Chủ Nhật, ngày 01 tháng 1 năm 2012

Tình Tũn

Con em họ anh – tên Tũn – nom không đến nỗi nào, môi lành, anh thấy rõ, còn rốn không biết lồi nõm ra sao. Thế mà lận đận cái đường tình duyên. Năm tháng trôi đi, đôi vai Tũn nặng trĩu những mối tình vắt qua.

 Người ta thường nói theo tình, tình chạy, chạy tình, tình theo, nghe có vẻ trìu tượng, và văn vẻ chứ anh thấy câu này đúng hơn : Tình yêu như con chó, đuổi thì nó chạy, chạy thì nó đuổi, còn đứng lại thì nó sủa gâu gâu. Trong mỗi cuộc tình đi qua Tũn luôn trong vòng xoay đuổi – chạy – đứng yên.
Tũn luôn trong vòng xoay đuổi – chạy – đứng yên.
( Ảnh chỉ có tính chất minh họa )

Kửng là mối tình đầu của Tũn, giai miền biển, cao, to, đen nhưng Tũn bảo không mấy hôi. Yêu nhau đương tuổi sinh viên nên hết mình và trong sáng. Kửng lại mau mồm mau miệng, ăn nói khéo léo. Thấy bảo dưới quê nhà chuyên doanh những thứ đút vào mồm nên tay dao tay thớt cu Kửng cứ gọi là nhoay nhoáy. Tiệc tùng, liên hoan, giỗ chạp, sinh nhật… mình Kửng xăm xắn lo toan. Bọn anh cũng được nhờ.  Cụ anh mừng lắm, chết chết cái nhà anh cu Bủng ngoan đáo để, đến chơi thấy việc cứ lăn bổ vào, thế chứ, nhớ cái năm nao Tết nó còn rẽ vào nhà Cụ chơi. Khổ! Cụ anh lãng tai nên cứ nhầm là cu Bủng, lâu đâm quen, cứ Bủng ơi, Bủng ! Bớ Bủng !...

Thành ra, Kửng là người bạn tâm sự của Cụ, Cụ tỉ tê: Mật ngọt chết ruồi, nơi nào cay đắng là nơi thật thà, Cụ là cụ quý anh nhất, nom chất phác lại cùng quê, chả như cái quân đầu đường xó chợ, quân ăn cướp, cha bố nó chứ! Cứ liến thoắng và “ vấp đĩa ” như vậy.

Tũn hãnh diện lắm, ngời ngời hạnh phúc, lo nghĩ tương lai. Anh thấy Kửng - Tũn cũng đẹp đôi, tâm đầu ý hợp, mọi nhẽ, mà nhất là khoản cờ bạc – cờ bạc nội bộ thôi – là anh em họ hàng, bố con chiến nhau. Nhà anh có cái lệ ấy, cứ tụ tập ăn uống xong là giao lưu cờ bạc, âu nó cũng là cái thú, cái ngôn ngữ giao tiếp tao nhã. Tũn máu khoản này nhất mà lại hay được, lắm hôm ù liên tục, quần xắn đến bẹn cười văng miếng rất chân thật. Thắng bạc bọn chúng lại í ới ăn sáng nhá, phở hai trứng. Sư anh! Lúc nào chả thế mà  cứ đòi hai trứng.

Yêu nhau lâu đâm cũng chán. Hỉ nộ ái ố đã mấy năm. Dạo mới yêu, lúc nào chả thiên thần mới cả hoàng tử, quần là áo lượt, tóc xịt keo, phấn son xinh đẹp. Giờ nhẵn mặt rồi, cờ bạc còn xắn quần đến bẹn, sáng hẹn đi ăn phở, chưa kip đánh răng, ngáp thối um cả nhà, mắt lồi quên kính… bao cái xấu nó hiển hiện.

Dạo ấy, tiết thu, Kửng đưa Tũn về quê chơi, ý tứ cũng là ra mắt giới thiệu với thân mẫu ở quê. Nhẹ nhàng thôi, không ầm ĩ như cái anh cu Tràng nhặt vợ mang về của bác Lân thuở trước. Tũn hồi hộp lắm lắm, thăm dò, trưng cầu, xin ý kiến cứ loạn xì ngầu lên. Mặc thế nào, đi ra sao, mua quà gì… nói chung là rất nghiêm trọng.

Tũn về quê Kửng trời yên biển lặng, hôm lên, biển cũng rì rào sóng vỗ, rất thơ. Thế mà lòng Tũn trĩu nặng, sóng cuộn trào gào thét, bỏ ăn mất mấy hôm. Hỏi ra, thấy bảo thầy bu Kửng dưới quê chê thẳng thắn lắm. Cụ tỷ thì không nghe kể, đại loại là không ưng Tũn. Tũn tự ái ghê gớm! Dù gì thì cũng gái Thủ đô, đại học chữ to mấy cái. Đã thế thì chia tay ! Tũn tuyên bố chắc nịch !

Bị thầy bu ngăn cản tình yêu với Tũn, Kửng đâm chán, lại không động viên được Tũn. Thế là mối tình đầu của Tũn chia tay trong sự hậm hực và cay cú ! Mọi người lo lắng cho Tũn lắm, sợ thất tình, nghĩ ngợi lung tung không gắng gượng được. Kửng đắm mình trong trò chơi may rủi để xóa mờ dĩ vãng tình yêu của Tũn. Ôi bi kịch !

Cụ anh, lâu không thấy Kửng sang chơi, cắp nón đi tìm, tâm sự nửa ngày, về nhà mắt Cụ long sòng sọc : Cha tiên nhân quân bất nhân bất nghĩa, chân đau chân thối nó đun nước ngâm chân hàng tháng giời, ốm vật ốm vạ nó cũng mua thuốc cho uống. Thế mà tham vàng bỏ ngãi. Con nhà tử tế không lấy, lại đi lấy cái phường du côn. Cha bố nó chứ ! Bớ Bủng ơi là Bủng ! Tũn cũng không vừa gắt um lên : CỤ ĐI MÀ LẤY NÓ !!! Ơ cha bà mày, quân phản phúc, cái ngữ mày á, có chó nó lấy! Bớ Bủng ơi !

 Tũn lao vào công việc, hăng say để lãng quên. Tũn bản lĩnh hơn mọi cái sự toan nghĩ của mọi người. Dạo đầu, Kửng thỉnh thoảng vẫn sang chơi, cũng là nhen nhóm hy vọng, cũng là ầm thầm ngắm nhìn và lo lắng cho Tũn. Bắt thay đổi thói quen hàng mấy năm giời ngay một lúc kể cũng khó. Nhiều lúc mấy đứa em Tũn buột mồm, hay anh Kửng quay lại yêu chị Tũn em đ..ư..ơ..i. Kửng khí thế, thèm vào, chúng mày đã thấy ai nhổ bọt đi rồi lại nuốt lại được không. Bố tổ ! Tình yêu mà thằng cu này ví von bửn kinh! Nói nhỡ mồm, anh thấy chú hùng hổ thế thôi, chứ có khi chú làm được !!! Ăn nhau là ở cái Tũn – em họ anh – kia kìa, nó quyết liệt lắm , dư đã quên từ lâu !

 Một dạo, anh qua chơi, thấy có thằng là lạ, hom hem như hồi bé còi xương, suy dinh dưỡng. Nom tóp lắm ! Xốn xang chào hỏi, anh ậm ừ, Tũn bẽn lẽn giới thiệu, anh Đỏ - bạn em – ở trên Cế. Anh giật cả nẩy, Ấy chớ ! Họ ! Đèo mẹ ! Gì nhanh thế! Mày với Kửng mới chia tay có mấy tháng? Thì hẵng bạn, Tũn hậm hực. Cụ kéo anh ra góc  nhỏ to, con nặc nô, nó đưa giai về nhà ăn cơm. Rõ dơ, vào nhà người ta, có bố có mẹ mà không biết mở mồm chào hỏi ai. Chưa mời đã ăn mà lại còn ăn lắm, dơ! Đúng là quân đầu đường xó chợ ! Không bằng cái móng tay cu Bủng ! Bủng ơi, ới !

Chắc Tũn giới thiệu Cụ cho cu Đỏ rồi nên anh không thấy Đỏ lúng túng. Tại Cụ anh quý Kửng quá nên cứ ác mồm thế thôi, chứ cũng chả có gì. Từ hôm ấy anh thấy Tũn vui hẳn, ra nói vào cười, lại cờ bạc quần xắn đến bẹn cười văng miếng chân thật.

Kửng thỉnh thoảng vẫn đảo qua chơi, gặp Đỏ, hai thằng cứ gườm gườm, như hai con trâu đực mắt đỏ sọc nghênh sừng chực húc . Kửng ra vẻ hả hê, tưởng dư nào, yêu ai, chứ thế này thì… nghe dìm hàng nhau gớm. Đỏ cao tay hơn, cứ dửng dưng rung đùi - thằng này có tật rung đùi, ngồi đâu cũng rung tắp – mày hơn ông cái đếch, chỉ được cái to xác, ông bé nhưng cái ré nó t.o.a .

Bấy giờ, tình yêu đã thấm đượm lắm. Đỏ đã đưa Tũn về Cế chơi mấy bận. Bận nào lên cũng đầy một bao bánh đa Cế ròn khậy, thơm lừng. Cái thứ bánh to như cái nia sẩy thóc, vừng đen kịt bám đầy. Nói thực, được mấy bận đầu còn hứng thú vui vẻ, cả nhà quây quần cờ bạc cắn bánh đa rộp rộp, vừng rơi như chấy khắp nhà. Thế rồi, lần nào cũng đa Cế như cái nia, vừng đen kịt… anh đâm sợ. Cuối tuần mà không thấy Đỏ là anh lại lo nó về quê, hôm nao nó lên lại sái hàm.

Tũn là người có khả năng lãnh đạo. Mối tình đầu tuổi sinh viên nên chưa bộc lộ. Giờ yêu cu Đỏ, yêu cái vẻ yếu đuối, hom hem nên cái tố chất lãnh đạo nó phát tiết ra hết. Nào là anh phải mặc ấm, anh phải quàng khăn thế này này, anh về là phải ngủ luôn, sáng mai phải ăn sáng nhá, anh không được rượu chè, anh phải uống thuốc, anh phải … anh phải …. thiếu nước là chưa thấy nhắc giấy chùi với cả bô biếc thôi. Đến nỗi thím Bưởi nhà anh bảo, mày là người yêu nó hay mày là mẹ nó? Có khi Tũn cũng chả biết mình là ai. Hay là cả hai?!

Dưng cái quan trọng là Cu Đỏ thấy vui vẻ, hạnh phúc, được thương yêu, được chăm sóc. Anh thấy hơi nản tý là vì có cái ăn cái uống anh lại độc ẩm. Lắm hôm chả nhẽ uống một mình, lại rót cốc bia mời Đỏ uống cùng, không có Tũn thì nó còn cố gắng uống hết, chứ có Tũn ở đấy cu cậu lại bỏ mứa, phí của! Về sau anh phải hỏi trước, uống thì rót, không tớ chén một mình, đỡ phí! Đỏ có cái tướng khổ, ngồi ghế thì đùi rung tắp, thế thì có mà rơi hết lộc, mà lại như thể lòng bất an, nhấp nhổm. Ăn thì xuýt xoa, xì xụp, giống kẻ đói ăn lâu ngày gặp bữa. Nom tướng thế thôi, chứ Đỏ là thằng giỏi, cả chuyên môn lẫn kiếm tiền. Hàng tháng mèng mèng cũng phải 1,000 Ố Bá Mà, bố khỉ, gấp mấy lần anh, anh chỉ được cái bốc phét là giỏi.

Rồi cũng phải tính đến chuyện cưới xin, chồng con, Tũn chưa già nhưng cũng chả trẻ. Đỏ rủ rỉ, cưới nhau xong về Cế, Bu Bá anh cho sào ruộng phần trăm gần nghĩa địa, dựng nhà khỏe chán. Chứ ở phố thị mướt mùa cũng không mua được nhà. Tũn giẫy lên : Điên àh! iem học thông ngôn về đới làm gì? Chả có nhẽ bán bánh đa cho du lịch Tàu á? Đỏ trấn an : Bá anh quen mấy chú cán bộ, kiểu gì chả xin được em vào Ti to, Sở lớn. Gì chứ ở Cế anh đếch sợ đứa nào ! Anh thề đấy !

Tũn lo lo là, nghĩ ngợi lung lắm. Thêm cái, chị em Tũn vào hùa : Có dở hơi mới bỏ Thủ đô về Cế ở nhá, thế là dại, là không biết tính toán, là thụt lùi, là… là…  Nghe nhức hết cả đầu, đúng là hiệu ứng đám đông. Kinh phết! Tũn vớt vát : Thì đang tính ! Không tính toán gì hết ! BỎ ! Ngày nào cũng thế, 5 con thị mẹt, mỗi đứa nói một câu, đồ dở hơi, đồ nhà quê, đồ Tũn Cế… BỎ ! BỎ ! BỎ ! Nói nhiều đâm ra Tũn mất hết tinh thần bảo vệ tình yêu. Dần dần ngãng ra. Thế là cả hai chia tay trong tiếc nuối.

Lần chia tay này nghe có vẻ yên bình hơn lần trước. Kinh nghiệm có khác. Cứ như không !

 Sau đận ấy không lâu, anh lại thấy có thằng là lạ ở nhà, cao to đẹp giai, mỗi tội mặt mũi như chiến trường chịu nhiều bom đạn. Ôi những đồi hoa sim! Chuyện nhỏ! Em họ anh cũng thế! Tũn nom phởn lắm. Bắng nha bắng nhắng: Anh Hòn, bạn em, giai thủ đô, làm ở Sở Cẩm – chuyên dẹp bọn chích choác, đĩ bớp. Èo ! Thật á ?! Con này khá ! Thế chứ ! Quen đâu? Anh giai bạn iem, học cùng lớp thông ngôn, ngặt nỗi ít hơn iem 1 tuổi. Quan trọng đếch ! Nom cũng cũ như mày !

Mấy chị em nhà Tũn cũng tí tởn ra mặt. Đi dạo, sinh nhật, liên hoan, tiệc tùng, ôkế … tuyền đầm 3, đầm 4, gặp mấy anh giao thông điếc lòi, mù tịt. Anh Hòn iem cầm lái mà lị ! Về nhà vẫn còn toang toác, ối giời ôi, hôm nay nhá, lúc ở cái đoạn ấy nhá, em thấy 2 thằng giao thông chạy ra tuýt còi, iem sợ quá định nhảy xuống, thì mới nhớ ra anh Hòn nhà chị Tũn cùng ngành. Hehe chuột nhắt vẫn là chuột nhắt!

Các em Tũn bé giờ mới được ăn sái cái đặc ân của anh em Sở Cẩm nên phấn khởi mất mấy ngày. Cũng chả nói đâu xa, mấy anh em trai tráng cũng thấy vui lây, sau này, nhỡ ra, đường xá có em nào nó lừa lọc, dụ dỗ vào nhà nghỉ, khách sạn hiếp đáp bọn anh, chắc cũng chỉ trông cậy được vào chú Hòn thôi, Hòn ợ !

Cụ anh vẫn thế, chua ngoa và cay nghiệt : Cha bà nó chứ, vào nhà người ta lừ lừ như quân ăn cướp. Mặt rỗ như cái rổ ! Sau, cụ tuyền chửi tắt - Cái thằng mặt rỗ !

Nhưng anh vẫn thấy có cái gì đó khang khác, gờn gợn ở phía Tũn. Hòn là dân Sở Cẩm, nói to, quát nạt, ra lệnh quen rồi. Nên với Tũn cũng thế, yêu là yêu chứ nói là phải nghe. Lại điệp khúc phải, phải… nhưng lần này không phải Tũn: Em phải ngủ sớm, đánh bài ít thôi, em phải ở nhà, mai anh đi đánh án một tuần… Mà cái giống đời, thằng hơn tuổi nói còn nghe được chứ đằng này lại thế thì Tũn đếch chịu được. Mới đó mà trật tự thay đổi ngược hẳn.

Đâm ra, Tũn lại thấy nhơ nhớ cu Đỏ - Vừa hơn tuổi mà mình lại quát được. Hiệu ứng đám đông lại được phát huy. Úi giời, dân (bắt ) tệ nạn á, kinh lắm, đêm hôm đánh án, có khi hàng tháng giời, rồi còn tai nạn nghề nghiệp. Chả may, bắt được thằng xì ke hay con bớp nào nó cú, nó nhẩy vào cắn cho cái cũng chết. Thôi, lại BỎ Tũn nhá ! Chết cười ! Nhớ có hôm nao, bầu đoàn thê tử đi rống Ôkế, lúc thanh toán chị em đi vệ sinh gần hết, còn lại mấy người anh bảo: Canh ti. Hòn nhanh nhảu : Hôm nay để em chi ! Mới đánh án ! Anh khuyên can: Thôi chú cứ để canh ti, nhỡ sau này chúng mày bỏ nhau rồi lại biết thế, tiếc của. Thế mà hôm nay ứng phết. Không biết tại anh có tài dự đoán hay là độc mồm độc miệng. Thôi anh nhổ bọt rồi, coi như anh chưa nói.

Tũn bị hẫng mất độ 1 tháng. Lại bấn loạn cả lên, ế rồi! ế rồi! Mấy đứa em thi nhau giới thiệu, tuyền trọc phú ven đô với “rân” chơi sành điệu. Có thằng đến rủ Tũn đi chơi, chém : nhà anh mấy mẫu đất, cò bay mỏi cánh, rơi xuống ruộng lả tả, iem mà lấy anh về có mà ăn vã cả đời cũng không hết. Loanh quanh chỉ có vậy, chuyện nhạt đếch tưởng, đi chơi có mấy bận mà bận nào Tũn cũng phải mang theo lọ muối. Còn có thằng chán đến nỗi hẹn hò đi chơi lúc chập choạng tối, thế quái nào mà đến lúc gặp lại bẩu anh ăn cơm rồi, mẹ bẩu nấu ăn sớm mà đi. Ôi vãi !

Thế rồi bận đó, cuối tuần cả nhà xôm tụ, anh thấy loáng thoáng ai như Cu Đỏ đang lúi húi rau cỏ trong bếp. Anh tưởng mình mắt toét, cứ ngoai ngoái nghi ngờ. Ra chiều hiểu ý, Cụ anh tặc lưỡi, ối dào, lại cái quân đầu đường só chợ, cái quân thủng nồi trôi rế, thùng bất chi thình, cha tiên nhân nhà chúng nó chứ.

À, ra vậy, phen này Tũn định về Cế?! Loanh quanh lại quay về máng lợn, thôi thế cũng tốt, còn hơn mấy thằng bán đất ven đô lắm tiền nhạt thếch. Tũn mà đi chơi với chúng nó chỉ tổ tốn muối.

Sau sóng gió này, Tũn - Đỏ ra chiều quyết tâm lắm, thuê nhà cũng được. Đỏ rút kinh nghiệm chả dại mà rủ Tũn về Cế cất nhà nữa. Tũn như được là chính mình, quần lại xắn đến bẹn cờ bạc văng miếng chân thật. Đỏ cũng dễ tính. Tũn thỏ thẻ, iem nấu ăn vụng lắm, sau rồi dư nào? Không sao! mình đi ăn tiệm, mấy lại anh úp mì ngon cực. Năm thị mẹt vẫn chê tợn, mày cứ nghĩ kỹ đi nó là nó tốt tính thật, dưng mà cái cây không tốt thì có cho con giống tốt được không? Anh í bảo là tuy bé nhưng cái ré ...nó toa. Phét đấy, mày đã sờ, đã nhìn thấy cái ré đấy chửa? Tũn cúi gằm lắc đầu. Đấy ! Thấy chưa?

Tuy vậy, Tũn – Đỏ vẫn khăng khít lắm. Nàng như là nhà thơ, còn chàng là họa sỹ, mơ tưởng vẽ lên cuộc sống tương lai nhiều hứa hẹn. Mọi thứ tưởng ổn cả để đi đến đoạn kết thì xảy ra biến cố. Cái đận ấy anh chị hay giận nhau, Đỏ nhiều lúc cũng chán nản vì Tũn thì hay làm mình làm mẩy, dỗi hờn, cấm cẳn. Gì thì gì, Đỏ cũng còn có sĩ diện. Đi làm thì các em nó ngưỡng mộ, thần tượng, mỗi tháng 1,000 Ô Bá Mà cơ mà, vậy mà lúc bên Tũn, hết anh phải, anh phải… thì lại đỏng đảnh khó chiều. Đỏ xuôi vào vòng tay em nhân viên cấp dưới lúc nào không hay. Tũn tình cờ phát hiện được. Với lại con em Tũn trước làm cùng, biết rõ con bé ấy, thấy bảo bao nhiêu cái xấu của đàn bà, con gái là nó gom tất, đóng phim ma không cần hóa trang. Tũn cảm thấy ức chế, tổn thương ghê ghớm. Lần này thì có mà ngải cứu !

Hài nữa là mấy hôm sau, Đỏ quay lại bảo, điện thoại anh hỏng, cái kia em không dùng thì đưa anh – cái điện thoại mua theo cặp hồi yêu đương. Năm thị mẹt thất kinh ! Sao lại thế được nhỉ? Nó đâu phải là người dư thế? Tũn hiểu biết : Anh ấy là người hiếu thắng ! Anh thì nghĩ có khi Đỏ muốn Tũn sớm quên nên mới làm như thế. Dù sao cũng là hạ sách, cũng phải lấy chỗ đi lại chứ. Đoạn tuyệt thế mà lại hay gọi điện cho mấy đứa em Tũn, hỏi thăm bâng quơ, dạo này sao, dạo này thế nào… Hôm đó, anh đi làm về thấy Đỏ đến chơi tự lúc nào. Vợ anh sửa soạn cơm rượu, anh có chai rượu Tây người ta cho, bỏ ra mời Đỏ. Tưởng chỉ làm vài tuần, thế mà hai anh em bú ác, vèo cái đã cạn róc. Đỏ bảo, em uống được nhưng trước đây cứ ngại, rồi lại rưng rức : Em tiếc lắm anh ạ. Thôi, số rồi chú ạ !

Ôi ! Tũn nhà anh, cơ khổ ! Yêu vắt từ hồi sinh viên qua đi làm, nay đầu ba đến nơi rồi mà vẫn quẩn lắm. Thằng cu em họ bảo: chị Tũn không cho mình cơ hội, cứ vội vội vàng vàng, đâm chả ai ra hồn. Anh bảo Tũn : Mày dở lắm ! Nom có đến nỗi nào đâu, thấy giai là cứ phải từ từ, cứ õng ẹo một tý, à ơi một tý kiểu gì chả vớ thằng ngon. Giống như thợ săn và con mồi ấy, lấp ló một tý thì mới biết thợ săn giỏi. Ai đời, thợ săn chưa kịp giương cung đã chạy ra chỗ rộng để thợ săn dễ nhìn. Anh họ anh còn chua hơn bảo: Nó á, thợ săn bắn trượt nó còn bay theo bắt cung tên gí vào tim mình á. Ối Tũn ! Thương thương là !

Sóng gió qua đi, Tũn lấy lại cân bằng nhanh, kinh qua mấy cuộc tình rồi nên chuyện vặt. Vả lại, cuối tuần xôm tụ, giao lưu cờ bạc nên Tũn cũng thấy vui. Đen tình đỏ bạc mà!  Bẵng đi một thời gian, thấy Tũn đi về thất thường, bí ẩn. Mấy đứa em thì thầm, hình như chị Tũn lại có người yêu !

Tũn có người yêu thật! Nhưng chả bắng nhắng như trước, ầm thầm  và cảnh giác. Tũn sợ cái hiệu ứng đám đông của 5 thị mẹt và thấy đồn là “ đối tác ” sống nội tâm lắm, nên gặp “ bão ” nhà Tũn là hoảng.

Hôm sinh nhật thằng cu con chị gái Tũn, anh đến, đoán ngay. Tũn ra chiều hiểu biết giới thiệu – như dân kinh doanh giới thiệu sản phẩm – Anh A, chị B anh biết cả rồi, còn đây là anh C chồng chị D, còn thằng cu này là con anh E với cả chị F, con bé con này con anh G và chị H. Yêu nhở ! Giới thiệu với mọi người đây là anh Sỏi bạn em. A Cu Sỏi! nghe tên đã thấy rắn rỏi, mạnh mẽ rồi. Lúc Tũn giới thiệu, Sỏi gật đầu lia lịa, như bổ củi, nhưng chắc cũng chả nhớ được mấy.

Sỏi là đệ tử của cụ Nguyễn, yêu những cung đường, những vùng đất mới, con người mới. Anh thần tượng cái nhóm người này lắm. Thỉnh thoảng họ lại tếch lên Tây Bắc, khi Mèo Vạc, Lũng Cú, Mù Căng Chải… khi lại biển xanh cát trắng. Có thằng đêm hôm nghe điện bật dậy, tất tả lên đường, vợ sụt sùi khi nào anh về. Ôi những con người phóng khoáng và tự do !

Thích là vậy, nhưng anh không thấy hợp lý – hay tại anh vợ con sớm nên không thoát ra được cái vòng luẩn quẩn đời thường? Làm sao mà có thể bỏ vài ngày, có khi hàng tháng giời, đến những miền đất mới, tối tối trai gái lều bạt giữa mênh mông đất trời ngoan ngoãn và trong sáng. Ối anh lại nghĩ bậy rồi ! Thể nào mà anh không đi phượt được !

Tũn hứng khởi lắm, cũng ba lô, lều bạt, túi ngủ… theo Sỏi trên những cung đường.
Sau những sóng gió tình yêu, Tũn đã biết thay đổi ...
( Ảnh chỉ có tính chất minh họa )

 Sau mấy lần phượt về, anh thấy Tũn khác lắm. Tối tối không còn cờ bạc xắn quần đến bẹn, thay bằng đọc sách nấu ăn, cắm hoa, thêu thùa, may vá. Ăn uống cũng nề nếp lắm, không còn đầu gối quá tai, húp canh xoàm xoạp, hay ngửa cổ súc miệng òng ọc rồi nhổ toẹt trước của nhà như trước. Anh đâm hoảng, hay đợt rồi ngã ở cao nguyên đá Đồng Văn? Khám chưa? Em phải thay đổi thôi anh ợ, không thi toi, Tũn bảo thế. 

... làm mới mình để phù hợp với sở thích mới...

Khổ thân Tũn, giờ mới nhớ, hôm rồi anh em cờ bạc, Tũn ở nhà ngồi cạnh xem, trều dãi, thương lắm. Anh bảo thôi mày lên gác nghỉ đi không lại mất công toi cái sự cố gắng  gần đây.

Sỏi vẫn là một ẩn số, hắn ít nói và cũng kín tiếng. Trái ngược với sự quảng giao, bặt thiệp của dân đi nhiều. Nhà anh thì vẫn vậy, xôm tụ và cờ bạc. Chỉ có điều từ nay thiếu Tũn. Đừng cố em ạ, khi nào không gồng được thì buông! Khổ mấy!
... Yêu những cung đường ( phượt )

Tuần trước đã thấy hai nhà gặp gỡ, đánh chén nhiệt tình và vui vẻ, con em Tũn còn phải đạn dược sau nhà. Sao Tũn ế thì lo lắng, mà sắp lấy chồng rồi ai cũng lo lắng hơn. Hy vọng mọi người nhầm, đằng sau cái vẻ bề ngoài xù xì là một tâm hồn cái tính. Ngọc trong đá mà !@ truyện của Quạt Mo blog.


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

2 comments

nhong khu den 07:48 Ngày 22 tháng 09 năm 2012

sư bố cu Phẹt, chỗ nào cũng thấy cu ỉa một bãi là thế đéo nào. chả có rùa tắc tý cạc nào.

Reply
Unknown 14:22 Ngày 01 tháng 03 năm 2016

hay

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang