Thứ Sáu, ngày 15 tháng 3 năm 2013

NHỮNG ĐỒI HOA SIM



“Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, hồi nhỏ không có cơ may cắp sách đến trường như bọn trẻ cùng trang lứa, chỉ được cha dạy cho dăm chữ bữa có bữa không ở nhà. Cha tôi tuy là tá điền nhưng tư chất lại thông minh hơn người. Lên trung học, theo ban thành chung, tôi cũng học tại Thanh Hoá, không có tiền ra Huế hoặc Hà Nội học. Đến năm 1938, lúc đó cũng đã 22 tuổi, tôi ra Hà Nội thi tú tài, để chứng tỏ rằng con nhà nghèo cũng thi đỗ đạt như ai. Tuyệt nhiên tôi không có ý định dấn thân vào chốn quan trường. Ai cũng biết thi tú tài thời Pháp rất khó khăn. Số người đậu trong kỳ thi đó rất hiếm, hiếm đến nỗi 5-6 chục năm sau những người cùng thời còn nhớ tên những người đậu khoá ấy, trong đó có Nguyễn Đình Thi, Hồ Trọng Gin, Trịnh văn Xuấn, Đỗ Thiện và … Tôi – Nguyễn Hữu Loan.

Với mảnh tú tài Tây trong tay, tôi rời quê nhà lên Thanh Hoá để dạy học. Nhãn mác con nhà nghèo học giỏi của tôi được bà tham Kỳ chú ý, mời về nhà dạy cho hai cậu con trai. Tên thật của bà tham Kỳ là Đái thị Ngọc Chất, bà là vợ của của ông Lê Đỗ Kỳ, tổng thanh tra canh nông Đông Dương, sau này đắc cử dân biểu quốc hội khoá đầu tiên. Ở Thanh Hoá, Bà tham Kỳ có một cửa hàng bán vải và sách báo, tôi thường ghé lại xem và mua sách, nhờ vậy mới được bà để mắt tới.

Bà tham Kỳ là một người hiền lành, tốt bụng, đối xử với tôi rất tốt, coi tôi chẳng khác như người nhà. Nhớ ngày đầu tiên tôi khoác áo gia sư, bà gọi mãi đứa con gái – lúc đó mới 8 tuổi- mới chịu lỏn lẻn bước ra khoanh tay, miệng lí nhí : ‘ Em chào thầy ạ’. Chào xong, cô bé bất ngờ mở to đôi mắt nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt to, đen láy, tròn xoe như có ánh chớp ấy đã hằng sâu vào tâm trí tôi, theo tôi suốt cả cuộc đời. Thế là tôi dạy em đọc, dạy viết. Tên em là Lê Đỗ Thị Ninh, cha làm thanh tra nông lâm ở Sài Gòn nên sinh em trong ấy, quen gọi mẹ bằng má. Em thật thông minh, dạy đâu hiểu ấy nhưng ít nói và mỗi khi mở miệng thì cứ y như một ‘bà cụ non’. Đặc biệt em chăm sóc tôi hằng ngày một cách kín đáo : em đặt vào góc mâm cơm chỗ tôi ngồi ăn cơm lúc thì vài quả ớt đỏ au, lúc thì quả chanh mọng nước em vừa hái ở vườn ; những buổi trưa hè, nhằm lúc tôi ngủ trưa, em lén lấy áo sơ mi trắng tôi treo ở góc nhà mang ra giếng giặt …

Có lần tôi kể chuyện « bà cụ non » ít nói cho 2 người anh của em Ninh nghe, không ngờ chuyện đến tai em, thế là em giận ! Suốt một tuần liền em nằm lì trong buồn trong, không chịu học hành … Một hôm, bà tham Kỳ dẫn tôi vào phòng nơi em đang nằm thiếp đi. Hôm ấy tôi đã nói gì, tôi không nhớ nữa, chỉ nhớ là tôi đã nói rất nhiều, đã kể chuyện em nghe, rồi tôi đọc thơ … Trưa hôm ấy, em ngồi dậy ăn một bát to cháo gà và bước ra khỏi căn buồng. Chiều hôm sau, em nằng nặc đòi tôi đưa lên khu rừng thông. Cả nhà không ai đồng ý : « mới ốm dậy còn yếu lắm, không đi được đâu » Em không chịu nhất định đòi đi cho bằng được. Sợ em lại dỗi nên tôi đánh bạo xin phép ông bà tham Kỳ đưa em lên núi chơi …

Xe kéo chừng một giờ mới tới được chân đồi. Em leo đồi nhanh như một con sóc, tôi đuổi theo muốn đứt hơi. Lên đến đỉnh đồi, em ngồi xuống và bảo tôi ngồi xuống bên em.Chúng tôi ngồi thế một hồi lâu, chẳng nói gì. Bất chợt em nhìn tôi, rồi ngước mắt nhìn ra tận chân trời, không biết lúc đó em nghĩ gì. bất chợt em hỏi tôi :

- Thầy có thích ăn sim không ?

Tôi nhìn xuống sườn đồi : tím ngắt một màu sim. Em đứng lên đi xuốn sườn đồi, còn tôi vì mệt quá nên nằm thiếp đi trên thảm cỏ … Khi tôi tỉnh dậy, em đã ngồi bên tôi với chiếc nón đầy ắp sim. Những quả sim đen láy chín mọng.

- Thầy ăn đi.

Tôi cầm quả sim từ tay em đưa lên miệng trầm trồ : « Ngọt quá ».

Như đã nói, tôi sinh ra trong một gia đình nông dân, quả sim đối với chẳng lạ lẫm gì, nhưng thú thật tôi chưa bao giờ ăn những quả sim ngọt đến thế !

Cứ thế, chúng tôi ăn hết quả này đến quả khác.Tôi nhìn em, em cười. hai hàm răng em đỏ tím, đôi môi em cũng đỏ tím, hai bên má thì … tím đỏ một màu sim. Tôi cười phá lên, em cũng cười theo !




Cuối mùa đông năm ấy, bất chấp những lời can ngăn, hứa hẹn can thiệp của ông bà tham Kỳ, tôi lên đường theo kháng chiến. Hôm tiễn tôi, em theo mãi ra tận đầu làng và lặng lẽ đứng nhìn theo. Tôi đi lên tới bờ đê, nhìn xuống đầu làng,em vẫn đứng đó nhỏ bé và mong manh. Em giơ bàn tay nhỏ xíu như chiếc lá sim ra vẫy tôi. Tôi vẫy trả và lầm lũi đi … Tôi quay đầu nhìn lại … em vẫn đứng yên đó … Tôi lại đi và nhìn lại đến khi không còn nhìn thấy em nữa …

Những năm tháng ở chiến khu, thỉnh thoảng tôi vẫn được tin tức từ quê lên, cho biết em vẫn khỏe và đã khôn lớn. Sau này, nghe bạn bè kể lại, khi em mới 15 tuổi đã có nhiều chàng trai đên ngỏ lời cầu hôn nhưng em cứ trốn trong buồng, không chịu ra tiếp ai bao giờ …

Chín năm sau, tôi trở lại nhà, về Nông Cống tìm em. Hôm gặp em ở đầu làng, tôi hỏi em, hỏi rất nhiều, nhưng em không nói gì, chỉ bẽn lẽn lắc hoặc gật đầu. Em giờ đây không còn là cô học trò Ninh bướng bỉnh nữa rồi. Em đã gần 17 tuổi, đã là một cô gái xinh đẹp …

Yêu nhau lắm nhưng tôi vẫn lo sợ vì hai gia đình không môn đăng hộ đối một chút nào. Mãi sau này mới biết việc hợp hôn của chúng tôi thành công là do bố mẹ em ngấm ngầm « soạn kịch bản ».

Một tuần sau đó, chúng tôi kết hôn. Tôi bàn việc may áo cưới thì em gạt đi, không đòi may áo cưới trong ngày hợp hôn, bảo rằng là :’yêu nhau, thương nhau cốt là cái tâm và cái tình bền chặt là hơn cả’. Tôi cao ráo, học giỏi, Làm thơ hay … lại đẹp trai nên em thường gọi đùa là anh chồng độc đáo. Đám cưới được tổ chức ở ấp Thị Long, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hoá của gia đình em, nơi ông Lê Đỗ Kỳ có hàng trăm mẫu ruộng. Đám cưới rất đơn sơ, nhưng khỏi nói, hai chúng tôi hạnh phúc hơn bao giờ hết !

Hai tuần phép của tôi trôi qua thật nhanh, tôi phải tức tốc lên đường hành quân, theo sư đoàn 304, làm chủ bút tờ Chiến Sĩ. Hôm tiễn tôi lên đường, Em vẫn đứng ở đầu làng, nơi chín năm trước em đã đứng. Chỉ giờ em không còn cô bé Ninh nữa, mà là người bạn đời yêu quý của tôi. Tôi bước đi, rồi quay đầu nhìn lại … Nếu như 9 năm về trước, nhìn lại chỉ thấy một nỗi buồn man mát thì lần này, tôi thật sự đau buồn. Đôi chân tôi như muốn khuỵu xuống.

Ba tháng sau, tôi nhận được tin dữ : vợ tôi qua đời ! Em chết thật thảm thương : Hôm đó là ngày 25/05 âm lịch năm 1948, em đưa quần áo ra giặt ngoài sông Chuồn (thuộc ấp Thị Long, Nông Cống), vì muốn chụp lại tấm áo bị nước cuốn trôi đi nên trượt chân chết đuối ! Con nước lớn đã cuốn em vào lòng nó, cướp đi của tôi người bạn lòng tri kỷ, để lại tôi nỗi đau không gì bù đắp nổi. Nỗi đau ấy, gần 60 năm qua, vẫn nằm sau thẳm trong trái tim tôi …

Tôi phải giấu kính nỗi đau trong lòng, không được cho đồng đội biết để tránh ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của họ. Tôi như một cái xác không hồn … Dường như càng kèm nén thì nỗi đau càng dữ dội hơn. May sao, sau đó có đợt chỉnh huấn, cấp trên bảo ai có tâm sự gì cứ nói ra, nói cho hết. Chỉ chờ có thế, cơn đau trong lòng tôi được bung ra. Khi ấy chúng tôi đang đóng quân ở Nghệ An, Tôi ngồi lặng đi ở đầu làng, hai mắt tôi đẫm nước, tôi lấy bút ra ghi chép. Chẳng cần phải suy nghĩ gì, những câu những chữ mộc mạc cứ trào ra:




Nhà nàng có ba người anh đi bộ đội

Những em nàng có em chưa biết nói

Khi tóc nàng đang xanh …

… Tôi về không gặp nàng …

Về viếng mộ nàng, tôi dùng chiếc bình hoa ngày cưới làm bình hương, viết lại bài thơ vào chiếc quạt giấy để lại cho người bạn ở Thanh Hoá … Anh bạn này đã chép lại và truyền tay nhau trong suốt những năm chiến tranh. Đó là bài thơ Màu Tím Hoa Sim.

Đến đây, chắc bạn biết tôi là Hữu Loan, Nguyễn Hữu Loan, sinh ngày 02/04/1916 hiện tại đang « ở nhà trông vườn » ở làng Nguyên Hoàn – nơi tôi gọi là chỗ « quê đẻ của tôi đấy » thuộc xã Mai Lĩnh, huyện Nga Sơn tỉnh Thanh Hoá.

Em Ninh rất ưa mặc áo màu tím hoa sim. Lạ thay, nơi em bị nước cuốn trôi dưới chân núi Nưa cũng thường nở đầy những bông hoa sim tím. Cho nên tôi viết mới nổi những câu :

Chiều hành quân, qua những đồi sim

Những đồi sim, những đồi hoa sim

Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết

Màu tím hoa sim, tím cả chiều hoang biền biệt

Và chiều hoang tím có chiều hoang biếc

Chiều hoang tim tím thêm màu da diết.

Mất nàng, mất tất cả, tôi chán đời, chán kháng chiến, bỏ đồng đội, từ giã văn đàn về quê làm ruộng, một phần cũng vì tính tôi’ hay cãi, thích chống đối, không thể làm gì trái với suy nghĩ của tôi’. Bọn họ chê tôi ủy mị, hoạch hoẹ đủ điều, không chấp nhận đơn từ bỏ kháng chiến của tôi. Mặc kệ ! Tôi thương tôi, tôi nhớ hoa sim của tôi quá ! với lại tôi cũng chán ngấy bọn họ quá rồi !

Đó là thời năm 1955-1956, khi phong trào văn nghệ sĩ bùng lên với sự xuất hiện của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm chống chính sách độc tài, đồng thời chống những kẻ bồi bút cam tâm lừa thầy phản bạn, dốc tâm ca ngợi cái này cái nọ để kiếm chút cơm thừa canh cặn. Làm thơ phải có cái tâm thật thiêng liêng thì thơ mới hay. Thơ hay thì sống mãi. Làm thơ mà không có tình, có tâm thì chả ra gì ! Làm thơ lúc bấy giờ là phải ca tụng, trong khi đó tôi lại đề cao tình yêu, tôi khóc người vợ tử tế của mình, người bạn đời hiếm có của mình. Lúc đó tôi khóc như vậy họ cho là khóc cái tình cảm riêng … Y như trong thơ nói ấy, tôi lấy vợ rồi ra mặt trận, mới lấy nhau chưa được hơn 1 tháng, ở nhà vợ tôi đi giặt rồi chết đuối ở sông … Tôi thấy đau xót, tôi làm bài thơ ấy tôi khóc, vậy mà họ cho tôi là phản động.. Tôi phản động ở chỗ nào ? Cái đau khổ của con người, tại sao lại không được khóc ?

Bọn họ xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của tôi đối với người vợ mà tôi hằng yêu quý, cho nên vào năm 1956, tôi bỏ đảng, bỏ cơ quan, về nhà để đi cày. Họ không cho bỏ, bắt tôi phải làm đơn xin. Tôi không xin, tôi muốn bỏ là bỏ, không ai bắt được ! Tôi bỏ tôi về, tôi phải đi cày đi bừa, đi đốn củi, đi xe đá để bán. Bọn họ bắt giữ xe tôi, đến nỗi tôi phải đi xe cút kít, loại xe đóng bằng gỗ, có một bánh xe cũng bằng gỗ ở phía trước, có 2 cái càng ở phía sau để đủn hay kéo. Xe cút kít họ cũng không cho, tôi phải gánh bộ. Gánh bằng vai tôi, tôi cũng cứ gánh, không bao giờ tôi bị khuất phục. Họ theo dõi, ngăn cản, đi đến đâu cũng có công an theo dõi, cho người hại tôi … Nhưng lúc nào cũng có người cứu tôi ! Có một cái lạ là thơ của tôi đã có lần cứu sống tôi ! Lần đó tên công an mật nói thật với tôi là nó được giao lệnh giết tôi, nhưng nó sinh ở Yên Mô, thường đem bài Yên Mô của tôi nói về tỉnh Yên Bình quê nó ra đọc cho đỡ nhớ, vì vậy nó không nỡ giết tôi.

Ngoài Yên Mô, tôi cũng có một vài bài thơ khác được mết chuộng. sau năm 1956, khi tôi về rồi thấy cán bộ khổ quá, tôi đã làm bài Chiếc Chiếu, kể chuyện cán bộ khổ đến độ không có chiếc chiếu để nằm !

Định mệnh đưa đẩy, dắt tôi đến với một phụ nữ khác, sống cùng tôi cho đến tận bây giờ. Cô tên Phạm Thị Nhu, cũng là phụ nữ có tâm hồn sâu sắc. Cô vốn là một nạn nhân của chiến dịch cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ năm 1954-1955.

Lúc đó còn là chính trị viên của tiểu đoàn, tôi thấy tận mắt những chuyện đấu tố. Là người có học, lại có tâm hồn nghệ sĩ nên tôi cảm thấy chán nản quá, không còn hăng hái nữa. Thú thật, lúc đó tôi thất vọng vô cùng. Trong một xã thuộc huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hoá, cách xa nơi tôi ở 15 cây số, có một gia đình địa chủ rất giàu, nắm trong gần 500 mẫu tư điền.

Trước đây, ông địa chủ đó giàu lòng nhân đạo và rất yêu nước. Ông thấy bộ đội sư đoàn 304 của tôi thiếu ăn, nên ông thường cho tá điền gánh gạo đến chỗ đóng quân để ủng hộ. Tôi là trưởng phòng tuyên huấn và chính trị viên của tiểu đoàn nên phải thay mặt anh em ra cám ơn tấm lòng tốt của ông, đồng thời đề nghị lên sư đoàn trưởng trao tặng bằng khen ngợi để vinh danh ông. Thế rồi, một hôm, Tôi nghe tin gia đình ông đã bị đấu tố . Hai vợ chồng ông bị đội Phóng tay phát động quần chúng đem ra cho dân xỉ vả, rồi chôn xuống đất, chỉ để hở hai cái đầu lên. Xong họ cho trâu kéo bừa đi qua đi lại 2 cái đầu đó, cho đến chết. Gia đình ông bà địa chủ bị xử tử hết, chỉ có một cô con gái 17 tuổi được tha chết nhưng bị đội Phóng tay phát động đuổi ra khỏi nhà với vài bộ quần áo cũ rách. Tàn nhẫn hơn nữa, chúng còn ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công. Thời đó, cán bộ cấm đoán dân chúng cả việc lấy con cái địa chủ làm vợ làm chồng.

Biết chuyện thảm thương của gia đình ông bà địa chủ tôi hằng nhớ ơn, tôi trở về xã đó xem cô con gái họ sinh sống ra sao vì trước kia tôi cũng biết mặt cô ta. Tôi vẫn chưa thể nào quên được hình ảnh của một cô bé cứ buổi chiều lại lén lút đứng núp bên ngoài cửa sổ, nghe tôi giảng Kiều ở trường Mai Anh Tuấn.

Lúc gần tới xã, tôi gặp cô ta áo quần rách rưới, mặt mày lem luốc. Cô đang lom khom nhặt những củ khoai mà dân bỏ sót, nhét vào túi áo, chùi vội một củ rồi đưa lên miệng gặm, ăn khoai sống cho đỡ đói. Quá xúc động, nước mắt muốn ứa ra, tôi đến gần và hỏi thăm và được cô kể lại rành rọt hôm bị đấu tố cha mẹ cô bị chết ra sao. Cô khóc rưng rức và nói rằng gặp ai cũng bị xua đuổi ; hằng ngày cô đi mót khoai ăn đỡ đói lòng, tối về ngủ trong chiếc miếu hoang, cô rất lo lắng, sợ bị làm bậy và không biết ngày mai còn sống hay bị chết đói.

Tôi suy nghĩ rất nhiều, bèn quyết định đem cô về làng tôi, và bất chấp lệnh cấm, lấy cô làm vợ.

Sự quyết định của tôi không lầm. Quê tôi nghèo, lúc đó tôi còn ở trong bộ đội nên không có tiền, nhưng cô chịu thương chịu khó, bữa đói bữa no … Cho đến bây giờ cô đã cho tôi 10 người con – 6 trai, 4 gái – và cháu nội ngoại hơn 30 đứa !

Trong mấy chục năm dài, tôi về quê an phận thủ thường, chẳng màng đến thế sự, ngày ngày đào đá núi đem đi bán, túi dắt theo vài cuốn sách cũ tiếng Pháp, tiếng Việt đọc cho giải sầu, lâu lâu nổi hứng thì làm thơ. Thế mà chúng vẫn trù dập, không chịu để tôi yên. Tới hồi mới mở cửa, tôi được ve vãn, mời gia nhập Hội Nhà Văn, tôi chẳng thèm ra nhập làm gì.

Năm 1988, tôi « tái xuất giang hồ » sau 30 năm tự chôn và bị chôn mình ở chốn quê nghèo đèo heo hút gío. Tôi lang bạt gần 1 năm trời theo chuyến đi xuyên Việt do hội văn nghệ Lâm Đồng và tạp chí Langbian tổ chức để đòi tự do sáng tác, tự do báo chí – xuất bản và đổi mới thực sự.

Vào tuổi gần đất xa trời, cuối năm 2004, công ty Viek VTB đột nhiên đề nghị mua bản quyền bài Màu Tím Hoa Sim của tôi với gía 100 triệu đồng. Họ bảo, đó là một hình thức bảo tồn tài sản Văn hoá. Thì cũng được đi. Khoản tiền 100 triệu trừ thuế đi còn 90 triệu, chia « lộc » cho 10 đứa con hết 60 triệu đồng, tôi giữ lại 30 triệu đồng, phòng đau ốm lúc tuổi gìa, sau khi trích một ít để in tập thơ khoảng 40 bài mang tên Thơ Hữu Loan.

Sau vụ này cũng có một số công ty khác xin ký hợp đồng mua mấy bài thơ khác nhưng tôi từ chối, thơ tôi làm ra không phải để bán…”.

Nhà Thơ HỮU LOA hehe

MÀU TÍM HOA SIM

Nàng có ba người anh đi bộ đội

Những em nàng

Có em chưa biết nói

Khi tóc nàng xanh xanh

Tôi người Vệ quốc quân

xa gia đình

Yêu nàng như tình yêu em gái

Ngày hợp hôn

nàng không đòi may áo mới

Tôi mặc đồ quân nhân

đôi giày đinh

bết bùn đất hành quân

Nàng cười xinh xinh

bên anh chồng độc đáo

Tôi ở đơn vị về

Cưới nhau xong là đi

Từ chiến khu xa

Nhớ về ái ngại

Lấy chồng thời chiến binh

Mấy người đi trở lại

Nhỡ khi mình không về

thì thương

người vợ chờ

bé bỏng chiều quê…

Nhưng không chết

người trai khói lửa

Mà chết

người gái nhỏ hậu phương

Tôi về

không gặp nàng

Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối

Chiếc bình hoa ngày cưới

thành bình hương

tàn lạnh vây quanh

Tóc nàng xanh xanh

ngắn chưa đầy búi

Em ơi giây phút cuối

không được nghe nhau nói

không được trông nhau một lần

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím

áo nàng màu tím hoa sim

Ngày xưa

một mình đèn khuya

bóng nhỏ

Nàng vá cho chồng tấm áo

ngày xưa…

Một chiều rừng mưa

Ba người anh trên chiến trường đông bắc

Được tin em gái mất

trước tin em lấy chồng

Gió sớm thu về rờn rợn nước sông

Đứa em nhỏ lớn lên

Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị

Khi gió sớm thu về

cỏ vàng chân mộ chí

Chiều hành quân

Qua những đồi hoa sim

Những đồi hoa sim

những đồi hoa sim dài trong chiều không hết

Màu tím hoa sim

tím chiều hoang biền biệt

Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa

Áo anh sứt chỉ đường tà

Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu

Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau

Chiều hoang tím có chiều hoang biết

Chiều hoang tím tím thêm màu da diết

Nhìn áo rách vai

Tôi hát trong màu hoa

Áo anh sứt chỉ đường tà

Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu… 


Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm

Tím tình ơi lệ ứa Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành

Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn

Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím

Tôi ví vọng về đâu

Tôi với vọng về đâu

Áo anh nát chỉ dù lâu…http://www.youtube.com/watch?v=k4b2UglfrWw






Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

39 comments

nguyen tuan 20:37 Ngày 15 tháng 03 năm 2013

Dài quá éo đọc nổi. Lại cóp bết hả Phẹt sao ko dẫn nguồn đcm.

Reply
phot_phet 20:45 Ngày 15 tháng 03 năm 2013

Của cụ Hĩu Loan biên đây thây. Dán lên để tỏ lòng ngưỡng vọng kẻ sĩ hiếm hoi đã tuyệt chủng ở thế gian này.

Reply
duyanh 22:33 Ngày 15 tháng 03 năm 2013

Phet deoco tacpham nao de doi nhi de neu Phet chet anh con dem dan vao blog anh de to long nguong vong.

Reply
Red_Army 00:55 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

Đọc bài này hay quá ! Không biết bao giờ Vịt Ngan mới có được một thế hệ NVGP ?

Reply
Hung Nguyen 01:18 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

Minh thich bai nay, cam on Phet.

Reply
bất hối Man 07:25 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

Cam on Phet da cho anh cam xuc ma anh dang co...

Reply
Một mình 10:23 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

Đọc bài này cảm động quá, không phải là lần đầu, nhưng đọc lần nào cũng cảm động. Bài này biết thêm 1 cái mới, đó là xuất thân của bà vợ sau, cũng cảm động nốt. Kiếp người nói chung ... là khổ !

Reply
Mặc Cốc 10:39 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

đcm đọc mắt vãi mẹ nước.

Reply
Nha Nong Lam Giau 11:31 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

Hay và phục ông Hữu Loan. Xứ Thanh may có ông này cứu vớt thể diện :D

Reply
Điếu đóm 11:35 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

Đọc lại lần thứ 2. Khóc!

Reply
Unknown 11:53 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

Cuộc đời của ông có thể dựng thành bộ phim rất hấp dẫn.Đó cũng là bản cáo trạng tố cáo đanh thép chế độ độc tài cộng sản. Sau này khi đất nước dân chủ nếu các nhà làm phim ảnh có tâm và có tài chỉ cần dựng lại sự thật những nhà cách mạng bị cầm tù đầy ải sẽ có vô khối phim hay

Reply
krongpok buon 12:42 Ngày 16 tháng 03 năm 2013
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
Con Cam 13:07 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

Thật là Một cây gỗ vuông chằn chặn, cô Phẹt ợ,
Chi bộ nghe Phạm Duy phổ nhạc này:
http://www.youtube.com/watch?v=o8urOw1ErXI

Reply
ThemoiSuong 14:20 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

Con Liệt cốp bài nài anh ưng dất. Đọc buồi nguồi quá. Dưng thế choá nầu ngài xưa bọn nó quần cụ lên bờ xuống duộng mà cụ vưỡn đẻ và nuôi được 10 người con nhẻ. Anh phục cụ quá. Anh giờ chả thằng đéo nào quần thế mà hai tay vày lỗ miệng đéo xong. ĐCM Nhục như con trùng trục.

Reply
Nha Nong Lam Giau 16:18 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

@ThemoiSuong

Ngày xưa có đá có củi mà thồ bán, giờ cức ko có mà thồ. ĐCMNC

Reply
nhandan88 17:49 Ngày 16 tháng 03 năm 2013
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
nhandan88 17:52 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

Unknow 11:53 Ngày 16 tháng 3 năm 2013 "Cuộc đời của ông có thể dựng thành bộ phim rất hấp dẫn.Đó cũng là bản cáo trạng tố cáo đanh thép chế độ độc tài cộng sản. Sau này khi đất nước dân chủ nếu các nhà làm phim ảnh có tâm và có tài chỉ cần dựng lại sự thật những nhà cách mạng bị cầm tù đầy ải sẽ có vô khối phim hay"

Ngu! Bao nhiêu gương ở Côn Đảo, Phú Quốc kia kìa sao mày không nói. Ông nào cũng như ông này thì chắc cướp nó đến hiếp vợ mày mày mới căm mà đi giết nó à, thời đó nó phải như thế thằng ngu ạ, thằng nào thằng nấy cũng bỏ thì còn ra cái đéo gì nữa. Chỉ căm là căm một số thằng có quyền nó máy móc, cứng nhắc, hoặc vì vụ lợi, tư thù cá nhân mà cố tình chà đạp người khác thôi

Reply
Pín 18:21 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

@ThemoiSuong

Vẫn địt khỏe là tôi ưng he he.

Reply
Hanhtamnong 21:09 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

Thi thoảng vào đây, lần này thì cũng muốn khóc như những người khác. Cảm ơn tac giả. Nhưng có một chi tiết là khi ông Hữu Loan vào Dalat, trong một cuôc nói chuyện tại trường ĐH Dalat ông bảo sau hòa bình lập lại thì ông đã là "Đại tá - chính ủy Đại đoàn Đồng Bằng" kia mà.

Reply
Khánh Minh Trương Nguyễn 23:01 Ngày 16 tháng 03 năm 2013

Nguyễn Hữu Loan

Reply
choi xongdong 03:41 Ngày 17 tháng 03 năm 2013

tôi thích bài này từ khi còn học cấp hai , khi ba tôi giảng cho tôi nghe về bài thơ và con người của nhà thơ . cuộc đời của nhà thơ Hữu Loan phản ánh một phần nào đó về thời cuộc lúc ấy , theo hoặc không theo thì sẽ có kết quả như thế nào một chút ý kiến nhỏ .

Reply
Nguyễn Cao Minh 14:07 Ngày 17 tháng 03 năm 2013

Ngày xưa tôi cũng iêu màu tím,
Để lúc tan trường ráng cõng chim,
Chim đếu giề mờ sao nặng thí,
Mệt lắm nhưng máu chảy về tim!

Ngày xưa bắt chước iêu chiều tím,
Tím lúc hoàng hôn chơi trốn tìm,
Giờ sáo sang sông giang thẳng cánh,
Bỏ lại thằng tôi đứng im lìm.

Reply
khanh nguyen 18:32 Ngày 17 tháng 03 năm 2013

Gió sớm thu về rờn rợn nước sông...... Ngày nhỏ khi heo may về đi chăn chu cắt cỏ bên bờ sông Chu cứ ngĩ đến câu nay là nổi hết ra gà.Cảm ơn a Phẹt.

Reply
Unknown 19:06 Ngày 17 tháng 03 năm 2013

May mà giải phóng miền nam chứ không lúc này bọn miền bắc chúng mình cũng từ người cũng biến thành vượn hết. Chế độ hồi ấy cũng giống như anh Bắc Triều bây giờ, bọn dân chúng nó đói quá đi ăn thịt lẫn nhau...

Reply
choi xongdong 21:19 Ngày 17 tháng 03 năm 2013

@Unknownchính xác

Reply
phamthangvu 21:31 Ngày 18 tháng 03 năm 2013

Bài thơ hay như vậy và người sáng tác thật là thơ như vậy mà có một thời bị dân (tất nhiên là chỉ dân miền Bắc CS thôi) cho là nhà thơ sụt sịt, thơ khóc vợ... PTV còn nhờ đã đọc đâu đó (báo trong nước) là nhà thơ kể năm 1988 (hình như vậy) thì trên đường đi vào miền Nam (bằng tàu hoả), đột nhiên nhà thơ nghe tiếng hát (không biết có đệm guitar theo không) của một người hành khất những câu: Tím Cả Chiều Hoang Ôi Tím Cả Chiều Hoang Đến Ngối Bên Mộ Nàng...Từ Dạo Hợp Hôn Nàng Không May áo Cưới Thoáng Buồn Lên Nét Mi...Mấy Lúc Xông Pha Ngoài Trận Tuyến Ai Hẹn Được Ngày Về Rồi Một Chiều Mây Bay... Từ Nơi Chiến Trường Đông Bắc Đó Lần Ghé Về Thăm Xóm Hoàng Hôn Tắt Sau Đồi... thì nhà thơ giật mình vì sao nó rất quen với bài thơ của mình. Nhà thơ tiến lại bên người hát hỏi thăm và sau khi biết đó là bài hát Những Đồi Hoa Sim (do Dzung Chinh phổ nhạc từ thơ của mình, nhà thơ xúc động, nước mắt lai láng, đã lấy khá nhiều tiền để tặng cho người hát hôm đó. Bài hát hay như vậy (miền Nam VNCH đã nghe từ cả hàng chục năm đến độ ai cũng có thể thuộc lời bài hát) mà mãi đến tận năm 1988 thì tác giả bài thơ (phổ thành nhạc của bài hát này) mới biết đến.

Reply
phot_phet 23:56 Ngày 18 tháng 03 năm 2013

Trên tệ quán này có bạn nào iêu Hĩu Loan không? Anh đang chuẩn bị mần một tâm tình cho người muôn năm cũ, đặng tìm chút hương hồn trong heo may. Không đạo diễn, không sắp đặt, đề - co, chỉ có hoài niệm nhớ thương và nức nở.
Và phim phỉm, chỉ trình chiếu cho các ái tình. Và muôn nẻo đời cũng như tình iêu tím ngắt.
Xưa anh đéo iêu sim tím
Chát môi dại khờ
Nay anh nức nở
Bởi màu tím hoa sim.
Chiều bớt hoang
Nhưng vẫn còn...biền biệt
Áo hết rách vai
Nhưng anh hát
Trong cơn say
Địt mẹ chúng mày
Lũ khốn!

Reply
Giã giò ăn tết 01:01 Ngày 19 tháng 03 năm 2013
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
Giã giò ăn tết 01:01 Ngày 19 tháng 03 năm 2013

Anh like mày phát Phẹt ạ.

Reply
bất hối Man 06:45 Ngày 19 tháng 03 năm 2013

Doc lai lan nao cung cay cay mui dkm...

Reply
Người Hà Nội 14:15 Ngày 19 tháng 03 năm 2013

@phot_phet

Văn anh cực thối như là cứt.Dưng lại lơ mơ có tí tình.Anh Phọt ạ!Dcm,thích anh rồi đấy.Cho thêm 1 thằng bựa nữa vào nhà anh nhé.Địt anh thêm phát(tức là like)

Reply
Unknown 16:41 Ngày 19 tháng 03 năm 2013

Hay và cảm động quá! Càng đọc càng căm quá ! ĐCM

Reply
Người quê 11:08 Ngày 21 tháng 03 năm 2013
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
Velkan Vuong 21:22 Ngày 25 tháng 03 năm 2013

bài viết chất lượng VKL

Reply
Quang Nguyen 19:20 Ngày 01 tháng 04 năm 2013

Bài nãy cũ, nhưng hôm nay mới đọc. Dme, thấy cái tít đồi hoa sim của a Phet nên vào đọc phát, lại nhớ ngày xưa ở quê có mọt đồi hoa sim, dưới chân đồi có một hồ nước rộng mép hồ lượn quanh chân đồi, phong cảnh phong thủy hữu tình lắm ( cơ mà bây giờ chó nó xẻ đồi bán hết mẹ nó đất cho bọn đầu cơ rồi, dân quanh đó nó đẩy mẹ đi chỗ khác để chúng nó xây biuding, dm lũ chó hại dân, khổ dân), à quay lại chuyện đang kể, ngày ấy hồ trong xanh, bọn ranh con tối hè sáng trăng trần chuồng tắm lũm bũm dưới hồ chừng ba chục con cu. Gió mát trăng thanh, phong cảnh hữu tình nên có dăm cặp nam thanh nữ tú tìm chỗ vắng vẻ tâm sự và....khật nhau, dèo mẹ, thật ra vì tò mò nên 30 con cu chưa lộn bỏ mặt nước leo lên đồi lom khom nấp trong bụi hoa sim xem các anh chị làm gì...dm, nghĩ lại thấy buồn cười, chỉ thấy một khối trắng tinh nằm dưới rên rỉ ( sau này mới biết đang rên vì sướng tê lồn he he..) bên trên thấy hai múi bí bổ nhấp nhô, nhấp nhổm, thằng kẹ sứt răng bảo cái gì trắng thế hay là mả, ma hiện hình, dịt mẹ cái thằng nhát như thỏ đế, ma mãnh cái con cặc, hai a chị đang vần nhau, cái thằng chả biết cái đéo gì, ngu như nhợn, nằm im xem mà con cu cũng cứng hết cả, bất thình lình ào một phát, một túi nước từ đâu ào xuống đúng lưng ống khói đang nhộn nhịp cao trao, dcm, hóa ra ba thằng ranh con ném hết bỏng ngô xuống hồ cho cá ăn, múc một túi nước lên tắm cho đôi nhân tình, địt mẹ, làm bọn anh chạy thục mạng không thì no đòn với ống khói...he he he, sau này học ĐH, đi thực tập phật một e trên đồi ( đéo có hoa sim), đang lúc cao trào chợt nhớ phì cười làm con lởm con tự ái, đẩy ra đéo cho đéo nữa làm thằng cu gật gục nằm ngang hướng 10h, phải mất công nhặt cỏ vê bi mất một lúc mới mã đáo thành công...he hêh, đấy đồi hao sim của e nó thế a phet ạ, đóe như trong bài của a đâu, dcm nghe não hết cả... nòng

Reply
phot_phet 08:26 Ngày 02 tháng 04 năm 2013

Con mặt lồn giống thằng Sướng bựa nhể hế hế

Reply
dân việt 22:21 Ngày 01 tháng 06 năm 2013

Giải phóng MN, miền Bắc may thoát cảnh Vượn còn người MN thành gì rồi....

Reply
dân việt 22:23 Ngày 01 tháng 06 năm 2013

Ngả nón trước cụ, cả đất Thanh này chỉ nể trọng mỗi cụ Hữu Loan.

Reply
Gà Trống Chuồng 00:30 Ngày 13 tháng 02 năm 2014

đọc lại bài này mà lòng ngổn ngang bao cảm xúc.
phần đầu là tê tái chết lịm với chuyện tình.
phần sau là căm hận sao Đảng vĩ đaị quang vinh lại đẻ được ra những thằng có thể nghĩ ra cái trò kéo bừa qua đầu cổ con người ta, kém đéo đàn hương hình phỏng các anh?
nếu tất cả câu chuyện không chút bôi màu tô vẽ, lòng tôi nguyện phong Thánh cho bà Ninh - ông Loan - bà Nhu. chuyện tình của họ đẹp như trong cổ tích chỉ tiếc văn tôi lùn ko dám bình.
hình như ông Hữu Loan mất rồi nhỉ tí tôi gúc.
tôi có thình nguyện a Phẹt tổ chức chuyến về quê Hữu Loan thong báo rộng rãi trên này trước 1 tuần rồi hẹn cùng gặp nhau ở đấy. về đấy ta rượu và thơ +nhân tình thế thái....

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang