Thứ Bảy, ngày 21 tháng 7 năm 2012

MÓC ĐÍT HƯỞI?




Anh đơi rùi. Cơ bà bận quá nên đéo biên bài mới hầu bọn chã lợn được. Cốp & Bết của con Hà Cao vậy hehe



Mình nhớ, mỗi việc ai đó viết trên facebook về chuyện ăn thịt chó mèo thì không ít người đã bị ném đá tơi tả (trong đó có mình, may mà da mình thuộc loại dầy, phải bỏ bom thì may ra chứ đá không ăn thua. ;-)). Thế thì việc giết voọc rồi hồn nhiên khoe ảnh lên facebook nó cho thấy đứa giết voọc (và một số bạn của nó) rất đỗi ngây ngô, khờ dại hay ít nhất, nó không hề biết ở thời đại này, một hành động sơ suất của ai đó cũng có thể trở thành tâm bão, đúng hơn là trở thành tấm bia cho những hòn tên, mũi đạn của dư luận. 

Mà cũng xin nói thẳng, dư luận ở ta thì đã văn minh đéo đâu. Họ nói cho sang ấy chứ, họ tự nhận mình văn minh như một cách mang vác một số phụ kiện long lanh, lấp lánh lên người mình để dễ được cho là thuộc thành phần đài các chứ văn minh thế chó nào được. Bằng chứng ư? Dễ òm! Là nếu dư luận ở ta văn minh thật thì báo lá ngón (cả giấy lẫn mạng) sẽ không ăn khách và gây ảnh hưởng mạnh mẽ vào đời sống đến thế! Phải có cầu thì mới có cung chứ, các anh chị nhà báo đâu dư hơi mà sản xuất nội dung cho những điều mà chả có ai thèm đọc. À! Ra thì chúng ta đang tưởng rằng mình văn minh thôi chứ thật ra, như ai đó bảo tưởng vậy mà không phải vậy, nói thế nhưng không hẳn đã là như thế.


Xổ toẹt ra nhé, dư luận chúng ta mọi rợ và điếm đểu (tức là đạo đức giả) bỏ mẹ. Chưa kể đã chắc gì trong tập đoàn dư luận đang ném đá thằng giết voọc không có những thằng hôm qua mò vợ (hay người yêu) cả đêm nhưng con đấy nó dứt khoát không cho cởi quần/váy áo hay những nàng công sở nào đó, khi biết mình đã đẹp mà con đĩ đồng nghiệp mới vào nó dám đẹp và lung linh hơn. Thế là ức, là cay cú. Đang ức và cay cú mà chả biết ném cái ức, cái cay cú vào đâu cho…sâu sắc - kiểu dư luận ở ta hay thế, đã bảo là đạo đức giả mà, tự nhận mình đang ức hay cay cú hóa ra thành kẻ tầm thường nên thôi, cứ chọn cái chỗ nào thơm thơm mà trút vào cho nó sang. Đang lui cui tìm nơi để trút thì bỗng dưng có thằng dở người dở ngợm, ngơ ngơ ngác ngác lạc vào facebook khoe ảnh giết, mổ bụng, lột da voọc. Thế là xong, thế là thôi rồi lượm ơi, thế là mày giết voọc thì ông/bà "thịt" mày. Chỉ 5 phút sau tập đoàn dư luận đã làm thịt xong xuôi và xơi tái thằng giết voọc, còn mỗi lông lá nuốt không trôi đành thả về giời. 

Chịu tưởng tượng tý người ta sẽ thấy tập đoàn dư luận lúc này như một mãnh thú đang bị bỏ đói lâu ngày nằm ngoác mồm chờ đợi, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng của con mồi nào đi qua là lao ra vồ lấy vồ để rồi xé tan xác nó ra. Ở góc độ nào đó có thể thấy, thằng giết voọc chỉ là một con mồi, chỉ là một nạn nhân sống động của làng truyền thông Việt Nam – vốn là cái làng đang khát máu. Và, tận cùng của câu chuyện cũng chỉ là việc cá lớn nuốt cá bé, cá bé thịt cá bé hơn. ;-)


Đến đây sẽ có người hỏi, ồ nhẽ nào ở ta không có ai văn minh thật sao? Xin thưa là có nhưng cũng giống như các loại động vật có nguy cơ tuyệt chủng vậy – tức cực hiếm. Lèo tèo dăm mạng, có thể đếm trên hai đầu ngón tay. Họ đang ở đâu và vì sao lại không lên án thằng giết voọc? Thưa rằng họ vẫn ở đâu đó trong đời sống nhưng chả thèm lên án thằng giết voọc bỏi họ bận phải trăn trở cho những điều lớn hơn.


Có dịp, bạn nên tìm xem một số phóng sự tài liệu của người nước ngoài nói về tình trạng săn bắn động vật hoang dã tại Việt Nam, nhất là tê giác. Trong những thước phim ấy, người ta ghi lại những con tê giác không còn sừng, nằm chỏng vó lên giời chết thảm trong rừng, thịt đã bắt đầu phân hủy. Bạn có biết dư luận thế giới họ nói gì khi xem những hình ảnh như thế không? Họ bảo Việt Nam là đất nước của những con người tham lam, bệnh hoạn và họ yêu cầu sự trừng phạt. Đó mới chính là sự thật về cái gọi là sự văn minh của người Việt đấy.


Có nghĩa là gì, tinh thần bảo vệ động vật hoang dã tại Việt Nam hiện nay chỉ mới nằm ở giai đoạn khởi nguyên, vừa mới bắt đầu trong một tầng lớp nào đó tạm cho là có học và có dịp va chạm với thế giới. Đa phần người Việt đâu ý thức được điều đó là xấu, là tiêu cực và gây nguy hại cho môi trường, sinh thái đâu. Nói cách khác, cũng giống như tệ nạn (mình nói rõ đó là tệ nạn nhé) kỳ thị người đồng tính, bạo hành gia đình, tệ nạn xai chùa, ăn cắp bản quyền, tệ nạn xả rác nơi công cộng cùng hàng tá tệ nạn khác, tệ nạn săn bắt giết hại động vật hoang dã có thể xem là loại tệ nạn thường thấy tại Việt Nam.


Đối với đai đa số người Việt, cái tinh thần bảo vệ động vật hoang dã quả là xa xỉ đối với họ (cũng như việc bỏ tiền vào nhà hát để nghe ban nhạc giao hưởng nào đó đến từ Châu Âu vậy). Hãy xem lại tập tục của người Việt xem, ba ngày tết thì cũng nên có vài kg thịt lợn rừng để ăn cho cả năm may mắn chứ nhỉ! Người khác thì ghé nhà sếp thủ thỉ, em thấy cả năm sếp lao động vất vả, thôi em có tý quà mọn biếu sếp cho có cái gọi là…Sếp nghe đến đoạn "có cái gọi là" tủi thân lắm nhưng khi mở ra sáng mắt ngay, cười tủm tỉm: ngà voi đấy à! Sang năm anh cho chú lên trưởng phòng nhé! Đứa biếu ngà voi vừa ra khỏi cửa đã có đứa khác mang sừng tê giác trờ tới. Èo ôi ngà voi sao sánh được với sừng tê giác hả sếp? Bệnh gì cũng khỏi hết là nhờ cái thứ này đấy, trừ HIV thôi! Sếp lau mồ hôi bảo chúng mày chỉ được cái làm anh khó xử.



Rồi đi đến các bệnh viện mà xem, ở đâu lại chả bán mật gấu, mật nai, mật hưu, mật vượn? Ối giời, có bệnh viện trong thành phố này còn hút mật gấu trước mặt khách hàng (thường là người nhà bệnh nhân) để "chứng minh" cho họ thấy mật gấu ở bệnh viện chúng tôi là mật gấu thật và nguyên chất 100% nhé! Nó khác với mật ở các bệnh viện khác đấy! Các bác liệu mà giả tiền sao cho khỏi phải mang mặc cảm áy náy. Ra khỏi cổng bệnh viện là gì nhỉ!? Sao chúng mày ngây thơ thế? Là nhà hàng tiêu chuẩn quốc tế với dăm bảy món đặc sản thú rừng chứ là cái đéo gì nữa mà hỏi? Này là anh ơi, em tiếng là chủ nhà hàng nhưng khác với đám chủ nhà hàng khác nhé! Đó là em luôn luôn thấu hiểu túi tiền của các anh. Nếu các anh không có nhiều tiền hoặc là cho tiết kiệm thì thôi ta cứ thỏ, sóc, hưu, nai mà dùng cho tiện các anh ạ! Còn muốn hơn thế nữa thì các anh cứ việc gọi thoải mái. Các anh cứ dõi mắt vào rừng Nam Cát Tiên, trong ấy có con gì nhà hàng chúng em có con nấy, mỗi hải cẩu do chúng ở xa quá, tận Bắc cực nên chúng em chưa đủ điều kiện để khai thác mà thôi! Nhưng biết đâu sang năm các anh ghé lại thì nhà hàng chúng em đã có để sẵn sàng phục vụ.


Có nghĩa là gì? Có thể là quá lời nhưng việc ăn thịt thú rừng, các loài động vật hoang dã nó gần như trở thành một nét đẹp văn hóa, một kiểu ẩm thực sành điệu đẳng cấp của người Việt. Ai thấy xấu kệ họ, mình thấy đẹp, thấy sành điệu thì ăn thôi. Thế thì, cái việc giết hại động vật hoang dã là căn bệnh chung, đang trong giai đoạn di căn của xã hội Việt chứ riêng gì thằng giết voọc? Nó bị ném đá chẳng qua  là bởi  nó ăn không đúng nơi, đúng chỗ “quy định”. Người ta “quy định” rằng ăn thịt thú rừng chỉ nên ăn trong nhà, trong phòng hay những nơi kín đáo. Trong khi mọi người đang ăn trong kín đáo thì nó hồn nhiên ăn trên…facebook, nó chết là ở chỗ đó. Phóng viên, nhà báo thiếu đéo gì đứa nghiện ăn thịt thú rừng. Thịt rừng nhiều nạc, dai (vì săn chắc) và thơm lắm chứ nào bở bủn và nhạt như gà công nghiệp?


Phải hiểu và chia sẻ thêm ở chỗ là thằng giết vọc vốn là dân tỉnh lẻ, lại là dân thị trấn (Hà Lam, huyện Thăng Bình, Quảng Nam). Ở những đô thị lớn mà người ta chưa chắc gì đã hiểu được ý nghĩa của việc bảo vệ động vật hoang dã thì trách gì những gã trai địa phương. Với không ít người dân địa phương, người ta xem việc “thịt” và ăn thịt thú rừng là điều hết sức bình thường, không có gì nghiêm trọng cả. Thậm chí là ăn theo nếp quen của gia đình, dòng tộc họ hàng, làng xóm. Ăn từ đời ông nội, đến đời cha rồi truyền sang đời con, đời cháu chứ có gì đâu.


Thế nên, ở trường hợp này, mình đứng về phía thằng giết voọc đấy! Thoạt trông, khá dã man đấy nhưng nghĩ lại, nó thịt và ăn voọc  một cách rất hồn nhiên. Nó hồn nhiên thịt, hồn nhiên ăn, hồn nhiên khoe trên facebook chứ chả có nghĩ ngợi cao siêu, sâu xa gì cả. Nó ăn thịt voọc như một kẻ điếc không sợ súng vậy. Kẻ không biết thì chấp làm gì, vả lại tuổi ấy thì hãy còn quá trẻ. Như mình đã nói ở đâu đó, già cả ở ta, chữ nghĩa đầy đầu, này là giảng viên, này là văn nghệ sĩ, này là trí thức mà còn chưa ra người ra ngợm, hay hợm hĩnh một cách bất ngờ để giới thiệu thứ trí tuệ rỗng tuếch cùng kiểu tư duy sì líp thì trách gì một đứa choai choai vừa lớn, đang ở một nơi xa xôi và thiếu sáng.


Ấy chưa kể, trẻ con nó thế thì bọn trí thức lẫn truyền thông ở ta cũng chả vô can đâu. Vì sao? Vì nó chính là hiện thân của một làng trí thức và truyền thông thối nát chứ còn cái đéo gì nữa. Gần nữa thế kỷ trôi qua sau giải phóng mà anh vẫn chưa trang bị được cho người dân một nền tảng tri thức cơ bản thì ai mà dám kỳ vọng gì ở anh việc nâng cao đời sống tinh thần cho họ. Thế nên mới bảo việc cả làng kéo nhau ném đá thằng giết voọc chả khác với việc lấy tay móc trôn mình lên mà ngửi rồi tự nhủ ôi sao nó chả thơm như mình nghĩ nhỉ! 



Còn nếu muốn không còn nạn giết động vật hoang dã nữa ư? Nó cần cả một sự đổi thay to lớn, một cuộc cách mạng thực sự trong ý thức hệ của xã hội Việt Nam chứ chả phải bằng việc thi thoảng lao vào ném đá đứa ngẩn ngơ nào đấy...


Thông tin thêm: Hôm nay có xem “Hãy xử lý luôn những người ăn voọc” trên Tuổi trẻ mà lạnh gáy với ý kiến của bố tên Cường: “Hành động hành hạ con vật, thể hiện bản tính dã man, độc ác trong con người anh ta, hôm nay là con voọc ngày mai có thể là đối xử tàn bạo với 1 con người, là 1 cấp dưới, là vợ hoặc con, người giúp việc... lắm chứ!”. Gớm chửa, mỗi việc vô tâm vô ý của con người ta mà bố đã suy ra thế nên khi ngẫm lại chưa biết thằng nào thâm hiểm hơn thằng nào. Bởi theo trải nghiệm xưa nay của mình, những đứa phơi tất tật những thứ của họ (cả cái xấu) ra giữa bàn dân thiên hạ có thể dễ gây khó chịu cho người khác nhưng cuối cùng họ vẫn là những kẻ rất lành tính, vô hại. Còn nguy hiểm thường đến ở những chỗ mà sáng nó vác ghế ra trước nhà ngồi giảng đạo đức, chiều nó đổi sang món triết học còn đêm thì nó âm thầm, bí mật đi giết người.@ by HaCao, bansac.net
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

25 comments

DongVet 21:03 Ngày 21 tháng 07 năm 2012
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
DongVet 21:04 Ngày 21 tháng 07 năm 2012

chuận! em kết bác rồi đó! :P

Reply
trung thieu 22:34 Ngày 21 tháng 07 năm 2012

đm cái thèn quỏn nôm ni ngu vãi lồn ra, nhưng hén ở vùng xâu vùng xa, ăn thịt rừng như 1 nếp phong tục, như cơm bữa, bọn dư lụn dư hơi, nứng cặc, lôi ra ném đá ném gạch, ném cái kon kẹt í, đm thiệt là...

Reply
Khánh Minh Trương Nguyễn 22:45 Ngày 21 tháng 07 năm 2012

http://www.blogger.com/blogger.g?blogID=8029039407543632191#trafficsourcesstatschuận! em kết bác rồi đó! :P

Reply
duyphung 23:03 Ngày 21 tháng 07 năm 2012

Đm! Thì bản chất của cái dư luận, truyền thông Việt là bới cứt ra cho cả làng ngửi mà. Cái gì thơm tho hay...ngon miệng thì đậy mẹ đi mất.

Reply
Anh Tan Ham 23:20 Ngày 21 tháng 07 năm 2012

Riêng cái bài lày thằng Ha Cao lói đc, PP bôt về là phải đạo ,dưng mà cái bọn đạo đưc giả cần phải chởi ấy ló trơn như lươn, điếu chửi đến tai ló đâu.
Không sao, PP lại bit định hướng dư nuận giỏi hơn các bộ biêc, ban bệ gì đó. Bọn í vừa điêc lòi, vừa tịt mũi, vừa măt kèm nhèm cái đáng soi đáng nắn thì đéo biết. Dư luận thành thối mồm vì cúng ló đấy

Reply
phot_phet 09:35 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

@Khánh Minh Trương Nguyễn
Địt mẹ con nài bam vớ bam vẩn. Thích thì anh cho hẳn một ô mà quẳng cáo cái trang cùi hủi của mài. Cơ mà rất tiếc mày hết mẹ cơ hội rồi. Anh tuyên bố vứt con mặt lồn Trương Nguyễn này vào sọt rác, vĩnh viễn.

Reply
phot_phet 09:36 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

@trung thieu
Thế mới móc đít ngửi, lèo mẹ.

Reply
phot_phet 09:37 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

@Anh Tan Ham
Giá như bác em làm hải đăng thì An-nam chả có nhờ rồi không. Tiếc tiếc là hehe

Reply
Gia lamcam 10:14 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

Há há há,
Từ lâu dồi, anh Cẩm ỉa mẹ vầu tất tật các thể loại lá cải lá ngón ở Lừa.
Thế nên anh Cẩm cũng ị mẹ lên tất tật các thể loại dư luận dư lộn ở Lừa he he!
Tên Phẹt đệ anh tuy hông biên được bài, dưng mờ thi thoảng cóp bết vài chiện của tên Cao cũng đệ anh, cũng được.
Há há há!
(Anh Cẩm Hàng Lược hào hoa phong nhã chỉ đạo.)

Reply
Men in Black 12:19 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

Cảnh rừng Việt Bắc thật là hay

Vượn hót, chim kêu suốt cả ngày.

Khách đến thì mời ngô nếp nướng

Săn về thường chén thịt rừng quay

Non xanh, nước biếc tha hồ dạo

Rượu ngọt, chè tươi mặc sức say

Kháng chiến thành công ta trở lại/

Trăng xưa, hạc cũ với xuân này.

Bẹn nào có hứng ném đá đê, anh chịu

Reply
phot_phet 12:21 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

@Men in Black
Địt mẹ, đừng có mà ném đá ông cụ. Phải tội chết hã hã

Reply
phot_phet 12:22 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

@Gia lamcam
A con Cẩm hỏi buồi mềm liệt dương đây òi. Khỏe hông cu? Quán trà đá chiển mịa đâu rùi?

Reply
ThemoiSuong 14:52 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

Hố hố Con Men in Black tinh tế vãi lồn. Ló phải thế lày lày:
Khách đến thì mời ngô nếp nướng
Khách về ta chén thịt rừng quay.
Chú về anh mới chén. Khà khà.
Mà ném đá đíu gì đâu chú Phẹt liệt. Anh thấy đọc cho vui thôi.
- “Ơi chị quân dân, canh gác ven biển. Ơi anh công nhân đẵn gỗ trên rừng…” Địt mịa bọn lâm tặc.
- “ Tháng 3 mùa con ong đi lấy mật, mùa con voi.. anh vào rừng đặt bẫy cài chông…Dạy con trai phóng lao trừ hổ báo” Còn Lồn động vật hoang dã với khu bảo tồn. Hố hố

Reply
Nguoi mien nui 18:42 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/502798/Xac-dinh-nguoi-trong%C2%A0anh-giet-khi-da-man.html
Hô hố> Đm Nghe bài đọc này của báo tuổi trẻ mà tưởng như nghe Kể chuyện đêm khuya

Reply
Nguoi mien nui 18:52 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

Bọn em đi phượt trong Bum Tở, Ka Lăng Mường Tè vẫn thấy dân ở đấy vẫn chén đều, có sao đéo đâu mà hoắng hết cả lên. ĐM dân đói mốc mép không chén thì duy trì sự sống bằng niềm tin ah.

Reply
Anh Tan Ham 19:06 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

Anh chỉ có ham thôi, thich PP vì PP rất được , còm cho vui cho phê. Ai lại bắt anh làm đèn biển thế. Làm" hòn vọng thê" thôi. Cái hòn vọng phu ở Thanh hình như thành vôi rồi,giừ chả thấy đâu cả. Anh xung phong đứng thế vào đó, PP chịu kg?

Reply
Gia lamcam 20:24 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

@phot_phet
Há há há,
Anh Cẩm vưỡn trà đá ngon lành ở đây nè:
http://blog.yahoo.com/Gia_lamcam/articles/page/1
Bi giờ anh chiển mần thơ tình hay lênh láng. Các bà các cô đem thơ anh về ngâm nhẽ còn phê hơn cả thơ bạn giề mờ Hĩu Tố!
Há há há!

Reply
phot_phet 20:37 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

@Gia lamcam
Anh đương cần tí thơ đong gái. Mần hộ anh bài được hôn hả con buôn trà đá buồi mềm liệt dương nổ choang choác?

Reply
phot_phet 20:38 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

@Nguoi mien nui
Con nài vưỡn iêu báo đảng thế cơ à? Tin tin hay già hói liệt dương đấy?

Reply
phot_phet 20:39 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

@Nguoi mien nui
Hã hã, chén cả tổ tiên như a lô bấu đảng à? kinh nhẻ!

Reply
phot_phet 20:43 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

@Anh Tan Ham
Nó vẫn còn đấy bác em. Ngay gần nhà. Có điều chung quanh tuyền...mìn hã hã.

Reply
Nguoi mien nui 22:08 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

Già hói rồi, liệt me dương như anh phẹt có chén được gái đéo đâu. Nhưng rượi, thịt tổ tiên thì chiến tuốt tuột cả xương.

Reply
an ha 23:48 Ngày 22 tháng 07 năm 2012

@phot_phet
ủng hộ con Phẹt ML, giết con dog này làm gương cho các con sau

Reply
Thuylam-Chiaky 19:41 Ngày 25 tháng 07 năm 2012

Hay, chuẩn...

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang