- Đừng, đừng Phích...

Tất nhiên tôi chẳng thèm để ý đến lời khẩn cầu yếu ớt và chiếu lệ của chị, tôi đưa tay phải lên bóp lấy ngực phải của Thảo. Chị không mặc cóc sê. Thảo hổn hển như người sắp chết đuối. Tôi đưa nốt tay trái và bóp lên ngực trái của chị. Thảo nấc lên một tiếng. Rồi chị vùng dậy, cởi phăng chiếc áo ra, để tôi mặc sức vân vê và nắn bóp. Thế là cuối cùng tôi cũng xứng đáng là đội viên gương mẫu của đội sản xuất Trần Quốc Toản, hai tay bóp hai thứ to như cam. Bây giờ, người chị Thảo ưỡn ra, mềm nhũn. Đôi má của chị đỏ hồng, đầy khát khao. Tôi bèn đưa mồm ra và nút lấy nút để đôi môi ngọt lịm của chị.

Lúc đó, tôi chỉ mong mình mọc thêm mấy cánh tay để thỏa mãn khát khao. Tay phải tôi bóp ngực phải chị. Mồm tôi lại hôn lên ngực trái của Thảo. Còn tay trái thì lại thò xuống dưới háng chị. Lúc ấy, khi miên man sung sướng tột cùng, hình ảnh về một bầu trời xanh ngắt vẫn kịp vụt qua trí óc tôi.( còn dài...)