Chủ Nhật, ngày 05 tháng 2 năm 2012

KÍ SỰ: ĐI YÊN VỀ TỬ.



Thằng Bôm Bốp bạn thân anh rủ đi chùa. Đéo mẹ, lễ lạt chùa chiền An-nam là anh cạch. Anh biết, bản thân những thứ đó chả tội tình, cái khốn nạn là sự bần nông khốn kiếp của lũ ngợm. Bây giờ, anh thật, đéo gì kinh doanh lãi bằng lễ lạt và tâm linh. Xác chết anh chưa nói.

Anh chối phắt. Nó nài mãi. Tình bạn là sự cao quý nhưng dứt khoát là anh đéo bao giờ chiều những thứ mà anh không thích. Để bền vững, nó phải tôn trọng lại anh. Sự khác biệt được tôn trọng là cơ sở tốt cho những tình bạn tử tế. Mà chả riêng tình bạn, cả tình iêu và tình đời.

Nó bảo có tí gái, ông chơi mới nó, tôi lễ chùa. Ôi giời, nó đánh vào điểm iếu chết người của anh. Gật ngay và gặng hỏi, xinh không và đi đâu. Nó bảo, đầu năm gặp gái xấu là rất xúi, còn chùa thì cũng hay, Yên Tử. Thì đi!

Bôm Bốp đón anh tại gia, rất sớm. Lên xe chả thấy mống gái đéo nào. Mày lừa tao? Nó gật, lễ đầu năm kiếm ăn, kiêng gái. Đéo mẹ, định quay vào nhưng nhìn cái bản mặt ngẫn như ngỗng đâm ái ngại. Nên lại leo lên xe. Bôm Bốp kể, năm ngoái cũng đi Yên Tử, mò tít chùa Đồng, chạm được tí linh thiêng nên thánh cho lộc, kiếm được mớ. Năm nay đi giả lễ và tranh thủ kiếm thêm. Tham. Thánh đéo đâu mà lắm lộc thế.

Tạt quán phở Cồ đường nhớn, đông vãi mật. Toan đi nhưng Bôm Bốp bảo, sự hanh thông không cốt ở sự nhanh, mà là ở sự đợi chờ và đến lượt. Đành chờ mười lăm phút và... đến lượt. Đứa đứng cửa vệ sinh xì xụp, thằng xổm vỉa hè hít hà. Hết đôi trăm. Năm mới mà, cái đéo gì chả đắt, kể cả lồn.

Chạy một mạch, 9h đã ở Yên Tử. Cảm nhận ban đầu là khá đông và quy củ. Bôm Bốp bảo leo bộ. Anh dựng hết cả lông chim lẫn lông gáy, sao không đi cáp. Nó bảo, đến với chính quả cần sự thử thách. Địt mẹ, ngu vửa thôi cha, đéo nói lại cứ được đà. Chính quả nằm ở sự thành tâm và sám hối. Trèo gần hai ngàn mét núi non để với được chính quả thì anh xin kiếu. Chưa kể anh còn đào mả thánh nhân lên mà mắng cho một trận vì cái tội hành hạ chúng sinh. Quyết định cuối cùng là đi cáp. Mất 250k cho mỗi thằng, khứ hồi.

Rồng rắn mãi thì đến chùa giữa ( Hoa Viên hay Yên, anh biết đéo). Chúng sinh bâu đen đỏ, khấn vái như bổ củi. Xong mang đồ lễ tổ chức đánh chén tại trận. Khiếp, lộc thánh có khác, ăn lấy được, phồng mang trợn mắt. Anh để í một giai, đóng nguyên cây vét đen chắp tay thành tâm khấn vọng. Một gái đội mâm lễ to, xôi gà tiền vàng ứ hự chen ngang. Anh giai đang lầm rầm, quay ngoắt, trợn mắt chửi, địt con mẹ mày. Anh bụm miệng để tránh phát ra tiếng cười khả ố. Khấn vái cái con củ cặc.

Bôm Bốp chen thiên hạ rẽ đất, khấn từ ngoài vào trong, tiền công đức, giọt dầu đủ cả. Đéo mẹ, thành tâm gớm. Anh thì lăm lăm máy ảnh, lảo đảo lòng vòng soi gái. Nhưng anh thất bại, chả chụp choạch được phát nào. Gái lễ chùa xấu tệ. Bọn này thường nghèo cả tiền bạc lẫn tiền duyên. Lên chùa chắc để cầu duyên và tiền hehe. Gái đẹp họ cầu cái khác. Anh đố các bạn biết, là gì?

Lại đu cáp lên chùa Đồng. Ngó đồng hồ 11h30. Đói. Anh và Bôm Bốp nghé trạm nghỉ. Chén đã. Bú hết 5 lon bia Hà nội, chục trứng gà luộc ( lúc về rắm thối um xe), 6 xúc xích mini nướng, đôi bát mì tôm gà. Nhổm đít, hai anh cho xin năm trăm ba. Chúng tính 5 bia 250k, 10 trứng 100k, 6 xúc xích mini 60k, 2 mì tôm gà 120k. Dạ dày khí no nhưng bụng xót bỏ mẹ. Bảo con chủ, chém bọn anh vửa thôi. Nó khổ sở, tiền đóng sở hụi, tiền thuê khuân vác đồ lên, tiền công xá phục vụ...,chúng em chả được bao. Chúng anh đi xin lộc thánh, chúng em xin tí rơi vãi dọc đường. Đời như cỗ xa luân ( luân xa?), lòng va lòng vòng.

Đường lên chùa Đồng là một chặng leo dài và vất vả. Anh bảo Bôm Bốp, mày lên đi, tao ngồi đây chờ. Nó chưởi anh, đời mày đéo làm gì nên hồn đâu con ạ. Anh cần cặc gì sự nên hồn ở đời. Anh chỉ cần ngày có miếng ăn, đêm có diệu bú và lâu lâu giao hữu với một vài con mái xinh tươi. Rảnh rang như lúc này anh biên bờ lóc hầu các bạn. Thế thôi.

Ngồi mãi cũng chán trong cái khoảng không chật hẹp nhốn nháo. Anh lững thững xuống núi. Vứt cho Bôm Bốp cái tin nhắn chờ dưới bãi xe. Ăn no, thân nặng nên khốn khổ. Lần mò từng bậc mà run rẩy. Đéo mẹ, chả cái ngu nào như cái ngu nào. Mà cái sự sửa ngu nó chậm chạp lắm, như những bước chân anh nặng nhọc.

Cứ thế anh lẫm lũi, mắt dán từng bậc đá mà đi. Nhỡ ra mà tượt chân cái là đi bằng đít ngay. Vô phúc lại còn được vinh dự đi bằng tàu sáu ván. Mọi tinh thần, trí lực anh đều dồn cho những bước chân, chả hơi đâu mà để í thiên hạ đang rầm rập. Nhưng mũi anh thì thính lắm, vì anh ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ thượng hạng lẩn khuất rất gần tai. Bụng anh đoán, nước hoa thượng hạng thế này thì ảnh hình phải tử tế lắm. Nghĩ thế, nhưng anh cũng không ngoái lại. Anh còn bận sửa cái ngu, cái sai lầm.

Vai anh tự dưng thấy nằng nặng, kèm theo đó một giọng nhẹ nhàng, mỏng như tiếng kinh cầu đang phát ra từ những chiếc loa giăng mắc đâu đó, anh cho em bám nhờ nhé, em không thể đi nổi. Anh dừng chân, ngoái lại. Chúa ơi, một em mái già ngọt ngào phẩm hạnh. Tại sao anh nói thế? Bởi anh cho rằng, gái mà được cả sắc lẫn thanh thì anh đều xếp vào hàng ngọt ngào phẩm hạnh hết. Kể cả già.

Để tôn trọng sự ngọt ngào phẩm hạnh, anh sẽ không gọi xách mé là mái già nữa. Mà anh gọi là nàng. Các bạn có hiểu í anh không?

Nàng bám vai lũn cũn. Những hố sâu anh luôn chìa tay. Đôi bận thân thể như đổ ập, hơi thở thơm tho có hơi khói phả nóng cả mang tai. Nàng bảo đi một mình, cầu an. Còn sao chỉ cầu an thì anh không hỏi. Anh đoán mọi nhẽ nàng đủ đầy, viên mãn, thiếu mỗi sự bình an nên mới cầu. Đến trạm cáp treo, anh hỏi nàng vé. Nàng bảo nàng leo bộ, từ tinh mơ. Chết thật. Anh mua vé nàng xuống nhé. Không, nàng nhất quyết. Và anh có thể đi đường anh và nàng đi đường nàng. 



Anh không thể nào làm như cách nàng nói. Và anh cho rằng, rời anh ra, nàng có thể nhờ vai người khác. Anh đã quen mùi nước hoa của nàng, cả giọng nói nhẹ nhàng kinh cầu lẩn khuất. Anh sẽ dìu nàng xuống với trần ai, kể cả leo ngược lên sự linh thiêng tít mõm núi mà thằng Bôm Bốp đang khấn vái. Anh với nàng cứ thế, lần tay bám vai nhau mà đi. Và thật lạ lùng, bao mỏi mệt của anh như tan biến. Anh thấy mình khỏe như ông Gióng, hào hiệp như chàng Lục Vân Tiên, chân tình như chàng Kim trong Kiều cụ Nguyễn và cũng lãng mạn như các thi sĩ gàn dở không tên.

Xuống đến chân núi gần 3h chiều. Thằng Bôm Bốp gọi bảo đang ở bãi xe. Anh kệ mẹ, bảo chờ tí. Anh và nàng ngồi nghỉ nơi quán nước. Nàng cảm ơn anh. Anh bảo anh không thích ơn huệ. Nàng lườm, thế thích gì? Đèo mẹ, không nhẽ lại bảo thích một cú giao hoan.

Thôi, chia tay nhau từ đây nhé. Bạn anh đang réo rắt và đợi chờ. Nàng cảm ơn anh một lần nữa rồi xin anh số điện thoại. Anh ngại ngần gì mà không cho. Nàng hẹn sẽ gọi cho anh, như gọi tên một kỉ miện.

Anh chi 5k, leo xe điện ra bãi xe. Chết mẹ, anh dại khờ hay vô tâm khi anh không kịp hỏi tên và nơi nàng trú ngụ. Nhưng lại tự trấn an, nàng có số điện thoại và hứa sẽ gọi rồi mà. Lúc ấy, anh hỏi tên hay xin số nhà cũng chưa muộn. Ra đến bãi xe anh cứ tần ngần mặc cho thằng Bôm Bốp réo gọi mau cút để về. Hình như anh đang mong chờ bóng hình nàng đi qua? Ôi một chút kỉ miện ngọt ngào nhưng xao xuyến quá.

Nhưng thôi, anh cũng phải về. Xe chầm chập chen giữa dòng người đông đúc. Anh tụt kính, kiếm tìm chút nhân ảnh mong manh. Có tiếng còi inh ỏi xin đường. Liếc ngang, là chiếc bán tải năm tạ, bên cửa có bảng hiệu và hai chữ công an. Định mồm chửi sự vô lối cậy quyền. Nhưng mồm anh đóng chặt không thốt ra thành lời. Trên thùng xe, nàng của anh còng tay ngồi đó. Hai bóng áo vàng hai bên. Thiên hạ xì xào, con này chuyên móc túi.

Cả chặng về anh câm như thóc, mặc thằng Bôm Bốp xả rắm thối rinh. Nó hỏi thì anh kêu mệt. Đến Hà thành đèn hoa, nó rủ anh đi nốc diệu. Nơi có những em xinh tươi  bảng số hàng đàn đang chờ. Anh không mấy nhã hứng nên đòi về. Trước khi xuống xe, anh làm quả rắm xịt, chả hiểu do vô tình, thúc bách hay cưỡng bức. Chỉ thấy thằng Bôm Bốp nhăn mặt, mắng ăn đéo gì thối thế.

Anh ăn đéo gì đâu. Tại đời nó thối thôi. 


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

33 comments

Nặc danh 22:00 Ngày 05 tháng 02 năm 2012

Ăn làm đéo gì cho lắm mà ỉa đái suốt ngày. Đến chịu Phẹt, lên đến chùa mà vẫn còn nghĩ đến chim gái. Thiện tai

Reply
phot_phet 22:25 Ngày 05 tháng 02 năm 2012

Ị xong rồi. Bốt nốt rùi đấy. Vầu mà choén đi. Nhanh không nguội.

Reply
Nặc danh 22:51 Ngày 05 tháng 02 năm 2012

địt mẹ cái thằng này chỉ được mã bốc phét

Reply
Nặc danh 00:16 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

Nhẽ đầu năm ăn kiêng ah con Phẹt? May đéo nắm mông nhau mà đi chứ ko lại rơi mẹ cái ví :))

Reply
phot_phet 00:22 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

Còn cặc ví nữa í mà mất.

Reply
Nặc danh 00:40 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

Bố tiên nhân phẹt, may nó không lấy mất mịe chim là tốt rồi

Reply
phot_phet 00:44 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

Ừ nhỉ? Tặng thêm cho chùm "chôm chôm" thì kể như đời đi bốc cứt. Cơ mà nghĩ thương nàng lắm, ngọt ngào phẩm hạnh thế cơ mà. Ây dà!

Reply
Nặc danh 07:08 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

Anh Phẹt, cuộc sống bây giờ đầy rẫy những đề tài trong khi văn học của nước ta như lồn. Anh có rất nhiều năng khiếu viết văn, hy vọng sau này anh có thể làm việc nghiêm túc hơn để cho những tác phẩm có giá trị dài lâu.

Reply
phot_phet 08:55 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

Ơ, tiên sư con nài, ăn nói như nãnh tụ.

Reply
[Z]_[O] 09:13 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

Đệch mie Phẹt, đang định rủ đi Yên Tử thì đi mie rồi. Hai ông Đực vác chim đi thì chán phải rồi.

Reply
anhoanp 10:15 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

ha ha
Phot phet viết hay thật

tks

Reply
Anh Tan Ham 10:23 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

Any way thì cũng cảm ơn Phọt rất vì lói thành văn blog dững cái mà đây cũng nghĩ rưa rứa nhưng éo có tài viết được. Cứ dư lài mà viết mới hay ho, phọt phẹt là phọt phẹt không đụng hàng . Đây gọi là " minh triết cứt ", cứt không phải để chửi , ló nà triết ní đế. Thử 1 tuần không có cứt nà toi nuôn.

Reply
KongHuy 11:37 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

Phẹt liệt,
Đọc trộm lâu rồi.
Hôm nay không đừng được phải Thanks phát.

KongHuy

Reply
phot_phet 11:56 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

@ lão Hâm: nắm cứt!

Reply
Nặc danh 14:49 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

Chùa Hoa Hiên bố ạ. Xưa chưa có cáp, thằng nào khỏe, leo một mạch chùa Đồng, tối về ngủ Hoa Hiên, còn thằng nào yếu, tối ngủ Hoa Hiên, sáng mai có sức leo chùa Đồng. Địt cụ, đi đéo chịu hỏi gì cả

Reply
sontronghien 15:52 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

Blog lão phẹt đọc không bao giờ có được 2 chữ "ngon chim". Đúng Phẹt liệt.

Reply
qué 15:58 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

"Anh cần cặc gì sự nên hồn ở đời. Anh chỉ cần ngày có miếng ăn, đêm có diệu bú và lâu lâu giao hữu với một vài con mái xinh tươi"

ĐỊT CON MẸ, CHỈ ĐƯỢC CÁI ĐÚNG

Reply
Nặc danh 16:19 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

chuyện nhạt ............!!!!!!!!!!

Reply
bờm_1988 18:17 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

cái này giang hộ gọi nà "dại bím" đó mà....:))

Reply
phot_phet 18:49 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

Chùa Hoa Hiên bố ạ. Xưa chưa có cáp, thằng nào khỏe, leo một mạch chùa Đồng, tối về ngủ Hoa Hiên, còn thằng nào yếu, tối ngủ Hoa Hiên, sáng mai có sức leo chùa Đồng. Địt cụ, đi đéo chịu hỏi gì cả@ Nặc Nô: đã bẩu anh đéo biết rùi mà lị

Reply
Nặc danh 21:03 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

Anh Phẹt này, nói anh đéo tin. em bỏ mịa nó báo chí lá cải mà la lết vô blog của anh. Thơm hơn cái đám kia nhiều

Reply
Nặc danh 22:02 Ngày 06 tháng 02 năm 2012

chùa j nhỏ như cái chòi cá hehe

Reply
phot_phet 08:26 Ngày 07 tháng 02 năm 2012

Chùa Đồng đấy cô. Tanh bỏ mẹ!

Reply
Nặc danh 09:48 Ngày 07 tháng 02 năm 2012

Hơi láo tý .Nhưng mà hay .Rất hay !vượt qua được cửa mấy thằng canh dái mà in thành sách phát hành chắc đắt hơn tôm tươi .Thật !

Reply
Nặc danh 10:46 Ngày 07 tháng 02 năm 2012

may ma no khong moc duoc chim phet day neu ma mat chi co nuoc dai ngoi thoi

Reply
Nặc danh 15:49 Ngày 07 tháng 02 năm 2012

Lịt mẹ, hay bằng vạn cái hôm thả thơ trên núi bài thơ.
Đi cùng với một giai ở quê, đéo nghe thơ, tay cớ luồn bóp vú. cũng hơi thích,
xong rồi về cũng đéo biết nó ở đâu?

Reply
Nặc danh 15:49 Ngày 07 tháng 02 năm 2012

Bốc phét nhưng mà hay, mấy thằng nhà văn đương đại cũng đéo bốc phét được ntn ...

Reply
Thuylam-Chiaky 20:26 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

Túm lại Phẹt mất nhiều nhất, bị đánh cắp nguyên cả trái tim...he he he!

Reply
Nặc danh 17:43 Ngày 14 tháng 02 năm 2012

Phặc, lẽ ra em nó nên nhảy thêm quả ví thì mới là đẹp đời Phẹt nhờ...

Theo bản năng thú hoang, anh đưa tay sờ đít quần, thấy đít lạnh tanh, cái lịt mịa, đầu năm gặp quả này thì vui đời đẹp đạo đây. Nhưng anh vẫn cảm thấy có cái gì chạnh lòng, tiền thì anh không thiếu, chủ yếu là em phải ngoan. Cần thì anh cho nàng cả mấy chai có tiếc gì, sao nàng lại ngu dại thế...

Chen ngang lời Phẹt phát...

Reply
PutinViệt 15:55 Ngày 04 tháng 03 năm 2012

Sâu sắc phết, khoái nhất câu "Chính quả nằm ở sự thành tâm và sám hối".
Dưng mờ kết thúc không có hậu

Reply
Nặc danh 17:54 Ngày 04 tháng 03 năm 2012

Bang bo ! Bang bo. Thay Yen Tu thieng chua suyt chet con gi?

Reply
Thối mồm 20:19 Ngày 04 tháng 03 năm 2012

"Đời như cỗ xa luân ( luân xa?), lòng va lòng vòng" Câu triết lý này đọc thối như cứt

Reply
Nặc danh 08:40 Ngày 23 tháng 03 năm 2012

Địt mẹ Phẹt. Đúng là khôn nhà dại chợ, tưởng Phẹt thánh tướng lắm, ai ngờ bị con móc túi móc mất cả trái tim lẫn trí khôn!

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang