Thứ Ba, ngày 19 tháng 2 năm 2013

CHUYỆN CÂY KHẾ



Là cây khế của cụ Cam tôi. Nó là giống khế dở, nghĩa là không chua, không ngọt, ăn rất ưng mồm. Không biết được giồng tự bâu giờ, nhưng lúc tôi nhớn lên đã thấy cổ thụ lắm rồi và quả thì chi chít, quanh năm. Hoa lợi cụ Cam tôi đều thu từ cây khế đó.

Ngay dưới gốc cây khế là một cái hố xí lộ thiên hình bán nguyệt. Để mô tả thì quả là khó lắm, đại khái cụ tôi đào một cái hố nông hình nửa vầng trăng rồi bắc tấm ván thiên ngang kê chân ngồi ị, dưới là đầy những cứt đái phân gio. Cụ hay cho người làng vào ị nhờ để lấy phân nhưng lại đứng ngoài canh me như tuần đinh gác trộm. Là cụ sợ bọn ỉa nhờ táy máy leo trèo trộm khế, nhất là đám nhi đồng bọn tôi. Thay vì trèo leo vặt khế bọn tôi đi nhặt những quả rụng dưới vườn. Ác cái là những quả chín thơm ngon nhất lại tuyền rụng vầu cái xí lộ thiên kia. Chả là những cành sai nhất lại trĩu theo hướng đó. Còn những chỗ khác, tuyền những quả vẹo tai, thối cuống, sâu ruột, ăn chán bỏ mẹ. Nhiều bận thèm thuồng tiếc của bọn tôi cũng chả ngại nhặt những quả chín ngay hố phân đem rửa ráy ăn ngon lành. Thời thổ tả nó thế, có cái đéo gì phải băn khoăn?

Nhà tôi hồi ấy nghèo, tết nhất chả có gì ngoài hộp mứt mậu dịch phân phối theo chỉ tiêu. Mà lại có được tử tế, tuyền mốc khoáng đại vương, các ông mọt bò lồm ngồm, nhai cót két. Cứ mỗi đận cận tết, mẹ tôi lại sang xin phép cụ Cam cho lũ tôi sang nhặt khế rụng về làm mứt. Chả biết mẹ tôi học đâu ra món này. Khế nhặt về tách múi đem phơi, lúc gần làm thì cho chảo đảo khô rồi thắng đường vàng hay mật mía đổ vào là thành mứt. Chán nỗi không mấy ngon vì tuyền quả đểu. Muốn ngon phải là những quả chín hố phân kia. Báo hại thân tôi mót quả.

Người ta cứ bảo trẻ trồng na, già trồng chuối, chứ ai lại như cụ Cam tôi đi trồng khế bao giờ. Đấy là nói cho có chuyện thế, chứ cây khế kia chắc đếch gì cụ đã trồng. Năm í cụ 70 xuân nhưng leo trèo giỏi lắm, khỉ rừng hẵng còn thua xa. Cứ sáng chiều ngày hai bận cụ leo vặt khế bán chợ làng. Những cành xa, cụ làm cái lồng bằng ống nứa vặt ngon lành từng quả một, cấm sót lấy thức gì cho chim. Mỗi lần thế, cụ hay réo tôi sang nhặt khế bỏ thúng, bởi trong đám trẻ tôi thật thà nhất, không găm túi áo, chả lận cạp quần. Xong việc cụ cho tôi chọn một quả ưng nhất mà ăn. Tất nhiên tôi không dại đến mức chọn quả vẹo tai, thối cuống, mà phải là quả to nhất, mọng nhất trần đời. Tôi không ăn mà chỉ ngửi rồi đi nhem nhem với lũ đồng ấu thối tai. Đâu tôi cũng bảo cụ Cam cho, vì cụ yêu và quan trọng là tôi muốn chứng minh mình là ngon lành nhất. Chỉ đến khi tai khế đen đi mới dám đem ăn trong niềm hân hoan tiếc rẻ.

Cũng năm ấy, như bao lần tôi lại sang giúp cụ Cam thu hái. Tôi cứ bấc mặt lên giời dõi theo hướng khế rơi mà nhặt bỏ thúng cho cụ. Cụ hái khéo lắm, cấm quả nào rơi vào cái hố xí lộ thiên. Tôi phục lăn phục lóc. Rồi bỗng oác oác, tôi thấy cụ phịch phát hố phân, mặt cắm thẳng. Tôi rú lên kêu làng kêu nước. Họ vục cụ dậy, đặt nằm ngửa bên giải khoai lang, lấy nước rửa mặt rồi hô hấp nhân tạo. Nhưng chả ăn thua, cụ đi từ khi rơi xuống. Người thì bảo ngạt phân, kẻ thì bảo động não. Tôi thì bảo tại cành sai. Mà nhất khoát phải thế, nếu cụ chả ham cành sai thì đâu nên nỗi. Chưa kể khế già, cành khác đếch gì xương bô lão.

Sau đận ấy, con cháu cụ cưa tiệt cây khế. Nhưng vài năm sau cành lá lại xum xuê, quả mọng lại lủng lẳng. Có điều nó lại giở chứng thành khế chua. Tài thế chứ lị.

Lần này thì không cưa mà lại búa rìu bấng tận gốc. Đánh gần tuần mới tiệt. Những hình hài gốc rễ trông cũng rồng rắn ra phết. Vài anh thong manh xin về đục đẽo bôi thêm tí véc-ni trông cũng da dáng, còn phần nhiều đun cũng được mấy mùa bánh chưng.

Nhiều năm đi xa, tôi cũng chả mấy sang nhà cụ. Tết rồi đáo thắp hương, đảo ra vườn xả tí e ngày tết. Điều kì lạ là ngay gốc khế năm xưa thì giờ vẫn...là khế. Có điều cây thấp và tán rậm hơn. Vin một quả bên cành, lạ chưa, ngọt lịm. Tôi hỏi chuyện cây khế, các con cụ bảo vẫn gốc đó mọc lên. Nghĩ điều gì linh thiêng nên họ không đào bấng nữa. Và quan trọng, ai thích ăn vào hái, i phúc lợi của chung.

Tôi thì cứ nghĩ, khế của hôm nay khác khế ngày qua, tuy có ngọt ngào nhưng cũng chẳng mấy ai thèm hái. Và trên hết là cây già thành tinh thì hóa ra người chứ không phải bỡn. Đấy là tôi hóng thế.

Các bạn, lũ con bò đã trồng được cây nào cho ngàn năm chưa? Phần tôi, năm đéo nào chả ...trồng cây chuối.

Hố hố...
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

24 comments

Đầu buồi quấn giẻ 17:14 Ngày 19 tháng 02 năm 2013

Anh thì nhớ Cụ Cam này với cái sắc cốt và báo nhăn răng cắt nhỏ ở cái hố xí hai ngăn của thôn, chứ đéo biết nhà Cụ cũng có hố xí riêng để mà ra nông nỗi.

Thương thay ô hô...

Reply
phot_phet 17:23 Ngày 19 tháng 02 năm 2013

@�?u bu?i qu?n gi?
Đây là cụ Cam mái hehe.

Reply
bất hối Man 17:44 Ngày 19 tháng 02 năm 2013

A đọc bài nài ong hết cả thủ, dưng cũng thấy buồi nguồi, nhẽ mềnh 40 rồi mà chẳng làm dc cái đéo gì ra hồn...

Reply
phot_phet 17:47 Ngày 19 tháng 02 năm 2013

@b?t h?i Man
Thẩm văn như lồn mà đòi ong sủ cơ à? Để con Sướng bựa nó thuyết minh cho đcm.
Chứ anh đã mất công biên lại mất công giảng nữa thì địt mẹ con Mán phát.

Reply
Phuong Truong Quang 18:01 Ngày 19 tháng 02 năm 2013

Công nhận thâm thúy
Nhưng bài này ý nó là sao anh,đọc không hiểu hêhhehehe

Reply
Nguoi mien nui 18:09 Ngày 19 tháng 02 năm 2013

Theo nguồn tin riêng của anh con Sướng ngã cắm mặt vào lồn đang điều trị ở Việt Xô rồi. Khổ thân con Mán.

Reply
Thằng Cu-li 23:05 Ngày 19 tháng 02 năm 2013

Địt mẹ con Phẹt thâm như buồi trao: Cụ Cam thọ 70 tuổi. Ha ha ha

Reply
Thằng Cu-li 23:07 Ngày 19 tháng 02 năm 2013

Tính cả tuổi mụ hụ hụ hụ hụ

Reply
ku pink pusy 23:15 Ngày 19 tháng 02 năm 2013

Nhớ trồng chuối hột nhen cu Phẹt, loại này cũng 3-5 năm mới cho quả ngâm rượu. Trị đau lưng hay lắm.

Reply
Cuong Nguyen 23:22 Ngày 19 tháng 02 năm 2013

Con Phẹt lâu lắm mới thấy tự tay biên một bài đc lắm, anh khen, Nhưng đcm, vì tình đồng niên anh có nhời giáo huấn, cúi đầu ngoan rồi nghe chứ ko nghe anh thì cắn cứt này: Viết gì cũng cố mà giữ lấy cái xác cho nó tự do, đành rằng liệt rồi nhưng vẫn còn đi đái thoải con gà mái. Quá đà quá rồi đái ỉa phải báo cáo bộ đội mệt lắm. Anh lại đéo đc hóng chuyện ăn chơi đụ ị của mày nữa...

Mấy con bò ở trên hay còm nhiều ở đây mà thẩm văn như buồi, anh chê. hehehehe..

Reply
Nha Nong Lam Giau 00:13 Ngày 20 tháng 02 năm 2013

Iem nhi đồng thối tai éo hiểu chi ngoài chuyện cụ Cam chết vì leo khế cả :))

Reply
Điếu đóm 08:57 Ngày 20 tháng 02 năm 2013

Để khế chua thành khế ngọt thì khi nào có con mèo chết thì chôn nó xuống gốc, mùa sau quả ngọt ngay. Đấy là mẹo ở quê em nó thế!

Reply
Nguoi mien nui 09:33 Ngày 20 tháng 02 năm 2013

Chuyện cây khế dở của Phẹt mà luận ra hay phết đấy. Theo ngu ý của anh thì Phẹt liệt gửi gắm vào trong truyện nhiều tâm trạng: Đó là sự khổ ải ải tuổi thơ, đến khết cứt còn ngon; là sự tham lam của cụ cam ham hố thì chết cắm mặt vào cứt; là sự thay đổi của đời người giống như cây khế: Tờ khế dở thành khế chua rồi thành khế ngọt cà cuối cùng gửi gắm đến lũ con bò nên suy nghĩ đã để lại cái buồi gì cho hậu thế chưa.
Híc.

Reply
Men in Black 10:19 Ngày 20 tháng 02 năm 2013

Anh là anh kết cái hố xí hình bán nguyệt có tấm gỗ bắc ngang. Phẹt liệt tinh tế ghê. Anh khen.

Reply
Dong Levan 11:01 Ngày 20 tháng 02 năm 2013

Anh thì nhi đồng thối tai , chỉ liu lại trong anh sau khi vữa ị vữa thẩm văn chú một tí quê hương ko trọn vẹn qua 1/2 vừng trâng aka moon và qủa khế lúc chua lúc ngọt , chợt nhớ thằng đệ anh sửa ống nước mới vào rọ hôm nao vì đòi " thay cả hệ thống " ở ubnd thôn ( hệ thống ống nước hay clg anh biết đíu đao ) . hệhệ búng chim Phẹt liệt thay nhời chào niên mới.

Reply
Đóng gạch 14:56 Ngày 20 tháng 02 năm 2013

Mịa cha thằng Phẹt chửi đểu nghị Phước nhế, cái tiền sử thần quynh của hấn cũng bởi cái vụ đâm đầu hố cứt mà ra..khà khà.

Reply
Velkan Vuong 23:44 Ngày 20 tháng 02 năm 2013

HAY DAY

Reply
Chính Ủy 06:18 Ngày 21 tháng 02 năm 2013

Năm mới chuyện mới viết được đấy

Reply
Nguyễn Cao Minh 08:45 Ngày 21 tháng 02 năm 2013

Quê hương là chùm khế ngọt,
Cho con cầm chọt (hái) mỗi ngày,
Quê hương nhiều năm điếu ngọt,
Cho con chọi bớt sang Tàu.

Quê hương toàn lũ càu nhàu,
Khế ngọt là phải dính phân,
Quê hương mỗi người chỉ một,
Bán rồi qua Mỹ là xong!

Reply
Unknown 10:00 Ngày 21 tháng 02 năm 2013

Đéo phải cây ra quả ngọt;
Vẫn nguyên hương vị ngày xưa;
Hồ phân vẫn nguyện như cũ
Khát thèm vẫn lũ người ngu;


Reply
Unknown 10:00 Ngày 21 tháng 02 năm 2013

Đéo phải cây ra quả ngọt;
Vẫn nguyên hương vị ngày xưa;
Hồ phân vẫn nguyện như cũ
Khát thèm vẫn lũ người ngu;


Reply
Lý Hồng Tỉn 10:21 Ngày 21 tháng 02 năm 2013

Lâu lắm mới thấy cu em có bài tạm được. Nhưng khế của chú chỉ dùng để giã diệu, chán !

Reply
ThemoiSuong 13:30 Ngày 22 tháng 02 năm 2013

Đệt. Mái hôm rồi anh phải đi mua giúp cho sư cụ cạnh nhà mấy con SH bận quá. Đéo có thời gian vầu nhà con Phẹt, nay mới vầu thấy bài hai nhở. Anh khen, anh khen. DCM Con Phẹt liệt quan sát tinh tế lắm anh khen thêm phát nữa. Trên cơ sở khoa học mà nói lúc đầu nó là cây khế chua. Từ hồi cụ Cam đào cái hố xí cả làng đến ỉa thì cây khế sẽ bớt chua bởi. Khi cả làng đến ỉa để bớt mùi thối và tránh chó đớp hết cứt. Cụ Cam phải đứng canh me để ai ỉa xong là cụ phủ tro bếp và vôi bột. Những chất có trong cứt, nước tiểu và tro bếp là Lân, Kali cộng với Vôi bột sẽ giúp cho khế bớt chua. Nhưng từ ngày cụ Cam tèo, cây khế bị cưa, đéo ai đến ỉa nữa vì vậy khi rễ cây mọc lên thì quả khế sẽ chua trở lại bởi đéo còn Lân, Kali và vôi nữa. Còn tại sao cây khế lại ngọt. Anh xin thưa có cái cục Cứt ý. Chẳng qua là hôm ý con Phẹt liệt bú diệu say quắc cần câu ra đi đái, đang say diệu lại khát nước vớ được quả khế đớp luôn thì cảm giác nó thông cổ mát họng thôi. Chứ ngọt được cái cứt. Khà khà. Dưng anh thấy thế nài con Phẹt tư duy về bài nài khi đang cầm Puồi đứng đái. Địt. Cứ bài nào của con Phẹt liên quan đến Puồi lại dất hai ho. Thế mới tài.
P/s Con Tooc. Chú nhận xét dất chuẫn anh khen. Địt những thằng nào keo kiệt, ki bo, bửn thỉu thì ngã thì chỉ có cắm mặt vào đống Cứt. Còn những người sống đạo đức như anh thì ngã chỉ có cắm mặt vào Lồn, Thế mới Sướng nhể. Hế hế.

Reply
Địa chủ Nguyễn Văn Kinh 21:31 Ngày 07 tháng 04 năm 2013

like cho thị phẹt ván lày, nhân tình thế thái, nuận thế mà hay! nhưng ngẫm lại, chẳng có gì cho đời... mà sao khế nhiều như thế, rụng rơi tả tơi, rơi cả xuống cầu.. mà thị phẹt lồn không mang túi ba gang mà đựng nhể????

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang