Thứ Ba, ngày 07 tháng 8 năm 2012

DÒNG MÁU LẠC HỒNG


c95ef9.jpg

Nhinh học trước  mình đâu chừng vài khoá. Nhưng cùng một tuýp người dị mọ ưa chuyện nhắng nhít thành ra chơi thân với nhau. Mình quen Nhinh vào năm 87, khi Nhinh đã là sinh viên năm thứ hai, mình mới học lớp 12 khối chuyên của trường nhưng nổi tiếng về nghịch dại.

Vào một đêm hè, buồn tình vì trời nóng khó ngủ, mình táy máy đổ nửa bát nước mắm lên đầu một đôi tình nhân đang hôn nhau đắm đuối dưới tầng. Ngỡ rằng sau đó sẽ có một trận nhẹ thì đấu khẩu, nặng thì đấu võ, nên mình xách cái điếu cày thủ thế. Chỉ một loáng sau, chàng thanh niên to khoẻ, mũi khoằm mỏ quạ, mắt xếch tóc húi cua, nồng nặc mùi mắm mậu dịch pha nước lã, lệt xệt đôi dép tông lào tiến lại gần mình. Chàng thanh niên ấy chính là Nhinh.

Nhinh không cáu, nhìn mình một lúc rồi bảo: “Cho tớ mượn cái điếu làm một bi”. Sau khi ngửa cổ nhả mù mịt khói lên trần nhà, nấc nấc mấy cái Nhinh mới thủng thẳng: “Được đấy, các cậu chơi được đấy”.

Thế là bọn mình thành bạn, vui với nhau đến tận bây giờ.

Nhinh này thực ra là biệt danh. Trong trường có một thanh niên khác nổi tiếng tám vía tên là Nhinh. Cái tên nghe là lạ, con người của Nhinh thật cũng lạ lạ, ẽo ợt như đàn bà. Thế là bạn mình đi tán gái toàn tự giới thiệu anh là Nhinh đây, lâu rồi thành tên như thật.

Nhinh rất thông minh, bằng chứng là một trong những người có cách nói chuyện hài hước khiến mình có thể cười được. Số ấy mình gặp trong đời không nhiều. Thế nhưng đường học hành của Nhinh lại lận đận lắm.

Năm 89, ở bộ đội mình được đi tranh thủ. Về đến nhà là nhồng đi tìm bạn ngay. Nhà Nhinh trên phố Thợ nhuộm. Hàng xóm bảo Nhinh đi làm, ở trường tiểu học X, gần đó.

Lúc ấy khoảng hai giờ chiều, trời nắng như đổ lửa. Mình thấy Nhinh ngồi trên cái ghế gỗ mốc meo, núp dưới bóng cây xà cừ tránh nắng, dựa đầu vào gốc cây ngủ ngon lành. Tay Nhinh vẫn cầm cái dùi trống. Mình vỗ vỗ vào vai, Nhinh bật dậy, ngơ ngác: “Đến giờ rồi à?” Rồi chợt nhận ra mình, Nhinh cười: “Tưởng đến giờ đánh trống”, vừa nói vừa làm động tác rung rung cái dùi như thể đánh trống thật. Mình hỏi: “Sao lại thế này?” Bạn cười rất vô tư: “Thì không tốt nghiệp được thì phải đi làm bảo vệ”. Nói rồi nhưng vẫn sợ mình chưa tin, Nhinh giải thích: “Nắng thế này, đéo ai đi thi tốt nghiệp ĐH”.

Mình tưởng bạn nói đùa, hoá ra đó là sự thật. Có 4 môn thi tốt nghiệp chia làm hai ngày. Nhinh đi một buổi rồi ở nhà vì… nắng quá. Thật là kì lạ!

Năm 92, Nhinh sang Nga làm ăn, rồi cưới một cô tóc vàng mắt xanh bên ấy, sinh được hai đứa con một trai một gái.

Năm 2004, mình quay lại Nga chơi. Lũ bạn cũ thuê một ngôi biệt thự ở vùng ngoại ô tụ tập đàn đúm ôn chuyện xưa. Lúc này Nhinh đã ly dị. Cô vợ đi lấy chồng khác, gửi hai đứa con về cho mẹ đẻ ở tận Vongagrad. Quá bận bịu với mưu sinh, cũng lâu lắm rồi Nhinh chưa về thăm con. Nhân tiện có đợt vui này Nhinh đón hai đứa lên nghỉ cùng để hâm nóng tình phụ tử.

Mình với Nhinh nằm phơi nắng ngoài sân. Hai đứa trẻ con thơ thẩn chơi quanh đấy. Thiếu cả bố lẫn mẹ, trông chúng tội vô cùng.

Mình hỏi: “Ông có dạy tiếng Việt cho chúng nó không?”

Nhinh bảo: “Chúng nó ở với bà ngoại, ai dạy!?”

Mình nhìn hai đứa, chẳng có một chút gì cho dù chỉ là phảng phất dấu ấn Á đông. Mình đùa: “Này, liệu có phải thằng ăn ốc, thằng đổ vỏ không”.

Nhinh im lặng, bứt một cọng cỏ cho lên miệng nhai rồi thổi phù phù.

Thằng bé quanh quẩn một hồi, không có trò gì thú vị, nó co chân sút một phát như đá phạt. Con mèo bay vút đi, ngoao một tiếng đau đớn rồi chạy mất hút.

Nhinh bật dậy, mừng rỡ: “Ông thấy không, thấy không? Dòng máu Việt nam chảy trong người nó đấy. Tây đéo ai làm thế bao giờ”.

Nói rồi bạn lại nằm xuống phơi nắng, khuôn mặt dãn nở đầy tự mãn của kẻ chiến thắng.@by Doãn Dzũng, đệ anh.

Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

21 comments

Litte Bird 16:21 Ngày 07 tháng 08 năm 2012

Anh biết ngay, thằng Doãn Dzũng chiện đóe nào cũng lấy bối cảnh bên Nga ngố, dưng mà đúng là đổ vỏ ốc mẹ rồi còn hy vọng đéo gì.

Reply
Nguoi mien nui 17:16 Ngày 07 tháng 08 năm 2012

Lạc hồng buồi gì. Quái thai thì có.

Reply
ThemoiSuong 17:34 Ngày 07 tháng 08 năm 2012

Hố hố. Đúng là Giòng máu lạc hồng. Chuẩn chuẩn.
Ngài xưa anh ở dưới Quê. Thời thổ tả khó khăn đệt mịa cả Làng có được 2 cái vô tuyến Sam Sung đen trắng 14in. Một của thằng chủ tịch xã, một của thằng làm bên điện lực. Mùa Guôn Cốp TV nhà thằng Chủ tịch xã thì xem đông quá ngồi xa khó xem bỏ mẹ nên bọn anh kéo đến nhà thằng điện lực nhưng nó đóng cửa địt cho xem thế mới cay. Lúc đó Giòng Máu Lạc Hồng trong bọn anh cũng nổi lên. Bọn anh 6 thằng thi nhao ỉa mẹ vầu bể nước mưa 5m3 nhà nó. Tịt cuôn mịa hôm sau tháo bể khẩn trương và ăn nước ao cả năm. Giám đụng chạm vầu Giòng Máu Lạc Hồng của bố. Hố hố

Reply
an ha 21:15 Ngày 07 tháng 08 năm 2012

anh hốt ít cơm nguội đã thành mẻ cho bọn ngợm đọc cho vơi cái sự chán chường khi con hàng Phẹt liệt đã qua bên kia sườn dốc trong cái nghiệp biên lốc của y.



Tháo một lần để đút quanh năm.
Gái gọi điện rủ về quê chơi, đang chán nên gật liền. Gái còn nhắn với, nhớ tháo cái nhẫn cưới ở tay ra nhế. Mẩu vàng tây dính ở đốt tay thôi mà, có gì đâu mà nghiêm trọng, bao lần tháo xịp chạy nhông nhông trong phòng còn phớ lớ đéo sợ gì nữa là tháo cái khoen gần triệu bạc.

Quê gái ở Vân đồn, có hơi xa ngái nhưng tít mù hơn bốn giờ đồng hồ cũng tới nơi. Một thằng chọi con chừng năm, sáu tuổi chạy ùa ra gọi mẹ mẹ ầm ĩ, rồi khóc ri ri, mũi xanh mũi vàng thõng xuống cặp môi hồng mỏng. Mình hoảng, con em à? Không con em thì là con ai? Ừ, thằng bé kháu nhỉ, nhưng có vẻ lâu mới được gặp mẹ.

Nhà gái mở tiệc. Tuyền những đồ hải sản trứ danh, tuơi đành đạch. Nhà gái chỉ có hai chị em, đứa đầu lấy chồng cạnh đó. Ông bà già gái nói nhà có 3 cái tàu cá, chuyên đánh bắt xa bờ bán cho Tàu, có vẻ khá.

Dân biển phong sương, thẳng thắn, tốt bụng nên chả mấy chốc mà thân tình. Ông bà già gái bảo anh cứ ở chơi, khi nào chán biển hẵng về. Mai nếu dậy sớm được thì ra cảng cá xem tàu cá về bờ. Háo hức đéo chịu được!

Tiệc chả còn ai, mỗi mình với gái. Thằng cu con được ông bà mang đi ngủ từ lâu. Gái bảo tối nay say nhé, mấy khi. Nhưng sớm mai anh còn đi xem tàu cá vào bờ. Uống đến sáng rồi đi luôn thể. Ừ thế cũng được, đến đâu thì đến.

Sáng, nắng chiếu mờ cả mắt. Nhà vắng tênh, tĩnh lặng. Bỏ mẹ, tối qua mình say à.Tối ăn ở đất thế mà sang lại nằm ở giường, đúng là say thật mẹ rồi. Lật đật gọi điện cho gái, chả thấy thưa, bỏ mẹ!

Đi tắm rồi trở ra phòng khách ngồi thì thấy mảnh giấy, chữ của gái đĩ vật: anh ăn sáng đi, gần trưa em về. Mở cái lồng bàn bằng nhựa đỏ thấy đĩa bánh cuốn nhân tôm trắng hồng, thơm phức. Chén thôi.

Gần trưa, gái về thật. Tay xách làn đầy những hương vàng, cây trái. Mình hỏi làm gì thế, cúng anh à? Gái bật khóc, em mới ở mộ về, hôm nay giỗ chồng em. Ô, thánh họ cái thằng mình. Ông bà già đâu? Đang cúng ngoài khơi ấy. Ra nhé? Thôi, ở nhà em thổi cơm ăn, mọi người cũng sắp về rồi.

Chồng em chết ngoài biển cả, gái chỉ nói thế thôi. Mình cũng chả hỏi do sóng to, bể lớn hay do sự cố nghiệp nghề. Thấy thương gái vô hạn. Ngày vui đâm lại thành ngày lăn tăn, áy náy. Về Hà nội sớm nhé? Gái vâng, bảo cơm xong rồi đi.

Trên xe, gái bảo anh đeo lại nhẫn đi. Mình bảo chả cần, sau chuyến này anh cất. Không sợ chị nhà mắng à? Sợ đếch gì.

Chia tay, mình và gái lại mỗi đứa một nhà. Tối khuya gái nhắn tin: nhớ đeo nhẫn vào nhé, một năm em chỉ cần anh tháo một lần. Mình nhắn lại: vì em, anh có thể tháo bỏ nguyên năm. Gái dép-ly lại: không cần đâu anh, thế với em là đủ. Mình chốt hạ: ok, anh sẽ như thế hàng năm.

Vọc tay vào túi con quần bò tìm nhẫn, chả thấy mẹ. Gái nhà he he hỏi loay hoay tìm gì. Đầu óc đang mông lung làm mình đâm ấm ớ. Chả tìm gì.

Mình đi mua nhẫn mới, y cái cũ. Tháo một lần để được Đút quanh năm.

Reply
ConthangBom 21:21 Ngày 07 tháng 08 năm 2012

Cái đệch! Khun thì thui rùi: "Tháo một lần để được Đút quanh năm." Hã hã!

Reply
Trưởng Bản 21:40 Ngày 07 tháng 08 năm 2012

Địt mẹ đời. Chán nhề

Reply
phot_phet 21:47 Ngày 07 tháng 08 năm 2012

@Trưởng Bản
Chán đéo gì. Máu chó hay sự thủ dâm bất hủ Lạc Hồng?

Reply
phot_phet 21:49 Ngày 07 tháng 08 năm 2012

@ThemoiSuong
Hố hố, bố tiên sư con Sướng bựa. Thế giả thù gái đã vắt chanh vầu bím chưa?

Reply
phot_phet 21:53 Ngày 07 tháng 08 năm 2012

@an ha
Ngày đó anh tử tế và thương gái thế chứ lị. Giờ thì hehe, hạ ngục nhanh, tiêu diệt gọn nên cái sự ngôn lời nó vợi đi chăng?
Biết đéo đâu!

Reply
Khánh Minh Trương Nguyễn 23:12 Ngày 07 tháng 08 năm 2012

Hố hố. Đúng là Giòng máu lạc hồng. Chuẩn chuẩn.http://khanhminhdc.blogspot.com/

Reply
an ha 00:05 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

@Khánh Minh Trương Nguyễn
hàng về, bem đi nài con Phẹt, nhanh cho nóng =))

Reply
an ha 00:07 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

@phot_phet
địt mẹ cái loại đã liệt còn mất nết, dạo nay biên lách như buồi, tư cách đéo gì mà lên tiếng hả con hàng

Reply
an ha 00:14 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

tiếp bài nữa cho con hàng Phẹt liệt tịt hẳn và cho bọn chi bộ ngợm quay về thời hoàng kim của thằng Phẹt mặt lồn


Vện cũ tình xưa.
Mười mấy năm rồi hôm nay anh gặp lại người yêu cũ.

Xưa yêu anh nàng đẹp gần nhất trường. Nay nàng già cả, xấu xí, nếu không còn ánh mắt ướt át long lanh kia thì anh cũng đéo nhận ra. Bọn anh gặp nhau ở quán cà phê. Anh dáo dác chờ khách hàng. Nàng tận tuỵ cho con ăn sốt vang bữa sáng. Anh chào hỏi nàng như hai người bạn lâu ngày gặp nhau. Nàng bắt thằng cu con ạ chú đi thay cho lời đáp. Thay cho những ân cần hỏi han, anh bảo em sao xấu già quá thể. Vất vả quá chăng hay không hạnh phúc? Nàng bảo không, mọi nhẽ em viên mãn tràn đầy.

Nàng khen anh ngày một phong độ, trẻ trung. Anh bảo cũng chỉ là che đậy, chứ bụng dạ anh nó chả giống bên ngoài. Định chờ nàng khơi gợi thêm để tranh thủ giãi bày thì nàng bảo để em đưa con đến trường, trưa em gọi lại, ở đâu sẽ gặp nhau tý chút. Anh đưa nàng danh thiếp. Nàng bảo không cần, em có số rồi. Như ma…???

Anh vẩn vơ nhớ về ngày xưa, khi yêu nàng. Tình yêu của anh và nàng khác hẳn với đám bạn bè sinh viên cùng lứa. Nàng dòng trâm anh, con nhà thế phiệt. Nhà to chả ở đùng đùng vác vali vào KTX sống riêng. Còn anh, bần nông, tỉnh lẻ, dặt dẹo, ất ơ. Ngày ngủ gật giảng đường, đêm cày cuốc kiếm ăn nơi quán xá với chuyên môn chính là bưng bê.

Anh quen nàng rất chi vô lý. Anh học tầng trên, nàng ngồi tầng dưới. Giờ nghỉ anh ra hành lang hút thuốc, vứt mẹ tóp lên đầu lũ gái tầng dưới đang túm năm tụm ba. Trúng mẹ nàng. Nàng phi lên tầng tìm anh hỏi tội. Anh không hèn đến mức phải trốn. Được người đẹp như nàng hỏi tội thậm chí là hành hạ thì còn gì hơn. Tưởng ăn dăm cái tát hay được tặng ít thứ thối tha thì nàng lại nhỏ nhẹ, lần sau không có chỗ vứt thì tốt nhất nên bỏ vào mồm nhá. Ối giời!

Anh dò la hỏi nàng qua bè bạn. Một đêm anh đi làm về muộn, tạt qua cổng trường mua một bó cúc tím của gánh hàng đêm. Anh để nguyên trạng, bọc vào một tờ báo cũ. Anh lần mò lên phòng nàng, gõ cửa. Tặng em, coi như là lời xin lỗi chân thành. Sáng lên lớp, nàng chặn anh từ lối cầu thang, dí vào tay miếng giấy nhỏ, em thích cúc tím.

Tối đó anh lại tạt qua cổng trường tìm gánh hàng hoa hôm cũ hỏi cúc tím. Người bán bảo làm gì có cúc tím, người ta nhuộm màu từ cúc trắng, cúc vàng, muốn lấy thì phải đặt. Anh đặt cúc tím cho ba đêm trong tuần, đó là 3 – 5 -7. Anh còn phải lo thân anh. Tặng quanh năm thì chết đói. Và bọn anh đến với nhau như thế.

Kể đến đây thôi nhé. Các bạn đừng bắt anh kể tiếp rằng yêu nhau như thế nào, có phịch nhau không, rồi thì tại sao lại chia tay nhá. Dài cực, anh đảm bảo nếu có biên ra thì thành mẹ nó một thiên tiểu thuyết diễm tình. Anh đi ỉa phát đây. Còn dài...

Reply
an ha 00:18 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

Anh ngồi trò chuyện với khách hàng một lúc mà hồn cứ như đi mây, về gió. Chuyện tình quá vãng chả còn đọng lại trong anh là mấy nhưng đang đâu sau mười mấy năm ộc vào phát kể cũng bồi hồi thật. Đấy là anh tình trường chinh chiến cũng đã nhiều, gối chăn lắm phen la liệt nên kháng sinh chống sốc kể cũng đã cao. Chứ phải bọn non tơ không khéo lại lăn đùng ngã ngửa, sốc chết cho người tình cũ ( hay tình phụ? ). Anh từ chối đi ăn trưa với khách hàng, mặc cho người ta năn nỉ. Chúng nó cần anh chứ anh cần đéo gì chúng nó. Hơn nữa anh còn có hẹn ban trưa với nàng. Anh ngồi uống vã trà xanh không độ rồi lại bú sang đốc tơ Thanh. Anh thấy nóng trong người.

Nàng điện. Số tứ quý 8 đẹp mê tơi. Anh trả tiền, không quên vào vệ sinh bôi tý nước lên đầu cho bóng rồi tất tả ra xe. Dọc đường anh ghé tiệm hoa to nhất nhì thành phố tìm mua cúc tím. Anh hỏi vẫn cúc ngâm hoá chất để đổi màu à? Người bán hàng bảo không, giờ người ta lai giống được rồi. Đẹp tự nhiên và tươi lâu. Anh làm bó to, không cần cắt tỉa bọc giấy bóng kính hay gói thành kiểu cách. Anh xé tờ thể thao đọc ban sáng, đùm cẩn thận. Người bán hàng bảo, không tặng ai, đùm như thế này mà đem về cắm lọ thắp hương là rất tiện và đẹp. Anh cười, đang yêu đương lại ra hương khói.

Anh đến. Nàng ngồi tít quán ăn trưa ở một khu thương mại tầng cao. Nhẽ cho sự hẹn hò, kín đáo, nên thơ, bay bổng với mây trời? Nàng gọi đồ ăn cho riêng mình rồi đưa thực đơn cho anh chọn. Anh ao ước, giá như đây có suất cơm sinh viên với trà đá nhỉ? Nàng cười bảo chọn đại cái gì mà ăn đi bố, lắm chuyện. Anh hơi hẫng. Đã thế anh gọi đồ đắt tiền cho nàng sợ. Ít ra anh cũng chứng minh được anh là đã thành danh và có tý tiền tài. Anh gọi lườn ngỗng nấu cà ri, thêm đĩa ba tê gan ngỗng nướng ăn kèm bánh mì. Anh bú Bát guây dơ Mẽo only export cho nó…chính hãng.

Nàng mải miết ăn, chốc chốc lại nghe điện thoại. Anh vừa chán vừa sốt ruột. Loáng thoáng nghe nàng trả lời anh biết nàng đang làm ăn to, toàn ông nọ bà kia, tỉ này, tỉ nọ. Anh điên lắm, bảo em bận thế sao, nếu bận công việc thì ta sẽ gặp nhau hôm khác. Nàng nhẹ nhàng xin lỗi, em lúc nào cũng vậy. Anh đặt lên bàn ăn bó hoa cúc tím bọc trong giấy báo. Anh tặng em và xin lỗi nếu làm phiền. Nàng nhỏ nhẹ cảm ơn. Rồi mở cái túi xách to vật nhưng kiểu cách đưa anh túi hồ sơ phong kín, em cũng có cái này tặng anh.

Anh về văn phòng hậm hực. Con bé thư ký chui lên hỏi han rồi nhắc anh công nợ với bên công ty Mất Nết. Biết rồi, khổ lắm, nhắc mãi…Vấn đề là chưa có tiền. Anh hất tung mọi thứ trên bàn, túi hồ sơ nàng bảo tặng anh lại không chịu rơi xuống. Anh mở ra xem là gì. Mẹ tiên sư, vẫn hồ sơ thúc nợ của công ty Mất Nết. Anh định xé đi nhưng anh thấy tên nàng và dấu mộc đỏ chót đóng chi chit cả bên trên và bên dưới. Giời ơi là giời. Thế mà bao lâu nay…???

Anh cũng thanh toán được nợ sau ít hôm. Nhẽ làm ăn cũng như sự đời toàn những thứ nợ đồng lần khốn khổ. Anh điện thoại cho nàng thông báo cũng như trần tình sự chậm trễ, lâu la. Nàng cười giòn, không sao đâu, em thích hoa cúc tím.

Ra ngoài hàng hoa mà mua, giờ người ta không nhuộm phẩm màu hay ngâm hoá chất, lai tạo được giống, có màu đẹp, tự nhiên và tươi lâu. Mênh mông, nhiều vô khối. Đấy là anh tự nói với anh thế, chứ ai lại nói với nàng những nhời nhẽ vô lối ấy bao giờ. Dù gì thì anh với nàng cũng là chỗ Vện xưa, tình cũ.

Reply
Sid 00:50 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

@an ha

Bài này Phẹt liệt đăng 2 lần zồi ông cố, hehe

Reply
Nha Nong Lam Giau 00:58 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

@an ha
Triện này còn thêm phần kết, chưa hết.
Đèo mẹ anh phẹt ôm chim mà khóc thời hoàng kiêm đi là vừa.

Reply
an ha 06:18 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

@Sid
thế anh mới bảo là cơm nguội hóa mẻ, đứa nào thích giả cày thì múc, còn anh quan tâm làm đéo gì =))

Reply
an ha 06:22 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

anh quyết định diềm cho thằng Phẹt liệt hẳn luôn


Con ranh trông kháu điên lên được. Địt mẹ thề có chúa Giê-su và thánh A-la là...rất kháu!

Mình với con ranh quen nhau rất lòng vòng, đại khái nó là bạn của em con bạn thân mình. Ngay hôm đầu gặp gỡ, con ranh cứ gọi mình là chú mặc dù nó đã hăm sáu tuổi. Nó ăn uống rất tự nhiên, rượu uống cũng mấu. Phải thật thà mà nói, gái xinh thì cái đé-o gì cũng xinh, từ nết ăn uống đến nói năng. Tuy nhiên mình đé-o dám tưởng tượng đến cái sự xinh khi...đi ỉa. Hãm bỏ mẹ!

Ngày đẹp giời, đang ngáp vặt ở văn phòng, alô rung lên tiếng gà gáy, cháu đây, chú có nhận ra cháu không, cháu là....Mẹ tiên sư, chú cháu cái kăng kủ kọt. Anh cũng đang rảnh và buồn nữa, đi ăn nhế? Dạ vầng!

Mình chọn một nhà hàng khá lịch sự, đối diện là nhà nghỉ để đề phòng cơ sự. Con ranh đến rất đúng giờ, ăn mặc sành điệu, nước hoa thơm rức mũi. Mình chủ động gọi những món mà con ranh đã từng ăn qua những lần gặp gỡ trước rồi lịch sự một cách rất mất nết, rượu cho nó mấu, em nhể? Dạ vầng!

Anh, em buồn lắm..., ô, địt mẹ, thế là thế đé-o nào? Mình chợt cật vấn rồi rất lịch sự anh sẵn sàng làm mít-tơ Ry-cờ Bin cho em. Con ranh tru mõn, thế là thế nào ợ. Ờ thì địt mẹ, là thùng rác ấy, em tống nỗi buồn vầu, vô tư.

Con ranh cười khi khi khi, bẩu anh thật là vui tính. Chiện, vui tính là thính để câu gái mà. Anh có cả thính thối lẫn thính thơm. Hí hí...

Tay con ranh mân mê li rượu rất sành điệu, xoay xoay rồi lại lắc lắc. Giọng gái xinh khi thủ thỉ tâm tình thì, thô....ôi...ồi....rồi. Nó kể, em đang còn trinh, anh tin không? mặc dù mới bỏ thằng người yêu tháng trước. Nói em có người yêu mà còn trinh chắc anh buồn cười lắm nhỉ, nhưng thật nó như thế mà. Nhưng thằng kia nó hãm và ghen ghê cơ anh ạ, em bỏ.

Sao em nói chuyện này với anh? Em cũng không biết nữa, chỉ biết là em đang rất buồn và anh là người em tin cậy thôi. Hố hố, sến nhỉ?

Ta về thôi em, mình chủ động. Gì chứ gái còn trinh ( đé-o biết thật hay rởm) là mình rất ghét. Cái này giống như bạn Bựa, rất khắm!

Con ranh chưng hửng. Mình dửng dưng bốc đít ra về. Đầu thấy nằng nặng.

Sáng hôm sau, nhận được tin nhắn từ máy con ranh: anh ơi, anh có mười triệu không cho em vay, mẹ em ốm nặng đang nằm viện.

Mình nhắn lại: anh có, nhưng không cho vay. Anh cho em một triệu.

Con ranh nhắn lại: tổ sư bố thằng hãm!

A, con ranh???!!!


anh bo cho các con hàng cái này

http://facts.baomoi.com/2011/05/20/b%E1%BB%A5ng-to-thi-lo-xo-no-be-ma-b%E1%BB%A5ng-be-thi-lo-xo-no-s%E1%BA%BD-ra-sao/

Reply
Litte Bird 15:13 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

Con Phẹt đang xuống phong độ thì tham khảo cách biên lốc nhế.

Hãy tưởng tượng một game show tương tự như The Voice - Giọng hát Việt, chương trình truyền hình đang thu hút rất nhiều quan tâm. Tạm đặt cho 'game show' tưởng tượng này cái tên Sinh tồn.

Đứng trên sân khấu là thí sinh mang cái tên khá phổ biến - Người nghèo. Các giám khảo quyền lực, cũng như format chương trình Giọng hát Việt - ngồi quay lưng lại sân khấu. Tuy nhiên, khác một chút với Giọng hát Việt, game show Sinh tồn này có đến 5 giám khảo quyền lực: Điện - Nước - Viện phí - Gas - Xăng.

Không một giám khảo nào bấm chiếc chuông "Tôi chọn bạn" - đồng nghĩa là Chúng tôi - toàn bộ ban giám khảo - đều không đồng ý cho thí sinh cơ hội đi tiếp.

Có vẻ đây đang là kịch bản xảy ra giữa đời thực, khi chỉ cách đây vài ngày, 3 giám khảo quyền lực Viện phí - Gas - Xăng vừa đồng loạt tăng giá. Kết hợp với "cặp đôi hoàn hảo" Nước - Điện đã tăng chỉ mới hồi đầu tháng trước, 5 vị giám khảo này đã hội ngộ "tuyệt vời" để trở thành bộ ngũ độc quyền.

Nhiều người hoài nghi đây là một kịch bản có dàn xếp - giống như vẫn thường hoài nghi hàng loạt chương trình truyền hình thực tế nối đuôi nhau chiếu trên truyền hình. Nỗi hoài nghi này không phải vô căn cứ, vì người ta nhận thấy trong khi giám khảo Điện từng bị chê "không khéo" chọn thời điểm tăng giá, thì nay các giám khảo đã rút kinh nghiệm để chờ lúc CPI giảm mới dắt tay nhau cùng tiến.

Chỉ có thí sinh Người nghèo thì không ngừng "sốc", "ngơ ngác" trước quyết định "nghiệt ngã" của toàn bộ Ban giám khảo. Đáng khâm phục nhất phải tính đến độ kín tiếng của giám khảo Viện phí, khiến thí sinh chỉ "ngã ngửa" biết chuyện tăng giá khi đã móc hầu bao trả tiền.

Mỗi giám khảo đều có lý giải riêng cho quyết định tăng giá của mình, nhưng tựu chung lại là không tăng giá thì tôi lỗ. Còn lỗ do đâu thì các bạn không nên quan tâm quá nhiều.

Tuy nhiên, nếu như ban giám khảo Giọng hát Việt bị chê có phần thái quá trong chuyện vỗ về, an ủi thí sinh, thì có vẻ bộ ngũ quyền lực không giỏi lắm trong việc này. Chẳng hạn giám khảo Viện phí khi tăng giá, một mặt trần tình chưa chuẩn bị kịp chất lượng phục vụ tương xứng việc tăng giá, một mặt cũng "tâm sự" là cần có thời gian thì tiền tăng mới đem lại chất lượng tăng.

Không may là trong các game show truyền hình, việc bị loại cũng không quyết định cả cuộc sống một con người, nhưng cuộc thi Sinh tồn đầy nghiệt ngã giữa đời thực thì không thế.

Giá cả các mặt hàng cơ bản tăng đồng loạt tác động đến tất cả các đối tượng và mọi mặt đời sống. Nhưng trong số đó, người nghèo vẫn luôn phải hứng chịu nhiều nhất. Trong khi nguồn thu nhập vốn đã eo hẹp của họ còn có nguy cơ giảm xuống, thì mọi loại giá cả đều tăng sẽ như muôn gọng kìm thít chặt hơn vào cuộc vật lộn sinh tồn của họ.

Ừ thì không có tiền có thể không dùng nước sạch, thắp đèn dầu thay cho đèn điện, dùng bếp rơm thay bếp gas, đi xe đạp, đi bộ để chẳng màng đến xăng. Nhưng còn một cái quyền - "quyền" được ốm?

Một người dân khi được đề nghị bày tỏ ý kiến về việc tăng giá viện phí đã tổng kết chua chát rằng: Nghèo thì tốt nhất đừng có bệnh. Nhưng khổ nỗi bệnh nào có chừa ai, nhất là với người nghèo.

Vì thế, kết cục của người nghèo mà vẫn "dám" có bệnh rất có thể sẽ giống như lời của một vị lãnh đạo sở y tế: "Tăng giá viện phí gấp đôi đã là nhiều rồi. Nếu tăng cả chục lần thì người dân có nước ôm bệnh mà chết, tiền đâu chữa trị".

Reply
Litte Bird 15:14 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

2. Cơm áo không đùa với bất kỳ ai, chứ chẳng nói riêng gì "khách thơ". Mà trong cuộc đời, người ta đâu chỉ sống luẩn quẩn với riêng chuyện cơm áo, gạo tiền. Còn biết bao mục tiêu khác cần thực hiện để được sống đúng với ý nghĩa con người, như được học hành chẳng hạn.

Tuần qua, hẳn không ai có thể không xúc động, cảm phục trước những tấm gương vượt lên nghịch cảnh, cái nghèo quay quắt để xuất sắc đề tên mình vào bảng thủ khoa các trường đại học. Đó là những trường hợp như thủ khoa Lưu Thế Anh của Đại học Bách khoa, và đặc biệt là Lê Đức Duẩn, thủ khoa Đại học Dược Hà Nội.

Chàng trai mười tám đôi mươi nặng chưa đầy 40kg, với chiếc xe đạp không thể cà tàng hơn, chằng chịt vết vá, buộc, căn nhà trống huếch không thấy được vật nào đáng giá... Khó ai quên nổi hình ảnh đó của thủ khoa Lê Đức Duẩn. Chàng trai mảnh khảnh còn mang trên vai gánh nặng của bi kịch là anh trai và bố đều đã lần lượt "ôm bệnh mà chết".

Có thể nói, nhiều mặt cuộc đời đã "không chọn" chàng trai này. Chỉ nghị lực, trí tuệ phi thường của bản thân và tình yêu vô bờ của người mẹ tần tảo giúp cậu không "chết chìm" trong nghịch cảnh.

Giờ đây, rất nhiều người đã biết đến Duẩn, và chắc rằng sẽ có những tấm lòng hào hiệp sẵn lòng giúp cậu bước tiếp con đường học hành đầy tốn kém. Nhưng hãy giả sử, trong mười mấy năm khắc nghiệt đã trải qua, cậu đầu hàng số phận, bỏ học giữa chừng, thì liệu chúng ta có một Lê Đức Duẩn thủ khoa như hôm nay.

Bản thân Duẩn cũng tâm sự là đã vài lần định nghỉ học. Và trong những lần đó, Duẩn đã nhận được sự may mắn hiếm hoi khi được nhà trường miễn giảm học phí để có thể tiếp tục đến lớp.

Thế nhưng, vẫn là một từ "nếu như". "Nếu như" Duẩn không thể vượt nổi hoàn cảnh, và chẳng ai mở lòng trợ giúp em? Chắc hẳn sẽ còn rất nhiều trường hợp "nếu như" như vậy xảy ra, nếu không có một cơ chế xứng tầm nhằm tìm kiếm và nâng đỡ người tài, mà thay vào đó chỉ may rủi nhờ vào lòng hảo tâm của một số cá nhân, tổ chức nào đó.

Chợt nghĩ đến một hiện tượng được báo chí mổ xẻ tuần qua. Đó là chuyện về quy trình khắc nghiệt đào tạo các vận động viên (VĐV) Trung Quốc để họ mang về những tấm huy chương vàng Olympic cho đất nước này. Cái giá phải trả để "chạm tay vào vàng" của họ thường rất đắt, có VĐV ngay cả bà chết, mẹ mắc bệnh nan y cũng không được biết.

Chúng ta có thể phê phán sự khắc nghiệt đến vô cảm mà đất nước này dành cho những con người bằng xương thịt. Chúng ta có thể phê phán căn bệnh thành tích và ham muốn chứng tỏ vị thế bằng mọi giá của đất nước này.

Nhưng có một điều khó có thể phủ nhận là cũng nhờ quy trình khắc nghiệt ấy, phần lớn những VĐV Trung Quốc vô địch thế giới đã được phát hiện tài năng và đưa vào đào tạo từ rất sớm. Theo một bài báo gần đây, ngay từ những năm 1980, Trung Quốc đã ra một mật lệnh, có nội dung đại ý rằng những nhà vô địch trong tương lai phải được phát hiện và mài giũa ngay từ khi còn nhỏ. Nhờ đó, những tài năng bẩm sinh có cơ hội để lựa chọn trở thành những kình ngư, những nữ hoàng thể dục dụng cụ, v.v... dù lựa chọn ấy có thể sẽ lấy đi của họ rất nhiều thứ.

Không phải đến khi những vận động viên này thành danh nhờ sức lực và tiền bạc của chính mình, nhà nước mới mở tay ra nồng nhiệt chào đón, hỗ trợ, có chính sách phát triển họ. Bởi vì, nếu cứ chờ đợi thế, hẳn sẽ có rất nhiều trường hợp "nếu như" xảy ra, và không biết bao nhiêu tài năng phí hoài cuộc đời vào những thứ không đáng.

Reply
Litte Bird 15:14 Ngày 08 tháng 08 năm 2012

3. Một sân chơi tầm cỡ thế giới đã được mở ra sôi động tuần qua sau lễ khai mạc Olympic đầy dư vị hôm 28/7. Một lễ khai mạc giống như bộ phim về cuộc đời, với rất nhiều nhân vật từ nhiều địa vị, lĩnh vực cùng tham gia vào.

Vô vàn mỹ từ đã được sử dụng để ca ngợi sự kiện thế giới này, như: siêu phẩm, hoành tráng, ấn tượng, tiêu tốn, huyền ảo, thành công rực rỡ... Nhưng người viết bài này lại ấn tượng sâu sắc nhất với một cách miêu tả rất bình dị của một nhà báo về Olympic 2012 - Lễ hội của mọi người.

Thực vậy, Lễ khai mạc Olympic 2012 đã thực sự trở thành lễ hội của mọi người khi tham gia sân khấu hoành tráng đó không chỉ có những nhân vật nổi tiếng, có địa vị, thành công, mà còn có cả những em nhỏ khuyết tật dẫn đầu trong đoàn hát quốc ca của Anh. Chỉ huy dàn trống với 965 tay trống là nữ nghệ sỹ bị điếc bẩm sinh Dame Evelyn Glennie.

Danny Boyle, vị tổng đạo diễn của đêm khai mạc, người lừng danh với bộ phim "Triệu phú ổ chuột" đi sâu vào thế giới những người cùng cực, đã đưa những nhân vật này lên như một phần quan trọng "phản chiếu tương lai nước Anh". Các em đều là những số phận thiệt thòi khi không được lớn lên hoàn chỉnh, có em không nói được, có em không nghe được. Nhưng tất cả các em vẫn được chào đón trân trọng và tham gia bình đẳng trên một sân khấu hoành tráng, tràn ngập ánh sáng, âm thanh.

Tạo ra một sân chơi để mọi người đều có thể có phần trong đó, ngay cả những người có số phận thiệt thòi, có lẽ ý nghĩa nhân văn của Olympic là ở đó. Giá như, trong cuộc đời thực ở khắp mọi nơi, ngay cả những nơi tăm tối nghèo nàn nhất, cũng vẫn có những sân chơi như vậy, để mọi người đều "được chọn" và có cơ hội tỏa sáng.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang