ranh ma. Ừ được, cho túi đi. Mẹ kiếp, mười bắp ngô bé như mười con chuột nhắt, hạt đực hạt cái, chả hiểu luộc từ khi nao nhưng chua lắm rồi. Quẳng túi ngô cho con Phập Phồng, nó nhăn mặt. Mình lừ mắt, cầm mẹ đi, tí vứt.

Lại lên đường. Vừa đổ dốc được dăm mét, Sâu Mắt nhăn mặt, dừng đái phát. Mẹ cái ông này, phởn phơ chán đỉnh dốc thì đéo đái, mới tụt được tí đã đòi. Gã lùng bùng, đéo ai đái vào mặt đồng bào. Mình miễn cưỡng dừng xe cho xuống. Tiện thể tắt máy, kéo phanh tay, kiểm tra mấy quả lốp xem còn căng hay xịt. Sâu Mắt vạch chim đái đít xe. Cũng phải, chĩa chim đái ngang đèo gió tạt cho thì cũng khốn. Kiểu đái núp gió của gã đã kín đáo, lại còn an toàn. Chỉ có điều, lúc mình lượn vòng ra sau để lên xe đi tiếp thì đít xe hiện ngay hình con mắt. Phải nói gã đái kì tài. Phải thôi, bởi phương châm đái của gã là “ có thể không xa và chưa hẳn đã cao, nhưng...rất khác” há há há ( anh phải lượn phát...)
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang