"Tôi ôm ghì lấy chị, vụng về hôn đặt môi lên đôi môi nóng bỏng của chị. Người chị như lả đi. Tôi hổn hển cởi áo rồi cởi quần chị. Tay trái tôi bóp lấy ngực chị còn tay phải thì mân mê xuống phía dưới. Chị thoảng nẩy người lên một tí, có lẽ vì hạnh phúc và sung sướng. Nòng súng tôi chĩa thẳng vào người chị.

- Giơ tay lên! Phích, mày đã bị bắt!

Đèn pin bật sáng, tôi run bắn, vội quay đầu lại, mấy nòng súng AK đen ngòm đang chĩa thẳng vào mặt tôi. Một thoáng định thần, tôi nhận ra các bác bí thư, bác chủ tịch, mấy anh dân quân và cả đồng chí Hùng, trưởng công an xã.

- Lập biên bản rồi bảo nó ký vào. Lý do: Đang đêm vào bóp vú sờ bướm vợ bộ đội ngoài chiến trường xa - đồng chí Hùng quát to.

Mồ hôi trên người tôi vãi ra như tắm. Rồi tôi giật mình choàng dậy. Chỉ là một cơn ác mộng. Tôi chưa tằng tịu với chị Thảo, tôi chưa bóp vú hay sờ bướm chị. Và tôi chưa bị bắt. Tôi vẫn là người đội viên ưu tú của tổ sản xuất Trần Quốc Toản".

Buổi chiều hôm ấy, chị Thảo ghé qua nhà tôi. Chị nói Phích ơi tối này sang nhà chị có việc này chị nhờ em nhé.

Trời nhá nhem tối, tôi thủng thẳng bước trên đường làng hướng về nhà chị Thảo. Chị lâu nay ở với bố mẹ chồng. Đến hiên nhà, không thấy các cụ húng hắng ho như mọi khi, tôi đoán các cụ đã lên uỷ ban xã nghe phổ biến về nghị quyết "người cao tuổi Việt Nam quyết tâm chống Mỹ". Con chó vàng từ trong nhà chạy ra, kêu lên mấy tiếng ư ử vui mừng rồi quấn lấy chân tôi.

- Chị Thảo ơi, em đến rồi!

Không thấy có tiếng ai trả lời, tôi đi vào trong nhà. Có tiếng gì. Tiếng gì róc rách trong trẻo như tiếng suối xa.Tôi chợt nóng bừng người. Chị Thảo đang tắm dưới bếp.

Tôi toan xuống bếp, nhưng lại cảm thấy như có lỗi. Không, không thể nào! Tôi là đội viên ưu tú của tổ sản xuất Trần Quốc Toản. Tôi không thể làm cái việc đê hèn là nhìn trộm chị Thảo tắm.

Nhưng rồi vẫn như ma đưa lối quỷ dẫn đường, tôi vẫn nhẹ nhàng đi xuống bếp. Trống ngực tôi đập thình thịch và người tôi như muốn ngã quỵ xuống vì quá hồi hộp.

Càng đến gần thì tiếng nước chảy lại càng to hơn, mỗi lúc một mê hoặc hơn. Bây giờ, tôi không còn băn khoăn mình là đội viên của đội sản xuất nào nữa. Bây giờ tôi chẳng còn quan tâm đến đế quốc Mỹ cùng những tội ác tày trời của chúng nó. Bây giờ, tôi chẳng còn nghĩ đến con đường xã hội chủ nghĩa mà chúng ta đang xây dựng. Bây giờ, tôi chẳng còn sợ hãi cơn ác mộng hôm nọ. Tôi chỉ muốn nhìn thấy thân thể chị Thảo, hình ảnh mà ngay cả trong giấc mơ thì tôi vẫn chẳng bao giờ có một sự hình dung rõ ràng.

Qua khe cửa, tôi thấy chị Thảo đang tắm. Da chị trắng, một vẻ đẹp dịu dàng. Chị dùng hai tay xoa ngực, xoa đùi, và xoa khắp người sau khi dội những gáo nước sóng sánh lên thân thể. Người tôi nóng rực. Tôi không còn biết tôi là ai. Tôi không còn biết tôi ở đâu. Tôi không còn biết tôi đang làm gì. Mọi thứ đang diễn như như trong một giấc mơ. Và hình ảnh cuối cùng còn động lại là khi chị đưa tay xoa háng...( còn dài,truyện của bạn Cá Thối trên tnxm, đệ anh)