Thứ Tư, ngày 04 tháng 4 năm 2012

NHỮNG CHUYỆN BỐC MẢ # 2




Đấy, như các bạn biết, mối tình với Bưởi của anh ra đi cực chóng vánh. Nhanh đến độ chưa kịp có môi hôn hay tháo nịt ngực hay những hành vi đại loại thế. Hết hai năm đại cương, Bưởi của anh thi chuyển khoa khác, danh giá hơn. Còn anh thì khoa đéo nào chả được. Cái sự học chán lắm rồi. Bọn anh chẳng gặp nhau nữa. Có chăng vô tình cũng cụp pha mà lướt qua nhau.


Năm thứ ba, hưởng ứng phong trào tình iêu cóc nhái, trái tim chuột trù, anh lại lao vào iêu. Nàng tên Mì Tôm Xoăn ( nhưng đám bạn anh hay gọi nàng là chó xồm, bởi mái tóc phi dê quăn tít), nhà khu Nam Đồng. Nàng gái Hà thành nhập cư. Quê chính nàng ở mạn Thành nam, không xa thủ đô là mấy. Nàng học cùng khoa, nhưng khác lớp. Xinh có tiếng, mỗi tội hơi lùn, cao đâu hơn mét rưỡi tí ti.


Anh đến với nàng ất ơ như nhà thơ đánh rắm. Đâu như có một lần, trong giờ thảo luận gộp chung hai lớp, anh ngồi cạnh nàng và mời xơi kẹo cao su. Khiếp, trong khi anh nhai chóp chép, rồi le lưỡi thổi bóng nổ đôm đốp thì nàng lại nhai kiểu ngậm miệng nhẩn nha. Duyên vãi đái. Thế là anh thích. Phải cái là thi thoảng hai lớp mới gộp thảo luận chung, nên cơ hội cạnh nàng là không lắm. Những bận như thế, anh đến lớp sớm hơn thường lệ, thấy nàng ở đâu là phi vào ngồi cạnh. Đã bảo nàng đẹp mà lại. Vệ tinh bâu quanh nhiều như nhặng xanh hố xí. Đi muộn chỉ có nước ăn cứt.


Cơ mà anh không biết cách làm sao để bắn tín hiệu cho nàng ngoài việc mời xơi kẹo cao su. Hỏi vài cao nhân có thâm niên tình ái thì đều nhận được cái lắc đầu ngao ngán. Anh tính viết thư tay nhét hộc bàn nhưng thấy trò này hơi trẻ con, rất mất điểm. Hay gọi thẳng nàng ra góc khuất mà tỏ bày? Mẹ kiếp, anh tuy to xác nhưng lại mang quả gan của muỗi. Đéo được rồi. Nghĩ nhiều đâm phát ốm, nằm kí túc rên hừ hừ.


Đúng cái hôm anh chuẩn bị khỏe thì nàng mò lên thăm. Quái, sao nàng biết anh ốm và ở đây ta? Hóa ra ông bạn chung phòng, cùng lớp rủ lòng thương mà thông báo cho nàng. Ốm đau thời sinh viên các bạn biết rồi, khổ sở và tủi thân lắm. Thế nên thấy nàng đến là mắt anh đỏ hoe, kìm chế mãi mới ngăn được đôi dòng lã chã. Nàng mua anh bao thứ, sữa hộp, bích quy, cam sành và cả những gói trà sen xinh xắn. Nàng ngồi bên anh cả buổi chiều. Lúc về còn sờ tay lên trán. Đêm đó anh sốt tợn hơn. Còn lũ bạn được bữa trà sen bích quy cam sành thỏa thích. Chúng trừ anh mỗi hộp sữa. Rồi ước ao mong anh ốm nhiều và đều đặn hơn. Bố của nợ!


Hôm đẹp giời lắm, anh mời nàng đi ăn kem. Để có được bữa kem đó, anh đã phải dành dụm mất hơn tuần trời. Nàng ăn kem cốc, còn anh ăn kem que. Thực ra anh thích ăn kem cốc như nàng bởi nó ngon hơn và có nhiều vị. Nhưng vấn đề là kem que nó rẻ. Tất cả cho tình iêu mà lại. Anh cảm ơn nàng vì sự thăm hỏi và món quà ốm đau. Nàng cười bẽn lẽn rồi ơ hờ nép ngực anh. Anh hoảng quá, cứ tưởng nàng nghe xong lời cảm ơn rồi ngất xỉu. Cơ mà không phải, khi anh nghe tiếng nàng thầm thì, để em được lo cho anh. Ôi giời ơi, con lạy giời.


Những lúc rảnh rỗi anh hay đến nhà nàng chơi. Nàng mời thì mới đến chứ anh chả tự dưng. Mà nàng mời khéo lắm, tuyền những lúc bố mẹ nàng đi công tác xa và ông anh giai ngủ quay lơ đâu đó. 
   
Nhà có gì nàng lôi ra đãi anh bằng hết, nhiều bận còn bắt anh uống cả bia lon, rượu thuốc. Đang tuổi ăn tuổi nhớn lại đói thối mồm nên anh chả từ nan. Ăn tất.


Rồi anh hát cho nàng nghe ( chả là anh có giọng ca khá mả). Nàng kể anh những chuyện gia đình, lặt vặt. Lắm chuyện lìu tìu, chả hiểu mẹ nhưng anh vẫn gióng tai lên thổn thức. Bọn anh hạnh phúc thế gần năm giời.


Cho đến một hôm, vì nhớ nàng nên anh tự mò đến. Chỉ là nhớ nàng thôi nhé, chứ không vì bữa chén và những lon bia hay rượu thuốc. Các bạn tưởng tượng ra cảnh gì không?. Nàng ra mở cửa cho anh trong bộ áo quần mặc ở nhà trễ nải. Bên trong, một gã giai đang lồm cồm vội vã sắc quần dài. Anh hoa hết mắt, mõm cứng đơ những vẫn thở được câu ú ớ " anh làm gì có lỗi mà em phản bội anh?".


Anh lao xuống cầu thang. Nàng trên ban công giả nhời câu hỏi anh ban nãy " phải, anh không có lỗi nhưng có tội và tội của anh là...không làm gì".


Phải rồi, gần một năm iêu nàng anh chỉ mới ôm hôn mà chưa từng làm điều gì khác thế. 


Từ đó, anh luôn trốn những giờ thảo luận. Gần cuối năm thứ 4, nghe đâu nàng bảo lưu kết quả để chờ ngày sinh nở. Và anh không gặp nàng cho đến nay.


Sau cú sốc đó, anh vẫn chưa chừa. Vẫn lao vào iêu như điên với câu khẩu hiệu " iêu là chén". Và anh chén được nhát nầy.



Mười mấy năm rồi hôm nay anh gặp lại người yêu cũ. Xưa yêu anh nàng đẹp gần nhất trường. Nay nàng già cả, xấu xí, nếu không còn ánh mắt ướt át long lanh kia thì anh cũng đéo nhận ra. Bọn anh gặp nhau ở quán cà phê. Anh dáo dác chờ khách hàng. Nàng tận tuỵ cho con ăn sốt vang bữa sáng. Anh chào hỏi nàng như hai người bạn lâu ngày gặp nhau. Nàng bắt thằng cu con ạ chú đi thay cho lời đáp. Thay cho những ân cần hỏi han, anh bảo em sao xấu và già quá thể. Vất vả quá chăng hay không hạnh phúc? Nàng bảo không, mọi nhẽ em viên mãn tràn đầy. Nàng khen anh ngày một phong độ, trẻ trung. Anh bảo cũng chỉ là che đậy, chứ bụng dạ anh nó chả giống bên ngoài. Định chờ nàng khơi gợi thêm để tranh thủ giãi bày thì nàng bảo để em đưa con đến trường, trưa em gọi lại, ở đâu sẽ gặp nhau. Anh đưa nàng danh thiếp. Nàng bảo không cần, em có số rồi. 


Anh vẩn vơ nhớ về ngày xưa, khi yêu nàng. Tình yêu của anh và nàng khác hẳn với đám bạn bè sinh viên cùng lứa. Nàng dòng trâm anh, con nhà thế phiệt. Nhà to chả ở đùng đùng vác vali vào KTX sống riêng. Còn anh, bần nông tỉnh lẻ, dặt dẹo ất ơ. Ngày ngủ gật giảng đường, đêm cày cuốc kiếm ăn nơi quán xá với chuyên môn chính là bưng bê. Anh quen nàng rất chi vô lý. Anh học tầng trên, nàng ngồi tầng dưới. Giờ nghỉ anh ra hành lang hút thuốc, vứt mẹ tóp lên đầu lũ gái tầng dưới đang túm năm tụm ba. Trúng mẹ nàng. Nàng phi lên tìm anh hỏi tội. Anh không hèn đến mức phải trốn. Được người đẹp như nàng hỏi tội thậm chí là hành hạ thì còn gì hơn. Tưởng ăn dăm cái tát hay được tặng ít thứ thối tha thì nàng lại nhỏ nhẹ, lần sau không có chỗ vứt thì tốt nhất nên bỏ vào mồm, nhá. Ối giời! 


Anh dò la hỏi nàng qua bè bạn. Một đêm anh đi làm về muộn, tạt qua cổng trường mua một bó cúc tím của gánh hàng đêm. Anh để nguyên trạng, bọc vào một tờ báo cũ. Anh lần mò lên phòng nàng, gõ cửa. Tặng em, coi như là lời xin lỗi chân thành. Sáng lên lớp, nàng chặn anh từ lối cầu thang, dí vào tay miếng giấy nhỏ, em thích cúc tím. Tối đó anh lại tạt qua cổng trường tìm gánh hàng hoa hôm cũ hỏi cúc tím. Người bán bảo làm gì có cúc tím, người ta nhuộm màu từ cúc trắng, cúc vàng, muốn lấy thì phải đặt. Anh đặt cúc tím cho ba đêm trong tuần, vào 3 - 5 -7. Anh còn phải lo thân anh. Tặng quanh năm thì chết đói. Và bọn anh đến với nhau như thế.


Kể đến đây thôi nhé. Các bạn đừng bắt anh kể tiếp rằng yêu nhau như thế nào, có phịch nhau không, rồi thì tại sao lại chia tay nhá. Dài cực, anh đảm bảo nếu có biên ra thì thành mẹ nó một thiên tiểu thuyết diễm tình. Anh đi ỉa phát đây. Còn dài...


Anh ngồi trò chuyện với khách hàng một lúc mà hồn cứ như đi mây, về gió. Chuyện tình quá vãng chả còn đọng lại trong anh là mấy nhưng đang đâu sau mười mấy năm ộc vào phát kể cũng bồi hồi. Đấy là anh tình trường chinh chiến cũng đã nhiều, gối chăn lắm phen la liệt nên kháng sinh chống sốc kể cũng đã cao. Chứ phải bọn non tơ không khéo lại lăn đùng ngã ngửa, sốc chết cho người tình cũ ( hay tình phụ? ). Anh từ chối đi ăn trưa với khách hàng, mặc cho người ta năn nỉ. Chúng nó cần anh chứ anh cần đéo gì chúng nó. Hơn nữa anh còn có hẹn ban trưa với nàng. Anh ngồi uống vã trà xanh không độ rồi lại bú sang đốc tơ Thanh. Anh thấy nóng trong người.  


Nàng điện. Số tứ quý 8 đẹp mê tơi. Anh trả tiền, không quên vào vệ sinh bôi tý nước lên đầu cho bóng rồi tất tả  ra xe. Dọc đường anh ghé tiệm hoa to nhất nhì thành phố tìm mua cúc tím. Anh hỏi vẫn cúc ngâm hoá chất để đổi màu à? Người bán hàng bảo không, giờ người ta lai giống được rồi. Đẹp tự nhiên và tươi lâu. Anh làm bó to, không cần cắt tỉa  bọc giấy bóng kính hay gói gém kiểu cách. Anh xé tờ thể thao đọc ban sáng, đùm cẩn thận. Người bán hàng bảo, không tặng ai, đùm như thế này mà đem về cắm lọ thắp hương là rất tiện và đẹp. Anh cười, đang yêu đương lại ra hương khói.  


Anh đến. Nàng ngồi tít quán ăn trưa ở một khu thương mại cao tầng. Nhẽ cho sự hẹn hò kín đáo nên thơ, bay bổng với mây trời? Nàng gọi đồ ăn cho riêng mình rồi đưa thực đơn cho anh chọn. Anh ao ước, giá như đây có suất cơm sinh viên với trà đá nhỉ? Nàng cười bảo chọn đại cái gì mà ăn đi bố, lắm chuyện. Anh hơi hẫng. Đã thế anh gọi đồ đắt tiền cho nàng sợ. Ít ra anh cũng chứng minh được anh là đã thành danh và có tý tiền tài. Anh gọi lườn ngỗng nấu cà ri, thêm đĩa ba tê gan ngỗng nướng ăn kèm bánh mì. Anh bú Bát guây dơ Mẽo only export cho nó com lê một thể.  


Nàng mải miết ăn, chốc chốc lại nghe điện thoại. Anh vừa chán vừa sốt ruột. Loáng thoáng nghe nàng trả lời anh biết nàng đang làm ăn to, toàn ông nọ bà kia, tỉ này, tỉ nọ. Anh điên lắm, bảo em bận thế sao, nếu bận công việc thì ta sẽ gặp nhau hôm khác. Nàng nhẹ nhàng xin lỗi, em lúc nào cũng vậy. Anh đặt lên bàn ăn bó hoa cúc tím bọc trong giấy báo. Anh tặng em và xin lỗi nếu làm phiền. Nàng nhỏ nhẹ cảm ơn. Rồi mở cái túi xách to vật nhưng kiểu cách đưa anh tập hồ sơ phong kín, em cũng có cái này tặng anh.


Anh về văn phòng mà hậm hực. Con bé thư ký chui lên hỏi han rồi nhắc anh công nợ với bên công ty Mất Nết. Biết rồi, khổ lắm, nhắc mãi…Vấn đề là chưa có tiền. Anh hất tung mọi thứ trên bàn, túi hồ sơ nàng bảo tặng anh lại không chịu rơi xuống. Anh mở ra xem là gì. Mẹ tiên sư, vẫn hồ sơ thúc nợ của công ty Mất Nết. Anh định xé đi nhưng anh thấy tên nàng và dấu mộc đỏ chót đóng chi chit cả bên trên và bên dưới. Giời ơi là giời. 


Anh cũng thay toán được nợ sau ít hôm. Nhẽ làm ăn cũng như sự đời toàn những thứ nợ đồng lần khốn khổ. Anh điện thoại cho nàng thông báo cũng như trần tình sự chậm trễ, lâu la. Nàng cười giòn, không sao đâu, em vẫn thích hoa cúc tím.


Ra ngoài hàng hoa mà mua, giờ người ta không nhuộm phẩm màu hay ngâm hoá chất, lai tạo được giống, có màu đẹp, tự nhiên và tươi lâu. Mênh mông, nhiều vô khối. Đấy là anh tự nói với anh thế, chứ ai lại nói với nàng những nhời nhẽ vô lối ấy bao giờ. Dù gì thì anh với nàng cũng là chỗ tình cũ, người xưa.


Còn đời, vẫn như cái bờ lời tời tời...






Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

43 comments

Nặc danh 16:02 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

đấy địt mẹ Phẹt cứ gặm nhấm vài cái nỗi đau đầu buồi cũ có phải khá hơn đi hốt cứt người khác không, đèo mẹ! anh khen.
làm anh lại nhớ tình già của anh, đèo mẹ đi học thì đứa đầu chữ S đứa cuối chữ S, cả năm được một vài lần gặp nhau là lao vào hùng hục bú đớp, đéo nói với nhau được cái đầu buồi gì. ra trường thì đứa đéo chịu về, đứa chẳng chịu bỏ quê vậy là té, thương thương là

Reply
phot_phet 16:08 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh
Đầu sông, cuối sông thế trông thấy mông nhau là thích rồi.

Mẹ, trong tình iêu, anh cực lực ủng hộ chuyện rên la. Chưa bàn đến chuyện iêu là cưới nhá. Iêu là chén...

Reply
Nặc danh 16:15 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

Mẹ sư nhà phẹt liệt, chuyên gia "khóc ngoài quan ải" này lắm nữa,toàn chuyện cũ bắt anh nhai lại.Có tí chế biến thêm ở đoạn đầu,tiên sư nhà phẹt định lừa các anh à ?

Reply
phot_phet 16:17 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh
Đã bảo tuyền những chuyện bố mả mà lại.

Xơi tạm đi, anh còn phải kiếm ăn. Vợ anh đang dọa cấm chơi lốc đây nài.

Reply
Nặc danh 16:24 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

@phot_phet
Cái này nguyên văn này : "Vợ anh, anh vả cho tòe a lô. Còn lôi song thân phụ mẫu viên ngoại chứng giám. Tiên bố thẳng: phần dạy dỗ thuộc về anh. Khóc lóc phần các cụ.

".Mẹ thằng nào nói phét,há há.

Reply
phot_phet 16:26 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh
Đó là chuyện của ngày xưa. Dờ dà dồi, iếu nên ít da dó.

Cơ mà với gái, cứ phải oánh bỏ mịa nó đi, các pác.

Reply
Nặc danh 16:50 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

Ôi đệt. Chuyện này anh đọc ở nhà nào lâu rồi. Từ từ để anh tìm

Reply
Nặc danh 16:57 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

@phot_phet
Con Phẹt chơi tinh nhưng chắc đéo có khôn ròi, để vện nó cấm thì đau bụng mà thác. Liệu mà năn nỉ cỏn đê!

Reply
Nặc danh 17:06 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

lâu lâu làm quả phượt chén gái đi bác Phẹt ơi.

Reply
Phu Du (FC Phot phet) 17:09 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

Cái vụ cúc tím này hình như đọc bên yahoo thì phải. Bác phẹt lại mang ra xào lại he he. Khi nào Bác đi Hà Giang? lần trước nói chung tuần tháng 4 ? Cho em bám càng với, góp sức thui.

Reply
phot_phet 17:24 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

@Phu Du (FC Phot phet)
Tháng 4 nầy lên đường. Mật thư vào đây: lyhongtuan@gmail.com để biết lịch trình.

Cơ mà gái hay giai đấy?

Reply
Nặc danh 17:34 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

Lãng mạng gướm nhở. Làm anh cũng buồi nguồi nhớ về thời xa rắm. Anh cũng khen.
Cơ mà anh nghĩ nhẽ Phẹt đang bị quả báo luân hồi, anh chả rõ lúc trước Phẹt đánh chén nó kiểu gì, nhưng chắc chắn con nhền nhện Mất nết nó khắc cốt ghi xương. Phen nài Phẹt còn cái xác! Liệu hồn về lạy con vện đê, nó thương tình vén váy lên mà núp lúc về dà, không nên phét lác: oánh bỏ mịa nó nữa, nghe chưa!

Reply
Nặc danh 17:36 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

Deo me! Chuyen cu ma doc van hay!

Reply
phot_phet 17:40 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh
Ui, rồi trẻ trai, anh nãng mạn, ga năng ra phết. Dờ dà dồi lên mất lết.

Còn vụ oánh bỏ mịa nó đi anh cực nực ủng hộ, cho đến khi dắm mắt xuôi tay. Oánh để nập nại thế giới nà việc dất nên nàm.

Nhiều cặp vợ chồng bỏ nhau chỉ vì cô vợ cả đời không được ăn cái tát. Thế nên còn sức, còn nực thì cứ: oánh bỏ mịa nó đi.

Reply
nguoihaiphong 17:53 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

Phặc, ban đầu tưởng chuyện của Phẹt, đang định khóc, đek ngờ cũng lại là hàng húp lại...chán...

Dưng mà đi cổng giời đi, rồi về ỉa tiếp/...

Reply
Nặc danh 18:00 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

@N?c danh
mẹ con nặc 16:57,chỗ anh đang nói chuyện khiến mày xen vào à ?té mẹ mày ra chỗ khác.

Reply
Nặc danh 18:09 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

Con này dạo này nhiễm văn hóa con Cẩm hói hay sao mà tự dưng mất nết , nhở.

Reply
Nặc danh 18:23 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh
Ơ cái địt mẹ thằng này, đéo ai nói chuyện với mày! vào đây thích chửi ai là chửi hả?

Reply
Vua Núi 19:00 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

Hay! Anh đọc chuyên này lâu rồi , tưởng chú Phẹt ra version 2

Reply
Nặc danh 19:22 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

- Vào chưa a iu ?
- Vào lâu rồi...
- Ôi trời .. vậy thì đau em quá hự... hự..
-Địt mẹ ngồi dậy trả ... quần ..bố về.!

Reply
Nặc danh 19:50 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh
ơ cái đệt mẹ mày,tự nhiên mày vào rép ly còm măng của anh lại còn làng à,mày thích thì mày còm măng riêng của mày.Mày ngu dốt hay không có văn hóa thế con súc vật ?

Reply
liệt dương 20:32 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

@phot_phet

anh cái đầu buồi, toàn bốc phét, ngậm mẹ đi
chả có con lồn nào đang trần chuồng chưa giấu đĩ đực mà ra mở cổng cả, ít nhất là nó cũng phải sợ 2 con già nhà nó
còn rất nhiều chi tiết vô căn cứ nữa...
biết là ku chém gió rồi, nhưng phải thực tế vào tý

Reply
Nặc danh 21:30 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

@liệt dươngĐèo mẹ, đã gọi là chuyện bốc mả thì lăn tăn đéo.

Reply
Nặc danh 22:40 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh
Thằng óc lợn nghe này:
- Thứ nhất, ở đây đéo cấm reply.
- Thứ 2, đéo ai thèm reply loại comment như của mày, nhìn cho kỹ vào.
- Thứ 3, đừng mở mồm ngay là chửi.
Loại có văn hóa như mày chắc hiểu.
Lần sau nghĩ kỹ rồi hãy mở mồm lồn!

Reply
buonban 23:05 Ngày 04 tháng 04 năm 2012

http://www.vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tuanvietnam/66796/phi-chong-phi-va-cuu-canh-xe-buyt-.html tặng bác phẹt liệt đọc cho vui ma thấy hay. xin phép búng chim bác phát há há

Reply
phu du(FC Phot_phet) 09:18 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

@Phu Du (FC Phot phet) Trai đep bac a

Reply
Nặc danh 09:34 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

@phu du(FC Phot_phet)

đực rựa thì đéo đc đi đâu, ngu lắm em ạ
=))

Reply
phot_phet 09:46 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

@phu du(FC Phot_phet)
Thôi, tuy là phù du nhưng con ku cũng quan trọng hehe

Reply
bô cua Phet 11:52 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

thăng phẹt hêt vôn rôi hay sao

Reply
Đảng viên nâu năm 12:23 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

Mài chịu khó đầu tư tí có khi chở thành nhà văn nhớn đấy con Phẹt ợ. Đọc rồi, đọc lại vẫn duyên phết.

Reply
phot_phet 12:39 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

@Đảng viên nâu năm
Lập thân tối kỵ văn chương@ thằng nào đéo nhớ.

Nhà văn A-nam khổ như chó@ hình như ông Đã Tàn

Reply
Nặc danh 13:49 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

@phot_phet
Đánh cái lồn!
ku pink pusy

Reply
Nặc danh 15:50 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

Bốc mả ! đéo có cô giáo Thảo 3..4 thì cũng nhớ L !Đéo bịa được chỉ hóng hớt còn đòi lồn thơm? Bố khỉ,Phẹt cố rặn ra cô giáo Thảo rồi còn đóng phí Lòng yêu nước! Thăng nó xui thằng Huệ hôm qua rồi Phẹt ui! Dã ngoại kiếm chút hơi mái rồi về bán xế !

Reply
Nặc danh 17:11 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh
Giọng nghe giống con Điêu mâm nhở

Reply
Nặc danh 18:29 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

Truyện Phẹt coi sướng hơn coi báo

Reply
Kh 19:57 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

@phot_phet
Viên Mai: Lập thân tối tiểu thị văn chương
Phan Bội Châu: Lập thân tối hạ thị văn chương
Nguyễn Vỹ: Nhà văn Annam khổ như chó (Gửi Trương Tửu)
Nhân tiện nhắc Phẹt thui. Phẹt ko nhớ mấy cái vớ vẩn này viết cũng hay, a khen :)

Reply
Nặc danh 21:41 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

thang nay lam cam mat roi!lam deo gi co DR THANH,TRA XANH ?

Reply
phot_phet 23:02 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

@Kh
Thì cũng như chuyện bốc mả các cụ để phong tặng giải thưởng HCM thôi.

Reply
Nặc danh 23:30 Ngày 05 tháng 04 năm 2012

@Nặc danhCai deo gi cung la su that thi lay dit gi de chem gio.

Reply
Nặc danh 03:07 Ngày 06 tháng 04 năm 2012

@phot_phet
Sai mẹ nó roài Phẹt.
"Thời buổi bây giờ thật khốn khó
Nhà văn An Nam khổ như chó"
(Nguyễn Vỹ)

"Lập thân tối hạ thị văn chương" (Viên Mai)

Nhưng mà, nói sai thì cũng làm đéo. Chả ảnh hưởng hòa bình thế giới, cứ nói cho thoải nhá. Quên cụ nó hai câu trích dẫn như lồn của anh trên kia đi nhá. Buồn lồn thật!

Reply
Nặc danh 16:10 Ngày 06 tháng 04 năm 2012

Ông Phẹt ơi ,tôi thấy ông cổ tích quá, cái thời yêu đương nhăng nhí cho vào dĩ vang đi

Reply
Nặc danh 17:53 Ngày 06 tháng 04 năm 2012

Chửi hay lắm ,hay lắm .

Reply
Nặc danh 17:59 Ngày 06 tháng 04 năm 2012

Chuyện hay như lồn .

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang