Thứ Hai, ngày 18 tháng 3 năm 2013

HẠ LONG - TỪ A ĐẾN... Á



Sáng thứ 7, tôi đi Hạ Long bởi lời mời gọi của anh Công cứt ( tên riêng nhưng không nhất thiết khác với tên thật hehe). Anh hẹn hò tôi phải đến nửa năm nay. Tôi thì cứ nghĩ nếu có công việc dưới đó, tiện đường sẽ gặp anh. Nhưng rồi cũng thôi vì cứ xong xuôi là tôi cút thẳng. Đận gần đây, anh lại mật thư nhắn gửi tiếp lời mời. Tôi đâm ái ngại nên quyết đi một chuyến.

Tôi xách tay theo một thằng đệ, vẫy xe đò đi cho khỏe, sớm lắm. Tôi xác định rồi, phải không say không vìa nên đi cách đó là an toàn hơn cả. Lên xe, tôi nhắn ngay cho anh, nhẩm đồng hồ khít với giờ anh hẹn. Lâu lắm mới đi xe đò nên cũng oải, bước lên xe là tôi tăm tia xem có gái nào xinh tươi không để ngồi cạnh cho bớt đi xa ngái đường dài. Phát hiện đúng đối tượng, tôi hạ đít ngay nhưng thằng lơ bố láo bắt tôi xuống cuối xe, bởi trên này ghế đã có người đặt. Mẹ cái thời buổi ghế thì ít, đít thì nhiều nó cướp đi của tôi niềm hân hoan dặm dài. Tôi phản ứng lại thằng lơ bằng cách vận động xuống dãy ghế cuối cùng. Tính tôi thế, có thì phải tử tế, còn không thì đéo cần.

Trời không nóng, không lạnh nhưng ngồi ở cuối xe thật khó chịu bởi bên cạnh tôi là năm bần nông mồm tre ngâm nghẹo đầu phì phò kéo bễ. Chưa kể tiếng máy động cơ cứ ù ù, cạc cạc đặt ngay dưới đít rền dứ thứ âm thanh nghe sốt ruột vô cùng. Nhưng có hề gì, tôi biết cách chế ngự những thứ như thế bằng cách ngủ. Trong mơ màng, tôi thấy mình đang luyến ái với môt cô nàng trên du thuyền 5* dật dờ bể vắng. Chỉ có điều tôi không minh định được cô nàng ấy là Thị Nở hay Ngọc Trinh. Đcm, thật là phí hoài một giấc mơ. Tôi không thèm ngủ nữa mà tỉnh hẳn.

Mang tiếng xe tốc hành đường dài nhưng chạy i xe buýt nội đô. Phần vì đường xá đông đúc nhỏ hẹp, phần vì mải mê đón trả khách nên phải mất 5 tiếng đồng hồ mới đến nơi. Khổ thân cho anh Công cứt, đợi chờ vào ra cà phê vặt mất 2 tiếng oan gia. Tôi áy náy quá nhưng lại tặc lưỡi, tại cái xe chứ tại đéo gì mình hehe. Chúng tôi phi thẳng tới quán nhậu sát mép vịnh, mạn Hòn Gai chứ không phải Bãi Cháy. Chỗ này đang quy hoạch dành cho dịch vụ nhưng chưa xong, mon nham nhở, lở loét i mép lồn phò hiu trí. Được cái thoáng mát, trong lành.

Bạn anh đã ngồi đấy, xin cho tôi miễn nêu tên, những ba ông. Ông nào ông nấy trông vửa gằm ghè, vửa hớn hở. Tại bởi chúng tôi mới lần đầu gặp gỡ nên thế chăng? Nhưng khi hai chai diệu đéo gì của Tây hết veo trong nháy mắt thì những khuôn mặt kia bỗng thân thương đến lạ kỳ. Chúng tôi từ chỗ túc tắc chém gió rồi thành bão lúc nào không hay. Có một điều đáng kể là trai vùng mỏ kiêm kẻ bể họ hồn hậu, phóng khoáng, chân tình lắm. Tôi nghiệm ra một điều, dân ở vùng non cao và bể sâu đều có đặc trưng đó, nó khác hẳn với thứ dân đồng bằng phẳng lặng không sóng cả lẫn mây mù. 

Chiều sập xuống. Ông mặt trời hư hao hôn con nước đỏ ối phía mờ xa. Chết cha, phải vìa chứ không thì con mái già xé xác. Nếu cứ ngồi như này nhẽ lại phải đón thêm bình minh rực rỡ. Anh Công cứt bảo, ở chơi mai vìa. Tôi giãy lên, không được. Rồi rút qua ngồi bàn trà, xỉa răng hóng các anh lùa vội bát cơm chống vã. Thuyết tôi không được, các anh đề nghị tăng bo hát karaoke đặng tiêu cơm hạ đờm. Tôi khoán, tiếng hai tiếng thôi nhé, kiểu gì cũng phải vìa trong hôm nay.

Bọn tôi trực chỉ đến quán hát. Đó là một tổ hợp vui chơi thanh bình, kiểu cách, màu trắng tinh. Nó nhang nhác cung điện của những xứ sở giàu có, nép mình bên mép vịnh nên lại càng toát lên vẻ thanh tao. Nghe anh Công cứt bảo, đây là cơ ngơi của bạn anh, người tụ bạ với tôi từ ban đầu nơi quán nhậu. Tôi cũng đã đi nhiều nơi, biết nhiều thứ nhưng ở chốn này tôi thấy mình nhang nhác ông hoàng bởi một nhẽ nguy nga và nhiều nhẽ khác theo cái cách mà các anh cung đón.

Phòng hát rộng, rực rỡ đèn hoa, đề - co khá tân thời kiểu cách. Có đứng, có ngồi, có cả cột i - nốc sáng choang. Tôi ngửi ngay ra hơi đây là nơi ăn chơi có hạng. Không có hạng sao được khi chưa kịp đặt đít thì một bầy tiên nữ túa ra, trên tay là những bình pha lê chứa thứ diệu đéo gì ngâm trái cây tươi thập cẩm bổ hình con xúc xắc. Nó nhẹ, thơm, mát, ngọt. Uống đến đâu âu sầu rơi đến đấy. Trong vòng tay tiên nữ thấy đời đang trên mây.

Mặc xác các anh gào thét những bài ngợi ca quê hương, tỉ như " tôi nà người thợ nò, nang thang trên đất mủa ú ô...", hay : Hạ Nong bến cảng quê hương tôi"..., thì tôi chơi nhạc Phạm Duy, bản " Nước non ngàn dặm ra đi". Bài nầy ông lấy cảm hứng từ cô Huyền Trân Công Chúa, một cách cách triều Trần vâng lệnh vua cha vượt dặm ngàn sương gió lấy ông vua Đéo Gì Mân xứ Chiêm Bồng để đổi lấy thái bình cho hoàng tộc và ít của nả đất cát hồi môn là châu Rí, châu Ô. Cõi bờ An-nam rộng dài như ngày nay, và cả thái bình nữa phần nhiều là nhờ công lao của các cách cách như nàng. Chứ bọn đực, ngoài chém giết và giao cấu thì chả ra cái mấu lồn gì. Tôi hát xúc động lắm, bởi  vây quanh tôi là các nàng tiên. Nhờ có họ mà tôi mới hay được như thế. Và cũng nhờ họ mà lâu đài bạn anh Công cứt diễm lệ hơn. Và cũng nhờ họ, Hạ Long long lanh hơn, dập dìu hơn, sức sống hơn.

Tôi ngả vào vòng tay các cô nàng. Người  chúc diệu, kẻ kề vai. Ngày rộng dài tự dưng...ngắn tũn. ( lại phải chạy, đèo mẹ...)


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

28 comments

Khoai 21:27 Ngày 18 tháng 03 năm 2013

Iem người Quảng Ninh nghe cụ Phọt nâng bi ... Phọt phát đầu tiên nhá! Đoé phải yếu đâu, mà là thướng đấy!

Reply
Con Cam 22:01 Ngày 18 tháng 03 năm 2013
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
justforlove 22:21 Ngày 18 tháng 03 năm 2013

Ah cái địt, con Phẹt câu viu (view) ah???

Reply
phot_phet 00:15 Ngày 19 tháng 03 năm 2013

Thôi, anh lại phải khất với các tình iêu rồi. Chợt nhớ ra, anh lại phải về với mẹ anh thôi. Và em anh cũng!
Nếu có một ngày anh trở về
Khi đàn lỗi câu thề
Nghẹn ngào đôi chân bước trên đường quê
Phố vắng
Đèn dầu
Bóng nhỏ
Chó núp bờ ao
Tránh pháo
Mẹ gào
Huyết thống hò nhau đốt
Máu me
Tè hoe
Oe oe...

Reply
User 08:16 Ngày 19 tháng 03 năm 2013

Chưa đi chưa biết Quảng Ninh
Đi rồi mới biết cửa mình mở ra (*)
Xuất thô thì khỏi kiểm tra
Xuất tinh thì phải xuất qua cửa mình (**)

(*): Cửa khẩu mở ra cho tàu bè hàng hóa ra vào
(**) Xuất khẩu hàng hóa

Reply
Ba que xỏ lá 21:31 Ngày 19 tháng 03 năm 2013

Anh phẹt ui, bên nhà con Bần cố nông đang nóng ran vì cái vụ 72 gì ấy kìa. Đọc bên ấy mấy lị trelang... gì đó thấy mấy giọng giống giọng anh lắm mà đéo phải, hoá ra anh vẫn đang mải mê du hí hạ lồn.

Reply
phot_phet 22:20 Ngày 19 tháng 03 năm 2013

@Ba que x? l�
Bọn bại não đó anh cho bồn cầu giật nước lâu rùi. Mới lại con Bần & đồng bọn vả thế đã là quá đủ.
Để anh mân xong cái bướm nhà rùi hầu chuyện sau nhế. Nó đang đéo chịu sưng lên đơi nời hế hế.

Reply
Khoai 23:55 Ngày 19 tháng 03 năm 2013

Tưởng cụ Phẹt về Vĩn Phúc?

Reply
phot_phet 08:08 Ngày 20 tháng 03 năm 2013

@Khoai
Lên đấy có lồn ăn thì cũng bổ đi đấy. Chứ còn ăn xác chết thì nên để cho bọn kền kền.

Reply
tranhungdesign 08:12 Ngày 20 tháng 03 năm 2013

@Ba que xỏ lá
Văn phong con Hàn thấy na ná như chú Phẹt nhà mềnh?! Đéo biết đâu mà lần!

Reply
phot_phet 12:05 Ngày 20 tháng 03 năm 2013

Vào đọc nốt đi các tình iêu. Anh đi ỉa!

Reply
Ba que xỏ lá 12:19 Ngày 20 tháng 03 năm 2013

Chắc con Phẹt ngửi thấy mùi chính chị chính em thì sợ sợ là, chỉ dám lồn liệc địt điệc thôi, he he. Kinh buồi gì hở anh :v

Reply
phot_phet 12:26 Ngày 20 tháng 03 năm 2013

@Ba que xỏ lá
Chính trị nó cũng như giao cấu thôi. Vấn đề là anh chưa có hấng hế hế.

Reply
Nguoi mien nui 12:49 Ngày 20 tháng 03 năm 2013

Hơ Hớ. Chính trị cũng như chơi đĩ, phái có tý kích thích thì mới chơi được Phẹt nhể. Mà chú hóng hơt kinh, anh tạt qua mấy chỗ đều thấy cái mặt buồi của chú là thế nào, thế mà lúc đếu nào cũng kê bận, bận cái khí lồn, biên nốt đi, đang hứng.

Reply
cu chuoi 14:55 Ngày 20 tháng 03 năm 2013

mịa thằng, anh, ông...liệt phệt. Đíu biết phiệt lẹt tầm nầu tuổi dưng mà đọc sướng. Thế đã...ke...ke....

Reply
nguyen dinh chinh 14:59 Ngày 20 tháng 03 năm 2013

ANh cứ câu kéo bỏ mịa, biên nốt đi ông giời con.

Reply
Nguoi mien nui 20:11 Ngày 20 tháng 03 năm 2013

http://hn.24h.com.vn/tin-tuc-trong-ngay/quang-ba-nham-va-cu-ho-bau-chon-vinh-ha-long-c46a529095.html
Địt cụ bọn con nhợn giờ mới dám há mõm.

Reply
thieutatoken 13:00 Ngày 22 tháng 03 năm 2013

hõ hõ. Nhẽ đéo về lổi. rượu và Gái thì quên mẹ con Mái già nà phải. dcm. đời thế chết cũng đáng, đàng đéo nầu chả chết, chết trong sung sướng là cái chết tao nhã rất. he he. Tá cũng.

Reply
Shut Down 21:09 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

chưa đi chưa biết Hạ Long mà các bác, em là em rất thích đi Hạ Long nhưng mà đi rồi lại thấy chán chả có cái gì hấp dẫn mình cả. Nhiều dịch vụ mà thấy khách ngơ ngơ như bò đội nón là cũng bị chặt chém như thường, cảnh vật thì cũng chả hấp dẫn mình là mấy nên thấy chán thôi

Reply
Tan Lan 21:18 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

Hạ với chả Long ơi là Hạ Long, mình đi một lần bị chặt chém tơi bời, mà mấy bà ở đó giọng điệu đanh đá quá như kiểu định lấy thịt đè người vậy. hãy nhìn lại đi chứ đừng có kiểu chộp giật thế thì mất hết khách, mình là người trong nước đã đành, người nước ngoài chắc họ hết mất vía chứ chẳng chơi, họ cạch đến già không bao giờ thèm quay lại Hạ Long nữa

Reply
Tàn Tạ 21:27 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

hạ Long từ A đến Á cơ à, mình chưa đến đoạn Á này bao giờ cả, nhưng nghe vẻ bác Phọt phẹt này còn trải đời và sành sỏi hơn em nhiều, Em xin học hỏi bác. Mà không biết lf còn những góc khuất nào mà mình còn chưa biết về nơi đất Hạ Long này nữa không nhỉ, ngoài những gì mà người ta tung hô thì chắc vẫn còn nhiều chỗ tối chưa đào bới

Reply
tenten 21:39 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

cảm ơn phọt phẹt vì những thông tin thật sự hữu ích trên đây, Đúng là đi đâu mà không có kinh nghiệm thì thật là chỉ làm con bù nhìn cho họ làm trò trước mắt mình mà không làm được gì, hay lại là con lừa cho họ chăn thì cũng quá là đáng buồn. Chi bằng chăm chỉ cóp nhặt trên báo kinh nghiệm làm giàu cho bản thân làm vốn khi cần

Reply
Thật Thà 21:50 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

haiz, đi du lịch hầu như là phải biết cách mà tránh cái kiểu chặt chém là điều hầu hết mà người dân Việt Nam này đều biết rồi. Làm sao để tránh được thì lại chỉ có lên báo mà tìm hiểu thôi, kinh nghiệm quý báu của người đi trước để lại để chúng ta tránh được đi vào vết xe đổ của lũ ăn cướp ngày đó mà lại.

Reply
Tình Yêu Bắt Đầu 22:00 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

thời buổi này chỉ cần bỏ ra mấy đồng tiền là muốn gì được nấy, nhưng mà những thứ có được chỉ là phù du chốc lát, tiền mua được vui chốc lát nhưng mà niềm vui lâu dài và tình cảm bền chặt thì tiền lại không thể mua được đâu. Hãy biết quý trọng đồng tiền và hơn thế là tình cảm và giá trị quý báu của cuộc sống quanh ta

Reply
Trần Bướng 22:12 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

nếu có đi du lịch được nhiều lần thì điểm đến mà mình chọn sẽ là Nha Trang chứ không phải Hạ Long, đến Hạ Long một lần đã thấy ngán ngẩm, KHông hiểu ý thức người dân thế nào mà xả rác bừa bãi ở bãi biển, lại còn hét giá kinh khủng bắt chẹt cả đồng bào mình thì còn nói chuyện gì nữa là đi du lịch xả stress

Reply
Trắng Tay 22:24 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

đừng bao giờ nghĩ rằng mình là kẻ đã biết hết tất cả mọi thứ trên đời này, hãy cứ khiêm tốn và học hỏi thêm đi các bạn à. nhất là các bạn trẻ, hãy biết tự nhận cho mình những bài học vô giá từ người đi trước mà hoàn thiện bản thân mình đi, hay là làm thành một cuốn sổ tay với bài học đường đời bổ ích

Reply
Văn Dốt 22:39 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

nhìn đi nhìn lại toàn thấy comment chê trách là sao nhỉ. Mình thấy Hạ Long của mình đẹp mà, có chăng chỉ là con người làm cho nó xấu đi thôi. Một trong những kỳ quan thế giới thì phải làm sao cho đúng với danh hiệu đó thì mới gọi là đúng mực chứ đừng có làm cho nó xấu đi trong mắt bè bạn quốc tế

Reply
Xoan Toc 22:49 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

ôi giời ơi, các ông đàn ông ham vui là quan hệ gái gú ngoài đường ngoài chợ, quả là khó đỡ quá đi, làm sao mà lại cứ có cái kiểu quan hệ với gái ngoài đường như thế chứ. Không khéo lại còn lây bệnh lây tật về làm khổ vợ con. haiz. dị ứng với những tệ nạn xã hội đầy rẫy, nó có thể vồ lấy mình bất cứ lúc nào nếu không cảnh giác

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang