Thứ Ba, ngày 21 tháng 5 năm 2013

LÊN TÍ GÂN

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị

Hôm trước, mình đặt câu hỏi về việc các bạn suốt ngày phê phán Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Việt Nam “nhai đi nhai lại” các thông điệp phản đối khi Trung Quốc có hành vi xâm phạm chủ quyền của Việt Nam, vậy theo các bạn chúng ta phải làm gì? Thật bất ngờ khi câu hỏi này thu hút một số lượng lớn các bạn vào thảo luận và đưa ý kiến cực kỳ nghiêm túc. Theo đó, hàng trăm comments đã được gửi lên. Tổng hợp lại thì có các ý lớn thế này:

1- Việc “nhai đi nhai lại” này là cần thiết để mai mốt nếu Việt Nam có kiện ra tòa án Quốc Tế thì cũng có bằng chứng.


2- Các bạn  nên tin tưởng tuyệt đối vào sách lược của Chính phủ trong vấn đề biển đảo. Dù có những cái các bạn vẫn thấy “mơ hồ” nhưng các bạn cho rằng nếu làm cho mọi thứ “rõ ràng” hơn thì không còn gì gọi là bí mật và khi đó Trung Quốc có thể dễ dàng đối phó.

3- Ủng hộ việc dùng vũ lực

4- Kiện ra tòa án quốc tế

5- Tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế

 6- Tăng cường hỗ trợ giúp ngư dân bám biển

7- Thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Trung Quốc về kinh tế, chính trị và văn hóa

8- Tăng cường năng lực quân sự

Mình cực kỳ trân trọng các ý kiến đóng góp kèm theo những giải thích, lập luận xác đáng của tất cả các bạn. Còn trong phạm vi những gì mình hiểu biết thông qua tự tìm tòi nghiên cứu, phỏng vấn những người có ảnh hưởng, có uy tín trong xã hội và Chính phủ, thông qua thực tế mắt thấy tai nghe khi ra
Trường Sa và tiếp xúc với các chiến sĩ, mình xin được cung cấp thêm thông tin thế này để các bạn tham khảo nhé.

 1. Trung Quốc là nước lớn, mạnh hơn Việt Nam về mọi mặt như Kinh tế, Quân sự, Vũ khí, Đạn dược và tiếng nói trong Cộng đồng Quốc tế. Nếu “đánh nhau” tay đôi, thắng thua không biết, nhưng chắc chắn phía chịu thiệt hại nặng nề là Việt Nam của chúng ta. Khi nói chuyện với các tướng lĩnh từ cấp thấp đến cấp vừa, cấp cao của Việt Nam, mình phải ghi nhận một điều là chẳng ai “run sợ” nếu buộc phải sa vào tình thế chiến tranh. Chúng ta “anh hùng” 1, họ anh hùng gấp 1 triệu lần. Khi chúng ta hứa hẹn này kia trên bàn phím, họ đã và đang anh hùng bằng những hành động và việc làm thiết thực.

 Các bạn có biết trong một chuyến đi đón công binh làm nhiệm vụ xây dựng từ một đảo chìm về lại đất liền, tai nạn đã xảy ra. Không rõ vì lý do gì mà chiến sĩ công binh này mất tích (có giả thiết trượt trân ngã rơi xuống biển khi đang câu cá). Rất nhiều tàu cứu hộ đã được phái ra vùng biển đó cấp tốc tìm kiếm trong nhiều ngày trước khi chấp nhận mất đi 1 người đồng đội. Dù đó là điều không ai mong muốn nhưng toàn bộ các chiến sĩ có mặt trên tàu cũng như các cấp chỉ huy tại đất liền đã bị kỷ luật từ quân đến tướng. Mất vạch, mất sao và nhiều hình thức kỷ luật cộng thêm khác nữa. Kể chuyện này để các bạn hiểu rằng mạng sống con người không phải là thứ để mang ra làm chuyện mua vui như vậy được. Mình nhấn mạnh, đó là sự mất mát của chỉ duy nhất 1 người.

 Các bạn có biết khi Trung Quốc cử tàu hộ tống mang dàn khoan khổng lồ cao hàng trăm mét ra tìm cách thả xuống biển Đông để khai thác dầu khí, chiến sĩ của chúng ta trên các nhà giàn đã phải thay nhau theo dõi ngày đêm, kết hợp chặt chẽ với chỉ huy tại đất liền để giám sát nhất cử nhất động của tàu địch. Nếu bất cứ khi nào đội tàu hộ tống này có dấu hiệu ngưng lại tại vùng biển chủ quyền của Việt Nam thì lập tức chúng ta phải cử tàu chiến ra “xua đuổi” không cho dàn khoan này được thả xuống dù với bất cứ lý do gì. Chúng ta “tuyệt đối yếu” hơn đối phương, trong khi chúng lại thường xuyên gây hấn, kích động để Việt Nam “ra tay” trước. Khi ấy, chúng sẽ có lý do hợp pháp để đánh chiếm vào những hòn đảo của chúng ta.

 Nếu tình huống xấu nhất là Trung Quốc chiếm thành công 1 đảo của Việt Nam (điều này khó có khả năng xảy ra) thì chúng ta sẽ làm gì? Lên tiếng nhờ cộng đồng quốc tế ủng hộ mình ư? Cũng được, nhưng Trung Quốc sẽ ngay lập tức la làng lên rằng họ không đi xâm lược, không đi đánh chiếm đảo của Việt Nam. Họ chỉ đang “đòi lại” những gì thuộc về “chủ quyền bấy lâu nay” của họ. Trung Quốc sẽ ngay lập tức ngang ngược nói rằng chính Việt Nam mới đi chiếm đảo của Trung Quốc và bây giờ “bị lấy lại”. Hãy nhìn vào những gì Trung Quốc đang ngày đêm bắc loa tuyên bố một cách trơ trẽn về
Hoàng Sa sẽ hiểu điều mình nói. Tất cả những gì Trung Quốc CẦN, CẦU MONG VÀ CHỜ ĐỢI LÚC NÀY chính là một hành động thiếu kiềm chế bất kỳ từ phía Việt Nam để họ có thể đàng hoàng phát pháo. Và đó cũng chính là điều mà tất cả chiến sĩ của chúng ta ngoài hải đảo phải thuộc nằm lòng. Phải luyện chí rèn gan, giữ vững lập trường và kiên định để tránh tuyệt đối phạm vào sai lầm như vậy.

 2. Còn về vấn đề kiện tụng, ngay khi ngồi ở trên tàu ra Trường Sa mình đã hỏi một luật sư có tiếng. Cô ấy nói Việt Nam không thể nào làm như vậy được. Thứ nhất, chúng ta đang bị lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc (bạn nào có comment ý này vô cùng chuẩn xác). Nếu chúng ta chỉ cần “lên gân” với Trung Quốc thì có thể hàng chục triệu gia đình sẽ lâm vào cảnh lầm than bằng những đòn đánh vào kinh tế. Để thoát ra khỏi sự lệ thuộc này, cần rất nhiều nỗ lực và thời gian. Thứ hai, ngay cả nếu chúng ta “kiện thắng” thì tòa án Quốc tế cũng không có chức năng hành pháp. Họ CHỈ CÓ THỂ KÊU GỌI bên “thua kiện” thực hiện điều ABC nào đó. Tòa án Quốc tế không giống như tòa án trong nước để có thể có chế tài buộc ông A bà B nào đó phải vào tù hay ông C phải bồi thường cho bà D vài chục triệu, trả lại tang vật trong vụ án v.v… Tức là đừng quá kỳ vọng việc tòa án Quốc tế sẽ giúp chúng ta bảo vệ chủ quyền biển đảo.


Ai đó nói rằng chúng ta cần “đánh động” thì xin thưa, việc đi kiện tụng như thế chẳng đánh động được cái gì ngoài việc khiến cho Trung Quốc có cớ sử dụng các đòn trừng phạt phi quân sự nhắm tới Việt Nam. Cùng với đó, họ sẽ dùng ảnh hưởng của mình để gây sức ép lên cộng đồng Quốc tế và cô lập Việt Nam, bao vây kinh tế v.v… Trong khi đó, cái mà chúng ta cần nhất bây giờ là tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế. Thế nên phương án kiện là KHÔNG NÊN VÀ KHÔNG THỂ, vì chúng ta sẽ bị hại nhiều hơn lợi. Và cũng cần nói thêm rằng việc “tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế” không đồng nghĩa với việc phụ thuộc hoàn vào vào một “Quốc gia đồng minh” nào cả. Thật ngây thơ khi cho rằng Mỹ, hay Nga hay Nhật sẽ giúp chúng ta một cách vô tư và họ chẳng có ý đồ gì trong đó. Nên nhớ, tiền của dân nước ngoài ta đóng thuế, máu của binh sĩ người ta không có mang qua “cúng chùa” cho Việt Nam đâu ạ. Điều này sẽ rất dễ để hình dung ra được khi các bạn tránh được việc đồng nhất giữa việc bảo vệ chủ quyền biển đảo với việc “chống một mình Trung Quốc”.


Các ý như tăng cường sức mạnh quân sự, tăng cường trợ giúp ngư dân bám biển thì Việt Nam đã và đang làm rất tốt. Còn phải làm đến thế nào mới thỏa lòng tất cả mọi người thì đó là câu hỏi không thể có đáp án chung. Cách đây 4 năm, việc di chuyển từ tàu hải quân vào tiếp cận nhà giàn được thực hiện bằng… dây thừng! Hiện nay chúng ta đã có xuồng CQ có thể vào tận nơi một cách dễ dàng. Trước kia các chiến sĩ phải phấn đấu cả 6 tháng trời để được một lần gọi bộ đàm về liên lạc với đất liền thì ngày nay, 100% đảo nổi đảo chìm và nhà giàn của chúng ta được trang bị trạm thu phát sóng vệ tinh của Tập đoàn viễn thông. Chúng ta có cả hệ thống liên lạc internet đủ mạnh để thực hiện họp online, chữa bệnh từ xa. Đời sống ở Trường Sa giờ đây đã hoàn toàn thay đổi.


3. Ngày trước, mỗi khi đọc tin Trung Quốc khai trương một tòa nhà nào đó ở quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam mà họ đang chiếm đóng phi pháp, mình rất cay cú và tự hỏi “tại sao một việc đơn giản thế mà Việt Nam không làm, cứ để cho Trung Quốc một mình một chợ?”. Ngày hôm nay thì thấy nó khởi công xây nhà. Ngày mốt thì thấy nó rồng rắn đưa người ngựa ra đốt pháo khánh thành. Ngày sau nữa lại thấy nó làm sân bay. Ngày sau sau nữa lại thấy nó đưa khách ra tham quan du lịch? VẬY TẠI SAO VIỆT NAM KHÔNG CHỊU LÀM NHƯ VẬY MÀ CỨ PHẢN ĐỐI LÊN PHẢN ĐỐI XUỐNG LÀM GÌ???


Và đến khi mình được nghe chuyện về lực lượng công binh, là những người đi phá mìn mở đường xây nhà trên đảo thì mình đã tự có câu trả lời rồi. Tóm lại một cách đơn giản và dễ hiểu thì xây nhà trên đất liền khó 1 thì đặt một viên đá trên mặt biển khó gấp 1 vạn lần. Mình ước gì tất cả các bạn có thể tận mắt chứng kiến nhà giàn có 8 cây cột thép choài ra làm “chân chống” với mỗi cây cột có đường kính khoảng chừng nửa mét, lại được giằng thêm hàng chục cây thép nhỏ hơn để đan kết vào nhau sừng sững giữa bạt ngàn sóng nước. Và nếu các bạn biết rằng cách đó 4 năm, những nhà giàn vững chắc kiên cố như một tòa lâu đài thép đã bị kéo đổ nhào xuống biển, mang theo cả một tiểu đội mãi mãi không bao giờ trở về được đất liền, các bạn sẽ “cảm” được một phần của công việc xây cất ở nhà giàn cũng như trên các đảo.


Hãy thử hình dung, nếu bạn đang ở giữa một đảo san hô, xung quanh ngập nước chừng 1m, xuồng CQ không thể nào tiếp cận, tàu hộ tống chở theo nguyên liệu là xi măng đá tảng buộc phải neo đậu cách đó chừng 5km thì bạn sẽ làm thế nào để mang vác được xi măng, gạch, đá, sắt thép rồi canh thủy triều lên xuống để đổ cho được một cây cọc bê tông đầu tiên xuống rồi “khô lại” giữa lòng biển khơi? Hãy cố hình dung đi. Chỉ cần hình dung với nhiệm vụ là một cây cọc bê tông duy nhất chứ chưa nói tới những gì lớn lao to tát. Khi đã lờ mờ tìm ra một cách làm nào đấy, bạn sẽ tự có câu trả lời cho câu hỏi “đơn giản” được bôi hoa toàn bộ ở phía trên.


Cũng có thể tiết lộ với các bạn rằng ở phạm vi bán kính chừng 1km quanh các đảo (thay đổi tùy theo diện tích) là cơ man các cọc bê tông sừng sững để sẵn sàng “nghênh chiến” với các loại tàu thuyền… [Các chi tiết sâu hơn liên quan đến vũ khí và hệ thống chiến đấu, phòng thủ ở đoạn này đã bị cắt ]. Thực sự, nếu được đặt chân lên một đảo tại Trường Sa, các bạn sẽ biết rằng “Việt Nam tuy không hiếu chiến, nhưng để đánh được vào các đảo của Việt Nam là cả một vấn đề”.




4. Cũng trong chuyến đi 10 ngày lênh đênh trên biển, có một sự bất ngờ tới mức “gây sốc” cho toàn bộ đoàn công tác. Đó là dù quan sát ở bất cứ góc độ nào, cũng chỉ thấy có ta và.. ta và… biển. Thế nhưng ngay khi
tàu HQ960 “tình cờ” chạm trán với tàu hải giám Trung Quốc (bẻ lái cắt ngang vuông góc) thì ngay lập tức thấy lù lù 2 tàu chiến của Hải quân Việt Nam xuất hiện. Tất cả mọi người đều không biết các tàu chiến này ở đâu ra, và càng sốc hơn nữa khi được cho biết họ đi theo bảo vệ đoàn công tác ngay từ khi rời cảng!!! Chưa hết, khi đặt chân lên tới An Bang, mình còn được tận mục sở thị một buổi huấn luyện của đặc công biển Việt Nam với hành trình bơi hàng chục km mỗi ngày luyện tập mang theo vũ khí đổ bộ vào đảo và hiệp đồng tác chiến với các chiến sĩ tại trận địa. Có thể tin hay không tùy bạn, nhưng họ còn có khả năng nằm im dưới nước sâu trong suốt nhiều giờ đồng hồ cho đến khi được lệnh tiếp tục “hành quân” vào đảo.


Tuy nhiên, tất cả các trang thiết bị vũ khí, súng ống đạn được, quân lính tinh nhuệ… của chúng ta không phải được sinh ra để tấn công mà là phòng thủ. Việt Nam còn yếu, nên chủ trương của chúng ta là đối thoại và hợp tác, dựa trên việc thu thập, củng cố rồi tuyên truyền các bằng chứng lịch sử để tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế. Việt Nam không bao giờ đối đầu, không bao giờ dùng vũ lực, không bao giờ “phát pháo” trước trong mọi tình huống để kẻ thù có thể dựa vào làm nguyên nhân gây chiến. Trong khi đó, chúng ta bằng mọi giá bảo vệ chủ quyền tất cả những đảo chìm, đảo nổi, bãi cạn… mà chúng ta đang có. Luôn luôn bày tỏ quan điểm phản đối, nêu rõ chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán không thể tranh cãi của Việt Nam với các đảo, quần đảo, bãi cạn mà chúng ta thực sự có chủ quyền, BAO GỒM CẢ NHỮNG NƠI ĐÃ BỊ KẺ THÙ DÙNG VŨ LỰC CHIẾM ĐÓNG TRÁI PHÉP (trong lịch sử). Điều mà các bạn hay gọi là “nhai đi nhai lại”.


5. Liên quan đến việc
tàu cá Việt Nam bị Trung Quốc ngăn chặn, xua đuổi, bắn phá khi khai thác trong khu vực quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa và tàu cá Trung Quốc ngang ngược tiến vào quần đảo Trường Sa của Việt Nam để đánh bắt trái phép thì do chính những nhà báo của mình NHIỀU KHI không nắm rõ thông tin nên việc tuyên truyền dễ gây ra những nhầm lẫn căn bản.


Đầu tiên phải hiểu thế này. Trường Sa và Hoàng Sa là quần đảo tức là gồm nhiều đảo nhỏ. Với mỗi đảo thì chúng ta lại có rất nhiều thuật ngữ liên quan đến việc xác lập chủ quyền, nhưng gần gũi nhất có lẽ là “lãnh hải”. Nếu chỉ xét riêng về lãnh hải, thì các bạn cứ tạm hiểu như một vòng tròn kim cô xung quanh các đảo. Nếu chúng ta xác lập chủ quyền ở 1 đảo, thì mặc nhiên chúng ta có thêm chủ quyền ở một đường biên lớn hơn chạy xung quanh đó nữa.


Tập hợp các đường viền như vậy ở tất cả các đảo mà chúng ta có chủ quyền nó sẽ là nơi chúng ta mặc nhiên đi lại và khai thác. Chứ không phải cứ lấy cây bút rồi khoanh một vòng “to đùng” bao hết các đảo lại cho rằng đó là vùng bất khả xâm phạm của mình. Vậy nên chủ quyền của chúng ta sẽ là một vùng thực sự rất… loằng ngoằng, có chỗ thì chồng chéo, có chỗ bị “hở” ra. Và theo luật, cái chỗ hở đó là hải phận quốc tế. Dù nhìn vô bản đồ nó có vẻ nằm hoàn toàn trong “khu vực” quần đảo Trường Sa.


Chưa hết, trong lịch sử một số đảo chúng ta đã bị Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đi. Cho nên, dù cái đường vòng quanh đảo đó là lãnh hải của Việt Nam nhưng trong thực tế nếu tầu thuyền của ngư dân đi vào đó thì sẽ bị xua đuổi và bắn phá. Tức là các tàu đó bị bắn phá do xâm phạm vào “lãnh hải có được vì chiếm đóng trái phép” của Trung Quốc, nhưng lại là “lãnh hải dựa trên cơ sở pháp lý quốc tế và căn cứ lịch sử không thể tranh cãi” của Việt Nam. Cho nên báo chí sẽ phải đưa tin là tàu cá ngư dân bị bắn trong vùng lãnh hải “của Việt Nam”. Thậm chí Bộ Ngoại Giao cũng phải tuyên bố như vậy. Và chính sự nhập nhằng này cũng khiến nhiều người cho rằng chúng ta quá hèn kém khi để cho ngư dân bị vạ lây như vậy.


Tương tự với việc
Trung Quốc xua đội tàu cá hàng chục chiếc “tràn vào khu vực Trường Sa và Hoàng Sa” của Việt Nam để đánh bắt trái phép. Trong thực tế, quanh năm suốt tháng đều có tàu cá của Trung Quốc “mon men” đến gần các đảo của Việt Nam. Và khi này, chắc chắn 100% chiến sĩ trên đảo sẽ theo quy trình để có hành động xua đuổi thích hợp và mức cao nhất là sẵn sàng chiến đấu không khoan nhượng nếu việc xua đuổi không thành công.


Tuy nhiên, nếu các tàu cá này đi vào những vùng “lỗ thủng” của lãnh hải đan xen giữa các đảo thì thực tế không xâm phạm lãnh hải Việt Nam nhưng vẫn coi là “ùa vào khu vực quần đảo Trường Sa của Việt Nam được”. Điều tương tự xảy ra nếu các tàu này đi vào lãnh hải của các đảo thuộc chủ quyền Việt Nam nhưng bị đánh cướp bằng vũ lực và chiếm đóng trái phép trong quá khứ. Chưa kể theo thông lệ quốc tế, nếu tàu họ “vô tình” đi vào một vùng lãnh hải nào đó thực sự hoàn toàn thuộc Việt Nam thì mình cũng không thể nào ra bắn phá mà trước tiên là xua đuổi. Và trong đại đa số các trường hợp, khi mình xua đuổi thì nó sẽ dời đi. Nhưng báo chí vẫn coi đấy là việc ùa vào vùng lãnh hải của Việt Nam.


6. Tóm lại những việc mà chính phủ đang làm – THEO CÁ NHÂN MÌNH ĐÁNH GIÁ – là hoàn toàn đúng đắn về đường lối chính sách, phù hợp với tình hình thực tế hiện nay của đất nước. Sau khi đi thực tế, theo cách gọi của đoàn công tác, là “thăm và kiểm tra các đảo” thì phải nói là mình hoàn toàn yên tâm rằng ít nhất là các đảo mình đang giữ sẽ khó mà bị Trung Quốc đánh chiếm. Những sự vi phạm chủ quyền theo dạng quấy nhiễu của Trung Quốc chúng ta đều có quy trình đối phó an toàn nhất.


Về phía cộng đồng quốc tế, chúng ta đang làm cực tốt việc “nhai đi nhai lại bài ca phản đối” mọi lúc mọi nơi, trên mọi phương diện dù sự vi phạm có lớn như con voi hay nhỏ như con kiến. THEO THÔNG LỆ LUẬT PHÁP QUỐC TẾ, ĐIỀU ĐÓ LÀ CỰC KỲ QUAN TRỌNG! Chúng ta cũng chấp nhận việc “gây hiểu lầm” về năng lực bảo vệ ngư dân hay năng lực phòng thủ khi sẵn sàng ra tuyên bố chủ quyền ngay cả trong trường hợp thực ra chúng ta chỉ bị vi phạm chủ quyền theo lý thuyết. Theo mình, đây là một đánh đổi cực kỳ quan trọng và dũng cảm. Các bạn hãy đọc thật kĩ phần trên để hiểu và cùng đi giải thích cho nhiều người khác cùng hiểu nữa.




Blogger
Ngọc Long


Việc tốt nhất mà mỗi người chúng ta có thể chung tay, theo mình chính là nâng cao nhận thức, kiến thức về luật biển, về UNCLOS, phải hiểu được lãnh hải là gì, đường cơ sở là gì, cơ sở xác lập chủ quyền biển đảo thế nào, vùng nội thủy là gì, vùng đặc quyền kinh tế là gì, thềm lục địa là gì, thềm lục địa mở rộng là gì… v.v… và v.v… Chừng nào làm được như vậy chúng ta mới mong hiểu đúng, hiểu rõ và hiểu sâu về tình hình chiến sự tại Biển Đông. Mới không hoang mang khi tiếp nhận thông tin từ những nhà báo thực ra nhiều khi cũng chưa hiểu sâu về biển đảo, từ những thông tin mà Nhà nước buộc phải nói theo kiểu khiến người dân nghe vô sẽ tự nhiên thấy hoang mang. Và quan trọng nhất là đủ tỉnh táo để phân biệt đúng sai, mức độ chính xác của thông tin từ những nguồn tin không thiện chí!@ bài của Nguyễn Ngọc Long.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

83 comments

Kiasu 07:35 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Bày hay. Có nói đến các vòng Kim cô quanh đảo nhưng rất rất thiếu vòng kim cô "16 chữ vàng".

Reply
dieubian40 08:46 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

bài viết rất hay, đáng suy ngẫm phết. Theo mình là rất thực tế và tỉnh táo. Thanhks bạn Phẹt đã post

Reply
Litte Bird 08:51 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Địt mẹ ngày trước anh khen cuôn Bín buồi trâu bốt bài viện phí rứt hai, nó bẩu nó bốt bài này nhân khi cãi nhao với bọn otofun, bọn nài đòi xử thằng Kẹo mút (vài niên trước). Cãi nhao chán là cuôn Bín buồi trâu mới bốt bài viện phí.
Hôm nai đọc bài nài anh khen cuôn Phẹt đcm cãi nhao làm lồn cho mệt buồi, bê ngai bài nài lên thai tiếng chửi những thằng ngu..

Reply
Litte Bird 09:02 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Phải nói thật rằng anh chỉ ham bướm đoi địt bọp, đéo hiểu giề về chính trị nhưng anh có thể nói ngai và luôn thế nài: Chúng mài thử nghĩ xem giả sử chúng mài là giang hồ cỏ, trước nhà chúng mài đang ở có cái nhà thổ mài đang bảo kê, đcm hàng ngài chúng vẫn nhúc nhắc đá phò miễn phí, rồi một hôm thằng giang hồ hàng xóm nó gấu hơn, tiền đông hơn, đàn em máo chiến hơn nó sang bảo mài biến mẹ đi cho bố làm ăn chúng mài có biến không?
Đuỵt cuôn mịa tất nhiên là đéo biến thế là chúng mài phải cãi nhao với nó dưng đéo dám uýnh vì nó gấu hơn, nó cũng tạm thời đéo uýnh mài vì nó còn nể cớm ciếc các loại vào can thiệp thì tốn tiền bịt mõm, rồi cũng hao tổn đàn em nữa..
Ti nhiên anh nói tiếp với chúng mài, hàng ngài nó sẽ sang nhà chúng mài dọa dẫm uy hiếp tinh thần, thậm chí nó sẽ trộn châu chấu vào phân pha nhớt ném sang nhà chúng mài, nó chỉ chờ chúng mài đéo chịu được bật lại nó hoặc tỉn thằng ong của nó là nó đưa đệ sang chém chết cha chúng mài ngai và luôn, hiểu chửa?

Reply
Trẩu Tre 09:06 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Bài hai, nhưng thế lồn nào tác giả cũng bị mang tiếng là Hồng vệ binh với lại dư luận viên. ĐCm bọn con bò, ngoài chửi bới thóa mạ ra thì chúng chỉ biết suy nghĩ bằng lỗ đít.

Reply
Trẩu Tre 09:09 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

@Litte Bird

Thực ra tôi cũng muốn Tàu Khựa nó thịt chết mẹ bọn Lừa đi. Lúc đấy cho bọn dân Lừa mới trắng mắt ra mà nhìn sự khủng khiếp của chiến tranh.

Reply
Litte Bird 09:15 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Vậy chúng mài có thể làm gì? địt mẹ chúng mài đương nhiên đéo thể và đéo dám uýnh nó, chúng mài chỉ có thể gào mồm lên cho anh em giang hồ xã hội biết là nó đang ức hiếp chúng mài, đồng thời, chúng mài cố mà mua tí cát đá sỏi về xây cái chòi mà cho đệ ngồi canh cái nhà thổ, có tí xèng nữa thì về Phòng làm con cải lửa cho nó chùn..
Còn bọn đệ chúng mài, sẽ có những thằng đéo phục, nó sẽ bảo chúng mài đại ca lồn gì mà đéo dám chiến để mang tiếng băng đảng đưng chúng mài đừng quan tâm, địt mẹ chúng mài phải biết đường mà mở mồm nói với chúng nó là chiến giờ thì cạp đất mà ăn à, chiến giờ nó uýnh cho đến cái mạng còn đéo giữ nổi lấy sức đâu đá phò, chiến giờ thì bao nhiêu đàn em ở dưới nó giết mẹ chết hết thì biết ăn nói với vợ con chúng nó thế nào?
Đã hiểu chưa chúng mài, đcm còn thích chiến nữa không? chúng mài tưởng chúng mài có hoa cải lửa mà gấu à, đệ nó đông nó chấp chúng mài hoa cải lửa nó chỉ cần cho mỗi thằng đệ cầm con phóng lợn là chúng mài toi rồi đcm..

Reply
Trung Than 09:24 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Lịt mẹ con phẹt mẹt lìn lại cốp, bết về cho lũ con bò chém zó, Càng ngày anh càng thấy con phẹt thiếu năng thế điếu nào ấy. Hay là suốt ngày úp mẹt vào lìn zà nên nó ong đình và ngãng mịa nó văng chương rồi ?? .
Mới chưởi con Phò què xong đương hay, đương hốt thì bốt cái bài lìn nài lên khác điếu nào Địt sâu mà sợ có bầu phải nạo. Anh là anh điếu kinh con phẹt mẹt lìn nữa. anh đi ỉa phát cho nó xuống giận đcm

Reply
phot_phet 09:36 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Anh đang bận đcm.
Mấy lị qua đây, bọn con bò một là hăng say lao động, hai là tích cực trải nghiệm thì sẽ ngộ ra nhiều điều. Chứ ngồi ăn tục nói phét, múa phiếm phòng lạnh thì sớm muộn chúng mày không bại não thì cũng vừa ngố vừa nhặng xị.
Anh lại đi ị.
Còn nếu chúng mày bế tắc quá nên cũng nên đi ị như anh cho...thông não hã hã hã

Reply
phot_phet 10:00 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Và đây là chút lắng đọng của Hoàng Long, tác giả bài viết trên, một thằng nhãi anh cho rằng là rất khá. Đcm bọn con bò hãy nhai rồi tự vấn lương tâm để thấy xấu hổ với...cái lồn.

Việt Nam đang có một thế hệ gồm nhiều bạn trẻ ngồi trong phòng lạnh, uống nước ngọt, ăn gà rán và luôn miệng kêu gào trên Facebook rằng "chính phủ không nên nhu nhược, phải chứng minh bằng hành động"...





Nếu ai đã từng có dịp ra Trường Sa dù chỉ một lần trong đời, sẽ thấy rằng đó là kỷ niệm không thể nào quên được. Và một trong những "nỗi ám ảnh khó gọi tên" xuyên suốt chuyến đi đó không chỉ là sự gắn bó nghĩa tình quân dân máu thịt mà còn là những câu hát khi vui tươi trong sáng, lúc bi tráng hào hùng hay thiết tha tình cảm của đội ngũ văn công đi theo phục vụ.


Tôi cứ nhớ mãi hình ảnh của cô ca sĩ có tên gọi thật hay Đồng Trần Ngọc Khánh lúc biểu diễn trên nhà giàn DK1. Khi kết thúc những câu hát cuối cùng, Ngọc Khánh dang tay ra cười thật tươi và nói bây giờ em chỉ có một mong muốn duy nhất thôi và hy vọng được các anh đáp ứng. Cả "hội trường" lặng im phăng phắc chờ xem cô "văn công" này bày tỏ xem cô có mong muốn thế nào?


Ngọc Khánh nhìn thẳng vô các chiến sĩ và nói to, dõng dạc "các anh ôm em đi". Mọi người trong đoàn công tác chết lặng vì bất ngờ. Các chiến sĩ cũng chết lặng vì bối rối. Cô văn công mím môi, quên cả ngượng ngùng nhắc lại thêm lần nữa "các anh ôm em đi". Người lính già đứng sau lưng cậu tân binh đẩy quân tiến lên phía trước nhưng chiến sĩ vẫn lắc đầu nguầy nguậy. Quên cả ngại ngùng, Ngọc Khánh xà vào ôm từng người một, mắt mũi đỏ hoe dặn "các anh ở lại mạnh giỏi, nhớ giữ gìn sức khoẻ"...


Tới giờ chia tay, ở bên dưới liên tục nói vọng lên yêu cầu đoàn văn công và đại biểu về xuồng ngay lập tức đề phòng mưa giông tới. Đồng chí Kim Anh - người quản lý văn công hùng hồn phản bác "hôm nay chúng ta sẽ bất tuân mệnh lệnh, tàu phải chờ chúng ta" và ra hiệu cho văn công hát tiếp. Đoàn người rồng rắn xen kẽ văn công, chiến sĩ, đại biểu... lại ôm lấy vai nhau vừa đi vừa hát quanh diện tích mặt nhà giàn bằng thép vỏn vẹn 4m2.



Reply
phot_phet 10:01 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Ca sĩ Ngọc Mai - một thạc sĩ, cô giáo thanh nhạc tuổi đời còn rất trẻ đến từ Nhạc viện thành phố cũng vòng tay ôm chặt từng chiến sĩ, vừa cười tươi như hoa vừa cất cao giọng hát trong khi nước mắt chảy vòng quanh. Có rất rất nhiều người đã nói ca khúc "Giấc mơ trưa" mà Ngọc Mai thể hiện trên Nhà giàn DK1 là bài hát nhạc nhẹ hay nhất họ từng được nghe tính đến thời điểm đó. Giây phút lắng đọng này chắc chắn sẽ là một kỷ niệm, một phần ký ức mãi mãi không thể nào quên được của cả đoàn công tác.

Cũng như trong buổi lễ tưởng niệm các liệt sĩ ở khu vực gần nhà giàn DK1 hồi sáng sớm, mỗi người đã rơi nước mắt vì một cảm xúc khác nhau. Riêng tôi, tôi khóc cho những người con ưu tú, anh hùng bất khuất vẻ vang của Quê Hương đã ngã xuống khi trong tay không tấc sắt, nắm chặt lá cờ Tổ Quốc, máu đỏ hoà vào sóng biển Gạc Ma tạo thành vòng tròn bất tử mãi mãi trường tồn. Tôi cũng rơi nước mắt khi nhìn thấy nụ cười lạc quan, vui tươi đến hồn nhiên của những chiến sĩ tuổi đời chỉ vừa mười tám đôi mươi ở nơi được mệnh danh là gian khổ nhất giữa muôn trùng biển.

Vào giây phút đó, chúng tôi thấy sự phân định rạch ròi là không còn cần thiết nữa. Chẳng cần quan tâm trước mắt mình ai có quê ở Sài Gòn, Đồng Nai; ai ở Thanh Hóa, Nghệ An; ai ở Quảng Bình, Quảng Trị; ai ở Hà Nội, Hải Phòng... Chủ quyền dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ không bao giờ có giới hạn về quê quán, màu da và âm sắc trong mỗi giọng nói vùng miền. Vì tất cả họ là đồng đội, đồng bào của chúng tôi, họ là máu xương của tổ quốc. Cũng như trong lời ca cổ của các nghệ sĩ ở nhà hát cải lương Trần Hữu Trang trình diễn "khi anh ra chiến trường, mẹ không còn gọi tên anh là những Hùng, Long, Minh, Tuấn... Mẹ gọi tên các con một cách thân thương là chiến sĩ. Vì chiến sĩ thì đời nào cũng có, và con của mẹ sẽ trở thành bất tử".

Còn nhớ cách đây 2 năm, tôi đọc được bài viết của một người lính đã từng trải qua sự tàn khốc của hai cuộc chiến. Người cựu binh này mô tả Việt Nam đang có một thế hệ gồm nhiều bạn trẻ ngồi trong phòng lạnh, uống nước ngọt, ăn gà rán và luôn miệng kêu gào trên Facebook rằng "chính phủ không nên nhu nhược, phải chứng minh bằng hành động". Ông nói rằng tha thiết mong các bạn trẻ hãy thôi sống ảo và đừng yêu nước bằng máu của kẻ khác! Lời nhận xét đó có thể không đúng với tất cả mọi người nhưng áp vào số đông cũng chẳng sai lệch bao nhiêu.

Có đôi lúc buồn buồn, đi lang thang trên đường phố Sài Gòn tôi bỗng giật mình tự hỏi, có phải vì đắm chìm trong thế giới ảo quá lâu, trong những cảnh chém giết không gớm tay trên phim ảnh mà tôi đã dần chai lì cảm xúc, và thấy mạng người sao thật là rẻ rúm? Vì khi coi nhau như những người xa lạ, thì cái chết của kẻ đối diện ngay trước mắt cũng chẳng khơi gợi được cảm xúc gì ngoài sự hiếu kì. Chẳng có diễn đàn, trang web, phần mềm chat chit hay một bộ phim bom tấn nào nói cho tôi biết chỉ có 20 - 30 phút khóc cười với nhau lại có thể biến những người hoàn toàn không quen biết trở nên gắn bó sâu nặng như anh em trong một gia đình.

Mỗi lúc nhớ Trường Sa, tôi thường mang hình, mang clip ngoài đảo ra coi lại. Và khi nghe các bạn hát "Giữa biển khơi vẫn xanh ngời, giữa biển trời vẫn sống yêu đời", nhìn các bạn nắm chặt tay nhau trong những giây phút cuối cùng chuẩn bị rời khỏi nhà giàn DK1 là tôi lại rưng rưng xúc động. Tôi thực sự không muốn có chiến tranh, thậm chí là va chạm. Vì đã trót coi những chiến sĩ ngoài Trường Sa như một phần máu thịt, thì làm sao chúng tôi có thể dửng dưng trước những hiểm nguy có thể gặp phải của anh em mình như vậy được?

Tôi cho rằng không chỉ các bạn trẻ phải ngưng việc yêu nước bằng máu của kẻ khác, mà tất cả chúng ta đều không nên yêu nước bằng máu của bất cứ người nào...

Reply
Hành Ngọc 10:20 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

@Trẩu Tre
Mong cái địt mẹ mài, mong gì không mong, mong ngu hết phần của chó

Reply
Trẩu Tre 10:42 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

@Hành Ngọc
Lừa quốc còn những con bò như mài thì đéo khá được, anh thật

Reply
Litte Bird 10:52 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Địt mẹ chấm hết dí dái nói chiện Nam bắc 2 cộng nữa...
Cuôn phẹt lâu gòi khộng làm quả bú đớp đi cho ae hóng đcm..

Reply
Litte Bird 11:06 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

À mà theo anh đcm giời nóng thế nài mặc xi níp lọt khe cũng đéo ăn thua, thôi cuôn phẹt tổ chức ọp lai rủ anh tọoc, anh Sướng bựa anh trẻ trâu và địt mẹ cả các anh khác đéo nhớ tên đi uýnh chóa nhẽ hai hơn. Đã nóng thì cho nóng luôn đcm...
Mà uýnh chóa phải tìm chỗ ngon chứ đọc bài con zì vừa bốt thì khinh bỏ mịa, về Phòng, xuống Tiên Lãng nổi tiếng món rựa mận, anh nào biết đá tí thuốc lào nữa thì phê luôn..

Reply
phot_phet 11:10 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

@Litte Bird
Đi móc cua không.
Con bò nào máu mật thư anh cho đi cùng.
Bị kẹp ráng chịu hế hế
Vì cua mùa hạ nên lỗ to và sâu.
Yêu cầu tay to, mọi nhẽ...

Reply
Litte Bird 11:14 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

@phot_phethay làm như anh Sướng bựa bảo cũng được, đứng nhiều quá trí không nó dồn xuống đít nên đôi lúc ta phải chồng cây chuối cho cân bằng...

Reply
Nguoi mien nui 11:29 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Đi ăn cụ cá Lăng với anh không. Hôm qua anh bẻ vành rế qua Thủy điện LC kiếm được con to to là khoảng 6 kg; mịa bảo thằng tộc bản nó đánh tiết canh ăn nốc rượu thôi rồi; đảm bảo tiết ngon không tanh như máu lồn, tiết canh ông chó của anh Pín cứ gọi bằng cụ. Mịa đến giờ vẫn say say chưa đi đong xiên được. he he.
Mà anh chim bé, phẹt liệt ở HN làm mịa gì nhiều, nóng vl; lên Sâp chôi đi; ở đây cave đang hạ giá, chuẩn luôn.

Reply
Litte Bird 11:49 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

À mà địt mẹ đố anh nào biết cái ông cái đéo gì người phát ngôn chính phủ ở trên kia tên cũng đéo biết là gì kia trông giống ai?

Reply
Bắn Bi 11:57 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Bài viết hay, kiến giải của anh Chiêm bé còn hay và dễ hiểu hơn nữa hehe

Reply
Bắn Bi 12:05 Ngày 22 tháng 05 năm 2013


Giống Xuân Hinh!

Reply
Nguoi mien nui 12:31 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Giống anh mồm lồn của chi bộ. he he.

Reply
Nguyễn Sơn Nam 12:43 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

DCM. Phet liệt khác đéo gì google.tienlang. Đến động vật quý hiếm giờ cũng coppy bài của mài để đăng vào blog. Mài có chuyển biến về tư tưởng đấy. Anh khen

Reply
Hành Ngọc 13:20 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

@Trẩu Tre
Hết mẹ thuốc chữa cái loại óc để trong đũng quần như mài. Được như mài cả thì Lừa khá hả. Oánh nhau thì nhà mài còn hay tan? Địt mẹ, mong yên đéo được lại mong oánh nhau, lại còn mong Lừa bị thịt nữa.

Reply
Đôn 13:56 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Lìn mẹ thằng Phẹt liệt. Bài này đúng nhưng đéo đủ. Có những thứ cũng quan trọng chả kém việc chúng mày chuẩn bị hoa cải với lều chăn phò như thằng Chim nhỏ nói, đấy là làm sao lũ đàn em mày bớt Bò đi mà ủng hộ chính sách của mày. Chúng hiểu ra thì mày dễ làm việc hơn nhiều. Còn cái tình người với nước mắt trên mấy cái giàn khoan bọn giang hồ đầu xóm nó đéo quan tâm đâu.

Reply
Litte Bird 14:07 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Địt mẹ nóng quá đéo chiệu được, anh ra bốt hàng đậu làm mẹ quả bể cá về nhà cho vừa phong thủy vừa mát nhà.
Thế đéo nầu nuôi được hai hôm lũ cá thi nhao chết, tiếc xèng đéo chiệu, anh mò vào diễn đàn nuôi cá hóng hớt về kỹ thuật nuôi cá. Thế dồi tối trước thế đéo nầu vào rồi quyên đéo lốc ao, ra bảo vện anh đi ọp lai diễn đàn nuôi cá đặng kiếm tí kinh nghiệm. ĐCM vện bẩu nuôi cá cái đéo gì các anh, toàn nuôi ba ba là giỏi..
Ơ tộ sư bố.. thì cá đĩa mới ba ba nó cũng tròn tròn giống nhao, rồi thì nó cũng sống được là nhờ có ... nước.. thì có khác đéo giề...

Reply
Litte Bird 14:08 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

À mà quyên mất đéo con nào biết cái ông người phát ngôn kia giống ai à?

Reply
Bắn Bi 14:14 Ngày 22 tháng 05 năm 2013


Anh đã bẩu là giống phường chèo rồi mà lị

Reply
Tai Doc 14:38 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

lịt mẹ.đọc chính chị khô khan,đéo có cảm hứng.Đề nghị tồng chí phẹt cho tí gái cho đỡ ngấy.

Reply
Litte Bird 15:03 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

@Bắn BiĐéo phải anh Bi, anh nhiền mẹ lại đi, nủi tiếng dư vầy mà anh đéo nhận ra là sâu?

Reply
ngocthuyxd 15:27 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Lồn bà thằng mù ngu dốt ..nó định ngồi trong màn "rách" đoán việc ngoài vạn dăm đây!. Trung quốc nó mạnh hơn VN và nó lại cùng lý tưởng CS với Đảng CSVN. Mỹ thì nó chỉ muốn lật độ mẹ Đảng CS VN đi! 1.2.3 ..làm gì? Nhịn TQ chứ còn cách cặc nào? Có thế mà thằng đầu "trâu mặt chó" nó phân tích cư như Đảng CS VN đang bày "trận đồ bái quái" của Không Minh! Mấy thằng cộng sạn học tại chức từ lớp 3 tới tiến sĩ, chúng nó cầm tờ báo "éo" cầm ngược là may ..biết cái lồn gì mà chiến lược mới chả kế hoạch. Nhìn chúng nó xử lý có "nợ xấu" kinh tế có vài trăm nghìn tỷ mà còn rối tinh rối bét như thể 90 triệu dân Vn đang tham gia lễ hội mổ trâu thì nói cặc gì đến việc mong chiên lược bảo vệ quốc gia của chúng nó! Tóm lại chiến lược của chúng nó là "Sáng lên TV sủa ông ổng vài câu vu vơ, Trưa nhậu bàn kế hoạch tham nhũng cướp đất của dân, tối về ngủ vơi bồ..hết!"

Reply
Litte Bird 15:33 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

ĐCM anh đố mãi mà đéo cuôn nào nói được cái ông nguồi phát ngôn kia trông giống ai đcm cacc thử nói xem có giống ông cụ cái thuở còn mang tên Nguyễn Tất Thành không?

Reply
Bắn Bi 15:48 Ngày 22 tháng 05 năm 2013


Anh Chiêm bé: Anh so sánh hình ảnh vóc dáng, còn iem so sánh lồn...í quên, hồn chứ dcm hehe

Reply
Velkan Vuong 16:44 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

@ngocthuyxd
TQ về hình thức thì là CS nhưng đường lối đã được Đặng Tiểu BÌnh cải cách theo học thuyết XHCN mang bản sắc Trung Quốc, gọi chính xác là chủ nghĩa Dân Tộc thì đúng hơn.

Reply
Velkan Vuong 16:49 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Tôi thấy bài viết này rất hay và đúng, nói chung ở cái xứ An Nam này tất cả mọi chuyện quốc gia đại sự từ quốc phòng đến chính sách hay thậm chí Hiến pháp là việc của các sói lãnh đạo chứ đéo phải việc của dân đen, lũ cừu chỉ có một cách thể hiện lòng yêu nước duy nhất là hăng say cày để đóng góp nhiều thuế cho ngân sách. To mồm chả giải quyết đc buồi j !

Reply
Nguoi mien nui 19:18 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Phẹt viêt nốt về công ty cổ phần Bê Ce Tê đi. sốt ruột quá đeo9s biết cong ty định hướng làm ăn ntn; vì anh đang có hướng mua tý cổ phần trong đó.

Reply
phot_phet 20:15 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

@Nguoi mien nui
Vỡ nợ chứ làm ăn cái lồn bò gì.

Reply
ThemoiSuong 22:18 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

ĐCM. Thử còm phát. Mạng mẽo lồn gì mà từ chập tối đến giờ phập phù. ĐCM lại còn bát Username với lại Password, nhọc nhọc là.

Reply
Khánh Minh Trương Nguyễn 22:38 Ngày 22 tháng 05 năm 2013

Kỷ lục lạm phát của Việt Nam vượt mọi quốc gia

Reply
ku pink pusy 00:07 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Phẹt mồm lồn: Chú chỉnh lại một số chi tiết nhỏ, mail gấp nhà in, trực tiếp chạy ra 15 Hàng Trúc giám sát, để kịp lên trang nhất báo Dân Nhân ngày mai. Á khoan khoan … Báo Dân Nhân chủ yếu chùi đít, đéo ai đọc, chú chuyển cho Thanh Liên nhá. Anh phải đi vét máng, chú giúp anh.
1/ Trung Quốc là nước lớn, mạnh hơn Việt Nam về mọi mặt như Kinh tế, Quân sự, Vũ khí, Đạn dược…
Thành: Trung Quốc là nước lớn, mạnh hơn Việt Nam về kinh tế, quân sự … (Quân sự đã bao hàm vũ khí, đạn dược rồi).
2/ Nên nhớ, tiền của dân nước ngoài ta đóng thuế, máu của binh sĩ người ta không có mang qua "cúng chùa" cho Việt Nam đâu ạ…
Thành: Nên nhớ, tiền của dân nước người ta đóng thuế, máu của binh sĩ người ta không có mang qua "cúng chùa" cho Việt Nam đâu ạ…

Reply
ku pink pusy 00:07 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

3/ Tất cả những gì Trung Quốc CẦN, CẦU MONG VÀ CHỜ ĐỢI LÚC NÀY chính là một hành động thiếu kiềm chế bất kỳ từ phía Việt Nam để họ có thể đàng hoàng phát pháo…
Thành: Tất cả những gì Trung Quốc CẦN, CẦU MONG VÀ CHỜ ĐỢI LÚC NÀY chính là một hành động thiếu kiềm chế bất kỳ từ phía Việt Nam để họ có cớ phát pháo…
4/ Mình ước gì tất cả các bạn có thể tận mắt chứng kiến nhà giàn có 8 cây cột thép choài ra làm “chân chống”…
Thành: Mình ước gì tất cả các bạn có thể tận mắt chứng kiến 1 nhà giàn có từ 4 đến 6 cây cột thép choài ra làm “chân chống”…
Chân chọng!
Ps: Nhắn cu Long anh thích mấy bài nó viết trên Web trẻ ranh, hẹn nhậu!
Như thường lệ: Địt thằng Phẹt mặt lồn trâu đéo vì lý do gì cả!

Reply
loxop 01:02 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Thôi đi ông ngố bird! bài viết của người ta đẳng cấp. Ai cũng hiểu rõ, cần gì ông giải thích. việc giải thích của ông chỉ làm bẩn bài viết của người ta.
Cái này người ta gọi là '' Đã ngu còn cố tỏ ra nguy hiểm''

Reply
chinh uy 02:40 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Bài này con Phẹt bốt lên nghe chừng văn minh tiến bộ hơn zưng mờ đcm, bài học nhịn, nhịn và nhịn thằng Tàu năm 88 Gạc Ma còn lù lù đới. Chả nhịn đứng nắm tay nhau để nó bắn chết mẹ bảy mấy mạng lính rồi cũng câm họng có dám ho he đéo gì đâu, đảo thì mất. Đcm thế nên giờ lũ lừa nó đéo tin còn kêu ca cặc gì nữa

Reply
Litte Bird 08:23 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

@loxopĐúng zậy con xốp mặt lồn, ai cũng hiểu dưng có một số thằng cứ ông ổng nhặng lên nên tôi mới viết vậy thôi, không nhằm mục đích giải thích cho bài của thằng tác giả mà chỉ nhằm mục đích chưởi những thằng mòm lòm thôi cuôn xốp mặt lồn, bởi đơn giản một nhẽ chúng nó cũng biết dưng cái cách nhiền nhận của chúng nó khác đcm..

Reply
Litte Bird 09:33 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Cuôn bướm hồng phóng viên có phỏng? Đi đây đi đó nhiều chắc cũng rải từ bắc vào nam cơ số là nòng lọc nhẻ?
À mà quyên cô đang bên Lào, hai là kể chiện địt đoàn kết cho chi bộ hóng đê?

Reply
ku pink pusy 09:44 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

@Litte Bird
Ơ anh Chim pé, ơn anh đã có nhời hỏi thăm, em không phải phóng tinh viên, bẻ vành rế mái cài thôi. Khà khà anh làm em nhớ chuyện Anh Ka Lợn của thằng Pín lồn trao có đoạn kết "Cứ từ từ, anh bảo chúng mài cứ từ từ, rồi anh bảo nó cho mài địt".
Hế hế CỨ TỪ TỪ, EM BẢO ANH CHIM PÉ TỪ TỪ, RỒI EM SẼ KỂ CHIỆN ĐỊT ĐOÀN KẾT ANH NGHE" ... HE .. HE...

Reply
ku pink pusy 10:01 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Wên, địt thằng phẹt mồm lồn đéo vì lý do gì cả!

Reply
ku pink pusy 10:03 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Há há tự nhiên dùng từ “Wên”, nhớ chiện nài:
Hì hục… hì hục… mà gái nằm yên như khúc gỗ, bực quá Phẹt mồm lồn gắt: Mài có sướng không? Dạ … dạ … em sướng lắm anh … sướng lắm…; Địt mẹ sướng sau không rên?; Dạ dạ… em wên… em wên… em dên ngai đai …

Reply
Litte Bird 10:28 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

@ku pink pusyĐịt mẹ cuôn Phẹt thì vô đối bỏ mẹ.
Sau cái vụ oi dô năm ngoài nó mất cho cô chai ba len thai 21 về nhà đéo giải trình tiền được với vợ, vợ nó bẩu địt mẹ anh đá gái đéo đâu mà hết tiền?
Nó bẩu đá đéo đâu mà đá, dạo nài kinh tế khó khăn đến chưởi nhao chúng nó còn đéo buồn thì kiếm thế đéo?
- Thế đcm tiền mất mà tuần cũng đéo nhúc nhắc cái nào là sao?
- À ờ tao wen... tao wen..

Reply
ku pink pusy 11:05 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

@Litte Bird
Thằng phẹt có tiền lồn ấy mà đưa cho vợ, hôm trước bí tiền tỉn gái, phải lấy tiền mừng tuổi của thằng chọi con, rồi thay vào đó đúng cơ số tiền lẻ dùng để đi chùa. Tội thằng chọi, ngày nào cũng hí hửng kiểm đếm thấy đủ cơ số nên yên tâm.
Vợ phẹt phát hiện, y thị đéo vừa, tháng sau tráo hết tiền trong bóp bằng mấy tờ giấy A4 gấp lại. Phẹt sờ ví thấy cộm dày, yên tâm đi tỉn. Đcm, xong việc … Đcm … phẹt phải thế cái thẻ nuật sư lại.

Reply
cangcucot 11:18 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Đưa thẻ nuật sư cho gái khác đéo gì đưa lược cho sư, nó dí lồn vào, nhá

Reply
Nguoi mien nui 12:11 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Tin mới trên báo,..: Chiến dịch bôi đen lãnh tụ Phẹt đầu bò bắt đầu theo chỉ đạo của con Lồn Hồng và anh Chim Bé.

Reply
ku pink pusy 12:38 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Địt cuôn mịa… Địt cuôn mịa nó chứ!
Tại sâu 1 bài viết xuất sắc, giá trị cao đối với bọn đầu pò như thế này mà đến h chỉ có mỗi Web chính thống của TCĐNS8-BỘ QUỐC PHÒNG đăng nguyên văn?
Tại sâu, tại sâu vại? Link đây
TRƯỜNG SA – HOÀNG SA VÀ NHỮNG CHUYỆN CHƯA BAO GIỜ KỂ

Phẹt mồm lồn, lúc đầu h sáng anh chỉ đạo ntn? Lại tỉn phò nơi đâu? Địt cuôn mịa.
À như thông lệ anh lại chửi thằng phẹt phát cho thơm noa: Địt thằng phẹt đéo vì lý do gì cả.

Reply
ku pink pusy 12:40 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

@Nguoi mien nui
A, chào anh vùng cao cao, bôi vàng chứ anh, em ít ăn rau, cứt em hổng có đen, nó vàng chóe à, khà ... khà ...

Reply
Bắn Bi 14:18 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Hố hố dcm chết cười về chuyện con Bướm hồng với cả anh Chiêm bé hố hố...

Dcm đêm hôm ấy sau khi tan sở làm, cô gái nọ trên đường về thì bị đội chống tệ nạn thu gom, khám giấy tờ thấy cái thẻ luật sư, dcm nó gán thêm tý trộm cắp vào rồi đưa thẻ về báo cáo lãnh đạo, thằng lãnh đạo í biết con Phẹt qua một vụ ngày mai khai toà, dcm nó lẩm nhẩm: Con mặt lồn râu này mày biết tay ông

Reply
ku pink pusy 15:47 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

@Bắn Bi
Địt cuôn mịa, em xin tiếp đây:
CMND của cô phò ấy ghi sinh năm 1997, thằng lãnh đạo CA quận lật trước, lật sau rồi la toáng:
“ a .. ha .. a … 19 cái gì .. cái gì 19.. 97 à, năm nai 2013 .. á á con này mới 16 tuổi. Mẹ mài chít với ông rồi phẹt mồm lồn ới ời ơi. Được dồi, từ từ khoai nó mới dừ, ngày mai sau khi mài bảo vệ cho 1 nữ thân chủ vị thành niên bị hiếp dâm ở tòa xong tao sẽ gạp mài nói chiện”.

Reply
ku pink pusy 16:43 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Địt cuôn mịa, thằng phẹt mồm lồn đéo phải tay vừa anh Chim pé, anh Bắn pi à.
Địt cuôn mịa, ngai tối đó nó viết cái nài nài:

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

ĐƠN BÁO MẤT

Kính gửi: Công an Huyện Phương Đạn – Thủ đô ngàn năm ôn vật

Tôi tên: Nguyễn Văn Tuân
Trú tại: (tự cắt chứ không thằng phẹt sợ vãi kứt).
Hum nai tôi viết đơn nài kính chình quý cấp 1 việc như sau:

Reply
ku pink pusy 16:46 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Vào hồi 12 h tối ngài 22/5/2013 tôi có đi hát kara cái gì rồi ôkê ở Quán X-Men. Xin sem thêm ở đai (http://luathoc.cafeluat.com/showthread.php/114996-Quan-karaoke-X-Men-chua-mai-dam). Khi xuống lấy xe thì mới phát hiện bị kẻ gian rạch túi quần sau lấy mất 01 ví da hiệu Hermes. Bên trong có 10 triệu đồng mà tôi mượn từ tiền mừng tuổi của thằng chọi con, 01 thẻ nuật xư số 7368/LS do Liên đoàn nuật sư Việt Nam cấp ngài 1/6/2006 có những nội dung chi tiết:

Reply
ku pink pusy 16:46 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Nuật xư: Nguyễn Văn Tuân
Sinh năm: 1976
Chứng nhận hành nghề nuật sư số: 8412/TP/CCHN ngài 1/6/2005
Thuộc Đoàn nuật xư TP Hà Lội.
Vại hum nai tôi viết đơn nài kính trình quý cấp cho điều tra để truy bắt thủ phạm, đồng thời xác nhận sự việc nói trên để tôi làm thủ tục xin cấp lại thẻ nuật xư mới theo quy định.
Tôi thành rất!
Hà Lội, ngài 22/5/2013
Kí tên
photphet

Reply
Litte Bird 16:55 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Ừ, thằng Phẹt thế mà tài, đcm thế là nó về nhà đéo sợ vợ hỏi, ra đường đéo lo cam thăm...

Reply
Litte Bird 17:01 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

À mà wên, đcm nó có cuôn bồ trong cái vụ "chơi gái công an", sau khi viết xong cái trên kia nó liền alo cho con nài, trình bài đủ các kiểu rằng anh có bậy bạ gì đâu, chẳng qua là buộc phải vầu tiếp khách thôi chứ anh toàn hát tay bo, anh thề đéo động đến con nào tiên sư chúng nó thế nầu mà nhằm lúc anh say quá móc mất cái thẻ của anh đấy chứ....
Cuôn thị mẹt bẩu vụ nài để em địt mẹ cùng trong ngành em giải quyết luôn, anh đéo phải giải thích đcm trình anh thế nào em lạ đéo.. đcm sao cái vụ lên gối cho anh phát ở Nam Định anh vì cái tội đéo làm gì cả là em bít anh hỏng mịa ròi, thôi coi như em xử lý giúp anh vụ nài gọi là tạ lỗi đuỵt cuôn mịa..

Reply
phot_phet 17:50 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Anh đây đcm bọn con bò. Cơ mà lại phải đi làm cave tí. Tối vìa anh bốt giấy bạc An-nam và vệ sinh công cộng.
Diệu say môi cay cay
Ái tình lộn về bần
Lộn cái đề, mọi nhẽ
ôi tình iêu bay bay
Say.

Reply
ku pink pusy 18:04 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

@phot_phet
Em Gato với anh wá, đcm, ngày nay cái mái cài sửa đéo xong, h còn be bết dầu mỡ, đcm, cũng số con pò như nhau mà sao anh sướng thế.
Như thường lệ: Địt thằng phẹt mặt lồn trâu!

Reply
ku pink pusy 18:20 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

@phot_phet
Thơ phẹt như lồn. Dài dòng, rối rắm, phải như nài nài.
Tự đề: VỢ CHỒNG
Nội dung: XONG
Biết của ai không? Trần Dần tiên sinh đấy.

Reply
ku pink pusy 18:24 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Em mới đọc lại NHẤT ĐỊNH THẮNG CỦA TRẦN DẦN TIÊN SINH. LẠI CÓ CỚ NHẬU SAY RỒI

Reply
ku pink pusy 18:24 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Tôi ở phố Sinh Từ
Hai người
Một gian nhà chật.
Rất yêu nhau sao cuộc sống không vui ?
Tổ quốc hôm nay
tuy gọi sống hòa bình
Nhưng mới chỉ là trang thứ nhất
Chúng ta còn muôn việc rối tinh...
Chúng ta
Ngày làm việc, đêm thì lo đẫy giấc
Vợ con đau thì rối ruột thuốc men
Khi mảng vui - khi chợt nhớ chợt quên
Trăm cái bận hàng ngày nhay nhắt.
Chúng ta vẫn làm ăn chiu chắt.
Ta biết đâu bên Mỹ miếc tít mù
Chúng còn đương bày kế hại đời ta ?

Reply
ku pink pusy 18:24 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Tôi đi giữa trời mưa đất Bắc
Đất hôm nay tầm tã mưa phùn
Bỗng nhói ngang lưng
máu rỏ xuống bùn
Lưng tôi có tên nào chém trộm ?
A ! Cái lưỡi dao cùn !
Không đứt được mà đau !
Chúng định chém tôi làm hai mảnh
Ôi cả nước ! Nếu mà lưng tê lạnh
Hãy nhìn xem: có phi vết dao ?
Không đứt được mà đau !
Lưng Tổ Quốc hôm nay rớm máu

Tôi đã sống rã rời cân não
Quãng thời gian nhưng nhức chuyện đi Nam
Những cơn mưa rơi mãi tối sầm
Họ lếch thếch ôm nhau đi từng mảng
Tôi đã trở nên người ôm giận
Tôi đem thân làm ụ cản đường đi

- Dừng lại !

- Đi đâu ?

- Làm gì ?

Reply
ku pink pusy 18:25 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Họ kêu những thiếu tiền, thiếu gạo
Thiếu cha, thiếu Chúa, thiếu vân vân
Có cả anh nam chị nữ kêu buồn

- Ở đây

Khát gió, thèm mây...

Ô hay !

Trời của chúng ta gặp ngày mây rủ
Nhưng trời ta sao bỏ nó mà đi ?
Sau đám mây kia
Là cả miền Nam
Sao nỡ tưởng non bồng của Mỹ !
Tôi muốn khóc giữ từng em bé
- Bỏ tôi ư ? - Từng vạt áo - gót chân
Tôi muốn kêu lên - những tiếng cộc cằn...

- Không ! Hãy ở lại!
Mảnh đất ta hôm nay dù tối
Cũng còn hơn
Non bồng Mỹ
Triệu lần...
Mảnh đất dễ mà quên ?
Hỡi bạn đi Nam
Thiếu gì ư?
Sao chẳng nói thật thà ?

Chỉ là:
- Thiếu quả tim bộ óc !

Reply
ku pink pusy 18:25 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Những lời nói sắp thành nói cục
Nhưng bỗng dưng tôi chỉ khóc mà thôi
Tôi nức nở giữa trời mưa bão.
Họ vẫn ra đi.

- Nhưng sao bước rã rời ?
Sao họ khóc ?
Họ có gì thất vọng ?
Đất níu chân đi,
Gió cản áo quay về
Xa đất Bắc tưởng như rời cõi sống.
Tưởng như đây là phút cuối cùng
Trăng trối lại : - Mỗi lùm cây - Hốc đá
- Mỗi căn vườn - gốc vả - cây sung
Không nói được, chỉ còn nức nở
Trắng con ngươi nhìn lại đất trời
Nhìn cơn nắng lụi, nhìn hạt mưa sa
Nhìn con đường cũ, nhìn ngôi sao mờ
Ôi đất ấy - quên làm sao được ?
Quên sao nơi ấm lạnh ngọt bùi
Hôm nay đây mưa gió dập vùi
- Mưa đổ mãi lên người xa đất Bắc...

Ai dẫn họ đi ?
Ai ?

Reply
ku pink pusy 18:26 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Dẫn đi đâu ? - Mà họ khóc mãi thôi
Trời vẫn quật muôn vàn tảng gió
Bắc Nam ơi, đứt ruột chia đôi
Tôi cúi xuống - Quỳ xin mưa bão
Chớ đổ thêm lên đầu họ
- Khổ nhiều rồi !
Họ xấu số - chớ hành thêm họ nữa
Vườn ruộng hoang sơ - cửa nhà vắng chủ
Miền Nam muôn dặm,
Non nước buồn thương
Họ đã đi nhưng trút lại tâm hồn
Ơi đất Bắc ! Hãy giữ gìn cho họ !

Tôi ở phố Sinh Từ
Những ngày ấy bao nhiêu thương xót
Tôi bước đi
không thấy phố
không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
trên màu cờ đỏ

Reply
ku pink pusy 18:27 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Gặp em trong mưa
Em đi tìm việc
Mỗi ngày đi lại cúi đầu về
- Anh ạ !
họ vẫn bảo chờ...
Tôi không gặng hỏi, nói gì ư ?
Trời mưa, trời mưa
Ba tháng rồi
Em đợi
Sống bằng tương lai
Ngày và đêm như lũ trẻ mồ côi
Lũ lượt dắt nhau đi buồn bã...
Em đi
trong mưa
cúi đầu
nghiêng vai
Người con gái mới mười chín tuổi

Em ơi.
Em có biết đâu ta khổ thế này
vì sao?
Em biết đâu
Mỹ miếc, Ngô nghê gì?
Khổ thân em mưa nắng đi về lủi thủi
Bóng chúng
đè lên
số phận
từng người

Em cúi đầu đi mưa rơi
Những ngày ấy bao nhiêu thương xót
Tôi bước đi
không thấy phố
không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
trên màu cờ đỏ.

Reply
ku pink pusy 18:27 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Đất nước khó khăn này
sao không thấm được vào Thơ ?
Những tủ kính tôi dừng chân dán mũi
Các thứ hàng ế ẩm đợi người mua
Nhưng mà sách - hình như khá chạy
À quyển kia của bạn này - bạn ấy
Quyển của tôi tư lự nét đăm đăm
Nó đang mơ : - Nếu thêm cả miền Nam
Số độc giả sẽ tăng dăm bảy triệu
Tôi đã biến thành người định kiến
Tôi ước ao tất cả mọi người ta
Đòi thống nhất phải đòi từ việc nhỏ

- Từ cái ăn
cái ngủ
chuyện riêng tư
- Từ suy nghĩ
nựng con
và tán vợ.

Reply
phot_phet 19:05 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

A, Con lồn hồng giồng được cả thơ cơ à há há,,,

Reply
Nguoi mien nui 20:01 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Mịa. Mấy con trong chi bộ hôm nay ăn phải bả hay sao ấy, mửa toàn ra thơ.

Reply
ku pink pusy 20:09 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

@phot_phet
Em có mà làm được thơ về lồn ấy.
Bài trên là của Trần Dần tiên sinh. Còn đoạn sau, khi nãy vội chưa kịp sì pam.

Reply
ku pink pusy 20:12 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Trời mưa mãi lây rây đường phố
Về Bắc Nam tôi chưa viết chút nào
Tôi vẫn quyết Thơ phải khua bão gió
Nhưng hôm nay
tôi bỗng cúi đầu
Thơ nó đi đâu ?
Sao những vần thơ
Chúng không chuyển, không xoay trời đất ?
Sao chúng không chắp được cõi bờ ?
Non nước sụt sùi mưa
Tôi muốn bỏ thơ
làm việc khác
Nhưng hôm nay tôi mê mải giữa trời mưa
Chút tài mọn
tôi làm thơ chính trị.

Những ngày ấy bao nhiêu thương xót
Tôi bước đi
không thấy phố
không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
trên màu cờ đỏ.

Reply
ku pink pusy 20:13 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Em ơi ! - Ta ở phố Sinh Từ
Em đương có chuyện gì vui hử ?
À cái tin trên báo - Ừ em ạ
Hôm nay bọn Mỹ miếc, lũ Ngô nghê
Chúng đang phải dậm chân đấm ngực !
Vượt qua đầu chúng nó,
mọi thứ hàng
Những tấn gạo vẫn vượt đi
Những tấn thư, tài liệu
Vẫn xéo qua đầu chúng, giới ranh gì ?
Ý muốn dân ta
là lực sĩ khổng lồ
Đè cổ chúng mà xóa nhòa giới tuyến
Dân ta muốn trời kia cũng chuyển
Nhưng
Trời mưa to lụt cả gian nhà:
Em tất tả che mưa cản gió
Con chó mực nghe mưa là rú
Tiếng nó lâu nay như khản em à
Thương nó nhỉ - Nó gầy - Lông xấu quá
Nó thiếu ăn - Hay là giết đi ư ?
Nó đỡ khổ - Cả em đỡ khổ.
Em thương nó - Ừ thôi chuyện đó
Nhưng hôm nay em mới nghĩ ra
Anh đã biến thành người định kiến
Mực ơi!
đừng oán chủ Mực à!...

Reply
ku pink pusy 20:13 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Những ngày ấy bao nhiêu thương xót
Tôi bước đi
không thấy phố
không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
trên màu cờ đỏ.

Reply
ku pink pusy 20:14 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Tôi đi giữa trời mưa đất Bắc
Tai bỗng nghe những tiếng thì thầm
Tiếng người nói xen tiếng đời ầm ã
- Chúng phá hiệp thương
- Liệu có hiệp thương
- Liệu có tuyển cử
- Liệu tổng hay chẳng tổng ?
- Liệu đúng kì hay chậm vài năm ?
Những câu hỏi đi giữa đời lỏng chỏng.
Ôi xưa nay Người vẫn thiếu tin Người
Người vẫn thường kinh hoảng trước Tương lai
Người quên mất Mỹ là sư tử giấy.
Người vẫn vội - Người chưa kiên nhẫn mấy
Gan người ta chưa phải đúng công nông
Người chửa có dạ lim trí sắt
Người mở to đôi mắt mà trông !
A tiếng kèn vang
quân đội anh hùng
Biển súng
rừng lê
bạt ngàn con mắt
Quân ta đi tập trận về qua
Bóng cờ bay đỏ phố đỏ nhà...
Lá cờ ấy lá cờ bách thắng
Đoàn quân kia muôn trận chẳng sờn gan


Bao tháng năm đói rét nhọc nhằn
Từ đất dấy lên
là quân vô sản
Mỗi bước đi lại một bước trưởng thành
Thắng được chiến tranh
giữ được hòa bình
Giặc cũ chết - Lại lo giặc mới
Đoàn quân ấy kẻ thù sợ hãi
Chưa bao giờ làm mất bụng dân yêu
Dân ta ơi ! chiêm nghiệm đã nhiều
Ai có LÝ ? Và ai có LỰC ?
Tôi biết rõ đoàn quân sung sức ấy
Biết nhân dân
Biết Tổ Quốc Việt Nam này
Những con người từ ức triệu năm nay
Không biết nhục
Không biết thua
Không biết sợ !

Hôm nay
Cả nước chỉ có một lời hô
THỐNG NHẤT
Chúng ta tin khẩu hiệu ta đòi
- Giả miền Nam !
Tôi ngửa mặt lên trời
Kêu một tiếng - Bỗng máu trời rơi xuống
Vài ba tia máu đỏ rớt vào tôi
Dân ta ơi !
Những tiếng ta hô
Có sức đâm trời chảy máu.
Không địch nào cưỡng nổi ý ta
Chúng ta đi - Như quả đất khổng lồ
Hiền hậu lắm - Nhưng mà đi quả quyết...
Hôm nay
Những vần thơ tôi viết
Đã giống lưỡi lê : Đâm
Giống viên đạn : Xé
Giống bão mưa : Gào
Giống tình yêu : Thắm

Reply
ku pink pusy 20:14 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Tôi thường tin ở cuộc đấu tranh đây
Cả nước đã bầu tôi toàn phiếu
Tôi là người vô địch của lòng tin
Sao bỗng đêm nay,
tôi cúi mặt trước đèn ?
Gian nhà vắng chuột đêm nó rúc.
Biết bao nhiêu lo lắng hiện hình ra.
Hừ ! Chúng đã biến thành tảng đá
chặn đường ta !
Em ơi thế ra
Người tin tưởng nhất như anh
vẫn có phút giây ngờ vực
Ai có lý ? Và ai có lực ?
Ai người tin ? Ai kẻ ngã lòng tin ?
Em ơi
Cuộc đấu tranh đây
cả nước
Cả hoàn cầu
Cả mỗi người đêm ngủ vẫn lo âu
Có lẫn máu, có xót thương lao lực
Anh gạch xóa trang thơ hằn nét mực
Bỗng mặt anh nhìn thấy ! lạ lùng thay !
Tảng đá chặn đường này !
Muôn triệu con người
Muôn triệu bàn tay
Bật cả máu ẩy đá lăn xuống vực !
Anh đã nghĩ: Không có đường nào khác
Đem ngã lòng ra
mà thống nhất Bắc Nam ư ?
Không không !
Đem sức gân ra !
Em ơi em !
Cái này đỏ lắm, gọi là TIM
Anh dành cho cuộc đấu tranh giành THỐNG NHẤT

Reply
ku pink pusy 20:15 Ngày 23 tháng 05 năm 2013

Hôm nay
Trời đã thôi mưa
thôi gió
Nắng lên
đỏ phố
đỏ nhà
Đỏ mọi buồng tim lá phổi
Em ơi đếm thử bao nhiêu ngày mưa!
Bây giờ
Em khuân đồ đạc ra phơi
Em nhé đừng quên
Em khuân tất cả tim gan chúng mình
phơi nắng hết.
Em nhìn
cao tít
trời xanh
Dưới phố bao nhiêu cờ đỏ
Hôm nay em đã có việc làm
Lương ít - sống còn khó khăn!
Cũng là may...
Chính phủ muôn lo nghìn lắng
Thực có tài đuổi bão xua mưa
không thì còn khổ!
Em treo cờ đỏ đầu nhà
Lá cờ trừ ma
Xua được bóng đen chúng nó...
Đúng rồi! Đó là công sức của dân ta
lùa mây đuổi gió
Những vết thương kháng chiến đỏ lòm
Đã móm miệng, lên da lên thịt.
Tôi bỗng nhói ở nơi lồng ngực

Em ơi
Chúng đốt phố Ga-li-ê-ni
và nhiều phố khác.
Anh đã sống ở Sài - Gòn thủa trước
Cảnh miền Nam thành một góc tim anh
Chúng đốt tận đâu
mà lửa sém tim mình
Tim nó thui đen một nửa
Từ dạo ấy
mà em chẳng rõ.

- Em hãy đỡ cho anh khỏi ngã
Đứng dậy
Một lúc!
Cờ bay
đỏ phố
đỏ nhà
Màu cờ kia là thang thuốc chữa cho anh.
Em có thấy bay trên trời xanh
Hàng triệu tâm hồn?
Em ơi
Hôm nay
trời xanh
xanh đục
Nắng lên
đỏ phố
đỏ cờ...


Ta ở phố Sinh Từ
Em này
Hôm nay
đóng cửa
Cả nhà ra phố
mít tinh
Chúng ta đi
nỗi bão
biểu tình
Vung cờ đỏ
hát hò
vỡ phổi
Hỡi những người
thành phố,
thôn quê
Đói no lành rách
Người đang vui
Người sống đang buồn
Tất cả!
Ra đường!
Đi!
hàng đoàn
hàng đoàn
Đòi lấy tương lai:
HÒA BÌNH
THỐNG NHẤT
ĐỘC LẬP
DÂN CHỦ
Đó là tim
là máu đời mình
Là cơm áo! Là ái tình
Nhất định thắng!

Reply
Tinh Thần Thép 20:05 Ngày 24 tháng 05 năm 2013

Bài viết sâu sắc quá, chúng ta là nước nhỏ, còn yếu về sức mạnh quân sự, kinh tế còn chưa phát triển, chính vì thế biện pháp hòa bình là biện pháp tốt nhất để bảo vệ chủ quyền dân tộc, hòa bình không có nghĩa là nhu nhược, hòa bình phải kết hợp với những cách thức, biện pháp phù hợp để chứng tỏ quyết tâm bảo vệ chủ quyền.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang