Thứ Bảy, ngày 27 tháng 10 năm 2012

CHUYỆN TÌNH TRẠI CAI NGHIỆN - CHAP # 4



Ly cafe còn chưa uống hết, cái loa phòng giáo vụ đã vang lên tiếng lão giáo vụ già khôn- hơn- nghiện. Lão này tên Bảo, người gốc Bắc, nói giọng nửa Nam nửa Bắc trọ trẹ, nhưng sao lúc đó tôi nghe chất giọng lão cứ du dương như tiên nhạc:

- Mời học viên Long C8 lên phòng giáo vụ gấp!

Ở trong trại, tên học viên thường được gọi kèm với tên phòng cho đỡ trùng tên. C8 là tên phòng của tôi, trại nhiều đứa tên Long như gọi Long C8 là không lẫn đi đâu được. Con nhỏ ngơ ngác nhìn tôi:

- Ủa sao ông thầy kêu anh lên chi vậy?

Tôi gãi đầu.

- Chắc ổng kêu lên hoàn thành nốt cái báo tường đó em. 20/11 tới nơi rồi. Lát em lên luôn đi, phụ anh mấy thứ nha!

- Dạ được mà. Em ngồi xíu lát em lên liền. Ủa mà sao mặt anh cười gian quá vậy?

Tôi không thèm trả lời con nhỏ, lon ton lên phòng giáo vụ. Con nhỏ này là thứ gì đâu mà tinh quá xá!

Bước vô phòng, đã thấy cha giáo vụ già ngồi vắt chân lên ghế coi tivi. Phòng giáo vụ chia ra làm 2, phía trong là phòng làm việc - gồm 1 cái bàn dài, vài cái tủ và đám ghế. Phía bên ngoài là nơi giáo vụ tiếp khách, có một bộ bàn ghế và đồ uống nước, thêm một cái tivi. 2 phòng được ngăn bởi một bức tường, một cái cửa ra vào nằm một góc. Tôi liếc sơ qua địa thế một chút - coi bộ ông thầy già của mình cũng có ý tứ dữ nha. Lão ngồi ngay ngoài khác gì bảo kê, tôi và con nhỏ vô trong phòng làm việc có thể khỏi lo ai đẩy cửa bước vào vì còn có lão canh chừng. Trong lòng thấy cảm động hết sức, chạy qua tính ôm lão một cái, thấy mặt lão quỷ già hiện ra một tia nham hiểm:

- Ráng mà làm cho tốt nha Long.

Cũng không hiểu ý lão nói về vụ gì? Làm báo hay làm tình, thôi thì cứ ráng làm tốt cả 2 để khỏi phụ lòng trong đợi của ông thầy.

Tôi dạ một tiếng gọn lỏn, bước vô phòng. Trên mặt bàn làm việc, đống báo tường vẫn nằm bừa bộn. Tôi vớ tay lấy cây viết chì, tính vẽ gì đó mà sao cái tay không chịu nghe tôi điều khiển hết trơn. Vẽ cái gì cũng muốn ra cái hình tròn tròn như ... cái dzú! Tôi phát nản, bỏ cây bút đánh cạch xuống bàn, ngửa người ra sau ghê, trong đầu lùng bùng nguyên mớ suy nghĩ xấu xa.

Mà con nhỏ bộ đi ngủ hay sao mà lâu lắc quá xá. Thiệt tình mới chỉ có 10 phút trôi qua nhưng tôi thấy như mấy tiếng đồng hồ vậy. Tác động của ức chế sinh lý mạnh thiệt, thay đổi cả tốc độ của thời gian trôi. Đúng lúc tôi đang muốn chui xuống kiếm con nhỏ thì tiếng cửa phòng mở một tiếng: "Cạch". Cái giọng con nhỏ ỏn ẻn vang lên:

- Dạ em chào thầy!

Tim tôi bỗng đập rộn ràng một chặp. Lại nghe lão thầy cất giọng tỉnh bơ:

- Ừ, em tới rồi thì vô phụ Long một tay đi!

Một tay cái đầu lão, ít ra phải 2 tay, cộng thêm cả miệng và một số thứ nữa. Tôi tính la lên với lão như vậy thì mùi Hermes Kelly của con nhỏ đã túa vô đầy phòng. Tôi ngẩn cả người - thứ mùi hương này có sức quyến rũ đàn ông tới chết người, đặc biệt khi xức nó lại là một con nhỏ có thể khiến đàn ông đã chết rồi có thể hồi sinh như con nhỏ Mỹ Anh. Mà con nhỏ cũng kỳ, đi làm báo tường có cần phải xịt nước hoa nhiều dữ vậy không?

Con nhỏ Mỹ Anh lanh hơn tuổi đời của nó xa lắc xa lơ. Nhìn phòng giáo vụ vắng tanh, nó dòm tới dòm lui, cái mặt nghi ngờ thấy rõ. Thấy tôi đang ngồi ườn ra trên ghế, bên trong phòng làm việc còn có mình tôi với nhỏ, nó liếc tôi một cái rát rạt:

- Anh bày ra vụ này, đúng không?

Con nhỏ kề sát tai tôi thì thào. Tôi kéo đầu con nhỏ vào sát miệng mình, bắt chước con nhỏ cũng thì thào vô tai nó:

- Đúng rồi đó, sao em biết hay vậy!

Mặt con nhỏ đỏ bừng bừng. Nó làm mặt nghiêm, kéo cái ghế ngồi sát cạnh tôi, vơ lấy cây chì ấn vô tay tôi:

- Không làm bậy bạ à nha, thầy đang ở ngoài đó. Anh vẽ đi, em ngồi kế anh được rồi!

Được là được thế nào? Con nhỏ giỡn dai ghê. Công sức của tôi cả tuần lễ không lẽ đánh đổi lãng xẹt vậy sao? Tôi lim dim mắt, quơ tay ôm con nhỏ vô lòng. Con nhỏ im re, ngả đầu vô ngực tôi. Cái thứ hành động mà đôi tình nhân nào cũng dễ dàng có được, nhưng mãi tới giờ này tôi và nhỏ mới có cơ hội để làm. Người con nhỏ mềm như bông, ấm áp. Cái đầu nó chúi vô ngực tôi, mùi nước hoa Hermes Kelly bay ra nhẹ nhàng từ phía trong áo ngực. Con nhỏ có thói quen xức thứ nước hoa có mùi chết người đó vô ngay ngực áo - tôi đọc báo thấy nói đàn bà ưa xức nước hoa vô ngực chứng tỏ ham muốn rất cao. Tôi không tin ba cái thứ báo chí lá cải lắm, nhưng lúc đó thực sự tôi luôn cầu mong nó đúng.

Tay con nhỏ nắm lấy tay tôi nhè nhẹ. Đôi mắt nhỏ ngước lên nhìn tôi dịu dàng hết sức. Giờ thì không một con quỷ bảo vệ nào có thể ngăn tôi hôn nhỏ. Đôi môi con nhỏ mềm thật mềm, thoang thoảng một thứ mùi son YSL nhè nhẹ. Tôi cắn nhẹ vô môi con nhỏ, thấy nó khẽ cười hích hích, rồi chồm lên cắn lại tôi. Thứ dữ à nha. Tôi thấy trong người mình nóng như có lửa, kéo con nhỏ đứng dậy, ôm thật chặt. Tay con nhỏ choàng qua lưng tôi, mặt tựa lên vai tôi, thì thào:

- Giống như trong mơ, anh ha!

Con nhỏ lãng mạn ghê. Nhưng tôi cũng đang thấy vậy. Cái thứ cảm giác riêng tư tuyệt vời này chỉ có ở trong những giấc mơ. Những nụ hôn, những cái ôm không cần sợ sệt. Một thứ không gian lãng mạn và tuyệt đối yên tĩnh, trừ tiếng tivi rè rè vọng vào từ phía ngoài phòng khách. Nhưng tôi chẳng nghe thấy gì hết. Con nhỏ chắc cũng chẳng nghe thấy gì hết. Tôi và nhỏ chỉ nghe thấy tiếng đập của trái tim nhau, vọng ra từ phía 2 bộ ngực đang ép vào nhau sát rạt.

Người con nhỏ đẹp. Nó bận ba cái đồ trại nhìn đã muốn nín thở, đừng nói tới ba cái đồ hàng hiệu. Ngực con nhỏ không lớn lắm, nhưng mềm thiệt mềm. Tôi nghe cái thứ mềm mại như bông đó áp vô ngực mình mà thấy trong lòng ấm áp. Trong khoảnh khắc ấy, những ý nghĩ xấu xa, đòi hỏi dường như đi đâu mất sạch. Tôi chỉ cần được ôm con nhỏ như vậy, cho tới suốt cuộc đời...

Nhưng đó là tôi nghĩ vậy, còn thằng nhỏ có chịu nghe không lại là chuyện khác. Thứ quần áo trại tụi tôi mặc làm bằng vải mỏng, dày cỡ vải áo sơ mi. Thằng em của tôi khi hứng có thể đội nguyên cả cái quần jean dày cui, nói chi ba cái vụ quần áo vải mỏng lẻ tẻ. Thấy mặt con nhỏ sượng trân, cái tay tính đẩy tôi ra nhưng không được. Chân con nhỏ khép chặt lại, miệng la:

- Anh làm gì kì quá đi!

Tôi mặc kệ nhỏ la, ôm chặt lấy nhỏ không chịu buông. Đôi tay đưa dần về phía mông con nhỏ. Mông con nhỏ đẹp bá cháy luôn, bình thường khi nó mặc đồ trại, cái thứ vải mỏng manh che không nổi mấy đường cong chết người, đám dê xồm nhìn mà muốn xịt máu mũi tùm lum. Tôi mặc dù là bồ con nhỏ thiệt, nhưng để chạm vào một cách đường hoàng và không vụng trộm, đây cũng là lần đầu tiên. Tay tôi sờ mông nhỏ qua một lớp vải mỏng tang, thấy cả người con nhỏ cũng đang run rẩy dữ. Tay nó xiết chặt thêm vào lưng tôi, cái thân dưới mặc kệ con cu cứng ngắc đang dựng đứng, áp mạnh vô người tôi. Tôi lờ mờ cảm thấy cái mu con nhỏ nóng ran đang áp vô đầu thằng nhỏ như vỗ về, an ủi.

Tôi thấy trong người nóng quá xá, tính cởi bớt đồ ra cho đỡ nực. Phòng giáo vụ gì đâu hổng có máy lạnh gì hết trơn, trường trại gì kì cục. Nhưng con nhỏ không có chịu. Nó ôm tôi chặt hơn, thì thầm:

- Vậy thôi được rồi mà anh. Em hổng có tiếc anh đâu, nhưng mà em ngại!

Tôi nghe con nhỏ nói vậy mà lòng nhũn lại. Thứ vẻ mặt van nài của con nhỏ có thể làm sắt đá cũng phải tan. Thấy tôi xuôi xị bỏ áo xuống nhưng cái mặt làm như đưa đám, con nhỏ cười khì một cái, chu mỏ hôn vô môi tôi. Cái tay con nhỏ bất giác buông lỏng khỏi lưng tôi, chui tọt vô trong cái quần dài. Quần trại không có khóa kéo hay cúc gì hết trơn, chỉ có độc một sợi dây thun như kiểu mấy cái quần ngủ ở nhà. Cái câu: Nhanh như điện, tiện như quần thun chắc cũng từ đây mà ra cả.

Con nhỏ thò tay vô trong quần tôi, nguyên cái thân hình tôi như bị điện giật. Mặt tôi dại đi, mắt nhắm nghiền, từng dây thần kinh căng ra theo từng động tác của con nhỏ. Chỉ thấy cái tay con nhỏ luồn từ hông tôi, bò chậm chậm xuống cái quần lót (cũng quần trại nốt), chui vô trong. Đám lông của tôi nếu có cơ bắp bên trong dám cũng dựng lên hết lắm. Tôi nghe gai gai người, rùng mình một cái khi cái tay mềm mại, ấm sực của nhỏ chui vô đám lông rậm rì. Nhỏ cũng có vẻ mất bình tĩnh, gối đầu lên vai tôi thở mạnh. Chỉ thấy thằng nhỏ giật nhẹ một cái khi tay con nhỏ chạm khẽ vào, rồi cương lên như thể muốn nứt ra thành từng mảnh nhỏ. Con nhỏ từ từ thả lỏng ngón tay, cầm nguyên lấy con cu của tôi, mân mê nhè nhẹ.

Tôi phải kìm lắm để không rên lên một tiếng thật to. Tay tôi cũng từ từ kéo quần nhỏ ra, chui chậm rãi vào. Tôi thích cái thứ cảm giác lần đầu tiên khám phá cơ thể đàn bà theo một cách từ tốn và từng chút một. Chỉ thấy con nhỏ cũng rùng mình khe khẽ khi ngón tay của tôi chậm rãi lách vào bên trong quần lót, vuốt nhẹ nhàng lên đám da mông láng o. Mông nhỏ khẽ cong lên, từ cái miệng xinh xắn phát ra một thứ âm thanh mê hoặc nhỏ xíu: ư ...ư..

Cái tay con nhỏ cầm vô con cu tôi mạnh hơn, xóc nhè nhẹ. Tôi ôm chặt nhỏ hơn, ghì sát vào lòng. Tay tôi cũng chui vô sâu thiệt sâu, ôm trọn lấy cặp mông con nhỏ. Bự quá trời bự luôn - đôi tay báo cáo về. Thứ cảm giác được ve vuốt mông con nhỏ khiến người tôi như bốc hỏa. Tôi đưa tay chà nhẹ nhẹ lên khe mông con nhỏ, cảm nhận cơ thể nó đang khẽ rung lên từng đợt. Tôi thọc tay sâu hơn, hai chân con nhỏ cũng bất giác dạng ra.

Ủa mà sao đôi tay tôi có cảm giác hẫng hụt ghê? Tôi đang chuẩn bị sẵn tâm lý chạm tay vào đám lông rậm rì ở nơi đũng quần con nhỏ, nhưng đôi tay tôi báo về: không có vật thể nào dạng sợi màu đen, có tính ma sát cao hết trơn hết trọi. Tôi hơi ngỡ ngàng, ngón tay khẽ vuốt lên, chỉ thấy ấm sực, ẩm ướt và trơn láng. Con nhỏ gục hẳn đầu vô vai tôi như ngượng nghịu. Ặc ặc, con nhỏ vô mao sao?

Hèn chi da dẻ nó láng o, lông tay lông chân một cọng cũng không có nốt! Chỗ đó của nhỏ cũng láng o như trẻ con, cái mu múp rụp, nhờn đầy nước. Cả đời tôi chưa khi nào gặp một con bướm trần trụi và ngộ nghĩnh vậy nha. Tôi khẽ đẩy nhỏ ra, kêu nhẹ:

- Cho anh coi đi, anh chưa thấy cái nào như vầy cả!

Con nhỏ líu ríu lấy tay che lên khuôn mặt đỏ ửng, dậm dậm chân:

- Không cho anh coi đâu!

Tôi mặc kệ nhỏ có đồng ý hay không, kéo nhỏ sát vô lòng. Cái tay tụt dần quần nhỏ xuống từng chút, từng chút một. Con nhỏ không chống cự, hai cái tay vẫn bưng vô mặt, cái chân khép lại. Tôi kéo dần quần nhỏ xuống tới ngang hông, tò mò ngó vô. Trên mu của con nhỏ, đám da vẫn láng mịn như thể da mông, ngay chính giữa cái mu trắng toát là một cái khe nhỏ xíu hồng hồng. Tôi quỳ một chân xuống, ôm mông con nhỏ khẽ kéo vào. Cái bướm con nhỏ sát rạt ngay mặt tôi, ấm sực. Tôi hôn nhẹ lên nó, thấy con nhỏ rung rung người. Cái chân cũng dạng lớn ra một chút.

- E hèm!

Tiếng hắng giọng của lão quỷ bên ngoài làm tôi và con nhỏ giật bắn cả người. Con nhỏ nhanh như chớp kéo phăng cái quần lên, mặt tái nhợt đi. Tôi cũng đứng dậy thẳng băng, mặc con cu vẫn đang đội nguyên cái quần trại như cột chống trời, tim đập rộn ràng. Tôi muốn chửi &(*^%%$(( nhà lão quỷ, đang ngon trớn tự dưng hắng giọng làm chi vậy trời? Mà hắng giọng xong lại ngồi im tại chỗ xem tivi tiếp mới dễ quê!

Tôi nhìn cái nét mặt tái nhợt của con nhỏ mà thấy thương quá đỗi. Con nhỏ nhìn bộ dạng tội nghiệp, mắt ươn ướt ngó tôi:

- Em sợ!
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

1 comments

haihonda 08:28 Ngày 31 tháng 10 năm 2012

Sao mấy bài khác vừa đăng là thấy bọn bạn thằng Phẹt xông vào còm rầm rầm, còn bài này lại zắng như chùa Bà Đanh vậy ta?! Hiểu rồi, chắc tại bận xóc lọ, sợ bẩn bàn phím đây mà. Ke ke, chịu hông nổi.
Nhưng cũng có thể, không còm trong mấy bài "xảng khói" như zầy để chứng tỏ mình đạo cao vọng trọng, không phải là fan của dòng văn học "ựa" như vầy mặc dù đọc say sưa không thiếu một chữ; nói nhỏ : có thằng còn đọc lại lần hai. Hé hé hé

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang