Thứ Tư, ngày 06 tháng 6 năm 2012

CHUYỆN NHẠT




Mình có ông bạn, đẹp giai lắm. Mỗi tội nhà nghèo. Tốt nghiệp đại học ất ơ mãi mới xin được chân đổ ống nhổ cho một cái trung tâm của nợ chuyên về môi trường.


Được mấy tháng tự dưng thông báo cưới vợ, làm anh em ai cũng choáng. Không phải choáng vì ông bạn lấy vợ mà vì hôn thê của ông bạn xấu quá. Lại còn già, hơn mấy tuổi. Được cái bố làm to, giám đốc sở tài nguyên - môi trường của một tỉnh trù phú nhất đất Bắc.


Thôi không bàn đến sự ngược đời đó. Chỉ biết sau khi cưới, đẻ liên tiếp hai đứa liền, một đực, một cái, xinh xắn cực. May. Chắc ông bạn mình nhiều gen trội. Có điều cô vợ không kiêng cữ được khi sinh đứa thứ hai nên bị hậu sản. Đã xấu, già lại càng...đớn đau hơn.


Bẵng đi mười mấy năm không gặp lại vì xa ngái, mưu sinh. Tết năm ngoái, bạn mình lần mò đâu ra số, nhắn nhe hẹn hò đến công ty uýnh chén cuối năm. Lâu không gặp nên cũng băm bổ đi, tít mạn Hải Dương gần Hải Phòng. Bây giờ nó là chủ một doanh nghiệp to vật chuyên về xử lý rác thải và môi trường, kiếm rất khá.


Ôm nhau chán rồi kéo vào mâm. Đang liếc ngang dọc chờ  khui chai rượu thì thấy một người phụ nữ tiến đến bên ông bạn mình, cử chỉ ân cần chăm lo. Mình đứng lên lịch sự " cháu chào bác" ( vì nghĩ là phụ huynh). Ông bạn đang rót dở chén rượu rơi choang phát xuống đất, ngoác mồm chửi " địt mẹ mày, vợ tao đấy".


Hehe, mình biết đéo đâu.


***


Kể chuyện ông bạn kia lại nhớ đến thằng Bôm Bốp. Thằng này cũng nghèo, vớ phải con vợ còn...nghèo hơn. Chung lưng đấu cật mười mấy năm giời cũng dựng lên được cái công ty hết hạn, làm ăn được. Nó bắt vợ thôi việc nhà nước ba cọc ba đồng về lo việc nhà. Thì cũng cơm nước, chợ búa, con cái thôi. Nhiều lúc vợ nó đòi làm việc công ty cho đỡ buồn, dù chỉ là chân lượn lờ nhúc nhắc, nhưng thằng Bôm Bốp không chịu. Bởi mình xui nó rằng, đừng bao giờ biến công ty thành gia đình và gia đình lại thành công ty.


Dạo mình gửi một thằng cu em vào chỗ nó làm. Thằng này sáng láng thông minh, mỗi tội nhanh nhảu đoảng. Lần nó gọi mình sang nhà đi có tí việc, cho cả thằng cu em đi cùng. An tọa trên xe thì chợt quên mất mớ hợp đồng trên bàn. Nó sai cu em vào lấy, cứ bảo chị Mái Mơ vợ anh đưa cho. Cu em trở vào rồi trở ra với mớ hợp đồng trên tay. Thằng Bôm Bốp khen, mới vào mà thạo việc. Rồi lại hỏi ai đưa. Cu em thật thà, không phải chị Mái Mơ đưa em, mà là ô sin nhà anh hay sao ấy. Thằng Bôm Bốp cau mặt, nhà anh lấy đéo đâu ô sin. Cu em phân trần, em chả biết, chỉ thấy một bà mặc đồ nhàu nhĩ, tóc bù, mặt béo, răng thưa đưa cho. Thằng Bôm Bốp cười ngất, địt mẹ chú chứ, vợ anh đấy, ô sin cái con tiều. Đến hãi hehe...


***


Quay giở lại chuyện ông bạn trên kia. Sau bữa vô tình  bị mình " úp sọt" thì buồn lắm. Nó than, "ông xem con cái nhỡ nhỡ rồi, tiền bạc cũng khớ khớ nhưng lắm lúc cũng buồn vì vợ xấu quá. Chả dám vác đi đâu, nhất là ngoại giao. Mang đến nhà bạn bè cũ chơi cũng ngại". Mình hiểu cỗ lòng của nó. Và cũng hiểu người như nó bây giờ nhiều em xinh tươi miên man xin chết. Hay ông cặp mẹ bồ đi, em nào xinh xinh í. Mình gợi. Nó giật dội " đéo được, ăn bánh giả tiền thôi. Léng phéng bung bét ra thì chết. Còn con cái, nội ngoại, đông tây". Mẹ cái thằng, đến là tử tế.


Ấy thế mà được ba bảy hăm mốt ngày thấy vác đến một em xinh như cún Nhật, đương sinh viên. Nó quen đâu dịp giao lưu giao phối của nợ gì đấy. Nhìn cung cách chúng ăn nói, chăm sóc cho nhau i như tình đầu bối rối. Mình hỏi thật, tốn không? Nó hoan hỉ, tháng 3 củ, gọi là hỗ trợ vượt khó thôi. Ờ, thế cũng lành ra phết nhể?


Có điều, từ ngày đi với con bé kia, nó ít về nhà hẳn. Và có phần bê tha. Ngoài công việc là tụ bạ ăn uống hát hò bất tử. Đâu cũng thấy con bé kia kè kè bên cạnh. Hình như nó đang hạnh phúc thì phải, mắt lúc nào cũng long lanh. Thì cũng đúng, giữa một con vợ già ngang mẹ và một em sinh viên non tơ, khó có thể nói là không hạnh phúc được.


Thế rồi chả hiểu sao vợ nó biết. Mà con này cũng dã man, vứt một đống ảnh chụp cảnh thân mật giữa nó và con bé kia lên bàn mà chả nói câu nào. Cũng không cho nó thanh minh, biện giải. Mà thanh minh chó gì, chềnh ềnh ra thế kia rồi nên lưỡi thụt mẹ xuống đan điền. Vợ chồng nó chia tay, giời ạ. Hôm ở tòa, con vợ bảo, bao năm nay chấp nhận cho nó ăn bánh giả tiền đã là quá đáng. Nay lại vác cả bánh cả tiền đem cho thì là không xong. Gái già như vợ nó mà bản lĩnh ra phết. Nhưng mình vẫn thích cái nết thứ tha hơn.


***


Cũng như thằng Bôm Bốp, một dạo cặp kè với một em. Của đáng tội, con này vửa già vửa xấu, hơn cả vợ nó. Anh em trông thấy là thất kinh. Và kinh hơn nữa là con kia đã kịp thời có hai đời chồng. Suốt ngày chúng như bóng với hình. Mình vửa chê vửa khuyên rằng vừa vừa thôi không thì lại bốc cứt ăn vã. Nó chả nghe, mà càng đú tợn. Dạng như con í, có đéo gì mà máu me?. Thằng Bôm Bốp nghệt mặt, i như kiểu sướng lúc " lên tiên", trông thế thôi mà hay lắm. Hay đéo gì? Trên giường nó hay lắm, thằng Bôm Bốp bí hiểm. A, ra thế!


Sự nghiệp " đi ăn cỗ" của nó đang đà thuận lợi thì lại gặp phải "ma". Cứ tưởng con vợ suốt ngày xó nhà chả biết gì nhưng hóa ra không phải. Cơn cớ khởi sự từ việc thằng Bôm Bốp cả tháng không thèm đánh đụng món "thịt mỡ bèo nhèo" của vợ. Hàng mấy tháng giời như thế. Mặc vợ nó xin. Cứ xin thì nó bảo mệt. Bảo bận. Bảo choét, abc...Làm con vợ  tọc mạch hỏi 1080. Đâu như bọn tổng đài tư vấn đểu là chồng đổ tống đổ tháo ngoài đường, rình mà bắt sống. Thế mà nó bắt được thật, không phải bắt sống mà bắt chín luôn, tại nhà nghỉ. Cũng bõ cái công phe phé xe máy theo đuôi. Ôi dồi ôi, ầm ĩ lắm.


Có điều, chúng không bỏ nhau như ông bạn trên kia. Bởi vợ thằng Bôm Bốp thiếu bản lĩnh? Và cũng chả thừa sự thứ tha? Đơn giản thôi, bởi rời thằng Bôm Bốp ra thì đi làm ô sin chả đắt. Đời là những phép tính. Vợ chồng cũng không loại trừ trong cái giới hạn của cộng trừ nhân chia.


***


Ông bạn mình kể trên kia từ ngày li hôn thì xuống cấp hẳn. Nhà không có ở, công ty chỉ còn một phần ba. Hai đứa con vợ cũng giành nuôi hết. Nguy cơ quay về máng lợn là nhỡn tiền. Ở tuồi gần 40, cỗ máy chậm dần đều đang ì ạch khởi động lại bê bết bên bàn bia, chiếu rượu. Nó tìm đến con bé sinh viên kia như chỗ dựa tinh thần vớt vát. Có điều cái tinh thần kia lại dựa vai thằng khác mất rồi. Giờ nó chỉ còn dựa vào tường, say miên man.


***


Toàn là những chuyện nhạt như thế đấy!







Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang