Thứ Năm, ngày 25 tháng 4 năm 2013

THỢ THƠ VÀ THỊT CHÓA



Gã vốn dân bách khoa - cơ khí nhưng nghề kiếm ăn lại liên quan đến những thứ gạch đá cát vôi. Từ thầu khoán lặt vặt, gã cũng dựng được cái công ty. Công nghiệp rạng danh một cõi. Ấy thế đéo nào búp phát gã thành nhà thơ. Hehe đcm...

Nhà thơ là cái thói thường để gọi những người làm thơ. Tôi thích gọi họ là thi sĩ hơn. Nhưng thời nay, chả mấy thơ hay nên lâu lắm tôi không gọi ai là thi sĩ mà gọi chung họ là...thợ thơ. Chứ nếu cứ gọi như thói thường là nhà thơ thì tôi cũng không thích. Tôi thích họ to hơn, vĩ đại hơn, bề thế hơn. Tôi sẽ gọi họ là biệt thự thơ, trang trại thơ, rì - sọt thơ. Còn nếu họ lìu tìu quá, thì tôi gọi họ là lều thơ, chòi thơ hay ban-công thơ chả hạn.

Gã vào làng thơ cũng buồn cười. Đang yên đang lành mần ăn thì bọp phát ông Pa già ở quê gửi cho cái thư, bên trong nhõn mẩu giấy cắt ra từ báo, rao vặt một cuộc thi thơ. Ông Pa gã dứt khoát, anh mần gì thì mần nhưng phải mần cho tôi mở mặt. Cha của một thằng lắm chữ bao giờ cũng thích hơn bố của thằng lắm tiền nhưng suốt ngày lấm lem vôi vữa.

Chiều ông Pa già, gã gửi đi dăm bài, ai ngờ thắng giải. Mà là giải to, to lắm. To đến độ ở quê ông Pa gã mổ lợn đãi đằng cả tuần giời. Còn ở phố, gã say sưa mất nguyên cả tháng.

Sau giải đó công nghiệp đi tong một cơ số nhưng bù lại gã được người ta để ý hơn. Tất nhiên là trong giới văn nô với nhau, thêm một ít bạn bè, mần ăn, cánh hẩu. Chứ độc giả, biết gã là đếch ai.

Một hôm đang tần ngần đứng bên đống xi măng toán tính khối lượng xem có ăn ra chút tiền bù cho vụ khao giải thì gã nhận được tin động giời, của một ông giời chủ tịch cái hội văn nô An-nam đề nghị cho gã vào hội, đặc cách mà không cần xét. Chả hiểu tâm trạng gã khi đó thế nào, nhưng theo nhời vợ gã thuật lại thì đũng quần gã ướt đầm, không hiểu vì sung sướng hay là kinh hãi.

Gã hoang mang lắm. Và như thấu hiểu được nội tình, ông chủ tịch ướm luôn cho một cái chức trưởng đại diện cho hội nơi mà gã đang mần ăn kiếm cắn. Gã bấm tay rồi lại bấm máy tính. Rồi gật đầu. Một tay cầm bút, một tay cầm bay múa tít mù, ra ối thơ ấy chứ. Thôi thì danh lợi đủ đàng.

Thế đéo nào đời không như phép toán. Từ khi dính vào cái nghiệp văn nghệ gã quên tiệt cái nghiệp dựng xây. Nói chính xác hơn là gã chả màng đến mần ăn cắn bú mà tối ngày thơ. Rồi diệu. Rồi dập dìu. Tuyền tài tử văn nhân khắp mọi nơi xó xỉnh. Vợ gã, người đàn bà mang vóc dáng con cá rô đực bất lực rủa đêm rủa ngày cái tay chủ tịch bố láo thì thào cái đéo gì mà để chồng thị nên cơn nông nỗi. Thì rõ, từ một doanh nhân mần thầu khoán kiếm tiền mau lẹ, giờ cứ vật vờ như bóng ma, mồm lảm nhảm, tay thì như bắt quyết.

Gã dẹp công ty, quyết kiếm ăn bằng chữ nghĩa. / anh chạy tí việc đã đcm.../

Rồi đòm phát, gã giã từ phương nam nắng ấm ra với thủ đô với mớ ấn triện lủng lẳng treo trên cổ cho chức danh mới, giám cái đéo gì đốc trung tâm văn hóa hội văn nô tít mạn Tây Hồ. Đây là một hội sở bề thế, gần với chỗ ông Phùng Quán câu cá trộm mần thơ chui thủa xưa. Tay chủ tịch bố trí cho gã một xe công vụ, biển xanh lè, không lái. Từ ngày đi con xe đó, gã từ thi sĩ biến mẹ thành... thợ cơ khí hố hố.

Tôi hay mò lên đó diệu đêm cùng gã. Ngắm cái cơ ngơi bề thế mà tiếc rẻ. Bởi nó chỉ loanh quanh mỗi cái việc lo ăn ngủ cho lũ văn nô mỗi khi có dịp tụ bạ hay họp hành, còn thì để không, từ hội trường, nhà ăn cho đến phòng nghỉ. Có đận diệu say quá, gã cho tôi một phòng nghỉ tạm, tỉnh diệu thì về. Tôi say là thế mà vào đó thì tỉnh hẳn bởi nhìn vách thấy gián, nhìn màn thấy muỗi, nhìn trần thấy thạch sùng. Gần sáng thì mới thiếp đi được một tý nhưng đôi móng chân cái của tôi thì cụt ngủn và tất thì thủng hai lỗ to. Hoảng hồn tôi thuật lại với gã. Gã khành khạch ' con chuột nó ngứa răng chứ có cái đéo gì mà chú phải hoắng'. Thật tôi cũng đến vái ba dái cho cái chốn này.

Lâu tôi không hay mò lên, đận trước tết ghé đá nốt chai Mao Trạch Đông biếu Hồ Chí Minh còn sót lại, để nói lời chào năm cũ. Tôi thấy mọi thứ tinh tươm, người ra ra vào vào lắt nhắt cả ngày, có ăn uống mới lại hát karaoke. Gã bảo, tao liên doanh liên kết tăng nguồn thu và chống kiến gián chuột cho hội sở. Đối tác là một em xinh tươi, yêu thơ nhưng lại mần cái nghề không mấy nhã là...bán thịt chó. Tôi bảo có sao đéo đâu, miễn ăn nên làm ra, hợp tác thành công là được rồi. Tôi chỉ liu ý gã là lịch sử xứ sở này có một ông nhà thơ mần kinh tế khiến quốc dân đổ đốn. Chả may nó có vận vào gã thì đừng bảo lịch sử sao lại...lặp lại.

Ấy thế đcm mồm mẹ mẻ nói không sứt. Cô nàng bán thịt chó yêu thơ kia sau 5 tháng kết hợp với gã mần kinh tài thì nợ đầm nợ đìa. Chả hiểu gã thỏa thuận gì với cô nàng hay cô nàng nghĩ mở hàng phục vụ văn nhân thì hốt bạc mà quán xá bỗng chốc biến thành chùa Bà Đanh. Trước khi bỏ của chạy lấy người cũng kịp thời quẳng lại cho gã 5 tháng tiền thuê mặt bằng cùng một mớ hóa đơn điện nước. Gay go cho gã là cô nàng tuy đã chạy lấy người nhưng của nả vẫn để nguyên xi tại chỗ. Báo hại gã phải ra thông báo thu hồi nợ lẫn dồn kho bàn ghế nồi niêu niêm phong để đảm bảo cho cái mặt bằng kia văn nhân tao nhã mà vẫn bặt bóng chim tăm cá. Đau đầu hơn cả là thi thoảng gã phải tiếp những vị khách lạ hoắc lạ hơ đến chỉ trỏ đòi lấy lại cơ ngơi, mà theo họ nói là cô nàng kia rao bán. Gã phải làm cái việc trình bày rồi lạy bố người ta thì đám kia mới hiểu ra là họ tí nữa cũng dính quả lừa nặng ký.

Những tưởng mọi nhẽ cứ thế trôi. Thì một ngày cô nàng kia dẫn một lũ đầu trâu dái ngựa đến đòi của nả. Gã khiếp đen lúng búng mà rằng thanh toán hết công nợ rồi thì biến đâu thì biến. Hố hố, cô nàng giở hợp đồng, luật lá với gã rồi phán ' cháo húp quanh năm, công nợ trả dần'. Việc ấy diễn tiến theo thời gian, đều như gái tơ đến tháng.

Gã gọi tôi, mày giúp anh. Tôi xem mớ khế ước lẫn văn tự mà phải cố nhịn cười kẻo phụt mẹ ra hết rắm. Tôi hỏi gã, thịt chóa chén thường xuyên không. Gã không hiểu ý tôi, bảo thi thoảng. Tôi phải trắng phớ ra rằng, đã ấm chén bét nhè chè thiu chưa. Gã vẫn không hiểu. Mãi đến khi đéo chịu được cái ngu  hay giả vờ ngu của gã, tôi xổ toẹt, đã đớp thịt người chưa. Gã rú lên, có thằng nào chén xong thịt chóa mà không lấp ló nghĩ đến trôn. Huống hồ tao là thi sĩ. Ôi tôi cũng đến lạy hồn. Qủa là;

Mần thi sĩ nghĩa là giăng với gió
Mơ theo mây và tiu nghỉu...vì lồn.

Chuyện sẽ chẳng gì để nói nếu như lại không một ngày.../ đcm anh đến chết với cái Dell phò này mất thôi.../
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

41 comments

Nguoi mien nui 15:37 Ngày 25 tháng 04 năm 2013

Phẹt đang chử thằng thợ thơ nào đấy??????????

Reply
Chuối xanh 15:38 Ngày 25 tháng 04 năm 2013

Ơ tem phát đã.

Reply
Nguyễn Cao Minh 16:08 Ngày 25 tháng 04 năm 2013

Tay bút tay bay mồm nhả chữ,
Ô hay thầu khoán cũng nên thơ,
Mới hay biệt thự, nhà, lều đều thơ cả
Thời nay dăm ba chữ cũng thành thợ thơ!

Reply
Điếu đóm 16:55 Ngày 25 tháng 04 năm 2013

Bài này như bòi..em thật.

Reply
cao oc 17:22 Ngày 25 tháng 04 năm 2013

bia và thịt chó thì thú vị hơn là thơ đấy phọt phẹt ạ! nhưng mà phải là cầy tơ bảy món cơ chứ nhìn con phóc sống hoho cái mắt thế kia thì bố thằng nào giám động cơ chứ! Nói ví thôi chứ nhàn đề đã chẳng buồn đọc bài này của phẹt rồi! nhạt quá!

Reply
phot_phet 17:27 Ngày 25 tháng 04 năm 2013

Đã đâu với đâu đâu mà mặn với nhạt. Tao phải đí đá tí diệu bia đã, mới lại để sửa cái máy tính, thế đéo nào lại kẹt mẹ phiếm, mần sưng tấy cả buồi tao đcm.

Reply
cao thu pro 17:33 Ngày 25 tháng 04 năm 2013

có những kẻ lập zi thích nhắm chó uống bia! khă năng là không say rôi! nhà thơ hay thi sĩ cài tên nghe mĩ miều vãi cả đái! mẹ đã bậy thì bậy luôn đi lại còn bẩy đặt sự mĩ miều! bậy và bựa nghe trừng hợp lý hơn đây phọt phẹt ạ!

Reply
gai hai 17:42 Ngày 25 tháng 04 năm 2013

một sự nghiệp oanh nghiệt! từ một gã cơ khí ra trường hắn làm về xây dựng rồi sỏi cát sau đó hăn làm sập công ti rồi chuyển sang món lấy chữ nghĩa làm giàu! hắn là ai vậy Phọt phẹt? sao lại tài hoa gớm vậy! tôi cũng biết một gã cũng hâm dở không kém hắn này!

Reply
Minh Hoang 20:27 Ngày 25 tháng 04 năm 2013

Lê Quảng Sinh chứ đéo ai.

Reply
Minh Hoang 20:28 Ngày 25 tháng 04 năm 2013

Quang, đéo phải Quảng. Địt mẹ thằng đánh máy

Reply
Tavarit 22:24 Ngày 25 tháng 04 năm 2013

"Tôi chỉ liu ý gã là lịch sử xứ sở này có một ông nhà thơ mần kinh tế khiến quốc dân đổ đốn. "
Nghĩ lại mà vẫn thấy kinh Phẹt ạ. DCMNC

Reply
Trẩu Tre 22:52 Ngày 25 tháng 04 năm 2013

Lồn mẹ xứ Lừa, ko những thợ thơ thợ văn mà giờ hán nôm, ngôn ngữ, thợ sử cũng bàn về kinh tế vãi lồn kia kìa

Reply
A Solitaire 23:16 Ngày 25 tháng 04 năm 2013

Cơm áo nào đùa với khách thơ, Phẹt biết thừa!

Reply
ThemoiSuong 09:03 Ngày 26 tháng 04 năm 2013

Thì một ngày....làm sâu???. Nhanh phát đê Phẹt liệt, anh đang hóng.. ĐCM. Câu, câu cái lồn ấy mà câu.

Reply
Mutat nguyen 09:51 Ngày 26 tháng 04 năm 2013

TỚ hĩu phá lương , Trìn Phơn phá gía Dcm cả một bầy ngu hết cỡ mà lúc đéo nầu cũng loa loa sáng sít.
Bầy cả con phốc lên cho chúng xức cả ruột... Phẹt nhẩy.
Rồi có núc quán Tây Hù cuả Lông phu nhân sẽ bán diệu và thịt chó đểu dcmn.

Reply
Trung Than 10:28 Ngày 26 tháng 04 năm 2013

Chi bộ thống nhất đéo thèm đọc cái bài Chửi các nhà thơ yêu quí của chúng ta như thế này của con Phẹt Liệt, Đéo có các nhà thơ thì lấy Rắm mà ngửi à ? Ít nhất thơ cũng làm cho chi bộ nhớ đến Bún đậu mắm tôm hay Thịt chó mắm tôm nhé con Phẹt ... DCM nó

Reply
Bắn Bi 17:12 Ngày 26 tháng 04 năm 2013

Hình như nhân vật kỹ sư thơ (có cái chỗ tụ bạ hội nhà văn mạn Tây Hồ) này con Phẹt liệt đã đề cập đâu đó ở cái bài đéo gì phượt Hà Giang hay chỗ cặc nào í, anh đéo nhớ rõ dcm, có phải không nhỉ?

Reply
cubikido 21:58 Ngày 26 tháng 04 năm 2013

Kết nạp ngay thàng phọt_phet vào hội nhà thơ !!!!

Reply
ThemoiSuong 22:29 Ngày 26 tháng 04 năm 2013

Đúng roài. Anh bắn trúng bi tinh điếu chịu. Trong bài Vả Văn Công Hùng. ĐCM Cuôn Hùng cũng là một trong dất nhiều con thợ thơ hưởng lương ngân sách. Loanh quanh mấy bài lồn, diệu và gái. Thơ đấy bán chó nó mua. Rời tiền thuế của dân ra thì cứt đéo có mà ăn

Reply
Ches Viflof 08:24 Ngày 27 tháng 04 năm 2013

Phẹt nói chuẩn "Phi thịt chó bất nhà thơ"!Khi nhà thơ ăn nhựa mận thì biết ngay là chó , nhà thơ hữu duyên với thịt chó!

Reply
Bắn Bi 10:13 Ngày 27 tháng 04 năm 2013

Địt cụ con lá ngón này nó giật cái tít kinh vãi lồn dcm

http://dantri.com.vn/chinh-tri/ong-nguyen-ba-thanh-bac-thong-tin-co-tai-khoan-o-nuoc-ngoai-724162.htm

Reply
phot_phet 14:08 Ngày 27 tháng 04 năm 2013

Đcm hứng đang ra dào dạt mà cái máy Dell củ lồn nó mần anh nản quá. Để qua lễ anh đi thanh lý nó như thanh lý mấy con vện già rùi hầu nốt.
Tộ sư bố hố hố.

Reply
Địa chủ Nguyễn Văn Kinh 21:28 Ngày 28 tháng 04 năm 2013

con đĩ phẹt có khi lại chết vì cái bả chóa của lão ông Hạc mất thôi.... hix, nhưng anh cũng muốn cho chứ được là kĩ sư thơ với chóa!

Reply
Ngon Xinh Ngu 16:48 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

nhìn đĩa thịt chó cũng thấy hấp dẫn ra phết đó mấy bác ạ. Mình là mình kết nhất rồi đó. Thế mà có những thắng thích ăn thịt chó thì cứ nói thẳng ra đi lại còn cứ cái kiểu sợ thô tục nên không ăn nữa chứ. Nản. Đó cũng là một món ăn thôi mà có sao đâu mà phải ngại ngùng hoặc sợ mang tiếng cơ chứ nhỉ

Reply
Nhà Quê 17:09 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

sặc, bác Ngon xinh ngu kia nhìn làm sao mà thấy đĩa thịt chó, chứng tỏ bác chẳng để ý kỹ gì cả. Nguyên con chó con vẫn còn sống nhăn sống nhở đang nằm trên cái đĩa mà còn bảo là đĩa thịt chó ngon, bác xem lại xem có nhìn nhầm không ạ. Em là e góp ý chân thành với bác Ngon xinh Ngu đấy à.

Reply
Như Vậy Nhe 17:22 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

có mỗi cái chủ đề thịt chó mà cũng xuất khẩu thành thơ được à, tôi là tôi thấy nó chả có gì là hấp dẫn cả. Mà thôi mỗi người một ý thích nên tôi cứ vào đây xem các bác có bình phẩm gì hay cho cái chủ đề nhạt toẹt này không, hóa ra là cũng chẳng có, chán mù mù ra. Đời nhiều khi chả có gì hay

Reply
Phu Chem 17:42 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

thịt chó đi với mắm tôm, còn gì là món nhậu tuyệt vời hơn nữa. Chúng ta hãy cùng nhìn lại xem tự cổ chí kim có ai là không thích thịt chó với mắm tôm không nào, cũng chỉ có những kiểu không biết thưởng thức thì mới không biết đến cái ngon cái thi vị và cũng có phần trần tục của thịt chó mà thôi

Reply
Quay Tay 17:55 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

thơ với thịt chó nghe nó không ăn nhập lắm. Một thứ thì bay bổng còn một thứ thì trần trụi, có gì đó dã man và kinh tởm đối với những ai không ưa ăn thịt chó. Mà chính những kẻ không ưa ăn thịt chó chắc gì đã tốt đẹp gì chứ. Ngẫm nghĩ lại vẫn thấy tức mấy thằng chả ra sao suốt ngày chửi người ăn thịt chó

Reply
Rắm Thối 18:09 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

thịt chóa đã đi vào danh sách món tủ nhậu của anh em chiến hữa ta từ xa xưa rồi. Có thằng đàn ông con trai nào mà còn chưa biết đến thịt chó và thú rượu chè nữa thì là còn kém tắm lắm, chưa phải là đàn ông đích thực. Còn chưa thưởng thức nó thì hãy về nhà rủ chiến hữu đánh chén xem có mê giống hội này không

Reply
Rezo 18:22 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

có tý rượu có tý men vào thì chuẩn là có thơ rồi. Các cụ nói rượu vào là lời ra, đây lại là rượu vào là thơ ra à. Lúc nào cũng phải thử xem mình uống rượu thịt chó xem có thơ ra hay không hay lại tích cực khóc tiếng mán, chửi rủa vợ con thì có mà khổ. Thôi thì rượu e cũng xin chừa, không nên ham cái khoản này làm gì cả. Rượu chè nát bét người ra

Reply
Rực Rỡ 18:37 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

đúng thì chưa biết là đúng được bao nhiêu phần nhưng em là em cứ thích thịt chó trước đã. nó ngon bổ rẻ bình dân thì tội gì mà không ăn. Chả hiểu vì sao nó ngon đến thế mà bên nước ngoài họ lại không ăn nhỉ. Đúng là phí mất của ngọc thực, một món ngon trên đời này mà không được thưởng thức. MÌnh cũng thấy tiếc thay cho họ

Reply
Sam My 18:53 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

đừng bao giờ nhắc cái món thịt chó trước mặt em các bác ạ. Em là em dị ứng với nó cực kỳ nhiều. Thịt chó khó ăn đã đành, lại còn cái món lá mơ ăn kèm thì lại càng gọi là khó chịu khi ăn. thôi thì may mà mình là phận nữ nhi, không thì khổ, mang cái tiếng đàn ông mà không biết nếm mùi rượu thịt chó thì quả là còn gì xấu hổ bằng

Reply
Shift Del 19:06 Ngày 29 tháng 04 năm 2013

chả biết ai là thợ thơ chứ như ông phọt phẹt đâu thì em chịu rồi, bác phọt phẹt phun ra cái thể loại gì chứ có phải là thơ đâu. Nghe mà phát chán phát ngán ra ấy. em xin bác phọt phẹt cứ viết bài bình thường chứ đừng ra thơ không là khổ cho chúng em lắm bác ạ, thảm họa nghề thơ lắm hehe

Reply
ku pink pusy 14:37 Ngày 30 tháng 04 năm 2013
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
ku pink pusy 14:41 Ngày 30 tháng 04 năm 2013
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
ku pink pusy 20:15 Ngày 30 tháng 04 năm 2013
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
quỳnh chi 15:23 Ngày 05 tháng 05 năm 2013

ôi Phẹt ơi chả có nhẽ... Thị đi chết đây! :))

Reply
Xinh đẹp 22:59 Ngày 11 tháng 06 năm 2013

Lúc nào cũng thấy 3 từ viết tắt: "ĐCM"nghĩa là gì nhỉ?Bệnh viện Tâm thần giờ đã quá tải vì các bệnh nhân nữ cùng điều trị với Anh đồng loạt sinh con chưa nhỉ, chẳng thấy trả lời.

Reply
phot_phet 08:41 Ngày 12 tháng 06 năm 2013

Đcm là địt con mẹ đấy em Đẹp. Anh đã bẩu rồi, trong nài tuyền là bố của tâm thần thôi.
Chào mừng em đến với bọn ngẫn.

Reply
Xinh đẹp 08:48 Ngày 12 tháng 06 năm 2013

Ôi! khiếp sợ!!! Người ta bảo chẳng ai dám lấy Anh làm chồng???

Reply
phot_phet 08:59 Ngày 12 tháng 06 năm 2013

Hế hế, công nhận e Đẹp iêu điếu chiệu được.
Mật thư anh nhế, dưới đít trang nài nài.
Để anh bảo con bòi bé, con lồn hồng, con sướng bựa vầu dù dắt em thêm.
Một lần nữa, chào mừng em đến với...đang thiền, ối quên, thiên đàng.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang