Thứ Năm, ngày 16 tháng 8 năm 2012

OÁNH NHAU TÍ NÀO!

Nhạc đề mô http://www.youtube.com/watch?v=sIvslqUB8RA. Nghe đi, lũ nhợn.

Bác tôi về hưu đã lâu. Suốt 10 năm cuối đời của ông ngoại tôi, một mình bác chăm sóc, tắm rửa cho ông. Bác có năm người con trai nhưng hình như các anh không ai biết thời chiến tranh bác tôi huân chương đỏ ngực, giấy chứng nhận dũng sỹ phồng túi áo (theo đúng nghĩa đen). Các anh dường như không quan tâm câu chuyện về thời chiến tranh và bác cũng không muốn kể.


Hồi mới ra trường, thỉnh thoảng mệt mỏi về cuộc sống, tôi lại về thăm ông ngoại. Làng ông ngoại tôi cạnh sông La, cuối mỗi buổi chiều, tôi thường ra ngồi đầu làng ngắm nắng tắt trên dải Trường Sơn. Bác tôi thỉnh thoảng xong việc nhà thì ra ngồi cạnh tôi và nhìn lên khu mộ Phan Đình Phùng trên sườn núi. Tôi thích lịch sử nên thường gợi chuyện về những Đường 9 Nam Lào, Khe Sanh, Quảng Trị. Thỉnh thoảng bác tôi vừa làm việc nhà vừa kể chuyện, còn tôi loanh quanh đi theo lắng nghe.

Các câu chuyện của bác tôi rời rạc và dường như không liền mạch, giống như mạch nước ngầm thỉnh thoảng lại trồi lên mặt đất rồi biến mất.

Năm 1972, quân đội Sài Gòn bắt đầu phản công từ sông Mỹ Chánh và từng bước đầy lùi quân ta về thị xã Quảng Trị. Vào thời điểm đó, các đơn vị đã bắt đầu cạn lực lượng dự bị. Chiến trường cần lực lượng bổ sung gấp và Miền Bắc bắt đầu động viên tới sinh viên các trường đại học và công nhân trong các ngành quan trọng vốn được miễn nghĩa vụ quân sự.

Các cán bộ khung như bác tôi ra Bắc nhận tân binh vừa được huấn luyện cơ bản để đưa vào chiến trường. Bác tôi kể rằng trong đời sỹ quan của bác, lứa tân binh năm đó là lứa có học vấn cao nhất. Chiến trường cần người gấp nên thời gian huấn luyện tân binh được rút ngắn. Các tân binh trong nhiều trường hợp không được biên chế lại nên họ hành quân vào Nam theo đơn vị của họ khi nhập ngũ. Do đó, có những đơn vị toàn sinh viên của cùng một trường đại học, hoặc cùng một huyện, một xã. Bác tôi nói, đó là điều mà cán bộ quân lực thường tránh (vì với tỷ lệ thương vong nhiều khi lên tới 40-50% một trận đánh thì rất nhiều gia đình trong cùng một địa phương sẽ nhận được giấy báo tử cùng một lúc). Thế nhưng năm 1972, mọi điều đều khác – không có thời gian cho tất cả những thứ đó.

Bác tôi nhận tân binh ở Sơn Tây. Tất cả đều trẻ măng, đa phần là người thành phố, tốt nghiệp cấp 3 và rất nhiều sinh viên đại học. Mỗi người phải mang 40 kg bao gồm quân trang, vũ khí, toàn bộ cơ số đạn chiến đấu và dự trữ. Lệnh trên xuống là trong mọi trường hợp không được bỏ người lại, người nào ốm thì phải cáng mang theo. Lương thực, quân trang thì có thể vứt lại nhưng vũ khí và đạn dược thì tuyệt đối không. Người nào không đủ sức mang thì phải san sẻ cho toàn đơn vị.

Hầu hết số tân binh đều chưa quen vác nặng đi đường trường, ngoài ra, vì thời gian huấn luyện ngắn, các đơn vị khung ngoài Bắc chỉ kịp huấn luyện cho họ những kiến thức cơ bản nhất. Mọi kinh nghiệm chiến đấu còn lại sẽ được cán bộ khung từ chiến trường ra dạy họ trên đường vào Nam. Chỉ hơn một tuần sau khi rời khỏi Sơn Tây đã có khoảng 10% số tân binh phải cáng. Có nhiều người đơn giản không thể đi được vì toàn bộ bàn chân bị phồng rộp. Lương thực có thể bỏ lại nhưng súng đạn thì phải mang theo – điều đó khiến cho sức nặng phải mang của những người còn lại trong đơn vị lên tới 45-50 kg. Mỗi chặng dừng chân, tân binh nằm vật ra như ngất, có người gục mặt vào ba-lô khóc, có người đờ đẫn phải được xốc nách hai bên mới đứng dậy hành quân tiếp được.

Cuối mỗi ngày, tân binh dừng chân nhưng không được nghỉ ngay vì cán bộ khung phải dạy họ những kiến thức tối thiểu để sống sót trên chiến trường. Đói đến hoa mắt, mệt đến mê muội, nhiều tân binh gần như không thể nghe được nữa hoặc bùng nổ phản kháng.

Bác tôi kể, các cán bộ khung hầu hết là cán bộ chiến đấu lâu năm. Hầu hết trong số họ đều xuất thân từ nông thôn, đã đánh nhiều trận, đã chôn nhiều bè bạn, nên mỗi người trong họ là một kho kinh nghiệm chiến đấu. Điểm yếu của họ là họ không có trình độ văn hoá bằng những người lính mà họ huấn luyện. Những người lính sinh viên, được học hành tử tế, có lý luận và thường xuyên vặn vẹo mọi lời của những người lính cựu. Mâu thuẫn nhiều khi không được giải toả và chỉ có thể được dập tắt bằng kỷ luật quân đội.

Có một lần, dưới một chân dốc ở huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh, bác tôi nhìn thấy hai người lính trẻ măng chệnh choạng, mặt mờ đi, mặt xám ngoét cáng một người lính với nước da xanh mướt. Người lính nằm trên cáng mặt trắng bệch vì sốt nhưng vẫn ôm khư khư chiếc ba-lô to tướng. Bác tôi dừng cáng lại và lục tung ba lô của họ vứt lại những thứ không cần thiết. Khi lục đến ba lô của người lính được cáng, bác tôi thấy một mớ từ điển Nga-Việt phổ thông, thơ Puskin và các sách văn học khác. Bác vứt không thương tiếc những cuốn sách đó bên vệ đường mòn. Người lính đang nằm, mặt trắng bệch, rít lên qua kẽ răng “không được vứt sách của tôi, đó là từ điển Nga – Việt, tôi là sinh viên hiểu chưa?” Bác tôi nhìn người lính và trả lời “thì sao, bạn anh không cáng được những thứ này vào tới chiến trường, hiểu chưa?”. Người bệnh binh ứa nước mắt, quay mặt về phía khác và nói đủ để bác tôi nghe rõ “đồ… đồ ít học… đồ… đồ vô văn hoá!” Bác tôi sững lại nhìn người lính, rồi đưa cho anh cuốn từ điển Nga Việt. Bác nói một câu bằng tiếng Nga. Người lính ớ ra, nhìn bác không hiểu. Bác tôi nói lại bằng tiếng Việt “mở từ điển ra, đọc cho tao mười từ bất kỳ bằng tiếng Việt! Đọc đi!” Người lính đọc mười từ, và bác tôi đọc mười từ tiếng Nga tương ứng. Đọc xong, bác tôi cầm cuốn từ điển quăng mạnh ra xa và nói “Nếu muốn tra từ tiếng Nga thì mày có thể hỏi tao. Còn từ giờ đến khi vào tới chiến trường thì cố mà học được cách để chiến đấu!” Những người lính sinh viên nhiều khi có ác cảm với các cán bộ nói giọng miền Trung như bác tôi vì cho rằng họ ít học và giáo điều. Các tân binh không biết rằng bác tôi từng học ở Nga và là giảng viên đại học bách khoa trước khi nhập ngũ. Bác tôi nói, những người lính cựu có trong người phản xạ sinh tồn, đôi khi chỉ cần nghe tiếng nổ đầu nòng của M79 là họ đã lăn tròn khỏi chỗ đang đứng cả mét. Những người lính mới không có phản xạ đó, và nhiều khi vì không nghe những người lính nông dân quê kệch, những tân binh phải trả giá bằng máu cho mỗi bài học.

Bác tôi kể rằng nhiều người lính đã coi thường việc học tháo lắp và lau súng. Họ đôi khi cho rằng việc nhắm mắt tháo lắp súng chỉ là một mánh khoé mà đám cán bộ cựu binh thiếu lý luận đem ra loè họ. Chỉ sau này, khi được lôi lên sau mỗi trận bom vùi trong thành cổ và đối phó với những trận xung phong của bộ binh sau đó, họ mới hiểu mỗi một giây trong việc tháo, lau và lắp khẩu AK từ bộ phận của các khẩu súng bị vùi lấp và gãy nát quyết định sinh mạng của. Đâu đó trên đất Hà Tĩnh, bác tôi phải xử lý một trường hợp khác. Anh lính này người Hà Nội, to cao, dân ngoài đê sông Hồng nên tính ngang tàng. Mỗi khi tập ném lựu đạn, anh không nằm ép sát xuống mép công sự mà thường nhô cả người lên ném. Anh ném xa nhất đơn vị. Mỗi khi bị cán bộ nhắc nhở, anh chỉ cười khinh khỉnh và vẫn làm như cũ. Bác tôi nghe vậy liền cầm một cái roi tre cật ngồi ngay bên mép công sự và hô “ném”. Anh tân binh lại hùng hổ nhô cả người lên ném và “vút” bác tôi quật thẳng vào mặt anh. Người lính mắt long sòng sọc nhìn bác tôi. “AR-15 bắn cực nhanh, nếu đây là chiến trường thì cả mặt anh đã nát rồi!” bác tôi nói. Người lính không lặp lại chuyện đó nữa. Sau này khi đã vào thành cổ, khi chốt của người lính đó hy sinh hết, còn lại một mình, nghe tiếng thuỷ quân lục chiến đang lội qua hào ngoài bờ thành, lựu đạn hết, người lính đó đã nhô mình ra khỏi tường thành để bắn nguyên cả một băng trung liên xuống hào. Đạn từ dưới bắn lên, anh gục trên bờ thành nhưng chốt không mất. Khi đơn vị bác tôi tới, lôi anh xuống hầm, cả ngực anh bị băm nát nhưng đôi mắt vẫn long lên trong cơn hấp hối.

Khi ở Quảng Bình trước khi vượt giới tuyến, đơn vị bác tôi trú trong nhà dân. Vừa được nghỉ là bộ đội nằm vật ra khắp nhà ngủ như chết. Bác tôi đi tuần một vòng rồi về căn nhà mình trú tạm. Bộ đội nằm la liệt dưới sàn, ngáy như sấm. Trên chiếc bàn uống nước, một đôi trai gái đang quấn riết lấy nhau rất tự nhiên, quần áo, súng trường K44 của dân quân đặt trên chiếc ghế cạnh bàn. Bác tôi quay ra ngồi ngoài đầu hè, bật radio khe khẽ. Bọ già chủ nhà ra ngồi nghe ké. Bác tôi hỏi “con gái bọ lấy chồng rồi không ở riêng sao?” Bọ trả lời “đâu, nó còn con gái”. Bác tôi chỉ vào phía trong nhà “lính của tôi đang ở trong đó với con gái bọ?” Bọ trả lời “không, thằng người yêu nó!” Bác tôi ngạc nhiên “bọ sao dễ tính vậy?” Bọ bình thản “ở đây sống chết từng giờ, chúng nó yêu nhau thì kệ chúng nó, tính chi chuyện đó!” Bác tôi thở dài và nhìn lên bầu trời đầy sao. Năm đó, bác tôi 35 tuổi. 35 tuổi nhưng những người lính 17-18 đã gọi bác tôi là “bố”. Khi vào đến sông Thạch Hãn, đơn vị bác tôi mất 20% quân số. Vượt sông vào thành cổ, chỉ sau một tuần, quân số chỉ còn lại cũng chừng đó. Theo số liệu chính thức của quân đội sau này, mỗi ngày đêm, quân ta mất một đại đội trong thành cổ.

Bác tôi kể, cuộc chiến trong thành cổ cũng có những quy luật của nó. Cuộc sống của thành cổ phụ thuộc toàn bộ vào bến vượt bên bờ sông Thạch Hãn. Cứ đêm đến là có một dòng chảy thương binh từ thành cổ ra bờ phía Bắc và một dòng chảy tiếp viện và súng đạn ngược lại vào Nam. Công binh đã kéo những sợi cáp ngầm dưới mặt nước để bộ đội bám vào khi vượt sông. Pháo toạ độ căn thường xuyên trên khu vực đó và có nhiều tân binh chưa từng bắn một phát súng đã hy sinh ngay khi chưa đặt chân được lên bờ. Vào ban ngày lính thuỷ quân lục chiến đánh dọc hai bên bờ sông để cắt bến vượt khỏi thành cổ. Có ngày nguy cấp, bên ta chỉ còn giữ được 50 mét bờ sông. Cứ đêm xuống là các đơn vị trong thành cổ lại phản kích đánh bật thuỷ quân lục chiến ra để giành lại một đoạn bờ sông chừng 500 mét. Sáng ra, mọi việc lại lặp lại như cũ.

Bác tôi nói, ở thành cổ, đôi khi các bên chỉ cách nhau một tầm lựu đạn ném. Vì vị trí quá gần nên khi đêm xuống pháo binh của quân đội Sài Gòn không thể sử dụng. Nhưng cũng vì vị trí quá gần nên khả năng giữ bí mật trước khi phản kích là hầu như không thể. Đơn vị bác tôi thường xuyên được sử dụng để tham gia các trận phản kích về đêm đó. Chỉ có trận đánh trong đêm đầu tiên là đẫm máu. Vì địa hình hẹp, bắn xong không kịp lắp băng đạn nên đơn vị bác tôi đã lắp lê trước khi xung phong. Ai đã từng ở trong quân đội sẽ biết sự khác nhau lưỡi lê của súng trường K-44 (Mosin Nagan) và AK. Lê của súng K-44 có bốn cạnh, khi đâm sẽ xuyên thấu người và chỉ để lại một vết máu nhỏ như đồng xu. Lê của AK khi đâm vào người và xoay như hướng dẫn sẽ để lại một vết phá rất lớn. Ngày hôm sau, khi tái chiếm lại trận địa, binh lính bên kia nhìn thấy kết quả của trận xáp lá cà đêm trước – và đêm xuống, khi tiếng hô của đơn vị bác tôi truyền dọc chiến hào “lắp lê!” họ bắn vài loạt đạn rồi rút. Và sự việc cứ diễn ra như vậy về đêm, như có một thoả thuận ngầm. Đơn vị bác tôi hô vang “lắp lê” và đợi vài phút, sau đó bên kia sẽ bắn đổ đạn một hồi rồi rời khỏi trận địa. Sáng ra, pháo lại dội và họ lại tái chiếm chỗ cũ.

Bác tôi là một trong những người cuối cùng rút ra khỏi thành cổ, bơi vượt sông Thạch Hãn về lại bờ Bắc. Đơn vị bác tôi còn lại 40 người khi vượt sông, trong số đó chỉ có 16 người là lành lặn. Trong danh sách quân lực của trung đoàn bác tôi, quân số gấp 7 lần khi mới vào trận. Bác tôi kể, người chỉ huy già của bác tôi, sau này hoà bình, khi gặp đám tân binh còn lại của hồi đó lần nào cũng khóc “ngày ấy chúng mày chết nhiều quá, có oán bố không?”
Khi tôi kể cho bác nghe về một câu chuyện trên báo Thanh Niên, trong đó người liệt sỹ đêm trước khi hy sinh đã viết cho vợ chưa cưới chỉ dẫn rõ nơi anh sẽ nằm xuống để sau này hoà bình lập lại mà tìm. Bài báo viết rằng đó là một dự cảm huyền bí, kỳ lạ của người nằm xuống. Bác tôi cười mếu máo “con ơi, có gì lạ đâu, chỗ đó là bến đáp của thành cổ, hết lớp này đến lớp khác hy sinh nơi đó, có gì là lạ đâu!”

Bác tôi không thích bài “đường ra trận mùa này đẹp lắm” của Phạm Tiến Duật. Bác bảo, nhà thơ có cách nhìn của họ, bác là người lính, những con đường ra trận của bác thấy toàn máu, kiệt lực, mồ hôi và nước mắt. Điều khác biệt là dù như thế, chúng ta vẫn cứ đi vì không có con đường nào khác. Bác cũng từ chối khi tôi muốn mua tặng bác một cuốn nhật ký nổi tiếng của một người lính trẻ tuổi hai mươi. Bác tôi từ chối và nói với tôi rằng: “Con ạ, chính bác đã đi trên con đường của cuốn nhật ký đó. Đến giờ, bác chỉ tiếc rằng ngày đó bác không rèn được quân nghiêm hơn nữa. Nếu thế, chắc các bác không phải khóc “ngày ấy chúng mày chết nhiều quá, có oán bố không?” Bác tôi thẫn thờ nhìn dãy núi Trường Sơn xa xa và nói “ông Phạm Tiến Duật là nhà thơ, viết là vũ khí của ông ấy. Tụi lính sinh viên của bác cũng thế, lãng mạn và nhiều hoài bão. Nhưng bác là một người lính, bác chỉ tiếc là ngày đó, giá như mình nghiêm hơn nữa, ‘ác’ hơn nữa. Nếu thế, chắc nhiều đứa giờ này còn sống.”@ Theo Bao Anh Thai.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

57 comments

VOdKa 23:49 Ngày 16 tháng 08 năm 2012

bác có cái ads thuocyeusinhly hoành tráng quá, hiệu quả thế nào vậy bác? :))

Reply
Ông Già Zái Xệ 01:46 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Cái ông bác của chú cũng nói y hệt như Ông Khốt nhà anh vậy. Nhưng chỉ khác là: sau đó Ông khốt nhà anh chép miệng "Có phải ai cũng sinh ra để đánh nhau đâu, biết đi là chết, nhưng vẫn phải đi thôi". nghe vãi cả L. Và sau đó, khi về hưu, cả Ông khốt, bà khốt tự động đéo nộp hồ sơ Đảng cho địa phương và cũng đéo sinh hoạt Đảng nữa - thế mới lạ.

Reply
Bep 07:49 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Bọn nhà văn nhà thơ toàn xuyên tạc bố láo ấy mà. Lão Duật rồi cũng quả báo nhãn tiền là gì, vợ cả thì bố láo mất dạy, ngày xưa dạy toán ở trường anh học, con ý láo cực, bị học sinh dọa cắt tiết mấy lần. Con lão thì nghiện hút, mất dạy hết cả, không biết đã chết thằng nào chưa? hế hế. Trong này có vài chú cũng đã từng học con mẹ vợ cả lão Duật, ngày léo nào cũng lượn blog của thằng Phẹt, chắc đọc xong còm của anh thì sướng hết cả cửa mình.

Reply
Bep 08:04 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Còn quả nhật kí đôi mươi kia. Anh cứ đảm bảo luôn là rập một khuôn hết cả. Từ bức thư in to tổ bố ở chỗ Đồng Lộc cho tới nhật kí đôi mươi, đôi đôi mươi, hay cái kít gì đó, đều cùng một tông, một giọng, một câu, một ý.. như nhau. Chả khác đéo gì bị tẩy não bằng xà phòng 72.
Còn nhớ hồi xưa anh vừa trong Tây nguyên ra thì gặp 1 chú đại tá đã từng cà răng căng tai sống với người rân tooc TN. Chú bẩu từ ngày giải phóng chú balo ra Bắc, rồi hưu, đến giờ chưa làm cách nào quay lại mà báo hiếu bố mẹ nuôi chú trong TN vì cuộc sống ngoài này khó khăn quá, cơm chả đủ đổ vào mồm. Chú nghe anh bẩu năm léo nào anh cũng đánh võng TN nửa năm thì chú lồi mắt ra vì gato. Chú hỏi: đồng bào dân tộc thế nào cháu? có sướng không? v.v.v. Rồi chú bẩu ước gì đến lúc chết chú được vào thăm TN 1 lần :D :D. Ặc ặc, anh bẩu chú vào làm giè, đồng bào khổ bỏ mẹ, sống như con giun cái dế, nước thiếu quanh năm, công nghiệp chính là dò mảnh mìn mảnh đạn, vãi đái bỏ mẹ đi. Ohoho, Có thế mà chú ôm mặt khóc rưng rức làm anh sợ vãi cả linh hồn.
Còn nhớ hồi bộ đội đang dọn rừng quanh thác Yaly để làm thủy điện thì bọn anh cưỡi u oắt tới nơi. Tổ sư bọn lều lán nó bẩu vừa có mấy chú bộ đội chết rồi, dọn rừng khui được cái thùng phuy mở ra thì hít phát rồi ngỏm. Cả tiểu đoàn hóa học đương dọn trên kia. Vãi hết cả đái, cả đoàn đéo dám uống ngụm nước, phi mẹ về Playcu. Đận đó anh để ý thấy da dẻ bọn Gia lai Kon Tum xấu vãi đái, sợ quá :D :D
Haiz, tổ sư thằng Phẹt mày copy cái chiện của thằng chóa nào làm anh nhớ hồi đi xuống Yaun Pa phết. 2 bên đường từ Yaun Pa xuống Phú Túc là cả dãy xe tải, xe tăng, xe xyz do bọn mĩ ngụy bỏ chạy để lại. Giời ơi, nhìn phải nói là y nghĩa địa. Ấy thế mà sau đó có vài năm dân ta đã mổ sạch sẽ. hẽ hẽ.
Dững năm đầu 9x đi trên đường 1A đoạn từ Quảng Bìn trở vào thì có mà tha hồ nhìn vết đạn bắn lỗ chỗ trên các thể loại cây. Cũng hay ho phết.

Reply
Nguoi mien nui 08:13 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

ĐM. Thể loại này đọc xong nẫu hết cả mề.

Reply
Litte Bird 09:24 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

"2 bên đường từ Yaun Pa xuống Phú Túc là cả dãy xe tải, xe tăng, xe xyz do bọn mĩ ngụy bỏ chạy để lại. Giời ơi, nhìn phải nói là y nghĩa địa. Ấy thế mà sau đó có vài năm dân ta đã mổ sạch sẽ. hẽ hẽ" . Con Bep nói chẩn, quê anh xứ Cát Bi rực lửa, những niên cuối 8x, đầu 9x bọn anh thường lội qua ao hồ mò vào sân bay Cát Bi ăn trộm nhôm máy báy, đèo mẹ, đéo biết đâu mà nhiều máy bay thế, trực thăng có, Mig 17 có. Mỗi lần vào trộm nhôm bị các chú bộ bội tóm được là phải cắt cỏ cả ngày, tối muôn mới thả cho về.. nhục đéo chịu. Rồi đầu đạn và tút đạn AK nhiều vô kể, dân xứ anh thường thuê đất của bộ đội để đào ao thả cá... nhiều khi chỉ đào một cái ao cỡ 1 sào mà được khoảng vài chục kg đầu đạn. Các bạn thấy đấy... Chiến tranh ác liệt, máu đổ như mưa tháng 3, dưng cơ mà con Phẹt liệt định "ăn mày dĩ vãng" à? anh chỉ quan tâm đến ngày đào được bao nhiêu kg đạn về bán đồng nát mua vài que kem thôi. đèo mẹ.

Reply
Litte Bird 09:28 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Thằng Nôm dạng háng bị phạt à? Thuê còn Phẹt kiện cho đê.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/08/120816_xuan_dien_response.shtml

Reply
phot_phet 09:59 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

@VOdKa
A, của thằng Năm lang băm đệ anh. Nó cũng biếu anh Viaga nhưng chỉ có tác dụng với đối tác lạ. Mà đối tác lạ thì anh cần đéo. Đối tác quen là tịt luôn.
Thi thoảng cũng cũng được dăm lọ kem bôi trơn, nhưng anh tuyền bôi chân. To ra phết hĩ hĩ

Reply
phot_phet 10:00 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

@Ông Già Zái Xệ
Ông cụ con Dái Xệ tài nhỉ? Hôm nào mày cho anh diện kiến phát coi.

Reply
phot_phet 10:01 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

@Bep
Khiếp, Bép em anh nổ choang choác ý nhở.

Reply
phot_phet 10:02 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

@Bep
Đấy, lại còn tả xung hữu đột thế này. Anh khen. Hôm nào rảnh anh chiêu đãi bữa chén ná?

Reply
phot_phet 10:02 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

@Nguoi mien nui
Anh lại lộn mẹ ruột!

Reply
phot_phet 10:04 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

@Litte Bird
Để anh vả vào mõm các thể loại suốt ngày tung hô chiến tranh. Coi chiến tranh là thành tựu, địt mẹ.

Reply
phot_phet 10:05 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

@Litte Bird
Quên khẩn trương con Xuân tóc đỏ hiện đại đại đi. Loại chạy cờ rạp hát, bán phá-xa sân banh, ma cà bông bờ hồ.

Reply
Chuối xanh 10:16 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Đúng là nẫu hết cả mề! Địt con mẹ chiến tranh.

Reply
Chuối xanh 10:24 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Lúc chiến tranh kết thúc thì anh mới vài tuổi, đéo chứng kiến được cái gì nhưng chuyện kể và các thể loại hồi ký thì xem nhiều, đặc biệt là các phim về chiến tranh của bọn giãy chết. Xem xong thấy mình may mắn vãi đái, đéo biết may mắn này kéo dài được bao lâu.

Reply
Bep 10:24 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Mk, anh nhớ hồi còn trẻ, hé hé, đi vào TN là có dân quân hộ tống. Hôm thì dân quân vác súng hômg thì vác nỏ. Đi qua những chỗ như Chư Sê, Phượng Hoàng thì léo mẹ, cán bộ ko dám ho một tiếng, ngồi im thít trên xe lao thật nhanh cho đỡ sợ :D :D. Phải cái sau đấy độ 1-2 năm thì bọn fulro đầu hàng mẹ hết cả đâm ra là dân quân chỉ còn hộ tống cán bộ đi cho đỡ giẫm phải mìn hay chông thôi. hĩ hĩ.
Nói vậy chứ từ dải Trường Sơn đi xuống toàn vùng TN công nhận là đẹp. Thế nên lão Duật mới có cái câu: đường ra trận mùa này đẹp lắm. Ti nhiên anh đồ rằng lão ngồi một chỗ mà viết chứ còn cứ cầm súng hay chả cầm mẹ gì cả mà phải đi bộ xuyên rừng đó thì đéo bao h thấy đẹp ở chỗ nào. Ghê chết cha chết mẹ lên được. Tuyền là rừng già, muỗi to như con nhặng, vắt xanh vắt đỏ to như con đỉa, vưn và vưn vưn. Muốn kiếm miếng nước đi cả ngày đéo thấy, nếu có thấy 1 vũng nước thì nước xanh đặc lại, mk, uống phát chắc chết dần chết mòn chứ chả chơi :D. Chưa kể vừa bước chân vào rừng đã sốt mẹ nó rét ác tính, ngoài cái kí ninh với cái mả mẹ gì ra thì léo có cái gì mà nốc, không chết vì bom đạn cũng chết vì sốt rét. Mà thời đấy thì đã văn minh léo nào bằng thời bọn anh, hé hé, trước khi đi vào rừng là phải làm 1 cưn ớt tươi ăn cả tuần, rượu uống hàng ngày.. để còn oánh nhau với con vi trung sốt rét =)). Mie nó, cứ thả mẹ bọn nhà văn nhà thơ như kiểu lão Duật vào rừng, cho đi 3 ngày liền đéo có gặp 1 thằng ma dại nào thì lão ý sẽ làm thơ kiểu khác ngay.

Reply
Nguoi mien nui 10:31 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Khác kiểu Dung Quãng là cùng chứ đéo gì. Rét sun vòi nhưng đít tóa mồ hôi. Quần anh rách mông, xịp tôi có vài miếng vá.

Reply
Bep 10:43 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Thời đấy mà có xịp để mặc á??? Anh đồ rằng là ngoài cái quần bộ đội rách mông ra thì léo còn cái quần giè mà mặc. hí hí. Chưa kể là còn phải đóng khố cởi truồng. Lão đồng nghiệp anh là dân lính oánh nhau ở Quảng Nam -Đà Nẵng thời sau hiệp định Giơ Ne vơ. Lão có cái mẹ gì ý anh quên mẹ rồi, đẹp lắm, anh xin mãi lão đéo cho, lão bảo cái này kỉ niệm của bọn ngụy trao đổi với lão. Xong lão kể sau hiệp định thì cả 2 bên léo thằng nào oánh nhau nữa, ban đêm đi giao lưu, ban ngày bòm bòm vài phát cho có. Những lúc giao lưu thì có gì thì đổi cho nhau, ví dụ bọn ngụy đổi thuốc lá, trà, cà phê, thịt hộp để lấy lược, lọ tăm, v,v, làm từ vỏ máy bay mà bọn bộ đội làm. Hôm nào hứng lên 2 bên các chú còn tổ chức ăn nhậu, lửa trại :D. Ti nhiên, khi chia tay lúc gần sáng thì lại nhắn nhau tao ở chỗ này cấm mày bắn vào. há há.

Reply
Phang Chel 11:19 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

... Nếu như ngày đó ....!!!...

Reply
Dzung Dinh 11:23 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Em nhớ có một bác bán trà đá ghi lô đề gần nhà,2 phừn 3 mặt là sẹo napalm, ổng khoe mình thoát trong trận dội bom ở Quảng Trị. Nhớ năm nào vì ghi lô đề bác bị công an còng số 8 cho lên u oát, đến giữa cầu bác nhảy xuống lặn một hơi mất tăm. Mấy tháng sau, lại ngồi ghi lô đề kiêm trà đá.

Quán bác trước có 2 khách quen, ông Mịch bán hoa sen và ông Giáp hàn dép à còn ông Đề vá xe nữa là 3 ( ông này là vua cờ tướng), mỗi bận chợ tan tầm là 3 ông vào quán bác uống ruợu ngâm thơ ca hát inh ỏi cả góc chợ. Ông Mịch ra đi 1 bận ruợu say, nghe đâu loạng choạng đạp xe xuống sông hoa sen trong 2 cái sọt nổi lập lờ quanh chỗ ông chết, ông Đề chết hồi chín mấy, thấy treo cổ trong nhà không biết lý do, ông Giáp thì chết già cách đây mấy năm.

À, nhân vụ bom mìn, ngay cổng chợ chỗ em cách quán bác trên 20m, có hàng thu mua sắt vụn, mua cả bom mìn, đầu tên lửa, nòng xe tăng, cối, đại bác, đạn rỉ nguyên băng, cắt tút búp đa vô số. Trẻ con bọn em tuyền qua ngịch, lấy búp đa về nấu lấy chì, cắt tút thì cho mồm thổi sáo, hãi nhất là lấy lựu đạn đập ra lấy vỏ trấu cho vào mảnh trai trai châm lửa cháy xèo cái là cả lũ rú lên cười...

Bận ở nhà đang xem Bao Công xử án Quách Hòe trên VTV3 thử nghiệm, trời giông bỗng nghe cái uỳnh, bỏ mẹ sét đánh gần thế..dưng ngửi tuyền mùi gì gì lạ lạ không giống sét đánh. Chạy ra cổng thấy bên đống sắt vụn có 1 đồng chí đứng giãy giãy, bụng bay mất 1 mảng, ngã xuống, thằng con nhà sắt vụn chỉ kịp mang cái chiếu đạy lại. Hóa ra chú ấy đục kíp mìn lấy đồng bán. Hôm sau pháp y về lôi ra một đống bi. Sau bận đấy, nhà sắt vụn đóng cửa.

Reply
Litte Bird 11:26 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Hố hố, địt mẹ còn Bép nói chiên hài chiến tranh làm anh nhớ đến chiện của con Doãn Dzũng nói về cuộc chiến 1979, thằng cha cựu chiến binhi xứ lừa thăm nghĩa trang đéo đâu bên trung cộng, chỉ vào mộ thằng lính Hoa nói rằng tại nó bắn chậm. Đèo mẹ, thằng cựu chiến binh Trung cộng tức nổ đom đóm mắt.

Reply
Litte Bird 11:30 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

@Dzung Dinh Con nài chém như cứt, có cái lìn đầu tên lửa ý mà bán sắt vụn.

Reply
phot_phet 11:38 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

@Bep
Hố hố, Bép em anh trải nghiệm hãi hùng phết nhở. Thân gái như em kể cũng có mấy tay.
Các bạn, lũ con bò, nhất loạt vỗ tay khen Bép em anh nào.

Reply
Dzung Dinh 11:39 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

@Litte Bird
Em không chắc lắm nhưng nó giống hệt cái đầu buồi. To nhưng không nhọn hoắt. Chỗ em ở Hà Tây cũ, hay là tên lửa hồi 72 nhỉ?

Reply
phot_phet 11:41 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

@Bep
Đấy, anh bẩu rồi. Chiến tranh là trò chơi của tủ lạnh. Lãnh tụ Bép em anh biết cả trò chơi của lính cơ à. Kinh nhỉ?

Reply
phot_phet 11:43 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

@Dzung Dinh
Con Rung Rinh nài kể chuyện kinh nhỉ.

Reply
phot_phet 11:44 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

@Litte Bird
Con Chiêm Bé iêm đi để Bép em anh nóa nổ.

Reply
Bep 12:54 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Có đéo gì mà hãi hùng. Phình phường như cân đường hộp sữa. Có lần anh còn đi lạc vào chỗ bọn tù trốn trại. Chúng làm thành 1 làng lều dọc suối trong rừng già. Ối giồi ôi léo mẹ, mình thì sợ xanh mắt mèo mà bọn tù cũng sợ sun mẹ trym. Cả 2 bên thi nhau chạy thục mạng... hã hã.

Reply
ThemoiSuong 14:05 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Chuyện con Phẹt liệt hay nhể, con Bép kể cũng toàn chuyện duyên, anh khen.
Anh có ông chú học cùng lớp Mạnh tổng ở trường trung cấp Lâm tặc, ông học cũng ổn ra trường ông đỗ đầu nên được phân đi dạy ở cái trường đéo gì dành con cháu của cán bộ TW Lào, Campu ở mạn Hà Bắc hay Thái nguyên đéo gì đấy. Dạy được 2 năm ông xung phong đi B, hành kinh ah quên hành quân vào hình như đến Quảng Bình, Quảng Trị thì trên túm tóc lôi ra bắt thi vào Bách Khoa khoa Kỹ thuật quân sự chuyên lộn xích xe tăng, hồi đấy thằng HVKTQS chưa tách ra. Học xong lại đi B oách toát mồi hôi đít. Sau 75 về chuyên lộn xích xe tăng, 79 ông lại chạy như chó dái suốt tuyến Quảng Ninh - Hà Giang. Hồi Mạnh tổng còn đương chức anh bẩu ngày xưa chú kèm cặp mạnh tổng học suốt sao giò không gặp nhờ vả tý, ông bảo đút Puồi vào rách viêc. Vì chiến tranh kết thúc mấy năm anh mới tòi ra nên hồi nhỏ anh cũng hay hỏi ông về chiến tranh, ông bảo mày trẻ ranh quan tâm làm cặc gì cho mệt đầu, to mà học, tư duy vào việc kiếm xèng ấy.
Hôm rồi về thăm ông chú anh lại ngứa mồm hỏi ông mấy câu. Anh bảo thế chú ko có kỷ niệm đéo gì về chiến tranh ah. Ông bảo kỷ niệm thì cả sọt nhưng giờ mài cũng lớn rồi nên tao kể cho mài 2 chuyện về chiến tranh để lớp hậu sinh khả ố chúng mài hiểu thôi chứ giờ nhấm nháp thành tích thì cũng làm cái đéo gì.
Kỷ niệm 1 là tao cùng mấy thằng bạn lính đang đi thì máy bay bỏ bom vì giữa cánh đồng đéo biết chạy đâu thế nên nhảy tán loạn, mấy thằng kia thì nhảy xuống ruộng bên phải đường, tao và một bà cụ địa phương (trên đường đi làm đồng về) thì nhảy xuống ruộng bên trái. Thế đéo nầu bom bỏ đúng 4 thằng bên kia, tịt cuôn mịa tao và bà cụ nhặt toát cả mồ hôi đít mà gom 4 thằng được có 2 lưng thúng, gánh về đơn vị.
Kỷ niệm 2 là tao trên đường hành quân đi B, có bà chị giao liên hay dân quân hoả tuyến đéo gì đấy bà ấy thương nên cho biết thế nầu là mùi đời, mùi vị đàn bà. Mà thế đéo nầu lúc ấy ngu thế hay là trí khôn nó dồn xuống đít hay sao mà quên ko tháo ba lô, vẫn để nguyên mấy chục cân trên lưng, ấn bà chị dựa vào vách taluy làm 2 nháy liền. Xong phát lại cắm đầu chạy theo đơn vị hành quân tiếp.
Hố hố Chiến tranh đấy nó đéo giống với ngồi máy lạnh bắn Hafl life mấy nhể./.

Reply
Nguyễn Cao Minh 14:08 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Thắp nén nhang để tưởng nhớ đến hương hồn các chiến sỹ đã bỏ mình cho đất mẹ Việt nam!

TB: Nếu ngày trước người Việt đừng giết nhau thì giờ đây Tàu đâu dám coi thường. (cứ soi vào Triều Tiên và Hàn quốc là rõ ngay). Thân.

Reply
an ha 14:41 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

địt mẹ thằng Phẹt nhá, thằng mặt lồn, suốt ngày chỉ biết xúc cứt về bôi lên nhà thôi à.

Reply
an ha 14:42 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

nếu thế thì đổi mẹ cái tên miền đi.

Reply
Litte Bird 14:44 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Địt mịa con Sướng bựa, anh thích nhất cái kỷ niệm thứ hai.. Lục nào về bảo ông chú kể thêm vài cái kỷ niệm nữa rồi báo cáo chi bộ nhế.

Reply
Vu Xuan Cuong 14:56 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Bi tráng

Reply
Bep 15:07 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Chú của thằng Sướng vưỡn còn cái balo mấy chục cưn trên lưng thì lúc đó mà mới mon men vào chiến trường chứ còn đi thêm tháng nữa chắc chú của thằng này chỉ còn cái balo rách và có mà tiên nữ giáng trần dâng tận mồm cũng vái ấy chứ.
Có chú bộ đội kể với anh rằng: tổ sư bọn nhà văn, anh thù, chúng toàn ngồi thêu dệt những chuyện giai gái kiểu bộ đội - thanh niên xung phong, v,v,. Toàn bọn khốn lịn ngồi mát ăn bát vàng kể chiện bốc phét, chứ nhãn tiền là bọn anh đây, không đến mức 7 thằng đu cọng đu đủ ko gãy nhưng cứ thức dậy thì ngoài việc hành quân oánh nhau ra thì chỉ nghĩ đến ăn, ăn, ăn và ăn.. Đói vàng cả mắt, không còn có ý nghĩ gì khác ngoài ăn :D :D

Reply
ThemoiSuong 18:49 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Mịa con Bep chắc vậy vì ăn uống thế, hành quân thế sức đâu mà ịt. Thấy ông chú kể thế, vì đấy là lần vầu đời đầu tiên nên ông ấy mới nhớ kể còn các lần sâu thế nầu ông chú không kể nên anh biết điếu đâu.
Năm ngoái anh vầu Việt Xô thăm người ốm. Gặp toàn các cụ bô lão nằm kể chuyện linh tinh vui phết. Có cụ gì anh cũng ko nhớ tên chỉ biết là ngài xưa cụ ấy là phóng viên chiến trường. Cụ ấy vui tính cực kể toàn chuyện hay, cụ ấy bảo ngài ấy cụ ấy đi với lính đặc công ở mạn đéo nầu giáp với Campu ấy anh quên mịa tên. Cụ ấy bảo lính mình đói lắm đói thối mồm ra ấy, trong khi đó bọn Mẽo nó đi càn sướng cực nhá tuyền xe tăng xịn, nó đi đoàn khoảng 5 đến 10 chiếc xong tối nó quây vào một chỗ tắm gội, bật nhạc inh ỏi, nước hoa thơm lừng, ăn uống bét nhè, thịt hộp, bia lon, nước ngọt cứ gọi là thoải con gà mái luôn. Có nhiều hôm còn được máy bay trực thăng cấp gái từ Sì goong lên hát và phục vụ đóng gạch thích cực. Cụ ấy bẩu cứ mỗi lần bọn nó đi càn như thế các cụ ấy sướng cực. Đêm tuyền chui vào gần nghe nhạc, ngửi nước hoa, có hôm còn nhìn thấy bọn nó đóng gạch thích lắm, xong hôm sâu bọn nó đi cụ ý lại mò vầu kiếm chút thức ăn thừa bọn nó vứt lại. Ăn sướng cực, với lại lấy được bâu nhiêu đồ dùng linh tinh nữa. Cụ ấy bẩu về sau hình như bọn Mẽo nó cũng đoán ra thế là bọn nó chơi bẩn gài mẹ mìn vầu đống thức ăn thừa thế là có 1 lần một cụ vầu lấy bị nó tiện cho đứt tay, về sâu các cụ nhà ta rút kinh nghiệm trước khi vầu bới buộc mịa cục gạch vầu dây xong ném vầu kéo đã nếu có mìn thì nó nổ, còn không thì mới nhẩy vầu bới. Cụ ấy bẩu nằm ở vùng đấy cũng lâu lâu, Cụ ấy bẩu lúc bọn nó đi càn các cụ nhẩy mịa sang Campu, bọn Mẽo nó cũng lịch sự chỉ càn đến biên giới rồi quay lại. Mà cụ ấy bẩu bọn nó cũng đi càn cho có lệ thôi, kiểu như mấy bố công an đi điều tra ấy, đi điều tra nhưng tuyền đi chơi, nằm khách sạn oánh phỏm về thanh toán công tác phí ấy cũng đéo thiết tha mấy bắt phạm mấy. (Nguyên văn lời cụ ấy). Mình nghe cười đau hết ruột. Cụ ấy bẩu thời ấy đói khát thiếu thốn lắm nên lâu lâu bọn Mẽo nó đéo đi càn là lại nhớ nhớ là…

Reply
Frankers Lee 18:54 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Đậu má chiến tranh

Reply
văn phọt phẹt 20:12 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Mịa con Phet coppet chiênj chiến tranh ở đâu về để chi bộ hội thảo vui phết, làm anh cười rung cả rún

Reply
ThemoiSuong 21:08 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Nghe cụ phóng viên chiến trường kể chuyện khoái củ tỷ. Mấy hôm sâu anh lại vầu thăm ông bác nhưng thực ra lại vầu để hóng chuyện của cụ ấy, chứ các cụ nằm ở Việt xô thì có bệnh đêk gì nặng đâu toàn nhức đầu sổ mũi vớ vỉn, nằm ăn dưỡng tán phét cho vui tuổi già là chính. Cụ ấy lại kể anh nghe câu chuyện nầy nhưng là chuyện thời bình. Cụ ấy bẩu:
Đợt ấy ở đơn vị cụ chuẩn bị đón một lãnh đạo Cốp xuống thăm hỏi đơn vị. Trước hôm lãnh đạo Cốp xuống thăm thì ông thủ trưởng đơn vị mới allo cho thằng thư ký của Cốp để hỏi han tình hình cụ thể xem dư lào biết đường mà tiếp đón, thế nhưng thế chó nầu vớ phải thằng thư ký người miền Trung nói tiếng trọ trẹ khó nghe bỏ bà cộng với cái điện thoại hữu tuyến thời đấy chất lượng nó cũng như củ cặc giống kiểu thằng EVN telecom bây giờ. Thế nên thằng thư ký bẩu đại loại là “Không cần cầu kỳ lắm, chỉ cần có lòng thành thôi” thì thủ trưởng của ông ý nghe tai nọ xọ tai kia là “Không cần cạo kỹ lắm, chỉ cần có lông xanh thôi”. Hố hố. Tịt cuôn mịa thế là ông ấy về chỉ đạo anh em hậu cần đại ý là ý Cốp là không cần giết lợn giết bò gì cả, chỉ cần gái thôi. Ông phóng viên bẩu thế chó nầu sau đợt đấy thấy cụ Cốp tháng đéo nầu cũng xuống thăm đơn vị…. Hố hố

Reply
RongdangLon 22:01 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Ôi con Sướng, mài làm anh sướng điên

Reply
ThemoiSuong 23:15 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Một hôm khác mình lại vầu hóng chuyện. Cụ Phóng lại kể chuyện:
Cụ bẩu hồi đấy mới giải phóng, các đơn vị nghèo lắm, cơ sở hạ tầng cũng chả có đek gì, cái đút vầu mồm cũng còn thiếu thì nói gì đến cái món ỉa đái. Đơn vị cụ có cái nhà xí hai ngăn nhưng khổ nỗi chưa có cửa rả gì cả. Một hôm thủ trưởng đơn vị đi giải quyết nỗi buồn, vì là nhà xí chưa có cửa, nên tâm lý thằng đíu nầu cũng muốn vầu ngăn phía trong cho nó lành, ngồi ỉa nó tập trung. Nhưng lúc thủ trưởng vừa định chui vào ngăn trong thì nghe thấy tiếng vò giấy, thế là hỏng rồi, bên trong đã có thằng đang tác nghiệp, thế là thủ trưởng đành ngồi ngăn bên ngoài. Đang buồn ỉa lại gặp chuyện không vừa ý thành ra thủ trưởng vừa ỉa vừa ấm ức.
Khổ nỗi thằng ỉa ngăn trong lại là chú lính tân binh, lúc ỉa xong cu cậu đi ra, cậu cũng biết ngăn ngoài có thằng đang ỉa nhưng cũng dek nghĩ là thủ trưởng. Ngăn ngoài thì thủ trưởng cũng cố gắng chơi thật nhanh để phi ra trước thằng ngăn trong, nhưng khổ nỗi, thủ trưởng rượu nhiều, lại táo bón đâm hơi lâu. Khi chú tân binh đi ngang qua cửa ngăn ngoài, mẹ khỉ đíu bỏ được cái tính tò mò lại nhìn vào xem ai. Tịt cuôn mịa đúng lúc thủ trưởng đang đỏ mặt tía tai rặn, mới ra được nửa cục đang lơ lửng, đồng hồ hai quả lắc thì đang rung bần bật. Bố khỉ thế mới khó xử cho chú tân binh chứ thà rằng đéo nhìn vầu thì ko sao, bây giờ nhìn thấy thủ trưởng rồi mà thủ trưởng cũng nhìn thấy cu cậu rồi, 4 mắt nhìn nhau ko chào thì vô lễ, thế là cu cậu đứng quay mặt vầu thủ trưởng giơ tay rất nghiêm trang. Em…Em chào thủ trưởng ạ… Hố hố hố. Thủ trưởng đang tâm lý bực trong người vừa rặn vừa chửi. Thủ…thủ…cái Lồn ấy. Phắn….Hố hố

Reply
Khánh Minh Trương Nguyễn 23:42 Ngày 17 tháng 08 năm 2012

Chuyện con Phẹt liệt hay nhể, con Bép kể cũng toàn chuyện duyên, anh khen.Mịa con Phet coppet chiênj chiến tranh ở đâu về để chi bộ hội thảo vui phết, làm anh cười rung cả rún
http://khanhminhdc.blogspot.com/

Reply
Bắn Bi 00:20 Ngày 18 tháng 08 năm 2012

Hố hố, con Sướng bựa nài kể chuyện làm anh cười phọt mẹ dắm hố hố.
Chi bộ lắm con duyên thật

Reply
Bep 07:55 Ngày 18 tháng 08 năm 2012

Chiện toilet vui nhở. Đi đâu anh cũng chụp vài kiểu anh toilet. Sau này có thời gian anh sẽ mở một triển lãm ảnh có tên: hố xí Vịt Ngan, văn hóa vật thể từ chủ nghĩa phong kiến bò qua CNXH rồi lết lên CNTB. hé hé.

Reply
choi xongdong 11:01 Ngày 18 tháng 08 năm 2012

@phot_phettớ thích câu này của cu phẹt

Reply
RongdangLon 12:35 Ngày 18 tháng 08 năm 2012

Mong sao chú bác nhà con Suớng nài cứ nằm Việt - Xô ăn dưỡng dài dài để nó có cơ hội vào hóng hớt rồi về kể cho chi bộ nghe; nghe chiện nó kể làm chi bộ phọt hết cả dắn ra rồi;

Reply
Bep 13:10 Ngày 18 tháng 08 năm 2012

Nằm bệnh viện Việt - Xô thì chả mấy mà toạch. Anh quen gần chục cụ có tiêu chuẩn nằm ở Việt - Xô, cứ có bệnh vào đó là bọn chúng gạ tiêm cái thuốc mả mẹ gì mà giờ lên tới mấy chục triệu đồng 1 nhát. Tiêm 1 nhát xong là toạch ngay tắp lự.

Reply
ThemoiSuong 14:48 Ngày 18 tháng 08 năm 2012

Hôm ấy mình lại vầu hóng chuyện. Cụ Phóng lại kể chuyện.
Cụ kể: Từ dạo cụ Cốp được đơn vị chiêu đãi món Lông xanh cụ chăm xuống đơn vị thăm anh em hẳn. Cụ Cốp rất rất quan tâm đến đơn vị từ cái ăn, nếp ỉa, vệ sinh đơn vị đến tác phong của chiến sỹ. Một hôm đơn vị mới họp để phổ biến nghị quyết TW 4, rồi học và làm theo tấm gương ông Cụ, rồi công tác phê và tự phê của từng cá nhân trong đơn vị. Hôm đấy Thủ trưởng mời cả cụ Cốp về dự để cho ý kiến chỉ đạo. Anh em cán bộ, chiến sỹ tập hợp đầy đủ cả. Chương trình diễn ra như dự kiến trôi chảy cực.
Phổ biến nghị quyết TW 4, đến học tập tấm gương ông Cụ thì cả đơn vị im phắc chả ai có ý kiến gì cả. Cụ Cốp cũng chốt chỉ đạo vài vấn đề anh em phía dưới vỗ tay rào rào. Tuy nhiên đến phần phê bình kiểm thì cũng hơi gặp rắc rối anh này ý kiến đi, anh kia ý kiến lại khá lằng nhằng nhưng cuối cùng Cụ Cốp lại chỉ đạo rồi cũng thông qua. Tuy nhiên khi thủ trưởng đưa ra vấn đề bỏ thuốc lá trong đơn vị, vì đến gần 1 nửa cán bộ chiến sỹ trong đơn vị hút, thì dưới hội trường nhao nhao giữa phe ko hút và phe hút. Phe ko hút thì cho rằng nó ảnh hưởng đến sức khoẻ bản thân các đồng chí, rồi ảnh hưởng đến người xung quanh là bọn tôi, cần phải có chế tài phạt này kia hay phòng hút riêng giống ở phòng chờ sân bay ý. Phe hút thì cho rằng đài báo cứ nói quá lên thế chứ ảnh hưởng mấy, rồi chống chế rằng thì hút thuốc tạo ra thu nhập cho người dân trồng thuốc, công nhân sản xuất, nộp thuế cho nhà nước…rằng cũng đã bỏ nhiều lần rồi nhưng không được…rằng thì đã học tấm gương ông Cụ thì học tất chứ sao lại phải bỏ thuốc. Ý kiến lên xuống cũng nhiều mà mãi đíu thống nhất. Nói tóm lại là bỏ thuốc là rất khó. Thấy tình hình có vẻ không ổn Thủ trưởng đơn vị mới cướp micro và phát biểu: Các đồng chí hút thuốc và chưa bỏ được là nghị lực, ý chí quyết tâm rất kém. Tôi cũng biết là bỏ thuốc nó khó tuy nhiên không phải là không làm được. Các đồng chí phải lấy Cụ Cốp đây làm tấm gương lớn mà học tập và noi theo. Các đồng cũng biết đấy bỏ thuốc đành rằng cũng khó nhưng học Tiếng Anh, tiếng Pháp..nói chung là ngoại ngữ nó khó đến như thế nào thế mà cụ Cốp đây còn quyết tâm bỏ được hết không trừ một Ngoại ngữ nào cả, thế mà các đồng chí lại không bỏ được thuốc. Cả hội trường vỗ tay rầm rầm. Hố hố hố. Tịt cuôn mịa thằng thủ trưởng nhá mài chỉ được cái nói đúng… Hố hố
Hôm sau mình lại vầu hóng. Nhưng cụ Phóng xuất mẹ viện. Chán vãi. Hố hố hố

Reply
phot_phet 16:38 Ngày 18 tháng 08 năm 2012

@Bep
Thế mà chị Đức hót gơ liêm chính bị tiêm chữa thương mấy nhát mà mãi đóe thấy tạch nhể?
Bép em anh ma xó hay hóng lờ đấy mà bi bô kinh thế?

Reply
phot_phet 16:39 Ngày 18 tháng 08 năm 2012

@ThemoiSuong
Địt cụ con Sướng bựa. Phải nói con nài bựa nhất chi bộ chó đểu.
Địt mẹ cỏn nhát nữa hĩ hĩ

Reply
RongdangLon 17:39 Ngày 18 tháng 08 năm 2012

@ThemoiSuong Ô thế từ mai Sướng không còn hóng và cụ Phóng không còn kể chuyện nữa ah, buồi nhỉ, ah quên buồn nhỉ

Reply
RongdangLon 17:41 Ngày 18 tháng 08 năm 2012

Ô thế từ mai Sướng không còn hóng và cụ Phóng không còn kể chuyện nữa ah, buồi nhỉ, ah quên buồn nhỉ

Reply
cuonghaodiachu 20:58 Ngày 18 tháng 08 năm 2012

Công cóp bết của con Phẹt, anh léo ke. Nhá!
Chiến tranh nó có quy luật của nó. Điều kiện tham chiến cứ thế mà theo. Nhá! Công dân Lừa thời thởi thì đéo ai chả vầy. Chuyện viết theo thể đua đòi, đạo đức dởm lồng ghép khá công phu, nhưng anh thật, đéo khen. Từ đầu chí cuối, nhõn cái "bác tôi" cứ theo nhau nối đuôi...cho đến hết. Cũ mẹ!
Thay vì kể lể này nọ thì mài xẻng mài cuốc đào mả tổ mấy đứa phát động, cổ vũ "nướng thịt" ấy.

Reply
phot_phet 21:51 Ngày 18 tháng 08 năm 2012

@cuonghaodiachu
Chúng chết cụ gần hết hết rùi. Còn đào mả thì lại phạm luật hehe.
Thôi, lâu lâu rỉa tí còn có cái mà chưởi. Cho sướng mồm.

Reply
Bố Thằng Khởi 23:41 Ngày 18 tháng 08 năm 2012

@phot_phet

Dit me, doc xong nuoc mat lung trong, chien tranh cai con cac

Reply
Rose 'n' Gun 17:11 Ngày 04 tháng 09 năm 2012

tìm thấy những điều vui vẻ ngay cả khi trong chiến tranh khốn nạn...

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang