Chủ Nhật, ngày 01 tháng 4 năm 2012

OÁNH BỎ MỊA NÓ ĐI





Hồi còn con gái, em cũng đọc nhiều sách, báo về đời sống gia đình. Em cũng đồng tình với các chị về việc nam nữ bình quyền chồng cho con bú được thì vợ có thể an tâm đi kiếm tiền. Chồng mà lau nhà, rửa bát thì vợ dư sức sửa điện, thay bóng đèn. Em nhiệt liệt hoan hô những mẫu người phụ nữ coi cái bếp như một sự xâm hại nghiêm trọng đến vị trí phụ nữ hiện đại. Em cũng sẵn sàng tẩy chay các nhãn hàng quảng cáo trên truyền hình nếu họ sử dụng phụ nữ làm nhân vật tiêu điểm trong mấy vụ nấu cơm, giặt giũ. Phụ nữ hiện đại tuyệt đối không thể ở xó bếp được.


Thậm chí, em còn đi tập lái xe trước cả chồng để loại bỏ hẳn hình ảnh cứ là phụ nữ phải ngồi cạnh và được đưa đón. Đại loại là em đã hoàn thành xuất sắc các gạch đầu dòng cho một người phụ nữ hiện đại. Còn như chuyện chồng vung tay đáp trán thì tất lẽ dĩ ngẫu em cũng chẳng ngán chồng. Em cũng đã học đến đai đen Karate lẫn Aikido. Em cam đoan chồng mà đụng vào em thì chồng chỉ có thể đo ván đếm răng. Túm tụm lại rằng em đã sẵn sàng cho vai trò một người phụ nữ hiện đại thời nam nữ bình quyền. Em đã sẵn sàng làm vợ và làm mẹ. Một bà vợ hiện đại, một người mẹ đầy sức mạnh.


Đêm tân hôn, em có khéo léo để bằng lái xe ô tô, chứng nhận đai đen Karate và bộ võ phục Aikido bên cạnh thùng tiền mừng cưới. Em cũng dịu dàng nhắn nhủ chồng về một gia đình dân chủ - bình đẳng- tôn trọng sự riêng tư, cùng nhau hoàn thành kế hoạch 5 năm lần thứ nhất. Chồng em chỉ cười mỉm. Chẳng biết có phải do anh ấy e sợ cười to quá sẽ khó ăn nói sau này hay vì anh ấy cười coi chuyện đó nhỏ nhặt, đàn bà không chấp. Nhưng mà em cũng mặc kệ thôi. Em là mẫu phụ nữ hiện đại kia mà.


Chồng em không to con, chỉ cao hơn em tí tị. Chồng em cũng chẳng thuộc hàng võ sỹ đấm bốc hay chuyên gia tâm lý. Chồng em thu nhập cũng vừa vừa để hai vợ chồng gộp vào thành đu đủ. Đại loại là vậy. Chồng em chỉ được cái là rất yêu em. (Đấy là em đoán thế dựa trên khảo sát từ 20 ông chồng của các bà bạn, 10 ông bạn đang làm chồng cộng với 5 bạn trai cũ bây giờ đã có vợ. Chồng em được điểm cao nhất về yêu vợ).


Sau tuần trăng mật ngọt ngào và 100 ngày đầu hôn nhân, mọi thứ thật giản đơn và ấm áp. Ngày ngày chúng em ăn cơm trưa cùng nhau (em qua đón chồng vì em biết lái xe ô tô mà), tối tối, em và chồng thay phiên nhau xuống bếp. Các món về trứng, thịt lợn, thịt bò do em đạo diễn, chồng em đi chợ. Các món về cá, dê, mỳ... đại loại là đặc sản hơn tẹo thì do chồng em đạo diễn, em biên kịch. Bữa cơm luôn có rượu vang và âm nhạc. Tất nhiên, sau đó thì luôn có màn đặc biệt do em chủ động hoặc anh ấy chủ trì.


Đại loại 100 ngày đầu yên ổn khiến em dự định viết sách: Làm thế nào để có một cuộc hôn nhân hoàn hảo? Thậm chí em còn định liên hệ với truyền hình để đăng ký lên chương trình Người Xây Tổ Ấm  nói về việc Làm Vợ Dễ Như Ăn Ốc, 100 tuyệt chiêu để sướng sau cưới. Vâng, đó là em cứ nói quá lên thế để mọi người biết rằng em thoả mãn thế nào về cuộc hôn nhân của mình.


Mọi chuyện chỉ xảy ra khi anh ấy tát em cái đầu tiên. Hình như đó là ngày thứ 131 hay 151 gì đó, tức là sau gần nửa năm cưới nhau. Lý do: Một trận cãi nhau inh ỏi, em đã dùng sức mạnh của đai đen Karate để đưa máy tính của chồng bay vào góc nhà.


Hôm đó, em tức giận vì anh ấy mải mê cày game không thèm bê giùm em chậu quần áo vừa giặt lên sân thượng để phơi. Anh ấy sững người ra nhìn em. Lúc đó, cơn máu nóng bốc lên đầu em rồi, em bật phát ngay một câu: “Đừng có nhìn tôi (em xưng tôi luôn - bình quyền mà), lần sau thì không phải là cái máy tính đâu”. Và lúc này thì anh ấy nổi giận thật sự. Anh ấy trừng mắt lên nhìn em, gân xanh nổi chằng chịt hai bên thái dương.


Em cũng đâu ngán, em lao tới: “Anh định làm gì? Đánh lại tôi ư? Dám không? Sức nào mà mơ?”. Và em lĩnh ngay cái tát, nhanh đến độ em cũng không đỡ kịp. Thật ra chỉ vì nó quá bất ngờ, ngoài dự liệu của em thôi, chứ nếu nhắc trước, đời nào em để dính đòn. Nhưng thay vì em lao vào cho anh ấy biết đai đen Karate của em là đai đen thực học thì em lại ngồi sụp xuống và khóc.


Cái phụ nữ trong em nó khóc, nó tổn thương chứ không phải là em. Anh ấy không nói gì nữa và bê chậu quần áo lên sân thượng phơi rồi ở tịt trên đó luôn. Em khóc đã đời rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Trong mơ, em thấy mình đau đớn vô cùng. Nhưng nhìn lại thì thấy hoá ra em đang ở vai chồng mình chứ không phải vai của em. Cái đau đớn ấy, tổn thương ấy của chồng cũng đâu dễ chịu? Em nghĩ lại và bao nhiêu đau khổ, vật vã bay biến hết. Phải, nếu biết nghĩ lại, nghĩ như một người ngoài cuộc, không bị ảnh hưởng bởi cơn giận trong tâm, ta sẽ tỉnh táo hơn và thấy ra nhiều điều hơn đấy.


Cái tát thứ 2 của chồng đến với em là năm thứ 2 của đời sống vợ chồng. Lần này em khôn hơn rồi, em chẳng dại gì dùng Karate nữa. Hôm ấy, em cú chồng vì đi họp lớp với bạn bè đến tận 9h tối mới chịu về làm cho em đói mềm ra. Em cú lắm! Thế là em đợi chồng về. Thay vì cho anh ấy một trận bầm dập, em gọi điện cho một cậu bạn trai cũ của em mà anh ấy cũng biết. Gọi trước mặt anh ấy. Hẹn hò như tình nhân: Đến đón em lúc 10h nhé! Đi ăn rồi vào bar nhảy nhót tí cho thư giãn.


Chồng em tức nổ mắt. Nhưng anh ấy kìm chế cũng giỏi. Thay vì nạt nộ, anh ấy chỉ bảo: “Anh sẽ đưa em đi hoặc em hãy ở nhà. Anh xin lỗi vì đã về muộn song đừng làm vậy để mà ảnh hưởng đến gia đình mình”. Em nhếch mép, cố tình làm ra vẻ coi lời anh ta là rác. Anh nhắc lại lần thứ hai. Em mới trả lời bằng cái chất giọng chọc ngoáy nhất có thể: “Anh cứ đi ngủ trước, nếu tôi về quá muộn tôi sẽ ngủ ở nơi khác”.


Lúc này thì anh ấy cũng đã điên lên rồi. Anh ấy cũng chỉ lạnh lùng đáp lại: “Nếu vậy thì cô đi luôn và đừng về đây nữa”. Em vẫn không buông tha: “Đây cũng là nhà tôi sao tôi phải đi?”. Anh ấy đáp: “Vậy thì tôi đi”. Em nhún vai: “Tuỳ!”. Rồi son phấn, rồi cố ý kiếm bộ đồ lót sexy nhất để mặc. Anh ấy cũng dọn quần áo vào vali. Em bâng quơ: “Có những loại đàn ông quá hèn, không giữ nổi vợ mình và chấp nhận để vợ mình đi ngủ với thằng đàn ông khác”. Anh ấy dằn cái vali xuống, mắt đỏ quạch lên đầy hung dữ. Còn em thì hả hê. Thật sự, em muốn làm cho anh ấy đau nhất có thể. Thế nên thấy anh ấy như vậy, em hả hê lắm.


Em buông lời thách thức luôn: “Ra đường nhớ đội mũ che sừng nhé!”. Anh ấy đã bị hạ gục ngay lập tức. Và cánh tay được vung ra. Lần này thì em tránh được. Em cười điệu mũi: “Sao không dùng sừng để húc?”. Thôi xong em, trong khi em đề phòng tay phải thì tay trái của anh cũng đã xuất chiêu. Em không tưởng được cú lật tay nào nhanh hơn thế. Em lại oà khóc tức tưởi.


Và em cũng tuôn luôn một tràng ấm ức: “Anh có biết anh bỏ rơi em, em đã tủi thân thế nào không? Anh có biết là em yêu anh đến thế nào không? Em không thể chịu nổi khi mà anh đã vô tâm với em. Trời ạ, em rất yêu chồng mình kia mà. Em nào có muốn hẹn hò với bạn trai cũ đâu. Em chỉ vờ gọi điện thôi mà. Chỉ vì em đành hanh và cay nghiệt, em hả hê với việc làm đau anh”.


Hai cái tát sau hơn một năm kết hôn để em nhận ra rằng đàn ông chỉ vũ phu khi đàn bà phũ miệng. Em hiểu ra rằng tất cả những ông chồng tử tế đều không bao giờ có ý định đánh vợ. Chỉ là em - và một cơ số phụ nữ như em - tự cho mình cái quyền được làm tổn thương người khác và sau đó bao biện bằng việc mình thì có quyền còn anh ta chỉ được quyền chấp nhận.


Rằng dù phụ nữ tụi em có hỗn hào với cha mẹ anh ấy, có đành hanh và phũ mồm thì anh ấy lấy em anh ấy phải chấp nhận. Rằng đàn ông cấm được đánh phụ nữ dù cho người phụ nữ đó có chùm váy lên đầu đàn ông hoặc vén váy lên với người đàn ông khác.


Em không biết các chị “nữ quyền vô đối” có trách cứ em hay không chứ em thì em sẵn sàng bị tát nếu như em quá quắt đến mất kiểm soát bản thân như những lần em đã kể. Cái tát ấy giúp em tỉnh ngộ để giữ lại mái ấm nhà em.


Thôi thì, hãy cứ tát em nếu có thể làm cho em bớt điên. Bởi cái điên của phụ nữ nếu không được ngăn chặn và thuần dưỡng kịp thời, nó sẽ khiến cho hôn nhân đổ vỡ. Với em thì là thế, hãy cứ tát em nếu có thể...@ kể lể của bạn quyến rũ ngọt ngào.
http://vn.360plus.yahoo.com/jw!9ijm.FqcFQDEOBYf3rafYtT9/article?mid=22&prev=-1&next=-1
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

38 comments

Nặc danh 19:35 Ngày 01 tháng 04 năm 2012

Đéo mẹ! Bác Phẹt thuổng văn của người khác nhanh như ăn cắp. Búng chim bác phát!

Reply
Nặc danh 20:45 Ngày 01 tháng 04 năm 2012

Con Phẹp nhằm ngày Cá tháng 4 cốp bết quả vả vợ ?

Reply
Nặc danh 20:53 Ngày 01 tháng 04 năm 2012

Anh thú thực cũng choảng vợ hai lần rồi. Lần thứ nhất là nó hỗn với mẹ ạnh - mẹ chồng nó, lần ấy anh đấm thắng vào mặt nó. lần thứ hai nó hỗn với bố anh, anh nép thắng cái bát ăn cơm vào mặt nó may nó tránh được và tịt alô luôn. các lần chành chọe khác anh cho nó thắng.

Reply
Nặc danh 21:40 Ngày 01 tháng 04 năm 2012

Có người nói phụ nữ phức tạp, khó mà hiểu hết họ. Anh thì đéo nghĩ họ phức tạp nhưng lắm chuyện thì hẳn. Đối với họ thì cũng tự nhiên như lẽ sống ở đời " mềm nắn, rắn buông", cho nên với vợ mà thực thi dân chủ thì bạn cực kỳ sai lầm! Phải đấm! Đấm để cho phụ nữ nhận ra họ là ai. Đấm để gìn giữ nền nếp gia đình, và đôi khi được đấm phụ nữ rất hạnh phúc. Thậm chí, người sinh ra họ, tức là bố vợ của chúng ta cũng thích được đấm.
Các bạn cứ hình dung cuộc sống gia đình suôn sẻ quá, vợ đếch biết chưởi chồng (thậm chí biết đánh chồng càng tốt), chồng đếch biết đấm vợ, thì cuộc sống ấy tẻ nhạt quá tay.

Reply
Nặc danh 21:45 Ngày 01 tháng 04 năm 2012

địt mẹ thằng Phẹt, chán mày lắm rồi, hết vốn rồi phỏng?

Reply
phot_phet 22:31 Ngày 01 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh
Đéo mẹ con này như thánh sống. Cơ mà hay hehe

Reply
phot_phet 22:31 Ngày 01 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh
Anh đang luyện dâm công. Bế tinh ít bữa.

Reply
phot_phet 22:33 Ngày 01 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh
Oánh bỏ mịa nó đi. Anh ủng hộ quyếch liệc...

Reply
phot_phet 22:37 Ngày 01 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh
Vợ anh, anh vả cho tòe a lô. Còn lôi song thân phụ mẫu viên ngoại chứng giám. Tiên bố thẳng: phần dạy dỗ thuộc về anh. Khóc lóc phần các cụ.

Đéo mẹ, gái nó như con lừa í. Tuyền ưa nặng. Liền bà bị ( được ) cho là ngu khi bị liền ông nó uýnh.

Đấy, bi giờ đấy, lừa mắt đã cụp mẹ pha haha

Reply
Nặc danh 23:00 Ngày 01 tháng 04 năm 2012

Sao Photphet không viết bài nào về thu phí do anh # đề xuất nhỉ!luôn ủng hộ phẹt!

Reply
phot_phet 23:33 Ngày 01 tháng 04 năm 2012

@N?c danh
Thăng - Giáng là chuyện thường ở đời. Gì đâu mà bận tâm, nức nở.

Thăng nó phận đầu sai, vác vạ. Khó & khổ lắm chứ sung sướng chó gì. Làm đến lục lộ bộ trưởng, đêm đêm sờ gáy mà mồ hôi tràn trề đằng đít.

Reply
Ha Huy Duong 23:53 Ngày 01 tháng 04 năm 2012

@phot_phetMẹ, a viết đúng ngày 1/4 thảo đéo nào to vòi dã man. Mới bài trước a pốt to đúng: Xin lỗi các bạn vợ vả tịt alo, giờ ... hahahahaha

Reply
Ha Huy Duong 00:05 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

phot_phet 23:22 Ngày 27 tháng 3 năm 2012: Anh xin phép các bạn tắt a lô. Vỡ mẹ rùi. Vợ vả..
==> A Phẹt chỉ dám ủng hộ ngầm và vin 1/4 để hoành chứ, đệt mợ, ở nhà a là thứ 3. hhaha

Reply
sontronghien 00:32 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

Lấy vợ rồi mới biết câu "Thương nhau lắm, đánh nhau đau". Dưng mà em thì em đéo đánh, em cho đi tàu suốt luôn. Chắc tại thương không được "lắm".

Reply
Nặc danh 06:47 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

Tiên sư các bạn, chỉ giỏi chém. Nó túm trym vật ra thì lại kêu ú ớ

Reply
Nặc danh 08:24 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

@phot_phet Anh nghĩ cứ thong dong mà luyện dâm công, thỉnh thoảng dùng chiêu " đà đao " quăng cho " chi bộ " cục mắm tôm, pha thêm tí cứt là được.

Reply
Nặc danh 09:30 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

@sontronghienƠ địt mẹ, các bậc trưởng thượng đã đúc rút tiến trình quan hệ vợ chồng rằng là: Bí mật - thân mật - trăng mật và cuối cùng là...vỡ mật. " Đi tàu suốt " không phải thượng sách, nó cho ta thấy bạn là anh hùng nấp trong đống rơm. Oánh bỏ mẹ nó đi! Khà khà.

Reply
Nặc danh 12:08 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

Ôi đèo mẹ, sao chi bộ chó đểu của anh toàn các đồng chí vũ phu không thía?
Địt mẹ, thay mặt trợ lý của bí thư anh cực lực phê bình các chú.
Nhớ đọc đéo đâu của bọ Lập đại ý như ri: Quảng Trị có xóm 1 chồng và 24 bà vợ vô cùng thương yêu đoàn kết. Bọ Lập hỏi pí quyết sao hay vậy? ông chồng nói “con nào lồn xồn là tui đè ra đóng gạch cả đêm, chết khiếp đéo dám ó ré nữa”. Đâu như có tới 60 đứa con với hơn 100 cháu mới mất kinh.
Đâu như các chú – chỉ được cái tát tai, nên nu hay dực chỏ … giống anh!
À kinh nghiệm của anh là khi bụp chúng nó thì cứ nhè ngay mặt mà phang, cứ gọi là cho dụng dăng, vều mõm chúng mới nể mình.
Há há …
ku pink pusy

Reply
Nặc danh 12:09 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

A đây này các cún..
http://nguyenquanglap.vnweblogs.com/post/7670/85862
Chít mịa … hi hi, anh mãi nghe nhạc nên không thấy tình yêu của anh vô phòng, em yêu à … cái cồng phía trên là thằng chó Phẹt nó mạo danh, anh lào náo thía.
ku pink pusy

Reply
DG 13:14 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

Vửa bị con vện ngọt nhạt, thuổng được bài này ổn rồi hehe.

Chiều bú tí diệu vầu cho nó có khí thế rồi có đứa chết! Nhẻ?

Reply
Guest 13:23 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh
Hay! Anh thích! :))

Reply
Nặc danh 14:01 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

@DGTất nhiên lúc nào cũng khuyên bạn: Oánh bỏ mịa nó đi!
Tuy nhiên lúc con vện nó ngọt nhạt thì ta ém chất anh hùng rơm rạ chờ nó chuyển mình sang sư tử thì tung rơm rạ ra, oánh bỏ mẹ nó đi!
Lúc đới bú thêm tí diệu thì... chẹp chẹp.

Reply
Mẹ Đốp 15:07 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

Sư bố anh cu Phẹt, đặt cái title kêu quá nên các anh cu khác cứ nêu nó như là khẩu hiệu: oánh, oánh, oánh... mà không để ý rằng cái "oánh" ở đây là phải đúng lúc, đúng chỗ. Oánh quả nào ra quả đấy, nhớ đời nó mới đáng mặt làm trai, mới thể hiện được cái "dũng" của đàn ông. Cứ hơi tý mà dơ nắm tay nắm chân ra dọa thì hèn lắm, được 3 hôm nó cười vào mũi cho-mang tiếng Giai Nước Nam.

Reply
Anh Tan Ham 16:13 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

Lướt blog mấy hôm nghỉ có 2 cái hay :
1.- Chuyện 2 cái tát đích đáng đã lập lại hòa bình thế giới của PP đăng ở đây.
2.- Tuyên ngôn của Trang Hạ : tính xấu dễ tha thứ nhất của chồng là đi ngoại tình.
Mình chỉ bổ sung 1 điểm : với 1 điều kiện trym còn làm tốt chức năng . Nếu hỏng rồi thì làm vương làm tướng gì cũng đ..iếu thu phục được đàn bà nữa đâu. Phỏng ?

Reply
Nặc danh 16:40 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

@Anh Tan HamDạ thưa, nhời cụ phán chí lí. Ngẫm trym nó là kim chỉ nam cho mọi ứng xử của liền bà, cụ nhể.

Reply
Nặc danh 17:46 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

@Mẹ ĐốpA, cái con mẹ Đốp nài láo! Láo quá!
Xét đã là nam nhi An Nam thì bản lĩnh hàng đầu là phải biết oánh...vợ và bú diệu.
Các anh đang vô cùng đau xót khi bản sắc dân tộc của các anh đang bị héo tàn, khi bị lũ liền bà muốn đứng lên...bóp dái.
Hỡi các bậc An Nam nhi! Chúng ta sắp bị liền bà trùm váy lên đầu. Tất cả hãy nghe theo lời kêu gọi của thằng Phẹt: Oánh bỏ mịa nó đi!

Reply
Nặc danh 19:42 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

Không hẳn thế. Như Phẹt đây niệt lâu rồi mà vợ vẫn hãi đó thây.

Reply
Nặc danh 20:09 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

@Nặc danh Hãi cái bướm nó. Đèo mẹ, Phẹt nổ. Đời phẹt ra đường mặt vênh như bánh tráng nướng, còn về nhà khác đéo miếng giẻ lau.

Reply
Nặc danh 22:17 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

Úi xời, sư bố các anh đờn ông, mượn tý rượu với ngày 1-4 để giải tỏa bức xúc cả đời bị thống trị hở ? ve vãn tinh thần nhau, kiểu AQ ấy. Đéo mẹ, vợ ho cái có mà són đái ra quần, ông nào ở đây hô to nhất lại là ông sợ vợ nhất hớ hớ

Reply
Nặc danh 22:54 Ngày 02 tháng 04 năm 2012

@Nặc danhUi địt, con nài chọc ngoáy vào nỗi đau của anh. Nói thật đời anh đéo sợ gì ngoài chuyện vợ anh giở chiêu úp máng và bỏ đói, cơm hàng cháo chợ, chả khác đéo ăn mày. Viết cái cồng nài anh phải có bốn mắt, nó bắt được coi như thành phân. Đéo mẹ, sao đời anh nhục thía!

Reply
Nặc danh 00:00 Ngày 03 tháng 04 năm 2012

"Hãi cái bướm nó. Đèo mẹ, Phẹt nổ. Đời phẹt ra đường mặt vênh như bánh tráng nướng, còn về nhà khác đéo miếng giẻ lau".
Không phải giẻ lau, mà cũng là bánh tráng nướng, nhưng đã nhúng nước rôì, Phẹt ợ!!!!

Reply
Nặc danh 01:16 Ngày 03 tháng 04 năm 2012

Nhập tạm hàng chống móm Phẹt ơi :

http://voongngaupin.blogspot.co.uk/

Reply
Nặc danh 08:10 Ngày 03 tháng 04 năm 2012

phải thú thực, bọn đàn bà khi bị ăn đạp rồi, người nhũn hẳn, bớt láo, bớt ngu và bớt nanh nọc. Phải nghiến răng tát dăm ba lần, nó mới hiểu giá trị của những cái tát .

Reply
Nặc danh 09:04 Ngày 03 tháng 04 năm 2012

Phẹt ơi cứu anh!
Cái cồng phía trên dạy cách tẩn vào mặt cho dụng zăng, vêu mõm là của chú mạo danh anh đúng không? Địt mẹ chú đểu nó vừa thôi, anh đang khốn nạn đây. Vện anh nó đọc được. Tối qua nó úp máng xối, sáng nay đéo cho tiền ăn sáng Hu hu hu ...
Mẹ chú nhá!
ku pink pusy

Reply
Lon 09:57 Ngày 03 tháng 04 năm 2012

Ê Phẹt, chú có ý kiến chỉ đạo đi, chúng nó loạn rồi. http://hn.24h.com.vn/tin-tuc-trong-ngay/chinh-quyen-cuong-che-2-hon-da-cua-dan-c46a444996.html

Reply
Nặc danh 19:24 Ngày 03 tháng 04 năm 2012

ơ địt mẹ, bài này quá hay..anh ủng hộ chủ trương đối với liền bà yêu là phải cho roi cho vọt

Reply
Nặc danh 22:26 Ngày 03 tháng 04 năm 2012

Nhân chuyện đàn bà, hôm rồi em nghe ở Hà nội mình có Bảo tàng Phụ nữ, không biết ở đó có trưng bày cái đặc trưng của phụ nữ và cái mà phụ nữ khoái không các bác nhể? Bác nào biết chỉ giáo dùm em phát!

Reply
Nặc danh 10:56 Ngày 10 tháng 04 năm 2012

- “Trong gia đình ông, ai là bót?”.
Nghe tôi hỏi, mặt ông bạn già đang vui chợt thoáng buồn.
Ông trả lời:
- “Tao nghĩ không cần hỏi, chắc mầy cũng biết. Thì vợ tao chứ ai.”.
- “Như vậy cách sống của các ông đúng hay Kinh Thánh đúng?”.
Ông bạn già trả lời một cách buồn rầu:
-“Kinh Thánh thì đúng trăm phần trăm rồi. Tại cách sống của mình sai”.
Tôi lên lớp:
- “Biết sai thì phải sửa”.
- “Sửa bằng cách nào?”.
Tôi trả lời:
- “Làm một công cuộc cách mạng giải phóng đàn ông.”.
Ông bạn già lắc đầu nguầy nguậy:
- “Khó còn hơn lên Thiên Đàng mày ạ nhưng đàn ông Mỹ chúng tao sợ vợ, đâu phải do lỗi của chúng tao”.
Tôi ngạc nhiên, hỏi:
- “Vậy lỗi của ai?”.
- “Của ông Adam mầy ạ. Thế giới ngày xưa mới chỉ có hai người, thế mà ổng đã sợ bả rồi. Chỉ có trái cây “biết điều thiện và điều ác”, Chúa đã cảnh cáo là không nên ăn mà bả cũng bẻ ăn. Ăn rồi bắt Adam cùng ăn.
Ổng sợ quá cũng đớp theo. Việc ấy đã gây ra bao nhiêu điều rắc rối đến đời con cháu. Phải chi lúc bà Eve vừa thò tay định bẻ trái cấm, Adam nện cho bả vài thoi thì giờ nầy chúng mình đâu có khổ.”.
Ông bạn già thở dài, nói tiếp:
- “Mầy thấy tao siêng đi giảng đạo vì ra ngoài vui hơn. Ở nhà bả cằn nhằn hoài, nhức đầu quá. Đi ra, đi vào nhìn mặt bả riết rồi tao muốn đau”.
Tôi hỏi:
- “Thế sao không nện cho bả vài thoi để bả hết cằn nhằn?”
- “Mầy đừng có xúi dại. Thời đại của ông Adam, cóc có cảnh sát mà ổng cũng đâu dám nện bả. Còn trên nước Mỹ nầy mà đánh vợ thì cảnh sát nó còng tay cho”.
Bị tôi quần cho một chập, ông bạn già nổi nóng, hỏi:
- “Thế trong gia đình mầy, ai là bót?”.
Tôi vỗ ngực một cách hùng dũng, đáp:
- “Thì ta đây chớ ai”.
Ông bạn già phục lăn, nói:
- “Tao cũng biết đàn bà Việt Nam rất ngoan, hiền và giỏi chiều chồng.”
Vừa nói tới đây, ông bạn Mỹ già lẩm cẩm của tôi bỗng khựng lại rồi đập tay xuống bàn, cười rộ, nói:
- “Ha. . .ha. . . mầy là thằng xạo! Mầy đâu có vợ. Tài cán như mầy làm gì kiếm được một bà vợ mà sợ ha ha. . .”.
Nói xong ông bạn già phú lĩnh.
Đàn ông Mỹ sợ vợ đã quen nên ít khổ. Tránh sư tử chẳng xấu mặt nào. Còn đàn ông Việt Nam, một thời từng là vua, là bót trong gia đình, chưa quen một cổ đôi ba tròng. Ở sở sợ xếp, về nhà sợ vợ. Mới chỉ hai mươi năm lưu vong, mặt mày tên nào, tên nấy đâm ra ngơ ngác.
Tôi có một thằng bạn cũng chẳng thân tình cho lắm.
Chuyện thật trăm phần trăm. Mẹ người bạn muốn nó bảo lãnh sang Mỹ, lệnh bà không cho nên nó cóc dám lãnh bà già sang. Đúng là:
- “Nóc nhà xa hơn chợ, l... vợ quý hơn mả cha”.
Một hôm, tôi đến chơi, thằng bạn ra mở cửa mà hai bàn tay còn ướt mèm. Tôi hỏi:
- “Mầy đang làm gì vậy?”.
- “ Rửa chén.”.
- “ Còn vợ mầy đâu?”.
Nó đưa một ngón tay lên miệng suỵt lia lịa:
- “Nói nho nhỏ, bả đang ngủ.”.
- “Ý, mẹ ơi! Mười một giờ trưa rồi mà còn ngủ?”.
- “Tại đêm rồi, bả thức gần đến sáng, xem phim Xóm Vắng. Tiên sư thằng Tằng Hắng (Tần Hán) nó phá gia cang tao.”.
Tôi bật cười, nói:
- “Thì để bả dậy, bả rửa. Mầy cày đến hai gióp, về nhà còn phải rửa chén?”.
Thằng bạn cười như mếu:
- “Bả không rửa thì mình phải rửa. Mẹ kiếp! Lỡ mua cái nhà, bây giờ phải cày trả nợ. Không lo cày, mất nhà thì cũng có thể mất vợ như chơi.”.
Mặt thằng bạn chảy dài ra, buồn hiu hắt như lúc Lưu Bị thua Tào Tháo, khiến tôi cũng mủi lòng. Nhìn cặp mắt đỏ hoe của thằng bạn, không phải vì muốn khóc mà vì thiếu ngủ, tôi thấy cần phải rút lui để nó nghỉ ngơi.
Qua cuộc biển dâu, điạ vị thằng đàn ông cũng đổi thay theo vận nước. Như một triết gia, tôi cho tay vào túi quần, mặt ngẩng nhìn trời, cất tiếng ngâm nga:

Đau đớn thay phận đàn ông
Lời rằng phận bạc, lời chung ấy mà./.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang