Thứ Ba, ngày 13 tháng 11 năm 2012

CHUYỆN TÌNH TRẠI CAI NGHIỆN - CHAP # 9



Trong trường trại, thứ không thiếu nhất chính là đám biết chơi đàn. 10 đứa từng đi cai, đi trại bét ra cũng có một vài đứa biết chơi nhạc cụ. Không guitar thì gõ bo, cá biệt có đứa chơi được cả organ và nhiều loại nhạc cụ khác. Tôi biết lão Ngọc chơi guitar cũng thuộc dạng số má ở trường trại, nhưng kiếm đại một đứa biết chơi đàn là được, cứ gì phải bắt lão đích thân chơi? Tuy nhiên cái vụ này lại có mắc mớ bên trong mà lúc đó, tôi không sao hiểu nổi.

Thường thường, đám du đãng trong trại luôn phải giữ một bộ mặt trầm hết sức - đại loại anh đại phải có phong thái lạnh lùng giống như phim võ hiệp vậy. Chào họ - lạnh lùng gật đầu. Bới cơm cho - lạnh lùng ăn. Bực lên xáng vô mỏ - lạnh lùng đập lại chèm bẹp. Đám Nam Tàu, Hiếu mốc trong trại cũng vậy. Ngồi đâu là làm bộ như nhà hiền triết đang suy tính về lẽ nhân sinh, ít khi thấy giỡn với đám em út, nói chuyện thoải mái cũng không. Chính vì vậy, đám học viên mới kiềng và nể, không xáp vô nên đâu biết mấy lão nghĩ gì, tính gì. Thiệt tình cũng không trách họ được, du đãng mà suốt ngày cà rỡn, chọc tụi nhỏ, riết rồi sẽ bị lờn mặt, nói đám em út không có chịu nghe. Bởi vậy, dù họ không muốn nhưng cũng phải ráng giữ lấy "cái nét" du đãng mắc dịch của mình.

Lão Ngọc nhà tôi không vậy. Style của lão là hòa đồng, không hay làm bộ. Lão cũng chẳng cần lạnh lùng hay trầm ngâm gì hết ráo, cái tiếng ác của lão ngoài giang hồ đủ làm chỗ dựa cho lão tung hoành không có vướng mắc nào tại cái trại nhỏ xíu này. Hơn nữa, cái cách đối xử của lão hiền lành nhưng có uy, đám em út lúc nào giỡn ra giỡn, làm ra làm chứ không lộn xộn. Mà tính lão rất ghét trò đu đeo, không ưa cái đám khoái dựa hơi kéo đàn kéo lũ theo lão chỉ vì cái tiếng. Bởi vậy, suốt quãng thời gian trong trại, lão cũng chỉ cần có một mình tôi và nhỏ Mỹ Anh là em út.

Kể cũng tội cho đám nhỏ cùng phòng. Tụi nó nhóc con khoái coi mấy thứ phim ảnh, ca nhạc, nhưng tới khi lão nằm đọc truyện lại buồn thiu chui ra ngoài chơi hết. Lão không ưa ồn ào khi đang đọc sách, mà sách kiếm hiệp lão đọc cỡ 18 tiếng một ngày. Tôi bước vô phòng, lão vẫn nằm gác chân đọc truyện coi bộ say mê lắm. Rón rén bước lại, lấy trong túi ngực ra phong kẹo caramen đưa cho lão:

- Ăn kẹo nè anh Ngọc!

Lão có cái tật như con nít là khoái ăn kẹo. Ba cái lúc đọc truyện lại càng khoái dữ. Thiệt tình, giang hồ số má khoái ăn kẹo - tôi mà kể chuyện này ra ngoài chắc lão cũng mất số luôn. Lão cầm phong kẹo, bóc một cái đút vô mồm, lim dim đọc tiếp. Tôi thấy bực à nha, mất công mua kẹo về dụ mà lão cầm tỉnh bơ, không thèm nói với tôi một câu cảm ơn cho có. Tôi leo luôn lên giường, ngồi chồm hỗm:

- Đấm lưng không anh Ngọc? Vừa nằm đọc vừa đấm lưng nha!

Lão quay mặt lại, ngó tôi đầy vẻ nghi ngờ:

- Mày lại tính kêu tao làm gì, đúng không?

Lão này đúng là con quỷ mà. Tôi làm mặt khổ, kêu:

- Trời đất, làm gì có cái vụ đó. Anh giúp em bao nhiêu việc rồi, em làm vầy không được sao?

Lão nghe có vẻ yên tâm, xoay cái lưng lại tiếp tục đọc, kêu:

- Vậy thì được.

Tôi đấm nhè nhẹ vô lưng lão. Lưng này đi massage chắc mấy con nhỏ đấm bóp nhìn cũng muốn xỉu luôn. Ngoài cái hàng chữ vênh váo: vô địch khám lớn, lão còn xăm nguyên cái thuyền buồm bự thật bự, đen thui, nhìn qua hao hao giống tàu hải tặc trong phim vậy. Đám giang hồ Bắc xăm trổ cũng khác nhiều so với dân Nam, thường sau lưng sẽ là một điển cố nào đó của Tàu: Tam anh chiến Lữ Bố (Trương Phi, Quan Vân Trường, Lưu Bị đánh với Lữ Bố), lãng tử hồi đầu (hình cha thư sinh bước một chân lên thuyền, mặt ngoảnh lại), một tay che trời (cái bàn tay quỷ vươn lên nắm lấy mặt trời), long tranh hổ đấu (rồng hổ oánh lộn) hoặc các hình bự, có ý nghĩa đàng hoàng. Tôi cũng khoái xăm trổ lắm, nhưng như kiểu có duyên cớ gì đó, mỗi lần nằm xuống tính xăm lại bị hoãn, giờ trên người vẫn trắng bóc. Khi tới tuổi trưởng thành hơn, nghĩ về mấy vụ xăm trổ lại thấy may. Dẫu sao, thứ đó có đẹp, có ngầu nhưng khi dính vô trên người, muốn bỏ cũng không có được...

Tôi lại làm bộ trầm trồ:

- Tướng anh Ngọc đẹp quá ha, hình xăm cũng ngầu một cây!

Cái này hố à nha. Khen tướng lão đẹp khác gì chọc tức lão. Cái cùi chỏ lão cho ngay một phát vô mạng sườn tôi:

- Thằng nhóc quỷ, chọc tao hả? Có chuyện gì thì nói nhanh, khỏi giả bộ đi!

Tôi cười trừ, ngồi xuống cạnh lão làm mặt ngoan:

- Thật ra thì cũng có chuyện em tính nói với anh nhưng mà ngại không biết nói sao nữa!

Lão tỉnh bơ xoay người lại:

- Bởi vậy nên mày mang kẹo dụ tao, phải không? Tao biết mà, tự dưng thấy mày tốt đột xuất tao cũng nghi nghi.

Tôi liếm môi:

- Thật ra thì cũng không phải chuyện của em. Mấy bà giáo vụ biết anh chơi đàn đỉnh cao luôn, muốn mời anh đợt này tham gia văn nghệ chút để các bả nở mày nở mặt nhưng không có dám kêu anh, nhờ em qua nói đỡ.

Đời ai cũng khoái nghe nịnh hết trơn hết trọi. Lão Ngọc cũng không phải ngoại lệ. Lão nghe khen "chơi đàn đỉnh cao", rồi giáo vụ cũng kiếm thằng nhỏ tới năn nỉ, trong lòng cũng khoái tới nở hoa luôn, nhưng mặt ngoài vẫn làm bộ lạnh te:

- Mắc mớ gì đến tao? Tại sao tao phải đi tham gia cái văn nghệ khỉ gió đó?

Chất của du đãng đỉnh cao là nắm thóp được du đãng đỉnh thấp, du đãng đỉnh thấp lại nắm cổ được đám du đãng tép riu. Cái vòng luẩn quẩn ấy tôi không có biết, nhưng đảm bảo đám giao vụ khôn hơn nghiện biết thừa. Lão Ngọc nhà tôi mà tham gia mấy cái vụ này, đâu dễ gì lão chịu đi một mình. Nam tàu và Hiếu mốc - 2 du đãng cộm cán của trại được lão phân công gõ bo và chơi đàn đệm, bởi lão đâu có tính solo như kiểu Ưng Hoàng Phúc. 2 nhà du đãng hiền triết lại thộp cổ đám đàn em biết văn nghệ đi theo mình cho đỡ ... quê độ. Mấy thầy cô trong phòng giáo vụ mém xỉu tại chỗ khi thấy 3 gương mặt du đãng cô hồn khét tiếng của trại hung hăng bước vô ... đăng ký tiết mục văn nghệ. Thiệt tình, tính mấy ổng cũng ham vui, suốt ngày làm mặt trầm đâu có dễ chịu chút nào. Hơn nữa, phàm là người có chút tài lẻ, ai cũng khoái được biểu diễn và hò hét ca ngợi hết trơn. Nam tàu gõ bo một cây, thi thoảng cao hứng ổng đệm cho ông Ngọc đàn bá cháy luôn. Hiếu mốc mặt mũi lầm lì nhưng móc guitar cũng có số, có điều trước khi ông Ngọc vô chưa khi nào thấy ổng đàn kiểu liveshow trường trại, chắc sợ ... mất số. Có điều, du đãng bự nhất trại cũng tham gia thì còn ngại cái gì nữa chớ!

Mà cũng tội nghiệp mấy người phòng giáo vụ. Thấy 3 cha nội bước vô, đám giáo vụ lăng xăng bưng nước mời như thể có phái đoàn của thành phố ghé thăm. Không nịnh cũng không ổn, bởi ở thứ trường trại này, tiếng nói của họ có khi còn lớn hơn của nguyên đám cán bộ cộng lại. Thứ dữ như ông Ngọc hay Nam tàu, nếu đứng lên kêu ... phá trại chắc nguyên cái trại nhỏ xíu này cũng tanh bành. Bởi vậy, đám cán bộ cũng biết đường mà nhường mấy ổng một cây, có chuyện gì cũng mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện.

Tới phần chọn tiết mục, đám giáo vụ cũng thiếu điều quỳ lạy ổng. Hỏi Ngọc tính hát bài nào để ban nhạc chuẩn bị, ổng làm bộ suy nghĩ một hồi, kêu:

- Bài "Đêm 30" có được không?

Bài này lạ à nha. Đám giáo vụ nghĩ nát óc không ra bài nào có cái tựa vậy, đang bối rối thì lão kêu:

- Nó như vầy nè!

Rồi gân cổ ca:

- Ba mươi, đêm pháo giao thừa, con nằm trong chốn lao tù. Trại giam, bốn bức tường cao, con phân vân biết trốn sao ...

Nguyên đám du đãng cười rần rần. Mặt lạnh như Hiếu mốc cũng phải nhếch mép lên. Lão này sao không đi đóng hài, đi làm du đãng chi uổng quá vậy trời. Nhìn mặt mấy bà cô phòng giáo vụ méo xẹo, tôi đành chạy qua kêu ổng:

- Trời hát nhạc đó sao mà diễn anh Ngọc!

Lão trợn mắt kêu:

- Nhưng đó là bài tủ của tao, không hát bài đó tao hát bài gì? Hay hát "Chim sẻ và đại bàng" nha?

Tôi cũng thua lão luôn. Nhưng cũng hên là còn có người trị được lão. Con nhỏ Mỹ Anh từ đâu chạy vô, bám tay nhõng nhẽo:

- Anh Ngọc hát mấy bài nhạc vàng đi mà. Anh hát mấy bản đó hay quá trời hay luôn, đi nha anh, nha anh!

Cái "nha anh" của con nhỏ kéo dài tới lần thứ 3 thì lão du đãng mắc dịch cũng chịu thua con nhỏ luôn. Thiệt tình, vậy mà cứ luôn mồm kêu tôi là "dại gái", lão cũng dại nguyên cây. Chốt lại, lão sẽ ca một bản nhạc vàng, Hiếu mốc đàn và Nam tàu chơi bo. Du đãng band rốt cuộc rồi cũng hình thành.

Tôi và con nhỏ cũng tham gia thêm mấy tiết mục tầm bậy, dù biết chắc dưới sân có bao nhiêu hoa cũng sẽ không tới lượt tụi tôi mà sẽ được sắp hàng tặng cho band Tam ca du đãng, kể cả khi các lão hát sai nhạc từa lưa. Không tặng, mai mốt gặp bị đập thì cũng mệt à nha.

Buổi chiều trước khi văn nghệ diễn ra - cũng là chiều Noel luôn, đám giáo vụ mời cơm học viên tham gia văn nghệ để lấy khí thế. Cái vụ này cũng là một điểm đặc biệt tại trại tôi, bởi theo tôi biết rất ít nơi cán bộ mời học viên ăn chung như vậy. Tất nhiên không thể mời hết, ông Bảo chỉ nhắn tôi kêu lão Ngọc, bộ đôi Nam tàu và Hiếu mốc, thêm con nhỏ Mỹ Anh và một con nhỏ làm chân trang điểm khác lên phòng giáo vụ ăn cơm.

3 lão du đãng được mời cơm coi bộ cũng phấn khởi à nha. Nói gì thì nói, ăn cơm trại riết đổi sang cơm đời cũng thấy ngon chứ bộ. Chưa kể, mới bước vô, lão Ngọc đã nhìn chằm chặp vô bình rượu của ông Bảo. Ông giáo vụ già biết ý, dù tiếc đứt ruột nhưng cũng ráng tươi cười, rót đầy vô ly của 3 lão. Ai dè, lão Ngọc làm một câu khiến ổng té ngửa:

- Trời đất, sao lại để thầy rót rượu mời tụi tôi được. Ba cái vụ này thầy cứ để tôi.

Nói xong tỉnh bơ thò tay ra nắm lấy chai rượu. 2 lão du đãng kia thấy vậy mặt mũi cũng tươi như hoa. Trong trại này, rượu là đồ hiếm ngang với ma túy, hơn nữa đám chơi xì ke thường thích cái cảm giác được phê, được lâng lâng. Không có hàng thì rượu cũng ổn quá đi chứ! Lão Ngọc làm chủ xị, cùng 2 lão kia chén chú chén anh một hồi, chai rượu không còn lấy một giọt.

Nhìn lão Ngọc đi liêu xiêu lên sân khấu, tôi thiệt tình cũng chỉ biết trông chờ vào chúa lòng lành. Rượu vào, lão hứng lên có khi kêu học viên phá trại không chừng. Chưa tính 2 cha du đãng mặt mũi cũng đỏ gay đỏ gắt, một ôm bo một ôm đàn như chuẩn bị đi đánh lộn chứ biểu diễn gì trời. Đám học viên đang lộn xộn ở dưới, thấy 3 bóng hình kinh tởm bước lên sân khấu liền im bặt. Nhìn mấy bà giáo vụ mặt mũi tái nhợt, tôi cũng thấy áy náy quá đỗi. Nhưng lỗi một phần cũng là ở các bả, ai biểu kêu lão trời đánh kia tham gia biểu diễn làm chi!

Chỉ thấy Hiếu mốc dợt đàn một nhịp, tiếng hoan hô nịnh đầm đã vang lên khắp bốn góc trại. "Trong đám vỗ tay này, dễ chừng tới 3/4 là lính ổng" - Tôi đoán vậy. Nam tàu cũng hứng chí đập bo một lượt, nghe âm thanh cũng ổn lắm à nha. Tiếng vỗ tay lại vang lên ào ào. "Lính Nam tàu cũng đông dữ" - Tôi chép miệng. Thiệt tình, mấy đứa này cũng không có cơ hội để nịnh đầm đàn anh lộ liễu như vầy nếu họ không lên biểu diễn đâu nha.

Thấy Hiếu mốc quay qua ông Ngọc, nói nhỏ gì đó. Tôi nghi đang bàn chuyện kêu gọi học viên phá trại lắm nha. Thấy lão Ngọc gật gù gì đó, cái bộ dạng nửa say nửa tỉnh trông chẳng có nửa điểm nào giống nghệ sỹ hết trơn. Lão cầm lấy micro, hắng giọng một cái. Tim tôi đập lô tô luôn. Lão mà lớn tiếng la: "Anh em đâu, phá trại đi về chơi Noel!", dám đám này lao ra bóp cổ bảo vệ rồi đạp đổ cổng trại lắm. Đang còn run rẩy thì nghe cái giọng lão vang lên trong loa:

- Anh em ổn định trật tự, ngồi ngay ngắn chuẩn bị nghe ca nhạc nào!

Lão này thời đi tù từng làm tới thi đua của trại (trong trại tù ngoài Bắc, thi đua của trại chỉ có 1, là giang hồ có số má bậc nhất, chuyên quản lý phạm nhân thay quản giáo) nên nói năng hệt như nói với ... đám tù vậy. Thấy đám học viên đang nhộn nhạo im re. Tôi cũng muốn nín thở. Ngó qua mấy bà giáo vụ, thấy mấy bả đang ôm ngực. Cũng hên mấy bả sức khỏe tốt, chứ ba cái vụ này dễ bị đột quỵ lắm nha.

Cái giọng lè nhè của lão lại vang lên:

- Bữa nay anh em muốn nghe nhạc tù hay nhạc thường nào?

Tôi biết mà! Lão quỷ này lại dở chứng, thiệt khổ không để đâu cho hết. Đã vậy, đám học viên bên dưới chẳng thèm để ý tới gương mặt méo xẹo của đám bảo vệ, đồng thanh hô lớn:

- Nhạc tù đi anh!

Anh giết em đi anh Ngọc ơi! Tôi ngó mấy đôi mắt hình viên đạn của đám giáo vụ mà lòng thầm than một tiếng đau khổ. Ai dè lão quỷ nghe xong, giơ cái tay ra hiệu im lặng rồi nói tiếp:

- Nhạc tù thì là tủ của anh rồi, có điều bữa nay anh hát nhạc tù xong anh sợ không yên ổn. Có 2 đứa nhóc ác nó hăm nếu anh hát nhạc tù bữa nay, mai nó cúp cơm anh. Bởi vậy, anh em chịu khó nghe nhạc vàng một bữa!

Nguyên đám học viên cười rần rần. Tôi cũng cười mà là ... cười khổ. Ánh mắt của lão đưa về phía tôi và con nhỏ Mỹ Anh, hàng trăm ánh mắt đám học viên soi chòng chọc vô 2 đứa nhóc ác dám hăm cắt cơm anh đại. Tôi thiệt tình quê không để đâu cho hết. Kêu lão lên hát, lão lại lên tấu hài mới thiệt là bực bội.

Tiếng đàn guitar vang lên từ đôi tay Hiếu mốc khiến đám học viên im bặt. Hồi nào vào trại tới giờ, tôi mới thấy Hiếu mốc cầm đàn chơi trước nguyên đám đông. Nhưng quả thật, ổng chơi đàn nghề thiệt. Tiếng đàn cất lên giữa cái không gian im ắng có sức truyền cảm tới lạ lùng. Nam tàu cũng bắt đầu gõ bo. Thứ nhạc cụ trường trại cũng cất lên những âm thanh đặc biệt của riêng nó, hòa cùng tiếng đàn bập bùng tạo thành thứ hợp âm không có ở bất kỳ thứ sân khấu ca nhạc nào. Lão Ngọc cũng cầm lấy mic, cái chất giọng nhừa nhựa, buồn buồn của lão cất lên:

- Lời đầu năm ba viết cho con

Trên quê hương khói lửa rã mòn.....

Sau này về với xã hội, thi thoảng hứng chi đi coi liveshow của mấy đám ca sỹ tiếng tăm, tôi cũng chỉ thấy không khí bị nổ tung cỡ như khi lão Ngọc cất tiếng hát là cùng. Phần vì tò mò với màn trình diễn của 3 nhân vật tiếng tăm, phần vì thực sự lão ca bản đó quá hay, cái không gian im ắng như bị xé toạc bởi tiếng vỗ tay, hú hét. Mấy bà giáo vụ già tay cũng đã buông khỏi ngực, ánh mắt hướng về lão ngập tràn vẻ biết ơn. Biết ơn lão đã tha mà không có quậy trại!

Phần trình diễn của tam ca du đãng vừa kết thúc, tiếng hò reo vang lên quá trời. Mấy tay bảo vệ, quản lý gương mặt cũng giãn hẳn ra. Mấy cha bảo vệ già coi bộ còn trầm ngâm xúc động, lặng đi không nói nên lời. Biểu hiện của khán giả như vậy, tới cỡ Micheal Jackson còn âm thầm sung sướng chớ nói chi 3 lão nghệ sĩ nửa mùa này. Lão Ngọc cúi đầu xuống chào khán giả, coi bộ say quá tưởng mình là ca sỹ thiệt hay sao trời. Đám học viên bắc tay vô miệng, la chói lói:

- Tiếp đi ba anh ơi!

- Em thần tượng anh quá, anh Ngọc ơi!

Cái lão này coi bộ rượu vào dễ dụ à nha. Chỉ thấy lão làm bộ như cảm kích, vớ cái micro, chép miệng:

- Tính hát một bài rồi đi xuống, mà anh em nhiệt tình thế này anh đành phải tiếp nhận thôi. Trong không khí đêm Noel tưng bừng như thế này, anh biết nhiều đứa ở đây xa bồ, xa vợ, chắc cũng tủi thân và cô đơn lắm...

Tôi hơi bất ngờ nha, rượu vào không ngờ lão trở nên tâm lý và tình cảm như là người khác vậy. Lại nghe cái giọng lè nhè của lão tiếp tục:

- ... bởi vậy anh và Nam, Hiếu sẽ gửi tới các em một nhạc phẩm vui tươi hơn. Mọi người đồng ý không?

Đám học viên lại vỗ tay rào rào. Mặt lão tỉnh bơ, quay qua Hiếu mốc, nói vọng vào micro:

- Hiếu chơi cho anh bản "Đồi thông hai mộ" đi em!

Nguyên đám học viên té chúi nhủi. Tiếng cười rần rần vang lên khắp sân trại. Đám giáo vụ cũng nhịn không nổi, mấy bà có máu nhột ôm lấy bụng mà cười. Hiếu mốc cũng cúi gằm đầu, cái vai rung rung kiểu nín cười mà không có nổi. Con nhỏ Mỹ Anh cười hết cỡ, tay níu chặt lấy áo tôi, cái bụng gập cả xuống. Thiệt tình, tôi cũng phục lão quỷ này quá xá. Đêm Noel tưởng chừng buồn chán ở trại, không dè lại là một đêm vui tới nín thở đối với đám học viên. Có điều, chỉ tội cho đám học viên đăng ký hát sau tam ca du dãng. Mất công trang điểm đẹp thiệt đẹp, áo quần xúng xính, ai dè bị lão cướp sân khấu tới gần hết cả đêm. Nam tàu hứng lên còn ca luôn một bản tiếng Hoa, giọng khỏe khoắn cao vút. Hiếu mốc cũng góp một bản đàn não nùng, nghe hay tới giật mình.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

24 comments

Litte Bird 08:21 Ngày 14 tháng 11 năm 2012

Thôi Phẹt ơi táo không ỉa được thì ngồi im cho chi bộ chém linh tinh, đừng mang cứt vớ cứt vỉn của thằng khác về nữa. Đèo mẹ, thằng tác giả nài ba xạo còn hơn cả chi bộ bò gộp lại..

Reply
ku pink pusy 08:52 Ngày 14 tháng 11 năm 2012

@Litte Bird
Anh chim phán chính chủ, í wên chính xác.
Thằng Phẹt ngày càng thoái hóa, biến chất.

Reply
Việt Nam 11:42 Ngày 14 tháng 11 năm 2012

Cám ơn Phẹt nhiều nhá.
Hai bạn thông cảm cho Phẹt đi vvì Phẹt viết theo yêu cầu của tui đó, vì tui cũng đang ở trong trại cai nghiện đó nhưng lại không có Mỹ Anh.

Reply
pak ozean 16:29 Ngày 14 tháng 11 năm 2012

Phẹt đánh xe tới hốt mẹ nó 1 lần về cho con VN hóng cho xong đi,chứ lâu lâu hốt về bãi thúi bỏ mẹ!

Reply
ThemoiSuong 22:59 Ngày 14 tháng 11 năm 2012

DCM toàn thể chi bộ Phẹt liệt kính mến. ah quên Kứn thưa chứ. Đù má lộn
Còn 3 ngài nữa là tròn 2 năm anh hóng và tham luận nhà con phẹt liệt nhoé. Nói thật anh hóng nhà cỏn từ thời PhẹtLiệtvn chứ đéo phải đến thời PhẹtLiệt.info nài anh mới hóng đâu nhoé. Thật tình khi hóng anh cũng đéo chạy, đéo xin nhoé. Mới đầu con Phẹt thấy anh tham luận hay thì nó cho anh còm nhé, còn thực sự còm nhiều thì cũng không tránh khỏi còm hay, còm dở có phỏng?? Dưng chi bộ chả cơ léo gì bật anh nhoé, chả cơ đéo giề khoá còm anh nhoé, ngoại trừ con Phẹt liệt nhoé. Tự dưng có cô lại đi bẩu anh thôi ko còm nữa là dư lào? là dư lào??, nói thật nhoé có Phuồi anh đơi nài, chả tội đéo. Mất bao công anh lối mạng, thuê bao.. Anh thối mồm, anh hôi nách thế nầu con Phẹt biết tỏng thậm chí hôm rồi anh còn tụt quần chổng đít để con Phẹt biết anh lòi dom độ mấy nhoé. Địt mịa phàm đã là con người thì tránh thế điếu nầu thối mồm, hôi nách, lòi dom, ghẻ lở hắc lào, hăm bẹn…Có phỏng??? Các cô khác đéo giề anh chứ. Khà khà.

Reply
Litte Bird 08:37 Ngày 15 tháng 11 năm 2012
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
Litte Bird 08:37 Ngày 15 tháng 11 năm 2012

Con Sướng bựa đang chửi ai thế nhở? đã sinh hoạt ở chi bộ nài thì thích còm cái buồi gì chả được, làm đóe gì có ai cấm không cho còm đâu?

Reply
Bắn Bi 14:04 Ngày 15 tháng 11 năm 2012

Con sướng chửi đéo ai đâu, nó đang học đòi cái thói mất dậy, mặt dày của ku y tá đấy mà, dcm tởm đéo chịu

Reply
ThemoiSuong 14:33 Ngày 15 tháng 11 năm 2012

Hêhê. Chết cười con Chiêm bé.
@Búng phát trúng Bi: Anh nhại anh 9-6 tý cho xôm, chứ mới xem từ xa anh đã đái mẹ ra quần rồi, anh tuổi gì mà học ảnh. Khà khà

Reply
Litte Bird 15:14 Ngày 15 tháng 11 năm 2012

Con Sướng bựa này đểu nhở.. Cái đệt, nói gì thì huỵch toẹt mẹ nó ra chứ cứ mù mờ như cái vụ xe đạp của Cụ Pháo thì anh hiểu thế đéo. dức đầu...

Reply
pak ozean 18:09 Ngày 15 tháng 11 năm 2012

@ThemoiSuong
Con Sướng này vào loại bựa nhất chi bộ, loạng quạng bựa hơn cả Phẹt nữa đấy chứ, trong vòng 24h nữa Phẹt đéo Phot ra được bãi nào , đề nghị cho con Sường lên thay chỗ của Phẹt đê.
Cho con chim bé theo điếu đóm trà nước cho Sướng bựa để mở mang đầu óc ra tí, người đâu mà óc còn bé hơn chim, hô hố.

Reply
Nguoi mien nui 21:39 Ngày 15 tháng 11 năm 2012

Con sướng bựa kể chuyện mất dạy, phản động quá. Đéo bằng chuyện ở bản anh, có ông già nghiện lòi mắt 83 tuổi nhưng súng ống chim cò còn ngon, phải tội hay ăn tạp gái nào ông cũng chén. Cơ thể khoe không đồng đều nên một hôm các bộ phận họp nhau lại, thằng Tim đứng lên phê bình thằng buồi mày ăn tạp qua mà gia rồi chén nhiều rồi nên nghỉ đi. Thằng buồi đủng đỉnh rõng rạc trước cuộc họp. Tao theo cậu chủ đến nay gần tròn 51 niên, tao đéo xin cậu chủ là phải tỉn, nhưng cũng không thoái thác nhiệm vụ tỉn, bao giờ cậu chủ còn muốn xướng thì tao còn làm. he he

Reply
VinaChim 22:17 Ngày 15 tháng 11 năm 2012

Đệt mẹ! Con miền núi này thế lực thù địch éo chịu được! Toàn tỉn lung tung! Mấy ghệ hàng xóm không chính chủ mà nó cũng tỉn! Cán bộ bắt ra xử nó cãi: - Tao tưởng giết người mới bị tội! Chứ làm ra người vẫn bị tội à! Náo éo chịu được!

Reply
ThemoiSuong 23:36 Ngày 15 tháng 11 năm 2012

Đệt mịa con Người rừng toàn nói linh ta linh tinh, nói thế khác đéo trưởng bản con Người rừng cầm tinh trắm cỏ ah? Nhân chuyện con người rừng kể chuyện già làng tín nhiêm, anh nhớ ngài xưa hồi còn con nít thỉnh thoảng anh được đi xem chớp bóng màn ảnh rộng ở sân bóng xã. Có hôm anh ngồi xem phim đéo giề của Nga ngố ấy mà ngài xưa tuyền chiếu phim Nga hay hay là. Xem ở bãi tuyền kê dép với lá chuối vầu đít ngồi bệt. Người trước ngồi lòng người sau, thế mới thích. Ở gần chỗ anh ngồi có 1 bà ngồi trước và 1 ông ngồi sau rất mất lich sự, xem phim dưng tý tý lại nói chuyện riêng đéo tập trung gì cả, địt mịa vô duyên đéo tả, anh nghe láng máng ông bà ấy nói thế nài, dưng hồi anh bé tý anh chả hiểu đéo chỉ đoán là ông ngồi sau buồn đái dưng đéo chen ra được nên đái mịa tại chỗ.
Bà ngồi trước: Nước gì đây?
Ông ngồi sau: Nước Liên xô vĩ đại
3 phút sau
Bà: Ơ cái ông nài hay nhể
Ông: Không tập nài ko hay tập sau hấp dẫn hơn nhiều
2 phút sau
Bà: Ông làm cái gì đấy?
Ông: Tôi làm chủ tịch xã
Bà: Ông có thôi ngay đi không?
Ông: Ơ hay cái bà buồn cười nhể, thôi là thôi thế nào, nhân dân tín nhiệm tôi cứ làm
1 phút sau
Bà: Đồ khốn nạn
Ông: 4 lạng là 4 lạng thế nào, theo tôi phải nửa cân
1 phút sau
Bà: Đồ mặt dầy
Ông: Uh, dầy thì dai, gai cào chả rách được
1 phút sau
Bà: Tao đái vầu mặt mài bây giờ
Ông: Bà đái đi, đái thì tôi nhìn thấy bím…
Đệt mịa hai cái ông bà nài người lớn mà chả ra làm sao đang nói chuyện vui vẻ lại quay ra chửi nhao.

Reply
BNM 00:13 Ngày 16 tháng 11 năm 2012

Đệch, chết cười với chuyện của con Sương. Khắm như dắm 51, anh khen hehe.

Reply
Bắn Bi 00:44 Ngày 16 tháng 11 năm 2012

@ThemoiSuong Hố hố bố con Sướng bựa, anh phong mày làm "Vịt Ngan Đệ nhất Bựa". Ku Phẹt đi vắng mày cầm cái, anh theo

Reply
Nguoi mien nui 08:59 Ngày 16 tháng 11 năm 2012

Anh tha đống cứt của Lập cập đầu tù cu hãm về đây cho chi bộ xơi nè. Xơi trật tự cấm cắn nhau. Anh bận đi tìm thằng Phẹt liệt về cho chi bộ.

Có ông lấy phải bà vợ hư , chuyên môn ăn cắp vặt của hàng xóm. Mọi người khuyên ông nên bỏ đi, ông cũng quyết tâm bỏ vợ-” Nếu không bỏ tôi xấu hổ lắm”, ông nói. Chẳng dè vợ không bỏ được mà ông còn lấy thêm vợ hai.
Bà hai vừa ăn cắp vặt vừa hủ hóa tùm lum, ai cũng chê cười. Mọi người khuyên ông nên bỏ đi, ông cũng quyết tâm bỏ vợ- ” Nếu không bỏ tôi làm con chó”, ông nói. Nhưng ông cũng không bỏ bà vợ hai mà còn lấy thêm bà vợ ba.
Bà vợ ba hư đốn nghiêm trọng hơn, vừa ăn cắp vặt vừa hủ hóa vừa chửi lộn suốt ngày với hàng xóm.Mọi người khuyên ông nên bỏ đi, ông cũng quyết tâm bỏ vợ-” Nếu không bỏ tôi chết quách cho xong”, ông nói. Rốt cuộc vợ ba không bỏ được, ông còn lấy thêm vợ thứ tư.
Đến lúc này mọi người không còn chịu được nữa, xúm lại đấu ông. Ông mếu máo nói khổ thân tôi, đâu phải tôi không muốn bỏ, tôi quyết tâm lắm chứ. Nhưng đụng đến bà nào nó cũng cãi, nói tôi theo anh từng này năm, tại anh chọn tôi làm vợ chứ tôi không chạy chọt xin xỏ anh. Việc gì anh giao tôi cũng không thoái thác, bảo tụt quần tôi tụt quần, bảo chổng mông tôi chổng mông, anh còn muốn gì nữa? Tôi sẽ sống với anh như đã sống với anh, đố anh đuổi tôi ra khỏi nhà được đấy.
Nói xong anh khóc òa, nói bà con bảo tôi phải làm thế nào. Mọi người chịu chẳng biết làm thế nào.
Bỗng ông Bụt hiện ra, nói sao con không nói với vợ con rằng các bà làm vợ thì ổn nhưng làm người thì không xong, ai là vợ tôi kẻ đó trước hết phải là người. Anh lại khóc ầm lên, nói Bụt ơi con nói thế chúng nó xé xác con ra. Bụt cười, nói thế thì để ta sẽ giúp con thực hiện được lời hứa, hoặc con chết ngay tức thì hoặc con biến thành con chó. Tự con chọn lấy.
Anh ta hoảng lên, nói bẩm Bụt tha cho con, con bỏ vợ ngay đây, bỏ vợ ngay đây. Trong ngày hôm đó, anh ta bỏ được cả ba bà vợ hư.
Chuyện cổ tích đến đây là hết, he he
Nguyễn Quang Lập

Reply
Litte Bird 09:38 Ngày 16 tháng 11 năm 2012

Cái đệt, anh tưởng con Tọoc là C50 chứ sao cứ a dua theo con bầm dập nài làm đóe gì cho mệt người? Cứ sướng cái mồm đi không khéo theo anh Điếu cày cả lũ....
Anh vừa nắm được thông tin là sau quan, dân làm báo sẽ đến Tiên lãng thuốc lào, photphet.info... và đồng bọn...

Reply
phot_phet 10:15 Ngày 16 tháng 11 năm 2012

He he, xinh hoạt vui nhẻ. Anh bận nhưng hứng, đạp phát hai nhát luôn nầy

Reply
Nguoi mien nui 10:35 Ngày 16 tháng 11 năm 2012

Về rồi hả cu. Chi bộ nhiệt liệt chào mừng nào, vỗ tay. ĐM, sáng làm có 1 cút mà say say là.

Reply
Nguoi mien nui 10:50 Ngày 16 tháng 11 năm 2012

Con chim bé rét quá chim thụt mẹ lên cổ ah. Anh chỉ đạo rồi, đối với các thể loại như phọtphet. info cá nó quan tâm làm đéo.

Reply
walk3r 13:52 Ngày 16 tháng 11 năm 2012

@Nguoi mien nui

Thằng Buồi sau buổi họp đi xăm cmn 4 chữ " Vô Địch Giường Lớn " vào đầu khất, trưng ra rồi gọi thằng Tim bảo : " m hiểu t chưa ? "

Reply
Caothuxuanthinh 14:27 Ngày 18 tháng 11 năm 2012

Anh Phọt Phẹt ơi anh cho hỏi là em Mỹ Anh đã chửa chưa ạ? Sau khi làm tình trong phòng biệt giam thì có uống thuốc tránh thai không?

Reply
Caothuxuanthinh 14:28 Ngày 18 tháng 11 năm 2012

Anh Phọt Phẹt ơi anh cho hỏi là em Mỹ Anh đã chửa chưa ạ? Sau khi làm tình trong phòng biệt giam thì có uống thuốc tránh thai không?

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang