Thứ Hai, ngày 07 tháng 5 năm 2012

TÈ LUẬN


Ấy là nói đến chuyện…đái. 





Đái ư? Ngày nào ai mà chẳng vài lần, có gì mà phải nói.


Đời nó vậy, có những cái thiết thân với mình nhưng lại gần gũi cận kề thường ngày với mình quá đâm ra dễ bị đánh giá không đúng mức, bị miệt thị, còn có thứ rất vớ vẩn lại được coi trọng mới tài. 


Cũng giống như ị, đái bị hắt hủi đẩy xuống hạng vớ vẩn nhất trong các hạng vớ vẩn, bị xếp vào loại “tiện”. Nghĩa là thích thì làm mà không thích thì thôi. Đã thế lại chỉ đươc liệt vào hạng “tiểu tiện”. Bất công! Quá bất công. Không có cái “tiện” ấy có mà… Thử không “tiện” một ngày xem, vỡ cha nó bụng ra ấy chứ. Thấm điều này nhất chắc chắn là mấy bác bị sỏi thận, sỏi bàng quang. Cái túi chứa nước tiểu gọi nôm là “bọng đái” trương đầy nước mà không làm sao tháo ra được. Bụng dưới căng cứng đau tức khó chịu kinh khủng, càng cử động lại càng đau. Lúc đấy trông thấy y tá đến thì mừng hơn trẻ con thấy mẹ đi chợ về. Bao nhiêu sự xấu hổ ngại ngùng thường ngày vứt biến đi đằng nào hết, chẳng cần phải bảo đã dạng tè he ra để đợi thông tiểu. Xong việc, nhẹ cả người. Qua đận đó thì chẳng bao giờ dám miệt thị nói việc đi đái là “tiểu tiện" nữa.


“Đái” là từ dân dã thường dùng cho tất cả mọi người, từ ông già bà lão, con trai con gái đến thằng cu cái hĩm.v.v Riêng hơn một chút, âu yếm hơn một chút thì gọi là “tè” “tồ” - ấy là nói về trẻ nhỏ, kiểu như “thằng cún con của bà lại tè ra giường rồi à!” hay “cái hĩm ra đây mẹ xi tồ nào”.v.v


“Đái” là từ Việt chuẩn mô tả đúng nhất cái việc mà ai cũng biết đó. Chỉ có điều đôi lúc trong một số ngữ cảnh cụ thể mà dùng từ “đái” nghe có vẻ không ổn lắm. Kiểu như đang đi tìm chỗ giải quyết mà có em nào lại hỏi :"Anh đi đâu đấy?” chẳng nhẽ lại bảo “Anh đi đái” à? Khó ghê! Có lẽ bởi thế lên mới sinh ra từ “giải” chăng? Đi đái, đi giải cùng chỉ về một vấn đề, nhưng nghe đi giải, nói đi giải có vẻ đỡ chối tai ngượng mồm hơn là đi đái. Không hiểu các vùng miền khác có cách gọi nào nữa không, chứ thấy phổ cập chỉ có vài cách gọi đó mà thôi (không kể cách nói lệch sự gọi đái là tiểu tiện).





 Những năm gần đây, từ khi phong trào hát karaoke phát triển thì đi đái còn có thêm một tên gọi nữa đó là đi “hát”, nhưng từ này chỉ dùng khá hẹp ở một số nơi và một số ít nhóm người. Bởi thế nếu có một ai đó hỏi bạn “đi hát ở chỗ nào ấy nhỉ” thì rất có thể là họ muốn hỏi chỗ đi giải quyết cái nỗi buồn muôn thủa đấy.


Vốn từ của người Việt mình phong phú biểu cảm, giàu chất tượng thanh tượng hình. Người Việt mình lại yêu văn nghệ máu ca hát, đồng thời cũng có tý sáng tạo. Gì chứ thơ thẩn theo kiểu lục bát, nghĩ dăm câu đại loại như “Ngồi buồn giở cặc ra xem, còn hơn vào rạp xem phim nước mình” thì chắc ối người làm được (Minh chứng rõ nét nhất là phong trào làm thơ theo kiểu Bút Tre một thời). Vậy nên chẳng có việc gì khó đối với dân Việt ta cả, kể cả việc nghĩ ra từ gì đó “Văn học nghệ thuật” hơn thay cho từ “đái”. 


“Đái” là từ mô tả cái việc đó rất chuẩn, nhưng đôi lúc nghe nó hơi thô. Muốn mềm hơn, muốn thơ hơn ư? Muỗi! Đối với dân gian thì việc đó chỉ bé như con muỗi mà thôi. Có ngay! Đi tè, đi tồ nghe vẫn đúng lại tràn đầy âm thanh vui tai, không chối như đi đái. Đi giải cũng vậy, nghe tượng hình, trữ tình ghê lắm. Cứ như là dải lụa ấy, mềm mại êm ái đầy chất thơ. Thế thì nó mới “thú” mới “phê” mới “sướng” chứ. Phải nói dân gian sáng tạo thật. Từ vệt nước đái vọt ra mà lại liên tưởng thi vị hóa thành “giải” thì đúng là….nhất, mà lại giữ gìn được sự trong sáng của tiếng Việt nữa. Lệch sự đểu, học làm sang đểu với giọng đầy miệt thị gọi đái là tiểu tiện…phỏng có xách dép được cho sự sáng tạo dân gian không???


Đái không được các cụ xếp riêng thành một “thú” mà chỉ có “ị” thôi, nhưng thực ra nó cũng là một phần của “thú” rồi, bởi đơn giản đã “ị” thì nhất khoát là phải đái. Ai “ị” mà lại không đái mới gọi là tài. 





“Ị” thiên hình vạn trạng thì đái cũng chẳng kém đâu, mà lại có phần còn phong phú hơn ấy chứ. Có ị bậy thì cũng có đái bậy, có ị vãi thì cũng có đái vãi.v.v đủ cả. Ị mà vừa đi vừa ị là cái cực chẳng đã, kiểu như bị “Tào Tháo đuổi”, còn vừa đi vừa đái lại là cái thú rất hay. Nhớ thủa xưa còn nhỏ có lúc ngẫu hứng cả lũ rủ nhau vừa đi vừa vẽ rồng vẽ rắn rất vui. Rồi còn thi nhau xem đứa nào vẽ được con rồng dài nhất, uốn lượn nhất.v.v Trò chơi thủa nhỏ có nhiều cái ngộ nghĩnh nhưng quả thật là vui, vô tư mà trong sáng.


Nghệ thuật giờ phát triển rất phong phú và đa dạng. Đủ loại từ Phục hưng, Ấn tượng, Dã thú, Siêu thực, Lập thể, Ý niệm, đến Sắp đặt, Trình diễn, VideoArt.v.v với đủ các hình thức thể hiện phá cách tìm tòi cái mới. Người ta có thể dùng vải bọc cả một hòn đảo, hay hất màu có chủ đích trước một quạt gió lớn để tạo thành tác phẩm nghệ thuật. Rồi cũng có thể nhúng râu vào màu mà vẽ thẳng lên mặt toan mà chẳng cần dùng đến tay.v.v Vậy cái thủa vẽ rồng vẽ rắn trên đường thời bé dại liệu có thể phát triển lên như một loại hình nghệ thuật được chăng? Có thể lắm chứ. Đã từng có nghệ sĩ người gốc Á chỉ vì niềm đam mê với trò chơi bong bóng xà phòng thời ấu thơ mà đã đẩy nó lên thành một môn nghệ thuật làm kinh ngạc rất nhiều người rồi còn gì! 




Chuyện nâng tầm tè lên như một hình thức biểu hiện nghệ thuật thì chắc còn phải đợi dài dài, nhưng tè sao cho…ngon thì cũng là việc chẳng dễ. Chuyện tiếu lâm thời hiện đại: có cụ già ra hiệu thuốc mua Viagra chỉ để làm mỗi cái việc duy nhất là…khỏi đái vào mũi giày của mình. Ấy vậy trong thực tế cũng vẫn xảy ra những trường hợp hài hước chẳng kém. Cái xã hội văn minh làm cho con người ta phải khoác lên người bao nhiêu thứ được gọi là “mốt”, là thời trang. Lợi ích của những thứ được khoác lên người đó tới đâu thì chưa biết, nhưng chắc chắn rằng càng mang lắm các thứ linh tinh càng khó cho việc đi tè, vậy nên đôi lúc mới xảy ra những chuyện khá là khó nói. Nói vui chứ cứ ăn mặc giản dị như các cụ thời xưa lại hay. Quần chân què, quần lá tọa, quần ống sớ vừa rộng rãi thoáng mát mà lại tiện cho việc hành sự. Còn cứ quần côn, quần chẽn.v.v. rồi lại thêm các phụ kiện nọ kia nữa thì cái việc đái vào mũi giày e rằng cũng vẫn còn là nhẹ. 

Xoay quanh chuyện đái còn có nhiều điều thú vị khác như chữa đái dầm hồi nhỏ bằng cách nướng nhện cho ăn, hay như bệnh đái rắt chẳng hạn. Dân gian có câu “thứ nhất đau mắt, thứ nhì giắt răng”, nhưng ai mà bị đái rắt một lần rồi sẽ biết. Lúc đó thì đứng ngồi không yên, đầu ra vừa đau, buốt lại vừa tức. Khó chịu không thể tả được. Chỉ mỗi việc chạy ra chạy vào phòng vệ sinh cũng đã hết thời gian. Cả ngày chẳng làm được cái gì cả trừ việc….đi đái. Sau lần đấy thì ắt hẳn phải đề nghị thêm mục đái rắt vào câu tục ngữ đó cho nó hoàn chỉnh kiểu như “thứ nhất đau mắt, thứ nhì đái rắt…lung tung”. 

Đái là nhu cầu nhưng cũng là bản năng. Mỗi khi con người ta lâm vào tình huống sống chết cam go thì mọi bản năng của con người mới bộc lộ ra rõ nét nhất, trong đó có đái. Dân gian có câu “sợ vãi cả đái” là một trong những biểu hiện minh chứng rõ nét nhất cho điều đó. Ấy thế còn sợ vừa vừa thì liệu có vãi đái ra không? 


Hồi xưa có chú mới lên Đổ Thu lạ nước lạ cái đường sá chẳng biết, đi mãi chỉ toàn thấy nhà là nhà, người là người hoa hết cả mắt. Muốn kiếm chỗ để trút bầu tâm sự mà chẳng có (Bây giờ cũng vẫn thế mà thôi), đã thế nhìn chỗ nào cũng thấy công an cả, lớ xớ lại bị bắt vào đồn phạt thì chết. Mà bị phạt vì tội đái bậy thì ê mặt quá. Bấm bụng nhịn, đi tìm mãi mà cũng chẳng thấy đâu. Đang lúc gay go thì chợt thoảng qua mũi cái…mùi khai nồng. Ngày thường thì chạy cho nhanh, tránh cho xa, thế mà lúc đó mừng hơn bắt được vàng vội lần theo tìm đến chỗ ngay. Tới nơi thì đúng là chỗ cần tìm thật, nhưng là chỗ đái…bậy. Chỗ nằm hơi khuất ít người qua lại, bẩn và bốc mùi kinh. Trên bức tường cũ ố loang lổ dòng chữ “cấm đái bậy” đã bị đái tróc thủng lung tung. Đến nước này thì cũng đành liều vậy. Cái giống nhịn lâu không đái thì lúc đi rất khó, mà tè bậy chỉ nơm nớp sợ bị bắt gặp thì lại càng khó. Đang mải mê trút bầu tâm sự thì chợt loáng thoáng thấy bóng áo vàng đi lại. Giật hết cả mình, tim đập thình thịch, dải này dải nọ đang ra ào ào tịt bố nó hết cả lại. Phen này thì xong đời rồi…

Xử lý thế nào đây? Áo vàng tiến mỗi lúc lại gần, những bước đi như nhanh hơn, gấp gáp hơn. Tia nhìn cứ xối thẳng nóng ran nơi tai nơi gáy. Trời! Trống ngực đập thình thình theo mỗi bước chân. Xong, xong đến nơi rồi. Cuống. Thôi đến nước này thì kệ bố nó đến đâu thì đến vậy.

Ơ mà lạ, hình như áo vàng cũng không để ý lắm thì phải. Ánh mắt chú ta lướt qua vô cảm. Chú tiến đến mỗi lúc một gần, rồi đến bên, rồi dừng lại, rồi…kẹp cái gậy sơn trắng sơn đỏ như con rắn vào nách, rồi chú…quay mặt vào tường. 

À thì ra là thế. Đúng là những người đồng cảm gặp nhau. Thoải mái đê.v.v. đại khái là thế, rồi đường ai nấy đi. Còn dòng chữ “cấm đái bậy” sau lần đó tróc nốt mất chữ “cấm” chỉ còn lại mỗi chữ “đái bậy” mà thôi.  

Nói vui vậy, nhưng việc quá thiếu những điểm vệ sinh công cộng ở Hà Nội là có thật. Bởi thế những chuyện xảy ra như trên cũng chẳng có gì là lạ. Âu cũng khởi điểm bắt đầu từ việc “tấc đất tấc vàng”, từ tư duy của những nhà hoạch định, quy hoạch.v.v. Cái khâu giải quyết đầu ra là không thể thiếu. Ai một ngày cũng phải làm cái việc đó mấy lần. Nhưng không có chỗ thì buộc phải đi lung tung, đi đái bậy thôi. Mấy lần đầu còn thấy ngượng, thấy xấu hổ nhưng mãi rồi cũng quen. Rồi như cụ nào nói: hành động được lặp lại nhiều lần thì thành thói quen. Thói quen được duy trì củng cố nhân rộng lâu dần thành tập quán. Ôi tập quán Việt! 


Chẳng nhẽ chịu bó tay? Tất nhiên để giải quyết tổng thể và dứt điểm thì còn lâu, còn nhiều việc phải làm. Nhưng trên đã nói dân Việt ta gì chứ cái sự sáng tạo khôn lỏi thì chẳng thiếu. Cái gì cũng nghĩ ra được cách giải quyết hết, dẫu chỉ là tạm thời. Một người bạn mà công việc chính suốt ngày phải đi đánh bóng mặt đường cũng rơi vào tình cảnh oái oăm trên không biết bao nhiêu lần. Cuối cùng sau những lần đúc rút kinh nghiệm đã tìm ra một cách giải quyết khá hay là: Khi đang ở ngoài đường mà mót thì cứ tìm đến… khách sạn nào gần nhất đấy mà giải quyết nỗi buồn. Đi ở đó vừa sạch, vừa mát, lại được nghe nhạc miễn phí. Chỉ có điều cần lưu ý một chút, ấy là khi bước vào khách sạn phải tự tin chứ cử chỉ lóng nga lóng ngóng thì hỏng bét. 

Cách đây đã rất lâu, trong một dịp lên chơi Hòa Bình vào đúng đợt nhà máy Thủy điện Hòa Bình mở cửa đập xả lũ. Từ xa nhìn lại hơi nước mù mịt cả một vùng, cầu vồng bảy sắc vắt ngang rất đẹp. Lên đập xem xả lũ mới thấy sức mạnh của thiên nhiên quả là kinh khủng. Hồ Hòa Bình giống như cái bọng đái của thiên nhiên vùng Tây Bắc đang căng cứng. Nước hồ đục ngàu đầy củi mục và rác chỉ trực tràn phá. Hai cửa xả lũ mở, nước cuồn cuộn tuôn như thác bọt tung trắng xóa, hơi nước li ti mù mịt bay khắp nơi. Dưới sông sóng lồng lộn cuộn như bầy thủy quái, tiếng gầm của thác phô diễn sức mạnh cuồng loạn. Đối với thiên nhiên con người thật nhỏ nhoi nhưng cũng thật tự hào khi đã bắt thiên nhiên phải thuần phục. Nghe thác gầm, nhìn thác đổ, đắm mình trong bụi nước… cảm giác phấn khích muốn giao hòa cùng với tự nhiên. 

Chảy đi sông ơi…chảy đi kìa…sông….ơ.i..i...i…i….i!@ tham luận của con BIBO trên diendanvanhoathethao.net.

Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

52 comments

ngothong 12:16 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Khiếp lôi đâu ra mấy tấm hình này zị công nhận cái tài của pác Phẹt

Reply
Nặc danh 12:50 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Đi đâu mà đái cho xa / Đứng đây mà đái vẫn ra ào ào .

Reply
Đảng viên nâu năm 12:58 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Sau khi đọc xong hai bản tham luận "Ỉa đái toàn cảnh" do con Phẹt đi ăn cắp về "xe" lại cho anh em, anh có mấy vấn đề xin phép chi bộ được bổ sung:
1. Xác nhận có loại hố xí 2 chỗ ỉa trong một chuồng, lúc bé bọn anh vẫn rủ 2 thàng vào cùng lúc, vừa ỉa vừa trò chuyện râm ran.
2. Tại các chuồng ỉa, trên các bức vách luôn luôn có đủ thứ chữ nghĩa và hình thù, đa số là các vấn đề gần gũi chuyện đái ỉa.
3. Xác nhận có chuyện tại các bản làng vùng cao, đi ỉa luôn phải cầm theo cây gậy, vừa phóng uế vừa tả xung hữu đột đánh trả bọn lợn nái, lợn con đói khát luôn xông đến cướp chất thải và khả năng cướp luôn bộ ấm chén.
4. Đố các chú giải được câu đố dân gian ( là câu đố có từ hồi xưa,bi giờ toàn quan gian thui): "Bằng cái vọt chui tọt hàng rào, bằng chuôi dao nhào xuống ruộng).
Anh xin hết, chúc chi bộ thành công rực rỡ.

Reply
Nặc danh 13:37 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Hình 1 thằng Phẹt bên tay trái, hình 2 cũng thằng Phẹt che mặt bằng cột điện.
Mịa, cái thằng tinh tướng!
ku pink pusy

Reply
cafechemgio.com 14:16 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

@ngothong

công nhận Phẹt tài thật, nhìn mấy tầm hình này mà ông nào đang ăn cơm hay hút thuốc chắc ọe

Reply
Khắm 14:51 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Đái đúng vào lỗ mới tài. Nếu đái ra ngoài kỹ thuật chưa cao (Thơ đề trong nhà vệ sinh)

Reply
Nặc danh 16:10 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Không biết Phẹt hồi pe pé có chơi trò thi đái xa không? Hì hì hồi đó anh là á quân của xóm (thua thằng KaPa Quyết - mịa, nhắc tới giờ còn cú, thằng này chim to và dài vật vã nên áp lực nén nó cao). Bọn anh toàn chơi trò thằng nào về chót ở hiệp 1 thì sang hiệp 2 bị loại và đứng ngay vị trí đái tới của mình làm bia cho bọn còn lại. Địt mẹ có lần anh uống nước ít về chót bị chúng nó bắn cho tơi tả, hu ... hu ... nhục như con cá nục.
À lại nhớ có lần bọn anh lén đổ cái bi đông nước của thằng lớp trưởng rồi mỗi thằng mỗi tí đái vô. Há há cu cậu ra chơi lúc vô khát nước tọng luôn đéo kịp nhổ, hố ... hố ...
ku pink pusy

Reply
Nặc danh 16:15 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

ị và tè, hi vọng mai sẽ có tham luận Địt luận trên chuyên trang của Phẹt

Reply
Nặc danh 16:17 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Đi làm về, vợ nhìn thấy giầy và ống quần của chồng bị ướt, liền hỏi: mưa à anh?
Mưa mẹ gì, gió to quá...

Reply
Nặc Danh Hà Tĩnh 16:19 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Bổ sung cho Phẹt thuật ngữ mô tả sự đái,Tiếng Nghệ Tĩnh gọi ĐÁI là ĐẤY.Chuyện rằng, có một thằng Nghệ Tĩnh ra Hàlội chơi (nó thuộc loại được ra Hà nội tưởng đi nước ngoài), hắn vào quán bú bia hết vài lít rồi đứng dậy ngó nghiêng rồi đi ra về phía có cái cột điện.
Bà chủ quán tưởng hắn chuồn liền chạy theo hỏi:
"Anh đi đâu đấy" ?,
Hắn chỉ tay vào cột điện rồi thản nhiên nói:
"Tui đứng đây đấy".!!!
Hihi...

Reply
Tâm Minh 17:41 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Mỗi đường phố trên toàn thể đất nước Việt Nam , cứ cách 500 mét nhà nước cho xây một chổ " tiện " có thu phí . Bão đảm bài viết chủa Phọt Phẹt đếu có ai thèm đọc .

Reply
Bắn Bi 17:45 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Bổ sung thêm chuyện của Ku Nguyenphuong, ngày đấy khi thi anh cứ túm chặt đầu rồi đái, đến lúc nó căng phồng lên thì hướng đến mục tiêu rồi bóp mạnh, điều chỉnh tia to nhỏ bằng tay bịt, vừa cao vừa xa. Một hôm băm rau lợn bị đứt tay ở ngón cái, đau đéo bóp được nên xin ko thi, chúng nó đéo tha, thế là thua... Bách nhục

Reply
Oan hồn tôm cá 19:19 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Đọc thấy chi bộ bàn về việc thị đai,thi ĩa ,lại nhớ hồi trẻ học cấp 1,2 giờ ra chơi cả hội đang ngồi ba hoa ,đúng lúc mót đánh giắm lừ lừ tiến đến thẳng ngồi vòng ngoài,làm 1 phát Ủ,,,m thằng ku ăn phát giằm giưa mặt đầu nghẹo khõi cồ,ngã vật ra ,1 lúc sau mới chữi bới om xòm,hồi đó làm gì có thịt,cá như bây giờ đâu mà thối dã man,có ku thấy hay hay học lõm còn cẫn thận tụt quần ngang gối mới nồ,không biết hộm trước ăn bốc ,ăn bải cái gì mà khi khai hỏa ra cả bã.đầy mặt thằng ngồi dưới ,lau mặt ,kéo quần qua quít lao vào đánh nhau bươu đầu,sứt trán
giải thích khoa học luôn về Rắm
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=QVlkUJDDgi

Reply
Nặc danh 21:10 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Đéo hiểu cái từ tiện có nghĩa là gì,đại tiện, tiểu tiện, trung tiện, tằn tiện, ti tiện, hà tiện. ... Phải nói Phẹt lần mần thuổng được nhiều bài độc. Dưng mà càng đọc blog Phẹt càng thấy thối. Hết cứt lại đại, hết giái lại lồn. Đầu của thằng Phẹt giờ chắc như đầu tôm, toàn cứt.

Reply
Khánh Minh Trương Nguyễn 22:51 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Khiếp lôi đâu ra mấy tấm hình này zị công nhận cái tài của pác Phẹt

Reply
Ba chân một mắt 22:57 Ngày 07 tháng 05 năm 2012

Đái, theo tiếng Việt có nghĩa là sự bài tiết qua cu (hi hi).Còn đọc theo tiếng Hán là dải. Đình làng iêm có câu đối iêm nghe lỏm các cụ đọc là " giang sơn nhất đái" có nghĩa là non sông một dải.Các cụ nhà mình thay từ "Đái" ( tiểu tiện) thô thiển bằng từ "Dải" hay "giải" cho lịch sự í mà. Iêm múa rìu qua mắt thợ, nhưng không tin các bác cứ hỏi thằng tiến sĩ háng nôm mặt lồn biết liền, ke ke

Reply
http://thuoc115.com/category/viagra/ 01:41 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

@Ba chân một mắt

Mày hiểu sai ý các cụ rồi. Chữ nhất ở đây là các cụ hiểu nhầm, nó là ký hiệu gạch viết thảo, có nghĩa là đứng trong tiếng Nôm. Ý các cụ là thế đứng đái lưng tựa vào núi, đái ra sông như hình của Phẹt trên kia là sướng nhất, hiểu chưa.

Reply
http://thuoc115.com/category/viagra/ 01:44 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

@Ba chân một mắt Thế đứng đái lưng tựa vào núi, đái ra sông mát rười rượi, nhất là đã phệt mấy quại bia phê phê rồi là sướng nhất mẹ còn gì. Các cụ dạy chí phải

Reply
Nặc danh 03:51 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Hehe, ngày bé vừa đi vừa đái vừa đọc thơ:
Tội gì đứng đái mất công
Vừa đi vừa đái vẽ lên rồng

Reply
Phạm Minh Tâm 08:32 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

http://www.vatinam.net
Vô nhà bác Phẹt bao giờ cũng thấy sốc và độc. Hihi!^^

Reply
Nặc danh 08:35 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Chú mi cứ biên những thứ những vậy cho bà con thưởng thức nhé! Thế có phải hay và đúng chất chú mi không? Tự dưng hôm trước có bài khen thành phố Đà Nẵng quê anh, vừa lãng nhách vừa trật lất, đọc mà bực hết cửa mình!!!

Reply
Nặc danh 08:48 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Hoan hô! Đéo mẹ, chịu lão Phẹt.

Reply
Nặc danh 08:49 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Ăn, ngủ, đụ, ị (+đái)! Những chuyện này muôn đời đều rất người, biên được hay thì thật đáng đọc. Kìa xem những chuyện Tiếu lâm hay nhất cũng đều là những chuyện quanh bốn năm cái khoái này!

Reply
Nặc danh 10:22 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

(( Bé không vin cả uốn cành !
Về già mất nết ĐÁI NỒI CANH !))
hi`

Reply
Bắn Bi 11:03 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Con "Oan hồn tôm cá" phét đéo chịu, nhưng mà làm anh vỡ cả bụng, phọt cả rắm ra ha ha...Anh khen!

Reply
Nặc danh 11:12 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Em nhớ có câu thơ lục bát thế này:

Đang đi dứng đái mắc công
Vừa đi vừa đái vẽ rồng ta chơi…!

Reply
phot_phet 11:12 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Anh nghe thiên hạ đồn, nghe thanh khí của gái khi đái còn xét đoán được trinh còn hay mất, tân một nửa hay đã toang hoang. Thế mới tài!

Reply
http://thuoc115.com/category/viagra/ 11:21 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

@phot_phet
đúng rồi, Nguyễn Du nghe Kiều đái xè xè là đã đoán mẹ ra số kon này gian truân, làm gái bao cao cấp cho toàn đại gia

Reply
Nặc danh 13:28 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Hạ Long bay là vịnh Hạ Long, Cam Ranh bay là vịnh Cam Ranh,Lăng Cô bay là vịnh Lăng Cô. Còn Cam Dai bay là vịnh gì các bạn. Anh đố đấy.

Reply
Nặc danh 13:29 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Hình 1 đéo phải phẹt liệt, nếu đúng thì đã ướt mẹ quả adidas (Lời khuyên cho phẹt liệt: Mỗi khi đi phượt xa nên dùng viagra như mấy ông già)
TTX Vanganh

Reply
Ong 15:26 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Là vịnh cam đài,nằm sát vịnh cam ranh đoá haha

Reply
Nặc danh 15:33 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

THÔ nhưng THẬT !

Reply
Phạm Minh Tâm 15:47 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

@phot_phetThôi đi, bác lại bốc phét rùi, em chửa có tin đâu nhá...

Reply
Nặc danh 16:03 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Hôm qua có ý nghĩ kì kuặc là đái thử có xa như xưa?
Sáng nay chạy thể dục mới có cơ hội.
Trung bình tấn - bế thở ép khí về Đan điền, tay nâng thẳng chim góc điểm xạ 55 độ, tay póp chặt đầu khất pháo, tập trung phối hợp nhịp nhàng chỉ huy - truyền lệnh - pháo thủ.
Tất cả chú í …. pắng ....
2 mét.
Hic, nhục!
Đã thế lâu ngày bỏ luyện tập nên póp đầu nòng không nhuyễn, ướt mẹ cả tay với cái xịp.
Hu hu ...
Thật là " Than ôi! thời oanh liệt nay còn đâu?"
ku pink pusy

Reply
Nặc danh 16:16 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Sự sáng tạo của Phẹt hình như đang đi xuống. Các bài gần đây thấy mất phong vị của Phọt Phẹt.

Reply
Nặc danh 16:25 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

là cấm đái bậy.

Reply
Đảng viên nâu năm 16:32 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Phẹt xóa cồng anh, đéo tôn trọng lão niên hiu trí nhớ. Anh tạm giải lao Phẹt anh chơi mới thằng An Hoàng trung tướng nhớ.

Reply
Việt Mỹ Thuật 17:00 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Cái này thuộc "Bản sắc Việt" nên chúng ta phải giữ lại cho "muôn đời sau" thôi. Chắc phải đề ra chính sách và lộ trình để bảo tồn vốn văn hóa quý hiếm này mới được.

Reply
Bắn Bi 17:34 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Cam Dai bay là Vịnh con Lừa chứ còn là đéo gì nữa

Reply
cafechemgio.com 18:49 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Ở đây có bạn nào thích ăn VẸM luộc chấm muối chanh không hố hố
http://www.cafechemgio.com/2012/05/vem-luoc-muoi-tieu-chanh-con-vem-la-con.html

Reply
phot_phet 20:55 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Anh đang mùa cao điểm kiếm chác, không nhiều time biên bài và giả nhời cồng. Thành thật xin lỗi. Anh đi ò ó o đơi. Mệt bã, Đèo mẹ!

Reply
Nặc danh 20:56 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

@cafechemgio.com
Anh chỉ thích ăn ốc lồn thôi, có điều đắt quá.
ku pink pusy

Reply
phot_phet 20:58 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

@Đảng viên nâu năm
Đây là chốn tự do. Thế nên không có chiện xóa cồng. Chơi đâu thì chơi, nhưng đéo chỗ nào chứa, thì hãy về với anh. Anh mồm to, tay rộng, sợ đéo gì...

Reply
Nặc danh 21:00 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

@phot_phet
Đèo, ỉa đéo được thì phụt phát dắm chứ Phẹt. Ai lại vô trách nhiệm, đóe có tính tiền phong gương mẫu thía?
ku pink pusy

Reply
Nặc danh 23:01 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

Tổ sư con phẹt, không biên được thì cũng nhặt cái gì khả dĩ trình chi bộ chứ. Mấy trò này đéo ngửi được (đéo phải vì khai mà vì nhạt)

Reply
Nặc danh 23:14 Ngày 08 tháng 05 năm 2012

@phot_phet

con phẹt đáp hay nhể, như anh có mà tiễn luôn, cho em về với đồn luôn

Reply
Nặc danh 09:59 Ngày 09 tháng 05 năm 2012

DCM hom nọ bác Phẹt có xem chương trình ANTV không? DCM nó làm cả bộ về Lã Thị Kim Oanh đấy. DCM nó chứ án tử hình mà sắp ra rồi đấy nhé. Bác phẹt chắc đéo dám viết đâu nhỉ? hố hố

Reply
Nặc danh 11:04 Ngày 09 tháng 05 năm 2012

hi`
WC : Web Cameras
WC : chỗ đi, ĐÁI, đi ỈA...
Có lần ngang qua HÀ TĨNH, anh ngồi quán cơm bình dân, làm mấy chai Beer xong, tức cái bung dưới.
Hỏi thằng chạy bàn :Web Cameras đâu mày ?!
Nó nói : Đi thẳng, rẽ trái, cẩn thận CHÓ & nhớ dội nước... !!!
hi`,thế là anh tìm được đúng chỗ cần tìm !
Phai cong nhân, dân trí bay giờ cao !
Mình hỏi đùa cợt vậy, mah nó cũng hiểu & chỉ đúng !!!
hi`!!!

Reply
phot_phet 11:25 Ngày 09 tháng 05 năm 2012

@Nặc danh
Oanh nó là bịch bông để bần nông lao vào đấm đá thôi. Kêu án tử rùi đấy, thế đéo nào đảng thương cho xuống chung thân. Giờ thì lại sắp ra thì có đéo gì là lạ.

Reply
minhphi 01:34 Ngày 10 tháng 05 năm 2012
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
Nặc danh 13:35 Ngày 10 tháng 05 năm 2012

Một gã đàn ông bị tai nạn chấn thương sọ não nặng, biết không qua khỏi nên di chúc bằng alô với những người đến thăm rằng: "Tôi hiến các bộ phận trên cơ thể tôi cho ai cần đến nó". Sau khi gã ngũm người thì xin quả tâm và bẩu rằng tôi bị suy tâm nặng, người xin can thì bẩu tôi bị xù gan, người xin thận bẩu tôi bị suy thận cần thay...Một nhân viên bảo tàng đến bẩu tôi xin con cặc. Mọi người xúm lại hỏi ông xin con cặc làm gì? Ông có rồi mừ? Nhân viên bảo tàng bẩu tôi xin về chưng bầy trong tủ kính để phục vụ khách tham quan. Vì mỗi lần khách vầu tham quan bảo tàng về cứ nói rằng "Bảo tàng có con cặc gì đâu mà xem".

Reply
Nặc danh 22:58 Ngày 10 tháng 05 năm 2012

Hố hố Con nặc danh 13:35. Bảo tàng Hà nội ah? Dưng a thấy bẩu chỉ chưng bày đâu được một thời gian ngắn rồi ướp muối sấy khô cho vào Chuông đồng cùng với đầu DVD, USB, .... chôn dưới đất để gửi tới hậu thế theo đề xuất của cô Nghị.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang