Chủ Nhật, ngày 26 tháng 2 năm 2012

DỊ NHÂN



Dị nhân cao chẵn mét rưỡi, nặng đúng 46 cân. Ngài mắt ốc nhồi, mép cá trôi, môi cá mè, mũi khỉ, cằm vượn, tai linh cẩu. Tuy chưa đến độ dị tướng, nhưng dưới mắt ta thì quả dị nhân. Ngài sinh hạ tại Trường Yên cố đô, non xanh, núi thẳm. May mắn là không trong cảnh bần nông chốc mép nên đến vị trưởng thành lai kinh học lễ, lấy được bằng cử nhân đại thành toán pháp.

Hành lễ nhận bằng, ngài vân du tu tiên, dặm trường thiên lí hết bắc lại nam, chẵn 3 năm thì về lại đất kinh kì. Đi làm thân khuyển mã cho vài đại nhân, quan lớn, hết đâu mất 5 năm, ngài quyết định tự thân lập nghiệp, chế ra cái Ngọc Anh hội, chuyên bán buôn công nghệ, thêm một tí mây gió giăng sao. Nhờ có tư chất, lại chăm chỉ làm ăn nên sau vài năm đã nên nghiệp thế. Đến nay, ngài quản hơn trăm gia nô, tháng phát gần một tỉ nén bạc công lương. Chưa kể tiền thuê điền địa làm cơ sở, kho tàng. Ở tuổi chẵn 40, cơ nghiệp thế là khá lắm.

Có tiền, ngài xây dinh phủ, nơi đắc địa thôn Nàng Hương, ngoài thành. Chốn đó, toàn những bậc quan gia, cự phú. Thế nên phong thủy hữu tình, cảnh trí hài hòa, iên tĩnh. Thật xứng nơi của bậc quyền quý, giàu sang. Dinh phủ ngài rộng tới gần 300 thước vuông, 3 lầu ngất ngưỡng. Tiền môn trang trí kiểu cung đình Thiên An Mẩn, hậu môn kiểu Phăng – Xé tây phương, đỉnh chóp nhọn tròn như quả bầu lào có cuống, hệt các cung điện xứ Nga – La – Tư tít tắp xa xôi. Thật là tòa dinh phủ hiếm thấy trên đời, đệ nhất trời Nam.

Chưa hết, bởi bản tính ưa rong chơi nên ngài sắm luôn hai ngựa. Một con hắc mã tên Mẹc – Xê – Ơ 250, mua tít xứ Giéc – Manh nổi tiếng, hết hơn 3 tỉ quan tiền. Hắc mã này còn hơn cả Xích Thố của Vũ Hầu thời xưa, ngày đi hàng vạn dặm không mỏi, chẳng thèm dùng đến cám cỏ mà chỉ uống nước lã A 95. Ngài còn dán bùa Oto Fun vào mông, nên đã là ngựa quý lại còn danh giá. Một con khác, bạch mã Lan – Rô – Vơ, ngài cũng lùng mua tít mãi xứ Ăng – Lê mù sương. Bạch mã này quả là vô đối, từ sự mạnh mẽ hào hoa đến sự bền bỉ trường kì, thật không phím nào tả được. Ngựa này, ngài dùng cho những chuyến vân du thiên lí. Còn con hắc mã kia, chỉ dùng khi điểm tâm, rượu đêm và chơi túc cầu.

À, mà nói thêm một chút về thú túc cầu của ngài. Thuở còn trai ngài chơi túc cầu có tiếng, tuy là đoản dáng, ngắn chân. Thường thiên hạ đá cầu chân nọ, chân kia, có người thuận chân nam, có kẻ thuận chân chiêu ( ta cũng chưa từng thấy kẻ nào mà chân nam lại đá chân chiêu cả, có chăng chỉ bọn...say rượu ) nhưng riêng ngài thuận cả hai chân ( hay hai chân như một ). Bởi sở trường của ngài là nhè cẳng đối phương, phóng hai chân mà phạng. Ngài triết lí, không trúng bóng thì đối phương cũng sợ mình. Thế nên, đám quần banh vút cầu cùng ngài thấy bóng dáng là đã tránh xa, lẩm nhẩm rủa thầm, địt con mẹ. Đến giờ trung niên, kém sự tráng kiệt ngài chuyển sang chơi môn rổ cầu ( bóng rổ). Thật là vô đối với cái tầm cao một mét rưỡi của ngài.

Quản hai con quý mã, yên cương sang trọng tót vời nhưng ngài lại không hay tự cưỡi mà lại thuê một kị mã làm của riêng. Thực ra cũng có đôi lần ngài cưỡi nhưng vì tầm vóc khiêm nhường nên thay vì ngồi trên yên cương thì ngài lại ngồi lên cổ. Thành ra sự khiển mã rất khó khăn. Một phần lỗi do ngài, phần nhiều thì những giống ngựa tốt thường ít khi cho chủ nhân được cái quyền đè đầu, cưỡi cổ. Cũng đã dăm bận ngài cố, nhưng ngựa quý không thuần, húc đầu cột điện, vỉa hông ba toa làm nhiều phen ngài suýt chết và quý mã đau ốm mất mấy tuần. Tiền cho mã y tốn không biết bao nhiêu mà kể. Thế nên ngài phải thuê một kị mã riêng và chấp nhận phận ngày đêm ngồi sau đít nó. Chẳng biết nhục hay vinh???

Hôm ta mời dị nhân về nhà đối ẩm, ngài than, nhẽ phải bán bớt đi một con tuấn mã. Ta hỏi nhẽ gì, ngài đáp phí mã xa nhẽ sắp tăng. Hề hấn gì với cự phú như ngài? Ngài lại bảo sáng đi ăn điểm tâm, hắc mã buộc tít đằng xa, ăn bát bún riêu cua 30 nghìn nén bạc mà phí cột mã lại mất gấp đôi. Thật phiền phức không biết để đâu cho hết. Ta ngỏ lời, hay để cho ta ngựa quý, ta sẽ thay ngài chăm chút sớm hôm. Ngài gật và ra giá. Ta thành tâm thưa, chịu một nửa, được không? Ngài chẳng nói chẳng rằng, cười vang ba tiếng, vẩy đít ra về. Ta chả hiểu vì sao?

Một bữa, sẵn ngày nguyên tiêu, ngài mời ta về phủ dùng bữa. Thật là vinh hạnh quá đi. Thuê một con cóc mã Mai Linh đúng giờ ta đến. Thật chết đỗi, xưa đến nay ta chỉ biết ngài mà không biết đến thê tử. Nhưng biết rồi đến giờ này vẫn run rẩy không iên. Thê thiếp của ngài đẹp đến độ Điêu Thuyền nức nở, Quý Phi sụt sùi. Thật để so với ngài khác gì so công với quạ, đèn dầu so với măng - xông. Hỏi ra mới biết, thiếp của ngài là gái xứ Tây Giai, cố cung của vương triều Hồ một thuở. Thảo nào đẹp đến thế. Suốt tiệc, nàng cúc cung hầu diệu, không ca thán một lời mặc cho ngài có những điều chê trách không hay tỉ như nước mắm sao lại nhạt, lẩu sao lại có nước. Phải như thê thiếp ta thì đã ăn vài vả rồi, chứ đừng nói ngồi đó mà bi bô hạnh họe.


Giữa tiệc, lại có một người thiếp khác của ngài ra hầu. Nếu như người thiếp đầu mười phân, thì người này cũng được đến tám, chín. Ngài bảo, người này nhân chuyến kinh lí xứ Phù Tang, thấy được mắt mà nhặt về, tên gọi O sin. Khác với người thiếp kia, nàng tay thì hầu diệu, mồm thì tù tì liến thoắng nhả lời châu ngọc. Ngài lấy làm vui mừng, phấn chí, không trách một lời. Cứ xem ánh mắt và cử chỉ thấy ngài dành ái ân nhẽ trọn vẹn.


Tàn tiệc, ngài gọi hai ái tử xuống hầu. Trưởng nữ đẻ đầu, thứ nam đẻ cuối. Hai đứa trẻ này mặt mũi tinh khôi, xinh đẹp trăm phần, ta trông mà yêu quá thể. Ngài bảo ta trên thông thiên văn, dưới tường địa lí, thể tất xem cho một quẻ càn khôn, xem bổn mạng chúng có nên cơm nên cháo. Ta nhìn ngài rồi nhìn hai trẻ, cười sằng sặc, tí nữa thì thổ ra huyết. Bởi trên nét dung nhan của chúng, tuyệt nhiên ngài không có một phần. Ta hỏi thẳng, là con ai, của ngài với bà cả hay bà hai. Ngài cười ruồi bảo con ngài nhưng...chưa chắc. Thật lạ! Thế thì ta chịu, không tài nào xem được, trừ phi ngài lấy cho ta cái A ĐÊ NỜ nơi thái y viện. 


Ngài gọi kị mã đưa ta về bằng tuấn mã Lan - Rô - Vơ. Thật đời ta có nằm mơ cũng không dám cưỡi chứ đừng nói được ngồi. Ngài cùng đi để tranh thủ tâm sự thêm ít nhẽ. Nhưng chưa được câu trước câu sau đã thấy ngài rền vang như sấm. Kị mã bảo, may mắn làm sao hôm nay lại không thổ ra trung tiện. Thật là phi phàm!


Ít ngày nữa ta đi Tịch Cốc, nơi biên ải Hà Giang xa xôi thăm lũ ấu nhi quan tái. Nhắn gặp ngài nơi tửu quán LOLOTICA phía đê ngoài thành để bái biệt. Ngài phăm phăm cưỡi hắc mã tới liền, nhưng giữa đường hắc mã trở bệnh long móng, lở chân nên ngài đành bỏ ngựa mà cuốc bộ, làm ta chờ mất đến cả canh giờ. Gặp ta, ngài tạ lỗi rối rít, phóng tay rút năm triệu quan tiền nhờ bánh trái cho lũ ấu nhi mà không cần phải hô danh, đánh phách. Chưa kịp li bôi chung rượu, đã phẩy đít đi ngay. Bỏ ta lại chỏng chơ giữa mắn tôm đen, dồi trường trắng, tiết canh đỏ. Buồn thay ( lại phải chạy phát, đèo mẹ...)
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

16 comments

Nặc danh 22:59 Ngày 26 tháng 02 năm 2012

địt mẹ anh hay lắm dưng mà nhanh lên cái loại trĩ ra máu

Reply
Nặc danh 23:48 Ngày 26 tháng 02 năm 2012

@Nặc danh Địt mẹ, chú cứ từ từ thì văn hay mới nhừ. Hối cái con củ cặc, anh PHẸT nhở...hố hố

Reply
Nặc danh 00:21 Ngày 27 tháng 02 năm 2012

@Nặc danh

cái địt vợ anh,tôi hóng kệ mẹ tôi

Reply
Nặc danh 08:48 Ngày 27 tháng 02 năm 2012

Phẹt, coi chừng lòi đom, anh thấy em ỉa ra cục này phân áng chừng lổn nhổn.Nhắc em đừng cố dặn hoa mắt nhìn vàng hóa cứt - Vũ Hầu chỉ đi xe đẩy bánh bao không bao giờ đi xích thố.

Reply
Nặc danh 09:03 Ngày 27 tháng 02 năm 2012

Đúng mịa dồi, Vũ Hầu là thằng Lượng bạn em chứ không phải thằng Vũ, Phẹt nhớ ???

Reply
Nặc danh 09:35 Ngày 27 tháng 02 năm 2012

Lời sấm truyền:
Tấn Dũng nguyên niên, tại đệ nhị nhiệm kỳ,
sâu bò khắp đất, sâu ngập nồi canh;
toàn dân nhắm mắt, bịt tai lắc đầu, ngậm cười cay đắng.
Mất tên Việt Nam dân chủ cộng hòa,
6 chữ còn hai (VN) mà không giữ nổi;
phương bắc tham tàn,
tàu khựa ngập tràn từ cao nguyên đến tận biển Đông.
Giặc cướp lập làng lập phố nơi tưởng là rừng sâu nước độc (Thanh Hóa, Tân Rai, Nhân Cơ...),
quân độc ác mang tàu chiến lấn sâu biển mẹ,
dã tâm đâm thuyền đánh cá,
cướp ngư cụ người lao động,
hả hê đòi tiền chuộc.
Toàn dân nghiến răng căm hờn,
ngày càng dâng cao lòng uất hận;
Nhà cầm quyền lơ mơ,
lo bao che bọn sâu mọt,
thỏa hiệp quân thù,
e mất nước như không!

Reply
Nặc danh 11:13 Ngày 27 tháng 02 năm 2012

Địt cụ chúng mài, câm alo đi để anh hóng tiếp, cãi nhao cái nhồn, cú lên anh đá cho phát lệch mẹ nó cà zờ.

Reply
ĐV lâu năm 12:13 Ngày 27 tháng 02 năm 2012

Hết dâm thư lại giang hồ kiếm khách, đù mạ, Phẹt mình cũng tài lăng nhở!

Reply
alexander 11:23 Ngày 29 tháng 02 năm 2012

văn hay....

Reply
PutinViệt 11:40 Ngày 04 tháng 03 năm 2012

Lão này viết theo kiểu "chợ búa" đã hay, nay viết theo kiểu bọn tàu khựa cũng tuyệt. Mình đọc khá nhiều nhà văn, nhà báo nhưng chưa thấy giống ai. Phải nói thâm thúy, hay, rất đểu nhưng không "bố láo".
Hình như có nhầm lẫm Vũ Hầu (Gia Cát Lượng) với Quan Vân Trường ?

Reply
Lỗ đít 12:25 Ngày 04 tháng 03 năm 2012

@PutinViệt Địt mẹ nói đến PutinViệt cộng là anh chán muốn vãi ra. Tiên sư nó khen Phẹt em anh thì có mà khen cả ngài con ợ, sư bố anh.

Reply
PutinViệt 14:26 Ngày 04 tháng 03 năm 2012

@Lỗ đít : Anh đéo phải là PutinViệt cộng đâu, vì anh khoái lão Putin có câu nói nổi tiếng về CS nên anh mê, lấy nick thế.
Thấy hay mà không khen thì là người chỉ có lỗ đút cơm chứ đéo có mồm (vì mồm để nói).
Lồn U chú anh làm chim gì mà chửi anh cứ xa xả mún tắt bếp ?

Reply
Lỗ đít 15:26 Ngày 04 tháng 03 năm 2012

@PutinViệt Địt mẹ thằng nài, thằng cu Phẹt nó nói: Vào đơi mà không chửi thì làm đéo gì, vô tư đi! Ối dồi, mấy ngài nai anh nhạt miệng đéo được chửi ai, anh đang mất phương hướng chửi, nhẽ phải chửi em, khà khà.

Reply
PutinViệt 15:37 Ngày 04 tháng 03 năm 2012

@Lỗ đít : bố khỉ hum nai ra ngõ gặp bà chửa lồn không 1 cọng lông

Reply
Nặc danh 19:33 Ngày 07 tháng 03 năm 2012

sao đéo thầy phần tiếp theo đâu bà con nhỉ :-S

Reply
Nặc danh 22:30 Ngày 10 tháng 04 năm 2012

địt mẹ phát, hay vãi !

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang