Chủ Nhật, ngày 14 tháng 4 năm 2013

QUANG QUÁC



Là tôi xách mé gọi gã thế. Chứ thực ra gã chỉ kém ông Pa tôi chừng dăm bảy niên thôi. Để nói chuyện quen biết, thì tôi biết gã từ năm 94, ngày mới nhấc chân từ nhà quê ra nơi phố thị. Chả là vợ gã, một vàng son thợ hát lẫy lừng khi đảo qua trường Tổng hợp ( cũ) đi trống bỏi mấy trò văn nghệ sinh viên thì phát hiện ra tôi mới thằng Bôm Bốp. Chỉ là việc chúng mày hát hay, có tố chất, qua nhạc viện học mới cô, cô đỡ đần.

Bọn tôi ngạc nhiên và hoang mang lắm khi cô trao tay tấm giấy ghi địa chỉ nhà riêng và số a lô, rồi ôm vai nhúc nhắc dặn, nhớ nhé, đến không cô buồn. Sợ quá nên chúng tôi quên tiệt, cứ nghĩ đấy là trò đùa hay một phút cao hứng của tài tử giai nhân. Nhà quê ra tỉnh, tự kỷ và tự ti quá thể lắm!

Tôi dí buồi vào học cái khoa cực kỳ...phụ khoa của cái trường Tổng hợp nọ, mà chuyển hồ sơ sang trường Luật. Chuyện này tôi có kể đâu đó, hình như ở đây http://www.photphet.info/2011/12/giac-mo-chi-lagiac-mo.html. Tôi không còn ở chung với thằng Bôm Bốp nữa, mà chuyển nhà thuê gần trường, làng đéo gì Láng, rau thơm húng chó lò phò.

Một bữa, thằng Bôm Bốp sang thăm tôi. Phương tiện di chuyển là...căng hải với động cơ cơm hai ngày không có hạt nào. Nói thăm là cho nó ra vẻ, chứ thật ra là đi mò ăn. Đcm, ngày í, sinh viên đói kinh niên, khổ như tiền đồ chị Dậu. Tôi chả khá khẩm hơn, nợ nguyên cả một dãy phố dài, kéo tận vào ngõ hẹp của mấy anh bán bánh mì đêm. Chúng tôi nhìn nhau, nỗi cồn cào dâng lên tầm mắt.

Tôi đãi thằng Bôm Bốp ca nước mưa ( nước tôi hứng để uống, chứ hùi ấy làng húng chó lò phò tuyền nước giếng khoan, tanh tao và vàng ệch) cho bụng đỡ sôi rồi nghĩ kế. Nói thật với các bạn, đói thì đến lồn treo bộ hạ cũng chả màng chứ hơi sức đâu mà miu với kế. Chỉ nghĩ đến ăn thôi. Ăn đéo gì cũng được, trừ đống phân xí xổm cả ngày không dội vì mất nước và ông cóc ghẻ lụ khụ dưới chân giường. Rồi tôi rú lên, qua nhà cô thợ nhạc chơi tranh thủ kiếm bữa, miếng giấy ghi địa chỉ tôi hẵng giữ đây. Ngó quanh quất địa lý, địa hình cũng không mấy ngái xa cách trở. Thế là chúng tôi lầm lũi đi, đôi môi mười chín hai mươi rộp lên lảm nhảm những chuyện không đầu không cuối.

Lần mò rồi cũng đến, hai thằng đủn nhau việc đánh tiếng. Chưa kịp cất nhời thì một gã quần đùi áo cộc, trễ kính thò mặt ra khỏi khuôn cửa hẹp của căn hộ tập thể đời 6 hay 7x gì đó, giọng phe phé, hỏi ai? Dạ, chúng em hỏi cô có nhà? Gã cụt nhũn, đi Quảng trị rồi, lâu mới về. Việc gì không? Dạ không! Thôi, bọn em về.

Chúng tôi quay đít. Gã giật giọng, nghe nền nã hơn, vào nhà chơi đã. Thì vào. Mấy khi được dịp. Không được bữa chén thì cũng được hớp nước. Nhưng chúng tôi nhầm. Gã chả nước non cơm cháo gì mà ngồi thuyết những thứ không tài nào hiểu nổi sau khi đã biện ít sự giới thiệu lẫn trình bày. Mặc mẹ thằng Bôm Bốp há mồm nghe rồi thở, tôi tranh thủ nhìn quanh. Gớm, căn phòng bé tí tẹo mà ba bề bốn bên cơ man nào là sách, tuyền chữ Tây, gáy dày ụ. Tôi đoán gã chắc ở Tây về, cơ mà không dám hỏi. Nhưng tôi nhất quyết là như thế, bởi khi gã thuyết thi thoảng lại chêm vào những câu xì lố xì lồ nghe rất vui tai. Thú thật đến bây giờ tôi chả nhớ đéo gì ngoài cái thanh âm cao hơn mức bình thường so với những người đàn ông trưởng thành. Giọng gã i như bọn chống choai đang tập gáy hay mấy đứa dở ông dở thằng sắp sửa dậy thì.

Thuyết chán, gã bất chợt, diệu nhá? Chúng tôi đồng thanh, bọn em không biết uống. ( thật đấy, không phịa tí nào). Gã hơi nhàu mặt, rồi giãn ngay, cười rạng rỡ, thanh niên nên nếm tí, mấy khi. Thế thôi là gã rót. Chai diệu gì đẹp lắm, màu trong suốt long lanh. Cái cốc uống cũng lạ, miệng loe nhưng đít tóp, bằng thủy tinh màu tím ngắt.

Chao ôi, hắt cốc diệu vào họng mà bỏng cổ nổ hầu, tối tăm mặt mũi. Cả đời tôi chưa từng biết đến loại diệu ác ôn như thế. Mãi sau ra trường đi làm mới biết đó là cái giống Voska từ nước Nga xa xôi. Chưa kịp đặt li thì gã lại rót, ra chiều nghiêm cẩn, thân tình lắm. Đã thế thì bọn tôi cũng nhiệt tình mà đáp lại bằng cách ngửa cổ dốc ngược. Giời bung biêng, đất bung biêng.

Và gã bắt đầu đọc thơ. Giời ạ, làm sao lại có thứ thơ lạ tai đến thế. Nó khác hẳn với những bài thơ bọn tôi vẫn học trong sách giáo khoa. Gã bảo, thơ tao đấy. Hay không? Bọn tôi gật lia lịa. Rồi lại mắt nhắm mồm há mà nghe. Thanh âm mỗi lúc càng rạo rực, hùng hồn, hoang mang xen lẫn cả nức nở, ngẹn ngào, khèng khẹc...Hết đứng dậy lượn như đèn cù lại phệt sàn mà nỉ non. Gã tưởng bọn tôi khoái chí hưởng thụ, chứ đâu biết hai thằng diệu say ngoắc cần câu. Thơ chỉ ngớt khi gã thấy hai thằng tôi dựa tường nghẹo đầu hổn hển, bọn em xin phép bọn em về. Và gã dường như còn tiếc nuối bằng cú hẹn hò lắm nỗi bâng khuâng, rảnh lại đến chơi nhé.

Bọn tôi dìu nhau về, lưỡi thè như chó dại.

Sau đận đó bọn tôi chết khiếp, dù rất mong mỏi gặp lại cô thợ hát kia cho thỏa nỗi ngưỡng vọng và chút ham hố ngông cuồng tuổi trẻ. Chúng tôi quên bẵng, và chả nghĩ ngợi gì về những điều hứa hẹn, ngay cả trong cơn máu me nhất cũng như phút mơ màng. Giảng đường và những cơn đói lôi chúng tôi đi hết một dạo sinh viên khốn khó. ( ui đcm lại phải chạy rùi, bọn con bò nghe đỡ nhạc phẩm này cho mênh mang đầu tuần nhế http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/cau-tre-ky-niem-quang-le.Mu2moQpqkb.html. Tối anh hầu nốt.)


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

18 comments

Con Cam 20:12 Ngày 14 tháng 04 năm 2013

đcm buồi nguồi quá, cuối tuần bận bịu đéo gì đâu mà không biên tiếp đi cô.

Reply
Nguoi mien nui 20:17 Ngày 14 tháng 04 năm 2013

Hơ hơ. Văn phẹt dạo này anh đọc như có hơi hướng giống con Pín Mặt lồn trâu. Gì mà són 1 tý đang hứng thì tịt thế. ĐCM.

Reply
Quang Nguyen 22:24 Ngày 14 tháng 04 năm 2013

Mẹ Phẹt, viết như cứt, biên mẹ ló lốt đi cho chi bộ nhận sét, đến nơi con lái già có liếm được cái lào không? hé hé

Reply
Quang Nguyen 22:25 Ngày 14 tháng 04 năm 2013

Mẹ Phẹt, viết như cứt, biên mẹ ló lốt đi cho chi bộ nhận sét, đến nơi con lái già có liếm được cái lào không? hé hé

Reply
Beo 23:04 Ngày 14 tháng 04 năm 2013

đủ rồi thì nên dừng

Reply
Nguoi mien nui 08:59 Ngày 15 tháng 04 năm 2013

Hô hố. Ông Quang Quác chơi ác, hai thằng đói rã họng ổng mời rượu khác chó gì cho uống thuốc độc. Nghe Phẹt kể anh lại nhớ đến chuyện
Một người nghèo nọ thường hay che đậy giấu giếm cảnh khổ. Lần kia gặp bạn, bạn mời đi ăn cơm. Ông ta ưỡn bụng từ chối: "Tớ vừa xơi thịt chó xong không nuốt nổi cơm đâu. Có điều uống vài cốc rượu thì được."

Vài cốc rượu xuống bụng xong anh ta say quá nên ọc hết đống cám ban nãy ăn ở nhà ra.

Hôm sau, bạn hỏi ông ta: "Anh bảo là ăn thịt chó sao hôm qua lại ói ra cám. Thế nghĩa là sao?"

Người đó ngẫm nghĩ rồi chép miệng: "Có lẽ con chó đó ăn cám mà tớ không biết."

Reply
Nguyễn Cao Minh 09:07 Ngày 15 tháng 04 năm 2013

Mịa, dạo này sao diệu cứ nhạt như nước ốc nhể! Tình hình này thì nguy mất thui, không ngửi nổi Phẹt ợ!

Reply
THIÊN BẰNG 10:36 Ngày 15 tháng 04 năm 2013

@Beo
Con Beo này mày không cho người ta còm ở nhà mày sao mày dám qua đây sủa thế

Reply
Trẩu Tre 11:28 Ngày 15 tháng 04 năm 2013

Địt mẹ, buồi nguồi cám cảnh phận sinh viên Lừa ra phết đấy chứ cacc

Reply
ThemoiSuong 22:12 Ngày 15 tháng 04 năm 2013

Phẹt liệt nổ vụ thằng đệ chú đi đá phò trả bằng thơ đê. Để anh hóng phát. ĐCM chuyện trần đời nước nam, nay a mới nghe đấy. Nhanh nhoé, anh hóng.

Reply
phot_phet 01:47 Ngày 16 tháng 04 năm 2013

Đcm con SƯỚNG, đấy là chuyện đêm khuya thôi. Có dịp trùng phùng tao kể cho mà nghe, chứ đéo ai lại bi bô trên ảo mộng.
À mà tao cũng xin lỗi bọn con bò về chuyện quang quác dở dang. Tao sẽ biên hết trong ngày mai.
Tao đói, bận, mà lại cấn nữa đcm.
Còn tao bảo với con Tạo rồi, khi hết tinh hoa thì vàng son mật mỡ thành cứt trâu hết. Đéo phải nói thánh tướng ngôn nhời đâu, mà là chuẩn chỉ đấy.
Tao gọi Tạo là...tạo tào lao. Thằng gần nhà nó, xưa tao gọi LỒN què, bi giờ tao gọi luôn là LỒN phò.
Gái Ba đồn lồn to nhất nước.
Văn Ba đồn hài hước cái...lồn bò.

Reply
ao so mi 06:47 Ngày 16 tháng 04 năm 2013

vãi thằng phọt phẹt bậy bạ vãi! ngoài đời thì chắc Mỹ Miều và văn hoa phải biết! ấy thế mà lên mấy cái blog này mới biết rõ bản chất con người phọt phẹt nhỉ! mà phải nói là tay phọt phẹt này làm thơ bựa thì nhất nước VN này là cái chắc! xin trao tặng cho anh danh hiệu bựa nhất quả đất!

Reply
ba gia 08:11 Ngày 16 tháng 04 năm 2013

quá nhạt ấy chứ! câu truyện chẳng đâu vào đâu cả! chỉ thi thoảng chửi bậy vài cấu nghe vẻ là dm này nọ! thực chất thằng phọt phẹt này chẳng trình độ gì cả chỉ giỏi câu view bằng những từ ngữ nhậy cảm mà thôi! phọt phẹt thì vẫn cứ là phọt phẹt thôi.

Reply
dinhtienlam 13:34 Ngày 16 tháng 04 năm 2013

Thấy nói gã học luật, Kiếm ăn lạo dạo. Văn chương câu lưu bằng ngôn từ lởm khởm rẻ tiền. Chắc là một loại Dư Luận Viên. ( Dư Lồn Điên). Cững phải không lấy máu lồn mà nhét vào mồm.

Reply
phot_phet 14:37 Ngày 16 tháng 04 năm 2013

Đcm các đồng chí HVB chưởi nhạt thế. Tao chê!

Reply
Quang Nguyen 22:30 Ngày 16 tháng 04 năm 2013

Mịa, đéo phải a bênh Phẹt liệt, cơ mà lũ con bò cứ nghếch mõm lên chưởi nà cớ nàm sao, đ. thích thì biến chỗ khác, sang nhà con Bín lồn trâu hay Trương Duy Nhất mà hóng, ở đây mà rống cái gì, cứ phải trí thức thì đéo được nói bậy à?kệ mẹ bọn con bò, theo a Phẹt cứ thoải mái đi, nói lại làm đéo gì, mệt đít, cứ đăng vài bài hay hay cho bọn con bò nghếch mõm lên giời ...mà rống.

Reply
Thaydoi73 23:51 Ngày 20 tháng 04 năm 2013

uh mu beo lên mở nhận xét cho anh em nó học tập tý ?

Reply
Huy Huy Huy 23:27 Ngày 30 tháng 05 năm 2013

Phẹt mà chơi với chị LD với HTQ thì danh giá bỏ mẹ ấy nhở, chắc cũng phế đi được vài cái nét yêu của bần cố nông không chừng, hố hố...

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang