Thứ Tư, ngày 24 tháng 10 năm 2012

CHUYỆN TÌNH TRẠI CAI NGHIỆN - CHAP # 1



Anh nhận được i meo từ đồng chí có tên thanhvietpc@yahoo.com. Mở ra thì thấy dài dằng dặc, đồng chí ấy nhắn anh đăng lên cho lũ con nhợn đọc cho nhã. Xét thấy chuyện hay và có nhiều điều đáng để lũ nhợn suy ngẫm nên anh bốt lên đây. Chuyện rất dài và hút nên anh chia ra nhiều chương. Liu í lũ nhợn là chuyện có nhiều pha sex rất nặng, cân nhắc trước khi xem nha, không lại trách anh ác. Đèo mẹ....

À mà chuyện nầy đéo biết tác giả là ai nhế. Con nào lảo đảo qua đây dẫm trúng bãi phân của mình thì rú lên tiếng để anh còn mừng.  Tuần anh bốt liền tù tì 3 chap, lũ nhợn tha hồ mà xóc lọ.Thế nhóe!


Nếu ai đó hỏi tôi: chỗ nào đáng quên nhất trên quả đất này, tôi sẽ không ngại ngần mà nó ngay ra đáp án: Trại cai nghiện. Nhưng cha nào cắc cớ hỏi thêm: vậy chỗ nào đáng nhớ nhất trên quả đất này, chắc tôi sẽ ngần ngừ một chút rồi đưa ra cái đáp án y chang: Trại cai nghiện nốt.

Trại cai nghiện - theo định nghĩa của bản thân tôi - là một thứ tầm bậy nhất trên đời. Ít nhất thì cái tên của nó cũng chẳng ăn nhập chút xíu nào với tác dụng thật của nó. 10 cha đi cai nghiện về tái nghiện hết 9, còn 1 chắc vô viện tâm thần do chơi nhiều cái đầu bị hư luôn. Bởi vậy, theo ý tôi thì trại cai nghiện chỉ có một tác dụng chính: giúp mấy cha nghiện lấy lại sức mai mốt về nhà hút chích tiếp.

Trại cai nghiện tầm bậy thêm ở một chỗ nữa, tức là nó không biết phân biệt phải trái gì hết trơn hết trọi. Đường đường thanh niên cao to đẹp trai body như người mẫu như tôi bước vô trại nó cũng nhận luôn mới thiệt là bực. Thằng cha bác sĩ dòm tôi một cái, mặt lạnh như tiền phán:

- Ngày chơi bao nhiêu tiền?

Tôi cũng làm mặt lạnh không kém:

- 20 ngàn chú!

Cha bác sỹ mắt trợn ngược, la tôi:

- Giỡn mặt với cán bộ hả?

Má ơi, ngày đầu tiên vô trại đã bị phủ đầu muốn nín thở. Kên nữa chắc lão dám cầm cái kim tiêm đâm vô họng tôi lắm - nghĩ vậy tôi quay qua gãi đầu gãi tai, trả lời:

- Thì chú hỏi ngày chơi bao nhiêu, con ở ngoài chỉ có chơi mỗi game thôi, chắc tiền điện tốn cũng cỡ 20 ngàn đó chú!

Cái mặt lão hầm hầm, tay hí hoáy ghi cái gì đó vô sổ. Đừng có ghi vô hồ sơ bệnh lý của tôi "Đi cai nghiện game" thật nha. Tôi đâu có biến thái như mấy thằng nhóc ốm o ngồi 24/24 ở màn hình máy tính chớ. Ghi xong, lão lớn giọng kêu một cha mặc đồng phục bảo vệ xách tôi vô trong, ném cho tôi một câu hằn học:

- Hỏi mày trả lời tầm bậy, lát vật cũng không có thuốc đâu con?

Tôi thở dài. Lão mới cần uống thuốc đó, người đâu khùng dữ dội. Mà cũng không trách lão được, chúa mới tin là một đứa bị nhà kèm vô trại mà không có chơi ma túy. Nhưng thiệt tình cái lý do đưa tôi vô nơi quỷ tha ma bắt này hoàn toàn chỉ vì ... lòng hiếu thảo.

Đợt đó tôi 24 tuổi, cái tuổi còn bồng bột dữ lắm. Đi làm cãi cọ với cha sếp già mắc dịch, tôi nghỉ ngang xương. Thời gian rảnh nhiều, sáng thì cafe, tối đi nhậu hoặc vô bar ngồi chơi với mấy đứa bạn. Tụi này cũng hiền lành, chỉ có tội đua đòi. Đôi khi hứng lên rủ nhau chơi chút xíu thuốc lắc, mà mấy cái vụ đó cũng đâu có dính dáng tới tôi. Tôi đối với ba cái vụ đó thứ nhất là không có hứng, thứ hai là có thằng anh luôn hăm he hễ nghiện nó đem cổ tôi đi vặn, tôi cũng còn yêu đời lắm chớ bộ. Vậy mà ông trời xui khiến thế nào, tôi dính vô cái đám đó trong nguyên một vụ lùng nhùng. Cái bar bị đập, nguyên ổ bị hốt vô công an thử nước tiểu coi có phản ứng với ma túy hay không. Tôi không có bị gì hết, nhưng điều đó cũng không đảm bảo tôi không có bị làm sao.

Trở về nhà đón tôi là khuôn mặt sũng nước của má tôi. Bà làm như tôi mới đi lính từ Iraq trở về, khóc lóc quá trời.

- Trời đất ơi, bộ con bị làm sao mà đi giao du với mấy thằng mắc dịch đó hả trời? Con không thương ba má gì hết đúng không?

Tôi thở dài, chả biết nói gì cho bả yên tâm. Lão Hưng anh tôi thì gườm gườm đôi mắt, nhìn tôi không ra dáng anh em gì hết trơn hết trọi.

- Mày không có chơi hàng trắng, nhưng tụi nó kêu mày có hút cỏ, phải vậy không?

Trời ơi trời, ba cái tầm bậy đó ... đứa nào chả hút! Tôi tính trả lời lão vậy thì gặp cái gương mặt thần sầu đang ngó mình chằm chằm, câu nói vừa ra tới cửa miệng lại nuốt vô. Thiệt tình thi thoảng cũng làm vài hơi cho nó thay đổi cảm giác xíu, ba cái thứ đó bên nước ngoài tụi nó bán quá trời luôn, sao lại xếp chung vô với đám chơi hàng trắng chớ! Tôi gãi đầu gãi tai:

- Trời ơi, mấy cái đó anh biết mà, hút vô đâu có ghiền đâu. Tụi kiều nó về đem theo quá trời, công an còn không có bắt mà.

Đáp lại cái lý luận có phần am hiểu và dân chơi của tôi là nguyên một tràng khóc than vật vã. Má ơi má, cái báo an ninh thế giới má hay đọc là thứ văn hóa phẩm độc hại nhất trên đời, má có biết không? Mì chính mà có ân oán với tụi nó, coi chừng cũng thành thuốc độc bảng A chớ nói chi ba cái vụ nó viết ra câu khách. Bả đương nhiên không tin tôi - làm sao tin tôi bằng thứ ấn phẩm có đóng dấu bộ công an đỏ chót - thứ luôn rêu rao chơi cỏ nghiện một cây, chưa tính chơi nhiều còn bị khùng, hỏng não. Tôi bất lực hoàn toàn trong cái vụ giải thích này, và bất lực toàn bộ khi nghe ông già phán một câu hệt như chánh án tòa tối cao:

- Không nói nhiều với nó nữa. Thằng Hưng mai đưa nó vô trại cho tao!

Tôi nghe như sét đánh ngang tai. Đời có lẽ cũng chỉ có mình tôi, hút cỡ chục hơi cỏ trong cuộc đời để rồi hôm nay xách đồ vô trại. Tôi nhìn gương mặt vô hồn của lão anh, nhìn gương mặt quả cảm của ông già, nhìn cái nhìn lóe lên hy vọng của bà già mà thầm nhủ một câu: Z&(&^^(()%%% cuộc đời chó má này!!!!!!!!!!!

Trại cai nghiện - như trong hình dung của tôi là một thứ gì đó ghê gớm lắm. Dù sao trong đám bạn tôi từng chơi cũng có không ít thằng bỏ lại tuổi xuân ngoài đồng, trên rừng khi vô mấy cái trại cai nghiện kiểu này. Nó là một thứ nhà tù thực sự - nơi đám nghiện xì ke ngày ngày miệt mài lao động và đêm về mơ quay lại với cuộc đời. "Địa ngục trần gian" - đó là câu kết luận về cái nơi tôi sắp tới, theo lời một đứa bạn có vài năm trời lê la ở trỏng.

Tôi bình thường cũng gan dạ dữ lắm, mà sao lúc đó cái giọng run run thấy tội:

- Anh Hưng nè, bộ đưa em đi vài năm thật hả?

Lão "hừ" nhẹ một tiếng. Để tim tôi đập lô tô một hồi chán chê rồi mới thủng thẳng:

- Ba cái vụ cỏ đó, không phải anh không biết! Có điều, lần này em phải tự trải nghiệm một chút, sau này em sẽ không dính vô ba cái vụ lung tung nữa!

Đầu óc tôi tối sầm. Tôi cũng nghĩ thằng anh trời đánh này của mình dư thông minh để hiểu về mấy thứ ma túy nhãi nhép này, mà sao nó không chịu nói dùm mình một câu hả trời? Như đoán được ý tôi, lão nghiêm cái mặt lại:

- Tính trách anh sao anh không nói với ba má em, phải vậy không? Nhưng ba cái vụ này không hề hấn gì, không có nghĩa em cứ tiếp tục như vầy mãi. Chơi được một thứ sẽ muốn thử cái khác, giao du với đám bạn đó thì không hỏng cái này sẽ hỏng cái khác. Nhiều người bản lĩnh gấp 10 lần em cũng còn ngã không đứng dậy nổi, em nghĩ em ngon lành lắm hay sao?

Thấy lão nổi cơn bực tức, tôi im re. Lại thấy cái giọng lão đổi tông nhẹ nhàng trở lại:

- Bất quá em đi chỉ 5 tháng là về thôi. Em vô trỏng, tự mắt em nhìn thấy cảnh nghiện ngập ra sao, mai mốt trở về anh nghĩ em sẽ tự hiểu mình phải làm gì. Đời người ai cũng có sai lầm cả, nhưng dính vô ba cái đó coi như hết chữa.

Tôi cũng chẳng nghe lão triết lý ra sao về cuộc đời và tương lai. Tôi chỉ cần biết tôi đi vỏn vẹn trong 5 tháng! Quá ổn so với cái dự định xa thành phố tới vài năm tôi từng nghĩ. 5 tháng có chết ai cơ chứ, hơn nữa tôi cũng có chút tò mò về cái gọi là "địa ngục trần gian" mấy thằng bạn rêu rao.

Tới nơi, tôi hơi có chút chưng hửng khi cái "địa ngục trần gian" không giống như mình hình dung chút xíu nào. Nguyên một khoảng đất khá rộng được xây tường bao xung quanh, phía ngoài có cái cổng sắt bự tổ chảng. Dăm ba người mặc đồng phục bảo vệ đứng phía ngoài, bên trong hình như là một cái sân rộng - tôi đoán vậy bởi thấy có tiếng hò la, dường như đang chơi trò gì đó. Đâu có giống địa ngục chút xíu nào đâu?

Cái nơi tôi ở, thật ra chỉ miễn cưỡng được gọi là trại cai nghiện, bởi nó là một loại hình trại rất đặc biệt. Không phải trại dành cho ba đứa xì ke bị gom vô tập trung như đi cải tạo, nơi này dành cho mấy đứa còn được gia đình quan tâm chăm sóc đưa vô. Bằng chứng là giá tiền cắt cổ, bù lại tiện nghi và sinh hoạt hệt như một thứ khu an dưỡng bình dân. Cơm ăn sáng trưa chiều tối, tiền nhà gửi vô xài tẹt ga, phòng nằm có máy lạnh, tivi, máy chơi game, đầu đĩa loa đài đủ hết trơn. Nói nôm na, tụi nghiện xì ke thường gọi cái trại này với tên: nhà điều dưỡng.

Tuy hơi thất vọng chút xíu vì không được trải nghiệm qua cái "địa ngục trần gian", nhưng thật ra trong tim tôi mừng muốn xỉu. Dù sao ở một nơi như vầy cũng đỡ hơn cái cảnh vác cuốc lên rừng trồng khoai mì như mấy cái phóng sự tôi thường coi lắm chứ bộ.

Tuy nhiên, bước trải nghiệm đầu tiên của tôi tại cái trại cai nghiện không giống địa ngục trần gian kia lại chẳng hề dễ chịu một chút xíu nào. Ấy là vô "cắt cơn".

Mấy đứa mới vô sẽ bị gom vô một khu, gọi là khu Cắt cơn. Khu này là một khu khép kín, chuyên để dành điều trị trong vài ngày đầu. Đám bị đưa vô đây yếu xìu, mệt lử, nằm vạ vật, đôi mắt trắng dã, nhìn như ma đói vì thiếu thuốc. Tôi bước vô, tay ôm cái gối, cũng không có ai dòm lấy một cái. Tụi nó còn bận nằm thở dốc.

Tôi lẳng lặng bước vô giường, đặt cái gối lên, nằm dài gác tay lên trán. Một cái cảm giác bất lực và chán nản tràn ngập trong lòng. Có trong mơ, tôi cũng không nghĩ sẽ có một ngày nằm chung với nguyên cái đám xì ke nghiện ngập kiểu này. Nước mắt đang sắp sửa ứa ra thì nghe bên tay có cái giọng thều thào:

- Ê nhóc, lấy dùm tao miếng nước!

Tôi nuốt nước mắt, cáu kỉnh quay qua. Tâm trạng tôi lúc này đang không được tốt à nha. Lại thấy một thằng bộ khung cũng khá lớn, người xăm trổ xanh rì đang le lé mắt nhìn tôi. Trong cái phòng toàn quỷ đói này cũng có trò ma cũ bắt nạt ma mới nữa sao ta? Tôi khinh khỉnh buông một câu:

- Nước hả? Nước đái xài được không thì há mồm ra?

Thằng khung xương to hộc lên một tiếng, tưởng nó lao vô tấp túi bụi, ai dè nó làm một câu khiến tôi té ngửa:

- Mày ... ngon ha. Đợi tao ... khỏe lại thì mày hiểu cái cảnh luôn...

Oánh lộn có vụ chờ nó khỏe lại rồi đánh sao trời? Sao nó không đợi tôi già tôi gạ oánh nhau luôn một thể cho tiện? À mà quên, nhìn cái tướng nó còn già hơn cả tôi, đợi tôi già chắc nó cũng xuống lỗ mất tiêu rồi. Tôi đang trong trạng thái không được tốt lắm, có một thằng để xả giận không tốt sao trời?

Vừa định lò dò bước tới, xáng vô mỏ anh hai xăm trổ dữ dội kia vài cái thì cái chăn giường kế mở ra. Một gương mặt nhìn rất hiền lành, quay qua tôi nói nhỏ nhẹ: 


- Bỏ đi em ơi, tụi nó sảng thuốc mà. Giữ sức đi, lát mệt mỏi đó em!

Tánh tôi ưa nhẹ chứ không có ưa nặng. Nghe ổng nói vậy, hơn nữa thấy cái tướng thằng kia đang ốm o, có oánh nó cũng chẳng vẻ vang chút xíu nào, tôi quay lại cái giường ngồi. Ổng nhìn tôi cười cười, cái mặt rất thư sinh và trí thức, coi bộ có vẻ hài lòng với biểu hiện vừa rồi của tôi. Ổng kéo nhẹ cái chăn xuống, gượng ngồi lên nói chuyện với tôi chút xíu:

- Anh tên Dũng, em tên gì? Em mới vô đây lần đầu hả?

Cái biểu hiện lịch sự của ổng làm tôi thấy mến. Tôi trả lời ổng mấy câu bâng quơ, nhân tiện hỏi han ổng luôn về tình hình cái nơi tôi đang ở. Dù sao, tôi cũng mới chân ướt chân ráo bước vô, cũng cần có chút thông tin về mấy chỗ này, mai mốt có ra ngoài cũng khỏi bỡ ngỡ. Ổng hiền khô, trả lời câu một nhưng cái giọng yếu xìu. Được một lát, coi bộ ổng muốn nghỉ, tôi cũng không hỏi thêm gì nữa thì ổng nhìn tôi, cười lành khô:

- Coi cái tướng em vầy mai mốt ra phục hồi, chắc tụi gái trong trại oánh nhau dữ ha?

Bất ngờ à nha. Tôi cũng không nghĩ trong cái trại này lại có cả con gái đi cai. Nhưng con trai nghiện được mắc mớ gì con gái không được nghiện? Có điều tôi không có xíu hứng thú nào với mấy ẻm hết trơn. Gái tôi đâu có thiếu, đâu tới nỗi đi cua mấy nhỏ chơi xì ke trong này hả trời?

7 ngày cắt cơn trôi qua trong cơn chán nản tới tột bậc của tôi. Rõ ràng đang khỏe mạnh như trâu, đột nhiên bị nhốt tới cả tuần lễ với đám người cả ngày nằm uể oải và thở cũng không muốn nổi này, tôi cũng muốn phát bịnh luôn. Rất may, một buổi sáng, một cha bác sỹ bước vô, ngó cái tướng tôi như con trâu mộng, lại gần hỏi:

- Khỏe chưa con?

Tôi ngán ngẩm kêu:

- Thì từ hồi nào vô đây con có thấy mệt khi nào đâu?

Đám cắt cơn đang nằm thừ lừ cũng ráng ngóc đầu dậy làm một câu:

- Thằng đó nó chơi thuốc súng đó bác sĩ. Từ hồi nó vô tới giờ chưa thấy nó vật khi nào hết!

Ông bác sỹ coi bộ cũng không ngạc nhiên lắm. (Trước tôi cũng có nhiều trường hợp mới chơi duy nhất một lần bị bắt gặp, tống vô liền). Ổng mở cuốn sổ dòm dòm một hồi, kêu:

- Cũng được 1 tuần rồi đó, con muốn ra ngoài không?

Tôi cầu còn chẳng được ấy chứ. Vội vàng thu xếp đồ đạc đóng gói vô, theo ổng bước ra phòng ngoài. Thấy cái bầu trời quang đãng, không khí bớt bí bách như trong phòng, tôi hít mạnh một cái, tưởng chừng vừa bước qua một kiếp. Ổng kêu tôi lại cái bàn nhỏ, chỉ vô cuốn sổ nói:

- Nhưng con phải kí đảm bảo về sức khỏe đã nha. Giờ ở trỏng chán đòi ra, có gì bác không chịu trách nhiệm được.

Tôi mém chút kêu ổng lại cái bàn 2 thằng vật tay coi thằng nào khỏe, nhưng cũng ráng kiềm chế lấy bút kí đại vô cuốn sổ. Ông ngó tôi kí xong, gật gật đầu rồi kêu một cha bảo vệ vô. Cha nội làm cái mặt thấy ghét, dắt tôi vô một cái phòng, trỏ giường rồi quay lại làm cái mặt lạnh lùng:

- Vô ráng chấp hành tốt nha. Gây chuyện là không có xong đâu.

Tôi nghe thấy ớn trong lòng. Bộ gia đình bỏ tiền đưa tôi vô lộn... Chí Hòa sao? Chấp hành - nghe sao giống mấy thằng đại bàng đại bác trong tù quá vậy. Tôi bước vô cái giường, quăng đại cái đống đồ đạc lủng củng lên giường, mặc xác mấy con mắt dòm lom lom, lượn lờ ra ngoài ngắm cảnh trường trại xem nó ra sao.

Trại này không lớn lắm, gồm mấy dãy phòng san sát nhau. Phòng tụi nam chia 2 khu, gồm 2 dãy nhà 2 tầng nằm sát rạt nhau, tổng cộng chừng 400 mạng. Phòng nữ gồm 1 dãy nhà một tầng, chừng 100 đứa. Dãy phòng nữ nằm tách biệt hẳn với phòng nam, cách nhau một cái hành lang nhỏ. Phía giữa là một khoảng sân khá rộng, có chỗ chơi bóng chuyền, bóng đá, một cái vườn hoa nho nhỏ có cả ghế đá bao quanh. Cuối cùng của khu trại là một cái nhà ăn khá rộng, có một căng tin khá lớn bán đủ thứ trên đời. Ở trong này không xài tiền mặt, tiền gia đình gởi vô được đổi thành phiếu mua đồ. Phiếu có giá trị từ 10 ngàn tới 100 ngàn, hệt như tiền mặt ở ngoài đời và chỉ xài được ở căng tin. Trong căng tin bán đủ thứ trên đời hết trơn, từ quần áo (mặc theo quy định của trại), đồ ăn, đồ tạp hóa lung tung, giá cả mỗi thứ đắt hơn ngoài cỡ gấp đôi. Phụ trách bán căng tin là 2 em gái, 1 em người miền Tây và một em gái người Bắc.

Tôi khi trong cắt cơn cũng có nghe qua mấy vụ này nên cũng chẳng bỡ ngỡ gì lắm. Móc túi lấy tờ phiếu mua đồ, tôi chạy ra căng tin kêu ly cafe, bỏ tờ phiếu xuống rồi kiếm chỗ nào vắng vắng ngồi. Đợi hoài không thấy ai bưng cafe hết trơn, quay qua thấy con nhỏ người Bắc mặt tỉnh bơ, ly cafe của tôi đặt gọn lỏn trên quầy. Con nhỏ liếc xéo tôi, kêu:

- Cafe của anh nè. Ngồi đó đợi em mang tới hả?

Vụ này mới à nha. Uống cafe tự phục vụ tôi cũng mới gặp lần đầu. Thôi thì lỡ bước chân vô đây, cắn răng chấp nhận vậy. Tôi làm mặt tỉnh, chạy ra bưng ly cafe, cười với con nhỏ một cái:

- Anh mới vào đây, chưa có rành mấy cái vụ này.

Con nhỏ lại nguýt tôi một cái, rồi làm bộ bận rộn không thèm nói chuyện. Thề có chúa, ở ngoài cỡ con nhỏ này tôi mà liếc mắt qua nửa cái, tôi bé bằng con kiến. Uổng công tôi cười với nhỏ, làm bộ chảnh nhìn thấy khó thương ghê.

* * *

Mà kể cũng lạ, sao từ lúc tôi bước ra ngoài tới giờ cũng phải cỡ nửa tiếng, con mắt láo lơ đảo quanh sân trại tới vài vòng mà không thấy bóng dáng nhỏ con gái nào hết trơn hết trọi. Không lẽ tụi này làm biếng tới nỗi ở trong phòng hết trơn không chịu ló đầu ra? Còn đang thắc mắc, thấy bên cổng ngoài mở rộng, 2 cái xe loại 54 chỗ chạy vào. Cửa xe vừa mở, nguyên một bầy bươm bướm tóe ra ngoài, tôi nhìn mà hoa cả mắt. Nào bướm già chừng 4 - 5 chục tuổi, cái mặt nhàu như quả táo tàu, nào bướm non tóc xanh tóc đỏ tóc vàng bay lả tả vô trong dãy phòng nữ. Mãi sau quen dần mới biết, tụi nữ ban ngày sẽ được xe chở ra một xưởng may gần đó, làm ba cái vụ may vá linh tinh qua ngày.

Thiệt tình khi mới vô trại, tôi không để ý gì tới vụ có mấy con nhỏ đó hết trơn. Dù sao, cái ác cảm về mấy con nhỏ chơi xì ke vẫn khiến tôi ... sờ sợ. Có điều, nếu chia xì ke ra từng đẳng cấp một, vậy mấy con nhỏ này chắc cũng được xếp cỡ Vip, kể cả mấy chị bướm già chừng gần 5 chục tuổi kia. Tính sơ sơ một tháng ở trong này cũng tốn gần chục triệu, nếu không phải gia đình có điều kiện và còn quan tâm tới con cái, chắc hẳn tụi này dạt ra đường từ lâu chứ sức mấy được ở chỗ này.

Hơn nữa, ở trong này không phải chỉ có rặt tụi công tử và tiểu thư con nhà giàu ăn chơi vô. Còn có khá nhiều loại người phức tạp, ví dụ như anh Dũng tôi gặp trong phòng cắt cơn là một ví dụ. Ổng nhìn hiền lành, thư sinh, nói chuyện nhỏ nhẹ như giáo viên khoa triết chứ không có cái tướng đại bàng đại bác gì hết trơn, vậy mà khi ra tới cửa phòng lập tức có vài thằng xăm trổ lên tới cổ ra đón, tay xách đồ dùm như Vip. Nghe mấy đứa trong cắt cơn nói, ổng cũng là một dạng thứ dữ của mấy trại lớn chứ không phải bình thường. Chưa hết, vài tay giang hồ thuộc loại khét tiếng trong thành phố cũng góp mặt ở trỏng, mặc dù theo tôi được biết mấy cha này hoàn toàn không dính dáng gì tới xì ke. Nhưng rõ ràng, trốn đi đâu đó một thời gian hoặc tạm lánh mặt kẻ thù, công an, chỗ này không phải là một lựa chọn tệ. Nhất là khi nó chỉ cần đóng đủ tiền là được, mặc xác bạn là ai.

Tuy nhiên thành phần nhiều nhất ở đây vẫn là những dạng công tử bột. Nhìn cái tướng tụi nó biết liền. Đầu xanh đầu đỏ, xăm trổ tè le, cởi trần khoe dáng, đi ngông nghênh tới căng tin gọi cafe, ngồi tán dóc inh ỏi cả một góc. Mỗi ngày ở cái trại này đón không ít người mới, bởi vậy tụi nó nhìn tôi cũng chẳng tỏ vẻ gì. Càng tốt, đỡ phiền phức - tôi tự nhủ vậy, cảm thấy cuộc sống trong chỗ này cũng không tới nỗi tệ lắm.

- Em ngồi đây được không anh?

Đang mải mê nghĩ ngợi, chợt bên tai có một giọng nữ nhỏ nhẹ dễ thương hết sức. Quay đầu lại, trời đất - sao trong trại xì ke mà có con nhỏ đẹp quá trời đẹp luôn. Mặt con nhỏ dễ thương hết sức, cái đầu đang cúi xuống ra bộ e thẹn, cái tay cầm theo một ly nước ngọt. Dù đang mặc cái bộ đồng phục của trại nhìn hệt như bộ quần áo ngủ, tôi vẫn nhìn ra con nhỏ này mà diện đồ hiệu vào chắc người ta ngỡ nó là cave cao cấp quá. Ủa mà sao có suy nghĩ kì cục vậy ta, thấy con nhỏ nào đẹp đẹp xuất hiện trong trại cai nghiện nghĩ ngay nó là cave, bậy bạ hết sức. Tôi vội vàng kêu:

- Được mà, em ngồi đi.

Con nhỏ rón rén ngồi xuống, cái miệng cười chúm chím. Quả thật bình thường, tôi luôn tự tin hết cỡ về vẻ ngoài đẹp trai của mình, tuy nhiên vụ này vẫn làm tôi hết sức bất ngờ. Không tưởng sự đẹp trai của mình lại có sức hấp dẫn dữ dội vậy à nha. Con nhỏ vừa ngồi, cái miệng đã bắt đầu hoạt động lia chia. Hết hỏi tên tuổi số nhà, nghề nghiệp, quá trình nghiện ngập, con nhỏ quay qua làm bộ nghĩ ngợi. Tôi đang băn khoăn con nhỏ liệu có hỏi tiếp số đo ba vòng hay độ dài gì đó không thì con nhỏ làm cái rụp:

- Anh nè, hồi anh vào... anh có mang theo không?

Mặt tôi ngẩn tò te:

- Mang theo gì hả em?

Con nhỏ vẫn kiên nhẫn:

- Hàng đó mà anh. Bộ anh vô không có mang theo hả?

Niềm hãnh diện được gái để ý của tôi bỗng tắt ngúm như thể bị dội một gáo nước to thiệt to. Ai dè con nhỏ xáp tới gần vì ngó thấy cái mặt tôi lạ, nó biết tôi mới trong cắt cơn ra, hy vọng khi mới vào tôi cũng giống như đám kia có giấu chút ma túy đem vô trỏng xài. Tôi ngán ngẩm lắc đầu. Con nhỏ còn ngán ngẩm hơn gấp bội, chẳng nói chẳng rằng xách cái ly theo, tiến ra chỗ tụi con gái đang túm tụm. Chỉ thấy nó nhún vai, mấy con nhỏ kia ánh mắt từ trông ngóng chuyển sang liếc xéo tôi rát rạt, ý chừng như tôi đem lại sự thất vọng não nề cho chúng vậy!

Thiệt tình bữa nói chuyện với con nhỏ làm tôi hơi quê, nhưng sau này khi quen dần, tôi cũng thông cảm hơn với những khao khát của tụi đi cai ở trong này. Đối với tụi nó, thứ có sức hấp dẫn nhất không gì khác ngoài ma túy. Thứ hấp dẫn thứ nhì - chính là gái Có điều xui cho tụi nó một chút, cả 2 thứ này đều bị cấm hết trơn.

Ma túy bị cấm là điều đương nhiên, có điều gái cũng bị coi như ... ma túy ở trong trại vậy. Trong đám này không thiếu những đứa bị HIV, không thiếu những đứa bị bệnh truyền nhiễm và đặc biệt là có cả những con nhỏ sẵn sàng mang bầu để được về nhà. Bởi vậy, ban quản lý khu trại làm rất ngặt nghèo mấy vụ này: con gái ở riêng một khu, luôn có bảo vệ nữ dòm chừng, trong trại hầu như không có bất kỳ một chỗ nào có thể quan hệ được với nhau. Nếu lỡ bắt được, đảm bảo sẽ được vô kỷ luật nằm (phòng kỷ luật là một dãy phòng nhỏ xíu, rộng chừng 1m, dài 2m, vô trỏng cúp tất cả mọi tiêu chuẩn, trừ ăn uống ngày 3 bữa). Vậy mà mấy vụ đó cũng không thể ngăn cản đám học viên tìm tới nhau. Số vụ kỷ luật vì gái tính ra còn nhiều hơn cả oánh lộn và xài ma túy cộng lại.

Thường thì đám có khả năng chơi một con nhỏ nào trong trại phải thuộc dạng có số, hoặc không có số cũng phải có má. Bởi trong cái môi trường đó, chẳng có con nhỏ nào là gái ngoan hiền hết trơn. Quen nó, muốn chơi nó, ít ra trong túi anh cũng phải có gì. Cái thứ 2 quan trọng hơn, muốn quan hệ với nhau trong trại, không phải chỉ 2 người muốn là được. Thằng đàn ông sẽ phải lo nguyên một cái phòng, nhờ người coi chừng và quan trọng hơn, bắt được nguyên một đám chịu im mồm. Trong này, đám hớt lẻo có rất nhiều, sức làm việc của chúng lẹ hơn tên lửa nữa. Từ khi trong cắt cơn, tôi đã được nghe mấy vụ hài hước dạng: 2 đứa vô được phòng, vừa tụt quần ra chưa làm được gì hết trơn bị bảo vệ xộc vô, hốt cả ổ ném vô kỷ luật.

Tôi thật sự cũng không hiểu lắm, tại sao tụi này vô đây lại có hứng thú với gái mãnh liệt như vậy. Tụi nó liều như thiêu thân, sẵn sàng đánh đổi án kỷ luật hoặc bất kì thứ gì để có thể quan hệ. Hơn nữa, "ngại ngùng" cũng là một thứ không có trong từ điển của đám học viên. Hễ có cơ hội, chúng sẽ lao vào nhau điên cuồng, mặc xác bạn có giương mắt ra nhìn ngay bên cạnh. Thứ này cũng là trải nghiệm đầu tiên của tôi trong những ngày đầu tiên bước chân ra ngoài.

Phòng tôi ở chừng 10 mạng. Phòng này khá nhỏ, nằm sát hành lang đi xuống nhà ăn. Loại phòng này có giá mắc nhất trong trại, nên đa phần tụi học viên ở trỏng toàn tụi nhóc ác, gia đình chiều chuộng, trừ một đứa. Thằng cha này nhìn gương mặt biết côn đồ thứ thiệt, lạnh te, xăm trổ rồng rắn đúng style trường trại (Ở trỏng xăm mình có vài loại, loại mang tiền nhà đi xăm ở tiệm thường là tụi nhóc, hình xăm màu mè sặc sỡ nhưng nhìn rặt một kiểu đua đòi. Loại thứ 2 là hình xăm bằng tay phủ mực tàu, loại hình xăm này mềm mại, có thể không đẹp lắm nhưng nhìn rất có hồn). Thằng chả thấy tôi vào phòng, cũng qua vỗ vai hỏi han vài câu, cái giọng nghe cũng rất vào tai. Nói chuyện một hồi, lão quay qua nói nhỏ:

- Em vô trong này, tốt nhất là không nghe, không thấy, không biết gì hết. Vậy dễ sống hơn nhiều đó!

Tôi gật gật đầu. Chuyện ai nấy làm, tôi cũng đâu rảnh tới mức quản mấy việc của tụi nó. Nhưng đời ai học được chữ ngờ, cái vụ "không nghe, không thấy, không biết" mà lão kêu, tôi làm được chết liền!

6h sáng, nguyên trại dậy để tập thể dục. Cái trò này ác dữ dội, tôi từ hồi nào tới giờ đâu có khi nào dậy sớm vậy. Có điều ráng ngủ cũng không được, đám bảo vệ vô tận trong phòng thộp cổ ra ngoài liền. Riết rồi quen, tôi đâm có thói quen dậy sớm, tráng miệng điếu thuốc hoặc đi đánh răng trước, bởi sau khi tập thể dục tụi nó ùa vô đông thấy ớn luôn. Không dè cái vụ dậy sớm không những có lợi cho sức khỏe, mà còn đem lại nhiều lợi ích bất ngờ nha. Sau cái buổi sáng hôm đó, tôi trở thành một trong những người luôn ... tự nguyện dậy sớm nhất trong trại.

Trời bên ngoài còn lờ mờ, tôi đã tỉnh dậy. Lật chăn tính chui ra ngoài hút điếu thuốc, thấy lạnh lạnh, tôi làm biếng rúc vô chăn ngủ thêm chút nữa. Vừa rúc đầu vô cái gối, nghe tiếng "cạch" rất nhỏ, rồi một bóng người lướt vô lẹ thiệt lẹ. Trời đất, bảo vệ làm gì vô sớm dữ vậy trời - tôi tính kêu vậy. Trời còn tối mò bộ đã bắt người ta dậy tập thể dục hay sao? Nhưng ngó lại, cái bóng nhìn không giống bảo vệ gì hết trơn. Cao cao, tóc dài, lại mặc trên người nguyên bộ đồ học viên của trại - đây là một con nhỏ chứ đâu phải bảo vệ. Tôi vẫn nằm im. Cái câu "không nghe, không thấy, không biết" được phát huy triệt để.

Thấy con nhỏ dò dẫm một hồi, mò mò tới giường cha Thắng - giang hồ xăm trổ dạy tôi vụ 3 không kia. Cha nội kia cũng thức chờ sẵn từ bao giờ, bật dậy lẹ như chớp. Không lẽ có ân oán gì cần giải quyết tay đôi sao trời - tôi nghĩ bụng. Tuy nhiên ngay lập tức tôi hiểu mình đoán trật lất. Cha nội Thắng chỉ mất có cỡ 1 giây để lột phăng quần, con nhỏ lâu hơn xíu, chừng 2 giây gì đó. Chỉ thấy con nhỏ còn mặc nguyên cái áo, nhưng phần dưới trần truồng, lộ ra cái cặp mông bự tổ chảng, leo ngay lên trên miệng lão, cái đầu cũng cắm vô con cu. Cả 2 thi nhau mút như thể đang tính lập kỷ lục Guiness về Blowjob. Cái vụ này là sao vậy trời?

Cái giường tôi nằm sát cửa, giường lão Thắng ở tận trong cùng. Từ chỗ tôi nằm chỉ cần nằm nghiêng, hé mắt ra là thấy nguyên cuốn phim sex đang được đóng công khai. Trước giờ làm tình hoài, nhưng cái vụ làm tình trước mắt mình một cách thần tốc như vầy tôi cũng chưa bao giờ được ngó qua. Nhìn con cu thằng cha Thắng, tôi bất giác có phần hơi ... mặc cảm. Người hắn không bự con lắm, nhưng con cu quả thật thuộc hàng khủng khiếp. Thấy con nhỏ há miệng ngậm con cu cỡ chừng ngang cổ tay con nhỏ, dài thòng, cái cần cổ đưa lên đưa xuống, tóc lòa xòa che hết gương mặt khiến tôi không nhận ra nó là ai. Mà mặc kệ nó là ai chớ, nhưng cái mông ... ngon thiệt. Chỉ thấy nguyên một mảng trắng bóc, cong veo đang nhấn nhấn xuống miệng lão Thắng, coi bộ cũng đang hưng phấn lắm. Màn Blowjob thần tốc chỉ diễn ra vỏn vẹn trong chừng 2 phút, đã thấy lão Thắng kéo con nhỏ xuống. Người lão đứng thẳng lên, nhìn quả thật cũng có chút dọa người. 2 con rồng quấn quanh từ lưng ra tới ngực, tranh nhau trái châu, 2 bên đùi 2 con phượng hoàng dang cánh, tuy nhiên cái con ở chính giữa người lão còn làm người ta khiếp đảm hơn. Con cu lão đen sì, dài phải tới 20cm, chưa kể ở trên có thấy sơ sơ cỡ ...4 viên bi tổ chảng. Lại thấy con nhỏ quay mặt qua chỗ tôi - tôi giật mình nhận ra nó chính là con nhỏ kiếm tôi nói chuyện bữa đầu tiên. Con nhỏ mắt lim dim, tay chống xuống gối, cái mông nhỏng ra ngoài. Lão Thắng đứng sau con nhỏ, nhắp vô từng đợt. Chỉ thấy con nhỏ há miệng, ráng kiềm cái tiếng rên nhưng vẫn buột ra tiếng "hừ hừ" nho nhỏ. Đầu tôi bất chợt cũng thấy nóng ran. Dù sao cũng đã cả chục ngày trời long nhong trong cái trại này, nhu cầu sinh lý cũng có phần hơi bất mãn.

Đang còn e sợ thằng nhỏ làm mình lộ hết trơn, đã thấy lão Thắng buông con nhỏ ra, thở mạnh. Cái vụ này còn làm tôi bất ngờ hơn gấp bội nha. Ước chừng chưa tới 5 phút, sao con cu nhìn dọa người mà chỉ để ngắm chớ xài như ... đồ bỏ vậy - tôi cười thầm. Sự mặc cảm được ve vuốt dữ dội. Nhưng con nhỏ không có vẻ chê. Thấy nó cuống cuồng vơ lấy cái quần đùi của lão, lau lau vô háng rồi mặc quần áo lẹ thiệt lẹ, chui vô trong chăn. Lão Thắng cũng nhanh như chớp mặc bộ đồ trại vô, vớ lấy một cái nón đưa cho con nhỏ. "Con nhỏ sao không về mà ráng chui trong này làm gì ta? Hay muốn làm thêm cái nữa?" - Vừa nghĩ tới đó thì tiếng kẻng báo thể dục vang lên, nguyên đám trong phòng lục tục dậy mặc quần áo. Lão Thắng mở cửa phòng, ló cái đầu ra ngoài rồi quay lại vẫy con nhỏ. Con nhỏ lúc này ém cái mái tóc dài vô cái nón, ùa ra cùng nguyên đám học viên nam. Thì ra cái vụ này có nguyên cái quy trình phức tạp và khép kín vậy nha - tôi lẩm bẩm.

Mãi sau tôi mới biết - phòng của tôi là một trong những điểm đáp số 1 trong trại. Cửa phòng nằm ngay sát hành lang, tụi con gái đi qua có thể ngó trước ngó sau rồi lách vào không ai biết. Khi xong việc chui ra ngoài, chỉ cần có vài đứa đi kèm là coi như êm cả. Hèn chi giá phòng đắt dữ mà đứa nào cũng ráng nhào vô bằng được.

Nói gì thì nói, ở trong trại buồn thí mồ. Cái vụ này tôi rút ra được sau chừng 15 ngày vô trại. Mấy cái ngạc nhiên bỡ ngỡ ban đầu qua đi, thấy cuộc sống trong này sao nhàm chán quá đỗi. Sáng tập thể dục - ăn sáng. Ăn sáng xong kiếm ly cafe ngồi tới ăn trưa. Trưa ngủ xong cafe tập 2 - chiều rảnh đi tập thể hình chút cho gọi là có chút vận động. Tối ăn xong coi tivi hoặc phim, rồi ngủ. Quy trình không khác con heo siêu nạc là mấy.

Quên nói với các bạn, nếu ai vô đây không ngó qua cái bảng tên, hẳn sẽ tưởng lạc vô trung tâm thể hình thành phố. Tụi con trai ở đây nhiều thằng bự con quá trời bự luôn. Nhiều thằng vô trỏng ban đầu ốm tong teo, độ vài tháng sau nhìn sẽ hao hao như ... em trai Lý Đức. Chế độ ăn không tệ chút nào, đặc biệt tối có quyền đặt đồ ăn mang từ ngoài vô. Hôm đầu tiên ngó vô cái bảng đồ ăn tối, tôi tưởng mình đang ở cái nhà hàng bình dân chớ bộ: cá tai tượng chiên xù, cari gà, vú dê nướng, heo quay bánh hỏi... đủ hết trơn.

Có điều tôi chẳng có tâm trạng khỉ mốc nào để ăn uống. Tôi đâu có nghiện hồi nào đâu trời? Đám học viên cắt cơn ra ăn khỏe dữ dội. Tôi nghiệm ra đám chơi xì ke sau một thời gian vật vã với hàng họ, ma túy, tất cả các nhu cầu trong cơ thể của họ như có một sự bù trừ. Hồi chơi xì ke chắc đâu có chịu ăn uống gì, cai xong ăn quá trời nhiều. Tương tự vậy, ba cái vụ gái - đám học viên kêu nếu chơi trắng vô, coi phim sex khác gì xem thời sự. Bởi vậy khi cai xong, cái nhu cầu của họ trở nên mãnh liệt cũng là chuyện hoàn toàn hiểu được.

Tôi khó kết bạn. Cái điều này ở ngoài cũng chẳng sao, nhưng vô trong này quả thật là một vấn đề nan giải. Tôi cũng ráng chứ bộ, nhưng tôi toàn ngội xụi lơ nghe tụi nó kể chuyện hàng họ mà phát nản. Biết gì đâu mà tham gia chớ! Nghe vài bữa đầu còn thấy lạ lạ, nghe riết đâm thấy nhảm, muốn chui vô buồng ngủ luôn cho lẹ. Đám con gái trong trại, xinh có xinh thật, nhưng tôi từ bữa nghe bà bác sỹ khuyên nên tránh xa coi chừng Aids, tôi nhìn thấy tụi nó cũng đâu khác gì thấy con cầy hương trong sở thú. Tôi còn yêu đời lắm, động vô tụi nó để mà ... chết sớm à.

Chỉ có duy nhất ông Dũng - người tôi quen khi mới vô trại - tôi còn hay nói chuyện. Ổng cũng được xem là bạn hơn tuổi thứ thiệt của tôi trong trại. Nhưng phong cách nói chuyện của ổng, cũng như tuổi tác khiến hai anh em khó nói chuyện ghê. Ổng rất lịch sự, rất hiểu biết, có điều tôi nói chuyện với ổng cũng chỉ được vài câu là hết. Nản thiệt nản. Tôi đâm ra hơi tự kỷ, tối ngày buồn bã chui vô phòng luyện công cùng Chung Tử Đơn, Lý Liên Kiệt qua cái màn hình.

Trại này không có đại bàng đại bác như trong tù, nhưng vẫn luôn tồn tại những "anh lớn". Đám này thường là loại du đãng có số má ở các trường trại khác hoặc ngoài đời, khi vô lúc nào cũng có nguyên đám bám đuôi theo. Trại tôi ở lúc đó đang ở thời kì cực thịnh của các "anh đại" đó. Nào là Cáp Trọng Nam của tụi người Hoa - tay này bự con như đô vật, nửa người xăm nguyên 9 con rồng nhe nanh múa vuốt, Hiếu "mốc" của đám Bình Dương mặt lì lợm một cây, nghe đâu ở trại khác từng đánh bảo vệ té xỉu, rồi thì loạn bậy một đám mà tôi cũng chẳng nhớ hết tên. Mà tôi cũng chẳng cần nhớ tới tên tuổi mấy ổng chi, trong này miễn không đụng chạm tới ai, không ai rớ vô mình hết. Có điều, càng ngày tôi càng thấy cuộc sống trong này chán tới mức muốn trốn trại cho xong chuyện.

Rất may, ông trời không có để cho những người đẹp trai bị thua thiệt bao giờ. Ổng phái xuống cho tôi 2 người - 2 người làm thay đổi hẳn cuộc sống buồn chán của tôi trong trại. Một nam và một nữ.

Tôi không phải loại a dua, khoái theo đuôi giang hồ đầu gấu gì trong trại hết trơn, nhưng thông tin một nhân vật thuộc hàng "truyền kỳ" trong giới nghiện ngập và du đãng đã nhập trại cứ đập vô tai tôi thình thình suốt cả ngày. Vô phòng tập thể hình - nghe bàn về ổng. Đi ăn cơm - thấy mấy thằng đang bới cơm cũng bàn về ổng. Tối ra ghế đá hút thuốc - thấy cũng chuyện tương tự. Thằng nào cũng tranh nhau kể về ổng như thể sau khi ổng ra khỏi cắt cơn sẽ lì xì cho mỗi đứa 100 triệu vậy. Tôi cũng hơi tò mò, không hiểu cái nhân vật ghê gớm đang nằm thở dốc trong cắt cơn kia là ai mà dữ dội vậy trời. Tôi cũng hơi mường tượng ra cái cảnh một thằng cha to con như lực sỹ, xăm trổ đầy người, mặt hầm hố - đại loại vậy. Du đãng phải có cái vỏ ngoài như vậy chớ!

Người thứ 2 vô sau nhân vật truyền kì kia ít bữa. Con nhỏ đó cũng gây xôn xao y hệt cha du đãng số má kia. Vì con nhỏ đó đẹp, và quan trọng nhất nó mới vô trại lần đầu. Thường thì mấy con nhỏ mới lần đầu vô sẽ khờ, dễ dụ và đặc biệt là tạo cảm giác mới lạ cho đám dê xồm trong trại. Bữa con nhỏ đó vào, tôi đang ngồi một mình tự kỷ trên ghế đá, nhớ cuộc sống ngoài đời muốn khóc luôn thì cổng sắt mở. Vừa tính lao ra trở về với xã hội, nhưng nhìn mấy cây dùi cui đeo cạnh sườn của đám bảo vệ, tôi đành nhắm mắt ngồi tiếp thì thấy 2 bảo vệ nữ kèm một con nhỏ bước vô. Kể cũng mắc cười, chưa khi nào tôi thấy cảnh đám bảo vệ vừa kè người vừa ... dỗ dành như con nhỏ này. Con nhỏ nhìn tướng không giống chơi xì ke gì hết trơn hết trọi, vừa vùng vằng vừa khóc lóc, trên người còn mặc nguyên một bộ đồ học sinh mới ngộ. Nước mắt nước mũi tèm lem, nhưng không che nổi cái nét mặt của nó. Con nhỏ xinh như tây lai, da trắng hồng, có điều nhìn cái nét mặt chắc vẫn còn nhỏ xíu. Đám dê xồm trong trại bỏ cả banh không thèm đá, thằng nào hút thuốc chắc làm rơi cả thuốc, mồm há hốc một lúc rồi thi nhau huýt sáo, hò hét:

- Má ơi má cho con ở lại trại đi, con không về đâu! Con kiếm thấy vợ con rồi nè!

Tôi cũng mắc cười. Đám quỷ này cũng biết giỡn à nha. Có điều con nhỏ kia coi bộ không hào hứng lắm với mấy câu đùa của tụi đó. Thấy nó bước nhanh cái chân vô cắt cơn, cái tay vẫy vẫy mạnh ra chiều bực tức lắm.

Cũng từ hôm đó, nơi đông vui nhất buổi tối ở trại lại là mấy cánh cửa sổ phòng cắt cơn. Mặc xác bảo vệ đứng canh, đám học viên như ruồi bâu lấy quanh 2 cánh cửa. Nhóm hỏi thăm sức khỏe "anh Ngọc" - tên nhân vật truyền kì đang nằm trong cắt cơn. Nhóm thi nhau bâu lấy, update tình hình bên trong của em Mỹ Anh - con nhỏ đương kim hoa hậu của trại. Dám cái căng tin của trại bị tụi nó chuyển vô cắt cơn hết trơn - nào bánh nào sữa nào trái cây đủ mọi thứ trên đời được gửi qua tay bảo vệ, tới nỗi cha bảo vệ già phải gắt lên: Con nhỏ mà ăn hết mấy cái thứ này, nó ra ngoài chắc tụi bay nhìn nó bị mập phì cũng chạy mất dép luôn. Mẹ mấy cái thằng ham hố.

Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

11 comments

Văn Quang Trần 10:30 Ngày 25 tháng 10 năm 2012

Alô, alô. Xeri phim truyền hình dài tập mang tên "NGHIỆN TÌNH TÙ" do con Phọt Phẹt làm tổng đạo diễn đang được trình chiếu trên kênh KHÍ BỰA. Bà con chú ý đón xem alô alô.

Reply
Một mình 11:41 Ngày 25 tháng 10 năm 2012

Hey Phẹt,
Đây là bản tự sáng tác của một member có tên là Frogman (Người nhái) với tiêu đề : NHỮNG MỐI TÌNH TRONG TRẠI CAI NGHIỆN !
Truyện này đã gây nên một cơn sốt khủng khiếp trên lauxanh.us cách đây tầm 12 tháng với hàng triệu lượt đọc và hàng trăm nghìn comment đó.

Vì tác giả cũng chỉ là 1 nick name và nội dung lại đăng trên web đen nên tác giả không công khai danh tính. Trên mục "Những câu chuyện hay" của LX có nhiều chuyện đáng đọc và suy ngẫm lắm.

Chỉ duy nhất 1 thứ không thể thiếu, đó là SEX ! Ai cũng có cảm giác là không thể thiếu, nhưng để đọc, nói và viết công khai thì còn 50/50 lắm :)

Đây là một câu chuyện hay, phải nói là hay nhất trong loạt truyện của Frogman (3-4 truyện gì đó) ! Chắc chắn sẽ có nhiều cảm nhận trái ngược từ phía độc giả của Phẹt ...

Reply
thanhvietpc 13:06 Ngày 25 tháng 10 năm 2012

chuyện hay!

Reply
Hai Dang Lam 16:31 Ngày 25 tháng 10 năm 2012

Đây là trại an dưỡng chứ cai nghiện cái đèo gì . Thằng này mà cho ra Bắc đi 4 năm trại 04 hoặc 05 thì mới biết thế nào là CAI NGHIỆN . Đọc ko hứng thú lắm :D

Reply
walk3r 20:45 Ngày 25 tháng 10 năm 2012

Cho ra bắc thì mới biết thế nào là địt nhau qua bóng đèn

Reply
Lyquy 09:35 Ngày 27 tháng 10 năm 2012

Giờ thằng nào chẳng biết Phẹtliệt, thương hiệu nổi tiếng về cóp-bết không bao giờ biết ngượng, mà đã ăncắp rồi thì ăncắp tiếp có sao đâu, ngượng mẹ gì, sợ đéo gì không dám nhận. Muốn tìm tác giả thì google phát ra nguồn mẹ nó luôn cần gì phải bịa ra có thằng @thanhvietpc@yahoo.com gửi truyện, Phẹt đỗ tiếng xấu cho thằng khác chẳng hóa bần nông làm xấu mặt đám "Thanhnhân" lắm sao

Reply
phot_phet 10:36 Ngày 27 tháng 10 năm 2012

@Lyquy
Địt cụ con Quỷ câm cái mõm chó đi. Anh đá cho phát dụng mẹ dương vật dờ. con thanhvietpc nó có cồng ở trển í. Và có con nào cũng nói rất rõ về chuyện nài rồi, đâu như cũng ở cồng trên.
Anh bận, liệu mà bảo ban nhau, đèo mẹ...

Reply
Lyquy 12:16 Ngày 27 tháng 10 năm 2012

Ô hô, bắt quả tang phẹtliệt học ông cụ tự viết bài khen mình kìa, có thằng đéo nầu ngu gửi bài rồi tự khen hay không hả. Mà quán phẹt tự dưng đăng mấy bài này khác đéo gì PR cho mấy cái quán kia, thật đéo khác mấy bạn anh quảng cấu không công cho mấy cái blog giờ nổi như cồn. Liệu mà chùi mép nhé, không bọn nó đéo cám ơn còn bu vào chửi cho đấy.

Reply
Laden Bin 13:32 Ngày 27 tháng 10 năm 2012

Chuyện đọc thư giãn rất được mà ku Phẹt post chậm quá.Đành vào Liên xô đánh Mỹ tìm đọc vậy.

Reply
Laden Bin 15:55 Ngày 27 tháng 10 năm 2012

Đã đọc xong.
Đèo mie!

Reply
Một mình 17:31 Ngày 27 tháng 10 năm 2012

Hú hú, phọt phẹt bị firewall roài ! Chán ốm !

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang