Thứ Tư, ngày 08 tháng 8 năm 2012

AI - TI... SỜ TÍ



Tôi thân quen anh le ve thôi. Rồi hợp duyên mà trở nên thắm thiết. Anh dân ai - ti ( IT), chuyên kinh doanh máy tính, phần mềm, thiết bị. Tôi thì lại luật lá ba que. Nói chung chả liên quan mẹ gì với nhau về nghề nghiệp cũng như mần ăn cả. Nhưng chúng tôi hợp nhau ở cái sự bù khú diệu chè chém gió và khi hứng khởi thì lại lạm bàn về gái mú với những phát hiện hay ho.

Anh năm nay 43, nhưng trẻ lắm. Như sinh năm 83 vậy. Ban đầu tôi không biết, gọi là em xoen xoét. Anh cũng kính cẩn một anh, hai anh thưa lại tôi. Anh dân Hà nội gộc, nhà tít đâu nơi ngõ nhỏ, phố nhỏ. Nhưng giờ anh ở cạnh tôi, một cái chung cư cao cấp rộng mênh mang, thừa nguyên cả một phòng nhốt gió.

Anh không cao, cũng chả thấp, như bao người khác thôi. Khác cái là ngực ưỡn, mông cong nên dáng đi có hơi lệt phệt. Thêm nữa, lại giản dị một cách quá đáng. Quản trị một công ty nhỡ, dưới gần hai trăm quân nhưng chẳng thấy tí dáng dấp ông chủ gì cả. Suốt ngày quần kaki nhàu nhĩ, áo thun chùng rộng thùng thình, chân không dận giày mà tuyền xăng đan cắt quai hoặc tháo bỏ. Nghe nhân viên anh kể, có hôm anh còn mặc quần đùi, áo may ô đi làm. Hỏi anh, anh bảo, đi thể dục, tiện lên văn phòng luôn. Tôi cũng dạng giản dị thậm chí hơi bù bựa trong ăn mặc, nhưng như anh thì cũng đến vãi cả cứt non, cứt già.

Anh vợ rồi, một ả cao ráo như người mẫu. Hôm đầu lên văn phòng anh chơi, nhìn đằng sau lưng mông ả mà tôi đau hết cả họng, nước bọt tứa chứa chan. Nhưng khi ả xoay mặt chào tôi thì tí teo nữa bổ ngửa nếu không nhanh tay vịn kịp cánh cửa. Mặt ả thuôn dài, đầy mụn. Khi mở miệng chào, tôi không thấy răng đâu. Tôi cứ tưởng ả bị rụng hết. Nhưng không phải, chỉ sún thôi. Mà sún như ả thì vô đối thật. Thế nên, các bạn ạ, vẻ đẹp của phụ nữ đằng đít và đằng đầu là khác hẳn nhau. Nhớ nhá!

Khi anh giới thiệu ả là vợ thì tay tôi châm điếu thuốc không nổi. Môi cứ rung rinh và ngực thì ghèn ghẹt. Hình như hiểu trạng thái của tôi, anh tiếp, đang chửa tháng thứ 5 đấy. Như có ý nói đàn bà chửa thì không được đẹp. Tôi công nhận. Thế nên các bạn lại phải nhớ, khi vợ các bạn trước và sau khi sinh một hai tháng thì nên hạn chế tiếp xúc thôi, nếu muốn còn yêu các cô nàng dài lâu. Bạn nào không nghe tôi, thì ăn cứt.

Cùng quản trị với anh còn có một đệ tử nữa. Hình như có tý rễ má dây mơ. Tôi kể đâu đó rồi. À, đây này.


Dị nhân cao chẵn mét rưỡi, nặng đúng 46 cân. Ngài mắt ốc nhồi, mép cá trôi, môi cá mè, mũi khỉ, cằm vượn, tai linh cẩu. Tuy chưa đến độ dị tướng, nhưng dưới mắt ta thì quả dị nhân. Ngài sinh hạ tại Trường Yên cố đô, non xanh, núi thẳm. May mắn là không trong cảnh bần nông chốc mép nên đến vị trưởng thành lai kinh học lễ, lấy được bằng cử nhân đại thành toán pháp.

Hành lễ nhận bằng, ngài vân du tu tiên, dặm trường thiên lí hết bắc lại nam, chẵn 3 năm thì về lại đất kinh kì. Đi làm thân khuyển mã cho vài đại nhân, quan lớn, hết đâu mất 5 năm, ngài quyết định tự thân lập nghiệp, chế ra cái Ngọc Anh hội, chuyên bán buôn công nghệ, thêm một tí mây gió giăng sao. Nhờ có tư chất, lại chăm chỉ làm ăn nên sau vài năm đã nên nghiệp thế. Đến nay, ngài quản hơn trăm gia nô, tháng phát gần một tỉ nén bạc công lương. Chưa kể tiền thuê điền địa làm cơ sở, kho tàng. Ở tuổi chẵn 40, cơ nghiệp thế là khá lắm.

Có tiền, ngài xây dinh phủ, nơi đắc địa thôn Nàng Hương, ngoài thành. Chốn đó, toàn những bậc quan gia, cự phú. Thế nên phong thủy hữu tình, cảnh trí hài hòa, iên tĩnh. Thật xứng nơi của bậc quyền quý, giàu sang. Dinh phủ ngài rộng tới gần 300 thước vuông, 3 lầu ngất ngưỡng. Tiền môn trang trí kiểu cung đình Thiên An Mẩn, hậu môn kiểu Phăng – Xé tây phương, đỉnh chóp nhọn tròn như quả bầu lào có cuống, hệt các cung điện xứ Nga – La – Tư tít tắp xa xôi. Thật là tòa dinh phủ hiếm thấy trên đời, đệ nhất trời Nam.

Chưa hết, bởi bản tính ưa rong chơi nên ngài sắm luôn hai ngựa. Một con hắc mã tên Mẹc – Xê – Ơ 250, mua tít xứ Giéc – Manh nổi tiếng, hết hơn 3 tỉ quan tiền. Hắc mã này còn hơn cả Xích Thố của Vũ Hầu thời xưa, ngày đi hàng vạn dặm không mỏi, chẳng thèm dùng đến cám cỏ mà chỉ uống nước lã A 95. Ngài còn dán bùa Oto Fun vào mông, nên đã là ngựa quý lại còn danh giá. Một con khác, bạch mã Lan – Rô – Vơ, ngài cũng lùng mua tít mãi xứ Ăng – Lê mù sương. Bạch mã này quả là vô đối, từ sự mạnh mẽ hào hoa đến sự bền bỉ trường kì, thật không phím nào tả được. Ngựa này, ngài dùng cho những chuyến vân du thiên lí. Còn con hắc mã kia, chỉ dùng khi điểm tâm, rượu đêm và chơi túc cầu.

À, mà nói thêm một chút về thú túc cầu của ngài. Thuở còn trai ngài chơi túc cầu có tiếng, tuy là đoản dáng, ngắn chân. Thường thiên hạ đá cầu chân nọ, chân kia, có người thuận chân nam, có kẻ thuận chân chiêu ( ta cũng chưa từng thấy kẻ nào mà chân nam lại đá chân chiêu cả, có chăng chỉ bọn...say rượu ) nhưng riêng ngài thuận cả hai chân ( hay hai chân như một ). Bởi sở trường của ngài là nhè cẳng đối phương, phóng hai chân mà phạng. Ngài triết lí, không trúng bóng thì đối phương cũng sợ mình. Thế nên, đám quần banh vút cầu cùng ngài thấy bóng dáng là đã tránh xa, lẩm nhẩm rủa thầm, địt con mẹ. Đến giờ trung niên, kém sự tráng kiệt ngài chuyển sang chơi môn rổ cầu ( bóng rổ). Thật là vô đối với cái tầm cao một mét rưỡi của ngài.

Quản hai con quý mã, yên cương sang trọng tót vời nhưng ngài lại không hay tự cưỡi mà lại thuê một kị mã làm của riêng. Thực ra cũng có đôi lần ngài cưỡi nhưng vì tầm vóc khiêm nhường nên thay vì ngồi trên yên cương thì ngài lại ngồi lên cổ. Thành ra sự khiển mã rất khó khăn. Một phần lỗi do ngài, phần nhiều thì những giống ngựa tốt thường ít khi cho chủ nhân được cái quyền đè đầu, cưỡi cổ. Cũng đã dăm bận ngài cố, nhưng ngựa quý không thuần, húc đầu cột điện, vỉa hông ba toa làm nhiều phen ngài suýt chết và quý mã đau ốm mất mấy tuần. Tiền cho mã y tốn không biết bao nhiêu mà kể. Thế nên ngài phải thuê một kị mã riêng và chấp nhận phận ngày đêm ngồi sau đít nó. Chẳng biết nhục hay vinh???

Hôm ta mời dị nhân về nhà đối ẩm, ngài than, nhẽ phải bán bớt đi một con tuấn mã. Ta hỏi nhẽ gì, ngài đáp phí mã xa nhẽ sắp tăng. Hề hấn gì với cự phú như ngài? Ngài lại bảo sáng đi ăn điểm tâm, hắc mã buộc tít đằng xa, ăn bát bún riêu cua 30 nghìn nén bạc mà phí cột mã lại mất gấp đôi. Thật phiền phức không biết để đâu cho hết. Ta ngỏ lời, hay để cho ta ngựa quý, ta sẽ thay ngài chăm chút sớm hôm. Ngài gật và ra giá. Ta thành tâm thưa, chịu một nửa, được không? Ngài chẳng nói chẳng rằng, cười vang ba tiếng, vẩy đít ra về. Ta chả hiểu vì sao?

Một bữa, sẵn ngày nguyên tiêu, ngài mời ta về phủ dùng bữa. Thật là vinh hạnh quá đi. Thuê một con cóc mã Mai Linh đúng giờ ta đến. Thật chết đỗi, xưa đến nay ta chỉ biết ngài mà không biết đến thê tử. Nhưng biết rồi đến giờ này vẫn run rẩy không iên. Thê thiếp của ngài đẹp đến độ Điêu Thuyền nức nở, Quý Phi sụt sùi. Thật để so với ngài khác gì so công với quạ, đèn dầu so với măng - xông. Hỏi ra mới biết, thiếp của ngài là gái xứ Tây Giai, cố cung của vương triều Hồ một thuở. Thảo nào đẹp đến thế. Suốt tiệc, nàng cúc cung hầu diệu, không ca thán một lời mặc cho ngài có những điều chê trách không hay tỉ như nước mắm sao lại nhạt, lẩu sao lại có nước. Phải như thê thiếp ta thì đã ăn vài vả rồi, chứ đừng nói ngồi đó mà bi bô hạnh họe.

Giữa tiệc, lại có một người thiếp khác của ngài ra hầu. Nếu như người thiếp đầu mười phân, thì người này cũng được đến tám, chín. Ngài bảo, người này nhân chuyến kinh lí xứ Phù Tang, thấy được mắt mà nhặt về, tên gọi O sin. Khác với người thiếp kia, nàng tay thì hầu diệu, mồm thì tù tì liến thoắng nhả lời châu ngọc. Ngài lấy làm vui mừng, phấn chí, không trách một lời. Cứ xem ánh mắt và cử chỉ thấy ngài dành ái ân nhẽ trọn vẹn.

Tàn tiệc, ngài gọi hai ái tử xuống hầu. Trưởng nữ đẻ đầu, thứ nam đẻ cuối. Hai đứa trẻ này mặt mũi tinh khôi, xinh đẹp trăm phần, ta trông mà yêu quá thể. Ngài bảo ta trên thông thiên văn, dưới tường địa lí, thể tất xem cho một quẻ càn khôn, xem bổn mạng chúng có nên cơm nên cháo. Ta nhìn ngài rồi nhìn hai trẻ, cười sằng sặc, tí nữa thì thổ ra huyết. Bởi trên nét dung nhan của chúng, tuyệt nhiên ngài không có một phần. Ta hỏi thẳng, là con ai, của ngài với bà cả hay bà hai. Ngài cười ruồi bảo con ngài nhưng...chưa chắc. Thật lạ! Thế thì ta chịu, không tài nào xem được, trừ phi ngài lấy cho ta cái A ĐÊ NỜ nơi thái y viện. 

Ngài gọi kị mã đưa ta về bằng tuấn mã Lan - Rô - Vơ. Thật đời ta có nằm mơ cũng không dám cầm cương chứ đừng nói được ngồi. Ngài cùng đi để tranh thủ tâm sự thêm ít nhẽ. Nhưng chưa được câu trước câu sau đã thấy ngài rền vang như sấm. Kị mã bảo, may mắn làm sao hôm nay lại không thổ ra trung tiện. Thật là phi phàm!

Ít ngày nữa ta đi Tịch Cốc, nơi biên ải Hà Giang xa xôi thăm lũ ấu nhi quan tái. Nhắn gặp ngài nơi tửu quán LOLOTICA phía đê ngoài thành để bái biệt. Ngài phăm phăm cưỡi hắc mã tới liền, nhưng giữa đường hắc mã trở bệnh long móng, lở chân nên ngài đành bỏ ngựa mà cuốc bộ, làm ta chờ mất đến cả canh giờ. Gặp ta, ngài tạ lỗi rối rít, phóng tay rút năm triệu quan tiền nhờ bánh trái cho lũ ấu nhi mà không cần phải hô danh, đánh phách. Chưa kịp li bôi chung rượu, đã phẩy đít đi ngay. Bỏ ta lại chỏng chơ giữa mắn tôm đen, dồi trường trắng, tiết canh đỏ. Buồn thay.

***

Anh tâm sự, khởi nghiệp anh làm nhân viên chở phò khách sạn. Đâu như Bàn Cờ đường Nguyễn Thái Học í. Hết phổ thông, tượt đại học là anh đi thôi. Như một sự tất lẽ dĩ ngẫu. Ban đầu anh làm bảo vệ, nhưng nhờ là dân Hà nội gộc, lại thông thổ nên được biên chế sang tổ chở phò. Việc của anh là chở phò đến các bãi đáp trong thành phố. Chứ khách sạn anh làm người ta lại không chứa, thế mới tài.

Ngày đó, khách sạn Bàn Cờ là một ổ nhền nhện, với những đan - xinh, karaoke và sòng bạc. Nghề phò thời đó cực oai hùng lẫm liệt, chứ không rẻ rúng như giờ. Giá cả, bãi đáp người ta làm việc với nhau hết rồi, anh chỉ chở đi thôi, rồi chở về nếu tàu nhanh. Còn như tàu chậm thì mặc mẹ phò với khách. Đấy là những việc công, chứ thi thoảng anh cũng tranh thủ chở mối ngoài kiếm thêm tí đỉnh. Không nhiều tiền, nhưng đều đặn. Anh sống cũng khá.

Mất hơn ba năm cho cái nghề mà anh tận tụy đó. Nhưng anh chưa từng xơi một em phò nào... ( anh đi chữa cái chân chính cái, đèo mẹ...)


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

8 comments

Nguoi mien nui 18:25 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

hã hã. Đớp hít cho lắm vào.

Reply
pak ozean 19:53 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

Chân chính của Phẹt là cái chân nào, cái bị liệt phỏng???

Reply
Bắn Bi 23:17 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

Đang hóng hay, kiểu gì cũng có chỗ hâm lại, liệt mẹ thật rồi.

Reply
an ha 01:17 Ngày 09 tháng 08 năm 2012

con liệt chân cẳng sao mậy, anh tưởng bị ở chim thôi chứ

Reply
ConthangBom 07:58 Ngày 09 tháng 08 năm 2012

Thằng Phét nhá! Cốp bết cái kiểu đéo gì vậy! Đang đoạn hay nhứt thì cúp (đoạn chở phò í). Chiện kể về bọn nhìu xiền, anh đéo thích, nhưng lâm li phò phạch thì ... quá mê tơi. Đề nghị rút kinh nghiệm nội bộ!

Reply
phot_phet 12:41 Ngày 09 tháng 08 năm 2012

@ConthangBom
Anh đang biên, đảm bảo bài nài bốt đầy đủ. Anh còn phải ăn ngủ đụ ị nữa chứ, lũ con bò.

Reply
justforlove 10:01 Ngày 28 tháng 11 năm 2012

Đang hay, đứt nứng giữa chừng!!! Vãi cụ Phẹt!!!

Reply
justforlove 10:02 Ngày 28 tháng 11 năm 2012
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang