Chủ Nhật, ngày 01 tháng 1 năm 2012

Phượt tử Phot_Phet - Hành trình 3 Ngựa, 1 Nghẽo #2

Chương trình là sẽ dừng chân nghỉ đêm ở TP Sơn la rồi mai sẽ tính tiếp. Thế nên chạy như ma đuổi. Đến TP Sơn la lúc 19h đêm. Thành phố này mình đã lên cách đây mười mấy năm, khi còn là sinh viên. Ngày đó theo chân một thằng bạn cùng lớp, đi xe khách mất nguyên ngày. Gần một tuần ở đó, nó đưa đi lùng sục khắp nơi, chim được cả gái bản, thế nên mình khá thông thổ. Chạy thẳng vào khu nước nóng cách trung tâm TP khoảng 6km. Mình mệt bã. Con Phập Phồng thở không ra hơi. Rậm Râu và Sâu Mắt ngủ đẫy giấc trên xe, tỉnh như sáo, hót như khướu mẹ, lâm bồn ngâm nước nóng. Mình đi lo uống ăn. Đơn giản thôi, hai con gà đồi, một quay, một luộc, lòng mề xào măng rừng. Con Phập Phồng dạng háng trên ghế, ngủ thiu thiu. Quả quần sooc bò ngắn tũn bó lấy cái mông xinh và khoanh giò đẹp nhưng vẫn có độ trễ nải của trang phục ít vải. Trông hấp dẫn nhưng mình cam đoan “ hàng họ” chắc chắn bốc mùi. Gái mà, đi xa, nhanh tanh bỏ mẹ.

Hai gã kia tắm xong trông phởn tợn, luôn mồm kêu khỏe. Đừng có tưởng khỏe mà sướng nha mấy cha. Nhiều thằng, khổ vì khỏe đấy. Rượu thịt bê lên, thơm nhức mũi. Rậm Râu trèo xe, xách be Minh Mạng đóng chai gốm kiểu cách, có hai cái chung bé xíu bọc nhiễu đỏ đi kèm. Mẹ lão già, nốc thứ nầy vào thì chả biết khỏe đến đâu? Khỏe mà không phụng sự ai và cái gì thì khỏe làm đếch, phí mẹ cả cái khỏe đi, phỏng các bạn. Mình đá ghế con Phập Phồng, lừ mắt, chén thôi. Sâu Mắt đã leo lên lầu ngồi tự độ nào, xếp bằng rung rinh, vê trứng cá. Cơm rượu túy lúy, say dật dờ. Chưa bữa nào ngon đến thế. Thề!

Trở ra trung tâm, tính vào khách sạn Hà nội to nhất để nghỉ nhưng loanh quanh thế chó nào lại vào nhà khách của tỉnh. Thôi đành vậy, lữ khách lang thang cốt chơi chứ đéo ai cốt ngủ. May còn phòng, hạng tồi nhất. Chả sao cả, tiên đang còn ngủ bờ ao nữa là mấy ngữ bụi bờ. Mình chia chìa khóa. Hai gã kia một phòng, mình với con Phập Phồng một phòng, đương nhiên. Rậm Râu nhìn mình, mắt nháy kêu cành cạch, chúc ngủ ngon. Thì chả ngủ, hơi sức đéo đâu mà thức thao. Con Phập Phồng bám đít mình, lũn cũn. Nó mệt. Chẳng biết tới độ nào nhưng nghe nó thở ra đằng đít bằng chuỗi tiếng kêu ít ít thì mình biết, nó mệt lắm rồi. Khổ thân!

Mình xả nước lâm bồn tắm. Nằm ngủ quên luôn. Con Phập Phồng đập cửa kêu ầm mới tỉnh. Nó cũng cần phải tắm rửa. Mình không dám quấn khăn tắm để ngủ mà phải nịt xịp lẫn sooc nghiêm trang. Mình sợ, nhỡ lúc chập trùng say tỉnh hớ hênh, con Phập Phồng nó hiếp cho thì khốn. Trong khi mình đang rất mệt và thực tâm cũng không thích nó. Mắt kéo màng nhanh hơn cả một cú dắm bất thần.
Sáng, 7h bình minh. TP Sơn la mưa nhúc nhắc, báo hiệu một ngày tồi. Mình khua con Phập Phồng dậy, nó ngáp ngắn ngáp dài, tay đập bồm bộp vào nắp mõm. Thoạt trông tưởng là hành vi tao nhã, ý tứ, nhưng không, bần nông và tởm lợm. Vì nể ban mai nên mình không mắng nó. Rậm Râu và Sâu Mắt cũng đã xuống dưới lễ tân ngồi. Khi mình xuống, một gã thì đang chuyện trò với con sáo đá biết nói tiếng người treo ngoài hiên nhà khách. Con sáo này lạ lắm, nói rất sõi nhưng chỉ mỗi 3 từ “ địt mẹ mày”. Không hiểu đứa mất dạy nào dạy dỗ nhưng mình thấy vui và đánh giá cao đạo đức của nó. Cái lũ người, đã bắt bớ giam hãm nó, lại ép nó nói thứ ngôn ngữ xảo trá, cắc cớ thì đáng chửi lắm. Địt mẹ cái lũ con người hehe. Còn một gã thì chúi mắt vào bể cá cảnh, đặt gần quầy lễ tân. Mắt gã và mắt con vàng lồi như nhau qua lớp kính mờ đục. Con Phập Phồng cũng vửa xuống. Mình thanh toán, khoát tay kéo cả hội ra xe. Đi ăn sáng.

Sơn la, miền đất nhiều thảo nguyên nên phở bò ngọt nước. Quán nằm đối diện sở chỉ huy biên phòng tỉnh, đông ngào ngạt. Bốn bát to phạc, thêm đĩa quẩy bé xinh giòn giã, hết hơn trăm bạc. Ngậm tăm bú trà chát, tranh thủ hội ý luôn. Lịch trình là ghé thăm nhà tù Sơn la, sau đó theo đường Tuần Giáo, vút Điện Biên, trong ngày.

Nhà tù Sơn la là đéo gì, các bạn tự Gúc nhé, mình không rỗi hơi. Chỉ biết nó là nơi lam sơn chướng khí khắc nghiệt, chuyên trị biệt giam các loại “ đầu bò, đầu bướu” cộng sản khét tiếng của người Pháp. Nhà tù nằm trên một quả đồi rất đẹp, đứng trên nhìn thấy gần như toàn cảnh TP Sơn la. Bọn thực dân khốn kiếp, đến xây cái nhà tù mà địa thế, phong thủy cũng dạt dào. Buổi sáng đó, vắng tanh. Cả bọn giảo chân vào thì một đứa chạy theo chìa vé bắt mua, 10 nghìn/người, thêm 10 nghìn gửi xe nữa, chẵn năm chục. Sâu Mắt cáu, chỗ đéo nào cũng vé, cũng tiền, giáo dục lịch sử cái con củ cặc. Rậm Râu cũng nổi điên, lủng bủng trong mồm câu gì không nghe rõ. Mình thì dị ứng với kiểu bán vé thu tiền, thuyết minh bố láo này rồi. Định vung chân đá cho nó phát rụng mẹ âm vật nhưng lại thôi. Định thần nghĩ lại, đứa kia cũng đéo tội tình. Con Phập Phồng ngồi bệt gốc đại bên ngoài, không vào. Hình như con này không yêu lịch sử, nó cứ vật vờ, ơ hờ như bò già. Nhưng chẳng phải thế, bởi lúc rời nhà tù Sơn la đi Điện biên, nó bảo sợ nhà tù, bởi bố và thằng anh giai nó cũng đang thụ án tội buôn ma túy tít đâu đó mạn Thái nguyên. Thế mới thấy, cũng là kiếp tù, kẻ sợ hãi, đứa tự hào.
Chẳng có gì ngoài một đống hoang tàn đổ nát. Cây đào ông Tô Hiệu trồng, gần trăm năm mà trông bé tẹo, giống loại đánh gốc bỏ bình chơi ngày tết. Rậm Râu bảo, cây phục chế, cây cũ toi lâu rồi. Mình băn khoăn, tội tù thế đào trồng bằng đít. Rậm Râu cười, cái gì đảng cấy – trồng chả có tí viễn vông. Sâu Mắt phụ họa, đã ngu lại khéo tưởng tượng. Tiên sư bố hai ông, phản động đéo chịu được. Thôi cũng may, dù sao nó cũng là cây đào thật. Chứ nghe đâu cây đa trên Tân Trào, toi mẹ rồi người ta còn phục chế bộ rễ bằng cốt thép đổ xi măng trông cho ra dáng còn sống. Giời ạ!

Lượn thôi. Mưa lắt nhắt làm lòng người uể oải. Kiểm tra lại thông tin qua mấy kênh ngựa nghẽo hay đi làm quan sở Lượn, nghe bảo đường tốt, không sạt lở gì. Thế là vút. Con Innova vẫn hiền lành, ngoan ngoãn, tận tụy như thủa nào. Như đã có lần mình ví von, nó hơn hẳn con vợ già ở nhà. Ăn lắm, nói nhiều, lại hay...hỏng vặt ( ít nhất tháng một lần hehe). Chạy một mạch, đúng ngọ tới Mường Phăng. Từ đây còn 15km nữa là đến TP Điện Biên, tỉnh Điện Biên ( tách ra từ Lai Châu ). Rậm Râu bảo, ghé thăm hầm ông Giáp tí, Sâu Mắt cũng đồng tình. Mình chưa ghé bao giờ nhưng cứ nghĩ đến mấy chỗ lưu chứng tích, di tích chiến tranh là rất nản. Từ QL6 rẽ trái, mất 20km nữa. Đường bé bằng lỗ trôn, đi gập ghềnh như háng lên hạch, mất 45 phút thì bò vào đến nơi. Sở chỉ huy Mường Phăng trong chiến dịch Điện Biên Phủ già trưa vắng ngắt. Đón bọn mình là lũ trẻ con và người già, nài ép rao bán mấy đồng bạc trắng ( bạc rởm) và dăm mớ giòi bọ, thảo dược linh tinh. 
Mường Phăng là cánh rừng già, ông Giáp chọn đặt chỉ huy sở. Bọn trẻ con bảo, năm cụ Giáp lên thăm, trực thăng đỗ ngay ruộng lúa. Bọn mình thì leo bộ, mất 800m thì tới nơi. Mệt vãi lình. ( anh lại bận rùi,,,)



Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

2 comments

El Duque 09:10 Ngày 08 tháng 09 năm 2012

Miệ, hôm nay mới nhìn thấy bộ thớt của chú em Phọt. Thì ra cái câu ranh ngôn " Trông mặt mà bắt hình thù, con lơn có béo cái ku mới giòn" của các cụ chúng nó không phải đúng trong mọi trường hợp. Bởi lẽ, đọc văn chú, anh cứ hình dung Phọt là 1 thằng cha Tây học,tri thức sâu rộng & hiểu đời, đã hơi cứng tuổi, và cái thớt thì thôi rồi, hầm hố, râu ria để như cụ Phi black (khoản râu của chú anh đoán hứi trúng tí). Ai ngờ, trông tử tế, cs phần hiền lành phết. Hi hi....

Reply
El Duque 09:12 Ngày 08 tháng 09 năm 2012

hình như gã đầu bạc đi cùng Phtj là Phạm Xuân Nguyên?

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang