Thứ Năm, ngày 02 tháng 8 năm 2012

CHÁN LỐC ÒI...




Anh là 1 thanh niên rất Đại Cồ Việt, tính hơi Hàng Chuối mà vẫn đậm chất Sơn Tây và hơi bị Lê Đại Hành. Gặp em lần đầu và bị Bích Câu. Em nói thẳng muốn anh là Hàng Bồ của em. Anh cảm thấy rất Nguyễn Khoái và cực kỳ Đội Cấn rồi dần dần Hàng Khoai Khương Thượng không chịu nổi, phải về Trung Tự thường xuyên. Hẹn hò em lần đầu ở Hàng Chiếu, em đã Đặng Thai Mai, và em Lò Đúc được một Hàng Chai. Thời gian đầu phải nói là anh rất Lê Trực, Liễu Giai và Phạm Sư Mạnh, lúc nào em cũng như ở trên Mã Mây, nhưng em Hàng Hành nhiều quá, dần dà anh trở nên rất Hàng Bún, cuối cùng là Đinh Liệt. Anh đã Lê Văn Hưu.


Lời cuối: hẹn em ở Hàng Hòm


***

Những cuốn sách bán chạy ở VN
“Vì màu cờ sắc áo” - hồi ký của cựu tuyển thủ Quốc Vượng, Văn Quyến giới thiệu.
“1001 bí quyết chăm sóc tóc” - sổ tay, ca sĩ Phan Đinh Tùng biên soạn, nhạc sĩ Huy Tuấn và Nguyễn Cường viết lời bình.
“Lịch sử nhạc rock” - Duy Mạnh biên soạn.
“Làm giàu không khó” - cẩm nang của Bùi Tiến Dũng, Mai Văn Dâu chỉnh lý.
“Cuộc sống lương thiện” - tiểu thuyết đầu tay của tác giả Năm Cam.

"Bí quyết để có bộ ngực săn chắc." - Thủy Top chủ biên.
"Những phát ngôn làm thay đổi thế giới" - Tuyển tập 1000 tuyên bố ngoại giao của ông Lê Dũng, Bộ Ngoại Giao Việt Nam. 
"Người nông dân phải trồng cây gì và nuôi con gì?" - Tài liệu khuyến nông, TBT Nông Đức Manh biên soạn. 
"Để có những đêm ngon giấc." - Sổ tay sức khỏe, Hoàng Thùy Linh chấp bút. 
"Cuộc đời lành mạnh của tôi." - Hồi ký 700 trang của ca sĩ Ngọc Sơn.


***

Sự tích đười ươi


Chuyện rằng xưa rất là xưa
Có thằng hâm dở tuổi thừa ba mươi
Đi đâu cũng vén miệng cười
Người làng quen gọi "Đười Ươi hứng tình"
Ngày kia chợt bất thình lình
Hắn ta lấy vợ - vợ xinh vãi lều
Khá khen con tạo trớ trêu
Đem nhành hoa đẹp mà khêu phân bò
Năm đó làng gặp hạn to
Hoa màu chết sạch chó no hơn người
Trong làng riêng mỗi Đười Ươi
Đói đến rã họng vẫn cười be be
Dân làng mới bĩu môi chê
"Vợ nằm thôi thóp, cười giề? thằng ngu!"
Bỗng đâu trời kéo mây mù
Mưa như bò đái liên tu mấy ngày
Lúa ngô lại rợp luống cày
Cả làng hoan hỉ rượu say cơm thừa
Cuối làng có một ngôi chùa
Nhỏ thôi, nhưng cũng đặt vừa ông sư
Nghe đâu lánh thế ẩn cư
Địa linh, long mạch, thiên cơ tỏ tường
Nghe qua câu chuyện dị thường
Đưa tay bấm quẻ xem đường hên xui
Bấm từ sáng đến tối thui
Coi như nhịn đói mất toi một ngày
Xong xuôi nhiu nhíu lông mày
Cái đầu lúc lắc, hai tay gân lòi
"Xem ra kinh động đến trời
Thằng này chắc hẳn có nòi, kinh đây!"
Nói xong tợp bát cơm chay
Tí tụt đường huyết mặt mày tái xanh
"Đã là cái sự chẳng lành
Giải không giải nổi, sư đành buông xuôi!"
Trở lại chuyện thằng Đười Ươi...
***
Từ ngày cưới được kiều thê
Ngày thì luyện trảo đêm về luyện côn
Khiến cho phong nhũ phì đồn
Giai làng gặp phải là hồn lên mây
Làm nông thì gãy lưỡi cày
Lên rừng đốn củi chặt bay cả rìu
Nói chung làm ít hỏng nhiều
Làm nhiều hỏng sạch là điều dĩ nhiên
Có thằng suýt nữa thì điên
Nhịn mãi không nổi nên liền lập mưu
Thằng này tên rất là kêu
Độc Tôn Duy Ngã - vãi lều thằng ranh
Bố nó là loại lưu manh
Nhưng ông nó ở kinh thành làm to!
Mấy ngày đắn đắn đo đo
Cuối cùng ông nó cũng cho tiến hành
Đận này đang có chiến tranh
Thất phu hữu trách, tuyển binh là thường
Hôm sau vừa sớm tinh sương
Đười Ươi nhận lệnh lên đường viễn chinh
Than ôi một tướng danh thành
Vạn thây sĩ tốt rành rành sử ghi
Cho nên cái lúc chia ly
Vợ chồng bịn rịn mắt mi lệ nhoà
(Anh đi chinh chiến xa nhà
Em đừng hái trộm quả cà của ai!
Anh đi, cửa đóng then cài
Em thề, em hứa! Bye bye Honey!)
Rồi chàng cất bước ra đi...
Hôm sau cái chuyện gì gì... hiểu chưa?
Thương cho phận gái ngày xưa
***
Mấy năm máu lửa sa trường
Đười Ươi oai dũng một đường thăng quan
Giờ đây phẩm cấp phẩm hàm
Loại như chánh tổng chỉ làm ong ve
Đi thì lên ngựa xuống xe
Ăn thì rượu thịt ê hề khỏi lo
Cuối cùng một trận đánh to
Tướng giặc giữa trận bị cho bay đầu
Được vua ban tước phong hầu
Đười Ươi gấm lụa ngọc châu khải hoàn
Ngựa đi qua cánh cổng làng
Mắt chàng mong ngóng dáng nàng kiều thê
Than ôi thất vọng não nề
Nghe tin sét đánh: nàng về Tây Thiên
Đười Ươi bỗng chốc hoá điên
Giơ tay rút kiếm chỉ lên chửi Trời
Đã đày tôi xuống đây rồi
Sao còn chưa đã mà chơi trò mèo
Hoá ra chuyện cũng ngoằn ngoèo
Ngày xưa chàng vốn đi theo Ngọc Hoàng
Một hôm ăn nói ngang tàng
Bị đày hạ giới làm thằng dở hơi
Dẫu nay công pháp phục hồi
Nhưng lòng vẫn muốn làm người trần gian
Ngọc Hoàng vốn tính rất ngang
Nên ban ra lệnh phải mang chàng về
Vì chàng mà luỵ ái thê
Hai dòng huyết lệ đầm đìa đôi mi
Vốn mang cái kiếp nam nhi
Vợ không cứu nổi còn gì hỡi ôi
Đười ươi ngửa mặt chửi đời
Xông vào rừng thẳm sống đời hoang sơ
Cho nên đến tận bây giờ
Đười ươi vẫn chửi Đờ Mờ lão Thiên
Mỗi lần mà nổi cơn điên 
Bắt người xong lại ngẩng lên ngó trời...
Chuyện rằng chỉ đến đây thôi!@by Nguyenzz trên tathy.com


***


Sự tích con muỗi

“Vì mày tao phải đánh tao
Vì mày, tao đánh cả tao lẫn mày”


Chuyện xưa này rất cổ
Ở một làng xa xăm
Có một chàng chất phác 
Nông dân – tên Ngọc Tâm


Lớn lên thì lấy vợ
Nhan Diệp là tên nàng
Vẻ nhan sắc cá lặn
Nhưng tính tình hoang tàng


Hai vợ chồng chung sống
Chồng còng lưng làm ăn
Vợ miệt mài chải chuốt
Ngày siêu thị mấy lần


Tưởng răng long đầu bạc
Một ngày kia thật đen
Nhan Diệp lăn ra chết
Ngọc Tâm khóc một phen


Bởi vì đau đớn quá
Không muốn xa vợ yêu
Sắm quan tài một cỗ
Kê chình ình giữa lều


Được mấy ngày, hàng xóm
Gọi vệ sinh môi trường
Chàng bán nhà, bỏ xứ
Lên thuyền du bốn phương


Một ngày nọ cập bến
Chân ngọn núi Thiên Thai
Chàng nhìn thấy một bác
Bạc phơ đám tóc tai


Vẻ tiên phong đạo cốt
Bác tiến lại hỏi han
Nghe đầu đuôi câu chuyện
Bác gật gù: “Giởn đan!”


“Vợ chú dù đã chết
Cứu sống lại, dễ không
Nhưng anh nói chú biết
Anh cũng đã làm chồng…
(Rồi miên man kể lể
Chuyện xưa rất lòng vòng)
Ngọc Tâm sốt ruột gắt:
“Thế có cứu được không?”


Bác tiên phong đạo cốt
Bảo Ngọc Tâm thế nì:
“Cắt ra ba giọt máu
Nhỏ lên cái cương thi”
Ngọc Tâm theo lời dạy
Rút dao cắt linh chi
Vẩy qua vài ba cái
Nhan Diệp sống tức thì


Hai vợ chồng xì xụp
Quỳ lạy vị thần tiên
Ngẩng đầu, người đâu mất
Còn văng vẳng tiếng truyền:
“Cố sống tốt bây nhé
Ôi! Nghiệt duyên! Nghiệt duyên”


Hai vợ chồng sung sướng
Lên thuyền xuôi về quê
Đi một vòng ải tử
Cửa sinh lại lộn về


Một tối thuyền ghé bến
Chồng lên bờ mua rau
Vợ ngồi thuyền buồn chán
Cởi áo ra, gội đầu


Bỗng nghe xuỵch một cái
Một du thuyền hạng sang
Ngồi đầu tầu, chú lái
Thò cổ nhìn cô nàng


Thỏa thuận gì chẳng biết
Nhan Diệp tót lên thuyền
Thế là xong, bẻ lái
Quên bẵng anh chồng hiền
Khi Ngọc Tâm quay lại 
Tay vẫn cầm mớ rau
Nhìn quanh rồi nhìn quẩn
Chẳng thấy vợ mình đâu
Dõi mắt ra chân sóng
Thấy thấp thoáng boong tàu
Vợ mình đang ngồi đó
Với một gã nhiều râu


Chàng đớn đau rời rã
Vội cầm lấy mái chèo
Chèo và chèo hối hả
Để làm gì? Đuổi theo!


Cứ một sau một trước
Đuổi đến tận Trường Sa
Thấy tàu kia dừng lại
Chắc bị giữ, kiểm tra


Ngọc Tâm gào rát cổ
Giữa biển sóng êm đềm
“Ới mấy anh lính đảo
Thằng kia lừa vợ em!”
Thế là dân, quân đảo
Đều đổ ra đứng xem


Một phiên tòa dân sự
Thụ lý vụ ly hôn
Được hình thành giữa biển
Giữa trời cao, sóng dồn…


Nghe hai bên kể hết
Quan tòa – là một anh
Rất đạo mạo phán quyết
“Nợ máu trả cho lành”
Nhan Diệp nghe thấy thế
Rút ra cái xi lanh
Chọc ven cực thành thạo
“Đây máu, trả cho anh”


Bỗng trời cao sầm lại
Thiên kiếp tụ vụ vân
Sét trên cao đánh xuống
Bà con sợ vãi quần


Nhan Diệp hóa Con muỗi
To hơn một cái kim
Làm nên một Cổ tích
Sắp sửa dựng thành phim./.


Hội Vịnh


Nguồn: Nhặt nhạnh, bơm vá, mông má. Mà địt mẹ, dạo này anh cứ đặt tay lên phiếm định biên thứ gì đó hầu các bạn thì cảm giác cứ thụt mịa lại như bị điện giật. Hay anh bị liệt mẹ rung nhở? Lo lo là...


Thôi, nhớ mẹ tí nào http://www.youtube.com/watch?v=0h7_TsFLQYw






Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

9 comments

an ha 22:18 Ngày 02 tháng 08 năm 2012

địt mẹ con Phẹt liệt công công lại cốp bết
mà mài đe dọa nghỉ lốc ai chứ đừng dọa anh, anh đéo tin >:)

Reply
an ha 22:23 Ngày 02 tháng 08 năm 2012

bài hát nẫu quá con Phẹt nhở

Reply
nguyen dinh chinh 22:45 Ngày 02 tháng 08 năm 2012

mẹ anh, liệt thì thôi, sợ gì.

Reply
phot_phet 23:58 Ngày 02 tháng 08 năm 2012

@an ha
Ờ, bọn con bò nên gõ Randy mà nghe nhạc phẩm của ổng. Chiến tranh, bị kịch, ám ảnh..., tất tật trong cái hình hài đồ sộ và giọng hát nghẹn ngào đó. Tới đây anh sẽ mở mục văn hóa để giới thiệu những gì anh cho là hạp với anh để cùng chia sẻ với các bạn, lũ con bò óc nho chân tay to hĩ hĩ

Reply
an ha 00:22 Ngày 03 tháng 08 năm 2012

@phot_phet
anh ủng hộ, nhưng đã làm thì cho ra hồn tý

Reply
Unknown 09:13 Ngày 03 tháng 08 năm 2012

Phẹt ơi!Còn một tác phẩm trứ danh nữa mà Phẹt chữa đưa vào: bài ca "nông thôn đổi mới" của Trương Mê Sảng

Reply
Unknown 09:13 Ngày 03 tháng 08 năm 2012

Phẹt ơi!Còn một tác phẩm trứ danh nữa mà Phẹt chữa đưa vào: bài ca "nông thôn đổi mới" của Trương Mê Sảng

Reply
Ajukido 20:08 Ngày 05 tháng 08 năm 2012

Bác phẹt viết hay thật đọc 1 lần từ bên blog của tacke mà cứ nghiện mãi tới h :D

Reply
phot_phet 21:02 Ngày 05 tháng 08 năm 2012

@Ajukido
Anh đang chán đây, đèo mẹ...

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang