Chủ Nhật, ngày 01 tháng 1 năm 2012

Văn tế Đông hải.

Giời ơi...

Lưỡi liềm cắt cáp , 1 nhát 3 dây

Tình đệ huynh gắn bó, mà anh nỡ tuốt kiếm tuyệt tình. Thằng em còn mỗi bát cơm, mà anh nỡ ra tay gạt vỡ.

Nhớ ngày xưa:

Cun cút nghe anh, tình xưa gắn bó
Chưa quen dùng súng, chửa ngó tàu đùng, chỉ biết song đao, hoặc xài phóng lợn

Oánh giầy, móc cống, cửu vạn, giật đồ vốn nghiệp thằng em. Dân chủ, tự do, độc lập, tự cường em nghe đéo hiểu.
Chợt nghe tin anh đã giành độc lập. Mao Dè Tung lên làm chủ quốc gia.

Thoắt bần nông nổi lửa nấu xoong nhôm. Họ Tưởng chạy đéo bằng con chó

Em vội theo xin làm phên dậu, "bàn tọa anh đéo phải lo,"

Anh ngứa mắt mũi lõ đã lâu, "việc này chú không phải nghĩ".

Một lũ tụ trong lòng chảo, há đàn anh để chúng nó yên.

Hai ba hòa khúc rộn ràng, hò dô đàn em kéo pháo.

Sợ kặc  mắt xanh mũi lõ, phen này bố quyết thịt chúng mày, có đàn anh tiếp sức ủn lưng, cậy đông em chơi "Nhân hải".
Khá thương thay

Nhằm ngày thủ đô giải phóng, cửa ô rầm rập bước chân, tiếng phăng xe  (france) em nghe đã quen tai, sao băng rôn chơi tuyền Hán tự?
Vốn đàn em tưởng giành độc lập, nào ngờ anh chặt làm đôi. Lũ tinh hoa ham hố tự do, xuống tầu Nam kỳ trực chỉ

Thân em bần nông mắt toét, tuyền lũ lỏng Hán tịt Tây. Phần em chỉ phá là nhanh, chứ xây bọn em đéo biết.
Chi quản công đàn anh hà hơi tiếp sức, đạp bằng vĩ tuyến, đánh nhau chính nghiệp bọn em.

Nào tởn bọn Nam có lũ Mẽo chống lưng, ngày nghỉ đêm đánh, ta canh hòa bình thế giới.

Nào a ka, nào đạn dược, cá ca la thầu tóp tép em nhai.

Nào dép lốp, nào ổi tàu, đến nay đội trông vẫn gấu.



Ôi...

Giết nhau quả em vô địch; Oánh cho Pháp, Mẽo phọt phân.

Công anh to như trời biển, chuyển em chả thiếu thứ gì, dân anh tuy đói xác đói xơ, vẫn xuất đồ cho em chiến.

Năm tám em tiện tay ký nhường tý biển, khi đó đéo thuộc phần em; nào ngờ trời đất đảo điên, sau này quả em cướp được.

 Chẳng phải là do ăn rùa, may mắn, thực tâm em biết nhờ anh; đéo có anh mang súng đạn sang, giàn thun em chơi thế đéo?

Nhưng nghĩ rằng:

 Thân em quả giành độc lập, nhưng dân còn đói nhe răng; xuất khẩu được chút tiền đô, nhập siêu chuyển sang anh cả.

 Vì anh dân em no ấm, tuyền chuộng đồ Tầu, cái xi líp, cái tăm tre, đều "mết in tung của".

Bao năm anh em thuần xỉ, anh gọi em dạ, anh bảo em vâng ; tình như thủ túc bấy lâu, chia biên giới, cắm mốc cờ, rộn câu "Nỉ hảo".

 Nhưng địt mẹ thế thời đã khác, thân em nhịn nhục đã lâu.

Thời lạm phát phi mã như điên, giờ em như diều trước bão.

Ôi thôi thôi...

Than đá đã hết, bô xít chửa xong, ODA gặp sóng thần đang trì hoãn.

Xuất khẩu thì ít, nhập khẩu thì nhiều, khúc ruột thối giờ hầu bao thắt chặt.

Địt mẹ đào đâu ngoại tệ, giờ em hết sạch tiền đô, còn mỗi nước ra biển đục dầu, mả cụ anh nỡ đang tâm cắt cáp.

 Thân em giờ như con chó, địt mẹ đừng đẩy đường cùng; em mà đéo đục được dầu, địt mẹ đố anh moi được.

 Đánh nhau thì em số một, bạn em tuy đéo có thằng nào, địt mẹ anh có dám chơi, thân anh thù trong cũng lắm.

 Tuy anh có tầu to súng lớn, em chỉ phóng lợn cầm tay, nhưng anh mà trót vả em, em đây là trùm ăn vạ.

Bù lu bù loa thiên hạ, vốn nghiệp của em; bọn đế quốc nghe thấy e hèm,"thằng kia cậy to bắt nạt".

Ngài xưa nhờ anh đánh Mẽo, ngẫm thấy đéo khôn; Giờ lại cậy Mẽo đuổi anh, há thành luẩn quẩn?

Ôi...

 Một phút sính cường, ngàn năm ôm nhục. @ Woong ngau pin aka con Bín Buồi Trâu.

P/S: Anh tuần sau vân du tu tiên, các bạn liệu hồn mà bảo ban nhau. Sin trào và hẹn gặp lại.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang