Thứ Tư, ngày 08 tháng 2 năm 2012

NHẢM # 1





1.

Khi tôi xuống ga vẫy taxi, thằng lái taxi ghếch chân vểnh râu ngồi hút thuốc xem tôi nặng nhọc một mình khiêng đồ vali lớn nhỏ bỏ vào cửa sau xe nó, cứ như không phải chuyện của nó, và thế là tôi lại nhớ Saigon. Ở Saigon không có loại lái taxi như ông, nó lườm tôi và nhổ toẹt bãi nước bọt ra cửa xe cùng mẩu tàn thuốc lá, mặt đầy cau có khó chịu lái xe đi, và tôi lại nhớ Saigon, dù vừa 2 tiếng trước tôi còn ở Saigon. Cứ như thể tôi là người đi nhờ xe của nó. Và hôm sau tôi ra đường, đã lại nghe thấy nháo nhào địt mẹ mày đi như cặc muốn chết không nhìn cái nồn, thằng nào cũng bóng bẩy oai vệ từ đầu xuống chân mặt mũi đâm lê sưng sỉa vào quán cà phê bình dân mà mười lăm ngàn đồng một cốc cắn hạt dưa tí tách nói chuyện rào rào như chợ vỡ lảnh lót nịnh bợ tinh tướng đủ giọng mày ở đâu ra ngay bố đang cà phê tí nữa xong ra chiến game với mày con xe này ngon đấy mặt vác lên giời mồm liến thoắng như đít vịt và thế là tôi lại nhớ Saigon. Sợ nhất là khi người ta bị trói không thể chạy thoát. Nhưng tôi nghĩ chỉ cần qua cầu Thăng Long là tôi thoát khỏi Hà Lội. Bất cứ lúc nào tôi cũng có thể chạy thoát. Chỉ cần 2 tiếng sau là tôi có thể trở lại Saigon. Bất cứ lúc nào. Chỉ cần qua cầu Thăng Long. Vì thế tôi tạm yên tâm. Sẵn sàng bỏ chạy. Saigon sẵn sàng đón tôi trở về bất cứ lúc nào với sự sôi nổi và giản dị. Tôi luôn nghĩ "đi Hà Lội và về nhà" chứ không phải là "về Hà Nội", cũng như tôi luôn nghĩ "vào Saigon" chứ không phải là "đi Saigon".

Từ nhà tôi lên Bờ Hồ 1km. Từ nhà tôi vào Saigon 1750 lần cái Bờ Hồ. Nhiều quá, tôi nghĩ từ nhà tôi xuống Phủ Lý 100 km, và từ nhà tôi vào Saigon bằng 17 lần cái Phủ Lý. Như thế dễ hiểu hơn. Cũng chẳng xa lắm. Chạy 17 lần cái Phủ Lý thì gần hơn là 1750 lần cái Bờ Hồ, và lúc nào tôi cũng có thể về nhà hoặc vào Saigon khi tôi muốn. Tôi luôn ở nơi này và nhớ nơi kia và ở nơi kia lại tiếc về nơi này. Vậy tôi có chỗ nào của mình không? Hình như có và cũng không. Đôi khi vô định. Đôi khi nhiều lúc tôi còn nghĩ từ nhà tôi sang Nga bằng 1000 lần cái Phủ Lý, cứ đi về hướng Bắc, đi mãi về phía tuổi trẻ của tôi. Cũng có thể hình dung được, không có gì là quá xa. Và như thế tôi có thể trở lại tuổi trẻ của mình... Nhưng hình như không phải thế. Không dễ, dù chỉ là 1000 lần cái Phủ Lý.

Sáng nay tôi dậy lúc 9h sáng và đứng cạo râu. Bọt xà phòng tỏa hương mát dìu dịu thơm mùi mùa hè hoa oải hương và tôi rùng mình trong một thoáng nó lại trở về. Mùa hè năm ấy tôi còn mới mọc râu nhưng tôi đã ra cửa hàng trên đại lộ Lenin mua một lọ kem vừa gội đầu vừa cạo râu và tôi đứng trong phòng tắm mùa hè vừa tắm vừa cạo râu những cọng râu non của thời tuổi trẻ mới nhú và thằng tây bên cạnh chìa tay xin tôi một miếng kem thơm mát mùi hoa oải hương chúng tôi cùng tắm trong buồng tắm gỗ kiểu Nga mùa hè rồi xuống tầng hầm làm một ly trà đựng trong chiếc cốc có quai cầm bằng bạc nóng bỏng thơm mùi bạc hà. Lại là cái mùi ấy. Ôi bạc hà và oải hương mềm ngan ngát. Tôi bước ra khỏi nhà tắm đi về nhà và bạch dương mùa hè xanh mát lá nhỏ li ti vẫy trên đầu, nắng lấp lánh qua kẽ lá còn vòm trời thì cao và xanh ngắt.Tôi nghe ở đâu đó nói "xanh như vòm trời nước Ý" nhưng không phải. Vòm trời nước Nga còn xanh hơn nhiều. Xanh không thể tả được. Xanh thẳm. Nắng vàng như mật và xanh thăm thẳm. Trong vắt. Như thế nào là một màu trong? Một màu được coi là đẹp bởi vì có màu xỉn hơn đứng bên cạnh, và một màu được coi là có độ trong bởi vì có nhiều sắc độ phong phú khác đứng bên cạnh. Con số 10 bảo em thích màu tím. Tôi hỏi sao em thích màu tím, nó bảo vì màu tím là màu của mơ mộng và thuỷ chung. Con số 11 lại bảo em thích màu trắng. Vậy mẹ sư chúng mày sao không thường xuyên mặc áo trắng và áo tím, sơn tường nhà mày màu trắng và màu tím? Bọn ngu, đó là chúng mày lãng mạn kiểu sến và không hiểu về nguyên tắc của màu sắc, đó là một màu đẹp bởi vì nó đứng cạnh màu khác, cũng như tao thông minh bởi vì tao đứng cạnh những đứa ngu như chúng mày. Nếu tao ở giữa sa mạc trống không, tao chẳng có gì là thông minh vì tao chẳng có ai để so sánh cả. Lưỡi dao cạo ram ráp đưa tôi trở về hiện tại và tôi nghĩ nếu nó cắt vào cổ mình thì chết có nhanh không và đau không. Ồ nhưng tôi không thể muốn cũng như không thể dứt bỏ vì tôi còn có nhiều việc phải làm. Tôi là con số 0 và tôi phải chứng minh rằng mình là con số 10 hoặc hơn thế. Rồi sau đó sẽ ra sao thì ra. Nhưng đôi khi trong một phút man rợ tôi nghĩ tôi cầm con dao ăn và nghĩ nếu nó đâm vào bụng mình thì sao nhỉ. Đó là bản năng tự hủy, bản năng chết có sẵn trong mỗi người chúng ta, đôi khi muốn tự hủy hoại mình đi và thế là tôi rùng mình. Một con nhện bỗng dưng hạ xuống rất nhanh trước mặt tôi trên một sợi tơ và hạ ngay xuống lòng bồn rửa tay. Tôi vội tắt vòi nước và nhẹ nhàng gỡ nó ra khỏi bồn rửa tay. Bình thường tôi đã lia một vòi cho nó lọt xuống cống và thế là xong. Nhưng trong lúc này tôi đang suy nghĩ về sự sống và cái chết. Một lưỡi dao và một vòi nước là xong. Đó là vấn đề vĩnh cửu. Muốn sống và sợ chết. Năm 10 tuổi tôi đã nghĩ về cái chết. Và nó đã dẫn tôi đến văn học và triết học. Tìm sự giải đáp. Vẫn chưa giải đáp được, nhưng dù sao không vô ích. Tôi đã lớn lên nhiều nhờ có nó. Freud bảo rằng có bản năng sống và bản năng chết. Tôi nghĩ đúng. Có những kẻ muốn tự hủy. Sống thác loạn là ý chí tự hủy. Nhưng sống mà day dứt nhiều cũng là tự hủy. Mặt đất có hạn, cần phải hủy bớt đi để có chỗ cho kẻ hậu sinh. Huỷ trước hay hủy sau thì cũng là hủy. Vũ trụ là vô biên, như bong bóng xà phòng gồm vô hạn vũ trụ chồng chéo nhau. Thật là khủng khiếp tuyệt vọng vì sự sống quả là nhỏ bé và chẳng hề có ý nghĩa gì.

Ai đấy? Ai gọi cửa đấy?

Chẳng có ai cả. Và tôi nghĩ Người chẳng cần vào cửa chính. Người có thể vào bằng mọi cách nếu đến lúc và khi Người nói con hãy theo ta, tôi nghĩ ông là ai? Ông chẳng có quyền gì với tôi, ông không có thật. Ông đã chết từ lâu, Nietzsche nói, và bây giờ tôi chẳng cần đến ông, con người phải tự đứng lên và chiến đấu với chính mình bằng đôi chân của mình, những cú nhảy vọt dũng mãnh vượt qua và ông ở lại. Chào ông. Căn phòng rộng ra vắng lặng và tôi đứng nhìn trong gương, rộng ra rộng ra mãi vô biên tôi trong một phút không biết mình đang đứng ở đâu mê mẩn và tôi nhớ đến những bộ phim của Andrey Tarkovsky bậc thầy của thể loại phim phân tâm học khai triển nội tâm và dòng ý thức của Nga. Đều đều đều đều tẻ nhạt không có kịch tính nhưng day dứt hoang mang với những góc quay tuyệt đẹp và hồi ức bất tận về vẻ đẹp cuộc sống cùng nội tâm sâu kín của con người, tôi luôn xúc động về hai chữ Con Người nhưng tôi lại căm ghét thằng hàng xóm và những con có số của tôi vậy có mâu thuẫn không? Nhưng dù sao bây giờ tôi đã cạo râu xong và tôi cần phải đi. Lát nữa tôi đi gặp thằng K. Thằng này có vợ con đàng hoàng, làm ăn tốt, sống nghiêm chỉnh mực thước và không hề nghi ngờ bất cứ điều gì. Hoàn toàn tự tin.

2.

K 36 tuổi, thành đạt. K nghĩ điều mình sợ nhất trong đời là mất danh dự. Tôi đã phấn đấu nửa đời người, bằng sự khéo léo mềm mỏng và đạt được như ngày nay, vợ con tôi kính trọng tôi, đồng nghiệp nể tôi, hàng xóm chan hòa yêu quý tôi và bố mẹ tự hào về tôi. Đôi khi tôi cũng khó chịu với người này người khác, ví dụ như với thằng số 1 này nhưng tôi vẫn phải gặp nó để làm việc và không để lộ ra. Cần phải hòa nhã. Đạo đức là quan trọng nhất. Con người sống cần có đạo đức, để sao cho thiên hạ kính nể trọng vọng mình. Nó phức tạp quá, tôi không hiểu tại sao cứ phải như thế, sao cứ làm rắc rối cuộc đời? Cứ như tôi, đi làm, phấn đấu, hòa nhã và có chức vụ. Không ai có thể chê trách một điểm gì ở tôi. Tôi là một người hoàn hảo. Đứng đắn, không uống bia rượu hút thuốc lá. Vợ đẹp con ngoan. Có nhà riêng, xe hơi. Vậy còn muốn gì nữa? Điều tôi sợ nhất là làm mất lòng người khác, và thứ nữa là mất danh dự của tôi. Nhưng tôi không hề nghi ngờ gì về mình, và về mọi thứ. Tất cả đều tốt đẹp, ta cần phải lạc quan và nhìn vào điểm tốt của người khác. Tôi không băn khoăn gì cả, tối về ăn cơm xem tivi và đặt lưng xuống là ngáy pho pho, ngủ ngon. Mai lại đi làm. Lát nữa tôi phải đi gặp cái C.

3.

C 32 tuổi, đang muốn lấy chồng. Nàng là trung cấp kế toán, và nàng hoàn toàn tin yêu cuộc sống. Kính nể các bậc lãnh tụ. Yêu nước vô bờ bến. Hôm nọ nàng đã cố gắng nhắn 1000 tin bình chọn vịnh Hạ Long. Nàng cũng huy động cả họ nhà nàng cùng nhắn tin. Nàng là con số 25, và nàng bảo tôi, sao anh không sống một cách bình thường như mọi người và giữ hòa khí với mọi người? Giống y như bố tôi, sao mày không thể sống bình thường đứng đắn như một người tử tế? Vậy tôi có gì không tử tế? Tử tế nghĩa là thế nào? Tôi đã làm gì sai? Tại sao các người cứ muốn phải đạo mạo và được kính trọng? Kính trọng để làm cái đéo gì? C bảo em thấy mọi người Hà Nội rất đáng yêu, sao anh ghét họ? Ở đâu chẳng có người xấu người tốt? Em yêu đất nước yêu thiên nhiên, em yêu màu xanh lá mạ và màu trắng, thêm cả màu tím. Em trang trí blog của em bằng bươm bướm và cúc dây, cùng những cô gái giơ tay hình chữ V và có cặp mắt Hàn Quốc mở to ngơ ngác đẹp mê hồn. Em thích anh Chim Dang Sun. Em có tâm hồn, còn anh thì không. Sao anh không giống như anh K? Em thích mẫu người như anh K, giá như anh K chưa có vợ.

4.

Tâm hồn cái cục cứt. Tổ sư mày, con ngu. Chúng mày là lũ lợn. Vậy mà tao vẫn phải đi gặp chúng mày, và cười nói. Mẹ sư, giá chúng mày biết nghi ngờ chính mình. con người không hề biết hoài nghi chính là một con lợn tự tin. Và một con lợn tự tin thì không có gì để nói.@ lảm nhảm của con narcis trên tnxm.net.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

17 comments

a 12:15 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

lại cái lũ khốn taxi hà lội, Tết rồi xuống lội bài đón taxi ra ngã tư phù lỗ có 2 cây số mà phải trả 200k, mà còn hỏi tới thằng giặc lái thứ 5 nó mới chịu chạy nữa chứ, dếu như SG cứ lên xe rồi mới hỏi đi đâu 500m cũng chở...

Reply
Nặc danh 13:12 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

dit me thang mat goc narcis,ngu thi chet chu benh tat deo gi-ngoi day ma che,sao khong lam gi cho xa hoi tot dep hon.tao o ha noi bao nhieu nam co lam sao dau,tao cung o sai gon 3 nam roi.dit me ket luan 1 cau o dau cung co nguoi nay nguoi no-deo co gi de ban-chan

Reply
sontronghien 14:20 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

fak, văn chó gì mà cất hết mẹ nó chấm phẩy đi làm mắm à ông >"<

Reply
phot_phet 14:34 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

Anh quên không edit.

Reply
Nặc danh 15:02 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

Anh bắn cho chú cái Alo mấy hôm nay rồi mà chả thấy chú đâu . Suốt ngày chúi đầu vào lox thôi ah` !

Reply
Mộc 15:12 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

@Phẹt: việc đéo phải đít, đít gần loonf lại gần ra văn Phẹt à.
Ôi, cái ĐKM thằng nào chê Hà Nội!

Reply
phot_phet 15:16 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

Anh bắn cho chú cái Alo mấy hôm nay rồi mà chả thấy chú đâu . Suốt ngày chúi đầu vào lox thôi ah` ! đang bị ngã rượu, thưa tiên sinh.

Reply
Nặc danh 15:19 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

Địt mẹ Phẹt, nói như Phờ rớt thì Phẹt cũng là dạng y chí tự hủy hả,thác noạn lắm con ạ, tu thân tít đứt tí đê =))

Reply
phot_phet 15:25 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

Thì vưỡn. Có điều nhân gian nó chưa cho. Ý chí của mình là một chuyện, í giời lại là chuyện khác. Thằng cuộc đời còn bảo, có bao lâu mà hững hờ.

Reply
Nặc danh 15:40 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

Viết đúng là như lồn! Địt mẹ Phẹt lần sau đăng thì phải đọc nhá.

Reply
Nặc danh 15:52 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

con nát rít bị bệnh hoang tưởng trong tnxm địt mẹ con rít =))

Reply
Nặc danh 16:13 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

Làm Anh cho đệ mang ngựa xuống cổng tỉnh đón chú suốt từ hôm qua đến giờ . Lại còn chuẩn bị cả can mật 0ng với mấy cân thuốc phiện làm quà cho chú nữa chứ . Thôi đéo chơi với chú nữa, Anh lên núi đây

Reply
phot_phet 16:18 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

Hạ sơn thì hú em tiếng nha tiên sinh. Rùi em rủ đi... hạ chày.

Reply
sontronghien 16:35 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

"Mùa hè năm ấy tôi còn mới mọc râu nhưng tôi đã ra cửa hàng trên đại lộ Lenin mua một lọ kem vừa gội đầu vừa cạo râu và tôi đứng trong phòng tắm mùa hè vừa tắm vừa cạo râu những cọng râu non của thời tuổi trẻ mới nhú và thằng tây bên cạnh chìa tay xin tôi một miếng kem thơm mát mùi hoa oải hương chúng tôi cùng tắm trong buồng tắm gỗ kiểu Nga mùa hè rồi xuống tầng hầm làm một ly trà đựng trong chiếc cốc có quai cầm bằng bạc nóng bỏng thơm mùi bạc hà"

Thế này đọc chỉ có tắt hơi nghỉ sớm ^:)^

Reply
Nặc danh 21:22 Ngày 08 tháng 02 năm 2012

địt mẹ bọn ngu
văn phong con nát-chim nó thế
thiếu cái tiên sư bố chúng mày
mà địt mẹ cái thằng phẹt niệt cũng ngu chả kém

Reply
phot_phet 17:25 Ngày 09 tháng 02 năm 2012

Ngu mới đi biên lốc. Giỏi giang ra thì đã...kiếm ăn.

Reply
Omaimơ 04:19 Ngày 14 tháng 02 năm 2012

Nếu thấy ngu quá tống mẹ phẹt làm thủ tướng cho rồi , lỗ đít lại phọt đầy đầm Vươn hót đéo kịp

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang