Thứ Tư, ngày 18 tháng 7 năm 2012

BOM THÁI GIÁM





Những năm 19 hồi đó, Nụi rộ lên phong trào nuôi chó Nhật. Rất nhiều nhà nuôi. Hồi hổi chó Nhật rất có giá, tôi nghe nói thế. Nghe đồn mấy cây 1 ngài. Tôi lúc đó còn nhỏ nên đéo biết cây chỉ gì, chỉ thấy chó nhà thằng bạn được chén phở sáng, cơm toàn giò chả trong khi nó cũng như tôi, tức là ăn đéo gì thì ăn, miễn sao 1k Cụ 1 bữa sáng. Giá bát phở hồi hổi đâu như 3k Cụ.


Chó Nhật sướng bằng 3 lần Nhi đồng thời đấy. Tôi nghĩ thế.


Năm 19 sau đó, chó Nhật trở lại mặt đất với đúng giá trị của mình. Nhi đồng trở nên sướng hơn chó Nhật, dù tiêu chuẩn vưỡn vậy khà khà.


Một ngày đẹp giời, ma tôi đưa về 1 em cún Nhật lai. Nhẽ được tầm 1 tháng hoặc hơn, tôi chả rõ. Em đã chạy chơi được. Ma tôi mang về cho tôi chăm, cho có tý trách nhiệm trong nhà.


Em bé mới xa mẹ, rất hoang mang và hoảng hốt. Tôi gọi ẻm là Bom. 


Liu ý tên riêng mang tính ám chỉ hé hé.

Em là boy, thuộc dòng lông mượt, xưa thường gọi thế để phân biệt mới lông xù. Ẻm xinh hệt em trong ảnh phía trên. Rất thông minh và hiếu động. 


Nuôi Bom thật ra rất nhàn. Ẻm ỉa đái đúng chỗ, ăn ngủ đúng giờ. Khi ở chơi trong nhà, buồn 1 phát là sủa inh ỏi để được ra sân. Đang chơi mà đói hay khát biết chạy ra chỗ để đĩa – cốc uống nước để tha đến trước mặt tôi, hoặc ai đó ở gần ẻm nhất. Đĩa của ẻm là đĩa sắt, cốc uống nước là hộp đựng bơ Tường An.


Ẻm xơi mẹ của tôi đôi tổ ong trắng muốt vì ngứa răng. Căm phẫn, dưng tôi vưỡn phải nhịn nhục đi kiếm 1 quả banh nỉ về cho ẻm chơi. Tuy khó khăn dưng hình dư ẻm đéo thích. Dưng vì tế nhị nên ẻm chiển sang gặm chân giường. Thi thoảng vật quá thì mới gặm dép, dưng mà là dép rách, dép cũ.


Ẻm lớn nhanh, dậy thì sớm. Chiên có trò ôm chân chủ hé hé. Buổi tối rất hay lỉnh đi chơi. Ban ngày thì rất hay ngửi đít các bạn chó trong khu. Nói chung là ẻm lớn mẹ.


Bom biết trông nhà, chịu khó thức khuya dậy sớm, ngủ dưới chân giường chủ hoặc gậm sa-lông. Mùa hè nóng chui mẹ vào toa-lét, mùa đông thì nhẩy lên sa-lông. Nhưng rất thính ngủ. Động cái biết ngay. Nghe ngóng rùi quyết định sủa hay gừ gừ hay im.


Bom rất ngầu. Rất hay bênh tôi khi tôi uýnh nhau với bọn trong khu. Dù là uýnh nhau đùa. Bom rất khôn, đéo cắn mà chỉ sủa và đấm mõm. Khác mới chó các nhà khác, khi thấy người rao “Chó ơ” đi qua, Bom không hề sợ sệt. Ẻm biết nhà tôi không bao giờ bán ẻm. 
Nhẽ ẻm có linh cảm về tình yêu thương. Tôi nghĩ thế.

Hôm hổm, dịp kỷ niệm 2 năm ngày Bom về nhà, tôi đương chơi mới ẻm thì thấy chú Mặt Quắt hàng xóm dẫn con gái sang chơi. Pama tôi có mời chú uống nước hút thuốc, thì thụt ghê lắm.

Tôi chả để ý. Con gái chú ý rất xinh, tôi thích, dù nàng hơn tuổi tôi. Quan trọng đéo gì đâu khi cái đẹp là không tuổi, phỏng ạ? Tôi rủ ẻm đi ra sân chơi mới em Bom, mặc 3 người kia trà thuốc.


Nửa tiếng sau, chia tay rất bịn rịn.Ý là tôi mới Bom chia tay em - chị hàng xóm ý. Bom nhà tôi cũng quý em-chị hàng xóm.


Em-chị ý xinh đến mức chó cũng mê, huống hồ người.

Chiều định mệnh.


Tôi đi học về, thấy Mặt Quắt đương trong sân cùng pama tôi. Pama tôi giữ em Bom, Mặt Quắt thao tác. Tôi dí buồi gọi là chú nữa, địt mẹ.


Tôi gào lên. Gào gì đéo nhớ. Đại ý là hỏi “clgt”? Dưng vô nghĩa.
Tôi phải chạy đi vì đéo chịu được. Tôi vốn mong manh. Cồng kềnh dưng dễ đổ vỡ.
Chạy đi đâu giờ? Chạy sang nhà em hàng xóm, ngồi mới ẻm. Khi yếu đuối tôi thường tìm đến cái đẹp, từ bé đã thế.


Tiếng em Bom kêu thảm thiết từ nhà tôi vọng sang.

Tôi khóc!

Đéo hề làm hàng. Tôi khóc thật. Giờ nghĩ lại lúc đấy tôi vẫn thấy cay cay mũi. Hình như em-chị hàng xóm cười tôi chứ đéo hề tỏ ra cảm thông. Hay có mà tôi đéo biết nhở? Kệ mẹ, quan trọng đéo.

Bom bị thiến! Không thuốc tê, chỉ có cồn sát trùng. Tôi chạy về thì ẻm đã trong gậm giường. Vết thương đéo được khâu. Hay đéo khâu được? Khác đéo gì.


Hai hòn cà đã bị vất vầu sọt rác. Bom nằm liếm vết thương đẫm máu. Rên thảm thiết. 


Tôi lại khóc. Muốn ôm ẻm dưng đéo ôm được vì ẻm trốn tít trong gậm.

Hôm đấy mới cả mấy hôm sau ẻm được ăn cháo mới uống sữa. Pama tôi thấy tôi buồn cũng thấy ân hận, áy náy. Hoặc y thị tỏ ra thế, tôi không biết. 


Y thị nói mới tôi là không làm thế thì mất ẻm có ngày. Ẻm vốn máu gái, rất máu.

Tôi thương cảm cho đời giai của ẻm, thương ẻm bị đau, bị mất máu. Nhưng nghe pama nói thế cũng thấy an ủi phần nào. Vì tôi không muốn mất ẻm.

Nhưng tình yêu của tôi mới em – chị hàng xóm dở dang từ phút đó. Tôi thấy Mặt Quắt càng ngày mặt càng quắt. Như chuột kẹp. Tôi giận lây sang em-chị. Thế là đéo yêu nữa.


Tôi đéo cho mượn truyện – sách gì nữa. Tôi đéo cho vào sân chơi mới Bom nữa. Tôi đéo cho xem bộ sưu tập tem của tôi nữa. Tôi đéo chơi đồ hàng cùng nữa. Tôi vốn đéo thích thú gì trò này, nhưng vì được đóng vai chồng ẻm nên tôi khoái. Khà khà.

Tóm lại, tôi cắt đứt huyền tuyền mới em – chị hàng xóm. Đầy phũ phàng và dứt khoát!

Từ lúc bị thiến, Bom thay đổi tâm tính huyền tuyền. Ẻm vưỡn thông minh trong việc ăn ỉa. Vưỡn bênh tôi trong các cuộc ẩu đả của Nhi đồng.
Nhưng chuyện trông nhà thì chểnh mảng mẹ. Nhẽ ẻm ý thức mình đã thành Thái giám, không còn là Cẩm Y thị vệ. Not anymore.

Cả ngày em nhẩy mẹ lên sa-lông nằm khểnh. Mùa hè nằm giữa phòng, dưới quạt trần. Mùa đông nhẩy lên giường, chui vào chăn, nằm rúc đầu vào chân chủ.
Đêm đến là ẻm làm 1 mạch đến sáng, kệ mẹ đời.


Từ sau khi chịu Cung hình, Bom đâm ra khoái nằm ngửa. Lúc đéo nầu nằm là ẻm cũng nằm ngửa, mọi nơi. Sâu ra bộ ấm chén không lành lặn. Như thể ẻm muốn tố cáo tội ác mà mình đã phải chịu đựng.
Tư thế thư giãn đầy ai oán. Tôi nghĩ thế.


Đỉnh điểm của sự bê trễ là nhà tôi sít mất cái máy bơm nước ngoài sân. Hồi hổi khu nhà tôi chưa được ơn đảng, nên chưa có nước Phần Lan, phải khoan giếng lấy nước dùng.


Nước giếng khoan tuyền sắt, phải bơm lên trên thượng, làm dàn phun mưa, lắng 1 ngày, lọc qua sỏi và cát, cho chảy xuống, dùng.


Nước đó rất lởm, tôi nghĩ thế. Đồ sứ hay bị vàng, đồ vệ sinh bị ố, ấm đun nước hay bị đóng cặn, vân vân và vân vân.


Hôm đấy mát giời. Thu Hà Nụi mà. Bom, như thông lệ nằm ngửa tênh hênh trên sa-lông, ngủ ngon lành và vô tư như 1 thiên thần. Thiên thần bị hoạn.

Các công nhân trộm bẻ được khóa, mò vào sân nhà tôi. Pa tôi vốn cẩn thận nên khóa bơm bằng xích sắt và 2 khóa, các bạn trộm đã cắt được 1.

Đúng lúc đó, tôi dậy đi tè. Bật đèn, đương nhiên. Loẹt xoẹt lê chân, thế là thoát vụ mất bơm. Sáng ra cả nhà sốc. Tôi đéo được ghi công, Bom cũng không bị trách phạt.


Sau vụ đó tôi phải phụ ông pa hì hục đục tường, nối ống, đưa máy bơm vào nhà. Tôi chạy sang nhà anh Ống Điếu, nhờ anh ý sang hàn sửa lại cái cổng, vân vân. Một cuộc cải tổ hệ thống an ninh gia đình.


Bom vẫn hồn nhiên quan sát, thi thoảng lăn 1 vòng. Dừng lại khá lâu ở tư thế nằm ngửa. Tôi nghĩ nhẽ Bom muốn nói “Em có lỗi dưng em không có tội. Em có muốn thế đéo đâu. Tại bị thiến rùi”.

Tôi lao động cặm cụi, chả oán than, chả trách Bom câu nào.

Thế rùi tối 1 ngày kia, 1 tuần sau ngày sít mất máy bơm, một cô hàng xóm nhà tôi sang chơi. Cô này có con giai, thằng này học mới tôi, hay đánh nhau mới tôi.
Nghe ma tôi buôn chiện sít mất máy bơm  xong, cô ý nói “Thế này thì thịt đi thôi”. Tôi đéo hài lòng về câu nói này, đương nhiên. Dù tôi thích ăn thịt chó nhưng đéo bao giờ tôi lại đi thịt chó nhà mình.


Không hài lòng nên tôi cút lên gác. Để học bài hay làm gì đó, đéo nhớ. Lúc sau học xong thì cô ý đã về được 15 phút.


Tôi tìm Bom để chơi cùng thì đéo thấy. Gọi mãi, gọi mãi. Ma tôi bẩu hay nãy mở cổng nó chạy ra ngoài? Tôi lao ra đường tìm, gọi khản cổ.


Chỉ có tiếng tôi. Có cả tiếng hàng xóm mở cửa ngó ra xem có chiện gì.


Bom bị câu mất.
Tôi khóc! Ba ngày. 

Tôi nguyền rủa cô Mồm Thối, tôi trách ma tôi đã không cẩn thận, chưởi rủa bọn câu chó, các kiểu.

Ngày Bom ra đi là 2 năm sau ngày Bom bị thiến. Bom ở nhà tôi hơn 4 năm 1 tẹo. Thời gian đó nhẽ đủ để coi là dài đối mới thời ấu thơ.

Từ bấy đến giờ tôi không nuôi pet nào. Tôi đéo muốn phải khóc vì any pet nữa.

Not anymore!@tỉ tê của bạn Mấn aka Trần Mấn aka Trạn khắm thối mồm.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

24 comments

Litte Bird 11:49 Ngày 18 tháng 07 năm 2012

Đèo mẹ, chiện chán như .... chó thiến

Reply
an ha 12:20 Ngày 18 tháng 07 năm 2012

đọc bài này thấy hay, cứ tưởng của con phẹt niệt, đọc hết hóa ra đéo phải
lâu rồi đéo thấy được bài nào viết ra hồn cả, chán đếu chịu được.

Reply
chandoi 14:46 Ngày 18 tháng 07 năm 2012

Mấy con buồi này toàn đọc Đoremon biết gì mà bi bo.

Reply
Trưởng Bản 15:19 Ngày 18 tháng 07 năm 2012

bác Phẹt dạo này vào Bê cu tê làm hay sao ý mà đéo biên chuyện nào cho hay hay

Reply
Mr. Tran 16:07 Ngày 18 tháng 07 năm 2012

Tôi là Mr. Tran đẹp zai nhế! Loa có rau mùi là chó của em Windy aka Đi thịt, đéo phải tôi. Khà khà

Reply
Bờm 17:00 Ngày 18 tháng 07 năm 2012

chán phẹt!

Reply
Cẩm Xuyên's 20:04 Ngày 18 tháng 07 năm 2012

hết chuyện kể lại kể chuyện chó thiến... chán bác phẹt

Reply
phot_phet 20:13 Ngày 18 tháng 07 năm 2012

@Cẩm Xuyên's
Hay chứ. Mấy ông người bị thắt ống dẫn tinh i như nài. Thế mới tài hehe

Reply
ThemoiSuong 20:45 Ngày 18 tháng 07 năm 2012

Ngài xưa thằng bạn anh nó bẩu kinh nghiệm chọn chó Nhật là phải dựa vào ngoại hình. Để kiếm được một con chó Nhật tốt phải đạt các tiêu chí sau:
Mặt Thanh Hoa
Da Cẩm Vân
Chân Quang Thọ
Bờm Đỗ Mười.
Đệt mịa lúc đầu anh cũng chả hiểu Puồi giề sau nó giải thích nghe cũng hợp lý tức là: Mặt phải gẫy, Da phải trắng, Chân phải khuỳnh, Bờm phải dài. Hố hố

Reply
phot_phet 20:59 Ngày 18 tháng 07 năm 2012

@ThemoiSuong
Đếu phải. Như nài nài:
1- Mặt Thanh Hoa
2- Da Ái Vân
3- Chân Trọng Tấn
4- Đầu Đỗ Mười
5- Người Trường Chinh hehe

Reply
Cẩm Xuyên's 21:04 Ngày 18 tháng 07 năm 2012

@ThemoiSuong
bác chỉ cho em cái bờm của cụ Đỗ Mười nó dài thế nào ấy nhỉ :D

Reply
phot_phet 21:15 Ngày 18 tháng 07 năm 2012

@Cẩm Xuyên's
Bờm cụ bổ đôi, 50/50 ngay ngắn. Tất nhiên khá gọn gàng. Không thì mần lãnh tụ thế đếu nào được.

Reply
an ha 21:55 Ngày 18 tháng 07 năm 2012

@phot_phet
Chim con Phẹt

Reply
Khánh Minh Trương Nguyễn 22:57 Ngày 18 tháng 07 năm 2012
Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa. Reply
ThemoiSuong 09:17 Ngày 19 tháng 07 năm 2012

Anh nhầm, anh nhầm: Da Ái Vân, Chân Kiều Hưng.
Chứ Trọng Tấn tuổi buồi gì mà xếp hàng. Lúc rộ phong trào nuôi chó nhật thì Trong Tấn còn đang ỉa bô thôi. Hố hố

Reply
an ha 11:49 Ngày 19 tháng 07 năm 2012

@Khánh Minh Trương Nguyễn
con hàng này đi đến đâu úynh rắm thối đến đó

Reply
windy 10:58 Ngày 20 tháng 07 năm 2012

@Chạn: sâu lôi em vào đây phỏng? Mùi của Chạn có mùi Cà mới tài há há.

Reply
an ha 15:03 Ngày 20 tháng 07 năm 2012

Phẹt Phẹt, hòa thanh háng nhà mày này

http://docbao.vn/News.aspx?cid=31&id=144125&d=20072012

Reply
Litte Bird 16:48 Ngày 20 tháng 07 năm 2012

Phẹt dạo nài chịu khó kiếm ăn quá nhể, nhà cửa vắng hoe...

Reply
Luu Hieu 17:03 Ngày 20 tháng 07 năm 2012

@phot_phet
Kiến thức y học của bác phẹt dư puồi. Cắt khác hẳn với thắt nhá nhá.

Reply
Ha Ngan 17:07 Ngày 20 tháng 07 năm 2012

Quê mình này anh phẹt ơi: http://biz.cafef.vn/20120720023130529CA47/video-khiep-via-voi-kieu-chat-chem-o-sam-son.chn

Reply
Phi 20:56 Ngày 20 tháng 07 năm 2012

Ngày nào cũng vào nhà Phẹt chơi mà dạo này thấy chán quá. Chất lượng bài càng ngày càng đi xuống. Yêu cầu Phẹt nâng cao chất lượng gái gú trong bài đi. Bốt mấy bài chó thiến này chán quá

Reply
Cẩm Xuyên's 21:44 Ngày 20 tháng 07 năm 2012

kính đề nghị các bác trong chi bộ quyên góp tiền cho bác phẹt liệt đi thực tế (thí dụ sầm sơn ...)để có bài mới cho chi bộ hóng

Reply
them luuvan 14:34 Ngày 21 tháng 07 năm 2012

Anh Phẹt đi đâu lâu quá ha

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang